《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》29
Advertisement
Lúc Tiêu Chiến đi ra từ phòng vệ sinh, cảm thấy mông và chân mình đều có chút tê dại.
Cũng may bụng đã nhẹ nhõm, Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy ung dung, chống gậy đi về chỗ cũ, lại không thấy Vương Nhất Bác, nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy người.
Chẳng lẽ người này đi nghe điện thoại?
Tiêu Chiến đợi một hồi, vẫn không thấy người trở lại, không khỏi có chút buồn bực, nhìn quanh bốn phía tìm bóng dáng Vương Nhất Bác, đột nhiên chú ý đến hai cô nữ sinh vừa rồi bàn luận về Vương Nhất Bác vẫn còn ngồi chỗ cũ, Tiêu Chiến lập tức đi qua: "Xin hỏi, người đàn ông vừa rồi đi cùng tôi, hai người có thấy cậu ấy đi đâu rồi không?"
Hai người nhìn chăm chú vào cây gậy của anh, lại thêm một nữ sinh có ấn tượng rất sâu sắc với Vương Nhất Bác, ngay lập tức nghĩ đến, nhưng lại không trả lời anh ngay, mà hỏi lại: "Anh là bạn của anh đẹp trai vừa rồi sao?"
Tiêu Chiến vội vàng lắc đầu: "Cậu ấy là chồng tôi, hai người biết cậu ấy đi đâu rồi không?"
"Chồng?" Hai nữ sinh nhìn nhau một cái, ánh mắt khá quái dị.
"Đúng vậy, cậu ấy là chồng tồi, vừa nói đứng đây đợi tôi, hiện tại lại không thấy, hai người thấy cậu ấy đi đâu vậy?"
Cô nữ sinh nhìn anh bằng ánh mắt thương hại, một người trong đó nói: "Vừa rồi, có một người phụ nữ đến đây, chồng anh ôm cô ấy đi rồi."
Phụ nữ? Ôm đi? Tiêu Chiến sửng sốt.
Thấy vẻ mặt anh đỡ đẫn, hai cô nữ sinh cho là anh bị đả kích, lại nghĩ đến vừa rồi Bạch Ninh Tuyết yếu đuối dựa vào trong ngực Vương Nhất Bác, không khỏi có chút ghen tị, lại có chút hưng phấn: "Cô gái kia nhìn qua là biết tiểu tam! Vừa gặp đã bổ nhào vào ngực chồng người khác, sau đó chồng anh lập tức ôm cô gái đó rời đi! Chồng anh đẹp trai như vậy, anh phải canh chừng anh ấy đó!"
Vừa gặp đã bổ nhào vào ngực, Vương Nhất Bác còn bế cô gái đó? Tiêu Chiến tưởng tượng đến hình ảnh đó, yên lặng đánh giá, có vẻ đó là tình yêu đích thực của Vương Nhất Bác?
Đã nói sao bỗng nhiên cậu ta lại dẫn anh đi xem phim vào Đêm Thất Tịch, thì ra cậu ta muốn mượn danh nghĩa, đi tìm tình nhân đây mà!
Hai cô nữ sinh bên cạnh vẫn tốt bụng ở bên cạnh khuyên anh cách phòng ngự tiểu tam, Tiêu Chiến khổ sở nghĩ: Tôi và Vương Nhất Bác cũng không phải là phu phu thật sự, người ta là tình yêu đích thực, ông đây mới là tiểu tam này!
Nghĩ đến mình không chỉ bị Vương Nhất Bác mượn danh nghĩa để đi gặp người tình, còn bị cậu ta ném đi, Tiêu Chiến không khỏi giận dữ: "Vương Nhất Bác, cậu còn có tình nghĩa không vậy! Có tình nhân thì lập tức quên đồng bọn, thật không có chút đạo đức nghề nghiệp nào!
Advertisement
Vì đi cùng Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ra ngoài không mang theo điện thoại di động, mà dù có thể mượn điện thoại người khác, anh cũng hoàn toàn không nhớ được số điện thoại, trước mắt, anh chỉ có thể ngồi chờ.
Nhưng ngộ nhỡ Vương Nhất Bác chìm trong sắc đẹp hoàn toàn không nhớ đến anh thì sao?
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, quyết định xuống bãi đậu xe xem một chút.
Vì vậy anh đi thang máy xuống bãi đậu xe.
Mà khi anh đi thang máy xuống dưới, bên cạnh, trong một thang máy khác, Vương Nhất Bác cũng đang dùng ngón tay nhấn vào tầng lầu vừa rời đi.
Thang máy gặp nhau một chút, vừa vặn lướt qua nhau.
Tiêu Chiến ra khỏi thang máy, đi vào tầng đậu xe, đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng: Mẹ nó, anh hoàn toàn không nhớ được biển số xe của Vương Nhất Bác! Chỉ nhớ mang máng, hôm nay đi, hình như Vương Nhất Bác lái một chiếc xe màu đen...
Tiêu Chiến không tiện đi lại, không thể nào chạy khắp bãi đậu xe tìm từng chiếc một, anh chỉ có thể dựa vào trí nhớ mơ hồ, đoán nơi chiếc xe đỗ lại, vừa khéo, anh thật nhìn thấy có hai chiếc xe màu đen đang đỗ lại.
Vị trí chiếc xe đậu cách không xa thang máy, lại ở trong phạm vi ánh mắt nhìn đến, Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, cũng không đi qua, ngược lại đi đến bên cạnh bậc thang bên cạnh thang máy ngồi xuống. Anh nghĩ, nếu đó thật sự là xe của Vương Nhất Bác, chắc Vương Nhất Bác còn ở trong này, dù là bao lâu, sớm muộn gì Vương Nhất Bác cũng sẽ xuống bãi đậu xe, không bằng anh đứng đợi cạnh thang máy, tránh việc bỏ qua.
Vì vậy Tiêu Chiến tìm một chỗ để ngồi xuống, yên lặng thu mình vào trong bóng tối. Dù sao người dùng thang máy cũng không ít, anh không muốn những người đó nhìn mình.
Hai mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy, Tiêu Chiến yên lặng cầu nguyện: Vương Nhất Bác, cậu nhanh trở lại! Muốn gặp nhân tình thì tự cậu đi gặp, cậu phải đưa tôi về trước!
Mà bên này, Vương Nhất Bác đi thang máy lên trên, không phát hiện thấy bóng dáng Tiêu Chiến, cho là Tiêu Chiến vẫn còn trong phòng vệ sinh, liền ngồi đợi một hồi.
Kết quả đợi một trận, vẫn không thấy Tiêu Chiến đi ra, Vương Nhất Bác tính thời gian một chút, cảm thấy có gì đó không đúng.
Vương Nhất Bác đi vào phòng vệ sinh ban nãy xem Tiêu Chiến còn bên trong hay không, kết quả nhận được đáp án phủ định, trong lòng cậu đột nhiên giật mình.
Cậu lập tức nghĩ ra, chỉ sợ Tiêu Chiến ngồi đợi mình hồi lâu không được, nên tự mình rời đi.
Vương Nhất Bác giương mắt nhìn mọi người. Bên cạnh rạp chiếu phim là một cửa hàng tổng hợp, trong đó có nhiều người ra vào, cũng không tính là chật chội, chẳng qua Tiêu Chiến đi đứng bất tiện, muốn đi lại trong đám người đó, tất nhiên không dễ.
Advertisement
Vương Nhất Bác nhíu mày, trước đó tìm kiếm quanh rạp chiếu phim một phen, sau khi phát hiện không thấy bóng dáng Tiêu Chiến, lại lướt một vòng quanh tầng lầu tìm một lượt.
Kết quả vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Trong một lúc Vương Nhất Bác cũng không nghĩ tới Tiêu Chiến sẽ xuống bãi đậu xe tìm mình, chỉ nghĩ đến vẻ mặt hăng hái của Tiêu Chiến lúc đi ra khỏi rạp chiếu, cũng 'đã lâu không ra ngoài đi dạo' các loại, lập tức cho rằng Tiêu Chiến tự mình đi mua sắm, vè vậy lập tức đi xuống tầng phía dưới.
Vì vậy mọi người liền thấy trong dòng người như dệt cửi của các cửa hàng tổng hợp, có một người đàn ông với bước chân vội vã lướt qua, không có lòng dạ thưởng thức hàng hóa, mà chỉ giương mắt tìm kiếm xung quanh, khuôn mặt tuấn tú nhăn lại, khiến cho người khác nhìn vào cũng cảm thấy rét run, nhìn kĩ mới phát hiện trong ánh mắt thẻ hiện vẻ lo lắng.
Đi xuống mấy tầng lầu mà vẫn không tìm được người, ngay cả khuôn mặt cậu cũng không giấu nổi vẻ lo lắng, đang tiếp tục tìm, bỗng nhiên chú ý đến âm thanh radio trong cửa hàng bách hóa tổng hợp: Quý vị khách hàng..." lập tức dừng bước chân lại.
Trong lúc bối rối, cậu quên còn có cái này!
Vương Nhất Bác chuyển hướng, lập tức đi đến đài radio của hàng bách hóa tổng hợp.
Cũng không lâu lắm, mọi người liền nghe thấy âm thanh ngọt ngào phát ra từ radio của cửa hàng bác hóa tổng hợp: "Thông báo tìm người: Tiêu thiếu gia, Tiêu Chiến, sau khi nghe được radio này mong anh lập tức đến đài radio, chồng anh đang ở đây chờ anh. Phát thêm lần nữa..."
Vương Nhất Bác lẳng lặng đứng đợi bên cạnh đài radio.
Nhưng mười mấy phút trôi qua, Vương Nhất Bác vẫn không thấy bóng dáng mình mong đợi.
Sắc mặt càng lúc càng khó coi, Vương Nhất Bác nắm chặt tay, vừa buông ra, nhân viên radio nhăn nhó nói: "Phát thêm lần nữa..."
Nhân viên radio lập tức cho phát lại một lần.
Thời gian từng phút trôi qua, bóng dáng quen thuộc vẫn không xuất hiện trong tầm mắt Vương Nhất Bác.
Sắc mặt cậu lạnh lùng.
Nhân viên radio thấy vẻ mặt của cậu, khuyên giải: "Khách hàng, anh đừng nóng, nếu không chờ thêm chút nữa? Có lẽ nhà anh cũng đang tìm anh..."
Sắc mặt Vương Nhất Bác cứng lại, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, vội nói tiếng "Cảm ơn" với nhân viên radio, lập tức xoay người chạy về phía thang máy.
Đi thang máy xuống tầng hầm, Vương Nhất Bác sải bước đến bên cạnh xe mình, ngay sau đó vẻ mặt cậu ngưng lại: Bên cạnh chiếc xe màu đen, không có một bóng người.
Vương Nhất Bác lẳng lặng dựa người vào xe, nắm chặt quả đấm.
Anh biết rõ Tiêu Chiến đi đứng bất tiện, trên người lại không mang theo tiền, còn mất trí nhớ, chỉ có thể dựa vào mình, cậu lại để anh lại một mình trong rạp chiếu... nghĩ đến bộ dạng sợ cuống cuồng của Tiêu Chiến khi không tìm thấy mình, Vương Nhất Bác lập tức cảm thấy căng thẳng.
Nếu Tiêu Chiến không tới bãi đậu xe, cậu chỉ có thể tiếp tục đi tìm. Suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy dựa vài tình hình hiện tại của Tiêu Chiến, chắc không thể đi xa, khả năng cao nhất là anh vẫn còn ở trong cửa hàng bách hoa tổng hợp hoặc đi đến những cửa hàng cạnh đó, vì vậy cậu quay đầu, lại lần nữa quay lại thang máy.
Đang muốn đưa tay ấn phím, khóe mắt Vương Nhất Bác đột nhiên lướt qua một góc nho nhỏ cách đó không xa.
Bàn tay đang muốn ấn phím của Vương Nhất Bác lập tức dừng lại giữa không trung.
Bước từng bước qua đó, rốt cuộc Vương Nhất Bác cũng có thể nhìn rõ, một cục nho nhỏ đó thật ra là một người đang co ro dựa vào góc tường.
Vương Nhất Bác tới trước mặt người đó, chậm rãi ngồi xuống.
Tiêu Chiến dựa lưng vào tường, đầu hơi nghiêng, đôi lông mi thật dài nhẹ nhàng bao trùm đôi mắt trong suốt, sự im lặng đối lập với vẻ khôn khéo bên ngoài, ngược lại đôi môi nhỏ khẽ mím, giống như có chút uất ức.
Trong góc, dưới chân tường, một nam nhân ngồi co ro, khuôn mặt lúc ngủ yên tĩnh lại vữa khôn khéo.
Một giây đó, Vương Nhất Bác cảm thấy nhịp tim mình như ngừng một nhịp, lại mạnh mẽ đạp một cái.
Chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng vén ít tóc mái vấn vương che đi đôi mắt đang nhắm của anh, Vương Nhất Bác xoa xoa khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, giọng nói cậu nhẹ nhàng chứa đựng chút đau lòng mà cậu không phát hiện ra: "Chiến Chiến? Chiến ca? Tỉnh lại đi!"
Lông mi run rẩy tựa như cánh bướm, Tiêu Chiến mở mắt ra, nhìn thấy Vương Nhất Bác ở trước mắt, còn có chút mơ hồ, ngơ ngác gọi: "Nhất Bác?"
"Ừ, là em đây." Vương Nhất Bác nhẹ nhàng đáp.
Tiêu Chiến dụi dụi mắt, trong giọng nói vẫn có chút mơ hồ, nên nghe có chút mềm mại: "Em về rồi?"
"Ừ." Vương Nhất Bác xoa xoa khuôn mặt anh, tự nhiên ôm anh vào lòng.
Tiêu Chiến ngẩn ngơ, lộ ra hai con mắt sau bả vai Vương Nhất Bác, nháy nháy: "Nhất Bác."
"Ừ?"
" Anh đói.."
Advertisement
- In Serial45 Chapters
A healthy mind in a healthy body
288 A.D, he was born. 297 A.D, he realised he had evil impulses. 298 A.D he heard of Anthony of Egypt, and sought to follow his example to learn how to suppress his impulses. 303 A.D, he saw his people be persecuted. 306 A.D, his world changed thrice, the persecutions ended forever, this fact and his hermit lifestyle brought him peace which came with strange abilities, and through them he joined the Hidden Side of the World, back then not yet hidden. 307 A.D, he sought for a way to cure myself, yet he stumbled across something more. A reckless ritual connected him to a well of knowledge, driving him insane and immortal, causing him to be treated as a commodity in the supernatural community, an Oracle. 2019 A.D, its been 1712 years, and the lusitanian has ended up in the other side of the world in less than wholesome hands, a place which may have answers about the mysteries of his abilities, when an unexpected event cuts the connection and his sanity and mortality return. Gaius Atiius Quadratus will not forget this kindness. The MC is based on the monk class of many rpgs, but the story isn't Litrpg. Also he will gain non monk abilities after a while. Fair warning I don't understand the rating system but I'll say M-rated just in case. This is my first story, I accept criticism but I would like the critic to explain the reasoning behind it. Also I'm still figuring how this site works and I have no schedule so updates may be sporadic, at least once a week. Not a native speaker but in the practices, too lazy to actually get the diploma, I got an average of 9.7 out of 10 at the Cambridge C1 level, the CAE, second highest european level for foreign languages, so it should be no problem. Foto taken from Wikipedia. Cover made by me, excuse my utter lack of artistic talent.
8 266 - In Serial21 Chapters
Behold the Bacterium
Welcome to a world where Humans traverse the heavens , destroy huge mountains with a flick of their wrists and Divine Beasts which can destroy a nation all possible through cultivation of abundance of Qi which filled the atmosphere. Only, Cultivation is possible through bacteria present in one's body , yes .. you read it right 'Bacterial Cultivation' ... And there's more , What happens When world such as this was faced with apocalypse due to mutation of monsters and Humans ..... ......... .....Fion Yu once a genius who stunned the entire Yu clan and even the Minrah Kingdom in the continent of alholt ultimately become the worst trash due to a betrayal by one of his clan relative.Stripped of his myraid bacterial pool with barely enough bacteria to live , he came across a fateful encounter with a person from earth who carries one of the worst bacterial constitutions in his body. Read as how his life takes shape in this apocalyptic world after this fateful encounter********* This Fiction Will have some mature Contents ***************
8 73 - In Serial21 Chapters
Cent Five
Cent five follows a grinder working day and night in an in-game mine. Things take a turn when he discovers a full-body golden armor giving him a chance to play.
8 165 - In Serial73 Chapters
Just a Dream (First Draft)
Volume 1: Mir escaped the Void and returned to Reality. There he has the chance to follow his Dreams in whichever form they appear, but first, he has to settle things at home. Volume 2: Done with settling things at home, Mir journeys around the World to explore and enjoy it, all while looking for answers to make his Dreams come true.-------------------------------------------------------------------------------------- [Participant in the Royal Road Writathon challenge] Month - April This first book sets the background for the World and it is complete. (Will need a rewrite.)
8 132 - In Serial57 Chapters
Solangelo oneshots
One day I was doing the dishes and singing (badly) Soldatino by Paola Bennet when an idea came into my head based on some other stories I had read combined with the song. I decided to start writing Solangelo one shots.That's thisI do not own any of the characters in this book except the ones I make up. The rest are owned by Rick Riordan and Disney. I got the cover from google so sorry if I stole someones fan art google is my best friend for those things
8 490 - In Serial38 Chapters
On Tilt [in progress]
Going on tilt is like falling in love: both make you foolish and should be avoided at all costs. *BROOKEI hate Dean Hollis.I tell myself that every day. And some days, I almost believe it. Some days, I sell myself on at least a solid dislike of who he is and what he stands for.Like his stupid charming smile. His stupid sculpted forearms. And his stupid addictive cologne that leaves me light in the head and weak in the knees. He's a vintage blend of infuriating and intoxicating, all in one deceptively handsome bottle.Let's not forget his notoriety for emotional hit-and-runs. Dean is a bad decision just waiting to happen. I would know.Been there, done that... Literally.*DEANI remember the first time I saw Brooke Maccabe. My first thought was, holy shit. That's the hottest girl I've ever seen. I was trying to think of a good pickup line when she walked up to our door and gave Brendan a hug.My next thought was, fuck my life. Because that dime? She was my best friend's baby sister. And she was sixteen.Verboten. Off-limits. The Demilitarized Zone. She may as well have had a blinking red neon sign over her head that read, 'Look but don't touch: Violation punishable by death'.Problem is, I really wanted to touch.And the even bigger problem is, nine years later, I did.*18+ for explicit adult content
8 195

