《redamancy; lee suhyeok & choi namra》3
Advertisement
đứng trước cửa phòng làm việc cá nhân tại sở cảnh sát, choi namra tò mò thò đầu vào bên trong quan sát tình hình. đôi mắt cô gái nhỏ giáo giác liếc xung quanh tìm kiếm bóng dáng của anh người yêu.
ồ, kia rồi. suhyeok của cô kìa.
anh đang nói chuyện với mấy đồng đội. nhìn cái dáng người cao lớn trong bộ quân phục, dáng đứng chống tay ở hông cùng hai hàng lông mày nhíu chặt kìa, chẳng giống suhyeok của cô chút nào. ai mà nghĩ con người đáng sợ lúc này khi ở nhà lại liên tục rúc vào người cô làm nũng không ?
" tôi đã dặn thế nào ? đây là vụ án quan trọng, tại sao lại để xảy ra sai sót như vậy ? " - giọng suhyeok trở nên nặng nề hơn khi anh nói chuyện với cấp dưới.
" em....em xin lỗi đội trưởng, em sẽ rút kinh nghiệm ạ " - người con trai đứng đối diện suhyeok hơi run lên, đầu cúi gằm không dám nhìn thẳng vào anh.
" thôi được, cậu ra ngoài đi. đừng để có lần sau " - suhyeok thở dài, xoa thái dương vẻ đầy mệt mỏi, phẩy tay với cấp dưới. trong đầu anh đột nhiên loé lên hình ảnh nụ cười xinh đẹp của choi namra. liều thuốc hiệu quả nhất xoá tan những giây phút làm việc căng thẳng của suhyeok chính là nụ cười của người anh yêu.
trở lại với chàng trai kia, sau khi vâng vâng dạ dạ liền vội vàng chạy ra khỏi phòng. ra đến cửa, nhìn thấy namra đứng đó, cậu nở nụ cười tươi rói vẻ mừng rỡ:
" a....chị dâu, chị đến tìm đội trưởng ạ ? "
" à....ừm "
namra cười bẽn lẽn gật đầu. những đồng nghiệp của suhyeok đã quá quen với việc có một cô gái da trắng mịn, mái tóc đen dài xinh đẹp đến tìm đội trưởng của họ. thoạt đầu, họ không có thiện cảm với namra cho lắm có lẽ vì gương mặt lạnh tanh trông có vẻ vô cảm của cô. nhưng sau thời gian dài tiếp xúc, ai cũng dần dần yêu quý cô thậm chí còn có chút đối đãi đặc biệt với " chị dâu " của họ.
Advertisement
sau khi chào tạm biệt cấp dưới của suhyeok, namra nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào mà không nói một tiếng.
" có chuyện gì nữa vậy ? " - suhyeok không ngẩng đầu mà vẫn chăm chú nhìn vào đống giấy tờ trước mặt. có lẽ anh tưởng đồng đội của mình nên mới tùy tiện hỏi một câu.
" tôi đã bảo là.....ơ, bé cưng sao em lại đến đây ? " - suhyeok vừa nói vừa ngẩng đầu lên khi thấy người đối diện mình không đáp. chưa nói hết câu, anh đã phải vội vã thay đổi tông giọng khi thấy người trước mắt anh là miếng đậu phụ nhỏ trắng xinh của anh.
" em đến tìm người yêu em "
choi namra cười. suhyeok ban nãy và suhyeok khi ở với cô quả thật là hai người khác nhau một trời một vực. vẻ nghiêm nghị của đội trưởng lee giờ đây đã bay biến từ lúc nào, chỉ để lại một suhyeok rạng rỡ như mặt trời của namra. phải, suhyeok của namra.
" nhớ anh à ? vừa hay anh cũng đang nhớ em " - suhyeok cười đầy sủng nịnh, bước đến vòng tay qua ôm lấy eo namra mà kéo cô vào lồng ngực vững chắc của anh. dáng người cao lớn cúi xuống thì thầm quyến rũ vào vành tai cô.
namra đã quá quen đối với kiểu " biết rồi còn hỏi " của suhyeok, vì vậy cô chỉ bật cười khúc khích rồi đánh nhẹ vào vai anh. phòng làm việc của suhyeok bỗng nhiên biến thành chiếc lồng riêng của đôi chim sẻ quấn quýt thể hiện tình cảm. mặc dù ngày ngày chung giường nhưng khi ở cạnh suhyeok tại phòng làm việc riêng của anh, không hiểu sao namra lại có chút thích thú. có lẽ chính là vì những biệt danh như kiểu " chị dâu " hay " cục cưng của đội trưởng lee " mà đồng nghiệp suhyeok đặt cho cô. và nó khiến namra cảm thấy tự hào...
•••
sau khi quyến luyến tạm biệt suhyeok, namra rảo bước trên con đường nhỏ dẫn tới một quán cà phê. cô mở cửa bước vào, mùi thơm của đồ uống đánh thức khứu giác nhạy bén của namra. từ trong một góc bàn, một bàn tay giơ lên vẫy vẫy giữa không trung thu hút sự chú ý của cô, theo sau đó là giọng một cô gái vang lên:
Advertisement
" namra ah "
namra nhoẻn miệng cười rồi bước chân nhanh chóng đến ngồi đối diện cô gái kia.
" chờ tớ lâu không ? " - namra lịch sự hỏi.
" tớ vừa đến thôi " - cô gái lắc đầu.
" kang ah, cậu về nước sao không nói cho tớ biết ? " - namra chống tay vào cằm, ra vẻ hơi giận dỗi.
" muốn tạo bất ngờ hì hì. nhớ cậu lắm đấy " - người tên kang ah cười tươi rói, khẽ nắm lấy tay namra.
" ôi vinh dự cho tôi quá, được siêu mẫu park đây nhớ nè " - namra đùa.
" còn tưởng bác sĩ choi quên tớ "
hai cô gái trẻ xinh đẹp thoải mái chọc ghẹo nhau khiến không khí của quán cà phê cũng trở nên nhộn nhịp hẳn.
bên cạnh nam onjo, namra còn có một người bạn thân khác tên park kang ah. thực ra, mới đầu namra không hề để ý đến cô bạn này. với bản tính của một người lạnh lùng, namra hoàn toàn khép mình khỏi những mối quan hệ xung quanh. nhưng chính suhyeok đã thay đổi cô, khiến cô được mọi người đón nhận và cũng có nhiều bạn hơn. và park kang ah là một trong số những người nhiệt tình giúp đỡ cô nhất từ năm bọn họ học lớp 12. đến khi lên đại học, hai người vô tình gặp lại nhau và dần dần tình bạn lại càng trở nên khăng khít. sau đó kang ah đi du học và trở thành một siêu mẫu, dù không đình đám cho lắm nhưng cũng gọi là có chút tiếng tăm. bao năm không gặp, tuy xa mặt nhưng không cách lòng vì vậy choi namra và park kang ah vẫn thường xuyên giữ liên lạc với nhau và mối quan hệ của bọn họ ở hiện tại vẫn vô cùng thân thiết.
" cậu định về luôn sao ? " - namra tò mò mở lời.
" ừm, về cống hiến cho đất nước chứ " - kang ah cười.
" wow.....vậy có chỗ ở chưa ? hay là đến ở với tớ đi " - namra hào hứng đề nghị.
" trước khi về tớ đã chuẩn bị hết rồi. nhà cậu còn có suhyeok mà, tớ nào dám làm kì đà. với lại sợi dây chuyền kia có phải suhyeok tặng cậu không ? khai mau " - kang ah tinh nghịch chỉ vào sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ namra. nghe vậy, cô chỉ cười ngại ngùng rồi khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
" eo ôi, bao năm rồi mà vẫn như hồi mới yêu thế ? hạnh phúc thật, ghen tị quá đi " - kang ah đùa nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền.
" cậu cũng kiếm cho mình một anh đi chứ "
" thực ra tớ có rồi " - kang ah đột nhiên ngẩng lên, bàn tay khuấy ly nước một cách thanh lịch.
" gì cơ ? thế mà im thin thít vậy ? " - namra tròn mắt ngạc nhiên. vừa chất vấn cô bạn thân vừa đánh nhẹ vào mu bàn tay người đối diện.
thấy hành động của namra, kang ah chỉ khẽ nhếch môi. không còn là nụ cười tươi tắn đáng yêu như khi nãy mà thay vào đó là nụ cười đầy bí ẩn. cô nàng nhìn thẳng vào mắt namra, chất giọng đột nhiên trùng xuống mà trở nên
nghiêm túc đến lạ:
" rồi sau này cậu sẽ biết thôi namra. người này rất quen thuộc....xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt đấy. "
Advertisement
- In Serial41 Chapters
Doctored Chance: The Unpleasant Preceding of "Pajama Boy" and What Drove Him to Murder
I, Mick Chadwick, regret to inform my readers that this memoir contains nothing but the truth, which in the case of Tobias MacClain, most ridiculed as Pajama Boy, is far from pleasant. If you seek to relate to a hero more than to aspire to them and have the stomach for unpleasant things such as a hero left for dead, villainous scars, bomb threats, and murderous intent, then look no further. All of these gruesome things and more await from my research, and though I do not wish them on any man or woman, I cannot bear this burden on my own much longer. In the words of Tobias MacClain himself, "Sometimes, a villainous act can cause the greatest good." I hope that all my villainous acts of sneaking, blackmailing, diary-reading, and grave-digging, among others, will be redeemed as I present this complete and truthful memoir to the world, and with any luck, open eyes to the truth of what we call "villainy". Doctored Chance: The Unpleasant Preceding of "Pajama Boy" and What Drove Him to Murder ********* MATURE FILTER IS FOR:- violence- graphic imagery (blood, burns, fairly dark headspaces)- cartoon depiction of burn scars for visual aid Despite graphics, Mick Chadwick's writing keeps Mr. MacClain's terrible tale light somehow. This is foremostly a comedy.
8 164 - In Serial16 Chapters
World of Kings: Aegaeon’s Path
In a world Inspired by The Legend of Randidly Ghosthound, a young man wakes up with no remembrance of who or what he is. All he knows is that he must grow in order to survive.
8 109 - In Serial6 Chapters
The Last Player
This novel tells the story of Allen, a virtual mmorpg game player who once made the history of mankind, Creatia. But who would have thought that the legendary game had to close the game due to a significant decline in players Even at the last moment of this game, only Allen alone stood to see the end of the world that accompanied him for 30 years But just as he thought that this was the end, a miracle happened He returned to the previous 30 years! What is the meaning and purpose of returning to the past? To be the strongest? Protecting those he cares about, or to prevent Creatia from closing? No matter what, regrets and mistakes will not be repeated a second time! strongest items, hidden dungeons, secret quests, legendary jobs. He knows it! And here, the journey of the last player, begins! --- Skip to game: chapter 11 If you find a typo/error, please let the author know!
8 195 - In Serial14 Chapters
Evolution-revolution ! ( On Hiatus.... I will never give up... just need time. )
In a green planet, much like earth. A silvery round ball appeared out of seemingly nowhere. No, it was silver in color, but in fact it seemed like it was something organic... ___________________________________ In a world full of magic and unplea- I mean pleasant surprises, a being like no other appeared. A life form like no other... or wait, what the !?!? An experimental weapon made from gods ? A being made to destroy? Wait ! Gods ??? What the heck ?.... Something went wrong in the experiment, and what seemed like a success, failed... and so they threw it in a "trash" world, at least then it would be forgotten by everyone.. or would it ?
8 296 - In Serial200 Chapters
Some of my favorite comments on Wattpad
Read the title :) there also some random stuff in here like random pics and among us comments
8 238 - In Serial109 Chapters
LOVENEMIES [END]
Remake dari novel china Rock Sugar and Pear Stew. Aku suka banget sama novel ini, jadi aku memutuskan untuk meremakenya dengan tokoh khayalanku sendiri. Tulisan ini sama persis dengan novel sebenarnya. Aku hanya mengubah nama tokoh, latar dan beberapa hal yang lain sesuai dengan kebutuhan cerita.---Kim Myungsoo dan Bae Sooji adalah teman satu sekolah selama enam tahun di Sekolah Dasar. Setelah diganggu oleh Sooji selama 6 tahun penuh, Myungsoo memutuskan untuk melepaskan diri dari Sooji dengan sekolah di Sekolah Menengah Pertama yang berbeda dengan gadis itu. Tanpa kontak selama enam tahun selanjutnya, siapa yang menyangka bahwa Kim Myungsoo dan Bae Sooji suatu hari akan bertemu lagi di universitas?25 Juni 2021
8 174

