《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》29
Advertisement
Lúc Tiêu Chiến đi ra từ phòng vệ sinh, cảm thấy mông và chân mình đều có chút tê dại.
Cũng may bụng đã nhẹ nhõm, Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy ung dung, chống gậy đi về chỗ cũ, lại không thấy Vương Nhất Bác, nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy người.
Chẳng lẽ người này đi nghe điện thoại?
Tiêu Chiến đợi một hồi, vẫn không thấy người trở lại, không khỏi có chút buồn bực, nhìn quanh bốn phía tìm bóng dáng Vương Nhất Bác, đột nhiên chú ý đến hai cô nữ sinh vừa rồi bàn luận về Vương Nhất Bác vẫn còn ngồi chỗ cũ, Tiêu Chiến lập tức đi qua: "Xin hỏi, người đàn ông vừa rồi đi cùng tôi, hai người có thấy cậu ấy đi đâu rồi không?"
Hai người nhìn chăm chú vào cây gậy của anh, lại thêm một nữ sinh có ấn tượng rất sâu sắc với Vương Nhất Bác, ngay lập tức nghĩ đến, nhưng lại không trả lời anh ngay, mà hỏi lại: "Anh là bạn của anh đẹp trai vừa rồi sao?"
Tiêu Chiến vội vàng lắc đầu: "Cậu ấy là chồng tôi, hai người biết cậu ấy đi đâu rồi không?"
"Chồng?" Hai nữ sinh nhìn nhau một cái, ánh mắt khá quái dị.
"Đúng vậy, cậu ấy là chồng tồi, vừa nói đứng đây đợi tôi, hiện tại lại không thấy, hai người thấy cậu ấy đi đâu vậy?"
Cô nữ sinh nhìn anh bằng ánh mắt thương hại, một người trong đó nói: "Vừa rồi, có một người phụ nữ đến đây, chồng anh ôm cô ấy đi rồi."
Phụ nữ? Ôm đi? Tiêu Chiến sửng sốt.
Thấy vẻ mặt anh đỡ đẫn, hai cô nữ sinh cho là anh bị đả kích, lại nghĩ đến vừa rồi Bạch Ninh Tuyết yếu đuối dựa vào trong ngực Vương Nhất Bác, không khỏi có chút ghen tị, lại có chút hưng phấn: "Cô gái kia nhìn qua là biết tiểu tam! Vừa gặp đã bổ nhào vào ngực chồng người khác, sau đó chồng anh lập tức ôm cô gái đó rời đi! Chồng anh đẹp trai như vậy, anh phải canh chừng anh ấy đó!"
Vừa gặp đã bổ nhào vào ngực, Vương Nhất Bác còn bế cô gái đó? Tiêu Chiến tưởng tượng đến hình ảnh đó, yên lặng đánh giá, có vẻ đó là tình yêu đích thực của Vương Nhất Bác?
Đã nói sao bỗng nhiên cậu ta lại dẫn anh đi xem phim vào Đêm Thất Tịch, thì ra cậu ta muốn mượn danh nghĩa, đi tìm tình nhân đây mà!
Hai cô nữ sinh bên cạnh vẫn tốt bụng ở bên cạnh khuyên anh cách phòng ngự tiểu tam, Tiêu Chiến khổ sở nghĩ: Tôi và Vương Nhất Bác cũng không phải là phu phu thật sự, người ta là tình yêu đích thực, ông đây mới là tiểu tam này!
Nghĩ đến mình không chỉ bị Vương Nhất Bác mượn danh nghĩa để đi gặp người tình, còn bị cậu ta ném đi, Tiêu Chiến không khỏi giận dữ: "Vương Nhất Bác, cậu còn có tình nghĩa không vậy! Có tình nhân thì lập tức quên đồng bọn, thật không có chút đạo đức nghề nghiệp nào!
Advertisement
Vì đi cùng Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ra ngoài không mang theo điện thoại di động, mà dù có thể mượn điện thoại người khác, anh cũng hoàn toàn không nhớ được số điện thoại, trước mắt, anh chỉ có thể ngồi chờ.
Nhưng ngộ nhỡ Vương Nhất Bác chìm trong sắc đẹp hoàn toàn không nhớ đến anh thì sao?
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, quyết định xuống bãi đậu xe xem một chút.
Vì vậy anh đi thang máy xuống bãi đậu xe.
Mà khi anh đi thang máy xuống dưới, bên cạnh, trong một thang máy khác, Vương Nhất Bác cũng đang dùng ngón tay nhấn vào tầng lầu vừa rời đi.
Thang máy gặp nhau một chút, vừa vặn lướt qua nhau.
Tiêu Chiến ra khỏi thang máy, đi vào tầng đậu xe, đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng: Mẹ nó, anh hoàn toàn không nhớ được biển số xe của Vương Nhất Bác! Chỉ nhớ mang máng, hôm nay đi, hình như Vương Nhất Bác lái một chiếc xe màu đen...
Tiêu Chiến không tiện đi lại, không thể nào chạy khắp bãi đậu xe tìm từng chiếc một, anh chỉ có thể dựa vào trí nhớ mơ hồ, đoán nơi chiếc xe đỗ lại, vừa khéo, anh thật nhìn thấy có hai chiếc xe màu đen đang đỗ lại.
Vị trí chiếc xe đậu cách không xa thang máy, lại ở trong phạm vi ánh mắt nhìn đến, Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, cũng không đi qua, ngược lại đi đến bên cạnh bậc thang bên cạnh thang máy ngồi xuống. Anh nghĩ, nếu đó thật sự là xe của Vương Nhất Bác, chắc Vương Nhất Bác còn ở trong này, dù là bao lâu, sớm muộn gì Vương Nhất Bác cũng sẽ xuống bãi đậu xe, không bằng anh đứng đợi cạnh thang máy, tránh việc bỏ qua.
Vì vậy Tiêu Chiến tìm một chỗ để ngồi xuống, yên lặng thu mình vào trong bóng tối. Dù sao người dùng thang máy cũng không ít, anh không muốn những người đó nhìn mình.
Hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy, Tiêu Chiến yên lặng cầu nguyện: Vương Nhất Bác, cậu nhanh trở lại! Muốn gặp nhân tình thì tự cậu đi gặp, cậu phải đưa tôi về trước!
Mà bên này, Vương Nhất Bác đi thang máy lên trên, không phát hiện thấy bóng dáng Tiêu Chiến, cho là Tiêu Chiến vẫn còn trong phòng vệ sinh, liền ngồi đợi một hồi.
Kết quả đợi một trận, vẫn không thấy Tiêu Chiến đi ra, Vương Nhất Bác tính thời gian một chút, cảm thấy có gì đó không đúng.
Vương Nhất Bác đi vào phòng vệ sinh ban nãy xem Tiêu Chiến còn bên trong hay không, kết quả nhận được đáp án phủ định, trong lòng cậu đột nhiên giật mình.
Cậu lập tức nghĩ ra, chỉ sợ Tiêu Chiến ngồi đợi mình hồi lâu không được, nên tự mình rời đi.
Vương Nhất Bác giương mắt nhìn mọi người. Bên cạnh rạp chiếu phim là một cửa hàng tổng hợp, trong đó có nhiều người ra vào, cũng không tính là chật chội, chẳng qua Tiêu Chiến đi đứng bất tiện, muốn đi lại trong đám người đó, tất nhiên không dễ.
Advertisement
Vương Nhất Bác nhíu mày, trước đó tìm kiếm quanh rạp chiếu phim một phen, sau khi phát hiện không thấy bóng dáng Tiêu Chiến, lại lướt một vòng quanh tầng lầu tìm một lượt.
Kết quả vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Trong một lúc Vương Nhất Bác cũng không nghĩ tới Tiêu Chiến sẽ xuống bãi đậu xe tìm mình, chỉ nghĩ đến vẻ mặt hăng hái của Tiêu Chiến lúc đi ra khỏi rạp chiếu, cũng 'đã lâu không ra ngoài đi dạo' các loại, lập tức cho rằng Tiêu Chiến tự mình đi mua sắm, vè vậy lập tức đi xuống tầng phía dưới.
Vì vậy mọi người liền thấy trong dòng người như dệt cửi của các cửa hàng tổng hợp, có một người đàn ông với bước chân vội vã lướt qua, không có lòng dạ thưởng thức hàng hóa, mà chỉ giương mắt tìm kiếm xung quanh, khuôn mặt tuấn tú nhăn lại, khiến cho người khác nhìn vào cũng cảm thấy rét run, nhìn kĩ mới phát hiện trong ánh mắt thẻ hiện vẻ lo lắng.
Đi xuống mấy tầng lầu mà vẫn không tìm được người, ngay cả khuôn mặt cậu cũng không giấu nổi vẻ lo lắng, đang tiếp tục tìm, bỗng nhiên chú ý đến âm thanh radio trong cửa hàng bách hóa tổng hợp: Quý vị khách hàng..." lập tức dừng bước chân lại.
Trong lúc bối rối, cậu quên còn có cái này!
Vương Nhất Bác chuyển hướng, lập tức đi đến đài radio của hàng bách hóa tổng hợp.
Cũng không lâu lắm, mọi người liền nghe thấy âm thanh ngọt ngào phát ra từ radio của cửa hàng bác hóa tổng hợp: "Thông báo tìm người: Tiêu thiếu gia, Tiêu Chiến, sau khi nghe được radio này mong anh lập tức đến đài radio, chồng anh đang ở đây chờ anh. Phát thêm lần nữa..."
Vương Nhất Bác lẳng lặng đứng đợi bên cạnh đài radio.
Nhưng mười mấy phút trôi qua, Vương Nhất Bác vẫn không thấy bóng dáng mình mong đợi.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi, Vương Nhất Bác nắm chặt tay, vừa buông ra, nhân viên radio nhăn nhó nói: "Phát thêm lần nữa..."
Nhân viên radio lập tức cho phát lại một lần.
Thời gian từng phút trôi qua, bóng dáng quen thuộc vẫn không xuất hiện trong tầm mắt Vương Nhất Bác.
Sắc mặt cậu lạnh lùng.
Nhân viên radio thấy vẻ mặt của cậu, khuyên giải: "Khách hàng, anh đừng nóng, nếu không chờ thêm chút nữa? Có lẽ nhà anh cũng đang tìm anh..."
Sắc mặt Vương Nhất Bác cứng lại, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, vội nói tiếng "Cảm ơn" với nhân viên radio, lập tức xoay người chạy về phía thang máy.
Đi thang máy xuống tầng hầm, Vương Nhất Bác sải bước đến bên cạnh xe mình, ngay sau đó vẻ mặt cậu ngưng lại: Bên cạnh chiếc xe màu đen, không có một bóng người.
Vương Nhất Bác lẳng lặng dựa người vào xe, nắm chặt quả đấm.
Anh biết rõ Tiêu Chiến đi đứng bất tiện, trên người lại không mang theo tiền, còn mất trí nhớ, chỉ có thể dựa vào mình, cậu lại để anh lại một mình trong rạp chiếu... nghĩ đến bộ dạng sợ cuống cuồng của Tiêu Chiến khi không tìm thấy mình, Vương Nhất Bác lập tức cảm thấy căng thẳng.
Nếu Tiêu Chiến không tới bãi đậu xe, cậu chỉ có thể tiếp tục đi tìm. Suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy dựa vài tình hình hiện tại của Tiêu Chiến, chắc không thể đi xa, khả năng cao nhất là anh vẫn còn ở trong cửa hàng bách hoa tổng hợp hoặc đi đến những cửa hàng cạnh đó, vì vậy cậu quay đầu, lại lần nữa quay lại thang máy.
Đang muốn đưa tay ấn phím, khóe mắt Vương Nhất Bác đột nhiên lướt qua một góc nho nhỏ cách đó không xa.
Bàn tay đang muốn ấn phím của Vương Nhất Bác lập tức dừng lại giữa không trung.
Bước từng bước qua đó, rốt cuộc Vương Nhất Bác cũng có thể nhìn rõ, một cục nho nhỏ đó thật ra là một người đang co ro dựa vào góc tường.
Vương Nhất Bác tới trước mặt người đó, chậm rãi ngồi xuống.
Tiêu Chiến dựa lưng vào tường, đầu hơi nghiêng, đôi lông mi thật dài nhẹ nhàng bao trùm đôi mắt trong suốt, sự im lặng đối lập với vẻ khôn khéo bên ngoài, ngược lại đôi môi nhỏ khẽ mím, giống như có chút uất ức.
Trong góc, dưới chân tường, một nam nhân ngồi co ro, khuôn mặt lúc ngủ yên tĩnh lại vữa khôn khéo.
Một giây đó, Vương Nhất Bác cảm thấy nhịp tim mình như ngừng một nhịp, lại mạnh mẽ đạp một cái.
Chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vén ít tóc mái vấn vương che đi đôi mắt đang nhắm của anh, Vương Nhất Bác xoa xoa khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, giọng nói cậu nhẹ nhàng chứa đựng chút đau lòng mà cậu không phát hiện ra: "Chiến Chiến? Chiến ca? Tỉnh lại đi!"
Lông mi run rẩy tựa như cánh bướm, Tiêu Chiến mở mắt ra, nhìn thấy Vương Nhất Bác ở trước mắt, còn có chút mơ hồ, ngơ ngác gọi: "Nhất Bác?"
"Ừ, là em đây." Vương Nhất Bác nhẹ nhàng đáp.
Tiêu Chiến dụi dụi mắt, trong giọng nói vẫn có chút mơ hồ, nên nghe có chút mềm mại: "Em về rồi?"
"Ừ." Vương Nhất Bác xoa xoa khuôn mặt anh, tự nhiên ôm anh vào lòng.
Tiêu Chiến ngẩn ngơ, lộ ra hai con mắt sau bả vai Vương Nhất Bác, nháy nháy: "Nhất Bác."
"Ừ?"
" Anh đói.."
Advertisement
- In Serial7 Chapters
I was Reincarnated as Bai
The young boy opened his eyes, what he saw was something that he never expected. He was sitting on a chair in the middle of the dark room. And in front of him was a computer monitor. "What is this?" The boys uttered as his dark eyes opened wide. "A script?" The young boy even surprised at what is displayed on the computer screen. "The author of { Legend of the Perfect Emperors }." The young boy narrowed his eyes and read what he saw. "I'm Bai. The best author in the world. No one can criticize me or fool me. I'm perfect." Spoiler: Spoiler This is a work of fiction. Names, characters, businesses, places, events, locales, and incidents are either the products of the author’s imagination or used in a fictitious manner. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental."
8 174 - In Serial58 Chapters
Youngblood
Хамраа сөхсөн залууст эмэгтэйчүүдтэй болзох ердөө хоёрхон шалтгаан л байдаг. Эхнийх нь тэд үнэхээр таалагдсан учир. Харин хоёр дахь нь үнэхээр өөдгүй новш болохоор. Харин чи аль нь вэ?"Гурав дахийг нь сонголоо. Би тэр залууд харуулна. Намайг хараад цээж нь зад үсрэн голоо зурж аахилах хүртэл нь би бүсгүйчүүдтэй болзох болно. Ямар байна даа?"OHOWLY & NABI
8 108 - In Serial38 Chapters
Phantom Song
This is a tale of a youth from a world ravaged by war. Now he, a former soldier from a black ops department called ""Dragoncross"", is stuck in a new world filled with magic with a peculiar new flame. Since he comes from a world of techonlogy not magic, he has no motivation whatsoever to become the vanguard in war between humans and well everyone else who has resources in this world.(Mature due to language and to understand the MC-s thought process a little better)PSS. i know my grammar sux, so if you are reading this, it is at your own risk of losing sanity :)
8 176 - In Serial36 Chapters
I am not the Hero
Disclaimer: This is a slow burn story that integrates both Fantasy and somewhat sci-fi. The MC will be more of an anti-hero who will kill any and everyone that he pleases while still understanding the plight of a Villain. This is also family-centric with a dash of hidden identity, Yandere Romance, Blackmail, and a lot of character growth. === Why is life precious? Because you only have one. Then what about the person who took over 999 lives? Who died 999 tragic death as a villain? Then, how would someone like that live? The answer is simple... as he damn wishes. “I-it’s not like I did it for you, you spinless Warrior.” “Good, the doors to your left, you may leave now.” He said to the tsundere Knight. PAH! “How dare you hit a woman?” “Who cares if you’re a woman? You slapped me when I just saved your life!” “You touched my chest!” “I said it was an accident, and again, I just saved your life — you know what? Fuck you, die here if you want to.” “Wait, wait, come back! Don’t leave me here! I’m sorry!” the princess screamed for help after being tossed to the side of the road. Theo did all this, yet to his dismay somehow, his reputation remained good in the eyes of many! A Hero, A Righteous Warrior, Benevolent King, Shadow Lord, Beast Keeper — such were the names given to him... To all of this, his reaction was always the same. “WHY!? How did they come to the conclusion that I’m a Hero? Even my other identities who massacred a lot of people, mind you, are not any different!” [I know, right?] “Shut up, Goddess!” This is the story of the most malicious villain turned Hero. The one with the darkest heart shining with the most brilliant name. He does not hide, nor run, he’s — The Villain Savior. === Final Notes: If you want to support the story, encourage the author, or just flat out want to read ahead, head over to the Patreon where you'll be a week ahead. Schedule: Tuesday, Friday, and Sunday Enjoy and leave your thoughts in the comment section as I read those Thanks to the good reviews
8 210 - In Serial11 Chapters
Cinder x Male Reader: Volume 2
After Cinder and Y/N betrayed Salem and took over Remnant, what lies ahead?
8 116 - In Serial30 Chapters
The Kanej Story [COMPLETED]
Based off of the Duology 'Six of Crows by Leigh Bardugo'.A Kanej story. Some profanity. (Possibly a lot) Basically Kaz loses his gloves and Inej looks for them. Then they get in a fight and she leaves. How does Kaz deal with it?.....not well. __________________________________________I have atrocious grammar and Spelling. And I do not know why but I just capitalize stuff that doesn't need to be. So beware.Highest ranking: #1 in kanej#1 in jesperfahey#1 in inejghafa
8 229

