《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 25
Advertisement
Em ấy gầy. Bóng người trước mắt đột ngột phản chiếu trên làn da tái nhợt. Chói mắt nhất chính là vết thương trên má phải kia. Không sâu, nhẹ nhàng xẹt qua, lại như là cắt vào lòng Lam Băng.
Lam Băng đưa tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng làn da dưới vết thương, mớn trớn thái dương, từ vành tai trượt đến mái tóc, cuối cùng đem một lọn tóc mềm mại nắm trong lòng bàn tay.
Có phải, khoảng cách xa nhất giữa các nàng, cuối cùng vẫn không xa bằng nơi cuối cùng trong ánh mắt nàng có thể nhìn đến...
Thủy Nhạc cảm thấy chính mình là bị đói tỉnh, thời điểm mở to mắt, lại bị phong cảnh trước mắt mê hoặc. Cô thấy được gương mặt mỹ lệ của Lam Băng, còn có trên mặt nàng biểu tình làm người mê muội. Vì sao cô có thể nhìn thấy?
"Tỉnh?" Lam Băng tràn đầy cưng chiều cười chờ Thủy Nhạc chậm rãi thích ứng hiện thực, mới nhẹ giọng hỏi. Vì đã lâu không nói lời nào, thanh âm của nàng như là bề mặt kim loại thô ráp ma sát, mỗi một âm đều ma sát lòng người.
Thủy Nhạc không đáp lại, chỉ yên lặng nhìn nàng. Vì sao ngay lúc này nàng lại dùng biểu hiện như thế xuất hiện ở đây, rõ ràng.
Qua thật lâu, mãi đến khi Lam Băng cười một tiếng, nhẹ nhàng cầm lấy tay Thủy Nhạc, cô mới chậm rãi nói: "Em không sao, thật sự."
Lam Băng không phản bác, lại dường như trấn an vuốt tóc cô, sau đó đứng lên, dưới ánh mắt nghi hoặc của Thủy Nhạc đi tới mở cửa ra.
"Nhạc Nhạc..." Ngoài cửa Y Ân và Diệp Hiểu Đồng đang chờ, hai người thật cẩn thận bước vào, dùng loại giọng nói nhẹ nhàng trước nay chưa từng có gọi tên Thủy Nhạc, giống như sợ quá lớn tiếng sẽ quấy nhiễu đến cô.
Y Ân chỉ đứng ở đó, xa xa nhìn thoáng qua Thủy Nhạc, liền xoay người đi. Thủy Nhạc vắt hết óc, rốt cục trước khi anh đem bác sĩ trong đoàn làm phim mang đến lộ ra một gương mặt lấy cái chết tạ tội thành công chọc Diệp Hiểu Đồng nở nụ cười.
"Cơ thể Nhạc Nhạc tiểu thư rất tốt, chỉ là vận động quá sức, nghỉ ngơi vài ngày là tốt rồi. Trong hai ngày này nếu cảm thấy vô cùng mệt mỏi thậm chí buồn nôn không có cảm giám thèm ăn, đều là phản ứng bình thường. Còn có toàn thân đau nhức, nhất là hai chân, cần thông qua mát xa giúp cơ thể hồi phục." Có lẽ là vì khiến bản thân thoạt nhìn càng chuyên nghiệp, bác sĩ đại thúc sau khi nghiêm túc tuyên bố kiểm tra hoàn tất, cuối cùng thấm thía để lại một câu: "Nhưng mà, không được để tình huống này phát sinh lần nữa, có một số vết thương do vận động quá sức khả năng sẽ tạo thành thương tổn cả đời."
Câu nói cuối cùng lực sát thương quá lớn, Thủy Nhạc chắn lấy 6 tầm mắt sắc bén, kiên trì nở nụ cười đem bác sĩ đại thúc tiễn ra ngoài: "Cảm ơn, làm phiền ngài rồi ~"
Y Ân cùng bác sĩ đi ra ngoài, thuận tiện mang theo Diệp Hiểu Đồng theo lấy cháo cho Thủy Nhạc, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Advertisement
Đây chỉ là một trong vô số lần các nàng ở chung mà thôi, nhưng lần đầu tiên Thủy Nhạc cảm thấy tay chân luống cuống trước mặt Lam Băng, ngay cả ánh mắt cũng không biết đặt nơi nào. Bởi vì lần này Lam Băng không nói một lời, mắt cũng không nháy nhìn Thủy Nhạc, tựa hồ muốn một lần cùng cô... thẳng thắn đối mặt.
Em ngủ rất lâu sao? Vô nghĩa, từ thành phố B đến đây, ngồi máy bay mười mấy tiếng, hơn nữa trước khi tỉnh lại, Lam Băng khẳng định đã ở đây không chỉ một lúc.
Chị có muốn nghỉ ngơi một chút không? Rất giả, nàng có lời muốn nói biểu hiện rõ ràng như vậy.
Chị làm sao biết em... Đây là điển hình không biết gì để nói hảo sao?
Cho nên, đôi khi ngôn ngữ, thật sự là không thể diễn tả. Nhưng Thủy Nhạc cần thiết làm gì đó, để phá hủy bầu không khí khiến lòng người run sợ này.
Vì thế Thủy Nhạc khởi động nửa người trên, kéo chăn ra liền một bước xuống giường. Cô vốn cảm thấy cơ thể không quá mệt, cũng không cảm thấy cả người đau nhức, cho nên khi phát hiện hai chân mình cơ hồ không thể dùng sức, chỉ kịp ngã vào lòng Lam Băng.
Lúc đầu Lam Băng thật sự bị Thủy Nhạc làm hoảng sợ, tay nhanh mắt lẹ ôm cô ấy vào lòng, cảm nhận được sức nặng treo trên người mình, đột nhiên liền nở nụ cười: "Ha ha, tư thế này, vừa đúng ~" sau đó liền giữ tư thế này, đem Thủy Nhạc khóa trong lòng, ý cười đầy mắt vọng vào mắt cô.
Thủy Nhạc không thể giãy dụa, dựa vào quá gần! Thật sự. Một tiếng cười kia khẽ chấn động ngay trước ngực cô, mỗi một hơi thở đều quấn quanh giữa hai người. Lần đầu tiên, không có bóng đêm mông lung, không có bừng tỉnh từ giấc mộng, các nàng dùng một tư thế thanh tĩnh dựa sát vào nhau. Thủy Nhạc ôm chặt vai nàng, nghênh đón ánh mắt nàng, lại thấy được hình ảnh phản chiếu của mình hằng sâu bên trong.
Lam Băng không im lặng quá lâu, nàng hơi hơi thấp đầu một chút, chóp mũi cơ hồ đụng vào chóp mũi Thủy Nhạc, từ đầu tới giờ đều không dời mắt chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô, nàng nói: "Hôm đó chị uống rượu."
"...Uh."
"Chị có nói gì không?"
"Không có a."
"Kia..." Ánh mắt Lam Băng lóe lóe, tầm mắt như có như không dời xuống một tấc, tựa như mê hoặc: "Chị đã làm gì?"
Thủy Nhạc không dám nhìn vào mắt nàng nữa.
"Không có a, chị rất ngoan ~ em thiếu chút nữa nghĩ chị chỉ đang ngủ đâu, hơn nữa lúc chị say cũng rất yên tính chị có biết không? Thật sự rất ngoan ~ tình tính tốt..."
Lam băng hôn nàng.
Đó là một nụ hôn rất nhẹ, nhẹ đến chỉ có thể dùng "chạm" để hình dung. Chỉ là dùng đôi môi nhẹ nhàng ma sát vào môi Thủy Nhạc, yên lặng vài giây liền tách ra, lại khôi phục tư thế vừa rồi.
Thủy Nhạc lại cảm thấy trong vài giây kia mình đã bị mất năng lực tư duy, thậm chí không quá xác định vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, hoặc là, căn bản không có chuyện gì xảy... "Thành thật như vậy chị thật là..."
Advertisement
Lúc này đây Lam Băng không cho cô cơ hội phản kháng.
Nàng đầu tiên là tinh tế liếm láp đôi môi kia, cảm nhận được người trong lòng đang run rẩy, sau đó cơ hồ không cần tốn nhiều sức lực liền giữa răng môi tiến quân thần tốc. Trời ạ! Em ấy thật là lần đầu tiên...
Vì thế lần đầu tiên đón lấy một nụ hôn vô hạn thâm tình, cũng không có bùng nổ thành nóng bỏng đoạt lấy, ngược lại càng thêm cố chấp, nhẵn nhụi mà lâu dài. Nàng kiên nhẫn, từng chút từng chút một dụ dỗ đầu lưỡi cô ấy, hết sức ôn nhu, mãi đến khi cảm giác được cô gái ngốc trong lòng thiếu chút nữa ngạt thở. Lam Băng rốt cuộc tách khỏi môi nàng, nhưng chỉ tách ra nửa ly. Hô hấp quá mức ướt át, cuối cùng lại nhịn không được ngậm lấy môi dưới dùng sức liếm một ngụm. Thủy Nhạc triệt để mất đi sức lực.
Cô bị ánh mắt cực nóng của Lam Băng nhìn chăm chú, không chỗ dung thân, đành phải thở hổn hển nhìn lại nàng. Ánh mắt mơ màng lại vô cùng sáng trong.
Phong tình như vậy, khiến Lam Băng vốn mang một trái tim dịu dàng lại càng mềm mại đến không thể kiềm chế. Vì thế khoé môi nàng tràn ra một nụ cười, dùng ánh mắt kiên định nhất của mình nhìn thẳng vào mắt Thủy Nhạc, dường như thở dài nói: "Chị vốn không định mượn rượu làm gì, không nghĩ tới bị chính mình phá hư rồi..."
Thật sự là rất... mẹ nó ôn nhu. Nàng tựa hồ cái gì cũng không nói, lại như là ưng thuận một lời thề vĩnh cửu.
Thủy Nhạc đỏ mắt, đột nhiên có xúc động muốn rơi lệ. Cảm giác trong nháy mắt bị rút đi toàn bộ kiên trì, giống như, những lo sợ, nghỉ hoặc, mê mang, kháng cự cùng hoài nghi cho đến giờ, về tình yêu, lập tức đều tìm được lời giải.
Thủy Nhạc nhắm mắt lại, dùng toàn bộ sức lực ôm lấy cổ nàng, úp mặt vào hõm vai nàng, hít một hơi thật sâu hương vị ở xương quai xanh, không đến xem vẻ mặt hạnh phúc phảng phất được đến toàn thế giới của nàng...
Y Ân dựa vào cạnh cửa sổ cuối hành lang, vừa buồn cười lại bất đắc dĩ nhìn Diệp Hiểu Đồng bên cạnh "Ô ô ~" khóc, nước mắt như mưa tưới vào bát cháo nóng hầm hập, rốt cục nhịn không được ghét bỏ nói: "Diệp tử, em như vậy người khác nhìn vào sẽ tưởng anh làm gì em..."
Diệp Hiểu Đồng thờ ơ, cho Y Ân một ánh mắt "Anh không hiểu tâm trạng em", tiếp tục tự mình khóc đến... vui vẻ.
Y Ân thở dài một hơi, đổi một lý do khác nói: "Em mà không đem cháo vào cho Nhạc Nhạc nhà em ăn, em ấy sẽ chết đói."
"Đúng nha." Quả nhiên, Diệp Hiểu Đồng như người bừng tỉnh từ trong mộng, giống như kỳ tích nước mắt lập tức ngừng rơi, nhấc chân liền trở về phòng bệnh.
Y Ân bóp trán, xa xa nói: "Em xác định không đổi một chén cháo khác sao?"
Diệp Hiểu Đồng ế một cái dừng chân, lùi lại vài bước, ấn thang máy liền đi xuống.
Y Ân nhìn con số trên thang máy không ngừng thay đổi, dừng ở tầng nào đó, một lát sau lại đi lên, mới nhấc chân chậm rì rì đi về hướng phòng Thủy Nhạc, lúc đi qua thang máy vừa vặn "đinh" một tiếng, Diệp Hiểu Đồng liền đi ra: "Di? Chờ em!"
Đến trước cửa phòng, Y Ân đưa tay liền đẩy vào, Diệp Hiểu Đồng lại giống như ăn trộm, nhỏ giọng hỏi: "Sao anh không gõ cửa?"
Y Ân thu tay, bình tĩnh hỏi lại: "Vừa rồi em cũng không gõ?" Cho nên mới gặp được những thứ không nên xem, sau đó khóc thành cẩu...
"Em, đó là..."
"Diệp tử em lại không mang cháo vào chị liền chết đói!" Diệp Hiểu Đồng còn chưa đôi co xong, phía trong liền truyền ra tiếng kêu thanh thúy Thủy Nhạc.
Y Ân mở cửa ra: "Không phải còn có sức lực la hét to như vậy sao, anh còn tưởng em đã uống mười bát cháo ~"
"Người bình thường cũng không uống mười bát cháo, Y Ân, lần sau nói chuyện chú ý logic một chút."
"Anh cũng không muốn cùng một bệnh nhân 'vận động quá sức' thảo luận chuyện logic này." Y Ân nguy hiểm híp mắt lại, trong lời nói mang theo ý tứ cảnh cáo rõ ràng.
Thủy Nhạc lập tức ngoan ngoãn, không tự giác nhìn thoáng qua Lam Băng đang khẽ cười. Nhận lấy cháo trong tay Diệp Hiểu Đồng, tỏ ra bé ngoan chậm rãi ăn. Cả phòng lập tức yên tĩnh lại.
"Đúng rồi!" Diệp Hiểu Đồng chịu không nổi yên lặng, dường như hiến vật quý nói: "Nhạc Nhạc, lần quay cuối cùng kia đã qua nha, đạo diễn còn nói cho chị nghỉ ngơi một tuần!"
"Một tuần, quá đáng như vậy? Thật ra chị đã không có gì, lại..."
"Anh cũng cảm thấy rất quá đáng." Y Ân nói. Diệp Hiểu Đồng không thể tin được nhìn anh, còn chưa kịp phản đối, liền nghe Y Ân tiếp tục bình tĩnh nói: "Loại tình huống này, ít nhất phải nghĩ ngơi hai tháng, em cảm thấy sao?"
"Nga, thật ra em cảm thấy một tuần rất tốt..." Vùi đầu tiếp tục ăn cháo...
Lam Băng cười thành tiếng, đứng lên, nhìn thoáng qua Y Ân, rời khỏi phòng.
Y Ân cùng đi ra, đi ở phía sau Lam Băng, lại về đến cửa sổ cuối hành lang. Hai người đều không nói gì, nhìn phong cảnh đơn điệu ngoài cửa sổ, trầm mặc.
"Không phải Tả Tiệp đang quay phim sao?" Lam Băng hỏi.
"Uh."
"Anh trở về đi, mấy ngày nay em sẽ ở lại chăm sóc Nhạc Nhạc."
Y Ân nhướn mày: "So với người đại diện của diễn viên nam chính, đối với một đoàn làm phim mà nói, đạo diễn tựa hồ quan trọng hơn đi?"
"Nhưng với em mà nói, Nhạc Nhạc so bất kỳ đoàn làm phim nào đều quan trọng." Lam Băng nói nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Y Ân biết, sức nặng của những lời này, không gì có thể sánh nổi.
"Ok, ngày mai anh sẽ trở về."
Advertisement
- In Serial374 Chapters
Tur Briste
A Druid cultivation novel. Borrows concepts from Wuxia and Xianxia but using Druid myth and lore. More on this at the bottom. Crow is son of Maddox, a Druid with an ancient bloodline and a people with a story spanning toward the beginning of time. Cursed, unfated, and a heap of bad luck have brought him only pain and suffering, but nothing will stop him. Nothing can stop him. A son of Maddox doesn’t bow his head. A son of Maddox understands that only a man with roots, with something to lose, will fight until the last drop of blood leaves his body. The Draoidh were once a proud people. They were both respected and hated for their form of righteousness. Power wasn’t something they gained through the might of their arms, but through intelligence. Their fall was all the more disheartening for the weaker cultivators. The tens of thousands of years that followed… chaos reigned. They forced Draoidh until most fled to the lower realms, nearly wiped out and exhausted. They went into hiding and became known as the Druids of the Oak. The Druid Order wasn’t the powerhouse it had been, and only nine of the major clans survived the calamity. Their bloodline weakened, as well as their prestige. Even the remaining clans fought amongst each other. Already on the decline and near extinguished, the Maddox clan can only struggle for survival, but their foundation wasn’t a joke. Weakened, but not weak. The other clans will understand this difference soon enough. Tur Briste, the Shattered Tower, awaits Crow’s ascension. Reaching the upper realms is only the first step in reestablishing the Draoidh. The Druids of the Oak remembered every betrayal and grievance, and they’ll return to power and reclaim what once belonged to them. The upper realms may have forgotten, but the Druid Order has not. Please Note:1) This is harem story. There are only a few chapters with sex, and it’s not a focus of the story. I’ll only add graphic sex if I feel the story needs it, so not gratuitously. Either way, Crow has several women. This is in line with Druid/Celtic history, and harems/reverse harems were an accepted part of their culture. Further, they had open marriages, meaning the man or woman could end their marriage at any time. While it was still a patriarchy, women had almost equal power. They were a very progressive culture. 2) There is a period of a 30-50 chapters where Crow loses the ability to cultivate like a Druid so he adopts an eastern body cultivation method for a while. This is temporary, but some people feel it’s misleading, so I am pointing it out ahead of time. I promise, the Druid stuff comes back, and 90% of the lore/myths/creatures/gods are all related to Druid/Celt/Irish/Scottish history. 3) I use many original names, most of which are in Gaelic or Irish. In the story, I refer to this language as Ancient. I enjoy all kinds of folklore and myths, so I encourage you to google those original names as they arrive. I give some background on them at the end of the chapter in my author’s note. 4) I use Ogham runes a lot, these are like the Druid alphabet, and they based each rune on a sacred tree so they also have symbolism associated with them. Again, feel free to google that too. It’s pretty neat stuff. Quick Translations:Draoidh = DruidTur Briste = Shattered Tower or Broken Tower Release Schedule:As of Oct 1, 2021- 3 chapters released every Sunday (May have up to two bonus chapters)- Side character chapters… this might be bonus chapters I release through the week. So they won’t count toward the 3 chapters on Sunday.- Please understand I work full time, have two kids, and can’t spare as much time as I’d like toward my writing. Maybe in the future I can switch to doing this full time, but for now 3 chapters is a comfortable pace for me. Lastly… I very much appreciate all my readers and thank you for allowing me to entertain you!
8 155 - In Serial139 Chapters
Heroes of Midlaris
Heroes of Midlaris is on hiatus until I finish writing Arc 2, and will resume once Arc 2 has been completely written. There is no ETA for this. After a long, exhausting day at work, where he faced the usual harassment from some of his coworkers, Luke just wanted to return some books to the library, head home, and rest. Instead, he died on the way and became reincarnated into the world of Midlaris, a world of myth and magic. There, he was found and raised by seven elders, who each taught him their craft as he grew up. When he turned sixteen, he began to attend university in the nearby kingdom, beginning a tale of love and friendship, of creativity and growth, and of an ancient past that begins to return. The first several chapters covers his childhood, for those coming to read about him at university. Posting Schedule: Alternating between 2 days and 3 days (so two chapters in a 5-day period). Patrons can read up to 15 chapters early.
8 218 - In Serial53 Chapters
Myth: Legend
He was the epitome of power, the last remaining in his world. Reborn into another world, with no recollections. A world unlike any others. A world with endless lands, history, culture, marvels and beauty.Starting young, leaving his home and experiencing boundless lands, meeting different races, and experiencing wonders beyond imagination. Wrought with trials and tribulations, but not without rewards.New lessons no one could teach, new lands no one had seen and a new system of the world that has yet to be discovered.It has only just begun.
8 258 - In Serial37 Chapters
Strings Of The Orchestrator
Intro: The system swept over the earth, wrenching everyone from their normal lives and throwing them into new worlds made of chaos and insanity. The rules that once governed the world have shifted. The laws that once bound people, both the dangerous and the kind, have vanished. Now, life is all about advancement, pushing your numbers and skills higher and higher. Alone on a distant world, Max Grand instead must now prove himself, not to the system that now governs his entire world, but to his companions and best friends. Follow Max on his journey through space, through time, through space again, meeting people, going places, and doing things. All the nouns. Note About myself: I am only a hobbyest writer. I hope the internet doesn't expect novel level content from me. I have seen what others on the internet, and even more so this website, can produce and aspire to reach their level. I have no Idea what will come of this, but it should at least be a fun experience for all involve. The writing improves gradually as the chapters go on. I invariably learn some stuff after writing a bunch, finding what works and what doesn't. I definately need to work on paceing and dialouge and flow. Those are the three main goals for now. **Chapter lengths float around the 2300 to 2500 word range as of current chapter Thank you and happy reading.
8 86 - In Serial35 Chapters
Eternia Memories: 2+X
Eternia Memories: 3 In the aftermath of the critical fight between Class A and Class F, things finally returned to a state of normality for the Elites. Kato and co., together with Alice, joins forces to form a small band in their leisure time, but their short bit of peace and quiet are about to be overturned by an upcoming school-wide talent show that’s going to be the razor-sharp focus for many student organizations in Korolev Senior. In the midst of the coming storm of power struggles, Caius, the coolest of the men of the Elites, finds himself between a rock and a hard place; the epic return of an original Elite and his first love to their school, Mayumi, and a part-time softie delinquent from the drama department, Cecilia. Under the weight of his identity as an Elite and their commitment to their class’ anti-establishment agenda, his newfound role in the drama department will not be easy for him. He’ll have to, unfortunately, test the strength of his bonds with his friends once more, as he had done many years ago at Mayumi’s ill-timed departure. (Unlisted: Volume 1)
8 225 - In Serial7 Chapters
Pooping pants
A girl discovers something she loves
8 153

