《|1827| Showbiz》Chap 12
Advertisement
Vốn theo dự định ban đầu, khi kết thúc buổi quay, Tsuna sẽ đến nơi tổ chức liên hoan với đoàn làm phim luôn. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì sao mà điện thoại của cậu để ở đâu mất, tìm mãi chẳng thấy.
"Mọi người đi trước rồi tôi sẽ đến sau nhé. Tôi tìm điện thoại xong sẽ đến ngay."
Thật ra, Tsuna cũng có hơi xấu bụng nghĩ thế này, tìm xong điện thoại thì cậu sẽ về nhà luôn rồi sau đó nhắn tin lấy cớ sau. Dù sao thì Hibari cũng đã đi cùng bọn họ, có cậu hay không cũng đâu có ảnh hưởng gì.
Có điều, người tính không bằng trời tính, Tsuna tính không bằng Hibari tính.
Khi Tsuna tìm được điện thoại và te tởn ra bên ngoài thì đã thấy có người chờ sẵn. Và người đó lại chẳng phải ai khác ngoài cái tên đáng ghét – Hibari.
"H-Hibari-san, anh chưa đi ạ?" Tsuna lúng túng gãi má hỏi anh.
"Tôi sợ cậu lạc đường nên chờ ở đây." Mặt Hibari vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng Tsuna có cảm giác ánh mắt của anh như đang cười cậu.
"Haha... Vậy mình đi thôi nhỉ. Để tôi kêu xe." Chẳng đợi Tsuna hành động, Hibari đã lên tiếng.
"Cậu đi với tôi là được."
Bởi vì trước đó khá lúng túng nên Tsuna đã không để ý rằng, ở bên cạnh Hibari là một chiếc xe mô-tô phân khối lớn, và anh thì đang đứng tựa vào nó.
Trước khi Tsuna kịp phản ứng gì, cậu thấy Hibari đã ngồi trên xe và ra hiệu cho cậu đến ngồi ở sau anh.
Sau một hồi đắn đo, Tsuna cuối cùng vẫn chẳng thể làm gì khác ngoài ngoan ngoãn lên xe.
Khi ngồi trên xe, cậu cảm thấy cực kì mất tự nhiên, chân tay chẳng biết bám víu vào đâu. Hibari cũng chẳng nói gì, chỉ khởi động xe và bất ngờ lao vút đi, khiến Tsuna hét lên một tiếng "HIEEE" và ngay lập tức, hai cánh tay tự động ôm chặt lấy anh.
Advertisement
Ở đằng sau Tsuna thì sợ hãi đến vậy, còn Hibari ở đằng trước thì nhếch khóe môi cười cực kỳ thỏa mãn. Nếu như Tsuna nhìn thấy vẻ mặt ấy của Hibari thì có lẽ sẽ đấm anh ta một trận mất.
_______________
Quãng đường đi cùng Hibari vừa rồi có lẽ là quãng đường đáng sợ nhất cuộc đời Tsuna. Đó là lần đầu tiên mà cậu ngồi xe mô-tô và cậu đã không hề biết, ngồi xe mô-tô lại có thể kinh hoàng đến vậy.
Bởi vì có sự tham gia của Hibari nên đạo diễn rất hào phóng mà tổ chức tiệc ở một khách sạn và nó không gần trường quay cho lắm. Nghĩa là Tsuna phải chịu tra tấn hơn ba mươi phút.
Khi tới nơi, Tsuna tưởng chừng như mất một nửa linh hồn. Dù đã dừng xe được một lúc mà cậu vẫn chưa thể bình tĩnh được. Thậm chí, mũ trên đầu được Hibari tháo ra cho mà cũng không hề biết. Cho đến khi, một giọng nói trầm thấp, có mang theo một chút ý cười, tiến vào tai cậu.
"Có cần tôi bế cậu xuống không?"
Lúc này, Tsuna mới hồi hồn và luống cuống xuống xe. Tuy nhiên, vì chưa lấy lại bình tĩnh nên bước chân của cậu có phần lảo đảo, loạng choạng như sắp ngã đến nơi. Thấy thế, Hibari chẳng hề nề hà mà tiến tới đỡ cậu.
"Cẩn thận." Giọng của anh gần sát, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở vấn vít nơi tai Tsuna, khiến mặt cậu ngay lập tức trở nên đỏ rực.
"Cám ơn anh..." Cậu vừa nói vừa cố tránh ra khỏi vòng tay của anh. "Tôi không sao, có thể tự đi được."
Có vẻ như cũng nhận ra sự xấu hổ của Tsuna, Hibari cũng không tiếp tục làm khó cậu. Anh từ từ buông cậu ra nhưng vẫn đảm bảo cậu sẽ không bị ngã.
Advertisement
"Cậu chờ ở đây, tôi đi đỗ xe."
"Vâng."
Quả thật, Hibari rời đi một lúc như vậy thật sự giúp Tsuna bình tĩnh lại hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, cậu luôn được Reborn gọi là một kẻ thu hút rắc rối. Và tất nhiên, chỉ đứng chờ Hibari thôi cũng có rắc rối tìm tới cậu.
"Bé con đứng ở đây làm gì thế?" Một giọng nói lọt vào tai Tsuna. Và qua giọng nói ấy, Tsuna có thể nói rằng, người đàn ông đó đã uống không ít rượu.
Ngay khi nghe thấy giọng nói ấy, Tsuna đã cảm thấy có điều không ổn và đã muốn lờ nó đi. Và tất nhiên là cậu chẳng được như ý.
"Thôi nào, đừng lờ anh như vậy chứ." Người đàn ông với điệu cười nham nhở tiến dần về phía Tsuna.
Giọng điệu khiến cậu không tự chủ mà rùng mình. Trước đó, Tsuna nó liếc qua và rõ ràng đó là một người đàn ông già có khi còn hơn cả bố cậu, vậy mà dám xưng "anh", không thấy ngượng mồm chắc. Tsuna yên lặng bước cách xa người đàn ông đó.
Có vẻ như thái độ của Tsuna cộng với hơi men đã khiến gã mất kiên nhẫn. Gã không nói nữa mà trực tiếp dùng hành động, thô lỗ túm lấy cánh tay của cậu.
Đến lúc này, cậu không thể tiếp tục làm ngơ.
"Ông làm cái gì đấy, buông tay tôi ra." Cậu cố gắng giằng tay ra khỏi tay của gã.
"Thôi đi, đừng có giả vờ. Nhãi con đứng ở đây để tìm khách chứ gì. Đi với ta thì sẽ không cần phải tìm ai nữa. Ta sẽ trả rất nhiều."
Cái quái...? Ông ta nghĩ cậu là gì chứ? Gã đàn ông vừa nói vừa cố lôi kéo cậu vào khách sạn. Tsuna cảm thấy cực kỳ phiền phức và tức giận. Khi cậu chuẩn bị dùng đòn gạt chân gã ta, thì
"ỐI!"
Gã đàn ông đột ngột hét lớn và Tsuna ngạc nhiên khi thấy gã ngã sõng soài ra đất. Cậu còn chưa kịp làm gì mà?
Khi nhìn thấy Hibari đứng cạnh gã, Tsuna tự hỏi, liệu có khi nào là Hibari làm điều đó.
Trông anh lúc này thật sự đáng sợ khiến cậu run rẩy.
"Ta sẽ cắn ngươi đến chết." Dường như Hibari sẽ thật sự giết chết gã đàn ông kia.
Sự việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh, và ngay lập tức, có một số người đã nhận ra Hibari.
Tsuna hoàn toàn không muốn anh gặp rắc rối vì cậu. Thế nên, nhanh như chớp, cậu chạy tới ôm lấy tay Hibari và vội vã kéo anh vào khách sạn. Hibari vì ngạc nhiên mà cũng quên cả ý định của bản thân trước đó và cũng bước theo cậu. Một vài người có ý muốn đuổi theo nhưng không kịp bởi Tsuna phản ứng quá nhanh khiến họ bị mất dấu tức thì.
______________
Khi Tsuna và Hibari tiến vào phòng, toàn bộ con mắt của mọi người trong đoàn làm phim đổ dồn về phía họ.
Có vài cô gái muốn tiến đến gần Hibari nhưng họ lại không dám, chỉ đành chuyển hướng sang lôi kéo Tsuna, vì cậu đi đâu, anh sẽ đi theo đó.
Không ngờ, buổi liên hoan tối ấy, vậy mà lại hài hòa đến bất ngờ.
Còn sóng gió gì, thì cũng là chuyện của ngày hôm sau...
Advertisement
- In Serial63 Chapters
Eye of Adventure
There was once a man and that man had a dream and throughout his live he continued to work hard towards it. At first it seemed hopeless but after many years, when his hair already turned grey, he finally achieved it.His dream was a creation of a different world, the world in which everything was possible and yet at the same time achieving anything meaningful would require incredible effort.This world was given to others. Those that went there probably dreamed of slaying dragons and taking part in the great battles that would decide fates of kingdoms. They dreamed of becoming the greatest heroes or the most vicious villains. Still, soon enough those people realized that in this world even slaying a single boar could make them incredibly happy and that was because it was a reward of a true hard work.While some people could do better than others, regardless of one's talents, there was always someone above who would laugh at them for their weakness. There was nothing that could prepare one before entering this world and those who decided to so, were changed forever, even if they didn't realizing it themselves.
8 140 - In Serial9 Chapters
RTS Roguelike Robot Rampage
A three-stories tall mechanical walker gets orbital-dropped into a grassy field. Its fleshy human pilot who's memories have been stripped is ordered to destroy a strategic installation in the mountains several hundred kilometers away. This facility is part of a globe-spanning, invading AI which has subverted the planet's population into working with and defending it. The pilot has 31 hours to gather allies, build up forces, and break through increasingly fortified defensive lines to reach their objective, before the main army of the AI arrives and destroys them. Warning: Contains gore and other graphic scenes. Cover art inspired by the War of the Worlds illustrated novel. [participant in the Royal Road Writathon challenge]
8 191 - In Serial15 Chapters
Lucky Me!
Story about some guy that was summoned in different world in first point of view.Pace: slow-modual...Update dates: Random.Note: t's going to be first attempt. Please understand if the plot and characters are too plain,shallow, no depth, or every other negative vocabulary to criticize terrible character/plot.**Mature Content** Just in case, and there may be more tags to be added or to be left out. Thank you for understanding.
8 103 - In Serial18 Chapters
Collection of Imagines (complete)
Imagines about various people. Mainly the C4 friend group.*= personal favouriteshighest rankings:#1: Bobby Mares#2: Oscar Guerra, Crawford Collins© midnightxxmoments All rights reserved
8 57 - In Serial6 Chapters
Mujahadah
"Aku nak move on." Bibir milik Qurrotun Inn tak pernah lekang dengan ucapan sebegitu."Aku dah bosan dengan move on kau tu." Komen Farhana yang merupakan kawan baru yang paling rapat sejak Inn pindah sekolah.Bibir mudah menyebut tapi hatinya masih berbolak-balik dek kerana dicengkam dengan perasaan yang mendalam.***"Saya solat 5 waktu Alhamdulillah cukup,tapi saya banyak buat dosa.Saya nak berubah, tapi susah. Ustaz tolong beri tips untuk saya."Luahan itu ditulis atas kertas kecil oleh Ahmad Seth Yusuf sebaik sahaja Ustaz Syafi'e membuka sesi soal jawab setelah selesai talaqi kitab di surau sekolahnya.
8 91 - In Serial16 Chapters
Boxer Girl
I lived with my father and four brothers my entire life. My mother died when I was two, but my brothers took the best care of me.I loved my brothers, I still do. But living with lots of testosterones had had its affect. I'm not a tomboy, not that I'm against it, but I'm a boxer like all of them. Even if I'm still in high school. And there lies the problem. I will not mix my school-life with the arina-life. That's my biggest fear, not a broken nose or bruised limb.Until I met the nerd, and had to keep a secret I feared sharing.----(UNEDITED)This is my second story, I hope you like it. Please Vote and Share.
8 97

