《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》33
Advertisement
Cuối cùng, Vương Dĩ Nhu cũng không khách sáo với anh trai, đi đến mấy quần chuyên bán hàng hiệu, trực tiếp mua thêm vài bộ quần áo. Thấy Tiêu Chiến luôn đi theo cô khen ngợi, không khỏi có chút áy náy, nói với Tiêu Chiến: "Anh thuận tiện mua chút quần áo đi?"
Tiêu Chiến chủ yếu đến là để đi dạo với em chồng, không có hứng thú nghe vậy khoát tay: "Anh không muốn mua!"
Vương Dĩ Nhu trực tiếp ôm lấy cánh tay Tiêu Chiến, cười nói: "Vất vả lắm mới kéo được hai người đi dạo cùng, anh cũng đừng tiết kiệm thay anh ấy!" Vừa nói cô vừa hỏi Tiêu Chiến: "Anh có thích hàng hiệu không?"
Tiêu Chiến không nghiên cứu nhiều về quần áo, đa số chỉ tùy tiện cùng anh em thân thiết đi mua ở gần chỗ làm, chỉ mập mờ nói: "Đều được, anh không chọn."
"Anh thật dễ nuôi!" Vương Dĩ Nhu cười híp mắt. "Anh em cưới được anh là hạnh phúc của anh ấy!"
"Ừ!" Tiêu Chiến theo bản năng nhận, lại nhìn về phía Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác vẫn luôn nắm tay anh không buông, nghe vậy nhìn anh một cái, Vương Dĩ Nhu ở bên cạnh cũng không bỏ lỡ ánh mắt bất đắc dĩ của anh trai mình, trong đó hàm chứa một chút cưng chiều mơ hồ.
Vương Dĩ Nhu nhếch mép: "Em thấy có một bộ đồ rất hợp với anh, bằng không chúng ta cùng đi xem một chút!"
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, cũng không từ chối. Trước đó vài ngày, anh nhận được điện thoại của trường học em trai Tiêu từng làm việc, hỏi thăm về tình trạng sức khỏe của anh, hỏi chừng nào thì anh có thể đi làm. Hiện tại dù anh sống lại, sớm muộn gì cũng phải đi làm việc, công việc trước kia của em trai Tiêu ở trường là giáo viên ngữ văn, hiện tại anh chiếm dụng thân thể này, tất nhiên anh phải gánh vác tất cả trách nhiệm của em trai Tiêu, công việc cũng vậy.
Huống hồ, công việc trước kia của anh có một khoảng cách khá xa so với công việc của em trai Tiêu, nếu như anh chọn một công việc mà em trai Tiêu hoàn toàn không thể đảm nhiệm được, sẽ khiến người bên cạnh dễ dàng hoài nghi. Cho nên anh tạm thời chưa có ý định đổi công việc, mà quyết định đến trường học trước kia của em trai Tiêu xem thử một chút. Nói sao thì năm đó anh cũng đậu vào đại học đứng thứ ba cả nước, huống hồ cấp hai, thành tích ngữ văn của anh cũng không tệ, Tiêu Chiến cảm thấy, nếu mình cố gắng một chút, chắc, có thể, có lẽ, sẽ không làm hại con em thế hệ sau.
Advertisement
Hiện tại chân anh đã có thể hoạt động, anh cũng sắp đến lúc phải đi làm sau kì nghỉ phép rồi. Nói thế nào cũng là giáo viên nhân dân, anh phải chú ý hình tượng, cho nên Tiêu Chiến cảm thấy mình mua vài bộ quần áo mới cũng tốt.
Vương Dĩ Nhu thân thiết hỏi Tiêu Chiến: "Anh thích mua kiểu gì?"
Tiêu Chiến trả lời: "Đơn giản một chút là được rồi." Không phải anh không thích mặc đồ phức tạp, mà là anh không biết mặc.
Thấy Vương Nhất Bác vẫn luôn không lên tiếng, Vương Dĩ Nhu cũng không quan tâm, chỉ hỏi cậu: "Bác ca, anh thích kiểu dáng nào?"
Tiêu Chiến bất mãn: "Anh mua quần áo thì tại sao phải hỏi anh ấy?"
Vương Dĩ Nhu cười híp mắt: "Vì Bác ca là người trả tiền!"
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng đúng, vì vậy lập tức không lên tiếng, nghe câu trả lời của Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác nói: "Chiến Chiến thích là được rồi."
Tiêu Chiến ngẩn ra, không nghĩ tới Vương Nhất Bác lại có thể sử dụng giọng nói tự nhiên để trả lời một câu giống giống phim ảnh như vậy, trong lòng không khỏi sinh ra một cảm giác khác thường, nhưng ngay sau đó anh lập tức tỉnh ra: Diễn ân ái! Vương Nhất Bác đang diễn ân ái! Có thể nói ra câu nói yêu thương tự nhiên như vậy, khả năng diễn xuất của Vương Nhất Bác quả thực rất tốt!
Tiêu Chiến hiếm khi sinh lòng bội phục, tất nhiên không cam lòng tụt lại phía sau, suy nghĩ một chút vể kiểu người vợ ngọt ngào, lập tức ngẩng mặt lên nhìn Vương Nhất Bác, bày ra khuôn mặt vui vẻ: "Ông xã, em thật tốt! Gần đây, anh thích mô hình của 'Silver soul'!"
Vương Nhất Bác: "...Được."
Mô hình Gintama! Tiêu Chiến lập tức vui vẻ, thấy Vương Nhất Bác cũng thuận mắt hơn không ít!
Nhưng rất nhanh sau đó, Tiêu Chiến lại cảm thấy khuôn mặt Vương Nhất Bác vô cùng đáng ghét!
Vương Dĩ Nhu đưa Tiêu Chiến đến một cửa hàng hàng hiệu giữa trung tâm thương mại, ngay từ đầu Tiêu Chiến đã nhìn một chuỗi số không trên bảng giá còn yên lặng kinh ngạc một chút, nhưng liếc sang cường hào đang ngồi bên cạnh mình và em gái Vương đang chọn quần áo cho mình một cái, lập tức bình tĩnh.
Thầy giáo trường cấp hai thì nên mặc quần áo thế nào? Tiêu Chiến yên lặng tưởng tượng một chút, kết quả trong đầu hiện lên chính là bộ dạng thầy giáo chủ nhiệm hung hãn ăn mặc đoan chính của mình thời trung học.
Bao năm tốt nghiệp, nghĩ tới người này, Tiêu Chiến vẫn không tự chủ được run lên, khá chần chờ hỏi Vương Dĩ Nhu: "Không lâu nữa anh sẽ quay lại làm việc, có phải anh nên mua một ít bộ độ nghiêm túc hay không?"
Advertisement
Vương Dĩ Nhu: "Anh là thầy giáo cấp hai đúng không? Em nhớ là thầy giáo cấp hai trước kia của em ăn mặc rất đẹp trai, anh còn trẻ như vậy, lại còn đẹp nữa, sao lại mặc âu phục chứ? Sẽ có vẻ già dặn!"
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng có lý, lúc đi học anh cũng rất thích những giáo viên ăn mặc gọn trẻ.
Vào phòng thử đồ thay, Tiêu Chiến đi ra, hỏi Vương Dĩ Nhu: "Tiểu Nhu, em thấy thế nào?"
Vương Dĩ Nhu còn chưa phát biểu ý kiến, Vương Nhất Bác đã lên tiếng trước: "Cái này không được."
Tiêu Chiến tức giận nói: "Tại sao lại không được?" Rõ ràng Vương Nhất Bác nghi ngờ mắt thẩm mĩ của anh!
Vương Nhất Bác không chút biểu cảm đánh giá anh từ đầu tới chân, lại nói ra hai chữ: "Không đẹp."
Mẹ nó, cậu mới không đẹp, cả nhà cậu... cũng chỉ có một mình cậu không đẹp!
Tiêu Chiến giận dữ nhìn Vương Nhất Bác : "Có chỗ nào không đẹp?"
Vương Nhất Bác lại đánh giá từ trên xuống dưới một lần, giọng nói từ tốn: "Chỗ nào cũng không đẹp."
Tiêu Chiến: "..."
Thấy không khí giữa anh trai và anh dâu có chút quái dị, Vương Dĩ Nhu không thể làm gì khác hơn là ra mặt, cô cười nói với Vương Nhất Bác : "Nếu không anh chọn cho anh ấy một bộ đi!"
Vương Nhất Bác cũng không từ chối, đi tới trước giá, ánh mắt từ từ quét qua, lại từ từ liếc sang Tiêu Chiến .
Tiêu Chiến nể mặt Vương Dĩ Nhu nên cũng không lên tiếng, thấy Vương Nhất Bác nhìn mình, liền khiêu khích liếc cậu một cái...Vương Không Đẹp, ngược lại tôi muốn xem xem cậu sẽ chọn bộ nào cho tôi.
Anh cảm thấy, Vương Nhất Bác sẽ chọn cho anh một bộ mang phong cách cao quý, nếu không thì là một bộ kiểu hấp dẫn, đàn ông mà, sở thích cũng không khác mấy, bên ngoài thì lịch thiệp, bên trong thì say mê .
Kết quả lại ngoài dự đoán của anh, Vương Nhất Bác chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản cùng quần âu màu vàng nhạt, nhưng sau khi Tiêu Chiến thay xong, cả người lại có vẻ trẻ trung phóng khoáng nhưng không mất vẻ đoan trang.
Tiêu Chiến nhìn mình trong gương, bĩu môi, thầm nghĩ: Chủ yếu là do bộ dạng em trai Tiêu đẹp đẽ, mát mẻ trong lành!
Ánh mắt Vương Dĩ Nhu sáng lên, không tiếc lời khen ngợi: "Anh dâu thật đẹp trai!"
Tiêu Chiến lén nhìn giá của bộ đồ một chút, thấy có mấy số không phía trên, trong lòng lập tức thoải mái: Cái này đều lấy từ cường hào ra! Xoay đầu lại, mới phát hiện Vương Nhất Bác vẫn đang nhìn mình, Tiêu Chiến nhìn lại, Vương Nhất Bác đột nhiên hỏi: "Thích không?"
Tiêu Chiến hất đầu: "Không thích thì sao?"
Sắc mặt Vương Nhất Bác không thay đổi: "Không sao, em thích là được rồi."
Tiêu Chiến: "..."
Vương Nhất Bác lại tiếp tục chọn thêm vài kiểu khác, sau đó trực tiếp nói số đo của Tiêu Chiến với nhân viên, nhân viên lập tức kính cẩn lấy ra, sau đó đưa cho Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến: "..."
Vương Nhất Bác vuốt vuốt mái tóc của anh: "Đi thử một chút."
Nội tâm Tiêu Chiến dữ dội: Vương Nhất Bác, lúc nhỏ cậu thích nhất là thay quần áo cho búp bê sao!
Quá nhiều quần áo, Tiêu Chiến thề không giúp Vương Nhất Bác ôn lại tuổi thơ, vì vậy kiên định từ chối. Còn tưởng rằng Vương Nhất Bác sẽ tức giận, ai ngờ tổng giám đốc Vương lại thong thả nói với nhân viên cửa hàng một câu: "Lấy cho tôi tất cả những thứ này."
Tiêu Chiến: "..."
Cũng may Vương Dĩ Nhu thay đồ đi ra, kéo Tiêu Chiến lại đánh giá, Tiêu Chiến mới phục hồi tinh thần lại từ cường hào ngang ngược Vương Nhất Bác .
"Anh dâu! Thế nào?"
"Rất đẹp!"
"Em cũng cảm thấy không tệ, hiệu quả của bộ đồ này trên người anh thật tốt. Anh dâu, em cũng muốn mua một bộ giống anh, anh sẽ không để tâm chứ?"
Vương Dĩ Nhu nhìn sang kệ nữ cũng có bộ quần áo màu như vậy, liền hỏi Tiêu Chiến. Anh cười phủi tay.
"Không đâu, sao anh phải để ý?"
"Vì có vài người không thích người khác mặc quần áo giống mình, em sợ anh không thích."
"Không có không có! Anh hoàn toàn không có ý kiến!"
"Vậy thì tốt quá! "
Hai người vui vẻ thảo luận, nhân viên cửa hàng cũng ở một bên phụ họa: "Hai vị thật tinh mắt, hai vị mặc bộ đồ này thật có khí chất!"
"Là anh tôi tinh mắt mới đúng!" Vương Dĩ Nhu cầm tay Tiêu Chiến lên, nhìn sang Vương Nhất Bác : " Bác ca, anh nhìn một chút, em và anh dâu có giống anh em không?"
Trong lòng Tiêu Chiến không khỏi có chút chua xót, đời này anh chưa từng cùng em gái này trải qua tình yêu nam nữ, hiện tại cuối cùng cũng có cơ hội mặc cũng một bộ đồ, lại biến thành anh em...
Vương Nhất Bác quan sát hai người trước mặt một phen, cuối cùng ánh mắt rơi lên người Tiêu Chiến. Dù Tiêu Chiến lớn hơn Vương Dĩ Nhu cũng kha khá tuổi, nhưng hiện tại, nhân nhi trước mắt mặc một bộ quần áo bản thân chọn, tóc tai được cắt tỉa khéo léo, đôi môi hơi chu lên, một đôi mắt to tròn trong sáng, dường như giống bạn học của Vương Dĩ Nhu.
Advertisement
- In Serial24 Chapters
Epimanes Warrior of the Gods
According to the Gods there are three kinds of men, the first type wants power for the sake of power, the second wants to be superior to other men for the sake of their vanity and the third just want to live a mediocre and comfortable life, until the sweet release of death. Our protagonist is the third kind, he just wanted to continue to grow in his white-collar job and retire in a middle management position with little power but a good remuneration, and enjoy his last years with his second wife and grandchildren’s. But the Gods had other plans, they need a champion to do their binding, a man competent enough to get the job done, but not ambitious to try to forge his own path. They will lie and use him as a toy, he will be the bottom of theirs jokes. Nevertheless, even the most passive of men have their break point, it may take a while and he will suffer a lot, but the Gods will weep, because the most destructive persons are not the ones that want to destroy the world, but the ones that want to save it.
8 218 - In Serial16 Chapters
Starships
Edit: Started to do some editing, so chapters are being reposted. No more Raws. >Currently Edited to Ch.5 - 1/7/22 From spaceships with AIs, to magical space ships with spirits. Follow our guy Rex as he deals with life throwing one thing after another at the old guy. Goblin pirates in space? Ships turning into castles? Aliens are really fantasy like beings? Does he ever get a moment to rest? Not giving up and moving forward with what you got. A Scifi Fantasy mash up. >Posting minimum two chapters a week, better scheduling will happen with time.
8 157 - In Serial23 Chapters
Searcher
I was just like everyone else. At least, I thought so. Everyone grew up in a mansion with servants, trained to be a debutante, had a traveling archeologist for a father, and gave it all up to do whatever the hell they wanted. Right? Well that’s what I did. I was happy. As happy as a single twenty four year old girl can be living in an apartment selling shit online to pay the bills. Not actual shit, that's gross. No, I bought stuff from garage sales, thrift stores, and junk shops, and resold it in my online store. I was pretty good at finding stuff to peddle to my customers. I made rent every month and didn’t have to strip. I’m a bit too chunky to swing around a pole anyway. Life was great! Until two sexy men broke into my apartment and woke me up from the most erotic dream my sexually depraved mind could come up with. One was between my legs, the other was... Oh well, it was a dream and I didn’t even get to finish it. Those bastards! Now I’m supposed to believe my dead father wasn’t an archeologist, but some kind of paranormal agent working for a secret organization called The Guard. My ability to find items for my customers is just a perk inherited from him. And I’m supposed to use my inherited powers to save the world. All while these hunks of man flesh guard me from other paranormals out to get whatever the hell they think I have. A certain body part is dripping with excitement, literally. But my mind is saying “Hell No!”
8 132 - In Serial9 Chapters
True Nobility
Noble. A title respected by all, but what exactly does it mean?The nobility rule the land like gods. They hold all of the money. They direct all of the military. Their word is law.Atlas is a young boy born to the second most powerful noble in the country.He never had to sweat in his life.He can have whatever he desires with a few words.He is respected by the commoners, and even the other nobles must bow their heads before him.To top it all off, his parents cherish him like no other.What happens when this boy is left to fend for himself?Follow Atlas as he learns what it means to truly be noble.
8 189 - In Serial14 Chapters
Immovable.
Irena Bestla found herself in a new world, with unending posibilities, classes, monsters and magic. There is no grand mission, and no royal court to welcome her. And no one to call her 'short' anymore, either. Just enormous living expenses that have to be covered. In this New World, colossal monsters will be preyed upon. (I used a pencil for the first time since elementary school for that cover art, so I'm proud of it, as imperfect as it is.)
8 140 - In Serial13 Chapters
A Siren's Call
I was a normal teenage girl but one day I was kidnapped. Everything changed after that. I saw the cruelty of the world. I had learned late about what I should fear more in life. I was granted a rebirth and a screen popped up in front of me. There were two choices: ‘New Life’ and ‘Revenge’. I wonder which I should choose. **A story about a girl who lost her sanity and falls deeper and deeper into the darkness.** WARNING: This story is not for the soft hearted. There are a lot of moments where you'd question my own sanity. Heck, I was disturbed at some moments as I write this story but I can't not write it! **DOUBLE WARNING: This is a very very very very dark story.** : p.s. I do not own the cover art in any way or form and found it using the almighty google-sensei.
8 84

