《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》31
Advertisement
Vì vậy ánh mắt Tiêu Chiến nhìn Quý Minh Phi tràn đầy đồng tình, muốn nói lại thôi.
Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến luôn nhìn Quý Minh Phi, đôi lông mày khẽ nhíu một cái.
Quý Minh Phi thấy Tiêu Chiến vẫn nhìn chằm chằm vào mình, cũng ngẩn ra, sau đó cười nói: "Chân anh tốt hơn chút nào không? Anh phải chăm sóc mình thật tốt, đừng để Nhất Bác phải luôn quan tâm.
Tiêu Chiến nghe giọng hắn thành khẩn, giống như không có ác ý với tình địch của mình, không khỏi lại sinh ra cảm tình với hắn , hơn nữa nghe câu cuối cùng của Quý Minh Phi, không khỏi lại nghĩ sâu xa, trong lòng lại cảm thán một câu 'ngược', nhưng vẫn nở nụ cười nói: "Đã tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn đã quan tâm." Ngừng một chút, ánh mắt anh vẫn qua lại giữa Quý Minh Phi và Vương Nhất Bác, cuối cùng ánh mắt đó lại rời đến Quý Minh Phi: "Tình cảm của hai người thật tốt."
Quý Minh Phi cười nói: "Em và Nhất Bác quen nhau nhiều năm, vẫn luôn là anh em tốt." Con ngươi lại liếc xéo Vương Nhất Bác, trêu chọc. "Có điều bây giờ cậu ấy kết hôn rồi, chỉ còn lại một mình em cô đơn."
Tiêu Chiến thử dò xét. "Cậu... nhưng cậu có người trong lòng không?"
Vẻ mặt Vương Nhất Bác khẽ giật giật.
Quý Minh Phi cười nhìn Vương Nhất Bác một cái: "Em đâu có phúc được như Nhất Bác, có thể gặp được anh."
Tiêu Chiến khẽ nhìn Quý Minh Phi cười khổ, càng nhìn càng cảm thấy phía sau nụ cười đó là sự đau khổ tràn đầy, trong lòng không khỏi thở dài. Vừa mới nhìn cảnh hai người yêu nhau nhận được hạnh phúc, đảo mắt đã nhìn thấy một người đàn ông cuồng dại đau lòng vì tình yêu, cái được gọi là tình yêu này, quả nhiên là biến hóa khôn lương, khiến thế gian này có vô số máu chó.
Đồng tình thì đồng tình, nhưng Tiêu Chiến vẫn không có khả năng trực tiếp nói với Quý Minh Phi 'tôi và Vương Nhất Bác là kết hôn giả, nếu cậu thực sự coi trọng cậu ta thì nhanh chóng nắm lấy, tôi sẽ để lại cho cậu", suy đoán một chút, Tiêu Chiến cảm thấy dù sao cũng là Đêm Thất Tịch, phải để cho người đàn ông đau khổ này một cơ hội nhỏ nhoi, vì vậy anh nói: "Tôi đi vệ sinh một chút, hai người trò chuyện đi."
Vương Nhất Bác dặn dò anh: "Đất trơn, cẩn thận."
Tiêu Chiến gật đầu một cái, lại nhìn Quý Minh Phi, nở một nụ cười khích lệ với hắn.
Quý Minh Phi bị ánh mắt và nụ cười nóng bỏng của anh khiến cho rùng mình, nhìn bóng lưng của anh, cười mỉm, đảo mắt nhìn về phía Vương Nhất Bác: "Sao mình lại cảm giác, Tiêu Chiến nhà cậu lại có thêm ý tứ hơn so với lúc mới gặp nhỉ?"
Vương Nhất Bác không trả lời, lại nói: "Cơm nước xong rồi, cậu không về công ty sao?"
Quý Minh Phi có chút không thể tin nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu muốn đuổi mình đi?" Sau đó cười ranh mãnh. "Có điều, Vương tổng, hôm nay là Đêm Thất Tịch, không phải công ty được nghỉ sao?"
Vương Nhất Bác bất đắc dĩ nhìn hắn.
Advertisement
Quý Minh Phi nhướn mày: "Đây vẫn là lần đầu tiên mình thấy cậu làm loại chuyện như vậy, không nghĩ tới lại là vì Tiêu Chiến."
Vương Nhất Bác nói: "Dù sao bây giờ bọn mình cũng là vợ chồng."
Quý Minh Phi và Vương Nhất Bác vô cùng ăn ý, tất nhiên nghe ra ý của hắn là hiện tại cậu và Tiêu Chiến đang đóng vai vợ chồng ân ái, ngày lễ như Đêm Thất Tịch, nhất định phải ra dáng một chút, có điều trong lòng Quý Minh Phi có chút xem thường, nhưng hắn cũng không vạch trần, chỉ cong mắt nhìn Vương Nhất Bác: "Nói thật, nếu như cậu không thích Tiêu Chiến thì nhường cho mình đi."
Sắc mặt Vương Nhất Bác hơi trầm xuống: "Minh Phi! Anh ấy và mình là phu phu hợp pháp."
"Dù sao chuyện của hai người cũng không phải là thật, hết một năm hai người sẽ ly dị." Quý Minh Phi miễn cưỡng cười. "Huống hồ, cậu cũng nói cậu không thích anh ấy."
Vương Nhất Bác trầm giọng hỏi: "Cậu thích anh ấy? Trước kia cậu cũng không thích đồng tình luyến ái như vậy."
"Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi" Quý Minh Phi nhíu mày. "Sao vậy? Mình thật sự cảm thấy nhân nhi đó không tệ, càng nhìn lại càng muốn nhìn tiếp."
Vương Nhất Bác cau mày nói: "Anh ấy không phải là người có thể chơi với cậu."
"Mình cũng không phải muốn chơi với anh ấy." Quý Minh Phi nói, thấy Vương Nhất Bác không tin, liền nói tiếp. "Được rồi, mình thừa nhận, nhìn hai người các cậu trải qua Đêm Thất Tịch ngọt ngào, còn mình thì cô đơn, nên mình đột nhiên cảm thấy, có một người bên cạnh cũng không tệ." Giương mắt nhìn về phía Tiêu Chiến vừa rời đi một cái. "Mà Tiêu Chiến nhà cậu, cũng rất thích hợp để lấy về nhà."
Giọng nói Vương Nhất Bác thản nhiên: "Cậu muốn tìm người dịu dàng biết điều, anh ấy không được."
Quý Minh Phi cẩn thận quan sát biểu cảm trong ánh mắt Vương Nhất Bác đã có chút không giấu được, cảm thấy vô cùng sung sướng, vẻ mặt lại càng nghiêm túc. "Không dịu dàng biết điều cũng không sao, chỉ cần mình thích là được. Nói về việc kết hôn, vốn là để yêu, nếu mình cưới vợ, dĩ nhiên mình muốn che chở cưng chiều người đó cả đời, mà Tiêu Chiến này," Quý Minh Phi liếc về phía Vương Nhất Bác, kéo dài giọng. "nhìn một chút là muốn cưng chiều."
Tiêu Chiến không nghĩ lúc trở lại đã không thấy Quý Minh Phi đâu, anh ngạc nhiên: "Quý tổng đi rồi sao?"
Vương Nhất Bác bình tĩnh 'ừ' một tiếng.
Tâm hồn nhiều chuyện của Tiêu Chiến đang rất nhộn nhạo, anh tò mò muốn biết hai người đã nói chuyện gì với nhau, nhưng lại không tiện hỏi thẳng, suy nghĩ một chút, mới mở miệng thử thăm dò: "Vương Nhất Bác, cậu cảm thấy...Quý tổng là người thế nào?"
Vẻ mặt Vương Nhất Bác cô đơn: "Cậu ấy không thích hợp với anh."
Tiêu Chiến: "..."
Cẩn thận nhìn biểu tình trên mặt Vương Nhất Bác một chút, Tiêu Chiến cảm thấy, hình như người đàn ông đối diện không được vui. Đầu óc Tiêu Chiến nhanh chóng vận hành: Anh hỏi thăm tin tức về Quý Minh Phi... Vương Nhất Bác mất hứng, nói Quý Minh Phi không hợp với anh... Vương Nhất Bác cho rằng Quý Minh Phi thích hợp với người khác... người khác là ai... còn không phải là Vương Nhất Bác ghen với anh chứ!
Advertisement
Một dòng sông chảy xuyên qua, Tiêu Chiến bỗng nhiên cảm thấy có ánh sáng chợt lóe trong đầu mình, những đầu mối ít ỏi lúc trước đã được xâu chuỗi lại:
Em gái Vương nói: 'Trước kia Bác ca chưa từng yêu ai, cho nên có chỗ nào anh ấy làm không tốt, anh dâu phải thông cảm với anh ấy nhiều hơn... hơn nữa ba mẹ sớm thúc giục anh ấy kết hôn, nhưng anh ấy vẫn không chịu, sau khi gặp anh, anh ấy nhanh chóng quyết định, ngay cả bọn em cũng không kịp ứng phó."
Nhan Tử Vi nói: "Vương Nhất Bác có khuôn mặt, vóc dáng, là người có gia thế, những ưu điểm nhe vậy, đặt lên người đàn ông nào đều khiến ai cũng yêu thích?"
Em trai Tiêu giả kết hôn là vì cần gấp tiền chữa bệnh cho mẹ, cho nên làm giao dịch với Vương Nhất Bác, nhưng Vương Nhất Bác muốn tiền có tiền, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, là một vương lão ngũ bằng kim cương, tại sao phải kết hôn giả?
Tiêu Chiến lập tức cảm thấy mình biết đước chân tướng khó lường... dừng, cũng là vì yêu thôi!
Chỉ sợ Vương Nhất Bác cũng có tình cảm với Quý Minh Phi, nhưng dù sao thứ tình cảm này cũng không hợp với lẽ thường, huống hồ Vương Nhất Bác còn là con trai thứ ba của họ Vương, tổng giám đốc công ty CMI, danh tiếng và sự nghiệp của cậu buộc cậu phải kết hôn với một người nam nhân bình thường. Nhưng cậu sao có thể cam lòng? Vì vậy cậu từ chối tất cả đám hỏi với những tiểu thư mẹ cậu mai mối, mà tìm người làm một cuộc giao dịch hơn nữa lại còn là nam nhân. Như vậy, Vương Nhất Bác có thể bảo vệ thân mình trong sạch, có thể khiến cho Quý Minh Phi không chú ý đến, mà một năm nữa, sau khi hai người ly dị, cậu có thể báo cáo với gia tộc mình, như là bị làm tổn thương, không còn nhiệt huyết với tình yêu...
Một khi đặt ra giả thiết này, Tiêu Chiến lại càng muốn nghĩ càng nhiều càng xa, biểu tình trên mặt cũng theo tinh thần trở nên tế nhị, cho đến khi giọng nói của Vương Nhất Bác vang lên: "Chiến Chiến?"
Tiêu Chiến phục hồi tinh thần lại, nhìn Vương Nhất Bác, tâm trạng không khỏi có chút phức tạp, anh vẫn còn đắm chìm trong bộ phim trần ngập máu chó về 'Bạn gay Quý với tình yêu sâu đậm cuối cùng cũng được báo đáp, Vương tổng sớm đã yêu cậu' của chính mình, bật thốt lên: "Tôi không ngăn cản nếu như cậu có người bên ngoài."
Vương Nhất Bác: "..."
Giọng nói Tiêu Chiến thành khẩn: "Nếu cậu thật sự thích Quý tổng, thì nên ở với ngài ấy. Cho nên, cậu đừng ngại với tôi, cậu yên tâm, tôi sẽ không cản trở cậu..."
"Em không phải!"
Tiêu Chiến đột nhiên ngừng nói, lúc này mới phát hiện khuôn mặt người đàn ông đối diện xanh mét. Tiêu Chiến rất thức thời ngậm miệng lại, không nói thêm gì nữa, chỉ dè dặt nhìn Vương Nhất Bác.
Nhìn bộ dạng Tiêu Chiến vẫn mang bộ mặt dè dặt nhìn mình như vẫn không tin, Vương Nhất Bác cắn răng nói: "Em không yêu Quý Minh Phi, em không phải!"
Tiêu Chiến ngoan ngoãn: "Ồ."
Bên cạnh có người nghe tiếng của họ thì tò mò nhìn lại, gân xanh của Vương Nhất Bác sắp nổ tung, mặt lạnh trả tiền, sau đó kéo Tiêu Chiến ra ngoài.
Mấy người trẻ tuổi ngồi cạnh cao giọng cười nói, một người trong đó gật gù thì thầm: "Chưa từng nghe qua sao? Thích chính là phóng khoáng, yêu chính là kiềm chế!"
"Sâu sắc!" Tiêu Chiến bật thốt tán thành.
Vẻ mặt Vương Nhất Bác hơi ngừng lại, lặng lẽ nhìn anh một cái.
Tiêu Chiến vội vàng nhìn cậu cười lấy lòng.
Vương Nhất Bác không biểu cảm gì quay mặt đi.
Chờ đến khi hai người lên xe, Tiêu Chiến mới nhìn Vương Nhất Bác, chân thành nói: "Thật xin lỗi, tôi không biết cậu không thích Quý phó tổng."
Nghe được ba chữ đầu cậu hơi bình phục, nhưng nghe được cả câu sau, khóe mắt Vương Nhất Bác không nhịn được lại giật giật, nhẫn mạnh từng chữ qua kẽ răng: "Em giống thích cậu ta chỗ nào!"
Tiêu Chiến cười gượng: "Tôi thấy tình cảm của cậu và Quý phó tổng rất tốt, lúc trước cậu ngã bệnh, cậu ta còn gọi điện thoại cho tôi, còn đặc biệt dặn tôi phải chăm sóc cậu thế nào, cho nên tôi cho rằng..."
Vẻ mặt Vương Nhất Bác khẽ giật, sau khi im lặng một lát, cậu lẳng lặng nói: "Dù sao, em cũng không có thích Quý Minh Phi, bây giờ em...."
Không biết có phải Tiêu Chiến ảo giác hay không, anh luôn cảm thấy Vương Nhất Bác nhấn mạnh vào chữ 'em', suy nghĩ của Tiêu Chiến lại bay lên: Đây là ý gì? Chẳng lẽ...
Suy nghĩ vừa chuyển, Tiêu Chiến buột miệng nói: "Vậy Quý tổng thì sao?"
Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, không trả lời, chỉ thản nhiên nói một câu: "Còn muốn đi đâu?"
Lòng Tiêu Chiến lập tức rộn lên: Chết tiệt! Đây là ngầm thừa nhận sao! Quả nhiên bạn gay Quý là đồng đội tốt!
Tiêu Chiến ưỡn ngực, bỗng nhiên có cảm giác kiêu ngạo vì dù sao anh vẫn đúng!
Từ lúc sinh ra đây là lần đầu tiên trải qua Đêm Thất Tịch, mặc dù Tiêu Chiến cảm thấy có chút trầm bổng nhưng cũng coi như hoàn hảo.
Về đến nhà, Vương Dĩ Nhu hỏi thăm kết quả: "Anh dâu, hôm nay Bác ca dẫn anh đi rạp chiếu phim rồi hả? Sao rồi, chơi có vui không?"
Tiêu Chiến thành thật gật đầu: "Rất vui."
Vương Dĩ Nhu cười ranh mãnh: "Trừ xem phim ra cũng không làm gì khác sao?"
"Khác?" Tiêu Chiến tính từng chuyện. "Xem phim xong, còn ăn cơm, sau đó đi hóng gió..."
"Oa, anh ấy chở anh đi hóng gió?" Vương Dĩ Nhu thán phục. "Hai người đi hóng gió ở đâu?"
"Công viên nhân dân."
"..."
"Tiểu Nhu?"
"Hả, công viên nhân dân, chơi vui không?"
"Không tồi, anh cảm thấy hình như lâu rồi không đến đó, cho nên nói Bác ca em đưa đến đó xem một chút. Chân anh không tiện, không sao đi dạo được, chỉ ngồi chơi ven hồ."
"Ngồi." Vương Dĩ Nhu tưởng tượng hình ảnh anh trai điển trai và anh dâu thanh tú của mình ngồi cạnh nhau, bên bờ hồ ngắm cảnh một chút, cảm thấy cũng có chút lãng mạn, vì vậy nhiều chuyện hỏi: "Vậy lúc đó hai người làm gì?"
Tiêu Chiến nói: "Lúc đó không khí mát mẻ, bên bờ hồ có nhiều người già mùa bài uyên ương, vô cùng náo nhiệt.
Vương Dĩ Nhu đỡ trán, yên lặng đi ra, sau đó trở về phòng yên lặng đăng lên Weibo.
"Hôm nay anh trai và anh dâu đến công viên nhân dân trải qua Đêm Thất Tịch, nhìn mấy bác gái múa bài uyên ương."
***************
editor: ầy, lần đầu edit găp được quả trai thẳng thẳng hơn cả thước thế này, sắp bị YiBo bẻ cong rồi các cô ạ nên đừng bỏ nhaaa
Advertisement
- In Serial39 Chapters
From the Final World
I have lived a long, long time. Longer than the universe knows; longer than any star has seen or traveling light records. My memories; that is all that is left that knows that length, and that which was seen within it. Then again, that is all that ever did. When I am gone, it will be forgotten, a truth and a history lost forever no matter who or what tries to find it. I think that is why I write this now. A record, or a lament, of the most significant being of all time. It is a prideful exaltation of endless triumph, or the dread condemnation of infinite evil. I don’t know which; I shall leave it for others to judge. I could explain further, of course. I could list the sins that have been committed, the deeds that have been done. Yet for now, I believe this is enough. Her story will speak for itself. About the good, and evil, in the heart of a single girl burdened with more than her fair share. And how she reacted to it. So, I will tell her story. Of gods and devils, mortals and monsters, of legends long forgotten and civilizations long turned to dust. And in the end, I hope she knows herself, whether it is salvation, or destruction, she should receive.
8 186 - In Serial29 Chapters
Ascension of Singularity
In realms where Immortals are gods and devils among men, a Post-Human descended. Hailing from a distant realm, the Post-Human was ordered to conquer it all. But when desires and morality intersect, what is sin, what is justice? A sage can be a butcher, a tyrant can be a saviour. Only victors shall write history! A/N: Story type is largely Xuan Huan and will have irregular update schedule. Chapter length range from 2 - 3 K words each and may have some grammatical errors. While this fiction isn't my first work, I intend to continue it for some time. I hope readers understand that there will be lot of mistakes.
8 151 - In Serial26 Chapters
Awakened; Dungeon Tales
For decades now, strange places inhabited with monsters have been appearing across the globe. People call them dungeons and those who enter them delvers. For years, delvers explored and conquered, becoming beacons of hope—idols in a world wracked by war. Nowadays, thousands of youths each year undergo the Awakening ritual, foregoing their mundane life in favor of a more magical one. Marco is one such youth. He has a cushy life and a good family that wishes only what is best for him. He isn’t satisfied, however—he wants more. What exactly, he doesn’t know. He only knows that inside the confines of what is considered normal, he won’t find it. I update twice a week, on Tuesday and on Saturday. P.s. Before you start reading, I would like to say a few words. For starters, I never thought I would one day publish something on this website, and I want to thank all the other authors who inspired me to do so. I would also like to thank whoever spends their time to read my novel—it means a lot. So, thank you. Finally, I think it is imperative I warn you. I’m not a native English speaker: English is not my first language. If you see mistakes, feel free to point them out. I will correct them as soon as I have the time to do so. Cover: It was done by Ioannis Ioannidis. It can be found for free on Pixabay. Should the author ask, I will remove it immediately.
8 202 - In Serial21 Chapters
Echo Of an Empty Soul
What is one to do if they are suddenly transported to an unknown place? Echo is one such individual. Jois us, as we explore his gravelled journey through an unknown dungeon to become the protagonist of an 'isekai slice of life' story that he has always envisioned. Or perhaps, even make a romantic comedy out of it! The journey will be turbulent and lonely. He may even loose his mind from time to time but I hope it will be to your liking.
8 244 - In Serial32 Chapters
Thug Love
FIND OUT!!
8 111 - In Serial15 Chapters
Prisoner 138 {The 100} [1]
Ariella Coyn was born in space, and shes lived there her whole life. She's been a prisoner on the Ark since she was 11 for a crime she didn't commit. Now a year later all 100 juvenile criminals are being sent to the ground and she's the youngest among them. She's shy, quiet and keeps to herself at first as she doesn't know anyone, but once she gets to talking to Bellamy Blake, the stowaway who committed a heinous crime to protect his sister and Jasper Jordan the geek with the goggles she starts to come out of her shell a little more. The 100 are forced to build a camp from the ground up with no help from any adults. Tensions build as drama break out among the teens over who is in charge but that's the least of their worries as they soon realize they're not alone on the radiation-soaked planet known as Earth.{Ranked #1 in the100cwRanked #1 in theCWRanked #1 in Bellamy}{Completed in 2016}
8 105

