《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 36
Advertisement
Thời điểm nhận được thiệp mời từ lễ đấu giá, Lam Băng có chút bất ngờ. Đương nhiên, không phải bất ngờ vì thời gian của lễ đấu giá - thời gian của buổi đấu giá trùng hợp rơi vào ngày cuối cùng của buổi triển lãm "Dồi giàu mà bần cùng" của Thủy tiểu thư. Chuyện này thì người trong giới hội họa đều biết, mặc dù Lam Băng không phải người trong giới, nhưng ai bảo bạn gái của nàng là người trong đó đây?
Cũng không phải ngạc nhiên vì được mời – cùng người yêu xuất hiện trong những trường hợp quan trọng, không có gì ngạc nhiên. Lại càng không phải vì thời gian mà bất ngờ - cách ngày kết thúc lễ đấu giá còn đến ba ngày đâu. Mà bất ngờ bởi vì chính thư mời.
Đây là một bức thư mời được chế tác vô cùng tinh mỹ gần như tuyệt đối, nội dung ngắn gọn lời mời thành ý tất cả đều được viết bằng bút lông, chữ viết xinh đẹp, thậm chí còn xưng hô nàng là "đạo diễn Lam Băng tôn kính". Nhưng, lạc khoản không phải tên Thủy Nhạc. Đây thoạt nhìn là một bức thư mời hết sức trang trọng từ hội đấu giá đến một vị đạo diễn nổi danh nào đó, chỉ thế không hơn.
Lam Băng cũng không định hỏi nhiều, chỉ tự mình sắp xếp thời gian. Đối với chuyện này Thủy Nhạc cũng không hề nhắc tới, nàng chỉ cần đến đó là được, nói không chừng đến đó sẽ gặp được Thủy Nhạc, lúc ấy mọi người xung quanh sẽ khách khí gọi em ấy "Thủy tiểu thư" ... Nàng thực chờ mong.
Một buổi đấu giá nghệ thuật chuyên nghiệp, so với những buổi đấu giá từ thiện trong giới giải trí hoàn toàn khác nhau. Trước lễ không có biểu diễn ca múa linh đình, trong lễ không có ký giả quay phim, sau lễ cũng không có ăn uống giao lưu. Lam Băng tuy không phải lần đầu tiên tham dự, nhưng là lần đầu tiên thành kính đến tham dự. Đương nhiên, nàng cũng không mua tranh, bởi vì nàng không cần mua tranh để đổi lấy vé mời, mà là vị khách đặc biệt được sư huynh của Thủy tiểu thư mời vào... Giờ phút này, vị sư huynh trong truyền thuyết kia đang đứng bên cạnh nàng.
Sư huynh, có chút... nghiêm trang. Nghiêm trang, giống như phu tử thời cổ, nhưng kỳ thật so với Lam Băng không nhiểu ít tuổi. Có lẽ lớn hơn một chút, ân, thực trẻ tuổi. Thời điểm nhìn thấy anh ta, không biết thế nào Lam Băng lại nhớ đến lần trước nhất thời xúc động nhắc với Thủy Nhạc phải chính thức gặp mặt sư huynh cảm ơn vì đã chăm sóc bạn gái mình, vì thế thành thực nói: "Thủy Nhạc luôn nói với em sư huynh rất lợi hại, hôm nay rốt cuộc gặp được anh. Em ấy cũng thật may mắn, cảm ơn sư huynh vẫn luôn giúp đỡ em ấy!"
Không nghĩ tới sư huynh lại nói: "Phải cảm ơn em mới đúng, nếu không phải vì em, mọi người sẽ không có cơ hội thưởng thức nhiều tác phẩm xuất sắc như vậy." Nói xong cũng không cần Lam Băng đáp lại, dẫn nàng vào hội trường.
Lam Băng mơ hồ có thể hiểu được ý anh ta, lại cảm thấy không hoàn toàn như ý mình đã nghĩ, mang theo một chút nghi hoặc, mãi đến khi hội đấu giá sắp chấm dứt.
Advertisement
Lễ đấu giá tiến hành rất thuận lợi, bức tranh cuối cùng "Mưa gió sắp đến" vẩy mực nước từ trên núi chảy xuống, lấy một ngàn hai trăm vạn thành giao như dấu chấm tròn hoàn mỹ kết thúc buổi đấu giá. Đây là bức họa có giá trị cao nhất của Thủy tiểu thư cho đến thời điểm hiện giờ, cũng là tác phẩm duy nhất có giá trị vượt một trăm ngàn vạn. Lam Băng cảm thấy cùng chung tự hào, vì bức "Mưa gió sắp đến" này, nàng cùng cô xối một trận mưa rừng giàn giụa.
Ngày đó quay phim trên đỉnh núi. Bọn họ ở cũng không phải đỉnh núi cao nhất trong rặng núi này, nhưng là nơi có tầm nhìn trống trải nhất. Từ vách núi nhìn ra xa, có thể thu vào tầm mắt tất cả đồi núi cùng thung lũng bốn phương.
Mưa trên núi, luôn khó mà phòng. Mây đen cùng gió lạnh đột nhiên xuất hiện, không khí dần xơ xác tiêu điều. Đoàn phim bắt đầu cuống quýt thu dọn. Lam Băng cũng cùng đoàn phim bận rộn, thời điểm dọn gần xong, mắt thấy mưa to sắp đến, nàng đưa mắt tìm một vòng trong đám người lại không nhìn thấy Thủy Nhạc. Lúc này có người vỗ vỗ vai nàng, thợ quay phim vô cùng lo lắng chỉ chỉ về phía vách núi: "Từ vừa bắt đầu liền đứng ở đó, chưa từng nhúc nhích."
Lam Băng đột nhiên quay đầu nhìn về phía vách núi, Thủy Nhạc đang yên lặng đứng trên vách núi cách vài thước xa, đưa lưng về phía mọi người, không rõ mặt. Gió càng lúc càng lớn, mái tóc dài lay động trong gió, tay áo tung bay, phảng phất di thế độc lập.
Buông đồ vật trong tay, Lam Băng dưới cái nhìn chăm chú của mọi người đi về phía Thủy Nhạc. Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, nàng đi đến cách một bước xa liền dừng lại, cũng không gọi cô quay lại, cứ như vậy yên lặng đứng sau lưng, tầm tay có thể chạm đến thân thể cô.
Thủy Nhạc tựa hồ không hề phát giác, thể giới im lặng đến chỉ còn tiếng gió phần phật.
Mưa bắt đầu rơi, đầu tiên là từng giọt từng giọt to như hạt đậu, lặng im nện trên người, dần dần rõ ràng đến có thể nghe thấy âm thanh chúng gõ lá cây, tảng đá, càng ngày càng dày đặc. Mặt đất bị nước che phủ nhanh chóng trở nên ẩm ướt.
Không biết ai từ nơi trú mưa chạy lại, đưa cho Lam Băng một cây dù lớn, lại vội vàng xoay người trở về. Lam Băng ngay cả cảm ơn cũng chưa kịp nói, mở ô ra, đi đến bên cạnh Thủy Nhạc, đem ô bao phủ lên hai người. Mưa to như trút nước.
Mưa không ngừng rơi trên ô che dọc theo hình cung bên ngoài rơi xuống, từng viên từng viên sâu thành chuỗi hạt, bên trong màn mưa, thế giới riêng thành một bối cảnh.
Lam Băng rốt cục thấy rõ biểu hiện trên mặt Thủy Nhạc, không buồn không vui, như là chăm chú ngắm nhìn rừng núi phía xa, lại phảng phất xuyên thấu qua màn mưa dày đặc, nhìn về nơi xa xăm nào đó.
Chờ đến khi nước trên mặt đất ướt gấu quần Lam Băng, mưa bụi tung tóe văng vào trong thấm ướt bả vai nàng, Thủy Nhạc mới bất ngờ xoay người, liền đụng vào ánh nhìn chăm chú của nàng.
Advertisement
Thủy Nhạc hơi ngạc nhiên, lát sau lại tự nhiên mà vậy kéo lấy cánh tay cầm dù của Lam Băng, thân mật ghé sát vào nàng, nói: "Em muốn vẽ tranh!"
"Cảm ơn sự có mặt của mọi người, cùng với sự yêu mến với các tác phẩm của Thủy tiểu thư!" Không biết lúc nào sư huynh đã đến trước đài đấu giá: "Đồng thời tỏ vẻ xin lỗi, vì Thủy tiểu thư không thể đến hiện trường, thật sự phi thường ngượng ngùng!"
Lam Băng lấy lại tinh thần, nghe được phía sau có người vui đùa: "Chúng tôi đã quen rồi. Thủy tiểu thư không xuất hiện cũng tốt, nhỡ đâu là một vị hán tử thô kệch, không chừng chúng tôi sẽ không thể chấp nhận ~ " làm mọi người cười vang.
"Tất nhiên là không." Sư huynh nghiêm trang phản bác, sau đó nhanh chóng dời đi đề tài: "Tin tưởng tất cả mọi người đều chú ý, trong các tác phẩm hệ liệt chủ đề "Dồi dào mà bần cùng" của buổi bán đấu giá hôm nay, thiếu một bức tranh." Vừa dứt lời, trên màn hình liền xuất hiện bức tranh Lam Băng cầu mà không được kia. Mọi người đang ngồi bắt đầu châu đầu ghé tai.
Lam Băng không tự giác ưỡn thẳng eo, nàng thực muốn biết, Thủy Nhạc muốn tặng bức họa này cho ai. Nàng thừa nhận, nàng từng có một chút như vậy, canh cánh trong lòng.
"Tin tưởng hôm nay không ít người là vì nó mà đến, nhưng đáng tiếc là, trước khi bức tranh này hoàn thành, Thủy tiểu thư cũng đã đem nó tặng cho một vị bằng hữu." Thừa nước đục thả câu hiển nhiên không phải đam mê của sư huynh, vì thế trong màn hình một góc nào đó không ngừng được phóng to, đến khi có thể thấy được rõ ràng chữ ký phiêu dật của Thủy tiểu thư, cùng với một câu đề tặng mơ hồ hồ giấu bên dưới tầng tầng nước màu: Thân tặng đạo diễn Lam Băng thân yêu nhất.
Lam Băng dùng lực nhéo nhéo lòng bàn tay mình. Nàng vẫn không nhúc nhích, gắt gao nhìn chằm chằm hàng chữ kia, đem hết toàn lực khống chế phản ứng của mình. Thân yêu nhất, đạo diễn Lam Băng. Đây rõ ràng là một câu tình thoại! Nhưng là, hiện tại nàng cũng không đến mức không thể làm bộ như đây chỉ là một cách dùng từ lễ phép!
Lam Băng còn đang âm thầm thiên nhân giao chiến, sư huynh lại mảy may không thể hiểu cho tâm tình của nàng. "Chúng tôi thực vinh hạnh chào đón sự góp mặt của đạo diễn Lam Băng." Đợi đến khi Lam Băng cùng mọi người chào hỏi, mới nói tiếp: "Vài ngày trước đây, đạo diễn Lam Băng vừa công chiếu tác phẩm mới nhất, tên gọi "Cô giáo của em. Đây là bộ phim công ích xã hội dùng để tưởng niệm một vị giáo viên ở vùng núi, do phòng làm việc của đạo diễn Lam Băng độc lập đầu tư, hơn nữa sẽ dùng toàn bộ lợi nhuận xây dựng lại trường học tại vùng núi, cũng thành lập một quỹ từ thiện cùng tên." Sư huynh nghiêm túc giới thiệu đầy đủ giá trị bộ phim.
"Đây cũng là lý do lần này Thủy tiểu thư sáng tác liên tục hơn ba mươi tác phẩm, cũng tổ chức riêng một buổi đấu giá. Linh cảm của các tác phẩm chủ đề "Dồi giàu mà bần cùng" toàn bộ đều xuất hiện trong lúc quay phim. Căn phòng hai người này, cũng chính là nơi mà đạo diễn Lam Băng sinh sống trong hơn một năm quay phim ở vùng núi nghèo khó kia."
Toàn trường ồ lên. Lan Băng ngồi ở chỗ kia, thong dong tự nhiên nhận lấy ánh mắt hàm nghĩa đến từ bốn phương tám hướng, im lặng chờ đợi những lời tiếp theo.
"Dưới đây là lời nhắn của Thủy tiểu thư." Quả nhiên, sư huynh mở ra tờ giấy đang cầm trên tay, giơ giơ lên trước mặt mọi người, sau đó bắt đầu đọc lên từng câu từng chữ: "Đạo diễn Lam Băng nói nếu số người xem khả quan, sẽ có thể thành lập một quỹ từ thiện, còn nói nhưng mà những loại phim này bình thường đều rất ít người xem. Cứ việc tôi đã biết đây chỉ là những lời khiếm tốn của cô ấy, nhưng không khỏi nghĩ đến phải làm chút gì ngoài bộ phim để ủng hộ cô ấy, dù sao trong lúc quay phim tôi cũng không giúp được gì cả, thật không hiểu chút nào a." Lúc sư huynh đọc đến chữ "a", Lam Băng thiếu chút nữa bị vẻ mặt cứng ngắt của anh ta chọc cười ra tiếng, nhưng làm thế nào cũng cười không nổi: "Cũng may tôi vẫn còn chút tài nghệ. Cho nên quyết đã định tổ chức buổi đấu giá này, toàn bộ tiền thu được hôm nay sẽ quyên góp cho quỹ từ thiện "Cô giáo em", bày tỏ tấm lòng biết ơn với tất cả thầy cô giáo miền núi. Đối với đạo diễn Lam Băng, không cầu đưa thang sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, chỉ cầu dệt hoa trên gấm."
Đến đây bầu không khí đã rất nóng, Lam Băng xuyên qua hiện trường đầy tiếng vỗ tay và tán thưởng, nhận lấy toàn bộ lời chúc mừng, thuần thục bày ra mị lực của "đạo diễn Lam Băng", nhưng làm sao cũng không thể xóa đi chút u sầu trong lòng. Làm sao mà được chứ, cô không chỉ nói với nàng một câu tình thoại, mà còn vì nàng viết một phong thư tình....
"Đây là con tự dịch?"
"Vâng, đến lúc đó có thể dựa theo nhạc phổ lại sửa lại lần nữa."
"Dùng cho Album mới?"
"Không phải, con không định thu bài này cho Album mới. Chỉ là bản thân rất thích bài thơ này, nên muốn viết lại thành nhạc, hát cho người nào đó nghe... Cho nên lão sư cứ tùy ý mà làm, không cần vội, cũng không phải không nó không thể, chủ yếu xem tâm trạng lão nhân gia ngài đi!"
"Ha ha, được rồi, vậy cứ để đây, xem tâm trạng chú đi!" Hoài Bắc cất kỹ bảng chép tay, thấy Thủy Nhạc có vẻ nói chính sự xong không có việc gì làm, thuận miệng hỏi: "Có hứng thú giúp chú ghi âm một chút không?"
"Được a!" Thủy Nhạc không cần nghĩ liền đồng ý, thậm chí còn có vẻ vô cùng hứng thú.
Đợi đến khi mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Thủy Nhạc cùng Hoài Bắc và một số nhân viên đi đến phòng ghi âm, điện thoại của Lam Băng đột nhiên gọi lại đây.
"Lam."
"Đã nhận được hoa của em."
"Cáp?"
"Không phải em nói muốn vì chị dệt hoa trên gấm sao, chị đã nhận được."
Thủy Nhạc thả chậm bước chân, tươi cười theo khóe miệng kéo dài đến đáy mắt: "Bán đấu giá kết thúc rồi?"
"Chị đang ở dưới lầu nhà em."
"A? Nhưng mà, hiện tại em cũng không ở nhà nha... Em đã hứa giúp Hoài Bắc lão sư ghi âm, phải đến tối mới có thể trở về. Chị... ở nhà chờ em?"
Điện thoại bên kia trầm mặc hơn mười giây, mới truyền tới thanh âm âu sầu của Lam Băng: "Chị muốn gặp em, ngay bây giờ."
Thủy Nhạc sửng sốt dừng chân, nắm di động nhất thời không nói nên lời. Cô chưa bao giờ nghe giọng nàng trầm thấp đến thế, cố chấp mà mạnh mẽ, không cho cự tuyệt. Trong lòng Thủy Nhạc không tự giác hiện lên vẻ mặt Lam Băng giờ phút này, ánh mắt nàng nhất định là ám trầm, áp lực cất giấu u quang. Thật lâu trước đây nàng đã thường xuyên nhìn cô như thế, nhưng cô lại luôn bị ôn nhu bên môi nàng mê hoặc tầm mắt, chỉ lo hưởng thụ ôn nhu từ nàng.
"Được, em lập tức trở về."
Thủy Nhạc gác điện thoại, hít một hơi, đuổi theo Hoài Bắc, vẻ mặt phi thường xin lỗi, lời giải thích đến khóe miệng lại khó có thể nói ra.
Hoài Bắc hiểu được, không quá để ý nói: "Lam Băng có chuyện sao? Vậy con đi trước đi, hôm khác lại đến ghi âm."
Thủy Nhạc thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng cũng rất để ý, đối với các nhân viên công tác bên cạnh cúi đầu giải thích: "Thật sự ngượng ngùng, xin lỗi xin lỗi, làm mọi người chuẩn bị lâu như vậy, chậm trễ thời gian của mọi người!"
Mọi người đều tỏ vẻ có thể hiểu được: "Không sao không sao, dù sao đều phải chuẩn bị ~ "
"Cảm ơn, ngày mai con nhất định sẽ đến." Sau đó nhìn Hoài Bắc bổ sung một câu: "Sau này nếu lão sư cần demo, con sẽ vô điều kiện làm giúp."
Hoài Bắc nở nụ cười, ôn hòa phụ họa: "Ha ha, vậy thì tốt rồi, tái ông mất ngựa a ~ "
"Nhờ họa được phúc a!"
"Bọn anh cũng nghe, Thủy Nhạc đại nhân không được nuốt lời đó!"
Advertisement
- In Serial218 Chapters
The Armorer and the Infinite Dungeon
Ukrainian urban explorer Yulia Ishenko makes a wish upon the heart of Chernobyl to make a difference in the world. Upon touching Chernobylite she is pulled into the world of magic and is reborn in a chimera village on the Edge of the Infinite Dungeon also known as the Bottomless Chasm.What are these odd, crystalline-organic chimera? What is the System? Can Yulia macgyver her litrpg System to get ahead in an alien culture, return her humanity and regain what she lost without becoming a monster herself? Read to find out! A progression litrpg with wholesome characters & plentiful adventures of doom!
8 234 - In Serial116 Chapters
Level: Zero
Walter Alvis, all around video game addict, finds himself magically summoned into a fantasy world. To his dismay he discovers that, unlike in his run-away imagination, he is completely helpless as a, "Level: Zero." Now he has to find a way to get along with the knight and Paladin-select, Elin Folcey, while at the same time desperately surviving by his wits.
8 229 - In Serial20 Chapters
Ekalius Online
[This web-novel has been rewritten as of the 27th of May 2019 and reviews, ratings and followers may not reflect the current novel (both positive and negative).] Leo found himself thrown out of the Guild he helped elevate to the top in the popular VRMMORPG Garius Online. His contract forced him to reset his character back to level 0. He had worked on a questline for 8 years to earn his spot in the Saint Trials, yet this sudden development forced him to give up his spot. As if that wasn’t enough, he even managed to get himself murdered. Leo awoke seemingly 15 years in the past. The game he knew was no more, yet another had taken its place. He did not know why he was still alive but became determined to seek out the truth behind his murder and compete in the Saint Trials. With the game and the world itself so similar, yet still so different, how will he use his second chance at life?
8 90 - In Serial10 Chapters
Our Dear Introverted Hero
When smile-chan is hit by a bus, it propels her life in many new and unwanted directions. She is thrust into a new world, and due to an unspecific dying wish she made, she is expected to be the next world’s savior. Through a series of adventures, smile-chan is able to discover more about the power hidden within herself, and the secrets of her new world.
8 99 - In Serial52 Chapters
The Blackgloom Bounty
In the dark days before the end of the first millennium, Scotland (or Scotia as some called it) was a leaderless hodgepodge of tribes, clans and warring factions all bent on the same thing--domination of the land. Wizards, sorcerers and magicians still plied their trade, though much of their power had given way to the machinations of men and their war machines. To the south of Scotia lay the realm of the Saxons ruled by Ethelred the Unready and his ruthless minions. To the west, Ireland had just come of age. Everywhere else the constant threat of a lightning swift Viking incursion loomed over the land.Growing up in this lawless world is a displaced Daynin McKinnon, heir to an ancient familial keep on the island of Rhum. He and his grandfather Ean scratch out a living amongst the Saxons, careful never to divulge their clan heritage. That all changes when Kruzurk Makshare chooses Daynin as the ideal prospect to help him bring down a vile sorcerer named The Seed of Cerberus, ferreted away in his impregnable fortress at Blackgloom. Little does Kruzurk know that in so doing, he will launch young Daynin, himself and others on a vast, dangerous quest that no one could have foreseen. *****One Hollywood producer has dubbed this three book fantasy epic from Jon Baxley as, "BRAVEHEART meets THE LORD OF THE RINGS." Real places, people and events flesh out this fast moving, multi-faceted semi-historical series but fear not fantasy readers. There's more than enough of the magical, mystical mayhem you have come to expect from great fantasy. Romance readers, too, will enjoy the 'spice' in these characters--and there are a lot of them--both human and otherwise. And if you're into Viking lore, this series certainly is for you.When someone asks the author about his series, he answers with, “There were far more surprises in this tale than I ever expected and it's not over yet! This volume and the next two contain hundreds of pages filled with rollicking good times, fast moving action and a page turning adventure you will not soon forget."Books In The Scythian Stone Saga:THE BLACKGLOOM BOUNTY Episode 1 - 500 pagesTHE REGENTS OF RHUM Episode 2 - 800 pagesTHE SCIONS OF SCOTIA Episode 3 - 800 pages
8 145 - In Serial13 Chapters
The Dragon & The Demon
Orenda Nochdifache-Firefist has sucessfully overthrown the Empress Xandra and broken the empire to allow the individual colonies to return to self-rule, as well as abolished the chattle slavery that had plagued the land- earning her the title of "Orenda the Reign Ender". The Knights of Order have officially won the war in a bloody revolution, putting an end to the three centuries of warfare under Xandra's leadership. No longer must people live in fear of Xandra's puppet, The Emerald Knight. But now Orenda must face the realities of her dream- the imaginary princess has become queen. And, she has a deadly secret she must keep in the form of a teenage Urillian boy who is not what he seems. Anilla is still on a never ending quest to find her dragon; her people beleive that every memeber of their tribe is born with a soul bonded dragon that exists somewhere in the world- and Orenda's little secret claims to have seen Anilla's soul before. Could he be the key to ending her quest? This work is a direct sequel to The Crimson Mage, and will obviously contain major spoilers for that work, so it might be a better place to start (though I will warn you that the first chapter of that story may be the worst thing I've ever written. Just power through it or encorage me to put up a second draft). It can be found here: https://www.royalroad.com/fiction/21654/the-crimson-mage/chapter/307763/chapter-1
8 98

