《[Edit - Showbiz] Nữ thần học bá - Điềm Đường》Chương 5
Advertisement
Lúc Sở Ca về đến nhà, mọi hộ gia đình trong trấn nhỏ đều tỏa ra mùi thơm thức ăn.
Hôm nay cô về nhà hơi trễ, vừa về đến nơi bà nội Sở liền ra đón, "Bé Ca, sao lại về nhà trễ như vậy?" Bà nhìn quần áo dơ bẩn trên người Sở Ca mà nhíu mày: "Quần áo sao thế?"
Sở Ca rũ mắt nhìn, "Không có chuyện gì đâu bà nội, con mới vô tình té lộn mèo một cái, quần áo liền dơ."
Bà đến gần liếc nhìn: "Còn bị rách, nhanh đi thay đồ, để nội vá cho con."
"Dạ." Sở Ca không từ chối, cuối tuần đến trường còn phải mặc đồng phục, cô cũng không biết vá.
"Trước thay quần áo đã, nội đi làm thức ăn."
Sở Ca kéo tay của bà nội Sở: "Bà nội, để con làm, con thay quần áo thì sẽ xuống nấu cho nội ăn."
Bà Sở nhìn cháu gái của mình, có hơi xúc động bảo: "Bé Ca trưởng thành, đã biết phải làm thức ăn cho bà nội ăn." Bà vươn một cái tay khác sờ tóc Sở Ca: "Không cần, bé Ca con lên lớp mệt mỏi, bà nội đi nấu, con đi tắm cũng được."
Sở Ca cắn môi dưới, dạ một tiếng: "Không có sao đâu nội, con ra ngay."
Cô trở về phòng thay quần áo khác sau đó, liền xuống phòng bếp bắt đầu làm thức ăn, Sở Ca làm được bữa ăn tối hoàn toàn là dựa theo trí nhớ.
Sau khi ăn xong bữa cơm tối, bà Sở như bình thường ra cửa tản bộ, Sở Ca vào phòng tắm một lúc sau, liền ngồi im ở trước bàn trong phòng, mở một quyển sách ra xem.
Nhưng suy nghĩ trong đầu lại trôi dạt đến chuyện buổi chiều trong ngõ hẻm kia.
Theo như cô có thể nghĩ, những người sẽ chặn mình ở chỗ đó, chỉ có một mình Chu Thanh Thanh.
Bởi vì đây không phải lần đầu tiên.
Hôm nay lúc bị ngăn cản ở nơi đó, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng khi trước, lần đó là Chu Thanh Thanh tự mình dẫn người cản ở chỗ ấy, đánh cho Sở Ca một trận, nếu như không phải đúng lúc có tiếng người đi ngang qua, phỏng chừng khi đó Sở Ca phải bị đánh cho chết.
Mà hôm nay, lại lần nữa.
Sở Ca khó có thể tưởng tượng, nếu như không phải bởi vì đổi thành mình, thì hôm nay Sở Ca có phải khó thoát khỏi tai ương hay không.
Hai tay hung hăng nắm, tính tình của Sở Ca vẫn luôn là người không chạm ta ta không chạm người, nhưng bây giờ, Chu Thanh Thanh đúng là đã thật chọc tới cô.
Suy nghĩ của Sở Ca dần dần bốc hơi, sau khi nối liền những chuyện này nghĩ một lúc, trong đầu sau đó xuất hiện một kế hoạch, rồi mới tiếp tục xem sách giải đề.
Ở nhà ngủ hai buổi tối, chiều chủ nhật Sở Ca và Giang Tâm mới cùng nhau trở về trường học.
Cô không kể chuyện hôm thứ sáu cho Giang Tâm nghe, thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là chỉ làm Giang Tâm thêm lo lắng, mà không có cách giải quyết.
...
Thời gian tự học buổi tối, nhìn Sở Ca êm đẹp ngồi ở đằng sau, trong mắt Chu Thanh Thanh lóe lên một vệt sương mù.
Advertisement
Cô ta không ngờ, dưới tình huống đó mà vẫn để cho Sở Ca bỏ chạy.
Tay bút chì cầm ở trong tay bị cô ta bẻ gãy, Chu Thanh Thanh độc ác trợn mắt nhìn Sở Ca ở đằng kia, Sở Ca vừa giương mắt, liền cùng cô ta trao đổi ánh mắt.
Trong mắt Sở Ca tràn đầy áp bức.
Nhìn Chu Thanh Thanh trong lòng thầm rét lạnh, nhanh chóng dời tầm mắt.
Cô không biết tại sao, cảm giác được hôm nay Sở Ca, so với khi đó kéo mình từ trên bàn xuống kinh khủng hơn nhiều.
Bên cạnh hai vị bạn học vẫn còn đang nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thanh Thanh, làm sao đây, Sở Ca có thể đi tìm giáo viên tố cáo không?"
"Đúng vậy, nó chắc chắn biết đó là người do chúng ta gọi."
"Thanh Thanh..."
Chu Thanh Thanh lườm bọn họ: "Ồn ào cái gì, nó không có bằng chứng, đừng có tự hù dọa mình, nếu sợ, thì sau này đừng theo tôi."
"Ôi chao, Thanh Thanh chúng tớ không phải có ý đó..."
"Đúng thế, chỉ là lo lắng xíu thôi, chúng tớ chắc chắn nhất định đứng về phía Thanh Thanh cậu."
Chu Thanh Thanh ừ một tiếng, không biết tại sao, ánh mắt mới vừa rồi của Sở Ca khiến cho cô ta bực dọc, luôn cảm giác thật giống như Sở Ca biết được hết tất cả.
Cô ta nhìn về phía hai người bạn học: "Tạm thời đừng có làm phiền tớ."
Bọn họ trầm mặt hai mắt nhìn nhau, yên lặng quay đầu trở về.
Chu Thanh Thanh cầm điện thoại trong tay thật chặt, nhìn tin nhắn gửi tới trong tay, lại giận dữ.
Ả ta nhanh chóng gõ xuống một hàng chữ: đợi bọn mày giải quyết xong cô ta, tiền tất nhiên sẽ tự chuyển cho tụi mày, lần trước nó cũng không có bị gì, tụi bây còn không biết xấu hổ tìm tao đòi tiền?!
Gửi xong tin nhắn, Chu Thanh Thanh tàn nhẫn ném điện thoại vào trong bàn học.
...
Giang Tâm vừa vặn ngước mắt thấy một màn này, tiến tới thì thầm bên tai Sở Ca: "Sở Ca, sao tớ cảm thấy ánh mắt Chu Thanh Thanh nhìn cậu, giống như là muốn giết cậu vậy, cậu đắc tội cô ta?"
Nghe vậy, Sở Ca nhếch nhếch môi, lắc đầu: "Không có."
"Mau giải đề, cậu vẫn chưa làm xong đề kiểm tra phát vào hôm thứ sáu nhỉ."
Giang Tâm: "..." gục trên bàn, và thốt lên: "Hazz... sao lại có nhiều bài tập thế chứ."
Sở Ca đáp một tiếng, "Khi nào thi tháng?"
"Tuần tới."
Năm lớp mười hai, mỗi tháng đều có một lần thi tháng.
Sở Ca gật đầu, bày tỏ rõ ràng.
Thành tích của Giang Tâm, so với Sở Ca tốt hơn một chút xíu, nhưng cũng thuộc dạng bên tám lạng người nửa cân.
"Sở Ca, lần này chắc cậu sẽ không phải là người thứ nhất đếm ngược đâu." Dẫu sao Giang Tâm cũng nhìn ra, gần đây Sở Ca rất cố gắng.
Sở Ca nheo mày, cười chúm chím nhìn cô, một đôi mắt đào hoa ầng ật nước đặc biệt dụ người: "Dĩ nhiên sẽ không." Dáng vẻ cô tràn đầy tự tin, khiến Giang Tâm trong chốc lát nhìn có hơi sững sờ.
Advertisement
Cho đến khi giáo viên chủ nhiệm lớp đi tới đứng ở trên bục giảng nói chuyện, Giang Tâm mới hoàn hồn lại, cô chợt lắc đầu, gần đây sao vậy, cứ nhìn Sở Ca đến thất thần.
Vỗ mặt một cái, Giang Tâm làm cho mình tập trung nhìn chủ nhiệm lớp đang nói chuyện trên bục giảng.
Khưu lão sư đứng ở trên bục giảng, đảo mắt nhìn quanh một vòng, như thường lệ nói chút lời khích lệ các học sinh, sau đó liền rời đi.
Tự học buổi tối vẫn đang diễn ra, có âm thanh nhỏ giọng trò chuyện, cũng có tiếng đầu bút xào xạt ma sát trên mặt giấy.
Sở Ca nhìn xuống, trong mắt chứa ý cười.
Thật ra thì cô rất thích môi trường như vậy, nhưng mà chỉ có thể dừng lại nhất thời, Sở Ca có rất nhiều mơ ước, muốn đi thực hiện muốn đi làm.
Đời trước, không có một thân thể khỏe mạnh, cho nên chỉ có thể dốc hết khả năng đi giúp đỡ người khác, nhưng đời này, cô rất biết ơn cái thân thể khỏe mạnh, cho dù bây giờ sinh hoạt có hơi gian khổ, cô vẫn sẽ cố gắng.
Cuộc sống ở trường học, càng thêm căng thẳng bận rộn.
Trong giờ học thời điểm nghỉ ngơi mười phút, Giang Tâm kéo Sở Ca cùng đi vệ sinh.
Khi từ nhà vệ sinh trở về, cửa sau bị che khuất một nửa, Giang Tâm đang định vào trong, thì Sở Ca kéo tay cô ấy lại, chỉ chỉ phía trên: "Chờ một lát."
Giang Tâm liếc mắt nhìn qua, chỉ một thoáng liền dừng lại.
Phía trên lộ ra ngoài một ít, đúng là một cái thùng rác.
Cô ấy kéo Sở Ca đi tới cửa trước, Sở Ca liếc nhìn, vẫn là một cái thùng rác, không nhịn được nhếch khóe miệng cười một tiếng, "Đợi giáo viên tới rồi vào."
Cô không có rảnh chơi đùa với bọn người Chu Thanh Thanh, chỉ muốn giải quyết một lần.
Hai ngày trước, lúc đi vệ sinh, chặn cửa nhà vệ sinh lại, không cho Sở Ca vào lớp, làm cho cô tới lớp trễ.
Buổi chiều ngày hôm qua, cô đi lên giải đề, thì duỗi chân ra để cô tự vấp té, Sở Ca trực tiếp một cước giẫm ở trên mặt mắt cá chân của Chu Thanh Thanh.
Lúc này đoán chừng là do một cước ngày hôm qua, trả thù lại.
Sở Ca hơi nhức đầu xoa xoa mi tâm, loại trò bịp lừa vặt này, cô đều coi thường, nhưng Chu Thanh Thanh thì luôn chơi.
Không lâu sau, tiếng chuông vào học vang lên.
Sở Ca và Giang Tâm vẫn còn đứng ở trước cửa phòng học, đúng lúc tiết học tiếp theo là tiết ngữ văn, cô Khưu đến hơi sớm, liền thấy hai người đứng ở cửa, có phần khó hiểu: "Sao không vào lớp học?"
Giang Tâm chỉ chỉ ở phía trên cánh cửa, thùng rác đang chuyển động: "Cô ơi, cô nhìn xem."
Cô Khưu nhìn qua, liền hiểu ngay là tại sao, rất nhiều tình huống trong lớp, thật ra cô đều biết, nhưng quả thực là hữu tâm vô lực.
Lúc này, lửa giận ngay tức khắc bốc lên từ đáy lòng, đẩy cửa ra, vừa vặn một vị bạn học hay đi theo bên cạnh Chu Thanh Thanh đứng ngay sau cửa, ả đứng trên ghế, chuẩn bị lấy thùng rác ở phía trên cửa chính, cửa vừa bị đẩy ra, ả lập tức ngã ngửa ra sau, và tất cả những loại rác rưởi như vỏ hạt hướng dương ở trong thùng rác, đều rơi hết xuống người ả ta.
Cô Khưu nhìn thấy, thậm chí còn tức giận hơn.
"Ai làm, đi ra cho tôi, tiết này các em tự giải đề thi, đọc sách."
Trong nháy mắt, trong phòng học yên lặng như tờ.
Cô Khưu liếc nhìn Sở Ca và Giang Tâm: "Hai em vào học đi."
"Dạ."
Người bạn học kia ngã xuống liền đứng lên, đối diện với đôi mắt phun lửa của chủ nhiệm lớp, hơi khiếp đảm, ả trước tiên quay đầu nhìn Chu Thanh Thanh.
Chu Thanh Thanh bấy giờ đang cúi đầu, không nhìn ả ta nữa.
Người nọ bế tắc, chỉ có thể đi theo cô ra ngoài, không lâu sau, giáo viên chủ nhiên liền đi vào cho gọi Chu Thanh Thanh ra ngoài.
Chuyện tiếp theo, Sở Ca không biết, những việc này cũng không liên quan đến cô.
Cô chỉ lo lắng là vào cuối tuần, chuyện của tuần trước, Chu Thanh Thanh chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Suy nghĩ một lát, Sở Ca nhìn về phía Giang Tâm: "Giang Tâm, giúp tớ một việc được không?"
"Được thôi, cậu nói đi."
Sở Ca lại suy nghĩ, rồi tiến tới nói mấy câu bên tai Giang Tâm, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Giang Tâm, Sở Ca nghiêm túc gật đầu: "Làm theo những gì tớ nói, có thể làm được không?"
"Nhưng mà... nó có quá nguy hiểm hay không?"
"Sẽ không, yên tâm đi."
Giang Tâm vẫn còn hơi chần chờ, "Nhưng cậu quá liều rồi?"
Sở Ca ừ một tiếng, "Nhưng tớ không muốn mỗi ngày đều phải trải qua cuộc sống như vậy."
Nghe vậy, Giang Tâm sáng tỏ, đáp ứng: "Được, thế nếu không tớ tìm một bạn nam, như vậy có thể kịp thời giúp cậu khi có tình huống không may xảy ra, cậu thấy sao?"
"Được đó."
Sở Ca không từ chối ý tốt của Giang Tâm.
Trong chớp mắt, liền đến buổi chiều thứ sáu.
Sở Ca vừa ra khỏi trường, liền bị người khác chặn lại.
Lúc này ở cổng trường rất đông người, nhưng không ai chú ý đến chỗ của cô bên này, mọi người đều hứng thú bừng bừng trò chuyện, chuẩn bị trở về nhà.
Sở Ca nhìn người trước mặt, kéo mạnh dây đeo của cặp sách và nhướng mày: "Chuyện gì?"
Kẻ côn đồ nọ, vẫn là người dẫn đầu tuần trước: "Tìm mày có việc, tuần trước mày đá anh em tao, còn nhớ chứ."
Sở Ca nhếch nhếch môi: "Ở đây có rất nhiều người, mày muốn làm gì?"
Hắn cười nhạo một tiếng: "Ai da đáng tiếc, mọi người đều không thấy mày."
"Tốt hơn là mày biết điều chút đi với chúng tao, nếu không lần sau gặp họa chính là người bạn thân của mày đấy." Hắn nhướng mày chỉ chỉ Giang Tâm đi theo sau lưng Sở Ca.
"Mày có thể tránh một lần, nhưng không thể lần nào cũng may mắn như vậy."
Sở Ca liếc nhìn, "Được thôi, tao đi với tụi mày, để bạn tao đi trước đã."
Advertisement
- In Serial12 Chapters
Prideful Templar - LitRPG
The Trinity Church raised Tilos after The Harbinger’s Blight robbed him of his parents as a child. Gifted with a natural inclination for martial skills, he absorbed the teachings of the Church like a sponge, soaring past his peers. When he passed his Acolyte Ascendancy, Tilos chose to join the Templar Order. Having recently ascended to the rank of Deacon, Tilos joins an expedition to Urith. Determined to help create a settlement-free of the Harbinger and her Blight. Dreaming of a day when the citizens of Ionia can finally thrive once more. But things start to take a turn for the worst when Tilos, Hiro, and Raven cross the border into forbidden lands. He would never know how he let Hiro talk him into stealing from a deity. And with Raven’s Golem failing to keep the diety contained, Tilos is forced into a fight with a goddess. Release Schedule: Everyday at 8 AM (PST)
8 212 - In Serial17 Chapters
A Virtual Invasion
An invasion from another dimension is shut down by an Empire's traitor and the world has a scant few decades to build the strength to resist a multidimensional Empire. How will the world fair when no one even knows its doom is one barred gate away? Fortunately, the traitor has a plan. Maybe with a bit of luck and planning, he can build a force to defend the world without anyone realizing it. Author's Thoughts: What is litRPG (From wikipedia) - LitRPG, short for Literary Role Playing Game, is a literary genre combining the conventions of MMORPGs with science-fiction fantasy novels.[1] LitRPG is a literary genre where games or game-like challenges form an essential part of the story. A LitRPG work simultaneously narrates the story of characters inside and outside of the game-world. At least some of the characters in a LitRPG novel therefore understand that they are playing a game: they are 'meta-aware'. So, while Tolkien's Lord of the Rings is a fantasy novel, a book about people creating avatars and interacting in a Lord of the Rings MMORPG would be a LitRPG novel.Why do I read them? You know, I am not too sure. I love MMOs. I played them, quit them, joined up and repeated the cycle. They are fun! They are a massive waste of time but so are most games. Do I want to read about someone else playing them? Sort of?The advent of VR and the possibility of VR someday becoming so immersive that you can't tell them from reality sets the imagination on fire. What if this could be life? But most stories fall short. At the end of the day the protagonist hangs up his VR helmet and goes to have dinner with his mom and dad or other family and it becomes meaningless. It's like the story that ends because the main character woke up and nothing you read matters.There have been some books that explore the concept of the intersection of reality and total immersion VR. Enders Game is a classic. There were a few others that escape me but they exist, however, the cross between the game and reality is weak.So what if the game was real? The technology needed for total immersion VR is so advanced that by the time we reach that goal technology should have naturally evolved to include several items. You must have direct neural input. You simply can't have a total immersion (all senses and perfect presence) experience without this basic prerequisite. If you have direct neural access, you can probably do neat things like feed knowledge and skills directly to that person. You can undoubtedly do many horrible things as well. Muscles are controlled by the brain. If you control the brain why would you let the body just sit there and rot? A person that sits unmoving for 24 hours a day will have their body whither away just like a coma patient. However, if you control the brain you could control the muscles. On a basic level, this would be isometric impulses, working muscle group against muscle group to avoid atrophy. Taken to its logical conclusion you would be able to gain muscle mass and program muscle memory. The flip side is that you could remote control their body... but let's not go there. So what would people do if it were real? Well, they would probably limit and regulate it since the drawbacks are very obvious. Even if you look at the basic aspects of this you can see some negative possibilities. Look at the Sword Art Online anime. Personally, I think they missed the boat by putting a bomb in the VR helmet. Do you really need a bomb when you have direct access to the brain?So what kind of events would you need to have a situation where the obvious drawbacks haven't been explored? Maybe a society where the advancement of technology has so far outstripped the explorations of its applications that ignorance was truly bliss? Okay, so I had to put in an alien invasion to kickstart the premise, but that was just one of the possibilities.
8 126 - In Serial36 Chapters
Undying War God
Ben, an earthling, who was sucked by a black hole and died in an unnatural way, but he was reincarnated as Felix, who was the son of the Great Demon Monarch, Johnny Sins. Demon race shall rise along with the great Undying War God, Felix. Best Harem shall be created in the name of the great Undying War God, Felix. Worst joke shall be created by the great Undying War God, Felix. R-18 R-18 R-18 XoXoXo-------------------------
8 133 - In Serial19 Chapters
Escapia: A VRMMO
Escapia is a huge open world where every floor and every boss is designed differently, there are 10 classes, and there are hunting spots and activities in each floor! After our main characters are trapped in Escapia, they try to finish the game in order to return to their world. But to finish the game, they have to level up, fight the bosses on the floors, and unlock all the floors. On the last floor, there is the developer of the game himself. Finally, Escapia is truly an MMO! So with all its pros and cons... In the game, they have to grind, talk to NPC's and balance and upgrade a lot of power systems at the same time. To say the least, Escapia is a dark comedy on the one hand and a VRMMO story where various maps and worlds are explored on the other! I'm an author in Meganovel, Royalroad and Webnovel for now! Picture: https://tr.depositphotos.com/18265217/stock-photo-alien-world-in-winter.html Meganovel Version: https://www.meganovel.com/book_info/31000269578/Games/Escapia-A-VRMMO Webnovel Version: https://www.webnovel.com/book/escapia-a-vrmmo_22681838305752305
8 117 - In Serial7 Chapters
Four story anthology
[participant in the Royal Road Writathon challenge] [participant in #NaNoWriMo] Preface: This fiction will contain four different stories set up as a challenge for myself and to get better at writing. The challenge for royal road writathon is a 55.555 word goal while the nanowrimo challenge is 50.000 words. Reader suggestions is turned on, feel free to point out errors I missed and I'll fix them up! Chasing sun, napping softly: Cultivation/Xianxia genre. Some parts will poke at the ridiculousness of the Xianxia gerne. We follow the life of a magical fox monster, who doesn't like how the cultivation world works. Said beast seems to have more knowledge than is usual for normal magical beasts. In it's infinite wisdom it decided to search for the main character of the cultivation world to have a cozy and safe place beside him. Our fox will act as a "wise beast" to coast along on the main characters rise to greatness, all for peace, happiness and that amazing napping spot in the sun. The challenges for myself with this story: Writing in first person. Comedic effect between talking vaguely and sounding wise. The cost of heroism: A story more centered around fights and mental health of hired mercenaries/heroes. The world is infected with an eldritch corruption. Humans are trying their best to explore and clear out wilderness and the dungeons hiding in them to establish new cities. Lords seek for hired hands to do the professional work. Thanks to the setting, the story will show how awful pasts are the norm and how pragmatic people became thanks to that. People exchange their sanity for riches, fame and gods acceptance. Interpersonal relationships change drastically and quickly. The challenges for myself with this story: Writing grim scenes/imparting a feeling of how grim the world is. Writing fight scenes. Showing different mental states. Describing their influence on people during fights, walks or even after successful or failed campaigns. Who will be the next powerhouse? : A story about a gaming show, it's host Staan and the different participants. Stereotype characters, stereotype backstories, silly challenges and quizzes. The winner of those challenges gets powerups for their power system. Be it magic, ki, psychic power or anything else imaginable and unimaginable to reach the power of gods. The challenges for myself with this story: A softer tone for storytelling. Making the reader smile and enjoy themselves. A different try at slice of life story. I was left behind on earth as my family conquered another world and enjoys riches, but that's okey because I got a cheat too! : Stereotypical Isekai story parody twisted into an Urban Fantasy story. The challenges for myself with this story: Writing over the top and overdramatic scenarios/scenes Writing in first person. Walking into stereotypical scenarios and making them more dramatic/giving them a twist. Different type of humor.
8 202 - In Serial6 Chapters
AMARANTHINE: BEYOND THE EVERLASTING
The world in turmoil. everything out of sense as she is just a plain-looking ordinary girl."This is beyond my capabilities.." Don't worry. 'Death' choose her and that's the end of her 'ordinary' San Roel, a teenage girl living in an ordinary world. she will meet her trials to extend her ability, transmigrated to another world, searching for her answer, meeting another creature and culture beyond her ordinary. who will lose first? her original identity or her purpose?something that lies ahead, keep hidden and untouchable, something that eternal. should she go under or above? is there a situation worse than this? should she failed, what penalties waiting for her?.story original by NIEcover; the original photo was taken by NIE and design by NIE.
8 105

