《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》31
Advertisement
Vì vậy ánh mắt Tiêu Chiến nhìn Quý Minh Phi tràn đầy đồng tình, muốn nói lại thôi.
Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến luôn nhìn Quý Minh Phi, đôi lông mày khẽ nhíu một cái.
Quý Minh Phi thấy Tiêu Chiến vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cũng ngẩn ra, sau đó cười nói: "Chân anh tốt hơn chút nào không? Anh phải chăm sóc mình thật tốt, đừng để Nhất Bác phải luôn quan tâm.
Tiêu Chiến nghe giọng hắn thành khẩn, giống như không có ác ý với tình địch của mình, không khỏi lại sinh ra cảm tình với hắn , hơn nữa nghe câu cuối cùng của Quý Minh Phi, không khỏi lại nghĩ sâu xa, trong lòng lại cảm thán một câu 'ngược', nhưng vẫn nở nụ cười nói: "Đã tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn đã quan tâm." Ngừng một chút, ánh mắt anh vẫn qua lại giữa Quý Minh Phi và Vương Nhất Bác, cuối cùng ánh mắt đó lại rời đến Quý Minh Phi: "Tình cảm của hai người thật tốt."
Quý Minh Phi cười nói: "Em và Nhất Bác quen nhau nhiều năm, vẫn luôn là anh em tốt." Con ngươi lại liếc xéo Vương Nhất Bác, trêu chọc. "Có điều bây giờ cậu ấy kết hôn rồi, chỉ còn lại một mình em cô đơn."
Tiêu Chiến thử dò xét. "Cậu... nhưng cậu có người trong lòng không?"
Vẻ mặt Vương Nhất Bác khẽ giật giật.
Quý Minh Phi cười nhìn Vương Nhất Bác một cái: "Em đâu có phúc được như Nhất Bác, có thể gặp được anh."
Tiêu Chiến khẽ nhìn Quý Minh Phi cười khổ, càng nhìn càng cảm thấy phía sau nụ cười đó là sự đau khổ tràn đầy, trong lòng không khỏi thở dài. Vừa mới nhìn cảnh hai người yêu nhau nhận được hạnh phúc, đảo mắt đã nhìn thấy một người đàn ông cuồng dại đau lòng vì tình yêu, cái được gọi là tình yêu này, quả nhiên là biến hóa khôn lương, khiến thế gian này có vô số máu chó.
Đồng tình thì đồng tình, nhưng Tiêu Chiến vẫn không có khả năng trực tiếp nói với Quý Minh Phi 'tôi và Vương Nhất Bác là kết hôn giả, nếu cậu thực sự coi trọng cậu ta thì nhanh chóng nắm lấy, tôi sẽ để lại cho cậu", suy đoán một chút, Tiêu Chiến cảm thấy dù sao cũng là Đêm Thất Tịch, phải để cho người đàn ông đau khổ này một cơ hội nhỏ nhoi, vì vậy anh nói: "Tôi đi vệ sinh một chút, hai người trò chuyện đi."
Vương Nhất Bác dặn dò anh: "Đất trơn, cẩn thận."
Tiêu Chiến gật đầu một cái, lại nhìn Quý Minh Phi, nở một nụ cười khích lệ với hắn.
Quý Minh Phi bị ánh mắt và nụ cười nóng bỏng của anh khiến cho rùng mình, nhìn bóng lưng của anh, cười mỉm, đảo mắt nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Sao mình lại cảm giác, Tiêu Chiến nhà cậu lại có thêm ý tứ hơn so với lúc mới gặp nhỉ?"
Vương Nhất Bác không trả lời, lại nói: "Cơm nước xong rồi, cậu không về công ty sao?"
Quý Minh Phi có chút không thể tin nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu muốn đuổi mình đi?" Sau đó cười ranh mãnh. "Có điều, Vương tổng, hôm nay là Đêm Thất Tịch, không phải công ty được nghỉ sao?"
Vương Nhất Bác bất đắc dĩ nhìn hắn.
Advertisement
Quý Minh Phi nhướn mày: "Đây vẫn là lần đầu tiên mình thấy cậu làm loại chuyện như vậy, không nghĩ tới lại là vì Tiêu Chiến."
Vương Nhất Bác nói: "Dù sao bây giờ bọn mình cũng là vợ chồng."
Quý Minh Phi và Vương Nhất Bác vô cùng ăn ý, tất nhiên nghe ra ý của hắn là hiện tại cậu và Tiêu Chiến đang đóng vai vợ chồng ân ái, ngày lễ như Đêm Thất Tịch, nhất định phải ra dáng một chút, có điều trong lòng Quý Minh Phi có chút xem thường, nhưng hắn cũng không vạch trần, chỉ cong mắt nhìn Vương Nhất Bác: "Nói thật, nếu như cậu không thích Tiêu Chiến thì nhường cho mình đi."
Sắc mặt Vương Nhất Bác hơi trầm xuống: "Minh Phi! Anh ấy và mình là phu phu hợp pháp."
"Dù sao chuyện của hai người cũng không phải là thật, hết một năm hai người sẽ ly dị." Quý Minh Phi miễn cưỡng cười. "Huống hồ, cậu cũng nói cậu không thích anh ấy."
Vương Nhất Bác trầm giọng hỏi: "Cậu thích anh ấy? Trước kia cậu cũng không thích đồng tình luyến ái như vậy."
"Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi" Quý Minh Phi nhíu mày. "Sao vậy? Mình thật sự cảm thấy nhân nhi đó không tệ, càng nhìn lại càng muốn nhìn tiếp."
Vương Nhất Bác cau mày nói: "Anh ấy không phải là người có thể chơi với cậu."
"Mình cũng không phải muốn chơi với anh ấy." Quý Minh Phi nói, thấy Vương Nhất Bác không tin, liền nói tiếp. "Được rồi, mình thừa nhận, nhìn hai người các cậu trải qua Đêm Thất Tịch ngọt ngào, còn mình thì cô đơn, nên mình đột nhiên cảm thấy, có một người bên cạnh cũng không tệ." Giương mắt nhìn về phía Tiêu Chiến vừa rời đi một cái. "Mà Tiêu Chiến nhà cậu, cũng rất thích hợp để lấy về nhà."
Giọng nói Vương Nhất Bác thản nhiên: "Cậu muốn tìm người dịu dàng biết điều, anh ấy không được."
Quý Minh Phi cẩn thận quan sát biểu cảm trong ánh mắt Vương Nhất Bác đã có chút không giấu được, cảm thấy vô cùng sung sướng, vẻ mặt lại càng nghiêm túc. "Không dịu dàng biết điều cũng không sao, chỉ cần mình thích là được. Nói về việc kết hôn, vốn là để yêu, nếu mình cưới vợ, dĩ nhiên mình muốn che chở cưng chiều người đó cả đời, mà Tiêu Chiến này," Quý Minh Phi liếc về phía Vương Nhất Bác, kéo dài giọng. "nhìn một chút là muốn cưng chiều."
Tiêu Chiến không nghĩ lúc trở lại đã không thấy Quý Minh Phi đâu, anh ngạc nhiên: "Quý tổng đi rồi sao?"
Vương Nhất Bác bình tĩnh 'ừ' một tiếng.
Tâm hồn nhiều chuyện của Tiêu Chiến đang rất nhộn nhạo, anh tò mò muốn biết hai người đã nói chuyện gì với nhau, nhưng lại không tiện hỏi thẳng, suy nghĩ một chút, mới mở miệng thử thăm dò: "Vương Nhất Bác, cậu cảm thấy...Quý tổng là người thế nào?"
Vẻ mặt Vương Nhất Bác cô đơn: "Cậu ấy không thích hợp với anh."
Tiêu Chiến: "..."
Cẩn thận nhìn biểu tình trên mặt Vương Nhất Bác một chút, Tiêu Chiến cảm thấy, hình như người đàn ông đối diện không được vui. Đầu óc Tiêu Chiến nhanh chóng vận hành: Anh hỏi thăm tin tức về Quý Minh Phi... Vương Nhất Bác mất hứng, nói Quý Minh Phi không hợp với anh... Vương Nhất Bác cho rằng Quý Minh Phi thích hợp với người khác... người khác là ai... còn không phải là Vương Nhất Bác ghen với anh chứ!
Advertisement
Một dòng sông chảy xuyên qua, Tiêu Chiến bỗng nhiên cảm thấy có ánh sáng chợt lóe trong đầu mình, những đầu mối ít ỏi lúc trước đã được xâu chuỗi lại:
Em gái Vương nói: 'Trước kia Bác ca chưa từng yêu ai, cho nên có chỗ nào anh ấy làm không tốt, anh dâu phải thông cảm với anh ấy nhiều hơn... hơn nữa ba mẹ sớm thúc giục anh ấy kết hôn, nhưng anh ấy vẫn không chịu, sau khi gặp anh, anh ấy nhanh chóng quyết định, ngay cả bọn em cũng không kịp ứng phó."
Nhan Tử Vi nói: "Vương Nhất Bác có khuôn mặt, vóc dáng, là người có gia thế, những ưu điểm nhe vậy, đặt lên người đàn ông nào đều khiến ai cũng yêu thích?"
Em trai Tiêu giả kết hôn là vì cần gấp tiền chữa bệnh cho mẹ, cho nên làm giao dịch với Vương Nhất Bác, nhưng Vương Nhất Bác muốn tiền có tiền, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, là một vương lão ngũ bằng kim cương, tại sao phải kết hôn giả?
Tiêu Chiến lập tức cảm thấy mình biết đước chân tướng khó lường... dừng, cũng là vì yêu thôi!
Chỉ sợ Vương Nhất Bác cũng có tình cảm với Quý Minh Phi, nhưng dù sao thứ tình cảm này cũng không hợp với lẽ thường, huống hồ Vương Nhất Bác còn là con trai thứ ba của họ Vương, tổng giám đốc công ty CMI, danh tiếng và sự nghiệp của cậu buộc cậu phải kết hôn với một người nam nhân bình thường. Nhưng cậu sao có thể cam lòng? Vì vậy cậu từ chối tất cả đám hỏi với những tiểu thư mẹ cậu mai mối, mà tìm người làm một cuộc giao dịch hơn nữa lại còn là nam nhân. Như vậy, Vương Nhất Bác có thể bảo vệ thân mình trong sạch, có thể khiến cho Quý Minh Phi không chú ý đến, mà một năm nữa, sau khi hai người ly dị, cậu có thể báo cáo với gia tộc mình, như là bị làm tổn thương, không còn nhiệt huyết với tình yêu...
Một khi đặt ra giả thiết này, Tiêu Chiến lại càng muốn nghĩ càng nhiều càng xa, biểu tình trên mặt cũng theo tinh thần trở nên tế nhị, cho đến khi giọng nói của Vương Nhất Bác vang lên: "Chiến Chiến?"
Tiêu Chiến phục hồi tinh thần lại, nhìn Vương Nhất Bác, tâm trạng không khỏi có chút phức tạp, anh vẫn còn đắm chìm trong bộ phim trần ngập máu chó về 'Bạn gay Quý với tình yêu sâu đậm cuối cùng cũng được báo đáp, Vương tổng sớm đã yêu cậu' của chính mình, bật thốt lên: "Tôi không ngăn cản nếu như cậu có người bên ngoài."
Vương Nhất Bác: "..."
Giọng nói Tiêu Chiến thành khẩn: "Nếu cậu thật sự thích Quý tổng, thì nên ở với ngài ấy. Cho nên, cậu đừng ngại với tôi, cậu yên tâm, tôi sẽ không cản trở cậu..."
"Em không phải!"
Tiêu Chiến đột nhiên ngừng nói, lúc này mới phát hiện khuôn mặt người đàn ông đối diện xanh mét. Tiêu Chiến rất thức thời ngậm miệng lại, không nói thêm gì nữa, chỉ dè dặt nhìn Vương Nhất Bác.
Nhìn bộ dạng Tiêu Chiến vẫn mang bộ mặt dè dặt nhìn mình như vẫn không tin, Vương Nhất Bác cắn răng nói: "Em không yêu Quý Minh Phi, em không phải!"
Tiêu Chiến ngoan ngoãn: "Ồ."
Bên cạnh có người nghe tiếng của họ thì tò mò nhìn lại, gân xanh của Vương Nhất Bác sắp nổ tung, mặt lạnh trả tiền, sau đó kéo Tiêu Chiến ra ngoài.
Mấy người trẻ tuổi ngồi cạnh cao giọng cười nói, một người trong đó gật gù thì thầm: "Chưa từng nghe qua sao? Thích chính là phóng khoáng, yêu chính là kiềm chế!"
"Sâu sắc!" Tiêu Chiến bật thốt tán thành.
Vẻ mặt Vương Nhất Bác hơi ngừng lại, lặng lẽ nhìn anh một cái.
Tiêu Chiến vội vàng nhìn cậu cười lấy lòng.
Vương Nhất Bác không biểu cảm gì quay mặt đi.
Chờ đến khi hai người lên xe, Tiêu Chiến mới nhìn Vương Nhất Bác, chân thành nói: "Thật xin lỗi, tôi không biết cậu không thích Quý phó tổng."
Nghe được ba chữ đầu cậu hơi bình phục, nhưng nghe được cả câu sau, khóe mắt Vương Nhất Bác không nhịn được lại giật giật, nhẫn mạnh từng chữ qua kẽ răng: "Em giống thích cậu ta chỗ nào!"
Tiêu Chiến cười gượng: "Tôi thấy tình cảm của cậu và Quý phó tổng rất tốt, lúc trước cậu ngã bệnh, cậu ta còn gọi điện thoại cho tôi, còn đặc biệt dặn tôi phải chăm sóc cậu thế nào, cho nên tôi cho rằng..."
Vẻ mặt Vương Nhất Bác khẽ giật, sau khi im lặng một lát, cậu lẳng lặng nói: "Dù sao, em cũng không có thích Quý Minh Phi, bây giờ em...."
Không biết có phải Tiêu Chiến ảo giác hay không, anh luôn cảm thấy Vương Nhất Bác nhấn mạnh vào chữ 'em', suy nghĩ của Tiêu Chiến lại bay lên: Đây là ý gì? Chẳng lẽ...
Suy nghĩ vừa chuyển, Tiêu Chiến buột miệng nói: "Vậy Quý tổng thì sao?"
Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, không trả lời, chỉ thản nhiên nói một câu: "Còn muốn đi đâu?"
Lòng Tiêu Chiến lập tức rộn lên: Chết tiệt! Đây là ngầm thừa nhận sao! Quả nhiên bạn gay Quý là đồng đội tốt!
Tiêu Chiến ưỡn ngực, bỗng nhiên có cảm giác kiêu ngạo vì dù sao anh vẫn đúng!
Từ lúc sinh ra đây là lần đầu tiên trải qua Đêm Thất Tịch, mặc dù Tiêu Chiến cảm thấy có chút trầm bổng nhưng cũng coi như hoàn hảo.
Về đến nhà, Vương Dĩ Nhu hỏi thăm kết quả: "Anh dâu, hôm nay Bác ca dẫn anh đi rạp chiếu phim rồi hả? Sao rồi, chơi có vui không?"
Tiêu Chiến thành thật gật đầu: "Rất vui."
Vương Dĩ Nhu cười ranh mãnh: "Trừ xem phim ra cũng không làm gì khác sao?"
"Khác?" Tiêu Chiến tính từng chuyện. "Xem phim xong, còn ăn cơm, sau đó đi hóng gió..."
"Oa, anh ấy chở anh đi hóng gió?" Vương Dĩ Nhu thán phục. "Hai người đi hóng gió ở đâu?"
"Công viên nhân dân."
"..."
"Tiểu Nhu?"
"Hả, công viên nhân dân, chơi vui không?"
"Không tồi, anh cảm thấy hình như lâu rồi không đến đó, cho nên nói Bác ca em đưa đến đó xem một chút. Chân anh không tiện, không sao đi dạo được, chỉ ngồi chơi ven hồ."
"Ngồi." Vương Dĩ Nhu tưởng tượng hình ảnh anh trai điển trai và anh dâu thanh tú của mình ngồi cạnh nhau, bên bờ hồ ngắm cảnh một chút, cảm thấy cũng có chút lãng mạn, vì vậy nhiều chuyện hỏi: "Vậy lúc đó hai người làm gì?"
Tiêu Chiến nói: "Lúc đó không khí mát mẻ, bên bờ hồ có nhiều người già mùa bài uyên ương, vô cùng náo nhiệt.
Vương Dĩ Nhu đỡ trán, yên lặng đi ra, sau đó trở về phòng yên lặng đăng lên Weibo.
"Hôm nay anh trai và anh dâu đến công viên nhân dân trải qua Đêm Thất Tịch, nhìn mấy bác gái múa bài uyên ương."
***************
editor: ầy, lần đầu edit găp được quả trai thẳng thẳng hơn cả thước thế này, sắp bị YiBo bẻ cong rồi các cô ạ nên đừng bỏ nhaaa
Advertisement
- In Serial28 Chapters
Candor: The Forgotten House
*** Please read note below *** As a 16-year-old mage from a powerful family, Jayce Candor had known from a young age what his future would hold. As the fourth son in his family the possibility of him becoming the heir to the household was very small. But, with his talent as a mage, his potential accomplishments in the military could lead to titles of nobility and political power. However, on what would otherwise be an unremarkable night, everything he had ever known, the only people he ever cared for, and all of the plans for his future were destroyed. House Candor, one of the six great houses that helped build the Eldoran Empire had been erased from history. By imperial decree, all those bearing the name Candor were hunted down and executed as traitors of the Empire. With no home, no family, and only death waiting for him, Jayce decided to escape north to the uncharted Northern Territories to begin a new life. Forced into situations he was never prepared for and trying to cope with his past, Jayce tries to find safety in a place spoken about only in legends. There for the first time, he will make true friends and find people he will come to see as family. He will encounter strong enemies, build powerful alliances, and become a person his ancestors would be proud of. But surrounded by creatures he thought only existed in tales and pressed by the Empire’s constant expansion, Jayce’s safety may be only an illusion. To survive a world fraught with danger Jayce will need to grow stronger with each new experience and rebuild his once forgotten house. ********************************************************************** Note: The story starts slow. Although there is more action as the story progresses, there is a fair amount of introspection and character introduction in the first 30 chapters. Jayce is the main character, however, other characters play a large role and the story is seen through multiple POV's. This is a draft, it is not a finished work. This is not a story that focuses on an OP MC who beats up on weaklings. At times there can be a fair amount of internal monologue. Some of that may be edited out when I rewrite the story. I decided to keep it in the draft because I think it is better to have too much material rather than too little when I edit. Constructive criticism is appreciated as it helps in the editing and rewriting process. Check out my other story Shattered Mind here
8 290 - In Serial14 Chapters
In Pursuit of Glory
I felt a huge physical force slam into my back. I didn't have any time to think as I rocketed into the wall and felt the drywall dent beneath my body. Eyes wide, I groaned and began to push off the wall when, unceasingly relentless, my assailant backstabbed me with a knife to my gut. I gasped; being stabbed there is no laughing matter. Even today, with all the advances of science, a wound like that can easily be mortal. Most likely would be. I gasped for air with a snarl, funneling the wind into my lungs to help them expand after being pancaked into the wall. Nobody f***ing backstabs me and gets away with it. If there’s one thing you should know about me, it’s that I love being alive. I love it more than anything else. It’s something only a dead person can understand, and I feel myself forgetting all the time. But there’s a secret to death, and I keep it with me. Always. It’s never permanent, it’s never peaceful, and it’s always filled with regrets. But death, despite all of its shortfalls, can give a short respite from life, like a comfy afternoon nap. Death is Respite. It’s a rest for the weary. And to all those people who wander in death lonesome and regretting their broken lives - always, without fail, cut too short - I beg them to take advantage of it. I tell everyone to take advantage of death, even when I can’t bring myself to do so. --- Ciaran travels the world in pursuit of Glories, unfathomable, power-bestowing balls of golden light sequestered in difficult-to-reach places. A fun fantasy romp with a character with an unorthodox narrative voice trying to find his purpose in the world.
8 70 - In Serial44 Chapters
For Grass and Glory
Being old is difficult. But losing the love of your life to natural selection and being left in the dirt is even harder. Join Walton in his final journey as he figures out if his principals are just as important when there is nothing left to lose. Combating hypocrisy, youth, bad diet practises and a general lack of respect towards humanity, Walton's struggles are the true adventure of the everyday man. A story about unlikely friendship, being old, unexpected beauty, and the obsession of kicking a round leather ball in the best way possible. A story about a new world, and its possibilities. A story about the grass, and let us hope, a small bit of glory? Author note: This is a project of mine I started in 2016 and recently been writing for again. Writing for me is something I love to do, but can't always find the time for. This is also the reason I have not finished (or come close to) Ethereal Space yet. I get distracted. I started this novel intending to create something else, to break a bit with the current go to's story wise in the litRPG or virtual reality communities. So, this is my attempt at "Something different" I would love feedback or just your general opinion. But most of all, I hope it entertains. Enjoy!
8 165 - In Serial10 Chapters
Shade Hunter
Damien Sinclair, despite his bizarre name, was a relatively ordinary young man, fresh out of high school with few prospects in his life. Then, through a cosmic accident outside of everyone's control, he ends up on Xaunis, a world both familiar and foreign to his own in several ways, not the least of which being the fact that magic is real, he's seeing screens straight out of video games, and the very fundamentals of what he understands about reality is inherently wrong. But despite these challenges, Damien will meet them with a head held high and a smile on his face. After all... one does not cheat death and simply waste a second chance. Updates every Friday at 12:00pm MST
8 202 - In Serial18 Chapters
A 3% Chance for Glory
[Gacha]. A microtransaction revolution that has taken over the mobile gaming market, offering the chance to attain powerful in-game items in exchange for a small amount of money. A small chance, but a chance nonetheless. A risky gamble, to be sure, but one that costs so little with each try that it ensnares all who fall prey to its siren song. For some, the [Gacha] is a harbinger of doom. For others, it is a power that elevates them above their peers. For Brynhildr Weber, it is a form of solace. Suffering from suffocating expectations and a harsh working environment, with the troubles of being someone who looks different from her peers, compounded by an unfortunate name bestowed by well-meaning parents, Brynhildr finds recourse in the little gambles of the [Gacha], the little spikes of happiness that it grants her. But when she finds a new [Gacha] game on her phone, everything changes. She's sent to another world, a world of fantasy and magic. Moreover, she's granted a class that fits her perfectly. And so began the tale of the world's first, and only, [Gachamancer]. ------------------------------------------------------------------- Tags: Isekai, Female Protagonist, All-Female Cast, RNG
8 115 - In Serial10 Chapters
The Dark Knows Me || Tokoyami x reader/oc
"Some things are great to see in the dark."A girl told herself as she stared at the astonishing view and starts a new chapter in her life.Her name is Lily Yane. A white haired girl with an emotionless demeanor. She didn't have any friends aside from her two childhood friends, Midoriya and Bakugo.Things aren't really going well, until she met a boy with a crow head.Fumikage Tokoyami.They are great friends......But will they become more than that?She has always wanted someone to love her for her. Is he the one?"I just want someone to accept me for who I am.." "I love every side of you." The boy said, hugging her from the back as he laid his beak over her shoulder.Credits to @tEmDuD for the inspiration! This is heavily inspired from his book, "Awesomely Gothic!" Please check that out! I do not own the anime and the characters but I do own the plot, Lily Yane and the quirk itself.
8 154

