《redamancy; lee suhyeok & choi namra》14
Advertisement
ánh nắng len lỏi qua từng kẽ lá, chiếu lên vạn vật của nhân gian, xuyên qua tấm rèm bằng vải che đi cửa sổ thủy tinh mà ghé thăm căn phòng nhỏ. trên chiếc giường êm ái, đôi nam nữ vẫn quấn chặt lấy nhau mà say giấc sau một đêm kích tình. dưới tác động của thứ ánh sáng báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, hàng mi dài của namra khẽ động cho thấy cô đã có dấu hiệu tỉnh giấc.
hai mí mắt từ từ mở ra, hàng lông mày hơi nhăn lại cùng đôi tay nhỏ đưa lên khẽ dụi đôi mắt còn chưa thoắt khỏi cơn buồn ngủ để né khỏi sự tấn công đột ngột của nắng sớm. namra khẽ cựa mình, cố gắng tìm kiếm sự tỉnh táo sau một giấc ngủ sâu để nhìn xung quanh. cảm nhận được cánh tay rắn chắc đang ôm chặt lấy mình, cô liền quay sang nhìn người bên cạnh.
dưới cái nắng ấm áp của buổi bình minh, suhyeok trong mắt namra vẫn luôn bình yên đến thế. cô khẽ cười cảm thán cuộc đời cô thật may mắn khi được ông trời ưu ái tặng cô một anh người yêu tên lee suhyeok đẹp trai như vậy. mỗi ngày mở mắt, điều đầu tiên chào đón namra và tiếp cho cô năng lượng để bắt đầu một ngày đầy khói bụi không ai khác ngoài suhyeok, đó chính là một loại hạnh phúc mà chỉ riêng choi namra mới được tận hưởng.
cơ thể nhỏ rúc vào cơ thể vạm vỡ của người bên cạnh như chú mèo con cố gắng tìm lấy hơi ấm từ chủ nhân của nó. bàn tay trắng nõn thoát ra khỏi lớp chăn mỏng, đưa lên giữa không trung và cuối cùng đáp xuống khuôn mặt điển trai của người bên cạnh. mấy ngón tay thon dài của namra khẽ vuốt ve lấy đường nét tinh tế trên khuôn mặt của người cô yêu. từ vầng trán nhẵn bóng sau khi được namra cẩn thận dọn đi mấy sợi tóc còn vương trên đó đến chiếc mũi cao cùng bờ môi mềm vẫn luôn dành những lời có cánh cho cô.
rồi nụ cười dịu dàng trên gương mặt xinh xắn dần dần biến mất khi bàn tay nhỏ bé vẫn ôm lấy một bên má của người con trai. đôi mắt vốn yên tĩnh như hồ nước mùa thu bỗng hiện lên một thoáng suy tư khi một suy nghĩ được cất giữ nay lại bất chợt vụt qua trong tâm trí:
" hãy cẩn thận với những người xung quanh cậu ? ý cậu ta là sao nhỉ ? "
Advertisement
từ ngày hôm ấy, nội dung trong mẩu giấy sun hee nhét vào tay namra vẫn khiến cô không khỏi trầm ngâm. cô vốn là người thông mình, nhạy bén, điều này đã được kiểm chứng và được tất cả mọi người công nhận khi cô liên tiếp đứng nhất toàn trường trong ba năm học tại cấp 3 hyosan. những việc liên quan đến suy luận hay trí óc với namra từ khi đi học đến tận bây giờ đều không phải bài toán khó với một người đã từng là học bá khiến mọi người ngước nhìn như cô. nhưng lần này namra nghĩ mãi vẫn không thể tìm ra câu trả lời mình mong muốn. người thân thiết với namra từ trước đến nay không nhiều, nếu không muốn nói là rất ít vì vậy câu nói của sun hee khiến cô phải đau đầu cũng là lẽ thường tình.
" người thân thiết với mình à ? hmmmm....ngoài suhyeok ra thì có....onjo....ừm....với cả kang ah thôi. nhưng....."
" chào buổi sáng, bé cưng của anh. "
dòng suy nghĩ đang chảy trong đầu namra bỗng bị chặn lại bởi giọng nói ấm áp của suhyeok cùng một nụ hôn dịu dàng trên trán cô. anh mỉm cười ôn nhu, đôi mắt còn chưa thoát khỏi cơn ngái ngủ nhưng sự cưng chiều anh dành cho người con gái trong lòng vẫn luôn trường tồn ở đó. cánh tay rắn chắc lại càng thêm siết chặt lấy cơ thể nhỏ bé kia vào lòng, tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc trên mái tóc đen nhánh trước khi giọng nói trầm khàn lại vang lên giữa không gian:
" nghĩ gì mà trầm ngâm vậy ? "
" không có...."
namra khẽ đáp, không quên đáp lại cái ôm của anh người yêu. khuôn mặt nhỏ dụi vào lồng ngực vững chắc với nét suy tư vẫn hiện hữu. không phải là cô muốn giấu suhyeok, mà là vì cô không muốn anh phải quá lo lắng. vả lại hiện tại vẫn chưa kết luận được điều gì, ngộ nhỡ đó chỉ là lời sun hee vu vơ nói ra để thao túng tâm lý namra thì sao ? để một thời gian nữa nói cho suhyeok biết cũng chưa muộn, namra tin là như vậy. chỉ là....
" em đang giấu anh điều gì phải không ? " - quả nhiên, suhyeok mà hiểu namra số 2 thì không ai trên thế giới này đứng số 1. qua từng ấy năm thanh xuân, việc nhìn nét mặt đoán tình huống đã được lee suhyeok áp dụng thành công mĩ man ở cô người yêu họ choi của anh.
Advertisement
" không có thật mà....anh không tin em à ? " - namra cau mày, khẽ rướn người, để khuôn mặt mình đối diện với khuôn mặt anh mà chu môi nhỏ phủ nhận.
chỉ thấy suhyeok đơ ra nhìn cô rồi khẽ nuốt nước bọt. con ngươi của anh dần dần di chuyển từ khuôn mặt xinh xắn của em người yêu xuống phía bên dưới. namra thấy hành động của suhyeok vì vậy cô cũng bất giác nhìn theo ánh mắt của anh. và khoảnh khắc đó, namra ước mình đã không nhổm người lên....
hai bầu ngực trắng nõn của namra không biết vô tình hay cố ý mà lại đang áp sát lên khuôn ngực rắn rỏi của suhyeok. hai cơ thể trần trụi sau lớp chăn mỏng ma sát vào nhau khiến cả hai đều cảm nhận được thân nhiệt cùng hơi thở của đối phương đang dần tăng lên. kí ức đầy những kích thích của đêm hôm qua bất chợt dội về trong tâm trí namra khiến cô hoảng hồn chỉ muốn lật tung chăn chạy khỏi hang sói trước mặt.
nhưng suhyeok là ai chứ ? đội trưởng cảnh sát của thành phố. làm gì có chuyện anh để cho con mồi của mình chạy thoát một cách dễ dàng như vậy. khi namra còn chưa kịp thực hiện kế hoạch tẩu thoát, suhyeok như thể đoán được ý đồ của cô vì vậy anh đã nhanh hơn một bước khi lật người lại và giam chú thỏ bông ngây thơ trong vòng tay vững chắc. ánh mắt anh rơi xuống, đầy quyến rũ xoáy sâu vào trái tim namra khiến cô như bị thôi miên, có muốn vùng vẫy cũng chẳng còn sức.
" bé cưng....anh không muốn làm em mệt rồi mà..." - chết tiệt, suhyeok đúng là bậc thầy quyến rũ khi thì thầm bên tai namra với chất giọng trầm khàn và một lần nữa bàn tay lại dần khám phá từng nơi trên cơ thể cô như vậy mà.
" suhyeok....hôm nay em phải đến bệnh viện....ah...." - lời nói đầu môi chưa thoát hết ra ngoài đã cắt đứt bởi tiếng rên khe khẽ khi đôi môi người con trai mút lấy cần cổ trắng ngần.
cả người namra mềm nhũn dưới tác động của suhyeok. nhanh như chớp, anh liền luồn tay bế thốc cả cơ thể trần trụi của cô lên tiến về phía nhà vệ sinh khiến namra chỉ còn biết bám chặt lấy cổ anh để không bị ngã.
và việc gì đến cũng phải đến. một ngày mới lại bắt đầu.....
hai cô gái ngồi đối diện nhau trong quán cà phê nhỏ. namra với tâm trạng vui vẻ khuấy nhẹ ly nước bên cạnh, ngước mắt nhìn kang ah ngồi phía bên kia rồi nhẹ nhàng mở lời:
" hẹn tớ ra đây có chuyện gì vậy ? "
" thì lâu không gặp nên muốn đi chơi với cậu một chút thôi mà ? " - kang ah cũng mỉm cười đầy vui vẻ. đáp lại lại nhỏ cũng chỉ là cái gật đầu nhè nhẹ của namra.
" namra này....cậu có muốn đi đâu không ? đi du lịch chẳng hạn ? chỉ 2 đứa mình thôi. thời gian qua cậu vất vả rồi..."
bẵng đi một lúc, kang ah liền nhẹ giọng mở lời với namra, bàn tay của nhỏ cũng khẽ vươn tới nắm lấy bàn tay của namra đang đặt trên bàn. từ góc nhìn của namra, cô có thể thấy ánh mắt kang ah nhìn cô vô cùng chân thành.
" du lịch á ? hmmmm.....tớ sắp phải đi công tác mất rồi. là yêu cầu của cấp trên..." - namra chẹp miệng đáp lại cô bạn của mình, ánh mắt hiện mắt hiện lên tia áy náy xen lẫn tiếc nuối.
" công tác ? bao giờ cậu đi ? mà đi bao lâu ? " - nghe namra nói vậy, giọng kang ah đột nhiên lên cao hơn hỏi ngược lại cô.
" ngày mai....có lẽ....hmmmm....đi tầm một tuần...." - namra nhẩm tính trong đầu rồi thật thà đáp lại.
" à.....tiếc thật...."
kang ah khẽ kêu lên một tiếng sau khi nghe câu trả lời của namra. đôi mắt nhỏ liếc đi chỗ khác, khuôn mặt hiện lên nét trầm ngâm như đang suy nghĩ gì đó.
namra thấy bạn mình phản ứng như vậy thì cũng không mấy bất ngờ. cô chỉ để lại hai chữ xin lỗi trước khi rời đi. được đi du lịch cùng bạn thân, ai lại không thích cơ chứ ? vả lại namra còn vừa trải qua một khoảng thời gian khó khăn, đi du lịch đương nhiên sẽ giúp tâm trạng thoải mái hơn. nhưng vì công việc nên cô mới đành từ chối lời đề nghị tuyệt vời này từ người bạn thân của mình.
và khoảnh khắc namra bước ra khỏi quán cà phê, cô đâu biết sau lưng cô đã có một ánh mắt đang nhìn cô chằm chằm cùng một nụ cười đầy bí ẩn hiện lên trong một tích tắc rồi nhanh chóng vụt tắt.....
------------------------
hãy nhớ ngọt ngào đến mấy cũng tan thành mây 😇
định tháng sau mới up nhm thấy 2 bé up ảnh lên ins cùng lúc nên t cũng up luôn 😗
Advertisement
- In Serial7 Chapters
Of Gods and Dungeons
March 16, 2021 - Hiatus note: I will come back to this story! I'm really struggling with it, though. It's been a number of years and I kind of forgot what the original outline was. I still remember the main path, but not any of the details, because I stupidly didn't write an outline. Progress is being made. I'd like a very decent sized buffer before I start posting again. Don't want to get hopes up only to immediately disappoint! ----- Amy Barnes, an aspiring chemical researcher, finds herself dying from cancer. One of her most desperate prayers is answered in a way that she'd never dreamed possible, and she finds herself living a new life as a dungeon. Warning: Violence, morbidity Cover: Taken from here, courtesy of www.pexels.com by photographer @tookapic. Author's Note: I've read some dungeon core stories on here, and they've tickled my fancy. I've thought up a whole story, start to finish, and thought it'd be a blast to put it into words. Other than the violent and morbid aspects, this story is suitable for children. Aside from the vocabulary, that is. I will avoid the temptation to have any cursing, sexuality, or gore. Excessive gore, I suppose - it is a dungeon story, after all. I’ll do a little research from time to time, but this story will not have a great deal of rigor. I’ve made Amy’s knowledge comparable to my own for that reason. There’s a few things she knows more about than I do, and a few things that she knows less about. Unlike me, she doesn’t have access to Google - it’s a non issue for her to be more knowledgeable than me, on occasion :P This story does not use the same magic system that I’ve used in either Sorcery in Boston or A Summoner’s Confession. This one is mostly intention based, and designed to be easier access for people who are more used to the idea of, “It’s magic, therefore it works” kind of thinking. Do note that Amy is, in most senses of the term, overpowered. This goes along with the usual dungeon core stories. She’s not more powerful than other dungeons per se, but she does have knowledge and intelligence that puts them to shame. I thought about doing this in a LitRPG style, but systems take balance, and I wanted this to be pure fun to write.This story was inspired from a few sources. Despite the title, it wasn’t really inspired by Of Mice and Men, though some of the themes match. Rather, I’ve taken inspiration from a few dungeon core novels on Royal Road Legends for the main idea. Many conventions of dungeon core stories have been perverted from the genre, however. I’ve taken my usual science-loving self to town to play around with the powers, and I can only hope you have half as much fun reading this as I have had writing it.
8 91 - In Serial18 Chapters
Silent Calamity
A night of heavy drinking ends poorly for Ryan when he finds himself waking up in an unfamiliar home the following morning. He has no memory of how he got here, his phone keeps receiving strange messages, and to top it off, the seemingly unassuming neighborhood is revealed to harbor horrific creatures that should have no business existing in reality. Creatures he’s left with no choice but to face head-on. Ryan’s survival will depend on his ability to overcome his fears, adapt to the strange system of his new environment, and grow in power to stay ahead of the rising curve. Along the way, he’ll make allies, clash with enemies—both monsters and human alike—and perhaps even begin to uncover the mysteries of this world and how he came to be here.
8 218 - In Serial222 Chapters
Transmigrated into a Noble's beaten son
I was a novel reader transferred to another world. I'm a minor villain, but my beating was already over. With that my peaceful life awaits... or so I thought. Weekly update.
8 97 - In Serial16 Chapters
Hes Too Good For Me (SouDam)
Ehe! this is my 21st SouDam story!
8 178 - In Serial10 Chapters
Marinette Stone ( Daminette)
Its been three moths since Hawkmoth has been defeated, two months since Marinettes parents died, and one month sice she was adopted. Marinette has had a hard life. She became Ladybug at thirteen,deafeted Hawkmoth mostly herself , her parents died only a moth after , most of her friends hate her , along with many other things. So saying she had a hard life is an understandment .but Jagged Stone happily adopted her. So she is now Marinette Stone. She is also Clara Nightingales honary niece. After her junior year she moves to Gothom with her new family and friends.
8 161 - In Serial110 Chapters
Book of Randoms
Sum IRL stuff, My Inner Demons stuff and my own AU stuff all in one book. Perhaps some Bendy and the Ink Machine stuff. Along with random stuff, can't forget that. I post 1 chapter a day and occasionally even 2 a day, rarely 3 a day. Only under certain circumstances (dire situation, family visiting so I don't have time to make anything, miserable day, etc.) will there be no new chapter. (I'm gonna be really busy with important stuff so don't expect any new chapters for 2 weeks)
8 270

