《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》32
Advertisement
Sau Đêm Thất Tịch, hàng ngày Tiêu Chiến vẫn ăn uống ngủ nghỉ trong biệt thự như cũ, lúc Vương Nhất Bác đi làm thì lên mạng, chơi game, xem phim với với em gái Vương, sau khi Vương Nhất Bác tan làm thì diễn cảnh ân ái, đóng cửa là chung giường chung gối.
Sau khi trở thành thói quen, Tiêu Chiến cảm thấy, cuộc sống như vậy cũng rất dễ chịu.
Hơn nữa, ngày ngày được nuôi như vậy, chân của anh cũng dần dần khỏi hắn rồi.
Sau ngày bác sĩ tuyên bố anh có thể đứng dậy tự đi lại ấy, Tiêu Chiến vô cùng vui vẻ, ăn cơm tối xong, lúc đang đi dạo vườn hoa với Vương Nhất Bác, làm sao anh cũng không chịu trở về, đi dạo một vòng lại một vòng trong vườn hoa, cho đến khi Vương Nhất Bác không yên tâm về chân của anh mới cương quyết đưa anh về phòng.
Biết chân anh đã khỏi hắn, Vương Dĩ Nhu cũng rất vui vẻ, nói với anh: "Chúng ta cùng đi dạo phố đi!"
Tiêu Chiến cũng không hứng thú gì với việc dạo phố, có điều nghe có thể ra ngoài anh vô cùng vui vẻ, hơn nữa lần này không cần xe lăn cũng không cần gậy, từ khi sống lại đến nay, cuối cùng anh đã có thể tự mình bước đi, tất nhiên không kịp chờ đợi, vì vậy rất thoải mái đồng ý.
Đúng lúc hôm nay lại là chủ nhật, Vương Nhất Bác ở nhà, biết Tiêu Chiến đi dạo phố với Vương Dĩ Nhu, cậu có chút không đồng ý: "Chân anh vừa khỏi, không thích hợp việc vận động lâu dài."
Vương Dĩ Nhu ôm lấy cánh tay Tiêu Chiến, thân mật dựa vào người anh: "Bác ca, anh yên tâm đi, em chỉ muốn đi với anh dâu mua chút quần áo, sẽ không tốn sức!" Nhìn biểu tình của anh mình một chút, cô cười híp mắt bổ sung: "Nếu anh không yên tâm, không bằng đi với bọn em đi? Đúng lúc bọn em thiếu tài xế!"
Vương Nhất Bác nhìn Vương Dĩ Nhu ôm Tiêu Chiến thân mật như vậy, nhịn không được có chút ngứa ngứa trong lòng.
Tiêu Chiến âm thầm có chút không tình nguyện. Đi mua quần áo với cô em, nhìn cô em thay bộ quần áo mình thích đi ra khỏi phòng thay đồ, đến trước mặt anh, vẻ mặt tràn đầy mong đợi hỏi: "Thân ái, nhìn có được không?", đó vẫn là chuyện anh hằng mong đợi. Kết quả lần này lại có một bóng đèn lớn Vương Nhất Bác, thật là sát phong cảnh!
Có điều Vương Nhất Bác còn chưa nói câu nào, trực tiếp đi thẳng vào trong nhà xe lái một chiếc xe Maserati ra.
Vương Dĩ Nhu vui vẻ kéo Tiêu Chiến lên xe. Hai người ngồi ở ghế sau, bắt đầu trò chuyện về ngày đầu tiên gặp nhau, sau đó lại bàn luận về bộ phim hai ngày trước vừa xem, hai người nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, náo nhiệt.
Người phía trước vẫn một mực yên lặng lái xe, không chút phản ứng, hơn nữa Vương tổng có chút không hiểu ngôn ngữ mạng mà hai người ngồi phía sau đang nói.
Advertisement
Vì vậy cậu thuận tay mở radio, đúng lúc này radio đang phát tiết mục giãi bày tâm trạng, chỉ nghe thấy một người đàn ông kích động tố cáo: "Đã có kết quả giám định, con trai là của ông An hàng xóm! Bã xã đã phản bội tôi!"
Vương Nhất Bác: "..."
Tiêu Chiến: "..."
Thấy phía sau bỗng nhiên không còn tiếng nói chuyện, mặt Vương Nhất Bác trầm xuống, lập tức đổi sang một tần số khác.
Lúc này radio đang phát quảng cáo, trong xe lập tức nghe giọng nói dõng dạc của một người đàn ông: "Bệnh viện dành cho nam XX, tin mừng cho đàn ông! Bệnh viện khoa tiết niệu, chuyện trị các bệnh tiểu đường, mắc tiểu, đi tiểu không kiểm soát,..."
Trước đây Tiêu Chiến đã nghe qua quảng cáo này không ít lần, đã thuộc hoàn toàn, vì vậy vừa nghe cái này, cảm giác quen thuộc này lên, lập tức như trước thuận miệng nói tiếp: "Đi tiểu phân nhánh, tiểu lệch, tiểu ngược."
Vương Nhất Bác: "..."
Vương Dĩ Nhu: "..."
Đến lúc phát hiện không khí trong xe hình như thấp hơn bình thường, Tiêu Chiến mới phát hiện mình vừa làm gì, nhất thời cảm thất mình cần tìm một đề tài khác, vì vậy vội vàng tìm để tài để nói: "Bây giờ bệnh viện quảng cái ngày càng khoa trương! Trước kia tôi có xem một quảng cáo, bản một người ở đâu đó đánh nhau: 'đàn ông bị bệnh đừng có buồn, hãy lên phòng khám bệnh XX ở tầng bốn! Phụ nữ bị bệnh cũng đừng buồn, hãy lên phòng khám bệnh XX ở tầng hai!' hai người xem, có phải rất khoa trương không?"
Vương Nhất Bác: "..."
Vương Dĩ Nhu: "... ha ha ha ha ha ha ha!"
Trong không khí hài hòa đó, cũng không lâu sau, ba người đã tới nơi.
Ngay từ đầu, Tiêu Chiến còn tưởng tiểu thư như Vương Dĩ Nhu sẽ đến những cửa hàng quần áo có nhãn hiệu nổi tiếng, kết quả không ngờ cô lại chạy đến những cửa hàng khá bình dân, trong những ngày ở chung này, quan hệ của anh và Vương Dĩ Nhu cũng xem như không tệ, vì vậy anh cũng không kiêng dè, trực tiếp hỏi Vương Dĩ Nhu: "Anh còn tưởng rằng em sẽ giống anh em, ngay cả bên trong,... a, ngay cả tất, nếu không phải là nhãn hiệu nổi tiếng thì không mặc." Vốn muốn nói quần lót, nhưng lời vừa ra đến miệng thì cảm thấy nói lời này với một cô gái cũng không ổn, vì vậy anh lập tức đổi thành 'tất'.
Vương Nhất Bác ngồi bên cạnh, vẫn luôn im lặng nhìn em gái chọn quần áo. "..."
Vương Dĩ Nhu đang chọn quần áo quay đầu lại hoạt bát nói: "Hết cách rồi, trời sinh xinh đẹp, mặc cái gì cũng đẹp!"
Tiêu Chiến gật đầu: "Nói vậy cũng đúng."
Vương Dĩ Nhu cười rộ lên: "Bạn học hẹn em hai ngày nữa đi chơi, chắc anh ấy thích bình thường một chút, em cũng thích như vậy."
Advertisement
Trước đây, Tiêu Chiến từng khen ngợi bản tính không kiêu căng của Vương Dĩ Nhu, sau đó lại yên lặng cảm thán một câu 'thế giới nhà giàu'.
Vương Dĩ Nhu chọn lấy vài bộ quần áo, cầm vào phòng thử đồ thay. Tiêu Chiến ngồi song song trên hàng ghế chờ bên ngoài chờ cô.
Tiêu Chiến nhìn những bộ quần áo đầy màu sắc trên tủ quần áo, cảm thán: "Quần áo phụ nữ thật nhiều kiểu dáng!"
Vương Dĩ Nhu thay quần áo đi ra, đến trước mặt Tiêu Chiến quay một vòng, mợi đợi hỏi: "Anh dâu, thế nào? Đẹp không?"
Cô gái xinh đẹp mặc một chiếc váy trắng dài tới đầu gối, xoay một vòng trước mặt mình, sau đó hai mắt sáng lên, dễ thương nói: "Thế nào? Đẹp không?" Đầu óc Tiêu Chiến lập tức rạo rực ba chữ 'thật dễ thương', cảm thấy nguyện vọng của mình đã được trọn vẹn.
"Rất đẹp!" Tiêu Chiến không chút do dự.
Vương Dĩ Nhu nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Bác ca, anh thấy nó thế nào?"
Vương Nhất Bác 'ừ' một tiếng.
Vương Dĩ Nhu lập tức vui vẻ: "Vậy em đi đổi một chiếc váy màu khác cho hai người nhìn một chút."
Hai người tiếp tục ngồi ngoài đợi. Vì là chủ nhật, trước cửa hàng, dòng người qua lại không ít, mà những bộ đồ được yêu thích trong cửa hàng này cũng rất nhiều, vì vậy lại có không ít khách hàng bước vào trong tiệm. Thấy Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến cũng ngồi trên ghế, không ít khách hàng nữ len lén nhìn cả hai, cuối cùng, lại có mấy cô gái thời thượng bay thẳng đến trước mặt Vương Nhất Bác, phóng khoáng nói: "Anh đẹp trai, có thể cho em số điện thoại của anh được không?"
Vương Nhất Bác nhíu mày một cái, Tiêu Chiến thì ngây ngẩn. Con gái bây giờ cũng phóng khoáng như vậy sao, có thể trực tiếp lại gần hỏi xin số điện thoại? Tại sao, năm đó, anh lại chưa từng gặp một trong những cô gái nhiệt tình như vậy!
Vương Nhất Bác từ chối nói: "Xin lỗi, tôi kết hôn rồi!"
Cô gái cũng không chút tức giận: "Không sao, kết hôn rồi chúng ta cũng có thể làm bạn mà!"
Tiêu Chiến: "..."
Không nghĩ tới con gái thời nay lại hung hãn như vậy, ngay trước mặt chính thất cũng dám trực tiếp muốn kết bạn với chồng nhà người ta, Tiêu Chiến yên lặng kinh ngạc một chút. sau đó cảm thấy hẳn mình nên thực hiện trách nhiệm của một người vợ.
Lúc trước, không phải Vương Nhất Bác từng dặn anh rồi sao, nếu anh ở cùng một chỗ với người đàn bà khác, anh tuyệt đối không được không để ý, không nghĩ tới cơ hội đã nhanh chóng tới như vậy, Tiêu Chiến cảm thấy, thời gian kiểm tra khả năng diễn kịch của mình đã đến.
Vì vậy Tiêu Chiến ôm lấy cánh tay Vương Nhất Bác, vui vẻ nói: "Ông xã, mua xong quần áo, chúng ta cùng đến bệnh viện đi!"
Vương Nhất Bác yên lặng quay đầu nhìn anh, bình tĩnh nói tiếp: "Đến bệnh viện?"
"Đúng vậy!" Tiêu Chiến tựa đầu vào vai Vương Nhất Bác, quan tâm nói: "Chắc kết quả kiểm tra bệnh AIDS của em đã có rồi, chúng ta nên đến đó để lấy kết quả!" Cảm giác Vương Nhất Bác đột nhiên cứng đờ, biểu tình của Tiêu Chiến lại càng nồng nàn hơn: "Ông xã, em yên tâm, dù kết quả có là âm tính hay dương tính, anh vẫn sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc em!"
Vương Nhất Bác: "..."
Cô gái: "..."
Vương Dĩ Nhu vừa thay xong quần áo ra ngoài: "..."
Tiêu Chiến ôm lấy cánh tay Vương Nhất Bác, ngẩng cổ nhìn vẻ mặt cô gái tránh không kịp đã vội vàng rời đi, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác thành tựu, quay đầu lại mới phát hiện người đàn ông bị anh ôm cánh tay đang hung hăng nhìn mình, vẻ mặt xanh mét.
Tiêu Chiến từ từ buông cánh tay Vương Nhất Bác ra, cười gượng nói: "Chỉ đùa một chút thôi, đùa chút thôi mà!"
Vương Dĩ Nhu nhìn sắc mặt khó coi của anh trai mình, vội vàng chạy đến cứu anh dâu mình: "Bác ca, anh xem em mặt bộ váy này thế nào?"
Tiêu Chiến nhiệt tình đáp: "Rất đẹp! Đẹp vô cùng!" Anh nhân cơ hội muốn cách xa Vương Nhất Bác, không ngờ Vương Nhất Bác đột nhiên nắm lấy cổ tay của anh, Tiêu Chiến âm thầm giãy dụa, lại phát hiện không thể thoát ra.
Biểu tình của Vương Nhất Bác thực sự không được tốt, vả lại chính Tiêu Chiến cũng có chút chột dạ, vì vậy anh không giãy dụa nữa, tiếp tục ngồi bên cạnh Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác nắm bàn tay anh trong lòng bàn tay, thản nhiên nói một tiếng 'ừ' với An Dĩ Nhu.
Vương Dĩ Nhu nháy mắt với Tiêu Chiến mấy cái, sau đó hỏi hai người: "Giống bộ vừa rồi hay đẹp hơn?"
"Đều đẹp!" Tiêu Chiến bị nắm chặt, dứt khoát không vùng vẫy, nhìn về phía Vương Dĩ Nhu phóng khoáng nói: "Dù sao tiền Bác ca của em nhiều như vậy, Tiểu Nhu em thích, thì nói anh ấy mua cho em đi!"
Vương Dĩ Nhu cười rộ lên: "Anh dâu nói đúng!" Lại nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Vậy phải cảm ơn Bác ca rồi!"
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến một cái, chỉ 'ừ' một tiếng.
Giả bộ lạnh lùng cái gì! Phát hiện từ đầu đến cuối Vương Nhất Bác chỉ biết 'ừ', Tiêu Chiến có chút bất mãn, ngón tay bị Vương Nhất Bác nắm lấy có chút cong cong, chọc chọc vào lòng bàn tay cậu: "Này, cậu không thể đổi từ khác sao?"
Lòng bàn tay Vương Nhất Bác hơi động, bỗng dưng nắm bàn tay anh thật chặt, đợi đến lúc Tiêu Chiến cảm thấy khó chịu giãy dụa theo bản năng, cậu mới hơi buông lòng một chút, sửa lời: "Được."
Tiêu Chiến: "..."
Advertisement
- In Serial29 Chapters
Handyman
Real science is done on the edge of knowledge. If done correctly, you really are not certain of the outcomes. If done incorrectly, people can get hurt. This is the story of a researcher tossed across reality. Current update schedule is entirely sporadic, but I do commit to not dropping the story. I'm aiming for 1 small chapter a month at the moment.
8 182 - In Serial8 Chapters
Rebirth of the Cultivator in the Apocalypse
Co-authoring this series with JL Huang! Link to his page here: https://www.royalroad.com/profile/145707 Wang Shen, after ten years of struggle in the apocalypse, has finally let the embers of his life die out. However, the heavens have granted him a second chance to make things right. This time, he’s ahead of the curve, having retained the knowledge of his previous life before it all ended. This time, he knows how to efficiently manifest his qi and to properly cultivate his body in order to surpass his previous restraints. Would he be able to transcend his limits and breakthrough this lifetime? Or would the world burn once more without change? Welcome to Rebirth of the Cultivator in the Apocalypse.
8 60 - In Serial17 Chapters
A Virtual Invasion
An invasion from another dimension is shut down by an Empire's traitor and the world has a scant few decades to build the strength to resist a multidimensional Empire. How will the world fair when no one even knows its doom is one barred gate away? Fortunately, the traitor has a plan. Maybe with a bit of luck and planning, he can build a force to defend the world without anyone realizing it. Author's Thoughts: What is litRPG (From wikipedia) - LitRPG, short for Literary Role Playing Game, is a literary genre combining the conventions of MMORPGs with science-fiction fantasy novels.[1] LitRPG is a literary genre where games or game-like challenges form an essential part of the story. A LitRPG work simultaneously narrates the story of characters inside and outside of the game-world. At least some of the characters in a LitRPG novel therefore understand that they are playing a game: they are 'meta-aware'. So, while Tolkien's Lord of the Rings is a fantasy novel, a book about people creating avatars and interacting in a Lord of the Rings MMORPG would be a LitRPG novel.Why do I read them? You know, I am not too sure. I love MMOs. I played them, quit them, joined up and repeated the cycle. They are fun! They are a massive waste of time but so are most games. Do I want to read about someone else playing them? Sort of?The advent of VR and the possibility of VR someday becoming so immersive that you can't tell them from reality sets the imagination on fire. What if this could be life? But most stories fall short. At the end of the day the protagonist hangs up his VR helmet and goes to have dinner with his mom and dad or other family and it becomes meaningless. It's like the story that ends because the main character woke up and nothing you read matters.There have been some books that explore the concept of the intersection of reality and total immersion VR. Enders Game is a classic. There were a few others that escape me but they exist, however, the cross between the game and reality is weak.So what if the game was real? The technology needed for total immersion VR is so advanced that by the time we reach that goal technology should have naturally evolved to include several items. You must have direct neural input. You simply can't have a total immersion (all senses and perfect presence) experience without this basic prerequisite. If you have direct neural access, you can probably do neat things like feed knowledge and skills directly to that person. You can undoubtedly do many horrible things as well. Muscles are controlled by the brain. If you control the brain why would you let the body just sit there and rot? A person that sits unmoving for 24 hours a day will have their body whither away just like a coma patient. However, if you control the brain you could control the muscles. On a basic level, this would be isometric impulses, working muscle group against muscle group to avoid atrophy. Taken to its logical conclusion you would be able to gain muscle mass and program muscle memory. The flip side is that you could remote control their body... but let's not go there. So what would people do if it were real? Well, they would probably limit and regulate it since the drawbacks are very obvious. Even if you look at the basic aspects of this you can see some negative possibilities. Look at the Sword Art Online anime. Personally, I think they missed the boat by putting a bomb in the VR helmet. Do you really need a bomb when you have direct access to the brain?So what kind of events would you need to have a situation where the obvious drawbacks haven't been explored? Maybe a society where the advancement of technology has so far outstripped the explorations of its applications that ignorance was truly bliss? Okay, so I had to put in an alien invasion to kickstart the premise, but that was just one of the possibilities.
8 126 - In Serial16 Chapters
Ruins of Dalághast
I've been writing for as long as I can remember, but I'd always been torn between different projects. That's why I decided to dedicate myself to a pretty strict schedule of writing and editing a single chapter every month since the start of 2019. This is an ongoing, work in progress novel that follows a ragtag group of sellswords as they delve into a lost city on the edge of the known world in search of their fortunes. Within, though, they find much more than they ever expected and find themselves in a race against time to unravel a mystery centuries old. For those who want to see my work months earlier than it will be released here, alongside exclusive artwork and other perks, consider supporting me and my work on Patreon. https://www.patreon.com/atlaswrites
8 192 - In Serial10 Chapters
Boxes|j.hs
"It's like, trying to forget the past but you keep unpacking the boxes that should've hid it away." "I still don't understand."
8 79 - In Serial21 Chapters
alphabet lore x reader oneshots
since my satire fanfic got some attention im making this. if anyone requests O or L im actually killing myself 💀 /nsrs
8 196

