《|1827| Showbiz》Chap 9
Advertisement
Chiếc fic bị quên lãng này đã ra chap mới rồi đây TT v TT
************************
Vì để quảng bá bộ phim về sau, đạo diễn đã để cho một vài nhân viên được chỉ định quay một vài cảnh hậu trường, như lúc các diễn viên đang tập thoại hay cười đùa, thậm chí là cả ăn uống trong giờ nghỉ. Và vì là diễn viên chính nên cảnh hậu trường Tsuna được góp mặt khá nhiều và nhân viên toàn bất ngờ quay lúc cậu không để ý vì họ muốn có những cảnh quay tự nhiên nhất.
Ví dụ như lúc này, Tsuna đang ngồi trên ghế, đặt cuốn thoại trên đùi và trên cái bàn trước mặt chính là một gói kẹo đã được bóc ra, nhìn có vẻ như đã vơi được nửa gói. Lọt vào trong khung hình là hình ảnh Tsuna mắt dán vào cuốn thoại và tay thì với ra gói kẹo mò mẫm mà chẳng để ý xung quanh, cứ thế, chốc chốc cậu lại bóc một viên kẹo và bỏ vào miệng thích thú nhai, đến khi gói kẹo hết mà cậu cũng chẳng biết, tay vẫn tiếp tục tìm kiếm. Nhân viên quay phim định chuyển cảnh thì một người nữa xuất hiện trong khung hình khiến cô kìm nén kích động và tìm vị trí để quay được cả hai người một cách rõ nét nhất.
Khi Tsuna đang nhíu mi vì mãi không sờ đến chiếc kẹo nào, cậu đột nhiên sờ đến một 'vật', hay nói đúng hơn là một bàn tay. Điều đó khiến Tsuna giật nảy và vội rụt tay lại như phải bỏng. Đến khi thấy chủ nhân của bàn tay ấy thì...
"Hibari-san!" Cậu ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng nhận ra trên tay của Hibari là một chiếc kẹo. Nghiêng đầu đầy tò mò, Tsuna khó hiểu nhìn anh.
Advertisement
"Cho cậu đấy. Tôi không ăn đồ ngọt."
"Ơ..."
Vốn là Tsuna không được phép nhận đồ ăn từ người khác, bởi vì Reborn đã dặn như vậy. Anh ta luôn nói rằng nhận đồ ăn từ người khác là một việc rất nguy hiểm, đặc biệt là với những người trong giới giải trí như cậu. Thế nên từ trước tới giờ, Tsuna luôn chỉ ăn đồ của chính mình mang theo và đó luôn là đồ hộp, đồ đóng gói kỹ càng để không ai có thể giở trò gì với đồ của cậu. Thật ra cậu cảm thấy Reborn có phần lo quá xa, làm gì có ai thèm hãm hại một tên vô danh tiểu tốt như cậu chứ. Mà đúng ra là còn chẳng có ai thèm quan tâm đến cậu để mà mời cậu ăn gì đó đâu...
Thế mà không ngờ, có một ngày cậu lại được hẳn Hibari Kyoya cho kẹo cơ đấy. Có điều chẳng biết là nên mừng hay nên lo đây. Nhận thì Reborn sẽ giết cậu vì dám làm trái lời anh ta, không nhận thì có khi cậu sẽ bị Hibari ghi thù. Chưa kể cậu có thể cảm nhận được toàn bộ con mắt ở trường quay đang hướng về cậu đây nè, cậu không có gan từ chối anh đâu. Tsuna nghĩ, thôi thì cứ nhận đi, còn có ăn hay không lại là chuyện khác. Và thế là cậu rụt rè đưa tay ra nhận lấy chiếc kẹo ấy.
"Cám ơn anh." Cậu miệng thì cười nhưng trong lòng thì mong anh biến nhanh đi cho cậu nhờ. Mỗi lần ở cạnh Hibari là cậu cảm thấy áp lực lắm. Ấy vậy mà cậu cười đến cứng cả miệng rồi mà Hibari vẫn chẳng chịu rời đi. Anh vẫn cứ đứng như thể đợi cậu ăn chiếc kẹo ấy. 'Thôi thì hay là cứ liều đi?' Tsuna nghĩ, và khi cậu chuẩn bị bóc viên kẹo ấy thì có một bàn tay khác nhanh chóng chộp lấy nó và trước con mắt đang tròn xoe vì ngạc nhiên của cậu, chủ nhân của bàn tay kia nhanh chóng xé vỏ kẹo và bỏ vào miệng.
Advertisement
"Xin lỗi Tsunayoshi nhé, đúng lúc tôi cảm thấy có vẻ như bị hạ đường huyết nên đã không hỏi mà ăn luôn viên kẹo của cậu. Lần khác tôi đền cho cậu sau nhé."
"Mukuro!" Ôi đối với cậu thì không sao đâu nhưng nhìn mặt của Hibari đi kìa, mặt anh trông như thể vừa mới chui lên từ địa ngục ấy. Cậu thầm cầu nguyện cho Mukuro.
"Rokudo Mukuro!" Hibari gằn giọng và Mukuro thì như một kẻ chán sống thích đổ thêm dầu vào lửa.
"Oya oya, không lẽ Hibari của chúng ta cũng muốn viên kẹo ấy, hay để tôi ói ra trả cậu nhé?" Tsuna muốn toát mồ hôi thay gã. Và tại sao mà Mukuro luôn có mặt đúng lúc thế nhỉ? Lần nào cũng thế, cứ mỗi khi cậu gặp lúng túng khó xử là gã lại nhảy vào và dù vô tình hay cố ý thì cũng đã giúp cậu, bằng cách này hay cách khác. Có điều, hãy tự mình bảo trọng nhé Mukuro, bởi vì.
"Ta sẽ cắn ngươi tới chết." Hibari buông ra một câu nói và sau đó là màn rượt đuổi của vị diễn viên điện ảnh phim hành động nổi tiếng nhất cùng ca sĩ nhạc pop hàng đầu khắp trường quay...
Advertisement
- In Serial42 Chapters
I was Reborn as the Villainess but I will become a Great Sage
Nova Allandis, formerly known as Suna Lee, remembers her previous life and realizes her current life is as the villainess in a fantasy novel she once read. However, as Suna, she was the laziest person with no motivation, possibly attributed to the fact that she didn't go into a major that was her strongest suit. Now that she has a high affinity towards magic and wishes to go into it, will she be able to change her lazy self for the better, or will she go back to being lazy like the villainess in the novel? Can she become a Great Sage and live life happily this time? Note: This is not a "revenge of the villainess" novel, but rather a "rise to fame" novel. A/N: This is just an experimental novel and criticisms are much appreciated, but I'm extremely defensive of my own work and characters. If you are here to put down a novel, please remember, first of all, you are not paying anything to read this, and second of all, authors are humans too.
8 214 - In Serial6 Chapters
Pawns to the Flame
It was supposed to be just another day. Wake up, contribute to society, go home and try to keep yourself sane. It was without sign or warning, that the unlucky soul was torn away and forced into an unfamiliar body. Their past memories a blur, the future hidden, the present unfamiliar. Stranded in a harsh world that is no more hospitable than the last, it would take everything they have in power to survive. But first - how do these weird limbs work? Temporary Update Schedule: M-W-T-F. The tags and content warnings are placeholders in case my writing goes that direction. It's not a promise or guarantee of said content. This is my first time at writing a fiction and stupidity is my first language, so please be kind in your criticism. I hope you enjoy reading this story as much as I do writing it.
8 98 - In Serial8 Chapters
Dust Company
In a world overrun with hordes of undead, a small fortress stood as one of the last bastions of the living. The soldiers in the garrison were aware of the undead closing on them and understood their outlook was grim. Rem had prepared himself alongside his comrades for the incoming attack when he was abruptly summoned into another world. Now Rem is able to use magic for the first time in his life as part of a strange system inherent in his new home, and his daily plans mostly consist of finding a guild quest monster, stabbing it in the face and profiting. His prospects have improved, and he has the opportunity to live a relatively normal life in the pursuit of comfort and happiness! This is the story of Rem not doing that.---Note: There will be traumatizing content and progression is not the central aspect of this story. On Hiatus - added a note at the end of Chapter 8.
8 191 - In Serial47 Chapters
Moments | Spideychelle Oneshots Collection
➢ A collection of oneshots about Peter Parker and Michelle Jones.
8 100 - In Serial7 Chapters
Senses
Crappy one shots that do not make sense.
8 152 - In Serial285 Chapters
I Am the Fated Villain
Immediately after Gu Changge realized he had transgressed into a fantasy world, the world’s protagonist, and fortune’s chosen, vowed to take revenge on him. Envied by all, he not only has the female lead head over heels for him but he’s also treated as a distinguished guest wherever he goes. Fortunately, Gu Changge’s prestige and power are superior to everyone else’s, so shouldn’t it be easy to trample on a mere fortune’s chosen? Hold on… There’s a system dedicated to milking and harvesting from the protagonist? Gu Changge smirked. “Seems like even fate wants me to fulfill my destiny as the Villain of this world!” Thank you for reading updated I Am the Fated Villain novel @ ReadWebNovels.net
8 214

