《[Edit - Showbiz] Nữ thần học bá - Điềm Đường》Chương 5
Advertisement
Lúc Sở Ca về đến nhà, mọi hộ gia đình trong trấn nhỏ đều tỏa ra mùi thơm thức ăn.
Hôm nay cô về nhà hơi trễ, vừa về đến nơi bà nội Sở liền ra đón, "Bé Ca, sao lại về nhà trễ như vậy?" Bà nhìn quần áo dơ bẩn trên người Sở Ca mà nhíu mày: "Quần áo sao thế?"
Sở Ca rũ mắt nhìn, "Không có chuyện gì đâu bà nội, con mới vô tình té lộn mèo một cái, quần áo liền dơ."
Bà đến gần liếc nhìn: "Còn bị rách, nhanh đi thay đồ, để nội vá cho con."
"Dạ." Sở Ca không từ chối, cuối tuần đến trường còn phải mặc đồng phục, cô cũng không biết vá.
"Trước thay quần áo đã, nội đi làm thức ăn."
Sở Ca kéo tay của bà nội Sở: "Bà nội, để con làm, con thay quần áo thì sẽ xuống nấu cho nội ăn."
Bà Sở nhìn cháu gái của mình, có hơi xúc động bảo: "Bé Ca trưởng thành, đã biết phải làm thức ăn cho bà nội ăn." Bà vươn một cái tay khác sờ tóc Sở Ca: "Không cần, bé Ca con lên lớp mệt mỏi, bà nội đi nấu, con đi tắm cũng được."
Sở Ca cắn môi dưới, dạ một tiếng: "Không có sao đâu nội, con ra ngay."
Cô trở về phòng thay quần áo khác sau đó, liền xuống phòng bếp bắt đầu làm thức ăn, Sở Ca làm được bữa ăn tối hoàn toàn là dựa theo trí nhớ.
Sau khi ăn xong bữa cơm tối, bà Sở như bình thường ra cửa tản bộ, Sở Ca vào phòng tắm một lúc sau, liền ngồi im ở trước bàn trong phòng, mở một quyển sách ra xem.
Nhưng suy nghĩ trong đầu lại trôi dạt đến chuyện buổi chiều trong ngõ hẻm kia.
Theo như cô có thể nghĩ, những người sẽ chặn mình ở chỗ đó, chỉ có một mình Chu Thanh Thanh.
Bởi vì đây không phải lần đầu tiên.
Hôm nay lúc bị ngăn cản ở nơi đó, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng khi trước, lần đó là Chu Thanh Thanh tự mình dẫn người cản ở chỗ ấy, đánh cho Sở Ca một trận, nếu như không phải đúng lúc có tiếng người đi ngang qua, phỏng chừng khi đó Sở Ca phải bị đánh cho chết.
Mà hôm nay, lại lần nữa.
Sở Ca khó có thể tưởng tượng, nếu như không phải bởi vì đổi thành mình, thì hôm nay Sở Ca có phải khó thoát khỏi tai ương hay không.
Hai tay hung hăng nắm, tính tình của Sở Ca vẫn luôn là người không chạm ta ta không chạm người, nhưng bây giờ, Chu Thanh Thanh đúng là đã thật chọc tới cô.
Suy nghĩ của Sở Ca dần dần bốc hơi, sau khi nối liền những chuyện này nghĩ một lúc, trong đầu sau đó xuất hiện một kế hoạch, rồi mới tiếp tục xem sách giải đề.
Ở nhà ngủ hai buổi tối, chiều chủ nhật Sở Ca và Giang Tâm mới cùng nhau trở về trường học.
Cô không kể chuyện hôm thứ sáu cho Giang Tâm nghe, thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là chỉ làm Giang Tâm thêm lo lắng, mà không có cách giải quyết.
...
Thời gian tự học buổi tối, nhìn Sở Ca êm đẹp ngồi ở đằng sau, trong mắt Chu Thanh Thanh lóe lên một vệt sương mù.
Advertisement
Cô ta không ngờ, dưới tình huống đó mà vẫn để cho Sở Ca bỏ chạy.
Tay bút chì cầm ở trong tay bị cô ta bẻ gãy, Chu Thanh Thanh độc ác trợn mắt nhìn Sở Ca ở đằng kia, Sở Ca vừa giương mắt, liền cùng cô ta trao đổi ánh mắt.
Trong mắt Sở Ca tràn đầy áp bức.
Nhìn Chu Thanh Thanh trong lòng thầm rét lạnh, nhanh chóng dời tầm mắt.
Cô không biết tại sao, cảm giác được hôm nay Sở Ca, so với khi đó kéo mình từ trên bàn xuống kinh khủng hơn nhiều.
Bên cạnh hai vị bạn học vẫn còn đang nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thanh Thanh, làm sao đây, Sở Ca có thể đi tìm giáo viên tố cáo không?"
"Đúng vậy, nó chắc chắn biết đó là người do chúng ta gọi."
"Thanh Thanh..."
Chu Thanh Thanh lườm bọn họ: "Ồn ào cái gì, nó không có bằng chứng, đừng có tự hù dọa mình, nếu sợ, thì sau này đừng theo tôi."
"Ôi chao, Thanh Thanh chúng tớ không phải có ý đó..."
"Đúng thế, chỉ là lo lắng xíu thôi, chúng tớ chắc chắn nhất định đứng về phía Thanh Thanh cậu."
Chu Thanh Thanh ừ một tiếng, không biết tại sao, ánh mắt mới vừa rồi của Sở Ca khiến cho cô ta bực dọc, luôn cảm giác thật giống như Sở Ca biết được hết tất cả.
Cô ta nhìn về phía hai người bạn học: "Tạm thời đừng có làm phiền tớ."
Bọn họ trầm mặt hai mắt nhìn nhau, yên lặng quay đầu trở về.
Chu Thanh Thanh cầm điện thoại trong tay thật chặt, nhìn tin nhắn gửi tới trong tay, lại giận dữ.
Ả ta nhanh chóng gõ xuống một hàng chữ: đợi bọn mày giải quyết xong cô ta, tiền tất nhiên sẽ tự chuyển cho tụi mày, lần trước nó cũng không có bị gì, tụi bây còn không biết xấu hổ tìm tao đòi tiền?!
Gửi xong tin nhắn, Chu Thanh Thanh tàn nhẫn ném điện thoại vào trong bàn học.
...
Giang Tâm vừa vặn ngước mắt thấy một màn này, tiến tới thì thầm bên tai Sở Ca: "Sở Ca, sao tớ cảm thấy ánh mắt Chu Thanh Thanh nhìn cậu, giống như là muốn giết cậu vậy, cậu đắc tội cô ta?"
Nghe vậy, Sở Ca nhếch nhếch môi, lắc đầu: "Không có."
"Mau giải đề, cậu vẫn chưa làm xong đề kiểm tra phát vào hôm thứ sáu nhỉ."
Giang Tâm: "..." gục trên bàn, và thốt lên: "Hazz... sao lại có nhiều bài tập thế chứ."
Sở Ca đáp một tiếng, "Khi nào thi tháng?"
"Tuần tới."
Năm lớp mười hai, mỗi tháng đều có một lần thi tháng.
Sở Ca gật đầu, bày tỏ rõ ràng.
Thành tích của Giang Tâm, so với Sở Ca tốt hơn một chút xíu, nhưng cũng thuộc dạng bên tám lạng người nửa cân.
"Sở Ca, lần này chắc cậu sẽ không phải là người thứ nhất đếm ngược đâu." Dẫu sao Giang Tâm cũng nhìn ra, gần đây Sở Ca rất cố gắng.
Sở Ca nheo mày, cười chúm chím nhìn cô, một đôi mắt đào hoa ầng ật nước đặc biệt dụ người: "Dĩ nhiên sẽ không." Dáng vẻ cô tràn đầy tự tin, khiến Giang Tâm trong chốc lát nhìn có hơi sững sờ.
Advertisement
Cho đến khi giáo viên chủ nhiệm lớp đi tới đứng ở trên bục giảng nói chuyện, Giang Tâm mới hoàn hồn lại, cô chợt lắc đầu, gần đây sao vậy, cứ nhìn Sở Ca đến thất thần.
Vỗ mặt một cái, Giang Tâm làm cho mình tập trung nhìn chủ nhiệm lớp đang nói chuyện trên bục giảng.
Khưu lão sư đứng ở trên bục giảng, đảo mắt nhìn quanh một vòng, như thường lệ nói chút lời khích lệ các học sinh, sau đó liền rời đi.
Tự học buổi tối vẫn đang diễn ra, có âm thanh nhỏ giọng trò chuyện, cũng có tiếng đầu bút xào xạt ma sát trên mặt giấy.
Sở Ca nhìn xuống, trong mắt chứa ý cười.
Thật ra thì cô rất thích môi trường như vậy, nhưng mà chỉ có thể dừng lại nhất thời, Sở Ca có rất nhiều mơ ước, muốn đi thực hiện muốn đi làm.
Đời trước, không có một thân thể khỏe mạnh, cho nên chỉ có thể dốc hết khả năng đi giúp đỡ người khác, nhưng đời này, cô rất biết ơn cái thân thể khỏe mạnh, cho dù bây giờ sinh hoạt có hơi gian khổ, cô vẫn sẽ cố gắng.
Cuộc sống ở trường học, càng thêm căng thẳng bận rộn.
Trong giờ học thời điểm nghỉ ngơi mười phút, Giang Tâm kéo Sở Ca cùng đi vệ sinh.
Khi từ nhà vệ sinh trở về, cửa sau bị che khuất một nửa, Giang Tâm đang định vào trong, thì Sở Ca kéo tay cô ấy lại, chỉ chỉ phía trên: "Chờ một lát."
Giang Tâm liếc mắt nhìn qua, chỉ một thoáng liền dừng lại.
Phía trên lộ ra ngoài một ít, đúng là một cái thùng rác.
Cô ấy kéo Sở Ca đi tới cửa trước, Sở Ca liếc nhìn, vẫn là một cái thùng rác, không nhịn được nhếch khóe miệng cười một tiếng, "Đợi giáo viên tới rồi vào."
Cô không có rảnh chơi đùa với bọn người Chu Thanh Thanh, chỉ muốn giải quyết một lần.
Hai ngày trước, lúc đi vệ sinh, chặn cửa nhà vệ sinh lại, không cho Sở Ca vào lớp, làm cho cô tới lớp trễ.
Buổi chiều ngày hôm qua, cô đi lên giải đề, thì duỗi chân ra để cô tự vấp té, Sở Ca trực tiếp một cước giẫm ở trên mặt mắt cá chân của Chu Thanh Thanh.
Lúc này đoán chừng là do một cước ngày hôm qua, trả thù lại.
Sở Ca hơi nhức đầu xoa xoa mi tâm, loại trò bịp lừa vặt này, cô đều coi thường, nhưng Chu Thanh Thanh thì luôn chơi.
Không lâu sau, tiếng chuông vào học vang lên.
Sở Ca và Giang Tâm vẫn còn đứng ở trước cửa phòng học, đúng lúc tiết học tiếp theo là tiết ngữ văn, cô Khưu đến hơi sớm, liền thấy hai người đứng ở cửa, có phần khó hiểu: "Sao không vào lớp học?"
Giang Tâm chỉ chỉ ở phía trên cánh cửa, thùng rác đang chuyển động: "Cô ơi, cô nhìn xem."
Cô Khưu nhìn qua, liền hiểu ngay là tại sao, rất nhiều tình huống trong lớp, thật ra cô đều biết, nhưng quả thực là hữu tâm vô lực.
Lúc này, lửa giận ngay tức khắc bốc lên từ đáy lòng, đẩy cửa ra, vừa vặn một vị bạn học hay đi theo bên cạnh Chu Thanh Thanh đứng ngay sau cửa, ả đứng trên ghế, chuẩn bị lấy thùng rác ở phía trên cửa chính, cửa vừa bị đẩy ra, ả lập tức ngã ngửa ra sau, và tất cả những loại rác rưởi như vỏ hạt hướng dương ở trong thùng rác, đều rơi hết xuống người ả ta.
Cô Khưu nhìn thấy, thậm chí còn tức giận hơn.
"Ai làm, đi ra cho tôi, tiết này các em tự giải đề thi, đọc sách."
Trong nháy mắt, trong phòng học yên lặng như tờ.
Cô Khưu liếc nhìn Sở Ca và Giang Tâm: "Hai em vào học đi."
"Dạ."
Người bạn học kia ngã xuống liền đứng lên, đối diện với đôi mắt phun lửa của chủ nhiệm lớp, hơi khiếp đảm, ả trước tiên quay đầu nhìn Chu Thanh Thanh.
Chu Thanh Thanh bấy giờ đang cúi đầu, không nhìn ả ta nữa.
Người nọ bế tắc, chỉ có thể đi theo cô ra ngoài, không lâu sau, giáo viên chủ nhiên liền đi vào cho gọi Chu Thanh Thanh ra ngoài.
Chuyện tiếp theo, Sở Ca không biết, những việc này cũng không liên quan đến cô.
Cô chỉ lo lắng là vào cuối tuần, chuyện của tuần trước, Chu Thanh Thanh chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Suy nghĩ một lát, Sở Ca nhìn về phía Giang Tâm: "Giang Tâm, giúp tớ một việc được không?"
"Được thôi, cậu nói đi."
Sở Ca lại suy nghĩ, rồi tiến tới nói mấy câu bên tai Giang Tâm, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Giang Tâm, Sở Ca nghiêm túc gật đầu: "Làm theo những gì tớ nói, có thể làm được không?"
"Nhưng mà... nó có quá nguy hiểm hay không?"
"Sẽ không, yên tâm đi."
Giang Tâm vẫn còn hơi chần chờ, "Nhưng cậu quá liều rồi?"
Sở Ca ừ một tiếng, "Nhưng tớ không muốn mỗi ngày đều phải trải qua cuộc sống như vậy."
Nghe vậy, Giang Tâm sáng tỏ, đáp ứng: "Được, thế nếu không tớ tìm một bạn nam, như vậy có thể kịp thời giúp cậu khi có tình huống không may xảy ra, cậu thấy sao?"
"Được đó."
Sở Ca không từ chối ý tốt của Giang Tâm.
Trong chớp mắt, liền đến buổi chiều thứ sáu.
Sở Ca vừa ra khỏi trường, liền bị người khác chặn lại.
Lúc này ở cổng trường rất đông người, nhưng không ai chú ý đến chỗ của cô bên này, mọi người đều hứng thú bừng bừng trò chuyện, chuẩn bị trở về nhà.
Sở Ca nhìn người trước mặt, kéo mạnh dây đeo của cặp sách và nhướng mày: "Chuyện gì?"
Kẻ côn đồ nọ, vẫn là người dẫn đầu tuần trước: "Tìm mày có việc, tuần trước mày đá anh em tao, còn nhớ chứ."
Sở Ca nhếch nhếch môi: "Ở đây có rất nhiều người, mày muốn làm gì?"
Hắn cười nhạo một tiếng: "Ai da đáng tiếc, mọi người đều không thấy mày."
"Tốt hơn là mày biết điều chút đi với chúng tao, nếu không lần sau gặp họa chính là người bạn thân của mày đấy." Hắn nhướng mày chỉ chỉ Giang Tâm đi theo sau lưng Sở Ca.
"Mày có thể tránh một lần, nhưng không thể lần nào cũng may mắn như vậy."
Sở Ca liếc nhìn, "Được thôi, tao đi với tụi mày, để bạn tao đi trước đã."
Advertisement
- In Serial96 Chapters
No More Respawns
Synopsis: The first time Allen died, he was forced back into a living hell where death is temporary, and power is all that matters. With evil and depravity as the rule, tragedy becomes comedy and life becomes an act. Only a deal with a shady god can get him back to his old life, but what happens if there’s nothing left to save? Maybe hell isn’t so bad if you have infinite lives… until you don’t. Needless to say, it’s all fun and games until there’s no more respawns. Foreword: This story is meant primarily as an action adventure and secondarily as a dark and nihilistic comedy. It may not be readily apparent in the beginning, but that's what I have planned (I feel the need to emphasize the dark; don’t rage at me if it gets too ‘traumatizing’ or something). I’m going to take my time with this, so it won’t immediately inundate you with doom and gloom. This is also a comedy, remember? On that note, if for some cursed reason you just can't handle either the references or the jokes, I am willing to battle in the comments. Anyway, I still put a significant amount of effort into the system, so I hope you enjoy that part. It is a little bulky, I'll admit to that, but I wanted to try something new and its more fun when there's more depth to it. Regardless, I still have a lot of fun doing math in the middle of writing a fictional story (/s). I also want to see if I can keep from messing up the pacing. Many times, I end up going too fast because I'm afraid of the story getting boring, which tends to ironically have the opposite effect. I'm still learning I suppose; we'll see how things go. Lastly, please leave reviews and comments, they really mean a lot to me and (usually) help me improve considerably. I'll be asking for feedback in the polls and I do still check the old ones from time to time. Notes: The story takes a bit of time to develop; give it time if you're here for drama, grimdark, or antihero. The system is all blue boxes and I'm not half-assing the numbers. Chapters will be between 1k and 2k words usually. I always use the oxford coma, fight me. Might drop if rating falls below 4 stars, idk. It depends on how my life is going. Cover drawn by yours truly in MS paint. (I have skill, I know)
8 183 - In Serial10 Chapters
A World Worth Fighting For
Before anyone even knew it, the world has suddenly became that like a game; as vicious monsters wandered the streets, they begun killing humans. Those who kill monsters will gained exp and levelling up. They will acquire special skills or abilities pertaining to their survival. The world has become fucked up and overrunned by monsters. A crazy modern dystopian fantasy that took place within the real world. How will our main protagonist and his friends will strive hard to survive within this harsh new world. ===Release Details=== Daily release - 1 chapter a day
8 139 - In Serial83 Chapters
WileQuest
An adventure that starts like many others. One boy, one young man waking up in the middle of a plan, asked to start a journey to accomplish his destined Quest, during which he will be confronted with mysteries and discover magic and power beyond understanding. However, something is off. They are too powerful, and he is too weak. It’s either too easy or stupidly unfair. The balance is completely off. As if this adventure… was not meant to be completed.
8 124 - In Serial62 Chapters
BODY&SHADOW
AN ILLUSTRATED NOVEL • UPDATES TUESDAY AND FRIDAY In a time before living memory, the King Dragon of the Void watched the world and realized there was a crack. He realized that humanity was destroying the rock upon which they lived; they leaked life’s code into the churning chaos. At first the change was imperceptible: nanites overtook microorganisms, bacteria, viruses, amoebas. Insects became increasingly inorganic; birds and lizards followed soon after. Even humans were infected by their own advances, cell by cell, till there was not a person left on earth who wasn’t at least part synthetic, the product of a prior generation’s carelessness. The world’s population was ravaged by mechanical viruses with no vaccines; they were mercilessly overtaken by bacteria that knew no death. Soon, most of the planet was empty and only a handful remained who remembered the hedonist realm they came from; only a few were left who remembered what the world looked like when their buildings touched the sky. The King Dragon of the Void watched the rock turn. He watched humans cower as the Old World fell down around them; watched their great monuments crumble into dusty ruins; watched their codes become precious, ancient gem memories forged under the crushing pressure of so many fallen stones. The world has spun many times around the sun since chaos swallowed man whole. It is a simpler time than the one that died out, but the people now are not immune to the folly of the people before. There is old code everywhere: in the water, in the air, in the trees. The heart of man has been replaced by power cores, many of which are hard-coded with preternatural abilities—when they die, an esoteric mountain sect collects their cores and stores them in their hollow mountain home to preserve the sanctity and dignity of human death. They’ve learned to harness artifacts of the old world, gemstones full of codes their nanite infused bodies can parse as spells imbuing their users with great power; they inlay them into their bodies, into their skins, connected to their cores by copper conduit and gold tracers; they dress themselves in tattoos to advertise their prowess; they battle for relics in arenas, fight for them in the open world wherever they are found. The King Dragon of the Void watches the rock turn and wonders: when will this hunger finally make the rock stop spinning? WELCOME TO FANXING CITY … Twenty-five years ago, Fanxing City and the surrounding lands were commanded by the mad King Zao Beiguan. For many years, the King hoarded wealth, artifacts, food; he demanded tribute from a people already taxed to the edges of their existence and expected they be happy with their circumstances. Noncompliance was often punished harshly, bodies displayed proudly on Fanxing’s streets as a warning, from the city gates to the Zao palace’s golden doors. The youths of several prominent clans came together to overthrow the tyrant and made names for themselves as legendary heroes across the land: Tian, Ren, Feng, Gui, Ma, and Zhenxi. Even wanderers from the Luanshi sect descended from Yunji mountain to aid the rebellion. When the dust settled after three years, Tian Yunyong ascended the throne of Fanxing and swore to honour his slain father’s memory, and has maintained Fanxing’s peace with generosity and mercy where fear and cruelty once reigned.
8 73 - In Serial26 Chapters
Dragon God Resurrection
A destroyed ancient clan. An unknown mission. A powerful enemy. All that is left is an axe, a bag, and a strange necklace. “…The time I spent as a soldier serves as inspiring and cautionary tales for my companions...” “...My life was saved at the expense of other lives. Since that day, I promised myself, I would never leave a friend behind…” “…My People is all that matters…” “…The monstrous enemy that my clan faced that night, stills gives me nightmares…” “…I am strong so I enjoy breaking things…”(?) “My name is Io’jalein Marrhosh, but you can call me Marr” Nomag wer Iojanik qe mrith wux
8 100 - In Serial18 Chapters
Library Magic
Isaiah a world of magic. The current state of world is a battle of the races, which the demons and humans that co-exist are winning. There, a human who is gifted by God with a strange power. A human that can do the what was known as the impossible and is changing the world within. But what is his goal? To become a God? Or is it more deeper than that? Find out as this is the story of that human.
8 134

