《redamancy; lee suhyeok & choi namra》10
Advertisement
sau khi cảm thấy đã lấy đủ lời khai quan trọng của jung min seok, suhyeok mới mở lời hỏi hắn ta có yêu cầu gì không, coi như là đặc ân cuối cùng dành cho hắn trước khi hắn phải trả giá cho những gì hắn đã gây ra. nhưng min seok từ đầu đến cuối chỉ cúi gằm mặt rồi khẽ lắc đầu.
" có muốn nói chuyện với em gái cậu không ? " - suhyeok trầm giọng hỏi min seok. chỉ thấy khi nghe hai chữ " em gái " vang lên bên tai, min seok liền giật mình ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên tia hoang mang nhìn suhyeok. biểu cảm của hắn lúc này giống hệt với biểu cảm của jung min shi trước đó.
" em gái tôi....các người bắt nó rồi sao ? " - giọng min seok run run vang lên.
" là cô ta tự đến nói rằng muốn giúp chúng tôi điều tra..." - suhyeok đáp.
" con bé....nó vô tội....là....là tôi đã giết cô min kyung....đừng....đừng bắt em gái tôi...." - min seok gần như van xin mà ứa nước mắt. nhưng đáp lại hắn chỉ là nụ cười khẩy đầy khinh thường của suhyeok.
" anh em các người yêu thương nhau quá nhỉ ? vậy lúc hại min kyung và namra có nghĩ đến người thân của họ sẽ ra sao không ? " - suhyeok nghiến răng gằn từng chữ. lời nói của anh như lưỡi dao sắc bén cứa một đường dài vào trái tim min seok khiến hắn ta im bặt chỉ còn biết cúi đầu trốn tránh.
" vậy....hiện giờ em gái tôi ở đâu....cho tôi gặp nó..."
min seok khó khăn mở lời. suhyeok nghe vậy thì không nói gì, anh quay sang nhìn hong wook ngồi bên cạnh khẽ gật đầu một cái. cậu như hiểu ý đội trưởng của mình liền rút điện thoại ra gọi cho ai đó. chỉ thấy một lúc sau cánh cửa căn phòng họ đang ngồi bị mở ra, từ ngoài là một cảnh sát khác cùng jung min shi tiến vào.
nhìn thấy người con trai ngồi trên ghế với bộ dạng thê thảm, jung min shi bàng hoàng mở to đôi mắt. cô ta lao đến, hai tay bị kìm trong còng số tám vội đưa lên cố lay mạnh bả vai anh trai mình. như thể đã hiểu được những gì đang diễn ra, min shi liền run rẩy mở lời:
" a-anh....tại....tại sao anh...."
" hãy nói những gì cần nói trước khi không thể đi "
suhyeok lạnh nhạt lên tiếng. anh cảm thấy nếu anh còn ở lại đây thêm một phút giây nào nữa thì có lẽ anh sẽ cho hai anh em nhà jung một trận nhừ tử mất. dù sao không có cảnh sát, họ cũng sẽ dễ dàng nói ra hết sự thật với nhau. vì vậy suhyeok cùng hong wook mới đứng dậy rời đi, để lại không gian riêng cho hai anh em họ. hơn nữa căn phòng này đã được lắp đặt máy ghi âm và camera giám sát, việc của suhyeok chỉ là ngồi yên một chỗ quan sát và nghe những lời họ nói qua màn hình.
về phần jung min seok, khi nghe min shi hỏi như vậy thì chỉ còn biết thở dài, đôi mắt đỏ ngầu ngước lên nhìn em gái mình. giọng hắn khản đặc, dường như đã khóc rất nhiều trước khi run rẩy trả lời min shi:
Advertisement
" kết thúc rồi min shi ah, anh....anh đã khai ra hết rồi.... "
" gì....gì cơ ? tại sao anh lại làm như vậy hả ? còn mẹ thì sao....anh bị điên à ? " - qua máy nghe lén, suhyeok có thể nghe thấy được jung min shi gần như hét lên với anh trai mình.
" mẹ...." - giọng min seok bất giác nghẹn ứ lại, hắn cúi gằm mặt nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc chai sạn của mình mà nghẹn ngào. hàm răng cắn chặt lấy cánh môi đáng thương nhưng vẫn không thể ngăn được giọt nước mắt cay đắng tuôn ra.
" mẹ....làm sao ? hả....mẹ làm sao cơ ? anh.....anh nói cho em biết đi....mẹ làm sao cơ....anh....mẹ sắp phải phẫu thuật lần nữa rồi....anh....anh mau nói gì đi...." - đôi tay min shi run lẩy bẩy khẽ chạm vào vai anh trai mình. hốc mắt không biết từ khi nào đã đỏ hoe mà tạo thành từng giọt nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ. dường như min shi đã đoán được điều gì đã xảy ra nhưng cô ta vẫn gặng hỏi lại min seok với một tia hy vọng còn le lói.
" min shi, bình....bình tĩnh nghe anh nói....m-mẹ....mẹ....mất rồi em ah....vừa chiều hôm qua....."
min seok dường như đã thu hết can đảm để nói ra sự thật với em gái mình. chỉ nghe được có thế, hai tai min shi như có một tiếng sét nổ thật to mà ù đi khiến cô ta đứng không còn vững. đôi chân cô ta run rẩy, cảm tưởng lời nói của min seok như có một lực đẩy mạnh khiến cả cơ thể nhỏ bé đổ ập xuống nền đất lạnh lẽo. cổ họng min shi cảm tưởng như có ai đó dùng tay bóp chặt lấy, lồng ngực cũng trở căng tức khiến hô hấp trở nên nặng nề đến không thở nổi.
min seok thấy em gái mình ngồi bệt dưới đất thẫn thờ không nói nên lời liền đau lòng quỳ xuống dùng hai tay ôm lấy cô ta đang toàn thân run rẩy vào lòng. bản thân min seok hiện tại cũng rất đau đớn nhưng bản năng của một người anh trai khiến hắn không thể không quan tâm đến em gái mình. đôi tay jung min seok run run ôm lấy jung min shi đã nước mắt đầy mặt kia mà vỗ về, chính bản thân hắn cũng đang phải cố gắng gồng mình để nén những tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.
" a-anh...anh....lừa em đúng không....rõ ràng....mẹ...mẹ....sáng hôm qua vẫn bình thường...." - min shi cố gắng nặn từng chữ hỏi anh trai mình khi hai cánh môi cô ta đã đánh liên tục vào nhau. trong lòng thầm cầu mong min seok chỉ đang nói dối mình. nhưng sự thật phũ phàng đã tát min shi một cái thật đau khi cô ta nhìn thấy giọt nước mắt cay đắng cùng cái lắc đầu của anh trai mình.
" tại....tại sao lại thế ? c-có...có....phải do người phụ nữ kia không ? anh....anh nói gì đi...." - min shi với đôi mắt đỏ ngầu ngước lên nhìn min seok. ở một bên suhyeok khi nghe thấy cô ta nhắc đến người phụ nữ kia liền nhíu mày, tập trung hơn vào cuộc đối thoại của họ để không bỏ sót chi tiết nào.
Advertisement
" kh-không....bác sĩ nói....là do mẹ đã quá yếu....không thể cố thêm được nữa...." - min seok chua xót nói khi nước mắt hắn cũng đã rơi đầy mặt.
" min shi ah.....mẹ mất rồi....nên anh mới ra đầu thú....coi như để....để mẹ ra đi thanh thản....em đừng nói gì cả....là anh giết người....anh....anh sẽ nhận hết tội....em không làm gì hết....em vô tội...."
"....em...sau này nhất định.... phải sống thật tốt....nhớ phải lo...lo hương khói cho mẹ....biết chưa...." - min seok đỡ min shi đối diện với mình, giọng nói run run dặn dò từng chút như thể sợ rằng đây là lần cuối hai anh em họ gặp nhau. min shi nghe anh mình nói vậy thì lắc đầu nguầy nguậy, phát âm đã không còn tròn chữ:
" kh-không....không....không có anh....em sống tốt kiểu gì....mẹ mất rồi....còn mỗi hai anh em....em sẽ....sẽ chịu tội cùng anh..."
" không được....em còn tương lai phía trước....nghe lời anh lần này đi...."
"....nhưng còn người phụ nữ kia...."
" mặc kệ cô ta....mẹ mất rồi....cô ta cũng chẳng còn gì để uy hiếp chúng ta...." - min seok vụng về đưa tay lau nước mắt cho em gái. khi nhắc đến người phụ nữ kia, ánh mắt hắn hiện lên tia thù hận, giọng nói cũng trở nên nặng nề hơn. sau đó hai anh em nhà jung ôm nhau khóc nức nở. dường như nỗi đau mất người thân đã bào mòn trái tim họ khiến cả hai trở nên yếu đuối đến cùng cực.
bên kia màn hình, suhyeok nghe rõ mồn một cuộc hội thoại của min seok và min shi. hóa ra lý do min seok dễ dàng ra đầu thú tội danh giết người là bởi vì lương tâm hắn day dứt với người mẹ đã khuất của mình. nghĩ đến đây, suhyeok trầm mặc không biết nên biểu lộ cảm xúc gì lúc này. hơn ai hết, suhyeok hiểu việc tiễn người đã sinh ra mình về cõi vĩnh hằng đau đớn ra sao. bởi chính anh cũng đã từng trải qua. nhưng pháp luật là pháp luật, có tội thì phải trị, huống hồ họ còn dám động tới namra - người suhyeok coi như cả sinh mạng. vì vậy anh quyết không tha cho dù đó là bất cứ ai.
•••
sau khi thu âm cuộc hội thoại của anh em nhà jung, suhyeok liền đứng dậy đi về phía phòng tạm giam của namra. mục đích vừa là để thăm cô, đồng thời cũng muốn hỏi cô một số chuyện. cho dù jung min seok đã ra đầu thú nhưng suhyeok muốn bắt tận tay kẻ đã sai khiến hắn ta vì vậy anh cần biết được người phụ nữ mà anh em min seok - min shi nói là ai.
" namra ah, nói anh nghe....em có quen ai có mái tóc ngắn màu nâu, dáng người cao và có nốt ruồi ở mu bàn tay trái không ? " - suhyeok nhẹ nhàng cất giọng hỏi cô, dáng vẻ đã không còn nghiêm trọng như khi nãy.
" hmmmm....để làm gì vậy anh ? " - namra tỏ vẻ khó hiểu.
" đó là kẻ đã muốn hại em...." - giọng suhyeok chùng xuống. chỉ thấy namra trợn tròn mắt, ngờ vực nhìn anh.
suhyeok thấy điệu bộ của namra, anh hiểu cô đang nghĩ gì trong đầu vì vậy liền lấy ra một chiếc điện thoại và mở đoạn ghi âm lên cho cô nghe. đó là toàn bộ cuộc tra khảo mà suhyeok và hong wook đã tiến hành với min seok. mỗi một câu nói từ chiếc điện thoại chạy vào trong đầu namra đều khiến cô nhíu chặt hàng lông mày. não bộ nhạy bén của cô nhanh chóng tiếp thu tình hình và bắt đầu xử lý dữ liệu để tìm ra câu trả lời cho suhyeok, và cũng là câu trả lời có thể cứu cô khỏi oan ức.
" nếu đã giết min kyung vào đúng ngày họp lớp và muốn đổ tội cho em thì....người đó phải quen cả em và min kyung...." - namra đăm chiêu.
" có lẽ nào là người lớp mình ? " - suhyeok tiếp lời.
" cùng lớp....sao có thể nhẫn tâm như vậy ? " - nghĩ đến đây ánh mắt namra hiện lên một thoáng buồn bã. suhyeok hiểu ý cô, anh liền đưa tay ra khẽ vuốt lấy mái tóc đen nhánh của người đối diện như an ủi những ngổn ngang đang đè lên trái tim namra. rồi giọng nói của anh lại vang lên bên tai cô đầy dịu dàng:
" bé cưng....em là quan trọng nhất với anh....việc bây giờ là phải tìm ra hung thủ để đòi lại công bằng cho em....còn người đó có cùng lớp hay không, điều ấy không quan trọng....anh chỉ cần namra của anh bình an thôi...."
namra nhìn anh mỉm cười, cảm giác chạnh lòng khi nãy cũng đã bị gạt phăng đi mà không còn lưu lại dấu vết nào. người con trai này, từ khi còn đi học đến tận bây giờ vẫn luôn ấm áp với cô như vậy. điều ấy dù qua bao năm tháng vẫn chẳng hề có chút đổi thay mà chỉ ngày một lớn dần như tình yêu của họ.
" nếu dáng người cao và mái tóc ngắn màu nâu thì....hmmmm....có ai nhỉ ? " - namra cau mày khiến suhyeok cũng căng thẳng theo cô.
namra tập trung hết chất xám và trí tuệ để lục lại trong dòng chảy ký ức của cô xem có người như mô tả kia không. từng khuôn mặt của những người đã quen với từng cái tên hiện lên lướt qua tâm trí namra khiến hai hàng lông mày của cô càng hướng gần nhau hơn. và rồi khuôn mặt xinh xắn kia như ngộ ra điều gì đó khiến đôi mắt bất giác mở to, đôi đồng tử đen láy theo đó cũng giãn ra. có vẻ như cô đã tìm ra một cái tên nào đó khớp với những đặc điểm kia. trong căn phòng tạm giam với ánh sáng lập loè, suhyeok có thể nghe rõ giọng nói trong veo của namra khẽ vang lên:
" nốt ruồi ở mu bàn tay trái thì em không chắc, nhưng người có dáng người cao và mái tóc ngắn màu nâu mà em quen thì chỉ có.....sun hee thôi...."
Advertisement
- In Serial51 Chapters
Overseer
From the nothingness I appeared. Bodiless, voiceless, ageless, I have only thoughts and emotions to guide me. My one connection to the world lies in the hearts of a small colony of lizards, just on the cusp of maturing. I reach out to them without hands, inspiring them to be more than what they are, shaping their bodies from visions of lost memories. But where do the memories come from? I am always left with more questions than answers. In my lonely shapeless existence the lizards cannot hear my words, and they cannot feel my touch, and I must wonder, do I even really exist? --- Called emotional, abstract, and beautiful by readers, this story is an observational account of a disembodied entity that has the power to influence and change a race of mildly intelligent lizard creatures. Memories of a previous life often serve as inspiration, but also generate questions as to whom the entity might have been before it became an Overseer. (presented in short chapters) (Thank you readers for getting my story into the top 5 ;u; ~
8 155 - In Serial56 Chapters
The Adventures of a Unique Snowflake [rewrite in progress]
This was my first attempt at writing and I am not very proud of it. You're welcome to check it out, but know that it is only still available because someone requested that it stay up.
8 270 - In Serial7 Chapters
Un-usual
Maria Smith is an American Resident and a very bright student. She is beautiful. Lately her family broke. Her parents got divorced. Her mother had won the custody over her in the courts. Her mother being an Indian decided to send her to a boarding school in India. She did not want Maria to get affected by the divorce. So Maria was going to India. In a boarding school in the city of Mumbai called Emperial International School for her high school. Arjun Kashyap is a student in the Emperial Intenational School. He is also in the boarding.He doesn't talk to people much, he has his own group. He has quite some influence in the school and there is a rumour in the air that he can fight. He is from a village in Kolkata and is not much into the ways of the polite society.
8 145 - In Serial11 Chapters
Avant-Garde: Awakening
Avant-Garde: Awakening is the first installment of that three part series that follows the path of an orphan named John as he searched for the answers about his past. Along the way a greater mystery unfolds that has the potential to change everything we know. What happens when the people who have the answers you seek also have ulterior motives that can change the face of humanity and the solar system forever? This hard-hitting, action-packed, violent, space epic is sure to satisfy your suspenseful cravings and delivers a decisive plot that will compel you to continue reading till the very bitter end. C.K.Stang provides a unique and thrilling outlook on a possible future for humanity where we have accomplished so much, expanded so far and yet, learned so little.
8 156 - In Serial44 Chapters
True Insanity
Selfish. A tyrant. A madman. They called him many things but he ignored them. The man simply did not care what people thought of him. He did not care what they thought of the changes he was causing. He had one goal. And for that he was ready to ignore all morals. He would do anything for the betterment of humanity. He could only laugh when people who had once called him a genius and tried to make him use that genius for the sake of the world were now calling him insane for doing so. But when one tires of life, tires of fighting, ties of goals. The only thing left for him is to leave behind all that he has achieved thus far and move on. And so he did. But what lies after death? Was it heaven? Hell? Nothing? Or maybe... maybe it was just another life. If it was the fourth one... he hoped that this one would go easier on him.
8 164 - In Serial16 Chapters
The Paradoxical Dungeon
Adam was waiting in the endless void that is the afterlife after being kills by a random street mugger. While he is in the void he is offered another chance at life. To get summoned to another world as a hero. Without any hesitation, he accepts this new life. Only to find out that the mugger that killed him is also chosen to be a hero. To make matters worse for him, too many people were selected to be heroes and it ends up being him that is selected to be returned to the void. But right as he is being sent back he makes a deal with a strange entity to be reincarnated on its terms. After hastily excepting, he starts his new life as a dungeon with a few interesting quirks and unimaginable potential This story is 15+ just to be safe Queue(15)
8 194

