《[Edit - Showbiz] Nữ thần học bá - Điềm Đường》Chương 9
Advertisement
Tiếng trò chuyện trong quán ăn liên tiếp vang lên.
Ánh đèn bên trong là loại ánh sáng màu cam nhạt ấm áp, khi chiếu lên da thịt, sẽ có cảm giác đặc biệt trắng nõn.
Sở Ca lặng lẽ ăn, hoàn toàn không chịu bất kỳ ảnh hưởng bên ngoài nào.
Ấy mà Giang Tâm, lại có vẻ không bình tĩnh nổi, còn Hạ Châu, vẫn luôn cau mày nhìn người đối diện thêm ớt vào ăn mỳ, trong mí mắt, tràn ngập lo lắng.
Trên bàn, chắc là chỉ có mình Sở Ca và Cố Thanh Diễn, dường như không có bất cứ lo lắng nào yên lặng ăn mỳ.
Sở Ca ăn rất nhanh, khi cô bỏ đũa xuống và nhìn Giang Tâm, cũng đúng lúc Giang Tâm buông đũa.
"Ăn xong rồi?" Sở Ca nhíu mày nhìn thức ăn còn dư lại trong chén của cô ấy.
Giang Tâm ngơ ngác khẽ gật đầu: "Ăn xong rồi."
Sở Ca cong cong môi: "Vậy chúng mình trở về trường học thôi."
Giang Tâm giật giật môi, còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn người đàn ông ra hiệu bằng ánh mắt cho mình bên cạnh, trong phút chốc không biết nên nói gì.
Sở Ca đứng lên, đang định đi ra ngoài, đến khi đứng dậy, cô mới nghĩ tới một vấn đề.
Rũ mắt nhìn người ngồi cạnh vẫn đang lặng lẽ ăn, Sở Ca có chút lúng túng.
Sau khi đưa tay sờ vào rái tai có hơi nóng lên của mình, Sở Ca nhìn người đàn ông cao lớn bất động kế bên, ho nhẹ một tiếng, mím môi nói: "Phiền anh cho tôi đi ra ngoài một chút?"
Cố Thanh Diễn không động đậy, sau khi nghe được giọng nói của Sở Ca, chậm rãi đặt đũa cầm trong tay xuống, môi của anh bị cay ớt hơi sưng đỏ.
Mím môi nhẹ, Cố Thang Diễn giương mắt nhìn cô.
Hai người mắt đối mắt, Cố Thanh Diễn nhếch môi: "Bây giờ qua được rồi."
Sở Ca: "..."
Nhìn lối ra bị chặn, cô chợt muốn hỏi rốt cuộc đi ra như nào.
Loại quán ăn nhỏ thế này, vốn chỉ có thể đặt nhiều hơn một bàn nữa, cơ bản là phải chen chúc, mấy người bọn họ ngồi ở một bàn trong cùng, phía sau Sở Ca là một bàn khách khác, nhìn từ phía sau, hoàn toàn không có chỗ nào để hạ chân, cũng chỉ đành nhờ người đàn ông bên cạnh này, đứng dậy rời đi mình mới ra ngoài được.
Cố Thanh Diễn trong mắt thoáng qua một nụ cười toan tính, hơi nghiêng người qua, để chân qua một bên, chừa lại khoảng mấy cm chiều rộng, nhìn về phía cô: "Ra ngoài đi."
Sở Ca ngây ngốc nhìn vị trí chút xíu kia, cắn cắn môi: "Không ra được."
Cố Thanh Diễn: "Có thể."
Sở Ca: "..." Suy nghĩ một lúc, cô hơi tức giận nhìn Cố Thanh Diễn, vẻ mặt lãnh đạm: "Anh đứng lên đi."
Nghe vậy, Cố Thanh Diễn mím môi, sắc mặt lạnh xuống.
Advertisement
Ngay thời điểm Hạ Châu cảm thấy, Cố Thanh Diễn chắc là sẽ nổi giận, ngược lại hắn đứng dậy thật, còn rất tranh thủ nói xin lỗi.
"Xin lỗi."
Hắn xé miếng khăn giấy bên cạnh, khẽ lau môi dưới, đeo khẩu trang vừa mới đặt sang một bên vào, rồi đứng dậy, nhường Sở Ca ra ngoài.
"Cám ơn." Vẻ mặt Sở Ca có điểm không để người khác nhìn rõ, chủ yếu là cô không ngờ người đó biết nói xin lỗi, nên vừa rồi giọng cô mới lạnh như thế.
"Ừ." Cố Thanh Diễn không nhìn cô nữa, trái lại nhìn Hạ Châu: "Đi thôi."
Hạ Châu khẽ gật đầu với hai người: "Tạm biệt."
Liền đi theo Cố Thanh Diễn nhanh chóng ra ngoài.
Sau khi lên xe, Hạ Châu khởi động máy, rồi nhìn Cố Thanh Diễn hỏi: "Có phải bị dị ứng rồi không?"
Nếu không theo như tính cách của Cố Thanh Diễn, không thể nào rời khỏi đó nhanh như thế, còn nói xin lỗi.
Cố Thanh Diễn kéo khẩu trang xuống, biểu cảm nhạt nhẽo khẽ "ừ."
Hạ Châu nhìn qua, quả nhiên là vậy, trên người Cố Thanh Diễn bắt đầu từ từ đỏ lên.
"Đi bệnh viện."
Cố Thanh Diễn cau mày, nhưng không từ chối.
Hạ Châu lải nhải liên tục: "Đã nói với cậu rồi, không ăn được ớt tại sao còn muốn ăn? Dị ứng quá chừng lần này xong rồi, ít nhất một tuần mới có thể tốt lên nổi."
Anh ta biết rõ tình trạng thân thể của Cố Thanh Diễn, hơn cả bản thân hắn, Hạ Châu cảm thấy mình như bà mẹ già vậy, mỗi ngày đều phải vì Cố Thanh Diễn lo lắng cái này lo lắng cái kia.
Cố Thanh Diễn nhìn anh: "Đi bệnh viện sau."
"Hả?"
Hắn đưa tay chỉ hai nữ sinh vẫn đang bước đi ngoài cửa sổ: "Đưa cô ấy về trường học rồi hẳn đi."
Hạ Châu: "..." Đè xuống sự nóng nảy muốn bùng nổ của mình, anh hơi cắn răng mở miệng hỏi: "Rốt cuộc cậu có biết mình đang làm gì không?"
Cố Thanh Diễn không trả lời, dĩ nhiên hắn biết, mới nãy sở dĩ hắn thử loại ớt đó một lần, cũng chỉ là muốn nếm thử đồ ăn bình thường người đó thích ăn thôi.
Hạ Châu nhìn vẻ mặt hắn kiên định, dưới đáy lòng thầm mắng một câu.
Anh dám khẳng định, sau này nói không chừng sẽ càng có nhiều chuyện phá lệ hơn.
Mà sự thật chứng minh, đúng là như anh nghĩ.
Cô gái ở bên ngoài, đối với Cố Thanh Diễn mà nói, tựa như một loại thuốc độc vậy, dính một lần liền sẽ không bỏ được.
Chỉ là, những chuyện này đều nói sau.
Sở Ca và Giang Tâm đi ra khỏi quán ăn không bao lâu.
Giang Tâm đột nhiên ôm cánh tay của Sở Ca, hét lên một tiếng: "Sở Ca, cậu mau nhéo tớ một cái đi, vừa nãy có phải là tớ nằm mơ không."
Advertisement
Sở Ca giật giật tay, nhéo nhẹ lên mặt cô ấy: "Mơ cái gì."
Giang Tâm đưa tay che mặt mình vừa bị Sở Ca nhéo, than đau một tiếng, hai mắt rưng rưng nhìn Sở Ca: "Trời má, tớ lại tớ lại thấy được người thật."
Sở Ca cau mày nhìn cô ấy: "Người thật gì chứ?"
Nghe thế, Giang Tâm trợn tròn hai mắt nhìn cô: "Sở Ca, cậu thực sự không nhận ra người kia là ai sao?"
Sở Ca: "Ai?"
"Người đàn ông ngồi cạnh cậu ăn lúc nãy đó."
Sở Ca thờ ơ à một tiếng: "Anh ta làm sao?"
Trong ấn tượng của cô, chỉ có đôi mắt của người đàn ông ấy, như thể biết nói chuyện vậy, dường như có khả năng nhìn thấu chính mình, rồi ngay sau lần tiếp xúc đó, Sở Ca chợt cảm giác, mình như bị anh ta nhìn thấu.
Cô đến gần người đàn ông đó một tí, liền không kiềm được căng thẳng, cùng với trái tim đập nhanh hơn. Đưa tay che kín trái tim đang nhảy lên quá nhanh của mình, Sở Ca vẫn đang hồi tưởng lại vẻ mặt của người kia.
Giang Tâm vừa kích động vừa ríu rít nói ở bên cạnh: "A a a a, đó là Cố Thanh Diễn á, cậu không biết sao?"
Sở Ca: "... Không biết rất lạ à?"
Giang Tâm nghẹn nghẹn, "Lạ lắm luôn."
Cô ấy bẻ ngón tay đếm: "Trong truyền thuyết, Cố Thanh Diễn có bối cảnh là một gia tộc khổng lồ, điều quan trọng nhất là anh ấy từng đóng một bộ phim, ôm hết mười một giải thưởng điện ảnh đó, cậu lại không biết hả? Ảnh được gọi là ảnh đế thần bí nhất."
Sở Ca nhíu mày trong đầu suy nghĩ một lúc, "Tớ không biết."
"Cũng là ảnh đế rồi, còn có thể thần bí sao?" Đời trước Sở Ca cũng là lăn lộn trong vòng, vẫn xem như là hiểu, những người trong giới, cuộc sống riêng tư của diễn viên đều bị làm lố trước khán giả và fan hâm mộ, ở đâu ra cảm giác thần bí.
Giang Tâm gật đầu liên tục không ngừng: "Đúng rồi, ảnh đã diễn qua một bộ phim, nhưng mà mọi người đều vô cùng tò mò về anh ấy, thế mà chưa bao giờ gặp được ảnh ngoài đời."
"Sai rồi." Sở Ca lên tiếng cắt ngang.
Giang Tâm hả một tiếng, trừng mắt nhìn nhìn cô: "Sao lại sai?"
Sở Ca giương giương môi: "Cậu mới vừa gặp được anh ta ngoài đời."
Giang Tâm khẽ than: "Thì tớ lố lăng một tý thôi mà, dù sao cũng có tin đồn bối cảnh ảnh hùng mạnh..." Dọc đường đi Giang Tâm líu ríu bên tai Sở Ca phổ cập khoa học những tin tức biết được trên internet.
Khi đến trường học, Giang Tâm vẫn còn tiếp tục nói, chỉ là lời bên miệng ngoại trừ mấy câu đó, thì vẫn là mấy câu đó.
Sở Ca cảm thấy, nếu Giang Tâm dồn hết sức lực này vào việc học, đoán chừng có khả năng trở thành học bá.
"Ngừng lại, đến trường học rồi, chúng ta nên đi đến lớp tự học buổi tối thôi."
Giang Tâm: "Oh, được thôi."
Cả hai đi vào lớp, nhưng may mắn thay, chủ nhiệm lớp không đến mức hỏi các cô cả buổi chiều ra ngoài làm gì.
Ngay khi đến trường, Sở Ca đã ném hết những chuyện hồi xế chiều hôm nay ra sau đầu, tiếp tục chuyên tâm học tập.
Trong trường học, tin đồn về Sở Ca không ít, thậm chí là càng ngày càng nhiều.
Học bá lột xác, từ một người hèn nhát, bây giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mọi người cũng ở đằng sau thảo luận chuyện Sở Ca thay đổi.
Sở Ca trái lại tốt, sống cho riêng bản thân, ngay cả một số thầy cô trong lớp, cũng nhìn cô với cặp mắt khác xưa.
Ba ngày sau, Sở Ca nhận được thông báo, cô đã qua phỏng vấn, trở thành người mẫu của tạp chí xã hội.
Thứ bảy ngày hôm đó, Sở Ca đã ra khỏi nhà thật sớm, một mình ngồi xe đi đến tạp chí xã hội.
Ở tạp chí xã hội chụp hình rất thuận lợi, đến cả nhiếp ảnh gia cũng liên tục khen Sở Ca có linh tính.
"Đúng chính là như thế..."
Nhiếp ảnh gia chỉ huy động tác của Sở Ca, "Ánh mắt quyến rũ thêm tí nữa."
"Thợ trang điểm có thể vẽ một giọt nước mắt ở nốt ruồi kia cho cô ấy, làm sâu sắc thêm một xíu, có một loại hơi thở quyến rũ." Mặc dù nói như vậy có điểm hơi sai, nhưng nhiếp ảnh gia cảm thấy tính dẻo dai của người này cực kỳ cao.
Động tác thế nào, thần thái ra sao, chỉ một lát liền hiểu.
Vào tháng ba này, Sở Ca mặc một chiếc váy màu đen nhỏ, nằm trên sàn nhà trắng tinh, da thịt càng thêm trắng nõn, tựa như phát ra ánh sáng trắng toát vậy.
Cố Thanh Diễn vừa đến phòng chụp ảnh, là nhìn thấy một màn này đuôi mắt đang nhướng lên, đôi chân hơi cong lại của cô.
Đôi mắt kia, cùng hình ảnh trong giấc mộng chồng lên nhau, đôi chân ấy, so với trong mộng càng nõn nà hơn...
Trong khoảnh khắc, hắn chỉ cảm thấy lửa dưới đáy lòng lan tràn rất nhanh, thiêu đốt.
Dưới sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Cố Thanh Diễn đi đến bên Sở Ca, bước chân vội vã, hoàn toàn phớt lờ nhiếp ảnh gia đang chụp hình, dứt khoát cởi áo khoác ngoài trên người mình xuống, vung tay lên, liền nghiêm trang chặt chẽ trùm lên người Sở Ca đang nằm trên sàn nhà.
Hiện trường tất cả mọi người đều hoảng hốt nhìn một màn này.
Cố Thanh Diễn mím môi, nhìn người cũng như những người khác ngạc nhiên nhìn mình, quỳ một chân trên sàn nhà, đưa một tay khác cho cô: "Đứng lên."
----
Tương: Nam chính có bệnh mụi người ơi, t mệt á
Advertisement
- In Serial167 Chapters
Binary Soul
So let's say there's this girl. A young girl who happens to be a highly-trained, psionically-gifted, nanite-infused, genetically-enhanced and emotionally unstable assassin that doesn't know the concept of 'mercy' or 'holding back.' Let's say she and her imaginary friend miraculously pass through the borders of reality into an alternate universe, crash landing into a world of swords and magic aboard a starship full of high-tech wonders. Now, let's also say the first person this borderline psychopath meets happens to be her doppelganger - a highly gifted mage who happens to have a few problems of her own, like a bad temper or a bad habit of chronic self-delusion. With me so far? Good. Now, what's the on the agenda for these two different people who happen to be the same person? Settle down, start a family and thoroughly enjoy life. Maybe get married and have some kids. How about befriending a violent alcoholic or defeating an ancient evil being? Perhaps kill a few dragons and wreck a city along the way. Anything can happen around the city of Runetap, after all. It's a place where bizarre and strange things occur on an almost weekly basis. The people living there have long abandoned silly things like common sense or minding the details. A giant flaming UFO streaks above the city in broad daylight? That's just another Tuesday. The City Guard even had the form for that, so believe me when I say this. It's your loss if you mind it. This is the light-hearted and fluffy tale of Ellie and Kira as they forge their own path of absurdity and crazyness across a world that often makes little sense. Loosely inspired by the Discworld series of books by Terry Pratchett, even though the author hasn't actually read any of them. Contains yuri, mature themes and the author's personal views on several subjects. Explicit content is kept to a minimum.Does NOT contain slavery, rape, drugs or any other similarly heavy themes.
8 209 - In Serial125 Chapters
Beyond Average Prequel [A DiceRPG]
Updates Tuesday, Thursday, Saturday, and Sunday. Check out Discord! Join Patreon for advanced drafts and the chance to affect the story! “I suppose I’ve died then?” Adam had been a fairly average British guy who had lived a fairly average British life. Now he is dead and speaking to a god. Join Adam as he navigates a new world with his powers, a world filled with magic, beasts, intrigue, adventure and so much more in this brand new and totally never seen before LitRPG. (TW: There will be quite a bit of British slang, so if you don't recognise a word that's probably why, like nibbitybit.)
8 81 - In Serial20 Chapters
World Advancement
The next stage of human evolution.A man born with an unprecedented mutation that allows him to directly observe the structure of the universe.Isolated from ordinary humans, he was cast out and called crazy.After losing his trust in people, he spends his life in fervent pursuit of accomplishment.Hailed as the greatest scientist of his generation, he is on the brink of the greatest discovery of his life.That's when everything goes wrong.Caught up in the experiment he designed himself, he realizes that his life was empty.In his last moments he wishes that if he could do it all again he would live a life worth living.This is a story about a man who died filled with regret and was reborn with new purpose."""I will remember to live, and to help others to live."/Author's NoteMy second fiction has just been released.For a Post-Apocalyptic Sci-Fi story, check out Age of the Mad Gods - http://www.royalroadl.com/fiction/2909
8 206 - In Serial119 Chapters
T'Aimer. 《Taekook》
'Dₑᵥᵢₗₛ & ᵥᵢₗₗᵢₐₙₛ.'ₒₙₑ ₜₕᵢₙg ₜₕₐₜ'ₛ ₘₒₛₜ ₚᵣₒₘᵢₙₑₙₜ ᵢₙ ₜₕₑₘ ₐₙd wₕᵢcₕ ₘₐₖₑₛ ₜₕₑₘ dᵢffₑᵣₑₙₜ fᵣₒₘ ₜₕₑ ₕₑᵣₒₑₛ ₐₙd ₜₕₑ ₐₙgₑₗₛ ᵢₛ ₜₕₐₜ₋ ₐₙ ₐₙgₑₗ ₒᵣ ₐ ₕₑᵣₒ wₒᵤₗd ₚᵣₒₜₑcₜ ₜₕₑᵢᵣ ₗₒᵥₑ...bᵤₜ,ₐ dₑᵥᵢₗ ₒᵣ ₐ ᵥᵢₗₗₐᵢₙ wₒᵤₗd ₖᵢₗₗ fₒᵣ ₜₕₑᵢᵣ ₗₒᵥₑ!'ᵀᵒᵘᶜʰ ʰⁱᵐ, ᵃⁿᵈ ᴵ'ˡˡ ᵈᵉˢᵗʳᵒʸ ʸᵒᵘ, ᵗⁱˡˡ ⁿᵒt ᵉᵛᵉⁿ ʸᵒᵘʳ ᵃˢʰᵉˢ ᵃʳᵉ ˡᵉᶠᵗ.''ᴹʸ ᴮᵘⁿⁿʸ...''ᵂᵒᵛᵉ ᶜʰᵘ ᵗʷᵒᵒ!''ʸᵒᵘ'ʳᵉ ˢᵃᶠᵉ ʷⁱᵗʰ ᵘˢ...''ˢᵗᵃʸ ʷⁱᵗʰ ᵐᵉ, ᴴʸᵘⁿᵍ...'ᴀ ꜱᴛᴏʀʏ ᴛʜᴀᴛ ᴍᴏᴠᴇꜱ ʙᴇᴛᴡᴇᴇɴ ᴛʜᴇ ᴘʀᴇꜱᴇɴᴛ ᴀɴᴅ ᴛʜᴇ ᴘᴀꜱᴛ, ᴀʙᴏᴜᴛ ᴀ ᴄᴜᴛᴇ ʙᴏʏ, ɴᴀᴍᴇᴅ ᴊᴜɴɢᴋᴏᴏᴋ, ᴀɴᴅ ʜᴏᴡ ʜᴇ ꜰᴀᴄᴇꜱ ᴛʜᴇ ʜᴀʀꜱʜ ʀᴇᴀʟɪᴛɪᴇꜱ ᴏꜰ ᴛʜᴇ ᴡᴏʀʟᴅ, ʜᴏᴡ ʜᴇ ɢᴇᴛꜱ ᴏᴠᴇʀ ᴛʜᴏꜱᴇ ᴡʜᴏ'ᴠᴇ ʜᴜʀᴛ ʜɪᴍ, ʜᴏᴡ ʜᴇ ʀᴇᴀʟɪᴢᴇꜱ ᴡʜᴀᴛ ᴍᴏɴꜱᴛᴇʀꜱ ᴛʀᴜʟʏ ᴍᴇᴀɴ, ʜᴏᴡ ʜᴇ ꜰɪɴᴅꜱ ꜱᴏᴍᴇᴏɴᴇ ᴡʜᴏ ʟᴏᴠᴇꜱ ʜɪᴍ ꜰᴏʀ ᴛʜᴇ ᴡᴀʏ ʜᴇ ɪꜱ, ʜᴏᴡ ʜᴇ ꜰɪɴᴅꜱ ᴀ ꜰᴀᴍɪʟʏ ꜰᴏʀ ʜɪᴍꜱᴇʟꜰ, ᴀɴᴅ ʜᴏᴡ ʜᴇ ɢᴇᴛꜱ ᴀᴄᴄᴇᴘᴛᴇᴅ ɪɴᴛᴏ ᴛʜᴇ ᴡᴏʀʟᴅ ᴏꜰ 'ɴᴏʀᴍᴀʟ ʜᴜᴍᴀɴꜱ'. ʀᴇᴀᴅ ᴛʜᴇ ꜱᴛᴏʀʏ ꜰᴏʀ ʏᴏᴜʀꜱᴇʟꜰ, ʙᴜᴛ ᴊᴜꜱᴛ ᴋɴᴏᴡ, ʏᴏᴜ ᴍɪɢʜᴛ ᴇɴᴅ ᴜᴘ ᴄʀʏɪɴɢ, ᴏʀ ᴇᴠᴇɴ ꜰᴇᴇʟɪɴɢ ᴀɴɢʀʏ, ʙᴜᴛ ɪᴛ'ʟʟ ʙᴇ ᴀʟʀɪɢʜᴛ...or will it?
8 82 - In Serial23 Chapters
ONLY YOURS (#2)
When does the hero himself becomes the villain of his story? When he feels that the most precious thing in his life is getting snatched away, for which he can take anyone's life. *****************************************" Shivaay please.. I don't even know whether she likes me or -"" Dare you ask her. " Shivaay cut him off by grabbing his collar and pushed away. " Shivaay listen to me. Everyone out there is not to hurt you. Some are with you to heal you. To make you happy. To take you to the places where all happiness belongs to you. To love you like there is no tomorrow. So please... Listen to me. Talk to her, sought out everything, every misunderstandings, clear out everything. Before....Before its too late. " Shravan said to his brother who was taking out his anger and frustration on the punching bag. Shivaay grabbed Shravan's collar and pinned him on the wall almost startling him. " SHUT UP..! Just shut up. Stop lecturing me. It's my life and I will fucking live it in my way. Don't tell me what to do and what not. And one more thing.. If you weren't my brother, I would have ripped your head the secound I spotted you with my girl. " Shivaay yelled at him and pushed him away. " Shivaay don't. You are on the wrong track. Don't turn your love into some kind of obsession and madness. You will only end up hurting her and loosing her forever. " Shravan shouted back. " Huh.! Love without obsession is a waste of time for me. And about madness, she has only seen Shivaay's limitless love. Now she will get to know, up-to which extend I can go for her. " " And one more thing. What's mine is mine. Keep it in your pretty little mind. "*****************************************There is no limit in love. It's just a passion.But it is not a matter of everyone's bass to have such love. Will Amaya be able to appreciate Shivaay's outspoken love or will choose the Simplicity of Shravan?Cover credits : Myself.! Aesthetics credits : @heyhurgun
8 75 - In Serial27 Chapters
hot stuff ☕︎ | richie tozier
'shut it, tozier. i'm just trying to enjoy my summer without you flirting with me''i'm not flirting with you, i'm just being extra friendly to someone who is extra attractive'
8 78

