《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 56
Advertisement
Ba người dưới bữa tối đầy ánh nến, rất lúng túng.
Càng lúng túng chính là, Lý Mật Nhi tựa hồ hoàn toàn không nhận ra được mình là một sự tồn tại đầy lúng túng, buổi trưa còn luôn mồm luôn miệng hô Triệu Mộ Tịch là "Nữ thần", vào lúc này đây toàn bộ sự chú ý đều bị Kỷ Dữ Đường hấp dẫn đi.
Mị lực thành thục thanh nhã trên người Kỷ Dữ Đường rất dễ làm người ta yêu thích, lúc trước khi Triệu Mộ Tịch quyết định cùng Kỷ Dữ Đường cùng một chỗ, nên ý thức được, sau này tình địch của mình sẽ là toàn bộ người trên thế giới.
Một nữ nhân như vậy chịu vì chính mình ghen, Triệu Mộ Tịch nhấp một ngụm rượu đỏ, nghĩ đi nghĩ lại, cúi đầu cười yếu ớt.
Ánh mắt của Kỷ Dữ Đường thỉnh thoảng quét ở trên người Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch lúc nào cũng có thể ngay lập tức bắt giữ được, ngược lại vừa giống như đang "Sinh hờn dỗi", lẳng lặng cắt thịt bò, cúi đầu ăn.
Nếu không phải đang có người thứ ba ở đây, Kỷ Dữ Đường đã sớm xoa đầu của nàng, bắt đầu hống nàng rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mang tới một kỳ đà cản mũi như thế, không phải Triệu tiểu thư nên tự trách bản thân mình sao, ai bảo nàng giả khách khí làm gì. Thấy Triệu Mộ Tịch tự nâng đá tạp chân của mình, trong lòng Kỷ Dữ Đường đương nhiên là vui vẻ, yêu thích một người, ngay cả khi nàng làm "Chuyện ngu xuẩn" cũng cảm thấy đáng yêu.
Ấn tượng đầu tiên có ảnh hưởng quá lớn, ở trong mắt của Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch chính là một tiểu cô nương, nhưng ngày hôm nay khi Kỷ Dữ Đường nhìn thấy Triệu Mộ Tịch, giống như tiểu cô nương của mình đột nhiên thành thục lên không ít.
Sự thay đổi nho nhỏ của Triệu Mộ Tịch, làm Kỷ Dữ Đường rất yêu thích, cũng muốn mau mau kết thúc bữa tối lúng túng này.
Triệu Mộ Tịch liếc nhìn Kỷ Dữ Đường, rõ ràng là nàng đang chế nhạo chính mình. Kỷ Dữ Đường cười, còn cười, Triệu Mộ Tịch không hề bị lay động, còn Lý Mật Nhi đang ở một bên đúng là bị mê đến thất điên bát đảo.
Thật vất vả mới kết thúc được bữa tối, nào có biết lúc lên xe, Lý Mật Nhi không chút nào khách khí ngồi ở vị trí ghế phụ, ném Triệu Mộ Tịch một người ngời ở phía sau.
"Dữ Đường tỷ, thêm cái phương thức liên lạc đi, tiền bữa cơm tối nay ta chuyển cho ngươi."
"Không cần, buổi tối ta mời."
"Như vậy sao được? Vẫn là thêm một cái đi..."
"..." Triệu Mộ Tịch từ trên người Lý Mật Nhi thấy được chính mình mặt dày mày dạn của lúc trước, cũng may biểu hiện của Kỷ Dữ Đường không làm cho nàng thất vọng, Kỷ tổng chỉ hào phóng khéo léo cười từ chối.
Kỳ thực lúc trước Triệu Mộ Tịch so với Lý Mật Nhi còn muốn mặt dày mày dạn hơn nhiều.
Kỷ Dữ Đường đưa tay điều chỉnh kính chiếu hậu, vừa vặn có thể nhìn thấy biểu tình trên mặt Triệu Mộ Tịch, trên mặt nàng là hờ hững, sau đó ôm cánh tay nhìn ra ngoài cửa sổ, làm bộ cái gì cũng không thèm để ý. Kỷ Dữ Đường hé miệng cười cười, khởi động động cơ, trước tiên đưa Lý Mật Nhi về nhà, nếu như không đưa đi, chỉ sợ đêm nay bạn gái nhỏ của nàng toàn thân đều là chua xót.
Advertisement
"Dữ Đường tỷ hẹn gặp lại, Mộ Tịch hẹn gặp lại."
"Gặp lại."
Cuối cùng Lý Mật Nhi cũng nhảy đi rồi, trong xe chỉ còn dư lại Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường, hai người một trước một sau, Triệu Mộ Tịch vẫn luôn ngồi ở phía sau, ôm cánh tay, mất tập trung mà nhìn cảnh đêm ở ngoài cửa sổ.
Kỷ Dữ Đường cũng không lái xe, ngồi yên được một lúc, còn không thấy Triệu Mộ Tịch đi lên phía trước, nàng liền quay đầu lại đối với Triệu Mộ Tịch nói rằng, "Còn không qua đây?"
"Mặt sau rộng rãi." Triệu Mộ Tịch "Giận hờn" nói một câu, sau đó chờ Kỷ tổng lại đây hống.
Kỷ Dữ Đường bất đắc dĩ nở nụ cười, cởi đai an toàn xuống xe, đổi qua vị trí ở ghế sau, ngồi xuống bên cạnh Triệu Mộ Tịch, vuốt đầu nàng, nhẹ giọng nói, "Để ta ôm một cái, xem có gầy hay không."
Triệu Mộ Tịch quay mặt đi, thái độ "Lạnh nhạt" .
Kỷ Dữ Đường không giống Triệu Mộ Tịch, nàng rất yêu thích xem dáng vẻ ghen của Triệu tiểu thư, ngạo kiều khó chịu, hơn nữa còn nói một đằng làm một nẻo, nhưng không đến nỗi cố tình gây sự, lúc nào cũng vừa đúng.
"Không phải nhớ ta sao?" Kỷ Dữ Đường thiếp qua, không nói them gì nữa, chỉ dán vào khóe môi của nàng, nhẹ nhàng hôn.
Đối phó với Triệu tiểu thư, chiêu này là hữu dụng nhất.
Quả nhiên, Kỷ Dữ Đường vừa hôn Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch liền chủ động ôm lấy nàng, chăm chú, nhắm mắt lại lẳng lặng hưởng thụ ôm ấp đã lâu không gặp.
Kỷ Dữ Đường phủ thân qua ôm nàng, trên người nàng tỏa ra một luồng nhàn nhạt mùi nước hoa, Kỷ Dữ Đường nhớ rõ bình thường nàng không hay dùng nước hoa, Kỷ Dữ Đường đẩy tóc ở bên tai của nàng ra, dùng chóp mũi ở trên tai nàng nhẹ nhàng cọ cọ, mùi vị thấm ruột thấm gan, "Phun thơm như vậy, là muốn làm chuyện xấu gì?"
Khí tức ấm áp phun ở phía sau tai, giống như nàng đang hôn lỗ tai của chính mình, còn kèm theo thanh âm khiêu gợi lại câu nhân, Triệu Mộ Tịch biết Kỷ Dữ Đường cố ý chọn địa phương mẫn cảm nhất của mình để hôn. Đây không phải là cố ý lôi kéo người ta "Phạm tội" sao...
Bởi vì chừng mấy ngày không gặp, trong lòng đều rục rà rục rịch
"Muốn ngươi..." Triệu Mộ Tịch than nhẹ một tiếng, từ lâu không hiểu được hàm súc, dùng bàn tay vuốt nhẹ cổ nàng, nghiêng đầu cùng nàng hôn sâu, hai người ôm thân thể của đối phương, nóng rực quấn quýt lấy nhau.
Mỗi lần Kỷ tổng ăn mặc chính trang đến trêu chọc bản thân mình, Triệu Mộ Tịch đều không kiềm lòng được, Triệu Mộ Tịch một tay ôm cổ nàng, trương môi ôn nhu mút lấy lưỡi của nàng, lúc này có thể cảm nhận được thân thể của Kỷ tổng khẽ run lên.
Triệu Mộ Tịch một bên cười một bên dùng sức hôn nàng, đêm nay không muốn buông tha nàng, ai bảo vừa rồi ở trên bàn ăn Kỷ tổng "Trào phúng" chính mình.
Kỷ Dữ Đường thở hổn hển, mặc cho Triệu Mộ Tịch làm càn một trận, thân thể đều bị nàng vò đến nhũn ra, biết không thể tiếp tục nữa, coi như muốn làm ở trong xe, cũng phải đem xe dừng lại ở một vị trí bí mật trước đã, Kỷ Dữ Đường cũng không muốn lộ liễu như vậy, lôi kéo người ta vây xem.
Advertisement
Triệu Mộ Tịch đã đem áo sơmi của nàng cởi đến một nửa, từ cổ đến vai, một đường hôn xuống.
"Ngươi quy củ một chút..." Kỷ Dữ Đường đỡ lấy cái đầu xấu xa của nàng, đẩy một cái, không cho nàng tiếp tục nháo xuống, cũng vừa muốn trêu chọc nàng, không nghĩ tới lá gan của tiểu túng bao lại trở nên lớn như vậy, ở trong xe đã nghĩ xằng bậy, ở ngoài xe còn có người đi qua đây.
Nghe thấy có người từ bên cạnh xe đi qua, Triệu Mộ Tịch dựng thẳng thân thể ôm chặt lấy nàng, cùng nàng kề tai nói nhỏ, "Là ngươi câu dẫn ta trước... Hiện tại ta liền muốn..."
"Trở về đều chiều theo ý ngươi, ngày hôm nay không muốn ở trong xe..."
Triệu Mộ Tịch giống như lượm được một món hời lớn, bởi vì vốn dĩ nàng không có ý định giải quyết ở trong xe, coi như nàng có cái sắc tâm này cũng không có gan đi làm, vẫn còn ở trên đường cái đây, còn vào đoạn thời gian hoàng kim tám - chín giờ đêm, người đến người đi nữa. Triệu Mộ Tịch đến gần Kỷ Dữ Đường cắn nhẹ môi dưới của nàng một cái, "Ngươi nói, cái gì cũng theo ta..."
Mười giờ tối, Kỷ Dữ Đường tắm xong từ phòng tắm đi ra, thấy Triệu Mộ Tịch cũng trùm khăn tắm, đang khom lưng ở bên cạnh TV làm cái gì đó, vẻ mặt thành thật.
Kỷ Dữ Đường an vị ở cuối giường, nhếch lên hai chân lẳng lặng nhìn nàng, trên màn hình TV dần dần hiện lên hình ảnh, tiến vào lỗ tai là tiếng thở dốc đầy xấu hổ của hai người phụ nữ, Kỷ Dữ Đường hơi nhíu lông mày, cũng không biết Triệu tiểu thư tìm tài nguyên ở đâu.
Triệu Mộ Tịch tiến lên, cười hì hì đẩy Kỷ Dữ Đường nhào ngã ở trên giường, đem khăn tắm ở trên người nàng mở ra, trực tiếp ném xuống dưới giường, Kỷ tổng cực kì phối hợp, không có nửa điểm xấu hổ, cũng đưa tay mở ra khăn tắm ở trên người Triệu Mộ Tịch.
"Ngươi thích xem thứ này?" Kỷ Dữ Đường vuốt mặt nàng, cười hỏi, Triệu Mộ Tịch mọc ra một tấm mặt cái gì cũng không hiểu, nhưng trong bụng lại chứa đầy "Ý nghĩ xấu".
Cái gì gọi là thứ này, thấy Kỷ Dữ Đường xem thường như vậy, Triệu Mộ Tịch một bên vuốt eo nàng, một bên nói, "Ngươi nói đều chiều theo ta."
"Ta cùng ngươi cùng nhau xem..."
Triệu Mộ Tịch vươn mình đem Kỷ Dữ Đường đặt ở dưới thân, thành thật thừa nhận, "Lúc ngươi không ở nhà, ta xem qua hai lần..."
Căn cứ theo một viên tâm muốn học tập tiến bộ.
Kỷ Dữ Đường tóm lấy khuôn mặt nhỏ của nàng, "Vậy ngươi muốn như thế nào?"
"Ừm. . . Đem tất cả những tư thế ở bên trong đều thử qua một lần, ta liền buông tha ngươi..."
Trong phòng ngủ tiếng chơi đùa dần dần biến thành từng trận thở dốc cùng trầm ngâm, vừa qua rạng sáng, hai người mệt bở hơi tai nằm ở trên giường, cũng không làm cái gì khác, chỉ ôm đối phương, thỉnh thoảng hôn môi mấy lần, mơ mơ màng màng liền ngủ thiếp đi, mãi cho đến tận hừng đông.
Sau khi nhận thức Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch mới chính thức nếm trải tư vị cô quạnh, mà cũng may có nàng bồi ở bên cạnh mình, để cho mình không còn cô quạnh.
Ngày hôm nay là thứ bảy, bằng không tối ngày hôm qua các nàng cũng sẽ không dây dưa muộn đến như vậy.
Ngày hôm nay, Triệu Mộ Tịch phá lệ tỉnh dậy sớm hơn Kỷ Dữ Đường, khả năng là tối hôm qua Kỷ tổng bị dằn vặt đến quá phận quá đáng đi. Trên tủ đầu giường, di động của Kỷ Dữ Đường đang chấn động, là Sầm Phi gọi tới, Triệu Mộ Tịch thấy Kỷ Dữ Đường còn đang ngủ say, sợ làm ồn đến nàng, liền cầm điện thoại di động lên tiếp nghe, dù sao chính mình cũng nhận thức Sầm Phi.
"Dữ Đường, cuối tuần sau có thời gian không?"
"Phi tỷ, là ta, nàng còn đang ngủ."
Đều sắp mười một giờ rồi còn đang ngủ, có điều Sầm Phi cũng là người hiểu phong tình, xem ra Kỷ Dữ Đường không có lừa nàng, đang cùng bạn gái nhỏ ở cùng nhau, "Mộ Tịch a, ta nói với ngươi cũng giống như nói với nàng."
Hóa ra là tuần sau Sầm Phi dọn nhà, muốn rủ mọi người đi nhà nàng chơi, hỏi Kỷ Dữ Đường tuần sau có thời gian hay không.
Lúc Triệu Mộ Tịch chuẩn bị quay lại trên giường, thì vẫn thức tỉnh đến Kỷ Dữ Đường, Kỷ Dữ Đường ôm lấy thân thể trơn bóng của nàng vào trong lồng ngực, "Sao vậy?"
"Vừa rồi Phi tỷ gọi điện thoại đến, ta giúp ngươi nhận." Triệu Mộ Tịch lại nói tiếp, "Nàng hỏi ngươi cuối tuần sau có thời gian hay không, đi nhà nàng chơi, lát nữa ngươi nhắn tin trả lời nàng đi."
"Ừm, tuần sau ta mang ngươi cùng đi chơi." Chuyện này tháng trước Sầm Phi đã nói với Kỷ Dữ Đường rồi, nói nàng cuối tuần đằng ra một ngày trống, Kỷ Dữ Đường vuốt ve thái dương của Triệu Mộ Tịch, cười cười hôn một cái, "Ta nói Dữ Lộ cùng đi, các ngươi hảo hảo làm quen một chút."
Triệu Mộ Tịch chen chân vào trong chăn kẹp lấy chân của Kỷ Dữ Đường, hai cặp chân dài quấn cùng một chỗ, vừa nghe đến Kỷ Dữ Lộ, Triệu Mộ Tịch dùng sức kẹp chặt chân nàng, "Nếu như ta cùng muội muội của ngươi ầm ĩ lên, ngươi giúp ai?"
Như vậy còn tốt hơn so với hỏi vấn đề hai người đồng thời rơi xuống nước thì cứu ai trước.
Vấn đề ấu trĩ, "Có ta nhìn, các ngươi sẽ không ầm ĩ lên."
Triệu Mộ Tịch chen chân vào, ở trên đùi nàng sượt qua sượt lại, không hài lòng với đáp án này, "Ta nói là nếu như, ngươi giúp ai?"
Lại không có trả lời ngay, vốn dĩ Triệu Mộ Tịch có chút rời giường khí, "Kỷ Dữ Đường, ngươi đã nói không để ta bị oan ức."
"Đứa ngốc, đương nhiên là giúp ngươi." Kỷ Dữ Đường cười, ở trên cái mông của Triệu Mộ Tịch xoa nắn một chút, vội vàng dụ dỗ, "Dữ Lộ chính là mạnh miệng, chỉ cần là người ta yêu, nàng đều sẽ không chán ghét."
Triệu Mộ Tịch cười, một mặt không tin, nàng lo lắng chính mình gặp mặt Kỷ Nhị tiểu thư, có thể sẽ đánh nháo tới.
Có điều, Kỷ Dữ Đường đồng ý đem mình giới thiệu cho người nhà của nàng, trong lòng Triệu Mộ Tịch vẫn là cảm động.
Advertisement
- In Serial31 Chapters
Hunter x Hunter: Gon Freecs, The Multiverse Gamer.
Disclaimer: I don't own Hunter x Hunter or any of the material used in the cover. Lesser Tags #No harem, no Yaoi. #Slow Romance -------------------------------------------------------------------- Gon discovers Kite's corpse and is promptly struck with fiery rage. Moments before he unleashes the most lopsided mutation in Hunter x Hunter lore and chucks his enormous potential, something Hisoka secretly concocted, is ignited. The frenzied teen's nen is sealed and at the mercy of his foe. The former departs more chaotic and bitter than ever. ----------------------------------------------------------------- Nearly a decade later, an innocent Gon finds himself distressed by a series of nightmares. After the discomfort, the anxiety, and the sorrow, the young boy's memories resurface along with something exotic. More enthusiastic than vindictive, Gon only has three years before the old gang can convene. But this time around, he resolves himself to take the Hunter examination with adequate strength. Investigating that sadistic clown should be a delightful bonus...
8 182 - In Serial178 Chapters
The Oddity: The One Who Does Not Belong
A purple ball descended from the sky, a gift from the primordial dragons, granting many races of the world access to magic. Unfortunately, humans were not one of those. During the great war, the magicless humans were nothing more than fodder, meat shields. Until one day, their powers awakened. After the war, with the ability to now wield, fire, water, earth, wind, or lightning, powerful magicians gathered to build a safe haven for humans, the Kaldora Empire. Before the humans had magic, other races prospered with it. But, within their midst, there were... oddities. People with an affinity for two elements. Each one leaving some sort of disaster in their wake. Each one, not quite fit for this world. A young boy's family, killed in an accident, only he and his sister survived the night. After that, they were split up, each taken in by a different relative. It has been eight years since the flames engulfed his home and most of his family. With his magic powers finally showing itself, he goes off to a magic academy to better learn about his newfound powers. But as he grows, something else does as well. The voice inside his head, the thing that influences his thoughts, the monster that he wish was gone, the devil inside his heart. This is a tale about connections. NOTE: The story will be slow for many of the chapters and the time will also match it, ex: goes by day by day. The time mostly will be used for introducing and adding to characters. It won't pick up until somewhere in the twenties but there will be action and events earlier on such as the missions. Just a fair warning. Order of Phantasmal Architects
8 184 - In Serial105 Chapters
Rise of the Last Star - A LitRPG Adventure
As multiple worlds and dimensions converged, humanity was met with the Unknown. A mysterious System forces it to play its part in a death game, and through the workings of a higher power teleports every human to a deadly Tutorial Zone. In order to save himself and others, Liam must reach his full potential as the last hope.He must become the last shining star that guides his people. This is the story of a man's desperate attempts to save humanity from certain extinction, as well as find out who's behind it all. He dreams of creating a fairer, more just reality and through the System, finds a ray of hope. Follow his journey as he struggles to build up his power while withstanding the trials of Fate. *While the story is fast-paced, it is also a slow-burn in terms of character building and development. Characterisation happens as the story unfolds and different plot points come into play. Beware if that's not your cup of tea.
8 187 - In Serial30 Chapters
Poetic Thoughts
A compilation of some poems which people can relate to.My first attempt. Be kind in criticizing.Updates.. Whenever i feel like it....All rights reserved.Best rank : #2 in Poetry#2 in Poems
8 89 - In Serial15 Chapters
Shades Of Red | RaNnett
Razor tries to learn some English from his mentor from Mondstadt, Lisa, which assigns him some homework. Razor seeks his friend's (and crush's), Bennett's guidance, but not directly. While hanging out with Bennett, Razor finds what he needs to complete his homework and a little bit more than that...
8 59 - In Serial34 Chapters
The Hunt
Cecily's blade swung, hitting its mark as always. The man's arm fell to the cold grass of the prison with a familiar thud. He let out a blood curdling scream. A warning to the rest. Stay away, the Hunter is here. That's the name they'd given her, the Hunter. After she cut off the man who tried to rape hers masculinity, they stayed away. She'd made it clear anyone who tried to touch her would be hunted and slaughtered. Cecily kneeled down, pushing the man's face into the dirt so she could use his back as a seat while she trifled through his belongings. "You're hurting my ears," she told him, no remorse in her voice. "Quiet down before I really do kill you."The man but his lip, well aware that she wasn't lying. Sobs shook him, making for an uncomfortable seat. She, however, didn't particularly feel the beed to kill him. It happened, not often, but it did. "Oh, hush up," she hissed, taking out a bag of rations with her metal hand, "it doesn't hurt that bad."With her good, human hand, she dropped the plastic bag of food into her own bag. She pushed up, off the man back. As she was about to walk away, bag slung over her shoulder, brushing against her autumn colored braid, she turned back to him. "Consider yourself lucky," she said, no hatred in her voice, there never was. "Consider yourself lucky that you didn't do anything stupid. And even luckier if one of the scum bagged criminals in here feel a little light in their hearts and help you. Consider yourself luckier if you die there."With that, her old black and white Nike sneakers carried her off into the brush of the huge prison.
8 148

