《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 24
Advertisement
Bóng đêm thâm trầm, lửa trại sớm tàn Trong hoàn cảnh tử vong cận kề, giữa trời đất chỉ còn tiếng gió gào thét. Cho nên, nàng không dám khóc thành tiếng.
Bọn họ vừa thoát khỏi một trận thảm họa. Bọn họ mất đi rất nhiều bạn bè và người thân, hy vọng ngày càng ít, bọn họ mệt đến không chịu nổi. Cho dù lòng nàng nóng như lửa đốt, cho dù trong trận thảm họa kia mất đi, là những người thân cuối cùng của nàng. Nhưng giờ phút này, nàng là thủ lĩnh của họ. Dân tộc của nàng đang nằm bên cạnh nàng, bọn họ còn dựa vào nàng dẫn dắt ra mãnh đất man hoang này, nàng là tia hi vọng cuối cùng của họ. Cho nên, nàng không dám khóc thành tiếng.
Nàng dùng toàn lực đem thanh âm khóa vào chỗ sâu trong yết hầu, dùng lực đến toàn thân run rẩy. Nàng há miệng, tựa như thủy triều hò hét, nước mắt nóng bỏng cuồn cuộn tràn ra hốc mắt, từng giọt tuôn qua khóe miệng, trong bóng đêm phiếm ra ánh bạc, tan vào đất khô cằn cõi...
Tuần Ao ngồi sau máy quay, vẻ mặt nghiêm túc, rốt cục nặng nề hô một tiếng: "Cut".
Diệp Hiểu Đồng từ vừa bắt đầu đã ở bên cạnh, cùng thần tượng nhà mình rơi nước mắt, nghe một tiếng cut liền nhanh chân chạy về phía Thủy Nhạc đang nằm, bị Tuần Ao ngăn lại: "Diệp tử." Ông nói, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc đầu, Diệp Hiểu Đồng không khỏi dừng bước.
Thủy Nhạc đã sớm nghe đạo diễn kêu ngừng, một tiếng kia của Tuần Ao kêu rất kiên định vang dội. Cô đột nhiên từ cảm giác mất mát không thể thừa nhận rút ra, lại không cách nào ngừng nghẹn ngào run rẩy. Qua hồi lâu, cô mới chậm rãi bình tĩnh lại, nhắm mắt dùng sức lao đi nước mắt còn đọng lại, còn có nước mắt chưa kịp khô trên mặt. Sau đó đem đầu chôn giữa hai cánh tay yên lặng trong chốc lát, chậm rãi đứng lên, cũng không để ý đến bất kỳ ai, trầm mặc rời khỏi hiện trường.
Diệp Hiểu Đồng luống cuống tay chân, không biết mình nên theo sau hay là lưu lại giúp Thủy Nhạc giải thích, lại nghe Tuần Ao lớn tiếng nói với mọi người: "Kết thúc công việc!"
Diệp Hiểu Đồng kinh ngạc nhìn ông: "Nhưng mà chỉ quay có một cảnh?"
"Qua." Tuần Ao vừa dứt lời, toàn bộ đoàn phim đều sôi trào. Phải biết, chỉ quay một lần liền qua loại chuyện này, trong cuộc đời của đạo diễn Tuần Ao chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Ông luôn theo đuổi hoàn mỹ đến độ soi mói, cho nên cảnh đêm lần này, đoàn làm phim đã tự giác đêm nay sẽ ăn gió nằm sương giữa sa mạc, không ngờ hạnh phúc lại đến đột nhiên như vậy.
Diệp Hiểu Đồng đuổi theo bóng lưng Thủy Nhạc, sau đó dẫm lên dấu chân để lại trên cát yên lặng đi tới, thẳng đến Thủy Nhạc dừng lại dưới ngọn đèn cuối cùng, xa xa có thể nghe được tiếng đoàn phim bận rộn thu dọn đồ dùng.
Diệp Hiểu Đồng đi theo Thủy Nhạc gia nhập đoàn phim đã gần nửa năm. Quay phim thực vất vả, nhất là những lần quay ngoại cảnh, cơ hồ có thể dùng trèo đèo lội suối để hình dung, so với quay phim cho Lam Băng phải vất vả hơn nhiều. Nhạc Nhạc chưa từng lộ ra chút mệt mỏi nào. Nhưng giờ phút này, Diệp Hiểu Đồng cảm thấy bóng lưng trước mắt có chút mệt mỏi.
Advertisement
Nếu chị mình có ở đây thì tốt rồi... Diệp Hiểu Đồng nhịn không được nghỉ.
Người đi theo bên cạnh Thủy Nhạc hiện giờ hẳn là Y Ân, nhưng khi đó Tả Tiệp cũng vừa nhận vai nam chính trong bộ điện ảnh đầu tiên, lại vừa trải qua một trận phong ba giải ước, Thủy Nhạc kiên quyết cho rằng Y Ân hẳn nên ở lại bên cạnh cậu ta, còn cô chỉ cần một trợ lý.
Vì thế, Lam Băng đã xách cổ Diệp Hiểu Đồng đến trước mặt Y Ân, nói với anh: "Gia hỏa này làm việc độ tin câỵ so với độ hoa si của nó với Thủy Nhạc là như nhau!"
Diệp Hiểu Đồng thực may mắn lúc đó Y Ân đồng ý. Rất ít người có thể cảm nhận được, cùng người mà bản thân sùng bái cộng sự, toàn tâm toàn ý vì thành công của người đó trả giả từng giọt mồ hôi là một chuyện hạnh phúc cỡ nào. Rất nhiều người không thể hiểu được cảm giác hâm mộ thần tượng, bọn họ không biết, thích được một người đáng giá, mặc kệ cách người đó bao xa, ở cạnh người đó bao lâu, những gì bản thân học được từ họ, đáng giá gấp nhiều lần những thứ được dạy bảo ân cần.
Đương nhiên, chuyện tình cảm của thần tượng vĩnh viễn là một vết cắt trong lòng fan, bất luận là hâm mộ hay chúc phúc, hoặc là vừa hâm mộ vừa chúc phúc, bạn biết, từ nay về sau, có một người, có được người bạn thích, tất cả của họ.
Nhưng chuyện này trong mắt Diệp Hiểu Đồng không quá giống nhau. Đầu tiên, cô ấy là nữ, thần tượng của cô cũng là nữ. Diệp Hiểu Đồng cảm thấy hai người các nàng đều không phải Les – đây là lý do vì sao mặc dù biết chị mình là một T mạnh mẽ nhưng lại chưa từng phát hiện ra chút manh mối nào. Tiếp theo, trước đó đã nói, người yêu của thần tượng nhà cô, là chị họ của cô. Cuối cùng, chị cô yêu đơn phương người ta – đây là suy nghĩ trong lòng Diệp Hiểu Đồng.
Diệp Hiểu Đồng nhớ rõ, lúc chuẩn bị đến đây, Lam Băng đã nói rất nhiều lần những điểm phải chú ý khi làm việc, sau đó yên lặng nhìn cô hồi lâu, mới nói ra thỉnh cầu cuối cùng. Lần đầu tiên, Diệp Hiểu Đồng nghe được từ miệng người chị họ thập toàn thập mỹ không gì không làm được của mình một thỉnh cầu nghiêm túc như thế. Nàng nói, Diệp tử, giúp chị chăm sóc em ấy. Cũng là lần đầu tiên, Diệp Hiểu Đồng không cảm thấy những dặn dò đó là dư thừa, ngược lại, như là tiếp nhận một sứ mệnh to lớn trên vai. Cô cũng nghiêm túc hứa hẹn, em hứa.
Cho nên giờ phút này, Diệp Hiểu Đồng cảm thấy bản thân đã không cẩn thẩn phụ đi một sứ mệnh.
Cùng đoàn phim trở lại khách sạn, Thủy Nhạc tắm rửa xong lau khô tóc liền nghe tiếng di động vang lên, thời gian vừa vặn. Cầm lấy di động liếc mắt xem tên người gọi đến, Thủy Nhạc nhíu mày, liếc mắt nhìn Diệp Hiểu Đồng đang tỏ vẻ nghiêm túc bên cạnh, lúc tiếng chuông sắp ngừng mới bắt máy: "Lam".
Advertisement
"Đã ngủ chưa?"
Thủy Nhạc suy nghĩ một chút, mới trả lời: "Chuẩn ngủ, ngày mai còn phải quay phim."
Lam Băng câu khóe miệng, quả nhiên tâm trạng không được tốt... "Chị trò chuyện một chút, được không?"
"Uh." Thủy Nhạc nửa nằm trên giường, kéo chăn lên, nhắm mắt lại lên tiếng.
"Hai ngày trước lúc chị đi ngang cửa hàng nội thất, nhìn thấy một chiếc ly sứ, rất đẹp, rất có cảm giác nghệ thuật, cảm giác nếu đặt cùng ly thủy tinh của em sẽ rất xứng đôi, cho nên chị liền mua về, chờ em trở về chị sẽ tặng cho em, có được không?'
"Nhưng mà em đã có ly uống nước a ~"
"Nhưng mà chị không có a ~"
Thủy Nhạc đột nhiên mở to mắt, phốc một tiếng nở nụ cười: "Vậy có phải chị nên xem còn đồ vật gì xứng đôi với đồ trong nhà em không? Tỷ như dép lê, bát đũa này nọ?"
"Ha ha ~ chị sẽ để ý." Lam Băng cười, nghiêm túc trả lời.
Sau đó Lam Băng lại chậm rãi, nhẹ nhàng nói rất nhiều chuyện. Thủy Nhạc thả lỏng người nằm xuống, chui vào ổ chăn, cứ như vậy áp di động bên tay, không biết từ lúc nào đã tiến vào mộng đẹp.
Lam Băng ở bên kia nghe tiếng trả lời càng lúc càng ít, thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn lại hô hấp đều đều...
Lam Băng cầm điện thoại để sang bên, hai tay chống đầu gối, cúi đầu đem mặt chôn sâu vào lòng bàn tay, thật lâu, thật lâu... Đây chính là lý do nàng chưa bao giờ dám gọi điện cho Thủy Nhạc vào ban đêm, khát vọng ẩn nấp từ sâu trong lòng, sẽ tùy ý lan tràn, làm cho nàng trắng đêm khó ngủ.
Nàng muốn gặp cô ấy. Hai người các nàng đã bao lâu không gặp nhau?
Vì ngăn cản hiệp định được thông qua trong hội nghị chủng tộc sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho nhân loại, nàng trèo lên ngọn núi cao nhất, trong một giây cuối cùng sức cùng lực kiệt vết thương chồng chất xuất hiện trước mặt các đầu lĩnh, lạnh lùng, uy nghiêm, kiên định nói ra năm chữ: "Nhân loại, không đồng ý." Sau đó ngất lịm trong lòng Tinh Linh vương.
Nhưng mà Thủy Nhạc làm thế nào cũng không qua được cảnh này. Bất kể là dùng góc độ nào, dùng tư thế gì, lấy vẻ mặt thế nào ngất xỉu, Tuần Ao đều cảm giác không đạt. Chính Thủy Nhạc cũng rõ ràng, cảm giác suy yếu mệt mỏi đến cực điểm đó, là cô gắng gượng diễn, việc mất tự nhiên như vậy dưới con mắt chuyên nghiệp của Tuần Ao không thể nào che giấu.
"Không bằng con thật sự chạy một lần đi." Không biết sau bao nhiêu lần thất bại, Thủy Nhạc đi đến trước mặt Tuần Ao, nói là đề nghị, không bằng nói là thông báo quyết định của mình.
Tuần Ao bình tĩnh nhìn Thủy Nhạc một lúc, mới quyết định: "OK."
Một ngọn núi có độ cao hơn 2000m so với mặt nước biển, đối với người bình thường mà nói, dọc theo thềm đá thông thoáng từ chân núi bắt đầu leo lên, nếu trên đường không nghỉ ngơi, đi đến đỉnh núi đều phải mệt chết, huống chi dùng sức chạy. Hơn nữa, để phối hợp quay chụp, trên đường chạy có một vài chỗ phải lệch khỏi thềm đá từ đường mòn nhỏ leo lên. Những cảnh này vốn Tuần Ao tính toàn sau sẽ quay riêng, nhưng hiện tại vừa lúc đồng ý với Thủy Nhạc, ông liền quyết định quay tại hiện trường.
Đợi hết thảy chuẩn bị xong, đã là hai ngày sau. Tuần Ao cùng tất cả diễn viên liên quan và đội ngũ bác sĩ ngồi tại đỉnh núi chờ Thủy Nhạc chạy lên, nói thực lòng, ngay từ đầu Tuần Ao không ôm hy vọng quá lớn. Cho nên đã cho Thủy Nhạc hai diễn viên đóng thế cường tráng theo bên cạnh cô, bảo hộ an toàn cho cô, thuận tiện cõng cô lên núi trong trường hợp chống đỡ không nổi...
Nhưng là, khi thời gian một giây lại một giây trôi qua, Thủy Nhạc không có chút dấu hiệu nào sẽ dừng lại, khi mấy chỗ lắp đặt máy quay trên đường liên tiếp truyền đến tiếng cảm thán sợ hãi của đạo diễn, Tuần Ao rốt cục không thể không bắt đầu khống chế cảm xúc chờ mong của mình.
Diễn viên đóng thế truyền tin họ sắp đến, Tuần Ao nhắc nhở mọi người: "Tất cả chuẩn bị tốt! Tinh Linh vương!" Ông nghiêm túc nhìn người diễn Tinh Linh vương, liếc mắt một cái: "Không được sai lầm."
Khi Thủy Nhạc theo dự kiến tiến vào tầm nhìn của Tuần Ao, Tuần Ao rốt cụ khống chế không được đồng tử co rút lại, từ đằng sau máy quay đứng lên. Diệp Hiểu Đồng gắt gao che miệng lại, đỏ hốc mắt.
Hội nghị chủng tộc tiến hành đến thời điểm quan trọng nhất, không khí âm thầm dâng cao, mắt thấy giây tiếp theo liền muốn bùng nổ tiếng hoan hô, lại bởi vì sự xuất hiện của loài người mà im bặt.
Nàng đứng đó, hai tay chống gối khom lưng thở dốc, vết thương đầy người, hai chân không kìm được run nhẹ, nhưng vẫn lạnh thấu xương, không ai dám phá vỡ bầu không khí im lặng. Hồi lâu, nàng chậm rãi thẳng eo, ngẩng đầu, gương mặt trắng bệch xuất hiện một vết thương dài, máu nương theo hai má chảy đến vành tai. Mắt nàng như băng, sắc bén đảo qua tất cả mọi người ở đây, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt Tinh Linh vương, từng câu từng chữ khàn khàn lại vô cùng rõ ràng: "Nhân loại, không đồng ý." Lời vừa dứt, một giọt máu theo miệng vết thương tràn ra, xẹt qua nửa má, cả người nàng mềm nhũng, bị Tinh Linh vương ôm vào lòng.
"Nhạc Nhạc!"
"Bác sĩ!"
Advertisement
- In Serial22 Chapters
Chimes
On a gritty and magical world of snow. A planet of fairy tales warring against reality. The planet called Elissa Moon is filled with neon lights and the overbearing cruelty of the Mastals. It's the struggle of the wolf-like creatures known as Shasis, whose mystical childhood fairy tales stand between Elissa Moon and it's collapse into despair. It's the story of: A female con artist and her Shasi companion.A man who lost his wifeA duchess who is fighting for her people with the guidance of her Shasi.There's the question of neon love - love that is fake like neon, but shines a light when you need it. Join three strangers as they struggle to overcome their situation, themselves, and find their place on the frozen planet. Only the fairy tales they were read as children unites them against the Mastals. The hope of Elissa Moon rests in the last remaining noble, a duchess, who hold its secret close to her heart - a secret fleet of war ships. A story of love and trust lost in secrets. At times, things aren't as they seem. Not everyone accepts reality and not everyone believes in fairy tales.
8 168 - In Serial51 Chapters
The Life Not Worth Living (HaikyuuxReader)
(Y/N) (L/N) the girl who's done nothing but suffer and live a life that's no longer worth living. So why right when she's about to end it all, right when she thinks she can free herself from all her troubles. Did she meet four first years that remind her so much of four people she hoped to see in the afterlife?Warning: Mentions of suicide, self harm, blood, and death (Please don't read if these topics make you uncomfortable)-I do not own Haikyuu or any of it's character!!-ANGST - READ AT YOUR OWN RISK -
8 98 - In Serial133 Chapters
The Nameless Warrior *New Cover*
Since her father's suspicious death eight summers ago, Kindra has trained to become her tribe's first woman warrior. Although she completes the whipping ceremony to prove her strength and make a blood-bond with the tribe she fails to receive her warrior name. She's determined to earn her name in battle, but her plans change when the enemy Obsidian tribe claims her priestess sister as restitution for the war. To Kindra's surprise and horror the new chief allows them to take her sister. Rumors widespread at her father's death are whispered in her ear once more. It was the new chief who poisoned her father, they say. It was the new chief who sold her sister to the enemy. It was the new chief-not the War God-who refused to grant her a warrior name. Although she didn't believe the rumors in the past, Kindra begins to doubt the chief. When new evidence emerges it threatens to place the entire tribe in the hands of the Obsidians. As the last living descendant of the War God, Kindra's the only one who can depose the chief and save her tribe, but it will mean giving up the quest to rescue her sister, and the hope of ever becoming a named warrior.
8 222 - In Serial23 Chapters
Star Wars: The Soul of a Sith
For the first two decades of his life, Ren has endured the brutal training of a sith. He possesses enormous talent in the force, but unlike other sith he has never truly been consumed by the dark side. When Ren is cast out by his master, he embarks on a journey to understand who or what he is and he is. Along the way he finds unlikely allies and is pulled into a destiny surrounding one of the most notorious and powerful lords of the original sith race from thousands of years ago.
8 114 - In Serial15 Chapters
End of Hereafter
*cover removed until a better one is made After the events in Osaka, turmoil brews to the tip between Japan and a city built on a mountain named Imperia. The treaty between these two countries is torn after Imperia declares war on all of Japan. However the city has conspiracies' of its own varying from hidden nukes to human experimentation. 2 years passed since then and a soldier from the past is brought back from death in order to bring an end to the long war. Joining the church, a third position lead by a vampire named Amelia Date, he fight on both fronts of the war. Unfortunately the future he expected to be bright before his death was a future covered by dark clouds.
8 164 - In Serial4 Chapters
DAYDREAM BELIEVER | MORPHEUS
"WE ARE NOT THE SAME PEOPLEWE ONCE WERE." over a hundred years have passed since the disappearance of lord morpheus, leaving his wife to rule as queen in his place. but then by some miracle he turns up on their doorstep, recently escaped from his imprisonment and missing his tools, resulting in a reunion between the couple and the start of an adventure to reclaim what's theirs and to restore their broken realm. [MORPHEUS X FEM!OC][THE SANDMAN SEASON ONE][cover made by @-judeduarte]
8 191

