《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》17
Advertisement
Cho đến khi ngồi lên xe, Tiêu Chiến vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ.
Sống lại biến thành vợ của tình địch chết tiệt cũng thôi đi, bây giờ lại còn phải diễn vở ân oán nhà giàu, đại chiến mẹ chồng nàng dâu, cái số mạng máu chó này rốt cuộc là chuyện gì! Anh rõ ràng là một đấng mày râu, tại sao lại phải tham dự vào tình tiết hoa lệ như thế này! Vương Nhất Bác, cậu đang ở đâu? Mau trở lại cứu tôi đi!
Tiêu Chiến nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe từ nhà cao tầng biến thành rừng núi xanh mát rồi lại biến thành một chiếc cổng được chạm trổ tinh xảo.
Cửa lớn mở ra, xe lại chạy một lát, người đàn ông mặc đồ Tây chuẩn bị xong xe lăn, sau đó đẩy tới đây, mở cửa xe cho anh: "Thiếu phu nhân, đến nơi rồi."
Tiêu Chiến xuống xe, tự mình nhảy lên ngồi trên xe lăn, quay đầu nhìn bốn phía.
Biệt thự nằm trên lưng chừng núi! Bề ngoài khí phái, vườn hoa rộng lớn, người có tiền là đáng ghét nhất!
Người đàn ông đưa Tiêu Chiến đến một phòng khách, đám người còn lại đã lui xuống rồi. Toàn thân Tiêu Chiến đề phòng, nhưng đề phòng một phút, hai phút, ba phút,... n phút, Tiêu Chiến vẫn không nhìn thấy đối tượng anh cần phòng bị.
Hả?
Người đâu? Mọi người đâu cả rồi? Dung ma ma của anh ở đâu? Sao đợi lâu như vậy mà vẫn không có người đến quan tâm đến anh?
Tiêu Chiến vừa bắt đầu còn lặng lẽ các loại, nhưng đợi một hồi lâu, vẫn không thấy bóng dáng người nào như cũ, đã cảm thấy có chút kì quái. Nỗi lo lắng, thấp thỏm trong lòng dần buông xuống, anh từ từ thả lỏng, trong lúc nhàm chán, thậm chí anh còn đứng dậy đi tham quan khắp phòng.
Nhà của người giàu, đời này anh vẫn chỉ mới thấy trên ti vi!
Tiêu Chiến tò mò nhìn xung quanh, hoàn toàn quên việc lo lặng. Hài lòng đi quan sát xung quanh, Tiêu Chiến cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nhìn giữa phòng có chiếc ghế salon có vẻ thoải mái, Tiêu Chiến lập tức không khách khí leo lên ngồi. Ngồi yên lặng một lát, hậu quả của việc thức khuya xem bóng đá phát tác, anh bắt đầu mệt rã rời, từ từ, anh bắt đầu không kiên trì nổi, cuối cùng không khách khí nằm lên ghế sofa, ngủ thiếp đi.
Tỉnh lại anh cảm thấy có người kéo cánh tay mình.
"Tỉnh! Cậu đứng lên cho tôi!"
Tiêu Chiến mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt không biết từ lúc nào đã có thêm một người phụ nữ trung niên, nhìn cách ăn mặc, thật ra rất tao nhã quý phái, chỉ là sắc mặt lại rất khó coi.
Tiêu Chiến xoa xoa mắt, híp mắt đánh giá xung quanh một hồi, trí nhớ lúc trước từ từ trở lại, nhìn người phụ nữ trung niên trước mắt lần nữa, đột nhiên tỉnh lại: Chẳng lẽ vị này là Dung ma ma?
Lòng Tiêu Chiến nhất thời rét lạnh, cẩn thận dò xét kẻ địch. Ngoài ra, mẹ Vương Nhất Bác rất đẹp mắt, lúc trẻ nhất định là một đại mỹ nhân, cho dù là hiện tại cũng rất đáng nhìn lại, hoàn toàn không giống mẹ của của một người đàn ông đã gần ba mươi tuổi, người này được chăm sóc thật tốt!
Advertisement
Mẹ Vương thấy anh nhìn mình chằm chằm, nhất thời trừng mắt lên. "Cậu nhìn gì?"
Tiêu Chiến thành thật nói: "Bác gái, khuôn mặt người thật xinh đẹp, hơn nữa còn rất trẻ."
Khóe miệng của mẹ Vương lập tức giương lên, lạnh mặt nói: "Bác gái? Hừ!"
Lúc này Tiêu Chiến mới nhớ tới mình kết hôn với Vương Nhất Bác, xưng hô này tất nhiên phải thay đổi, vì vậy vội vàng kêu lên: "A, mẹ..." Vương Nhất Bác, cậu nợ tôi rất nhiều đó!
Mẹ Vương trừng mắt nói: "Sao cậu có thể ngủ thiếp đi như vậy? Có còn biết lễ phép không?"
Tiêu Chiến cười theo: "Đợi hơi lâu, cho nên con không cẩn thận ngủ thiếp đi."
Tiêu Chiến vốn không có ý oán trách, vậy mà mẹ Vương vừa nghe, sắc mặt trầm hơn: "Đây là cậu đang trách tôi?"
"Không có, không có!" Tiêu Chiến cười làm lành. "Hoàn toàn không có!"
"Ngụy biện!" Mẹ Vương hung hăng. "Cậu có!"
Tiêu Chiến không nói. Bàn về sức gây gổ, Obasan tuyệt đối đứng đầu, anh tự nguyện chịu thua.
Kết quả mẹ An vừa nhìn anh không nói lời nào, ngược lại càng tức giận hơn: "Hừ! Một chút gia giáo cũng không có!"
Cái này liên quan đến danh dự của ba mẹ, Tiêu Chiến phải đấu tranh một chút, vì vậy anh thầm nói: "Cái này có thể có."
Mẹ Vương sững sờ, như không biết tiếp lời thế nào, hầm hầm hừ hừ một lúc lâu, đột nhiên chỉ vào lỗ mũi Tiêu Chiến: "Tôi không thích cậu chút nào!"
Tiêu Chiến ngoan ngoãn đáp lại: "Ồ."
Mẹ Vương tức giận nói: "Cậu và Tiểu Bác kết hôn căn bản chưa có sự cho phép của tôi!"
Bắt tay! Điều đó cũng không có sự cho phép của tôi! Trong lòng Tiêu Chiến yên lặng rơi lệ, đột nhiên thở dài nói: "Ván đã đóng thuyền, có khóc cũng không thể làm gì?"
"Cậu!" Mẹ Vương bị nghẹn không còn lời nào để nói, lại im lặng một lúc lâu, sau đó ngồi vào ghế sofa đối diện Tiêu Chiến, hất cằm lên, khinh miệt nói: "Nói đi, cậu muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời khỏi con của tôi?"
Hả?Tiêu Chiến nháy mắt mấy cái, cái này chẳng lẽ là dùng tiền mua tình yêu trong truyền thuyết, gậy to đánh uyên ương? Nếu muốn dội một chậu máu chó, cái này là không thể thiếu! Hai mắt Tiêu Chiến sáng lên, hưng phấn nói: "Để con suy nghĩ!"
Mẹ Vương lập tức giận tím mặt: "Cậu... nam nhân tục tằng này! Một ít tiền lại có thể mua được cậu!"
Tiêu Chiến có chút không theo kịp logic của bà, thành thật nói: "Một ít tiền có lẽ vẫn chưa mua được."
Mẹ Vương: "..."
Tiêu Chiến vô tội nói: "Hơn nữa, rõ ràng mẹ nói đến tiền trước..."
Mẹ Vương tức giận thở hổn hển: "Cậu! Nam nhân không có gia giáo này, lại dám nói chuyện với trưởng bối như vậy? Cậu có biết cái gì gọi là tôn trọng không! Còn nữa, cậu nói chuyện với tôi, thế nhưng lại không chịu đứng lên."
Tiêu Chiến giải thích: "Hiện tại con là người tàn tật."
Mẹ Vương tức giận nói: "Ha, cậu muốn chỉ trích tôi không tôn trọng người tàn tật sao?"
Tiêu Chiến không để ý, nghe vậy thì suy nghĩ một chút, thành thật đáp: "Vâng ạ."
Advertisement
Mẹ Vương: "..."
Lần đầu mẹ chồng con dâu giao chiến, chỉ có Dung ma ma thở phì phò phất tay áo lên tầng, tuyên bố cuộc chiến chấm dứt.
Tiêu Chiến gãi gãi đầu, đột nhiên cảm thấy, hình như Dung ma ma cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng của anh.
Thấy mẹ Vương không để ý tới mình nữa, Tiêu Chiến cảm thấy có lẽ mình có thể rút lui, ai ngờ đẩy xe lăn đi tới cửa, lại bị quản gia đang đứng trước cửa thông báo, nói anh không được rời đi.
Dung ma ma là muốn... giam lỏng anh?
Mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng Tiêu Chiến cũng không cảm thấy lo lắng. Nếu tạm thời không có cách nào rời đi, vậy thì đi dạo xung quanh một chút là được rồi, dù sao anh cũng không cảm thấy buồn ngủ nữa, tinh thần đang rất phấn chấn.
Vì vậy Tiêu Chiến đẩy xe đi dạo xung quanh.
Đi dạo một lát, đột nhiên cảm thấy hơi đói, vì vậy Tiêu Chiến kéo quản gia lại hỏi: "Dì ơi, con hơi đói, có thể cho con ăn chút gì không?"
Quả nhiên quản gia đã được mẹ Vương đặc biệt dặn dò, cũng không đồng ý với anh ngay, chỉ nói: "Chuyện này... để dì xin ý kiến phu nhân trước."
Tiêu Chiến gật đầu. Một lát sau, quản gia đã trở lại, kết quả lấy được lời dặn là: Không cho phép tiểu hồ ly tinh ăn!
Quản gia tỏ vẻ áy náy.
Tiêu Chiến cười cười: "Không sao." Trong lòng lại suy nghĩ: Dung ma ma muốn cho anh chết đói?
Lắc đầu một cái, Tiêu Chiến bắt đầu suy nghĩ. Anh cũng không muốn làm loạn lên với Dung ma ma, nhưng chuyện bụng đói mới là nhất, bất kể thế nào, anh cũng phải tìm chút gì đó lấp đầy bụng.
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, hỏi thăm một nữ hầu đi ngang qua, sau đó trở lại phòng bếp.
Diện tích phòng bếp của nhà họ Vương rất lớn, Tiêu Chiến rất hài lòng. Đón nhận ánh mắt kinh ngạc của các đầu bếp, Tiêu Chiến nói: "Không có gì, tôi biết lệnh của bà chủ mấy người, mấy người đừng để ý đến tôi... tôi chỉ lấy một ít thứ là được."
Xin đầu bếp tìm cho mình một chiếc ghế có bánh, tìm những nguyên liệu mình muốn, Tiêu Chiến bắt đầu chuẩn bị bữa ăn cho mình.
Đầu bếp ở một bên hỏi: "Nhị thiếu phu nhân, chuyện này..."
Tiêu Chiến mỉm cười nói: "Phu nhân chỉ nói không cho tôi ăn, cũng không nói không để tự tôi làm chứ?"
Đầu bếp chần chờ một chút mới gật đầu.
Tiêu Chiến cười nói: "Vậy thì không sao?"
"Nhưng thiếu phu nhân, chân của cậu..."
"Không sao, tôi đã quen rồi!"
Tiêu Chiến có ý là lúc trước ở nhà mình đã quen tự làm cơm, nghe vào tai đầu bếp lại thành con dâu nghèo gả vào nhà giàu nhận bắt nạt là chuyện bình thường, vì vậy Tiêu Chiến nhất thời giành được sự đồng cảm của đầu bếp mập mạp, mà người dân lao động siêng năng hiền hậu lại giành được sự tán thưởng của đầu bếp đại ca.
Tiêu Chiến dĩ nhiên không biết hình tượng của mình trong lòng đầu bếp tăng lên, anh làm cho mình một chút cơm chiên và thức ăn đơn giản, quay đầu lại thì thấy đầu bếp ở bên cạnh tốt bụng nhìn anh, lập tức chào hỏi: "Chú đã ăn chưa? Cùng ăn một chút đi."
Đầu bếp vẫn luôn ở bên cạnh nhìn anh làm cơm, thấy anh làm từng bước thuần thục, động tác lưu loát, liền biết kĩ thuật của anh không tệ, lại thấy thành quả của anh sắc hương đều đủ, lập tức vui vẻ khen: "Nhị thiếu phu nhân thật sự là nam nhân có đức hạnh!"
Mặc dù hai chữ 'đức hạnh' nghe có chút kì cục, nhưng được người khác khen Tiêu Chiến vẫn hơi hài lòng, khiêm nhường đôi câu 'đâu có đâu có', lại thuận miệng nói: "Dạo này, không có đức hạnh không thể cưới vợ!"
Đầu bếp không biết tại sao anh lại nói chuyện cưới vợ, nhưng theo ông nhìn nhận, vẫn cười nói: "Đúng vậy, nhị thiếu lấy được cậu, quả là có phúc!"
Đó còn không phải sao? Em trai Tiêu mềm mại như một cây cải thìa, lại bị tên họ Vương giam giữ! Cũng không biết đời trước người này đã phá bao nhiêu nữa! Hơn nữa còn cái tính tình kia, vô duyên vô cớ, không biết vì chuyện gì mà giận dữ, làm hại anh bị Dung ma ma bắt đi, đối mặt với một vở máu chó, cậu ta có còn nghĩa khí không? Có đạo đức nghề nghiệp nữa hay không?
Trong lòng Tiêu Chiến vô cùng căm giận, nhưng nhìn vẻ mặt cười ha hả của đầu bếp, cũng không tiện biểu hiện ra, suy nghĩ một chút, anh đảo mắt, hỏi: "Chú à, chú đã làm việc ở Vương gia bao nhiêu năm rồi vậy?"
Đầu bếp cười nói: "Cũng lâu lắm rồi, ngay cả nhị thiếu, tôi cũng nhìn cậu ấy lớn lên!"
Tiêu Chiến nhất thời hăng hái, cười híp mắt nói: "Vậy thì quá tốt rồi! Chú nhất định biết Vương Nhất Bác có không ít chuyện xấu, kể cháu nghe một chút đi, cháu muốn hiểu rõ về cậu ấy hơn!"
Cơm nước xong, lại ôm bụng nghỉ ngơi một lát, thấy Dung ma ma cũng không xuống nhìn mình, cũng không có ý muốn thả anh, Tiêu Chiến quyết định chủ động xuất kích.
Tiêu Chiến xin quản gia truyền đạt ý của mình đến mẹ Vương. Mẹ Vương vừa nghe Tiêu Chiến chủ động gặp mặt, cho là cuối cùng anh cũng không kiên nhẫn chịu hành hạ nên phải cúi đầu nhượng bộ, tim đập nhanh, nhưng lại không có tâm tư đối phó với tiểu hồ ly, lại có tình trì hoãn một chút, lúc này mới thản nhiên hất cằm bước xuống.
"Sao vậy? Cuối cùng cũng nghĩ xong rồi!" Mẹ Vương từ trên cao liếc xuống Tiêu Chiến, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.
Tiêu Chiến sững sờ: "Nghĩ cái gì?"
Mẹ Vương nghẹn lời, cặp mắt trừng trừng, vẻ mặt Thái Hậu lạnh lùng có chút không duy trì nổi: "Vậy cậu gọi tôi xuống để làm gì?"
Tiêu Chiến nói: "Là vậy, cho... Mẹ, con muốn thương lượng chuyện này với người."
Mẹ Vương hừ nhẹ một tiếng: "Không có thương lượng! Tôi đã nói rồi, tôi không thích cậu, không thừa nhận cậu là con dâu của tôi, tốt nhất cậu nên ly hôn với Tiểu Bác đi!"
Tiêu Chiến nói: "Mẹ, ý của con là, hiện tại Nhất Bác không ở nhà, có chuyện gì, không bằng chờ cậu ấy về..." Ông đây chỉ là một khách mời, chương trình máu chó trong nhà giàu này thật sự ông đây không chịu nổi, Vương Nhất Bác, cậu mau trở về cho tôi!
Mẹ Vương tức giận nói: "Tiểu Bác về đây, cậu muốn tố cáo tôi phải không?"
Tiêu Chiến ngẩn ra: "Tố cáo có tác dụng?"
Mẹ Vương oán hận nói: "Vô dụng! Một chút tác dụng cũng không có!"
Tiêu Chiến thương lượng: "Vậy nếu không như vậy, mẹ lại không thích con, vậy con cũng không phải đứng đây làm mẹ chướng mắt, nếu không con về trước..."
Mẹ Vương tức giận: "Không được! Tôi không cho phép! Tôi muốn giám sát cậu!"
Tiêu Chiến bất đắc dĩ: Tình yêu kín đáo giữa mẹ chồng và con dâu sao!
Mẹ Vương thấy anh không nói gì, lại từ từ hả hê, nói: "Tôi nói cho cậu biết, cậu căn bản không xứng với Tiểu Bác! Tôi đã chọn xong vợ cho nó, chỉ có cô gái như Tuyết Nhi mới xứng với Tiểu Bác nhà chúng tôi!"
Tiêu Chiến vừa nghe cực kì tò mò: "Tuyết Nhi!"
Mẹ Vương cho là anh bị đả kích, cực kì hài lòng: "Tuyết Nhi là thanh mai trúc mã với Tiểu Trạch nhà chúng tôi, người xinh đẹp, tính tình cũng tốt, vừa tốt nghiệp xong hai bằng của đại học Yale, còn là tiểu thư tập đoàn họ Bạch, sao có thể so sánh với loại dân nghèo như cậu?"
Những điều này, quả thật là một nữ thần! Tiêu Chiến trong lòng mong mỏi, bật thốt lên: "Người tốt như vậy? Mong được giới thiệu!"
Mẹ Vương: "..."
Advertisement
- In Serial16 Chapters
Pangea: A New World
What is the system? What is its purpose? Who made it? All three are questions that have been debated throughout the ages, and yet to date the answers remain unfound. However, some irrefutable fact exists. The system expands, grows and enables. The system seeks to expand its reach, grow its influence and enable those under it to flourish. A Beginners Guide to the System, Germain Fitzgerald This is a story not of the system but of an individual who suffers, flourishes and ultimately evolves under its influence. Follow the growth of Jacob Lockerby from a normal teenager granted access to a world of his dreams and watch as this previously ordinary individual becomes extraordinary. Herein lies the tale of he who would become a legend. Update Scehdule: Every Sunday 10pm GMT. I appreciate this is a rather slow schedule but this is my first attempt writing and I am doing this for fun while trying to juggle my final university year workload with writing this. I hope you stick with the story and feel the chapters are worth the wait. Lastly just a shameless beg but please do rate and comment, feedback is always welcome and will help me improve my writing.
8 202 - In Serial24 Chapters
Camp Runaway
Running away from their jobs as camp counselors, Ellie and Seb embark on a road trip with unexpected turns en route to their destination - New York. *****Camp Raukawee was meant to be where Ellie Morrison and Sebastian Lee spent their summer working as camp counselors, but they've had enough. Escaping in the middle of the night, the friends hatch a crazy plan to make their way to New York to visit Ellie's dad, who she hasn't seen since he moved five years ago. Along the way, however, a series of cities and events have the pair not only questioning their individual futures, but wondering what will happen to the growing spark between them as the countdown to adulthood begins. [[word count: 90,000-100,000 words]]Cover designed by Gillian Goulet
8 132 - In Serial149 Chapters
Exsanguinate
Have you ever of heard of vampires? What about werewolves? Orcs, Elves, Goblins, and so on? What if I told you they all lived among us, we just can't see them. We aren't all so different really. Sure, we all have different kinds of food, art, music, and even magic; but we all bleed when we get hurt. Exsanguinate is an anthology series made up of different stories from different parts of the world. Orcs locked in a blood feud, demons killing for power, amnesiac vampires, drug addicted werewolves. One thing connects all of these stories, all of us, blood. We all bleed. Pick a book, and dive in. Book 1 - Jason has been excommunicated and is lost in Detroit with no skills other than killing vampires, werewolves and everything that goes bump in the night. Kaiden has recently been freed from a vampire's blood bank and is looking for a hero. Unfortunately, a group of Orcs has plans that include making sure they're both dead before Christmas. Santa can't help them, but maybe they can help each other Book 2 - Sierra is a woman on a mission to revive her dead husband through Voodoo, dark magic or anything that gets results. Rythe is a journalist and a Dark Elf that can no longer use magic because of his drug addiction, he's searching for a serial killer that nobody else seems to believe in. The two cross paths in a blood stained alleyway and head towards confrontation but something sinister lurks just out of sight. Book 3 - We've got an amnesiac vampire who can only seem to remember the love of his life and his nerdy pastimes, and all the trouble she brought him. Thieving no good Wererats, sociopathic vampires, cults, gangs, torture and a whole list of things he may have been better off forgetting. Join him as he attempts to retrace his steps and figure out how ended up staked in a burning building with no memory and no girlfriend, which might be for the best.
8 67 - In Serial15 Chapters
Alterea: The JoaT
An average teenager is randomly transported into another world by the whims of a god. Given no reason and no goals to go for, he was forced to start fresh in the beautiful world of Alterea. Bringing with him his averageness and (probably) wise mind, he ventures forth to a path unknown. This fiction was solely made for my own entertainment. Expect amateur writing and mistakes, as well as an inconsistent schedule.
8 208 - In Serial8 Chapters
Trùng Sinh Mạnh Nhất Thần Côn - Thôi Xán Lão Cao
Thể loại : ngôn tình, trọng sinh, hiện đại, dị năng, huyền huyễn, báo thù, nữ cường, hoàn.Sơ lược :Kỳ Nhiễm bởi vì thần bí mai rùa bị hại cửa nát nhà tan, chỉ nàng dư một người.Trải qua gian khổ lại phát hiện cừu nhân dĩ nhiên là cha ruột.Nằm gai nếm mật cừu nhân gia, lại bị thân tỷ muội buộc nhảy vách núi.Không nghĩ tới lại mở mắt, lại trở lại mười năm trước, trở lại mụ mụ ba ba muội muội còn sống mười năm trước.Để cho nàng khiếp sợ chính là, mai rùa hóa thành hư vô, nhưng là một phần vô cùng cường đại thiên sư truyền thừa lại xuất hiện ở trong đầu của nàng.Bấm ngón tay sao biết được họa phúc sớm chiều, một cái nhìn hết kiếp trước kiếp này, kỳ môn độn giáp vì ta sử dụng, ngưu quỷ xà thần cúi đầu nghe lệnh! Chém chết Thượng Quan gia, lại dính dáng ra càng lớn cừu gia, đúng là mỗ hoa hạ lớn nhất dị năng tổ chức nhất.Thiên môn? Liệt Hỏa Bang? Ma La Cốc? Ẩn Sát Đường?Không có vấn đề gì!Quản ngươi là danh môn thế gia hào môn vọng tộc, quản ngươi là thiên đế hỏa vương sát thủ hoàng, trốn không thoát năm ngón tay trong lúc đó!
8 298 - In Serial5 Chapters
Naruto- Idiot or not?
Naruto's an idiot, right? Wrong. Naruto is a strong, sweet, shy and quiet boy. He loves animals and is actually quite friendly.How do the others take it when they find out?
8 90

