《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》20
Advertisement
Không lâu sau, bác sĩ tới, kiểm tra tỉ mỉ Tiêu Chiến một phen. Cũng may canh của nhà bếp đã để ngoài được một lát, mặc dù rất nóng, những cũng không khiến Tiêu Chiến bị phỏng nghiêm trọng, Tiêu Chiến bôi chút thuốc, vài ngày là được. Mà trên đùi, mặc dù lúc ấy không cẩn thận đụng phải rất đau, nhưng may mắn cũng không có gì đáng ngại, bác sĩ chỉ dặn dò, về sau cần phải chú ý chăm sóc tốt là đủ.
Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm, anh đã nửa tàn phế rồi, tất nhiên không muốn mình tàn càng thêm tàn. Xoay đầu nhìn về phía Vương Nhất Bác, khuôn mặt lạnh lùng của Vương Nhất Bác hình như cũng thả lỏng một chút.
Bạch Ninh Tuyết đặc biệt đến đây thăm Tiêu Chiến, Tiêu Chiến rất vui vẻ, đáng tiếc ánh mắt nữ thần lại không rơi vào người anh, mà lại dịu dàng nhìn về phía Vương Nhất Bác tỏ vẻ áy náy, bộ dạng không yên tâm của cô, vừa nhìn lại càng cảm thấy đáng thương.
Tiêu Chiến hết sức đau lòng, mà vẻ mặt Vương Nhất Bác lại lạnh nhạt, Tiêu Chiến đang muốn mượn cơ hội này để tỏ ra rộng lượng an ủi nữ thần trong lòng mình, Vương Nhất Bác bỗng nhiên nói: "Chiến Chiến cần nghỉ ngơi, chúng ta ra ngoài thôi." Nói xong lập tức đưa nữ thần ra khỏi phòng.
Tiêu Chiến thiếu chút nữa nhịn không nổi: Chết... tiệt!
Cũng may một lát sau Vương Nhất Bác đã trở lại, nhưng Tiêu Chiến vẫn còn tức giận, Vương Nhất Bác, cậu vào đây làm gì? Cọc gỗ như cậu thì có gì để nhìn, mau trả nữ thần lại cho tôi!
Vương Nhất Bác ngồi bên giường, đột nhiên hỏi: "Anh muốn ở lại đây dưỡng thương, hay là về nhà?"
Tiêu Chiến quay mặt qua: "Có thể về?"
Vương Nhất Bác nói: "Vậy anh muốn ở lại nhà này?"
Mẹ nó, đương nhiên tôi chọn đi về! Mặc dù nơi này có nhà cao cấp, có đồ ăn, có nữ thần, nhưng dù sao ở đây còn có Dung ma ma, khiến người khác vô cùng không yên tâm! Tiêu Chiến lập tức vội vàng lắc đầu: "Tôi muốn về nhà!"
Vương Nhất Bác gật đầu: "Em biết rồi."
Cũng không lâu lắm, mẹ Vương cũng đến phòng Tiêu Chiến nằm. Tiêu Chiến cũng không muốn cãi nhau với mẹ người ta cãi nhau trước mặt con trai bà, vì vậy liền cố gắng giả vờ ngủ, đồng thời vểnh tai lên nghe Vương Nhất Bác và mẹ Vương nói chuyện với nhau.
Vương Nhất Bác nói với mẹ Vương sẽ mang Tiêu Chiến về chỗ ở của hai người, không ngờ mẹ Vương lập tức phản đối.
Giọng nói lo lắng vô cùng mềm mại: "Tiểu Bác, con muốn mẹ tức giận?"
Tiêu Chiến ở trong chăn âm thầm hít hà: Quả nhiên là con ruột, Dung ma ma mà lại trở nên mềm dẻo như thế!
Giọng nói của Vương Nhất Bác cũng mang vẻ ôn hòa khi nói chuyện với người thân thiết: "Không có,mẹ, người đừng suy nghĩ lung tung."
"Con gạt mẹ! Nhất định là con giận mẹ nên mới cưới vợ đúng không! Đã thế lại còn là nam nhân hơn tuổi..!" Mẹ Vương uất ức. "Kể từ khi con gạt mẹ lén kết hôn, mẹ cũng biết, Tiểu Bác không còn nghe lời mẹ nữa rồi, không còn yêu mẹ..."
Advertisement
Tiêu Chiến ở trong chăn nhẹ nhàng xoa làn da đang nổi da gà: Dung ma ma, bà chính là Dung ma ma sao? Giọng điệu u oán như thiếu nữ đó là thế nào?
Vương Nhất Bác sớm đã quen, giọng điệu không đổi, vẫn bình tĩnh như cũ: "Mẹ, con thật sự không tức giận, chỉ là Chiến Chiến không quen ở đây, hiện tại anh ấy lại bị thương, về nhà nghỉ ngơi thì tốt hơn."
"Nơi này không phải là nhà của con sao? Hơn nữa vợ của con bị thương, vừa đúng cần người chăm sóc, thường ngày con phải đi làm, làm sao có thể chăm sóc? Trong nhà nhiều người làm như vậy, đầu bếp bác sĩ đều có sẵn, thằng bé ở chỗ này dưỡng thương không phải tốt hơn sao? Hơn nữa mẹ... mẹ có thể chăm sóc thằng bé!" Mẹ Vương sâu kín nói. "Hay là, thật ra con không muốn gặp mẹ, con không yêu mẹ?"
Tiêu Chiến: ... Mong thiếu nữ đừng làm như vậy! Vương Nhất Bác, cậu phải trụ vững! Tôi không muốn ở đây!
Vương Nhất Bác: "Được rồi, vậy để con nói với Chiến Chiến, trước tiên ở lại đây vào ngày."
Tiêu Chiến: "..."
Đưa mẹ Vương đi, Vương Nhất Bác trở lại phòng. Tiêu Chiến vừa nhìn thấy cậu đã lập tức kêu lên: "Vừa rồi cậu còn đồng ý cho tôi về nhà!"
Vương Nhất Bác nói: "Mẹ nói cũng đúng, bên này có nhiều người, dễ dàng chăm sóc anh hơn."
Tiêu Chiến tức giận: "Tôi không cần người chăm sóc! Lúc trước ở một mình, tôi cũng sống rất tốt."
Vương Nhất Bác nói: "Bây giờ anh lại phỏng tay, em không yên tâm."
Tiêu Chiến nói: "Ở chỗ này cậu yên tâm? Lúc trước mẹ cậu còn không cho tôi ăn cơm!"
Vương Nhất Bác nói: "Sẽ không đâu, mẹ thấy anh bị thương cũng rất lo lắng. Thật ra thì bà ấy cũng không thật sự ghét anh, chỉ là lúc trước em kết hôn với anh, khá bất ngờ, cũng không thương lượng với bà, cho nên trong lòng bà không được thoải mái, lúc này mới tìm anh để trút giận, hiện tại bà cũng hả giận rồi, sẽ không làm khó anh nữa đâu."
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, lại nghĩ đến một vấn đề: "Nhưng ở đây nhiều người nhiều tai mắt, sẽ rất dễ bị lộ, ngộ nhỡ bị người khác phát hiện tôi và cậu giả kết hôn thì phải làm sao?"
Vương Nhất Bác im lặng một lát, nói: "Em sẽ làm xong việc nên làm, anh chú ý một chút là được rồi."
Tiêu Chiến: "Chú ý cái gì?"
Vương Nhất Bác: "Tình cảm anh đối với em còn sâu hơn biển."
Tiêu Chiến: "..."
Lúc ngủ cuối cùng Tiêu Chiến cũng cảm giác được một vấn đề lớn: Mẹ nó, lại phải ngủ chung giường với Vương Nhất Bác!
Tiêu Chiến giãy dụa: "Nhà cậu lớn như vậy, phòng nhiều như vậy, tùy tiện chọn một phòng cho tôi là được rồi, sao nhất định phải ngủ chung một phòng!"
Vương Nhất Bác: "Chúng ta vẫn là vợ chồng mới cưới."
Tình yêu đau khổ này! Tiêu Chiến rối rắm: "Vậy thì nói hiện tại tôi đang bị thương nặng, không nên ở cùng phòng với cậu."
Vương Nhất Bác bình tĩnh nói: "Anh bị thương, hoạt động không tiện, cho nên càng không thể ngủ một mình trong phòng."
Advertisement
"Nhưng lúc ngủ tôi hay ngày với đá chăn!" Tiêu Chiến dùng bất cứ giá nào, cố gắng nói xấu bản thân mình.
Vương Nhất Bác: "Ồ."
Tiêu Chiến bất đắc dĩ. Vương Nhất Bác lại đột nhiên nói: "Anh yên tâm, em sẽ không làm gì anh."
Tiêu Chiến nhìn cậu một cái, chết tiệt ông đây là đàn ông thì sợ ngươi sẽ làm gì? Ông đây chỉ là không muốn ngủ chung giường với tình địch thôi!
Nhưng tình thế bắt buộc, Tiêu Chiến cũng đành phải chấp nhận!
Cũng may vì hiện tại đang bị thương, lúc tắm càng khó khăn, Vương Nhất Bác thấy vậy, lập tức kêu một người giúp việc chăm sóc Tiêu Chiến. Được giúp việc dịu dàng hầu hạ, Tiêu Chiến trong phòng tắm rất vui vẻ.
Đáng tiếc, Vương Nhất Bác trở lại phòng, Tiêu Chiến chỉ có thể lưu luyến tiễn giúp việc đi, rồi sau đó nằm buồn bã trên ghế sofa.
Vương Nhất Bác thấy mái tóc ngắn của anh còn ướt, nhíu nhíu mày, do dự một chút, cuối cùng cầm máy sấy, tới ngồi bên cạnh Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Vương Nhất Bác nhìn anh một cái, cũng không nói gì, trực tiếp mở máy sấy, thổi mái tóc của anh.
Trước đó Tiêu Chiến còn sợ hãi, chết tiệt, tình địch sấy tóc cho anh là việc quỷ dị đến mức nào! Nhưng động tác của Vương Nhất Bác thực sự rất êm ái, gió thổi cũng rất ấm, anh cũng từ từ hưởng thụ.
Chờ đến lúc tiếng máy sấy dừng lại thì anh thấy hơi chóng mặt, đợi đến lúc phục hồi tinh thần lại, anh mới phát hiện không biết từ lúc nào anh đã nằm trên đùi Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến lập tức giương mắt nhìn Vương Nhất Bác, không ngờ Vương Nhất Bác cũng đang lặng lẽ nhìn mình.
Tiêu Chiến giương lên một nụ cười gượng, vội vàng chống người ngồi dậy. Vương Nhất Bác nhìn anh một cái, nói: "Em đi tắm."
"Hả? A, mau đi đi, mau đi đi!" Tiêu Chiến đưa mắt nhìn Vương Nhất Bác đi vào phòng tắm, rồi sau đó cúi gằm đầu đi đến bên cạnh giường, nằm lên.
Nhàm chán cầm điện thoại di động lên chơi trước lúc đi ngủ, từ từ,lại có cảm giác buồn ngủ, cánh tay giơ di động không tự chủ chậm rãi buông xuống.
"Ai ya!"
Vương Nhất Bác mới ra khỏi phòng tắm, lập tức nghe thấy tiếng thét kinh hãi của Tiêu Chiến, vội bước nhanh đến.
Sau đó lập tức nhìn thấy điện thoại di động đang nằm trên mặt Tiêu Chiến.
Cảm giác buồn ngủ của Tiêu Chiến đều bị đánh bay rồi, trong đâu lăn lộn hai chữ 'đau khổ', mắt thấy trong mắt Vương Nhất Bác lướt qua nụ cười, anh lập tức nổi giận.
Nhưng chuyện xui xẻo bị nhìn thấy, không có cách nào để nối giận, Tiêu Chiến lật người, không nhìn sẽ không thấy phiền.
Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến hung hăng,lật người đưa lưng về phía mình, một chút ý cười nơi khóe miệng không hiểu sao cũng giản đi, nhìn phần bị băng bó nhô lên, Vương Nhất Bác suy nghĩ, cầm một xấp tài liệu, vén chăn lên giường nằm.
Tiêu Chiến biết Vương Nhất Bác cũng đã lên giường, nhưng vẫn không nguyện ý phản ứng lại với cậu. Cơn buồn ngủ của anh bị đập bay mất, lại mở di động lên chơi, âm thanh nhỏ của trò chơi vang lên trong phòng vô cùng vui vẻ.
Vương Nhất Bác nhíu nhíu mày, cũng không ngăn cản.
Vậy mà không lâu sau, Vương Nhất Bác ngẩng đầu lên từ tập tài liệu, đột nhiên phát hiện âm thanh nhỏ bên cạnh đã không còn.
Do dự một chút, Vương Nhất Bác nhìn qua thăm dò.
Nhân nhi nằm nghiêng, điện thoại di động vẫn còn nằm trong tay, đặt ở bên mặt, nhưng người thì không biết đã ngủ từ lúc nào rồi.
Vương Nhất Bác lẳng lặng khuôn mặt tinh quái đang yên lặng ngủ một lát, sau đó đưa tay, nhẹ nhàng lấy điện thoại di động nằm bên gò má trắng nõn, vốn định thuận thế để Tiêu Chiến nằm ngủ bên cạnh chiếc tủ đầu giường, nhưng bỗng nhiên nhớ lại chuyện 'điện thoại di động có phóng xạ, không nên ở quá gần đầu', vì vậy cậu xuống giường, đặt điện thoại ở một đầu khác của căn phòng.
Hôm sau Tiêu Chiến tỉnh lại trong ngực Vương Nhất Bác.
Anh không chỉ nằm nghiên dán chặt vào Vương Nhất Bác, tay còn đặt trên ngực Vương Nhất Bác, chân để lên đùi Vương Nhất Bác, cả người ôm Vương Nhất Bác như một con bạch tuộc.
Vốn đang ngơ ngác tỉnh lại, Tiêu Chiến lập tức kinh hãi.
Chết tiệt! Cái tư thế ngủ như thần này!
Anh nhớ, hôm qua hình như anh nằm mơ, trong mộng cuối cùng anh đã đoạt được trái tim nữ thần anh đem lòng yêu mến đã lâu, vì vậy anh và mĩ nữ ôm nhau thật chặt, quả nhiên vô cùng quấn quít... Tiêu Chiến vừa nghĩ đến thực tế người anh ôm quấn quít như vậy lại là Vương Nhất Bác, nhất thời có gan muốn đuổi cái mạng già này.
Tiêu Chiến lập tức muốn đẩy Vương Nhất Bác ra, nhưng vừa muốn đẩy, đột nhiên tỉnh lại, chết tiệt, tình hình mất mặt này tốt nhất chỉ nên có một mình anh biết, nếu khiến Vương Nhất Bác tỉnh lại, đó mới là chuyện vô cùng mất mặt!
Vì vậy anh thật cẩn thận nhấc tay chân lên, chuẩn bị cách Vương Nhất Bác thật xa.
Ai ngờ Vương Nhất Bác đột nhiên di chuyển, hình như đang muốn tỉnh lại.
Tiêu Chiến chột dạ lập tức sợ hết hồn, đang lặng lẽ chân lại không phối hợp, trong lúc hoảng hốt, không những không yên lặng, mà anh còn đụng phải Vương Nhất Bác!
Tiêu Chiến thoáng chốc trừng lớn mắt.
Thế nhưng lúc này không phải vì khiến Vương Nhất Bác tỉnh lại, mà là... chết tiệt, anh vừa đụng phải một nơi, hình dáng này, cảm giác này, chẳng lẽ là...
Tiêu Chiến phản xạ có điều kiện ngẩng đầu lên nhìn Vương Nhất Bác.
Sau đó tuyệt vọng phát hiện Vương Nhất Bác đã mở mắt ra, cặp mắt không có chút nào mơ màng, mà ngược lại đang hết sức tỉnh táo yên lặng nhìn lại anh.
Tiêu Chiến'vèo' một cái, rút chân về, vì hóa giải lúng túng, anh tìm lời nói: "Cái đó, rất có tinh thần, hà...!"
Vương Nhất Bác: "..."
Thấy Vương Nhất Bác không có phản ứng gì đặc biệt, Tiêu Chiến dù sao cũng không chột dạ như vậy, cũng không biết tại sao, suy nghĩ lại tập trong vào đồ vật anh vừa đụng phải kia. Mặc dù vừa rồi chỉ là kinh hãi đụng phải, nhưng Tiêu Chiến vẫn cảm thấy buồn bực, họ Vương rất biết chăm sóc...
Lại vừa nghĩ tới tình hình nhỏ bé của mình, Tiêu Chiến không khỏi lại đau lòng.
Vì vậy Tiêu Chiến không kìm lòng được lại nhìn vào giữa hai chân Vương Nhất Bác ngắm một chút.
Vương Nhất Bác: "..."
Trong lòng Tiêu Chiến vô cùng hối hận: Tiểu Chiến Chiến, anh thực sự xin lỗi em, trước kia em ngày ngày đi cùng anh, anh lại không biết quý trọng, mà nay đợi đến lúc em cách anh đi xa, anh mới hối hận không còn kịp...
Vì vậy ánh mắt Tiêu Chiến chuyển từ giữa hai chân Vương Nhất Bác lên trên mặt, trong ánh mắt có chút hâm mộ lẫn ghen tị, còn có mấy phần đau thương.
"Người trẻ tuổi, lúc có phải biết quý trọng!"
Vương Nhất Bác: "..."
****************************************
Đôi lời editor: vì edit nhanh để hoàn thiện fic sớm nên sai sót chỗ nào các bạn hãy nhắc mình nha, cảm ơn đã ủng hộ ~
Advertisement
- In Serial20 Chapters
On the Road to Elspar (Book 1)
The year is 1329. The Huntress' War has entered its tenth year, inflaming competing nationalisms and pitting the Confederacy of Caldrein against one of the continent's superpowers, the Tenereian Union. Desperately outnumbered, the Confederacy has relied on the prowess of its famed Caldran mercenaries, with highly-trained and experienced warbands returning from foreign conflicts to the defense of their homeland, and it is on their backs that Caldrein has successfully mounted a valiant defense for a decade. But they are losing, and day by day, with all the grace of a sledgehammer, the vast Tenereian armies take one more bit of Caldran territory, one footstep at a time. Sixteen-year-old Neianne from the village of Caelon has submitted herself to Faulkren Academy, one of the centuries-old institutions established to train the next generation of Caldrein's elite soldiers of fortune, to learn the ways of wars for three years before embarking upon the defense of her country. Her dryad family once hailed from reclusive woodland communes isolated from Caldrein's complicated mainstream society, and her upbringing leaves the shy village girl unprepared to suddenly train alongside other apprentices from backgrounds as low as the dirty slums of Caldrein's cities and as high as the halls of aristocratic power. Yet the war is eroding the norms and traditions that the Caldran people have long considered part of their national mythos, and the tensions within the confederacy that have long simmered under the surface - race, class, community, identity - are slowly but surely dividing its people, and Neianne must grow and discover who she really is, even as the war that she is steadfastly training for comes to its inexorable end... On the Road to Elspar is a fantasy quest - a work of interactive fiction wherein readers get to vote on what happens next at critical junctures - that is the first entry in a story that follows Neianne of Caelon, which first began on July 20, 2016. Originally a three-part in medias res prologue to a larger story titled On the Elsparian Road, it was eventually decided that this section - which covers Neianne's three years at Faulkren Academy - become its own independent story due to length, structural, and accessibility reasons. Despite this being a reader interactive work of fiction, due to logistical and verification concerns, voting will only be counted on its thread on the forum Sufficient Velocity, where this story originally began. As such, the content here on Royal Road serves as a story-only archive. You are, of course, entirely welcome to enjoy On the Road to Elspar as a conventional work of fiction, just as you are welcome to comment, discuss, and provide critique. But if you would like to participate in the voting, then I would be honored to welcome you on Sufficient Velocity. To facilitate accessibility and to ensure the best reading experience, this story-only version of On the Road to Elspar will be updated at a periodic pace, even though further content exists, so as to not overwhelm new readers on Royal Road. If you enjoy this story, wish to binge it, and/or want to participate in voting immediately, you may of course read all additional content via the link provided above. This paragraph will be removed once the content on Royal Road catches up with what has already been posted in its original thread. Cover artwork by DreamSyndd.
8 339 - In Serial14 Chapters
Re: Dragonize
After an unexpected turn of events, Drew must now survive in a world full of challenges with life-or-death stakes. Gone are the days when the biggest problems to face were awkward small-talk at physics department luncheons or mountains of lab work; this former physicist is now adrift in an unfamiliar land without any equipment. Now, Drew's only tool (if it can be called that) is a System, which provides constant reminders of all of the things that are still out of reach for a low-level being who's just arrived in a new world. Luckily, Drew has one powerful asset when taking on the challenges of this new world: surviving violent conflict is a lot easier when you have the power of a dragon at your disposal. Still, Drew has always considered violence a last resort. Why turn to fists (or claws) when a bit of quiet consideration might expose a better path forward? Maybe a life of quiet contemplation is still within reach for this former academic researcher. ...Or maybe not. It probably won't be a life of bloodless pacifism. Additional information for those who wish to calibrate their expectations (I'm adding this based on a few comments I received from readers who feel that the story is not what they expected from a dragon-themed story): Re: Dragonize is not a power fantasy -- or at least, it's not intended to be one. Re: Dragonize is a progression fantasy starting with a protagonist who must start at the bottom (or close to it), and work gradually upwards, making incremental progress with plenty of setbacks along the way. The protagonist, as someone coming from the world of academia, tends to be cautious, methodical, and contemplative. As such, expect this story to contain more than a few digressions as the main character takes the time to pontificate on a variety of topics ranging from Newtonian physics and horology to the nature of existence and the ethical dilemmas associated with being an obligate carnivore.
8 192 - In Serial9 Chapters
Survival Evolved
With little to no explanation for their wiped memory, several survivors referred to as Arkians, wake up on a beach in the middle of December 2446. These survivors have many differences, but the most defining one is Sky; The one with a White Stone on the back of his left hand.All around the world, the other Six White Stones are alerted to his existence, and all vow to do whatever it takes to rid the world of Sky, The Seventh White Stone.How far will Sky go to preserve his own life?All credits go to my artist BombyxMori for the cover, if you like their work, go to @TsukkiBukki on Twitter, thanks!
8 137 - In Serial89 Chapters
Property Of Vittore Martinelli ✓
When she was 14, Dalia was sold to Matteo Martinelli, the former leader of the largest Italian mafia. Flash forward with his son, Vittore Martinelli as the new leader, Dalia is given to him as a birthday present after years in spent in the "safe house". Dalia struggles to fulfill a promise she made and get her old self back as Vittore tries not to fall for the black beauty. Will they go through all the lies, jealousy, betrayal, envy, lust and murder together all in the name of love?Because at the end of it all, she is still Property Of Vittore Martinelli.* * * "Lift your hand," I said looking at how he held onto his bicep with a tight grip. "Let me take a look at the bullet wound.""No tesoro. I can do this myself," Vittore grumbled and I gave him incredulous look. "Don't start that bullshit with me Vittore. Remove your arm and let me help you or..." I trailed off, not able to say more. I was still in shock but I could do this. "Just... just let me help.""No."I glared at Vittore. "Why are you being so damn egotistic?! Let me help you! Do you know what it was like to find you like... and to..." I couldn't even get all the words out. "Let me help you. Please."Begging wasn't something I'd ever do but I just needed him to let me help him. "No-""Why?!" I suddenly exploded. "Why won't you just let me help you?!""Because I don't know how to handle it ok?!" Vittore suddenly exploded, his dark eyes glaring at me. "I don't know how to handle these... feelings. Fuck tesoro you drive me crazy! Don't you see that? You make me question everything I've ever known and... I can't..." I watched Vittore as his expression turned determined. "Fuck it."He leaned forward and pressed his lips on mine.* * *WARNING! Mentions of death, torture, gore, abuse and other things related to the mafia.
8 265 - In Serial3 Chapters
Persona 6 x male reader
this is probably going to be very bad I'm not a writer and I have only ever played persona 5 royal. I'm thinking of getting p4g.
8 120 - In Serial21 Chapters
My Soulmate - Pranushka Story
One small Girl did friendship with street Kid but she got separated due to her father but she left Phone number on 100 Rupees to that Boy but he lost it.After 18 years that Street Kid became son to lovely and Billionaire Parents in Hyderabad and Girl who is already rich living in Delhi with her lovely Parents. But they never forgot each other and searching for childhood..Without their Knowledge they fall in Love with each other but they can't forgot their Childhood soulmate. Only one changed their lives..Will they meet? Will they know who they are?Will Destiny make them together?
8 239

