《Bác Chiến | Trở thành vợ tình địch》14
Advertisement
Lưa luyến tiễn Nhan Tử Vi, Tiêu Chiến thấy rất mất mát, cũng may Nhan Tử Vi đồng ý thường xuyên tới đây và liên lạc với anh, lại cho anh phương thức liên lạc, lúc này Tiêu Chiến mới cảm thấy được an ủi một chút.
Buổi sáng hôm nay, vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ nướng, Tiêu Chiến phát hiện, Vương Nhất Bác vẫn chưa đi làm.
Nhìn ngày một chút, hôm nay cũng không phải chủ nhật, Một người luôn đi làm đúng giờ như Vương Nhất Bác lại vẫn ở trong phòng khiến Tiêu Chiến cảm thấy có chút kì quái.
Nhưng ngay sau đó, anh lập tức tức giận với chính mình: Người này là tổng giám đốc, có lẽ muốn ngủ bao lâu cũng được, muốn không đi thì không đi, sức mạnh của ông chủ, quả nhiên là đáng hận nhất!
Tiêu Chiến tùy tiện ăn chút gì đó lấp bụng, lại mở ti vi xem một hồi, sau đó lại không kìm lòng được nhìn sang cửa phòng đang đóng chặt của Vương Nhất Bác một cái.
Trong nhà không có chút động tĩnh, Vương Nhất Bác còn chưa dậy?
Tiêu Chiến không muốn quan tâm, nhưng tiếc rằng tò mò trong lòng giống như móng vuốt mèo con, khiến anh hoàn toàn không xem được ti vi, vì vậy Tiêu Chiến đứng dậy, quyết định đi qua nhìn một chút.
Nhẹ nhàng dùng tay đẩy cửa phòng Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến rướn cổ nhìn về phía trước.
Quả nhiên, trên giường lớn của Vương Nhất Bác là một chiếc chăn nổi lên, Vương Nhất Bác vẫn chôn trong đó như cũ.
Tiêu Chiến do dự một chút mới chống gậy đi tới.
Vương Nhất Bác nằm nghiêng trên giường, hai hàng lông mày nhíu chặt, sắc mặt ửng hồng.
Tiêu Chiến cảm thấy không đúng, Vương Nhất Bác... bị ốm?
Ngồi vào bên cạnh giường Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến chần chờ một chút, kiểm tra trán Vương Nhất Bác. Quả nhiên, da cậu rất nóng.
Người này sốt rồi!
Vẻ mặt Tiêu Chiến lập tức trở nên nghiêm túc, vội vàng đẩy đẩy Vương Nhất Bác: "Này, tỉnh! Tỉnh!"
Vương Nhất Bác mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Tiêu Chiến nhìn anh chằm chằm, nghiêm nghị nói: "Cậu bị sốt!"
Vương Nhất Bác mệt mỏi 'ừ' một tiếng, hai mắt lại từ từ đóng lại.
"Này!" Tiêu Chiến bắt lấy cánh tay cậu, một tay đưa xuống dưới, cảm thấy thân thể người này rất nóng, nhiệt độ truyền qua áo ngủ mỏng, lập tức có chút luống cuống. "Mau tỉnh lại! Không được ngủ!"
Vương Nhất Bác mở mắt lần nữa, lập tức nhìn thấy nhân nhi trước mặt đang lôi kéo mặt mình nặng nề nói: "Cậu sốt không nhẹ."
Vương Nhất Bác cau mày, từ từ ngồi dậy, đáng tiếc thân thể không có hơi sức nào, lại bị Tiêu Chiến lôi kéo, mà ngược lại ngã xuống lần nữa.
Advertisement
Tiêu Chiến sơ suất không đề phòng, lập tức bị cậu ngã đè ở phía dưới.
"Này!" Tiêu Chiến vô cùng bực bội. "Cậu!"
Vương Nhất Bác yên lặng nằm đè lên anh, vẫn không nhúc nhích.
Tiêu Chiến rất không vui, dùng sức đẩy cậu, nhưng dù Vương Nhất Bác là bệnh nhân, nhưng cậu ta vẫn nặng mấy chục cân, giờ phút này toàn bộ thân thể lại đang nằm đè lên người anh, nặng nề như một ngọn núi lớn, lại thêm Tiêu Chiến sức yếu đi đứng bất tiện, rất khó để đẩy cậu ta ra.
Tiêu Chiến bị hơi thở nóng rực của người đàn ông trên người phun lên cổ, cơ thể không nhịn được run lên, hô hấp không yên kêu lên: "Vương Nhất Bác, cậu! Có nghe hay không!"
Một bàn tay to lớn che kín miệng anh, bên tai là hơi thở nóng bỏng và âm thanh khàn khàn: "Ngoan, đừng nghịch, để em nằm một lát..."
Chết tiệt, muốn nằm thì cậu đi mà nằm, đừng có nằm trên người tôi! Bị ngọn núi lớn ép đến mức không thể động đậy, Tiêu Chiến khóc không ra nước mắt.
Vương Nhất Bác ôm chặt anh vào lòng, lẩm bẩm: "Đừng rời khỏi em mà..."
Ông đây căn bản không thể rời khỏi cậu có được không! Tiêu Chiến rất phẫn nộ.
Hổn hển vùng vẫy hồi lâu, cuối cùng Tiêu Chiến đầu đầy mồ hôi cũng bò được ra khỏi ngọn núi lớn này, vốn định cách xa Vương Nhất Bác ra một chút, nhưng nhìn khuôn mặt mơ mơ màng màng của cậu, Tiêu Chiến lại cảm thấy nếu thật sự mặc kệ, người này nhất định sẽ chết cháy.
Vì vậy anh đi làm ướt khăn, học như trên ti vi, đặt nằm lên trán Vương Nhất Bác.
Canh bên giường một hồi, phát hiện hình như không hiệu quả lắm, Tiêu Chiến không khỏi có chút nóng nảy. Suy nghĩ một chút, lại lấy một khối đá lớn trong tủ lạnh quấn vào trong khăn.
Đang muốn đặt khăn lên trán Vương Nhất Bác, chuông điện thoại lại reo lên, tay Tiêu Chiến run một chút, khối đã trong tay thiếu chút nữa là nện xuống mũi Vương Nhất Bác.
Cẩn thận đặt khối đá xuống, Tiêu Chiến trèo qua người Vương Nhất Bác, bò đến bên kia giường, cầm chiếc điện thoại đang vang lên trên chiếc tủ đầu giường.
Nhìn ba chữ 'Quý Minh Phi' hiển thị trên màn hình điện thoại, Tiêu Chiến có chút do dự, nhưng sau đó vẫn nhấn phím call.
"Này!
Sao cậu không đi làm?" Trong điện thoại là giọng nói có phần phách lối của một người đàn ông trẻ tuổi.
Tiêu Chiến nghe giọng điệu tùy ý của đối phương, đoán quan hệ của đối phương với Vương Nhất Bác cũng không tệ, vì vậy thành thực nói: "Cậu ta bị ốm."
Advertisement
Đầu bên kia điện thoại im lặng mấy giây, sau đó là giọng điệu dò xét của Quý Minh Phi: "Anh là... Tiêu, a, anh dâu?"
Tiêu Chiến bị hai chữ 'anh dâu' chấn động không nhẹ, vội nói: "Ừ, tôi là Tiêu Chiến."
Quý Minh Phi lập tức nhiệt tình: "Anh dâu, em tên là Quý Minh Phi, là bạn tốt nhất của Nhất Bác. Đúng rồi, Nhất Bác đâu? Sao hôm nay cậu ấy không đi làm?"
"Cậu ta bị sốt." Tiêu Chiến nghiêng đầu nhìn người đang nhắm nghiền mắt bên cạnh. "Hình như rất nghiêm trọng."
"Phát sốt?" Quý Minh Phi rõ ràng rất kinh hãi, giọng nói lập tức nghiêm túc. "Anh dâu, anh lập tức tìm trong danh bạ của Nhất Bác , tìm người tên là Chương Thanh Viễn, gọi cho ông ta, nói ông ta lập tức tới ngay."
"A, được." Tiêu Chiến lập tức cúp điện thoại, bắt đầu tìm số điện thoại, quả nhiên trong đó có một người tên 'Chương Thanh Viễn'.
Gọi đi, Chương Thanh Viễn nói sẽ lập tức tới, Tiêu Chiến yên tâm, bình tĩnh đặt khối đá lên trán Vương Nhất Bác lăn qua lăn lại giúp cậu hạ nhiệt.
Đang chơi vui vẻ, điện thoại của Vương Nhất Bác lại vang lên.
Nhận điện, vẫn là Quý Minh Phi.
"Anh dâu, anh gọi cho Chương Thanh Viễn chưa?"
"Rồi, ông ta nói sẽ tới ngay." Bạn của Vương Nhất Bác thật sự rất quan tâm cậu ta!
"Vậy thì tốt, sức khỏe củaVương Nhất Bác không tệ, không thường ngã bệnh, có điều thể chất cậu ta rất đặc biệt, không thể phát sốt. Lúc trước học ở đại học, có một lần cậu ấy phát sốt, vô cùng nghiêm trọng, thiếu chút nữa là mất mạng. Cho nên ở phương diện này, anh dâu chú ý một chút."
"Ồ."
"Hai ngày nay nhờ anh dâu chăm sóc cậu ấy thật tốt, làm cho cậu ấy một ít đồ ăn dễ tiêu."
"... Được." Vương Nhất Bác, đây thật ra là lòng tốt của bạn gay cậu sao?
"A, không biết anh dâu có biết rõ tính tình cậu ấy không. Cậu ấy không thích những món ăn với cà, còn những món khác đều được."
"Ồ." Không trách được lúc trước làm cà, người này căn bản không chịu động đũa.
"Về những sở thích bình thường, cậu ấy thích leo núi và cưỡi ngựa, còn có Taekwondo, hiện tại đã là đai đen tam đoạn rồi."
"Ừ..." Còn tưởng rằng người này thường ngày thích đọc các loại sách xuất sắc của nước ngoài chứ!
"Còn nữa, thật ra cậu ấy thật ra rất thích động vật nhỏ, bề ngoài không nhìn ra phải không? Trước kia, khi lên đại học, người này còn giấu ban giám hiệu trường đại học nuôi một chú mèo con lang thang."
"... Quả thật không nhìn ra." Vương Nhất Bác lén nuôi một chú mèo con lang thang, không thể tưởng tượng.
"Ha ha, người này là điển hình của người thích mềm không thích cứng! Nhưng anh dâu nhất định phải nhớ điều này! Cậu ấy không có cách nào xử lý những đứa bé thích làm nũng, với người nào cũng vậy, mặc dù lúc đối phương khóc cậu ấy rất nóng nảy, nhưng cậu ấy cũng vô hại trước nước mắt nhất, lúc này căn bản dù có nói gì cậu ấy cũng sẽ đồng ý!"
"..." Một người phụ nữ khóc lóc nói với anh ta 'thân ái, anh cho tôi một triệu đi', Vương Nhất Bác sẽ cho cô ta một triệu sao?
"Anh dâu dĩ nhiên cũng không cần lo lắng, điều này cũng không phải đối với tất cả mọi người, cậu ấy chỉ như vậy đối với người trong lòng thôi."
"Ồ..." Lại nói, đàn ông như vậy đối với người mình thích, cũng không có gì khác lắm? Mặc dù tên mặt than như Vương Nhất Bác cũng không dễ gì nhìn ra.
"Còn nữa, nói cho anh dâu một bí mật này, lỗ tai Nhất Bác rất nhạy cảm, vừa chạm vào sẽ hồng, xấu hổ cũng sẽ hồng."
"..." Tại sao anh ta lại biết lỗ tai Vương Nhất Bác rất nhạy cảm? Hai người quả nhiên là bạn gay tốt nhất, không sai!
Trong điện thoại, Quý Minh Phi kể cho Tiêu Chiến một đống thói quen không ai biết của Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến vừa cảm thấy thú vị, vừa có chút nghi ngờ, rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi: "Sao cậu lại cho tôi biết những thứ này?" Chẳng lẽ, vì hai người vốn có tình cảm riêng, Vương Nhất Bác lại phụ lòng kết hôn, tình cảm của bạn gay vẫn sâu nặng không đổi, nhịn đau nói cho người mới này, để mình chăm sóc tốt người yêu của cậu ta? Nếu thật sự như vậy thì ngược, thật sự quá ngược!
Quý Minh Phi nói: "Đương nhiên là vì giúp anh dâu hiểu Nhất Bác hơn, gia tăng tình cảm của hai người."
Tiêu Chiến: "Cảm ơn." Quả nhiên là giống như phỏng đoán của anh sao? Vương Nhất Bác, kẻ bạc tình này!
Quý Minh Phi như đang cười khẽ ở đầu dây bên kia: "Anh dâu, cố gắng lên, em thấy Nhất Bác rất thích anh."
Tiêu Chiến có chút lờ mờ, sao bạn gay tốt nghe có vẻ vui? Chẳng lẽ anh đoán sai rồi?
Tiêu Chiến lập tức không thể làm gì khác là cười gượng hai tiếng, nói qua loa: "Ha ha, cảm ơn lời chúc, tôi cũng rất thích cậu ta."
Lần này tiếng cười của Quý Minh Phi lại càng rõ ràng hơn: "Như vậy đương nhiên là tốt nhất, anh dâu, em rất quý anh đó."
Tiêu Chiến: "..."
Advertisement
- In Serial19 Chapters
ICOMO ODYSSEY
Jonathan Vélo never expected to be famous. Not for riding his bike all the way around the continent of Icomo. Every adult knows his story, and children learn about him at school. This, however, is the first and only biography written about that great man with foreigners in mind. We, his biographers, imagine they will be immensely grateful. Of course, readers will find the people of Icomo an unusual sort for glorifying a young man who did nothing more than quit his job and ride his bike from town to town, city to city… But in an age of robots and computers, when little escapes the notice of the historian, there is a quiet epic to be told. It is the epic of cozy nights in a tent below the stars, of warm wind and ocean waves. It is also the epic of missing old friends in faraway places, and that feeling of needing to make life mean something. *** ‘ICOMO ODYSSEY’ is a nostalgic slice-of-life adventure about a utopian sci-fi land. No clever villains or epic fights here. Just cozy pleasures, charming towns and villages, interesting cultures, and the people who live in them… This story will update bi-weekly on Friday and Saturday. https://www.scribblehub.com/series/467210/icomo-odyssey/
8 134 - In Serial11 Chapters
I Reincarnated As A Skeleton Caretaker
Introduction A story about a man in his 40s reincarnated as a skeleton to take care of a young girl, Atelie, in a fantasy world filled with different races! Updates Every 2 weeks/ or earlier Want to know more about the Novel and Author? Just send me a message and we can talk! I'll be glad for any fellow Fantasy, Rom-com, Manga and Anime lovers! Please follow the novel and give a rating! Feedback is much appreciated! Leave a review or a comment if you'd like!
8 69 - In Serial18 Chapters
What?! The world outside the village is full of villains.
Saulo Delanova is a young Amish. He doesn't use electricity, travels by horse and carriage, and eats what he sows in a community with a traditional lifestyle, rural and voluntarily separated from modern society. A community that for foreign eyes is frozen in time. When he decides to experience the modernity that he heard so much about the cities outside of his region, a theft forces him to stop on his way to the capital city. The situation would be manageable if it weren't for a detail. In his community they live under the principles of nonviolence! In a world where each being is born with an identifying color, can summon a weapon and fight with the power of the elements -or what is known as trinity or three characteristics of a user-, villains abound because of this power that each person can easily use. Ignorant of the life in the country's most important city, Saul will have to face culture shock to adapt to this outside world unknown to him, and to the people and events that will make him fall into the bowels of the world of temptations. Cover illustration by Demizu Posuka, illustrator of Yakusoku no Neverland (The Promised Neverland).
8 166 - In Serial16 Chapters
Bang : reincarnated as parrot
Story of bang lead by tragedy into him reincarnated as parrot in kasav world then die and send as a human to demons relme after argument where his adventures starts
8 123 - In Serial33 Chapters
Tearha: Queens of Camelot
Following the lost of the leader of Wendereight, a serial killing case in the town of Grimmel unravels into a tale of politics and intrigue as the lost race of lizardkins returns. Slowly, the secret rulers of the Tinderland Consolidates around Artria Pendragon and Morganna Dresden. The two Knights of the Round ends up standing between a genocide and the fall of an empire.
8 194 - In Serial92 Chapters
Winter Sovereign
Serra Recquir, a boy born in the world of Sierra, was born with weak and with mediocre talent. Despite the odds, he pursued the path of cultivation. He faced numerous trials, deadly foes and great friends. Eventually, he stepped into the world of the Divine Realm. Breaking past the limits of the world and traveling to higher planes. After millions of years, he finally reached the summit. Becoming a Sovereign Paragon. Longing for the world he left countless years ago, he finally returns to his own world. Author's Note: This story is different from other wuxia novels. If those novels focus on characters that struggle from the bottom and reach the top, this story is one where someone already reached the top. I figured it would be interesting to start a novel from this concept so I started it. Well, however this plays through, just like how I finished my previous novel, Doll's Smile, I'll finish this novel too. Of course, I'm writing this novel just for fun. I like to write lighthearted novels like this. Novels that I would read while listening to music and eating snacks on a pleasant and relaxing afternoon. Do forgive me if I'm slow in writing.
8 110

