《redamancy; lee suhyeok & choi namra》7
Advertisement
trong căn phòng thẩm vấn ngột ngạt, hai con người ngồi đối diện nhau, bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy cả căn phòng. cảnh sát hwang dùng ánh mắt áy náy nhìn choi namra, khẽ mở lời phá tan sự im lặng:
" chị dâu....em biết là chị không làm việc đó....nhưng...."
" không sao....cậu cứ làm tốt nhiệm vụ của mình là được...." - namra mỉm cười không chút sợ hãi.
cảnh sát hwang nghe vậy chỉ biết thở dài. thực tình cậu rất mến namra và cũng rất ngưỡng mộ chuyện tình của cô với đội trưởng của cậu. mỗi khi đến thăm suhyeok tại sở cảnh sát, trên tay namra sẽ cầm theo một món gì đó để chiêu đãi đồng nghiệp của anh. vì vậy khi mọi nghi vẫn của vụ giết người đều hướng về cô, hwang hong wook có phần ngỡ ngàng vì không nghĩ một cô gái đơn thuần như namra lại trở thành nghi phạm chính trong vụ án này. nhưng thân là một cảnh sát, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc làm đúng nhiệm vụ điều tra của mình.
" em hỏi chị một số chuyện nhé ? " - hong wook mở cuốn sổ nhỏ, trên tay là chiếc bút sẵn sàng ghi chép lại từng chi tiết.
" ừ, cậu hỏi đi " - namra gật đầu đồng ý.
" chị với nạn nhân min kyung là bạn học cũ ? "
" ừ, bạn học cùng cấp 3 tại hyosan "
" trong bữa tiệc, thái độ của min kyung thế nào ? "
" cậu ấy vẫn rất vui vẻ, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả. mọi người cũng vậy, hoàn toàn không nhìn ra được hiềm khích " - namra nhíu mày cố gắng nhớ lại từng chi tiết.
" vậy...ừm.....chị giải thích thế nào về việc thời gian tử vong của nạn nhân trùng khớp với thời gian chị biến mất. "
" sau khi min kyung đứng dậy ra vệ sinh, thì điện thoại của tôi có đổ chuông nên tôi mới xin phép ra ngoài nghe điện vì sợ ảnh hưởng đến mọi người. nhưng sau khi tôi bắt máy chỉ nghe thấy tiếng xì xào của gió nên tôi nghĩ người bên kia gọi nhầm số và đã tắt máy ngay. nhưng lúc định đi vào bên trong thì....có ai đó đập vào gáy tôi. sau đó.....khi tôi tỉnh dậy thì....mọi chuyện đã xảy ra...."
namra chầm chậm kể lại những gì đã xảy ra với cô vào 2 tiếng trước. khuôn mặt cô gái bình tĩnh đến lạ, chẳng có vẻ gì là sợ hãi của một nghi phạm chính trong vụ án giết người. namra đủ thông minh để biết được rằng có người muốn hại cô, nếu cô nao núng lúc này chẳng khác nào khiến tên khốn ấy đạt được mục đích. không làm, không sợ. trời cao có mắt chắc chắn sẽ tìm được ra kẻ đứng sau mọi chuyện, việc của namra chỉ là phối hợp điều tra và nói ra toàn bộ những gì cô biết.
Advertisement
" còn việc chiếc kẹp tóc của chị nằm trong tay nạn nhân thì sao ? trên chiếc kẹp còn có mấy sợi tóc và đã được chuẩn đoán là của chị nữa ? "
hong wook nhăn mặt, bàn tay vẫn thoăn thoắt ghi lại từng chi tiết vào cuốn sổ điều tra. về việc tại sao cậu biết chiếc kẹp tóc ấy là của namra, đó là vì bức ảnh kang ah đã chụp lại và đăng lên tài khoản mạng xã hội của nhỏ.
" chiếc kẹp tóc ấy là một người bạn tặng cho tôi "
" có phải cô gái tên park kang ah ? " - hong wook xác nhận.
" đúng. cô ấy đã bảo tôi dùng nó trong ngày họp lớp và tôi đã làm theo. nhưng lúc tôi tỉnh dậy sau khi bị đánh ngất thì chiếc kẹp tóc lại biến mất và nằm ở chỗ min kyung. " - giọng namra hơi chùng xuống khi nhớ đến chiếc kẹp tóc kang ah đã tặng cô.
" vị trí bị đánh đó là từ đằng sau. vì sau gáy là điểm giao thoa của hệ giao cảm và hệ lý tính, nếu như đánh quá mạnh vào huyệt này thì sẽ có nguy cơ gây tử vong rất cao, bởi nó chi phối các dây thần kinh não và cột sống. nhưng tôi cảm nhận được lực đánh của người này không quá mạnh, như thể chỉ muốn tôi ngất đi một lúc để đổ tội giết người cho tôi chứ hoàn toàn không muốn hại chết tôi......." - bệnh nghề nghiệp của một bác sĩ trỗi dậy khiến namra phân tích cặn kẽ từng chút.
".....hơn nữa trước khi nhắm mắt, tôi có nghe loáng thoáng giọng nói của người đó. đó là giọng của một người đàn ông trẻ tuổi và hắn nói xin lỗi...."
—————————————————
vì vụ án của min kyung có liên quan trực tiếp tới namra vì vậy đích thân suhyeok đã đứng ra điều tra, từ bước khám nghiệm hiện trường đến bước đối chất với những người có mặt tại hiện trường ngày hôm đó.
các thành viên lớp 3/5 đương nhiên không tránh khỏi việc bị triệu tập để giúp vụ án nhanh chóng được đẩy ra ánh sáng, trừ sun hee ra vì cô ta vẫn còn hoảng loạn sau khi thấy cái xác của min kyung. vì người tra khảo bọn họ trực tiếp là lee suhyeok - người bạn đã học cùng 3 năm tại hyosan nên không ai dám gian dối nửa lời, kể cả cô bạn thân của min kyung sau khi đã bình tĩnh lại cũng ngoan ngoãn phối hợp. hầu hết lời khai của mọi người đều trùng khớp với lời khai của namra khiến việc điều tra hung thủ thực sự đứng đằng sau khiến suhyeok càng thêm đau đầu.
" cậu đã tìm ra được điều gì bất thường chưa ? " - cheongsan mở lời hỏi suhyeok trong khi anh vẫn vùi đầu vào những giấy tờ và những tấm hình liên quan đến vụ án của shin min kyung.
Advertisement
" tớ đang cố đây.....ashiiii " - suhyeok nhăn nhó.
" cậu không nghi ngờ ai trong lớp mình sao suhyeok ? " - cheongsan nghiêng đầu.
" học cùng nhau những 3 năm, ai lại có thể tàn nhẫn giết chết bạn mình trong ngày họp lớp rồi còn đổ tội cho namra chứ ? "
" lúc cô phục vụ làm đổ cà phê lên người min kyung ấy, nhìn cô ta rất lạ. kiểu sợ hãi thái quá, không giống thái độ của một nhân viên mắc lỗi thông thường...."
" ý cậu là...." - suhyeok ngẩng lên, ngờ vực nhìn bạn mình.
" hôm ấy chúng ta đâu có ai gọi cà phê vả lại một tầng của nhà hàng còn được lớp mình bao trọn. nhầm lẫn kiểu gì trùng hợp vậy ? " - cheongsan cố gắng dùng hết trí thông minh để suy luận.
" vậy là cô ta cố tình làm đổ cà phê lên min kyung để dụ cậu ấy ra ngoài ? " - suhyeok tiếp lời.
" ừ, không nằm ngoài khả năng đâu. " - cheongsan gật gù.
" cậu có nhìn rõ tên của cô ta không cheongsan ? "
" không để ý.....hình như là.....ừm....họ jung thì phải "
" nhưng cô ta không phải người trực tiếp ra tay giết min kyung đâu " - suhyeok trầm giọng.
" sao cậu biết ? " - cheongsan ngạc nhiên hỏi lại. hai mắt y mở to nhìn suhyeok khi nghe kết luận chắc nịch của anh.
" dựa vào vị trí vết bầm trên cổ min kyung, nó ở phía trên, hướng về phía cằm. vì vậy tớ nghĩ để siết cổ một người đến tắc thở thì hung thủ phải là một người cao hơn hoặc ít nhất là cao bằng nạn nhân. còn cô phục vụ kia dáng người quá thấp bé, thậm chí còn thấp hơn namra. một cô gái như vậy làm sao đủ sức siết cổ một người trưởng thành đến tử vong " - giọng suhyeok vang lên đều đều khiến lee cheongsan như được mở mang tầm mắt.
bẵng đi một lúc, cheongsan như nhớ ra điều gì đó liền vội vàng đập tay xuống mặt bàn, kéo sự chú ý của suhyeok khỏi đống giấy tờ kia mà mở lời như thể sợ rằng nếu không nói nhanh thì y sẽ quên mất chi tiết đáng giá nào đó:
" này....suhyeok....còn sun hee...cậu đã lấy lời khai của cậu ấy chưa ? cậu ấy là người trực tiếp nhìn thấy cái xác của min kyung mà ? "
" vẫn chưa....cậu ấy cứ hoảng loạn nên chẳng làm ăn được gì " - suhyeok thở dài.
" cậu có thấy sun hee cứ lạ lạ không ? " - cheongsan nhìn ngó xung quanh để đảm bảo không có ai đang rình mò bọn họ rồi y mới ghé sát vào tai suhyeok mà nói.
" lạ ? lúc cậu ấy ra ngoài, tớ mải lo cho namra nên không để ý " - nhắc đến namra trong lòng suhyeok dâng lên một cảm giác xót xa tột cùng. miếng đậu phụ nhỏ của anh, anh đến nặng lời còn không nỡ vậy mà nay lại bị một tên khốn nào đấy vu khống. suhyeok chỉ hận không thể nhanh chóng tìm ra kẻ đó mà tự tay bóp chết hắn để trả thù cho namra của anh.
" min kyung sau khi bị đổ cà phê vào người thì cậu ấy bảo đi vệ sinh đúng không ? vậy đáng lý ra cậu ấy phải ở trong nhà vệ sinh chứ...." - cheongsan nhìn xa xăm, cố gắng nhớ lại từng chi tiết.
"....." - suhyeok im lặng, tập trung nghe theo những lời nói phát ra từ miệng cậu bạn thân.
" nếu hung thủ có giết cậu ấy thì cũng vứt xác cậu ấy ở nhà vệ sinh chứ việc gì phải tốn công kéo ra phòng để dụng cụ của khách sạn. như vậy không phải dễ bị phát hiện hơn sao...."
".....với lại cậu có nhớ khi sun hee ra ngoài tìm min kyung và namra không ? rõ ràng cậu ấy mới đi chưa đầy 5 phút mà đã phát hiện xác min kyung ở phòng dụng cụ. nếu muốn tìm min kyung thì sun hee phải đến phòng vệ sinh mới phải, tại sao lại rẽ sang phòng dụng cụ....."
"....kết cấu của khách sạn là phòng vệ sinh ở đầu và phòng để dụng cụ ở cuối hàng lang, đi đi lại lại cũng phải mất một khoảng thời gian, vậy mà chưa đầy 5 phút sun hee đã phát hiện ra xác chết của min kyung trong phòng dụng cụ. mà muốn mở được căn phòng ấy thì phải có chìa khoá của nhân viên nhà hàng. cũng có khả năng hung thủ đã trà trộn vào đội ngũ nhân viên và cố tình cho chúng ta thấy xác min kyung. nhưng điều tớ thắc mắc là tại sao trong thời gian ngắn như vậy mà sun hee lại biết được xác min kyung nằm trong phòng dụng cụ trong khi ban đầu min kyung đã nói rằng cậu ấy đi vệ sinh mà...."
_________________
lần đầu mình viết thể loại suy luận này nên thực sự mong mọi người góp ý ạ huhu mình không thông minh, thậm chí còn đ bao giờ đọc Conan nữa nên viết mấy cái phá án này có thể còn dở, cả nhà hãy góp ý chân thành cho mình với 😭 cảm ơn trước nạ 💞
Advertisement
- In Serial18 Chapters
The Assassin System
In the modern - era of 20XX. Gamers all around the world were on anticipation of the new 'realistic' MMORPG. Astral Fantasy. It featured tags like 'swords and magic' and 'sci-fi'. In short, on Astral Fantasy you could be anyone you want. Be it the heroes from Fantasy Novels or those Space Mercenary on the Sci-fi genre. Now, Lilia Evergreen, a famous gaming streamer, became a beta tester for the anticipated MMORPG, which of course gained the envy of many. On the day of its beta release however, she suddenly heard a voice in her head. *Initiating power up* Amidst her confusion at the voice on her head, she suddenly noticed one thing. "Why does the sky have Hexagons on it?" Disclaimer: I do not own the photo. Credits to Shadowfox on pinterest. https://www.pinterest.ph/pin/743094007247328772/?nic_v2=1aRgsUGv8
8 249 - In Serial15 Chapters
The Winding Road
Levi Adams, an extraordinary man, forced to survive in extraordinary times. The old world order had fallen, and the demons lurking in everyone have begun to rear their ugly heads. The civilised of yesterday have become the savages of today-the ever-present presence of death forging people anew in the fires of a trying world... Can he walk through the world unchanged by its savage nature or become just another monster shambling through the world, hunger for death forever unsatisfied. The credit for the cover art goes to Grandfailure.
8 164 - In Serial21 Chapters
3 Hearts
With three hearts in one body, in a world that is inhabited by beings that are trying to kill me. How did I Civitas end up like this, although I was born completely normal... or was I? [NOTE: Ok since I am not able to bring my depressed ass to writing regularly, chapters come when they come. I can't guarantee anything, but I'll try to make chapters more frequent. Btw. In my opinion, my writing gets better after like chapter 6, so I recommend reading at least this far.]
8 88 - In Serial25 Chapters
The Queen's Toy
I missed how the sparrows struggled to escape a cage, which hopeless to leave at. Before I became the slave of the queen, I once was a commoner, no perhaps, I could say, I’m still a commoner as of now. I don’t know about anything but, one day while I was catching a few fishes from a riverside, my father suddenly called me in there, and shove right in front of my face a letter from the Queen. I could say, the context inside the letter, seemed normal. Yea, it was really normal. There were only threatening short words that said, if I don't become her toy, my whole family's head would be rolling in the ground! And in the end, that resulted in… Me, becoming the Queen’s toy. Struggle as long as I lived, no matter what everyone, nor my family will say, I’ll definitely escape from the palm of the queen! I’ll definitely become free one day! Discord server link: https://discord.gg/3d2u6abF4w
8 121 - In Serial16 Chapters
Almagear
At Year 2123 quarter of the world had been destroyed caused by Mass Weapon. A Scientist named Schrodinger Schwarz really mad at humanity choice and make seven intelegent automaton to destroy humanity. Five scientist run and hide to counter the automaton. They take one hundred human with them to become experimental rat to make a humanoid soldier. Can humanity survive and prevail? Or the Scientist rage hammer fall upon humanity completely? making the extinct? Lets join this struggle... -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Hello i'm U.N. Yura nice to meet you alli hope u enjoy the story This is my first submission in royalroad So i think i make some mistakes. so if u see or find it pls tell me TY
8 189 - In Serial81 Chapters
All The Things I Never Said // poetry
"Poetry is when an emotion has found its thought and the thought has found words." -robert frostA collection of heartbreak, trauma, childhood nostalgia, and love written by yours truly. and without further ado..here are all the things i never said.Started on 12/21/21highest ranks - #1 on poetry 2/9/22 #1 on poetrycollection 2/12/22 #1 on ramblings 1/14/22 #1 on nostalgia 4/19/22 #1 on sadquotes 4/22/22 #1 on poesia 6/3/22 #2 on thoughts 1/23/22 #3 on poems 2/18/22 © 𝟐𝟎𝟐𝟏 | 𝐰𝐫𝐢𝐭𝐭𝐞𝐧𝐛𝐲𝐚𝐯
8 61

