《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》28
Advertisement
Cho đến khi bộ phim kết thúc, Vương Nhất Bác vẫn không nói thêm câu nào với Tiêu Chiến, nhưng vẫn lấy tay ôm anh vào lòng. Sau đó Tiêu Chiến bị tình tiết trên phim hấp dẫn toàn bộ lực chú ý, không quan tâm đến những thứ khác, nằm trong lòng người đàn ông bên cạnh sung sướng xem hết cả bộ phim.
Bộ phim kết thúc, Tiêu Chiến vẫn chưa thỏa mãn, lúc đèn trong phòng chiếu sáng lên, thấy đôi tình nhân cách vách đứng lên, Tiêu Chiến không khỏi tò mò đưa đầu nhìn sang.
Là một đôi nam nữ đi với hai người, nam khoảng chừng 30 tuổi, có điều không trẻ bằng Vương Nhất Bác, cũng không có được dáng dấp của Vương Nhất Bác, nữ nhìn qua cũng chỉ khoảng 20, khuôn mặt vô cùng trong sáng, hoàn toàn không thể nhìn ra cô có thể làm chuyện phóng khoáng như vậy.
Vương Nhất Bác xoa nhẹ mái tóc của anh: "Sao vậy?"
Tiêu Chiến lập tức rụt cổ về: "Không có gì! Chúng ta đi thôi!"
Vương Nhất Bác kéo anh lại: "Chờ họ đi trước, nếu không sẽ dễ dàng đụng mặt."
Vì vậy Tiêu Chiến ngoan ngoãn ngồi lại. Nhìn người đã rời đi, Vương Nhất Bác đỡ anh đứng dậy, Tiêu Chiến chống gậy, đột nhiên thấy hoa hồng trên chỗ ngồi, không khỏi giật mình: Chết! Lúc nãy không chú ý, lại ngồi lên hoa hồng rồi!
Dù sao hoa này cũng do Vương Nhất Bác mua cho anh, Tiêu Chiến cũng gần như hiểu được, Vương Nhất Bác mua hoa cho anh có lẽ lại muốn diễn vợ chồng ân ái, dù sao bây giờ hai người đang ở bên ngoài, hơn nữa hôm nay còn là Đêm Thất Tịch, làm chồng mà không tặng hoa cho vợ thì mới khiến người ta cảm thấy kỳ quái, ngược lại là anh, hoàn toàn không biết phối hợp, lại biến hoa hồng chồng tằng thành bánh hoa hồng! Tiêu Chiến có chút chột dạ, vội nhiệt tình nói: "Đừng quên là cậu tặng hoa hồng cho tôi!"
Vương Nhất Bác cũng nhìn thấy thi thể của bông hoa, im lặng một lát rồi nói: "Hỏng rồi thì cũng không cần!"
"Như vậy sao được!" Tiêu Chiến chính nghĩa nói: "Đây là hoa cậu tặng tôi! Biến thành hình dạng này tôi vẫn muốn mang về!"
Advertisement
Vương Nhất Bác nhìn anh một cái,yên lặng nhặt bông hoa hồng tội nghiệp lên.
Tiêu Chiến không quên dặn dò: "Cầm chắc nha!"
Vì vậy các khán giả trong rạp chiếu phim đều thấy một nam nhân xinh đẹp đang chống gậy, sau lưng là một người đàn ông tuấn tú đang cầm một bông hoa hồng nửa sống nửa chết, nghiêm mặt đi ra.
"Ôi cháo, ai, ôi, cậu xem, bên kia có người đẹp trai!"
"Oa, thật là đẹp trai! Bộ dạng còn có chút giống Diệp Lãng!"
"A, đúng vậy! Thật sự có chút giống Diệp Lãng! Có điều người bên cạnh là người yêu anh ấy sao? Ai, tại sao trai đẹp đều có chủ hết rồi chứ?"
"Chắc là vậy, nếu không sao anh ấy là dìu người đó?"
"Có điều cũng không chắc, lỡ như người ta đẹp trai, tính tình lại nhiệt tình, thích giúp đỡ người tàn tật thì sao?"
Âm thanh nói chuyện của hai cô gái cách đó không xa mơ hồ truyền tới, Tiêu Chiến vừa nghe đã biết là nói Vương Nhất Bác, trong lòng không khỏi chua xót, cũng không phải chua quá rồi không, anh cảm thấy bụng bắt đầu có chút không thoải mái. Anh quay đầu gọi.
"Nhất Bác." Vương Nhất Bác dừng chân lại. "Tôi muốn đi nhà vệ sinh."
Vương Nhất Bác gật đầu: "Để em dìu anh vào ?"
"Không cần đâu, cứ ở ngoài đi" Tiêu Chiến vừa định tiến về phía trước, bỗng nhiên dừng bước, uyển chuyển bổ sung. "Có thể sẽ hơi lâu."
Vương Nhất Bác nói. "Em chờ anh. Cẩn thận một chút."
Đưa mắt nhìn Tiêu Chiến an toàn đi vào nhà vệ sinh, Vương Nhất Bác thu hồi tầm mắt, liếc nhìn bông hoa hồng trên tay, nhớ tới câu nói vừa rồi của Tiêu Chiến 'Đây là hoa cậu tặng tôi', khóe môi không khỏi nở nụ cười.
"Nhất Bác ca ca?" Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nữ nhân.
Vương Nhất Bác quay đầu, chỉ thấy Bạch Ninh tuyết mặc một chiếc váy dài, mái tóc màu đen, mỉm cười đứng cách đó không xa, đang kinh ngạc nhìn cậu.
"Nhất Bác ca ca, thật sự là anh! Em còn tưởng em nhìn nhầm!" Bạch Ninh Tuyết vui vẻ nói, nhanh chóng đi về phía cậu, chẳng qua hôm nay cô đi một đôi cao gót mới, đôi giày vừa cao vừa mảnh, sàn nhà nơi này là bóng loáng, bước chân của cô quá nhanh, không chú ý nên cuối cùng lại té xuống.
Advertisement
"A!" Bạch Ninh Tuyết thét lên một tiếng kinh hãi.
Vương Nhất Bác tiến lên đỡ cô dậy: "Có sao không?"
Bạch Ninh Tuyết chậm rãi đứng dậy, nhưng chỉ đứng được một nửa, đôi mi xinh đẹp nhíu chặt, ngã lên người Vương Nhất Bác, đáng thương nói: "Đau quá!"
Vương Nhất Bác không thể làm gì khác hơn là đỡ cô dậy: "Còn có thể đi không?"
Bạch Ninh Tuyết dựa vào người cậu, vẻ mặt đau đớn: "Hình như chân em trẹo rồi."
Vương Nhất Bác đỡ cô đến bên ghế ngồi xuống, ánh mắt quét một vòng: "Một mình em tới đây?"
"Ừ!" Bạch Ninh Tuyết gật đầu một cái. "Không nghĩ tới sẽ gặp anh ở đây. Nhất Bác ca ca, anh cũng đến một mình sao?"
"Không." Vương Nhất Bác nói. "Anh đến đây cùng Chiến Chiến."
"Ồ." Vẻ mặt của Bạch Ninh Tuyết có chút buồn bã. "Vậy Tiêu ca đâu?"
Vương Nhất Bác nói: "Anh ấy vào phòng vệ sinh."
"Vậy," Bạch Ninh Tuyết nở nụ cười. "Nhất Bác ca ca đi chờ Tiêu ca đi, không cần để ý đến em."
Vương Nhất Bác im lặng một chút: "Anh đưa em lên xe."
Ánh mắt Bạch Ninh Tuyết lóe sáng vui mừng. "Nhất Bác ca ca muốn đưa em về nhà sao?"
"Anh chỉ có thể đưa em về xe của em, em gọi điện thoại cho tài xế của nhà, để ông ấy đến đón em." Vương Nhất Bác nói. "Anh muốn ở lại đây chờ Chiến Chiến, xin lỗi."
Ánh sáng trong mắt Bạch Ninh Tuyết nhạt xuống, cô cười gượng nói: "Không sao."
Vương Nhất Bác nhìn về phía nhà vệ sinh một chút, sau đó hành động dứt khoát, đỡ Bạch Ninh Tuyết đi vào thang máy. "Xe của em trong tầng hầm sao?"
"Ừ." Bạch Ninh Tuyết dựa hơn nửa người lên Vương Nhất Bác, chân bị đau đưa về phía trước, thỉnh thoảng lại nhíu mày, cắn môi. "Đau quá."
Vương Nhất Bác đỡ cô vào thang máy, an ủi. "Kiên nhẫn một chút."
Đi tháng máy xuống tầng hầm, tìm thấy xe của Bạch Ninh Tuyết, Vương Nhất Bác một mực nói với Bạch Ninh Tuyết đang dựa vào lòng mình: "Vừa rồi tài xế cũng nói ông ấy sẽ nhanh chóng đến đây, em ở trong xe chờ một lát là được rồi."
Nói xong liền mở cửa xe cho Bạch NInh Tuyết, đỡ cô lên xe, không nghĩ tới Bạch Ninh Tuyết đột nhiên xoay người, ôm lấy hông cậu.
Vương Nhất Bác không nhúc nhích: "Ninh Tuyết?"
"Nhất Bác ca ca." Bạch Ninh Tuyết siết chặt tay, vùi mặt trong lòng cậu. "Đừng đi!"
Người Vương Nhất Bác cứng một chút, giơ tay lên trực tiếp đẩy cô ra. "Xin lỗi, anh còn có việc."
Bạch Ninh Tuyết ôm chặt cậu không buông, nâng khuôn mặt đáng thương lên nhìn cậu: " đừng bỏ em lại một mình! Em không muốn anh bỏ em lại! Em thích anh!"
Vương Nhất Bác im lặng, sau đó nói: "Ninh Tuyết, anh kết hôn rồi."
"Em không quan tâm!" Bạch Ninh Tuyết nồng nàn nhìn cậu. "Em biết anh cũng không thật lòng yêu Tiêu Chiến..."
"Có" Vương Nhất Bác cắt đứt lời cô. " Anh rất yêu anh ấy"
"Anh không!" Trong mắt Bạch Ninh Tuyết ánh lên ánh nước. " anh biết không! Nhiều năm qua, em vẫn luôn thích anh, nhưng từ trước đến nay anh chỉ luôn nhìn chị Kỷ, rõ ràng chị ấy không yêu anh..."
"Ninh Tuyết!" Vương Nhất Bác trầm giọng cắt ngang lời cô.
Nước mắt Bạch Ninh Tuyết rơi xuống, khuôn mặt lại càng hiện vẻ đáng thương: "Chỉ Kỷ đã đính hôn, em cho là anh có thể quay đầu lại nhìn em, nhưng không nghĩ tới anh lại kết hôn với người khác! Rốt cuộc Tiêu Chiến đó có gì tốt? Rốt cuộc em không sánh bằng anh ta chỗ nào?" Em có thể sinh con, em có thể làm tất cả những gì anh ấy không làm được với anh.."
"Đừng so sánh như thế."
"Nhưng anh ta kết hôn với anh!" Trong mắt Bạch Ninh tuyết lóe lên ánh sáng ghen tỵ, nhưng nhanh chóng biến mất, chỉ lưu lại khuôn mặt tình cảm. "Em không quan tâm, anh kết hôn cũng không sao, em có thể đợi..."
Vương Nhất Bác chậm chạp nhưng kiên định đẩy cô ra: "Ninh Tuyết, xin lỗi, anh hiện tại chỉ muốn ở bên Chiến Chiến "
Advertisement
- In Serial29 Chapters
Welcome to Anarchy: A BNHA (MHA) Fanfic
'I've already experienced one omnipotent being flinging me from one Universe to another...I didn't need another one to destroy what I had just achieved and fling me off into the next' Charlotte Syrup, former Sweet Commander of the Big Mom Pirates, flung into the world of My Hero Academia with no clue what anything is. Quirks? Heroes? Buttcheek clenching superpower? The only thing that comforts me is the fact that this does remind me of 'Earth'...right? Watch as the Overpowered Pirate and her love Portugas D. Ace wreck havoc across the world of heroes and villains. Loser: 'You've got to choose a side!' Heroes or Villains? Me: Well, we're Pirates so...fuck you both Loser 2: What kind of Pirate owns a megacorporation?? Me: My bad...*cough* We're filthy rich Pirates. Wanna sign up? Welcome to the Charlotte Group. Take advantage of a racist world? Check. Take advantage of the oppressive laws people are under? Check. Take advantage of quirks? Triple Check. Still hate governments? Absolutely A story about the conflict between the ideals Peace and Justice against Freedom and Privacy. The realization of the impossibility of Total freedom and the lengths she goes to see it done. Just add massive explosions, lots of swearing, and comedy to the mix. This will be a 2 Part story. First part: PARADISE (A.N): If someone sends me a better title, I will use that. Deal is still up as well :D) Disclaimers: It is to my great displeasure and sadness that I do not own One Piece or My Hero Academia. Hints of Undertale as well...I don't own that either. That is just really really sad. Nor do I own the cover art...but it's pretty close to how I envision Syrup in her late teen years :) On the flip side, I do own Charlotte Syrup, my OC and a couple more extras in the story. Note: This is the sequel to 'Welcome to the Charlotte Family' but while it is recommended to read it before, it is not needed. Separate Universe, different characters and story. But remember, heavily OP MC! But I try to keep it interesting. Give it a try and enjoy!
8 248 - In Serial20 Chapters
Labyrinth Of Puppets
Since long ago, one of the puzzling places in this world is the labyrinth: a complex maze filled of death-dealing traps and monsters. Others who had brave these mysterious floors managed to attain wealth, fame, and even innovation, but some of the unfortunate ones experienced the most gruesome and painful death.Those who are courageous enough to traverse the labyrinth, despite knowing the danger that entails, are called adventurers. Schools were erected for the sole purpose of nurturing talented and vigorous youth, hoping that these able bodied youngster could solve the labyrinth's never ending mysteries.This story details the journey of a young man who was born and raised in a family of prestigious knights. Rejecting the life that was set to him, he decides to follow his own path — to be a Magus. Christopher takes on his mother's name and enrolls at Rosetta, the biggest adventurer's academy in all of Scaldus. What will his future bring?
8 219 - In Serial14 Chapters
Brink
The world gets thrown into turmoil when a world-wide disaster occurs. Different parties blame each other. Blame becomes threat, and threat escalates to action. World War 3 is at hand.New chapter at least once every week. Speed may vary from one a day, to one a week.[link=][img][/img][/link]
8 226 - In Serial6 Chapters
Slave 53: The Phoenix
Azgarth is a violent Warlord from a planet where everyone feared him, a man that never lost a battle whether it be from his enemies surrendering or dying. After entering a wormhole, this once infamous man had his memory completely wiped. He was enslaved under the name 53. The great comet arrived one day and gave 53 an extremely rare animal aspect, the Phoenix. Having a rare animal aspect puts people on the fast track to power in this world. Will 53 show the same brutality as his former self? Author: So there will probably be a lot of changes when I start hashing out the whole classes and what not. I'm not planning on this to have statuses or anything like that, but when people 'lvl up' is probably going to be something like ascending 1, 2, 3, etc. With each ascension they are many times stronger, for example, someone who hasn't ascend at all would be at 0, but someone with a 1 would be about 5x stronger than someone who is 0 and so on. It would take a long time to reach each one. With the red colored marks which represents fire, I have a couple ideas with what I want to do, in a way a battle royale, as this continent they are on isn't very large, but all four elements are on it (or more, I might add light, dark, and some others) but all the humans have red, while a different alien race has blue (water), brown (earth), and grey (Air). The color of the mark they have influences how they feel about each other, a example of that would be if a red saw a brown, then they would naturally feel a disgust about each other, and if they killed someone from a different color they would gain way more life essence which is needed to ascend than they would killing someone from their same color. The last thing, I'm not too sure about the main character yet, as I like the whole idea of a memory wipe, I almost think it'd be more entertaining to have the guy slowly regain all his memory, then just becoming his normal self again. If that's the case I'll have to change the title of book. The original idea was this guy would keep the name 53, and his prior self named Azgarth is sharing his body, as in he can talk to him and give him advice on things since he doesn't want him to die since he is sorta like a split personality sharing the same body. Looking at it now, idk if I want this guy to be named 53 forever. Warning: A lot of dark content in the book, especially in the flashbacks.
8 78 - In Serial29 Chapters
Renowned
At 18 years of age Silver finally leaves the mountains he calls home and embarks on a lone journey to find his origins. With over 300 different skills taught to him by his mysterious master, will it be enough for him to survive in this cruel world or will he be bullied by those who wield the power he has yet to learn. 1 new chapter every 2 days.
8 80 - In Serial10 Chapters
It's time to be a Champion
Follow Ash's journey through Sinnoh along with Dawn. A more mature, smart and less oblivious Ash! A different take on Ash's jouney in Sinnoh where he makes use of all his previous Pokemon along with the new ones and teaches Dawn about Pokemon battles and all, helping her to achieve her dream of becoming a Top Coordinater. Pearlshipping!
8 189

