《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 28
Advertisement
"Có tin nói Tả Tiệp là người đồng tính, chị từng có scandal với anh ấy, nghe được tin này có cảm thấy ghê tởm không?"
Thủy Nhạc gian nan chen chúc giữa sân bay thành phố B, bên người vây quanh một đám phóng viên giải trí, thoạt nhìn là đến chào mừng cô về nước, nhưng nghe kỹ lại không hoàn toàn là giọng điệu vui mừng.
Kể từ ngày Thủy Nhạc đi mà không từ biệt, đến giờ đã gần tròn hai năm, Thủy Nhạc rốt cuộc quay xong bộ phim điện ảnh của Tuần Ao, vội vàng về nước chuẩn bị cho Album mới.
Vẻ ngoài của nàng cũng không thay đổi, bởi vì nửa năm quay phim sau đó, giống như thực hiện lời hứa của Tuần Ao với Lam Băng, cơ hồ đều hoàn thành trong phim trường, so với thời gian trèo đèo lội suối trước đó, có thể dùng hưởng thụ để hình dung, nhưng mà không có gì hay để nhắc. Chuyện đáng giá nhắc đến chỉ có, Thủy Nhạc và Carol vậy mà lại trở thành bạn tốt.
Carol thường xuyên vô số lần đến xem Thủy Nhạc quay phim, còn cùng với Thủy Nhạc ngẫu nhiên có thể đếm được trên đầu ngón tay cùng nhau đến quán bar. Chỉ vọn vẹn nửa năm, Carol đã triệt để kéo Thủy Nhạc vào thế giới diễm lệ rực rỡ của bọn họ. Đương nhiên, chỉ là về mặt tinh thần, hơn nữa còn là gạt Lam Băng.
Khiến Thủy Nhạc cảm thấy thú vị chính là, quán bar trước đó cô thường đến còn ở đó hát một bài, cư nhiên là "hang ổ" của bọn họ. Lúc Carol đứng trước quầy bar chỉ vào Thủy Nhạc tuyên bố "Đây là bạn gái Lam", trong quán bar mọi người kêu rên ngất trời. Bartender vẫn mị lực mê người như bao ngày, cô ấy nói, như vậy bất lợi cho chủng tộc trao đổi a...
Nhưng mà thế giới bên ngoài lại không thân mật được như vậy.
"Em không thể tin được đến bây giờ anh mới nói cho em biết." Một ngày trước khi về nước, Thủy Nhạc giữ di động bên tai, vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu bình thường, nhưng Diệp Hiểu Đồng đứng bên cạnh ngay cả thở mạnh một hơi cũng không dám.
"Nhạc Nhạc, ngay từ đầu anh..." Y Ân dừng một lát, tựa hồ đang cân nhắc tìm từ, "Cũng không phải thực xác định. Lần trước ở D quốc, thời cơ cũng không tốt, anh vốn định chờ em về nước, nhưng không ngờ sự việc lại phát triển nhanh như vậy..."
"Vậy hiện giờ anh đã xác định chưa?"
"Ừm." Y Ân ừ một tiếng nhẹ nhàng.
Thủy Nhạc rốt cuộc có thời gian đảo mắt qua Diệp Hiểu Đồng đang nơm nớp lo sợ bên cạnh, bị bộ dáng của cô ấy chọc cho cười híp mắt.
"Hiện giờ tình hình thế nào?"
"Tin tức này hiện tại chỉ là lời đồn. Anh đang xử lý, chỉ sợ là có người cố tình nhằm vào Tả Tiệp, nếu vậy có chút phức tạp. Cho nên Nhạc Nhạc, anh nghĩ, qua một đoạn thời gian nữa em hãy trở lại, chờ chuyện này được giải quyết." Y Ân phải tính toán như vậy, một phần là sợ đến lúc đó một tay không thể chống hai thuyền, còn một phần, là bởi vì Thủy Nhạc cũng đã bước lên con đường đầy chông gai này. Con người cố chấp mà ngu muội, dù thế nào anh quyết không để cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Advertisement
Thủy Nhạc suy nghĩ một chút: "Nhưng mà Y Ân, lịch trình về nước của em là công khai, cố tình thay đổi chỉ sợ sẽ càng làm người khác chú ý hơn. Nếu thật sự là có người nhằm vào Tả Tiệp, như vậy tránh cũng không khỏi. Không bằng chúng ta cứ yên tĩnh xem kỳ biến? Lấy tĩnh chế động? Lấy bất biến ứng vạn biến?"
Diệp Hiểu Đồng yên lặng nghe đến đó, đã hoàn toàn bình tĩnh lại, chỉ cần thần tượng nhà cô còn có tâm trạng nói đùa, trời sập xuống cũng không phải chuyện gì lớn!
Y Ân tựa hồ đồng ý, sau đó Diệp Hiểu Đồng nghe được thần tượng nhà mình nói vào điện thoại một câu: "Gọi Tả Tiệp bên cạnh anh nghe điện thoại!" Một lát sau đó Thủy Nhạc vô cùng hồn nhiên hỏi: "Ngay từ đầu em đã cong?"
Diệp Hiểu Đồng thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết.
"Mẹ nó, vậy mà chị lại nhìn không ra..." Thoạt nhìn Thủy Nhạc bị đả kích không nhẹ, đột nhiên quay đầu trợn mắt há mồm hỏi Diệp Hiểu Đồng: "Em có nhìn ra không?"
Diệp Hiểu Đồng sâu sắc cảm thấy an ủi tâm hồn tổn thương của thần tượng là trách nhiệm mà một fan chân ái nhất định phải làm:"Đương nhiên không thể! Nếu Tả Tả dễ bị nhìn ra như vậy, chuyện này cũng không phải đến bây giờ mới bị phanh phui!"
"Ừ, cũng có lý..."
Sau đó trong lúc Thủy Nhạc và Diệp Hiểu Đồng trải qua mười mấy tiếng phi hành, sự việc nhanh chóng phát triển theo hướng mà Y Ân mong muốn. Về vấn đề giới tính của Tả Tiệp, tuy là đương sự không đưa ra bất kỳ câu trả lời chính thức nào, nhưng lời đồn lan nhanh, đã bắt đầu ảnh hưởng đến nhân khí, còn ảnh hưởng đến những người trong giới có quan hệ với cậu ta.
Khi bị vây trong một đám ký giả như hổ rình mồi, bởi vì đã chuẩn bị tốt tâm lý, nên Thủy Nhạc vẫn trước sau như một bình tĩnh im lặng, cho đến khi một nữ phóng viên đột nhiên dùng cách này nêu lên vấn đề.
Thủy Nhạc vô cùng không thích. Cơ hồ trong nháy mắt liền lạnh mặt, dừng chân, nhìn thoáng qua micro trong tay người phóng viên kia, lạnh lùng phun ra từng câu từng chữ: "Thái độ của tôi đối với bạn bè đều không phải dựa vào những lời đồn ác ý kia. Ngược lại là cô, khiến tôi có chút buồn nôn."
Thủy Nhạc đem vẻ mặt phẫn nộ và hèn mọn biểu hiện rõ ràng đến không nể mặt như thế, đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra, thậm chí, đối mặt với phóng viên, cô cũng chưa bao giờ thể hiện ra vẻ mặt phẫn nộ hay hèn mọn như hiện tại.
Nữ phóng viên trăm triệu lần không ngờ Thủy Nhạc sẽ đưa ra câu trả lời như thế lập tức đỏ mặt, sau đó mới nghẹn ra một câu: "Chị công kích cá nhân tôi?"
Toàn bộ phóng viên ở đây đều hưng phấn đến hai mắt phát sáng, đồng loạt câm miệng vểnh tai, chỉ sợ mình bỏ lỡ cho dù là một dấu chấm câu của Thủy Nhạc.
Thủy Nhạc cơ hồ muốn cười ra tiếng: "Cô nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ đang trả lời vấn đề của cô mà thôi. Hơn nữa, hóa ra cô cũng biết cái gì là công kích cá nhân, cô không cảm thấy vấn đề vừa rồi của cô mới được gọi là công kích cá nhân sao?"
Advertisement
Nữ phóng viên không có lời nào đáp lại. Thủy Nhạc cũng không nhìn cô ấy nữa, hơi điều chỉnh góc độ một chút, bắt đầu tự mình "trả lời" vấn đề của mọi người: "Sở dĩ tôi ở nước ngoài lâu như vậy, là vì tham gia một bộ phim điện ảnh, nhưng hiện giờ bộ phim vẫn chưa đến giai đoạn tuyên truyền, cho nên không thể tiết lộ quá nhiều, ngượng ngùng. Sau đó cũng không có kế hoạch quay phim nào khác. Album mới lập tức phải thu, nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là rất nhanh sẽ ra mắt mọi người. Nếu mọi người không ngại, có thể dành một chút thời gian cho gia tộc Khả Nhạc sao? Họ đã chờ tôi rất lâu rồi, cảm ơn ~"
Đề tài chấm dứt quá nhanh, mọi người nhìn nhau sửng sốt, phát hiện đã không tìm được lý do từ chối, cũng may chuyến này còn có chút thu hoạch, vì thế đều tỏ vẻ hiểu được và chờ mong, sau đó vội vàng trở về viết bản thảo.
Sau khi hoàn thành cuộc gặp mặt lịch sử với gia tộc Khả Nhạc, Thủy Nhạc đã có thể ngồi vào chiếc xe màu đen đến đón mình, không chút ngoài ý muốn nhưng vẫn cảm thấy kinh hỉ khi thấy được Lam Băng. Nàng vươn tay về phía cô, cười mà không nói, nụ cười như hoa, có lẽ là vì ánh sáng bên trong xe, đóa hoa đó thần bí lại yêu mị.
Thủy Nhạc chỉ tốn một giây thời gian tỏ ra kinh ngạc, giây tiếp theo nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Lam ~" sau đó nắm tay ngồi vào bên cạnh nàng.
Đi theo đằng sau Thủy Nhạc, Diệp Hiểu Đồng tự mình đa tình vẫn vơ nghĩ, cuộc gặp gỡ cửu biệt trùng phùng của hai người sao lại bình thản như vậy, thật làm người xem thất vọng. Đương nhiên, trong những trường hợp thế này, sẽ không ai quan tâm đến tâm trạng của cô ấy.
"Nhạc Nhạc, anh đã nói liên quan đến chuyện này em không nên đề cập đến." Y Ân khởi động xe, nhìn Thủy Nhạc qua kính chiếu hậu, nghiêm túc nói: "Anh không hy vọng em có bất kỳ liên quan gì đến chuyện này, em biết anh đang lo lắng gì mà."
"Em biết." Thủy Nhạc lui về sau tựa vào lưng ghế, sóng vai cùng Lam Băng, giọng nói thản nhiên lại vô cùng trịnh trọng. Lam Băng quay đầu nhìn lại, không xen vào, chỉ là xiết chặt tay Thủy Nhạc.
Y Ân nặng nề thở dài một hơi, biết bản thân nhiều lời vô ích. Thủy Nhạc luôn là người không cần người khác đến nói cho mình nên làm thế nào, thậm chí luôn có chính kiến và lý giải của mình. Nếu Thủy Nhạc nguyện ý giải thích hoặc thỏa hiệp, vậy chính là cô ấy đối với bạn bao dung.
Diệp Hiểu Đồng trừng to mắt chuyển động vài vòng qua lại giữa ba người lớn, vô cùng hiểu chuyện giữ im lặng.
"Trước đưa mọi người trở về chứ? Em muốn trở về chỗ của ông nội." Lát sau, Thủy Nhạc quay đầu như dò hỏi nhìn Lam Băng.
"Không cần, quá xa, tự mọi người trở về. Em nên sớm về nghỉ ngơi, trước thích nghi giờ giấc." Lam Băng dịu dàng đáp. Đương nhiên nàng biết khi Thủy Nhạc về nước chuyện đầu tiên làm là trở về Y gia thăm hai vị lão nhân, hoặc là nói để hai vị lão nhân thăm Thủy Nhạc. Lam Băng đặc biệt đến sân bay đón người, chỉ là muốn nhanh một chút được thấy cô ấy, cùng nhau đi chung một đoạn đường.
"Được rồi."
Trở lại Y gia, ăn bữa tối do Giang bá ân cần chuẩn bị, nghe ông nghiêm túc liên miên cằn nhằn, dặn dò lại dặn dò, cả quá trình Thủy Nhạc đều như bảo bối ngoan, kiên nhẫn nhận lấy phần tình cảm đặc biệt này.
Y Ân còn phải bận tâm chuyện của Tả Tiệp, cơm nước xong liền rời đi. Thủy Nhạc theo lão gia lên thư phòng lầu hai, yên lặng theo sau lưng giống như đang đánh giá bóng lưng của ông, cũng giống như vừa rồi khi ông đánh giá Thủy Nhạc lúc cô vừa vào cửa. Ông nội vẫn cường tráng như vậy, bóng lưng quân nhân cao ngất vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, nhưng cô biết ông đang yếu đi từng ngày, không ai có thể chống lại sự mài mòn của thời gian.
Cho nên, những lời tiếp theo, Thủy Nhạc nói rất gian nan.
"Ông nội, con yêu một người, là phụ nữ." Cô không lảng tránh ánh mắt phản phất nhìn thấu tất cả của ông: "Chuyện này vốn nằm ngoài dự đoán của con, cũng không liên quan đến bất kỳ ai, chỉ là con, kìm lòng không được."
Lão gia chăm chú nhìn cô thật lâu, không nói gì. Một lát sau, ông đứng lên, đi đến bên cửa sổ, đưa lưng về phía Thủy Nhạc nhưng không rõ có nhìn ra ngoài cửa sổ không: "Cho nên con cảm thấy áy náy?"
Thủy Nhạc không biết nên hồi đáp ra sao. Cô cũng không cho là bản thân đã làm sai gì, nhưng mà, cô còn nhớ lúc Y Ân xuất quỹ phản ứng của lão gia vào lúc đó là thế nào. Hiện giờ cô lại giẫm lên vết xe đổ đó... Cô sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng và tổn thương của ông.
Lão gia đột nhiên xoay người lại, bình tĩnh nói một câu: "Là nha đầu Lam Băng?" Ngữ khí cơ hồ là khẳng định.
Thủy Nhạc ngạc nhiên đến hoảng sợ nhìn ông, hoàn toàn mất đi năng lực ngôn ngữ.
Không biết có phải là vì phản ứng của Thủy Nhạc rất buồn cười, lão gia cư nhiên từ từ lộ ra ý cười, ông nói: "Con đã quên lúc chuyện của tiểu Ân bị ông phát hiện, con đã làm thế nào động lấy lí hiểu lấy tình trước mặt ông sao?"
"Ông nội ~" Thủy Nhạc đi đến trước mặt lão gia, cảm thấy mắt mình đã đỏ: "Chỉ là con... Con không muốn chuyện này lại để ông nghe được từ miệng người khác..." Thủy Nhạc dùng sức hít hít cái mũi: "Ông nội, cảm ơn..."
"Đứa bé ngốc." Lão gia nâng tay lên, sờ sờ đầu cô: "Con là đứa bé ngoan nhất, con chưa từng làm sai điều gì. Cho dù có một ngày con thật sự làm sai chuyện gì đi nữa, ông nội cũng sẽ không trách con, nhớ kỹ."
Thủy Nhạc khóc không thành tiếng.
Advertisement
- In Serial10 Chapters
Out of the Motherland
Russia, 1941. Operation Barbarossa. Winter has set in and the German advance is stalling before Moscow. Temperatures are dropping as the promised end to the Russian invasion has not arrived. The winter is the coldest of the century, and German troops are freezing as they push themselves through the snow towards the enemy. Meanwhile, dissent stirs among the German ranks and on their home front. Karl Tesdorpf, a captain in the 30. Infanterie-Division, is caught between his family and the Schutzstaffel - he escapes, but becomes a fugitive among his own allies. Russia, 1941. Western Front. The Soviet frontlines have been overrun again and again. Their great people are completely on the defensive. While reserves are brought in to stem the German forces, the troops on the front line are left with limited supplies and support. Whole Soviet armies are wiped out as they are surrounded and cut off, and for the troops on the ground and in the air victories are few and far between. Amid this chaos, his rifle division reduced to a tenth of their size by enemy armour, Oryl Denikin walks away from the conflict. He heads home, into German-occupied territory, but he is soon to find that his motherland is no longer the place he knew and lived. As both sides funnel their resources into the second great war in a generation, trying to force the other to break first, millions upon millions of men are caught in the middle. This is the tale of just two of them. Dedicated to Gerhard, of #55 - the reason this story exists.
8 203 - In Serial11 Chapters
The Otherworldly Treasure Hunt
Vic, our protagonist is whisked away from the confines of his bedroom to the strange land of the Otherworld, by the whims of a mysterious being. All in the name of finding some cryptic 'Grand Treasure' except... he wasn't the only one kidnapped and nor are all of the inhabitants of the Otherworld paticularly friendly. So, while Vic has a lot of questions, we have to ask... Will he survive? Will he find some treasure? Will he really be able to get back home? ... Perhaps. =====Summary Over===== Yo, if you are reading this then (like me) you like to read pretty much anything, including some guy's random rambles. Well you could read this story if you want but what's the fun in that really? I'm pretty much writing this (my first) story on a whim so it is certainly not perfect nor is it likely to be good (but what do I know maybe I'm secretly talented). It also might have tons of tons of errors beacuse I'm dumb and sometimes it's just so boring to proof read and you just wanna send a chapter out y'know. Regardless, whether this story brings you the most euphoric delight or illicits the most intense abhorrence I wanna know what you think and how I can improve, reader person, especially if you read this far! ( please reveiw or something)
8 379 - In Serial59 Chapters
Knights quest
EN, a being of pure immeasurable energy, tired of his lonely existence decided to create multiple universes to fulfill his wanting of love.But as time passed and these worlds advanced they grew to forget about EN....so to fill the void, EN created the nine stars...beings of pure light and with their creation they were each given two universes. As time passed each of the nine stars created five moons each.....these were beings of lesser light.....their task was to enter the universes and spread the Order and teachings of EN....as time passed the moons grew in power, which caused the stars to grow in power. This new found power caused some of the stars to question the strength of their creator,EN, however EN foresaw this, and created a being to rival any of the stars, The Black Sun, is what this being was called, and his sole purpose was to keep the stars in order. As the millenia passed the stars strength kept increasing, eventually the ones who questioned En persuaded the others to rise up against Black Sun, but they were unable to kill him, so they divided his body into six parts keeping them hidden in various worlds. Enraged even further by this, EN, placed the nine stars in a deep sleep, as he could not bring himself to kill his creations.The five strongest moons who were created by Black Sun took this chance to gather and revive The Black Sun, however before they could recover the last piece of him, the remaing moons,forty five in total, stood against them, unable to win they fled to the last remaining world, but they were out of time. So on this last remaining world they decided to spread their essence, which contained their memories and abilities so that someday they may be reborn. Years passed, before the first of the Five Great Moons had been reborn. He had awoken as a decent of one of the lesser Moons, he was known as King, a divine being task with the protection of the Ark. Now reborn as King, he retains his bodies pervious memories, to discover that the last piece of Blacksun's body is being used as the Ark, to give the knights of this world absurdly strong abilities. Hiding in plain sight as King he now waits for his chance to retake the last piece of BlackSun's body and to awake the rebirth of his fallen brothers.
8 148 - In Serial15 Chapters
Kita's little sister
What if Kita shinsuke captain of the inarizaki volleyball team had a little sister?
8 121 - In Serial141 Chapters
The Spark of Balance: The Realm of Mianite (Book 1)
Captain Sparkles huh?The land of Mianite isn't a real place, but what if it was? Claire was just a normal college girl with a normal life, until one day she became a part of a crazy world, due to a science experiment gone wrong. She ends up in another land called Mianite with people she assumed were only characters, and for some reason they think she is Captain Sparkles.She has to find her way back home, but there are many obstacles she will face in this world. Jordan (aka Claire) will have to deal with all kinds of mobs that only exist in nightmares in her world, and learn how to fight them and her new friends. Enemies such as the shadows, Furia, Dianite, the Modesteps, Nade, and many others will make life impossible. Not only that, but she has to choose a god, and get used to the new lifestyle until she can carry out her plan to get home.Aside from the fighting, she will have to deal with all kinds of love problems from Ianite, Tom , Captain Capsize ( who is apparently a guy in this realm), as well as some new faces she didn't know about.She knows how the story is supposed to play out, so this should be easy, but what happens when things don't go as they did and when there are lives she wants to save. How will new information she finds along the way change the way she looks at this world.(This story is based on the Minecraft game play Mianite, it will cover things from season 1 following the outline of the streams plus some new stuff. I don't own the Mianite characters. I don't own the music and gifs used.)Season 1 🔳Season 2 ⬜️ (Second book is already out)
8 224 - In Serial24 Chapters
My Lovely Dogs
This is a book I'll be putting cute or weird pics of my 6 dogs in. Names:LightningIsisChewyJazzWaffle Boss(rip)And sometimes Bella.Wendy(someone else now owns her)
8 208

