《|1827| Showbiz》Chap 9
Advertisement
Chiếc fic bị quên lãng này đã ra chap mới rồi đây TT v TT
************************
Vì để quảng bá bộ phim về sau, đạo diễn đã để cho một vài nhân viên được chỉ định quay một vài cảnh hậu trường, như lúc các diễn viên đang tập thoại hay cười đùa, thậm chí là cả ăn uống trong giờ nghỉ. Và vì là diễn viên chính nên cảnh hậu trường Tsuna được góp mặt khá nhiều và nhân viên toàn bất ngờ quay lúc cậu không để ý vì họ muốn có những cảnh quay tự nhiên nhất.
Ví dụ như lúc này, Tsuna đang ngồi trên ghế, đặt cuốn thoại trên đùi và trên cái bàn trước mặt chính là một gói kẹo đã được bóc ra, nhìn có vẻ như đã vơi được nửa gói. Lọt vào trong khung hình là hình ảnh Tsuna mắt dán vào cuốn thoại và tay thì với ra gói kẹo mò mẫm mà chẳng để ý xung quanh, cứ thế, chốc chốc cậu lại bóc một viên kẹo và bỏ vào miệng thích thú nhai, đến khi gói kẹo hết mà cậu cũng chẳng biết, tay vẫn tiếp tục tìm kiếm. Nhân viên quay phim định chuyển cảnh thì một người nữa xuất hiện trong khung hình khiến cô kìm nén kích động và tìm vị trí để quay được cả hai người một cách rõ nét nhất.
Khi Tsuna đang nhíu mi vì mãi không sờ đến chiếc kẹo nào, cậu đột nhiên sờ đến một 'vật', hay nói đúng hơn là một bàn tay. Điều đó khiến Tsuna giật nảy và vội rụt tay lại như phải bỏng. Đến khi thấy chủ nhân của bàn tay ấy thì...
"Hibari-san!" Cậu ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng nhận ra trên tay của Hibari là một chiếc kẹo. Nghiêng đầu đầy tò mò, Tsuna khó hiểu nhìn anh.
Advertisement
"Cho cậu đấy. Tôi không ăn đồ ngọt."
"Ơ..."
Vốn là Tsuna không được phép nhận đồ ăn từ người khác, bởi vì Reborn đã dặn như vậy. Anh ta luôn nói rằng nhận đồ ăn từ người khác là một việc rất nguy hiểm, đặc biệt là với những người trong giới giải trí như cậu. Thế nên từ trước tới giờ, Tsuna luôn chỉ ăn đồ của chính mình mang theo và đó luôn là đồ hộp, đồ đóng gói kỹ càng để không ai có thể giở trò gì với đồ của cậu. Thật ra cậu cảm thấy Reborn có phần lo quá xa, làm gì có ai thèm hãm hại một tên vô danh tiểu tốt như cậu chứ. Mà đúng ra là còn chẳng có ai thèm quan tâm đến cậu để mà mời cậu ăn gì đó đâu...
Thế mà không ngờ, có một ngày cậu lại được hẳn Hibari Kyoya cho kẹo cơ đấy. Có điều chẳng biết là nên mừng hay nên lo đây. Nhận thì Reborn sẽ giết cậu vì dám làm trái lời anh ta, không nhận thì có khi cậu sẽ bị Hibari ghi thù. Chưa kể cậu có thể cảm nhận được toàn bộ con mắt ở trường quay đang hướng về cậu đây nè, cậu không có gan từ chối anh đâu. Tsuna nghĩ, thôi thì cứ nhận đi, còn có ăn hay không lại là chuyện khác. Và thế là cậu rụt rè đưa tay ra nhận lấy chiếc kẹo ấy.
"Cám ơn anh." Cậu miệng thì cười nhưng trong lòng thì mong anh biến nhanh đi cho cậu nhờ. Mỗi lần ở cạnh Hibari là cậu cảm thấy áp lực lắm. Ấy vậy mà cậu cười đến cứng cả miệng rồi mà Hibari vẫn chẳng chịu rời đi. Anh vẫn cứ đứng như thể đợi cậu ăn chiếc kẹo ấy. 'Thôi thì hay là cứ liều đi?' Tsuna nghĩ, và khi cậu chuẩn bị bóc viên kẹo ấy thì có một bàn tay khác nhanh chóng chộp lấy nó và trước con mắt đang tròn xoe vì ngạc nhiên của cậu, chủ nhân của bàn tay kia nhanh chóng xé vỏ kẹo và bỏ vào miệng.
Advertisement
"Xin lỗi Tsunayoshi nhé, đúng lúc tôi cảm thấy có vẻ như bị hạ đường huyết nên đã không hỏi mà ăn luôn viên kẹo của cậu. Lần khác tôi đền cho cậu sau nhé."
"Mukuro!" Ôi đối với cậu thì không sao đâu nhưng nhìn mặt của Hibari đi kìa, mặt anh trông như thể vừa mới chui lên từ địa ngục ấy. Cậu thầm cầu nguyện cho Mukuro.
"Rokudo Mukuro!" Hibari gằn giọng và Mukuro thì như một kẻ chán sống thích đổ thêm dầu vào lửa.
"Oya oya, không lẽ Hibari của chúng ta cũng muốn viên kẹo ấy, hay để tôi ói ra trả cậu nhé?" Tsuna muốn toát mồ hôi thay gã. Và tại sao mà Mukuro luôn có mặt đúng lúc thế nhỉ? Lần nào cũng thế, cứ mỗi khi cậu gặp lúng túng khó xử là gã lại nhảy vào và dù vô tình hay cố ý thì cũng đã giúp cậu, bằng cách này hay cách khác. Có điều, hãy tự mình bảo trọng nhé Mukuro, bởi vì.
"Ta sẽ cắn ngươi tới chết." Hibari buông ra một câu nói và sau đó là màn rượt đuổi của vị diễn viên điện ảnh phim hành động nổi tiếng nhất cùng ca sĩ nhạc pop hàng đầu khắp trường quay...
Advertisement
- In Serial779 Chapters
The Silly Alchemist
In my previous life, I had been ordinary all my life. When I reincarnate, this time, I want to find a family which has authority, power and money! I want to become a prodigal son! A prodigal who has authority, power and money! Yep, it would be great if there were some lackeys who followed behind me too. I want to squander money, I want to be a prodigal son! [I want to let the world confront a surging tide – an Alchemist Surging Tide!] Introduction by staff: Ye Lang was a person who wanted to live an ordinary life, but alas, life kicked him to the curb after giving him some candy. In his next life, Ye Lang doesn’t want to be ordinary anymore, he wants to do what he hasn’t been able to: Squander money like his life depends on it! This is a novel that tries to avoid the regular xianxia clichés. So if you are tired of the clichés and the arrogant MC’s, then this is definitely the novel for you.
8 346 - In Serial30 Chapters
Tales of Regventus Book Four: The Ring
**Book Four of Tales of Regventus Series. Read Books 1-3 found under my profile first." Griffa and Max are being held captive in the palace of Aurumist. As they face torture, pain, and fear, Griffa also has to face the fact she is the true queen of Regventus. Max and Griffa rely on each other to keep alive. Ansel works with Talon and Kedan to find a way to rescue both Max and Griffa before it is too late. Intrigues grow as Griffa realizes she cannot trust her own Ring in her quest to save the kingdom. As it becomes clear only Griffa can save the kingdom, the powers in Aurumist will stop at nothing to destroy her.
8 167 - In Serial9 Chapters
Family (Omniscient Reader's Viewpoint Fanfiction)
***Plot is totally after the timeline of Chap 549 of ORV*** It has been five years since the Secretive Plotter, the 1863rd Yoo Jonghyuk, rescued The Oldest Dream, a young and abused Kim Dokja who dreamt endlessly of Yoo Jonghyuk's adventures beyond the Final Wall. Normalcy has finally arrived for both Yoo Jonghyuk and Kim Dokja lives after spending eons in solitude. However a few days before Kim Dokja's 20th birthday, a sudden change brings out unspoken words and emotions out into the open.
8 119 - In Serial40 Chapters
22 Letters✓
🏆Featured ×3Going through editing.**22 letters. 24 days. 1 boy. What could possibly go wrong?*************When Leon James takes a bet to reveal his true feelings to his crush, he didn't expect a timeline to it. He also didn't expect that timeline to be in 24 days.Now with his shyness and mental health getting the best of him, he has to find a clever way to let his crush- or crushes- know how he truly feels.And what better way than writing letters to them?
8 275 - In Serial42 Chapters
By The Light Of The Moon
What do you get when you mix a trader woman, a cursed werewolf, a dangerous forest, and a sadistic warlord? Nothing good.On her way home from a summer of trading, Olivia didn't want to hire a cursed werewolf as an escort, but he was the only one willing to guide her over the treacherous Navier mountains. Not only do they have to contend with bandits and dangerous animals lurking among the trees, but they also have to dodge unscrupulous war parties who are determined to track them down.They forgot one thing though - curses don't play by the rules.----------------Please note that this is NOT a love-at-first-sight or matebond werewolf style of book, nor does it have werewolf ranks like Alphas, Betas, or Omegas. This book isn't a horror story. It's more of a fantasy-adventure theme.This book has nothing in common with my other werewolf stories.New chapter will be posted every Tuesday at 8AM MST!
8 149 - In Serial200 Chapters
Always There || Greta Van Fleet
Jaime has lived next door to the Kiszka's her entire life but how quickly life can change when their band finally starts getting the recognition they deserve. A story of love, friendship, and appreciating the ones who were always there... before it's too late.-"When you've spent your whole life waiting for the love of your life, what happens when you discover they were always there?"
8 213

