《|1827| Showbiz》Chap 9
Advertisement
Chiếc fic bị quên lãng này đã ra chap mới rồi đây TT v TT
************************
Vì để quảng bá bộ phim về sau, đạo diễn đã để cho một vài nhân viên được chỉ định quay một vài cảnh hậu trường, như lúc các diễn viên đang tập thoại hay cười đùa, thậm chí là cả ăn uống trong giờ nghỉ. Và vì là diễn viên chính nên cảnh hậu trường Tsuna được góp mặt khá nhiều và nhân viên toàn bất ngờ quay lúc cậu không để ý vì họ muốn có những cảnh quay tự nhiên nhất.
Ví dụ như lúc này, Tsuna đang ngồi trên ghế, đặt cuốn thoại trên đùi và trên cái bàn trước mặt chính là một gói kẹo đã được bóc ra, nhìn có vẻ như đã vơi được nửa gói. Lọt vào trong khung hình là hình ảnh Tsuna mắt dán vào cuốn thoại và tay thì với ra gói kẹo mò mẫm mà chẳng để ý xung quanh, cứ thế, chốc chốc cậu lại bóc một viên kẹo và bỏ vào miệng thích thú nhai, đến khi gói kẹo hết mà cậu cũng chẳng biết, tay vẫn tiếp tục tìm kiếm. Nhân viên quay phim định chuyển cảnh thì một người nữa xuất hiện trong khung hình khiến cô kìm nén kích động và tìm vị trí để quay được cả hai người một cách rõ nét nhất.
Khi Tsuna đang nhíu mi vì mãi không sờ đến chiếc kẹo nào, cậu đột nhiên sờ đến một 'vật', hay nói đúng hơn là một bàn tay. Điều đó khiến Tsuna giật nảy và vội rụt tay lại như phải bỏng. Đến khi thấy chủ nhân của bàn tay ấy thì...
"Hibari-san!" Cậu ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng nhận ra trên tay của Hibari là một chiếc kẹo. Nghiêng đầu đầy tò mò, Tsuna khó hiểu nhìn anh.
Advertisement
"Cho cậu đấy. Tôi không ăn đồ ngọt."
"Ơ..."
Vốn là Tsuna không được phép nhận đồ ăn từ người khác, bởi vì Reborn đã dặn như vậy. Anh ta luôn nói rằng nhận đồ ăn từ người khác là một việc rất nguy hiểm, đặc biệt là với những người trong giới giải trí như cậu. Thế nên từ trước tới giờ, Tsuna luôn chỉ ăn đồ của chính mình mang theo và đó luôn là đồ hộp, đồ đóng gói kỹ càng để không ai có thể giở trò gì với đồ của cậu. Thật ra cậu cảm thấy Reborn có phần lo quá xa, làm gì có ai thèm hãm hại một tên vô danh tiểu tốt như cậu chứ. Mà đúng ra là còn chẳng có ai thèm quan tâm đến cậu để mà mời cậu ăn gì đó đâu...
Thế mà không ngờ, có một ngày cậu lại được hẳn Hibari Kyoya cho kẹo cơ đấy. Có điều chẳng biết là nên mừng hay nên lo đây. Nhận thì Reborn sẽ giết cậu vì dám làm trái lời anh ta, không nhận thì có khi cậu sẽ bị Hibari ghi thù. Chưa kể cậu có thể cảm nhận được toàn bộ con mắt ở trường quay đang hướng về cậu đây nè, cậu không có gan từ chối anh đâu. Tsuna nghĩ, thôi thì cứ nhận đi, còn có ăn hay không lại là chuyện khác. Và thế là cậu rụt rè đưa tay ra nhận lấy chiếc kẹo ấy.
"Cám ơn anh." Cậu miệng thì cười nhưng trong lòng thì mong anh biến nhanh đi cho cậu nhờ. Mỗi lần ở cạnh Hibari là cậu cảm thấy áp lực lắm. Ấy vậy mà cậu cười đến cứng cả miệng rồi mà Hibari vẫn chẳng chịu rời đi. Anh vẫn cứ đứng như thể đợi cậu ăn chiếc kẹo ấy. 'Thôi thì hay là cứ liều đi?' Tsuna nghĩ, và khi cậu chuẩn bị bóc viên kẹo ấy thì có một bàn tay khác nhanh chóng chộp lấy nó và trước con mắt đang tròn xoe vì ngạc nhiên của cậu, chủ nhân của bàn tay kia nhanh chóng xé vỏ kẹo và bỏ vào miệng.
Advertisement
"Xin lỗi Tsunayoshi nhé, đúng lúc tôi cảm thấy có vẻ như bị hạ đường huyết nên đã không hỏi mà ăn luôn viên kẹo của cậu. Lần khác tôi đền cho cậu sau nhé."
"Mukuro!" Ôi đối với cậu thì không sao đâu nhưng nhìn mặt của Hibari đi kìa, mặt anh trông như thể vừa mới chui lên từ địa ngục ấy. Cậu thầm cầu nguyện cho Mukuro.
"Rokudo Mukuro!" Hibari gằn giọng và Mukuro thì như một kẻ chán sống thích đổ thêm dầu vào lửa.
"Oya oya, không lẽ Hibari của chúng ta cũng muốn viên kẹo ấy, hay để tôi ói ra trả cậu nhé?" Tsuna muốn toát mồ hôi thay gã. Và tại sao mà Mukuro luôn có mặt đúng lúc thế nhỉ? Lần nào cũng thế, cứ mỗi khi cậu gặp lúng túng khó xử là gã lại nhảy vào và dù vô tình hay cố ý thì cũng đã giúp cậu, bằng cách này hay cách khác. Có điều, hãy tự mình bảo trọng nhé Mukuro, bởi vì.
"Ta sẽ cắn ngươi tới chết." Hibari buông ra một câu nói và sau đó là màn rượt đuổi của vị diễn viên điện ảnh phim hành động nổi tiếng nhất cùng ca sĩ nhạc pop hàng đầu khắp trường quay...
Advertisement
- In Serial128 Chapters
The Abyssal Dungeon
The world of Vol, a huge, bountiful plane where the only constant is life, in its many, many forms. One such form is a dungeon core, a peculiar little gemstone, and the focus of our attention. Watch as this otherwise unremarkable gem awakens in one of the most resplendant places in Vol, an aptly named Mana Reef, and how it turns its simple hole in the ocean floor into something truly unique, all while the rest of the world is forced to deal with its growth. ~~~~~~~~~~~~~~~ This is my first venture into writing for fun, and I'm hoping to keep this running until I run out of juice. With that said, I very much enjoy dungeon core novels, and wanted to do one a bit outside the norm. Hope you enjoy! If you want to come stop by the discord, I know we'd all be more than happy to welcome you! https://discord.gg/pcR5g5XX8h
8 658 - In Serial9 Chapters
Only the Strong can Survive!
Zachary Collin's monotonous life takes a turn for the worst. Humanity is being forced to abandon earth and colonize an alien planet! Luckily, the mysterious power facilitating humanity's migration is willing to provide survival-training. Though his future is unclear, Zachary knows one thing for sure... Only the Strong can Survive!
8 160 - In Serial43 Chapters
Ghostified City
‘Ghostified City’ is a post-dystopian sci-fi tale, set in a fading world that might be a future version of ours, running out on autopilot into oblivion. Adaman Yimmand is a simple robofactory operator in The City who's working with robots and machines every day. He doesn’t even realise that he might not have met another actual human being in years. Everything begins when he breaks his routine for once and enters a bar where he meets Evelith. This pesky other person does not let him go after he has had his -rather terrible- beer, because according to her actual humans are much rarer than he’s aware of. And from then on ‘the genie is out of the bottle and won’t get back in’, to use her words: Adaman meets more people, and gradually he has no choice but to accept that the reality of The City is not what he always thought it was, and to face the darkness of a fading humanity on the brink of self-inflicted extinction.Is there any hope left for him, and for his species? I have selected 'sexual content' and 'traumatising content' to be on the safe side, because there is a stripclub-like venue in the background of the story, and an almost-extinct humanity that has institutionalised suicide which might be disturbing to some. Apart from that it's not really a heavy 'adult' story.('Ghostified City' is my first long story in English as opposed to my native language Dutch, and an earlier version was published on my fiction blog 'Oranderra' until I stopped updating. This is a slightly altered version of the first series.)
8 122 - In Serial8 Chapters
Adventure Home
Seeking is what defines adventurers. Some seek glory, some treasure and levels, others a place where they belong. When they cannot find it elsewhere, they journey south to the frontier. To the towns that keep the relentless shifting wilderness of the high-magic zone at bay. In one particular destination, an uncannily familiar elf behind the reception counter may greet new arrivals. She’s got a [Reassuring Smile], but will kindly ask you to leave if you misbehave. And the local adventurers will help you outside lest she employ her other Skills. LGBTQ themes in a fantasy-ish low litRPG setting. That means yes levels, classes, and skills; no experience, health, or status screens.
8 104 - In Serial20 Chapters
DONT FUCK WITH THE BABYSITTER ♡ STEVE HARRINGTON (1)
"WHO THE HELL ARE YOU?""I'M THE BABYSITTER ASSHOLE!"( steve harrington x oc )( season 2 )( part 2 out now! )#5 in steveharrington 9.26.18#12 in strangerthings 12.29.18#1 in eighties 3.04.19#1 in dustinhenderson 3.25.19
8 78 - In Serial26 Chapters
Pureblood - Mattheo Riddle x y/n
!Violence! !Swearing! SMUT !A task given to y/n from the Dark Lord himself, finding unexpected love along the way and many more enemies than you could ever imagine. Magic, Daggers, and love, they seem so different until now.
8 135

