《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 10
Advertisement
Xe vừa tiến vào cổng lớn Y gia, Thủy Nhạc liền thấy Giang bá đang đứng trước cổng nhìn xung quanh, hiển hiên là đang đợi cô và Y Ân, vội vàng mở cửa xe xuống, để Y Ân một mình lái xe vào.
Giang bá là lão quản gia của Y gia, hầu hạ ở Y gia nhiều năm, vô luận già trẻ lớn bé ở Y gia đều gọi ông một tiếng Giang bá. Giang bá làm người kính cẩn an phận, bình thường bất cẩn ngôn tiếu, duy chỉ những lúc đối mặt với Thủy Nhạc, Y Ân mới biểu lộ từ ái quan tâm không hề giữ lại.
Y Ân hạ cửa kính xuống, ngoan ngoãn hô một tiếng: "Giang bá ~"
"Y Ân thiếu gia, Nhạc Nhạc tiểu thư, hai người đã về!" Trong giới giải trí mọi người đều cho rằng "Y Ân" là một cái tên phiên âm tiếng anh, bình thường khi gọi tên Y Ân thường đọc thành phiên âm tiếng Anh, nhưng ít người biết, Y Ân, kỳ thật là tiểu thiếu gia của Y gia. Đương nhiên, một thiếu gia của Y gia lại làm người đại diện trong giới giải trí, quả thật không thể tưởng tượng.
"Giang bá, thời tiết lạnh thế này không nên ra ngoài nha, lão nhân gia phải có tự giác bảo vệ sức khỏe bản thân!"
Giang bá nhẹ giọng quát: "Không lớn không nhỏ!" Rõ ràng lại mang theo ý cười.
"Hắc hắc ~" Thủy Nhạc lấy lòng khoác tay Giang bá, một già một trẻ chậm rãi đi vào tiền viện không người.
Y lão gia không thích náo nhiệt, bốn vị thiếu gia tiểu thư của Y gia sau khi thành gia lập thất đều dọn ra ngoài, nhà cũ to như vậy bình thường đều không có bao nhiêu người, chỉ có ngày lễ tết mới náo nhiệt một chút, các vị thiếu gia tiểu thư lúc này mới trở về một lần. Sau này người thừa kế ưu tú nhất Y gia cũng là người con được lão gia yêu thương nhất, con cả Y Thành Đông cùng vợ bỏ mình trong một vụ tai nạn máy bay, lưu lại tiểu thiếu gia Y Ân chỉ mới mười bốn tuổi, lão gia đau lòng rất nhiều không khỏi phá lệ yêu thương, liền mang anh về nhà cũ, tự mình nuôi nấng.
Mà Thủy Nhạc, đối với người Y gia, quả thật là không biết đột nhiên từ đâu chui ra. Trong một lần gia tộc tụ hội, một cô nhóc đột ngột xuất hiện trên bàn cơm, mang theo vẻ đạm mạc không hợp tuổi. Giang bá cung kính gọi một tiếng "Nhạc Nhạc tiểu thư", nghiễm nhiên trở thành một vị tiểu chủ nhân khác của nhà cũ Y gia.
Việc như vậy trong đại gia tộc dạng này, sẽ dẫn đến những phản ứng dây chuyền gì có thể nghĩ. Y Khả Nhi chỉ là người biểu hiện nông cạn nhất trong đó. Cho nên sau khi Thủy Nhạc trưởng thành liền không tham gia những tiệc tụ hội như thế nữa, cô vốn cũng không phải người Y gia. Lão gia cũng không nói gì, chỉ là sau này mười lăm tháng giêng hằng năm, trên bàn cơm nhà cũ Y gia, chỉ còn bốn người.
"Giang bá, mười lăm tháng giêng ông nội muốn đi nơi nào a, bình thường năm mới không phải đều ở trong nhà sao?" Thủy Nhạc hạ giọng lén lút hỏi, giống như đây là một bí mật quan trọng.
Advertisement
"Đi phía nam, gặp vài vị chiến hữu già lúc trước." Trong một giây không thể phát hiện Giang bá có chút ngập ngừng sau đó lại bình thường trở lại.
"Nga..." Còn tưởng cái gì đặc biệt đâu, Thủy Nhạc có chút thất vọng. Giang bá buồn cười, chỉ dặn dò cô lúc vẽ tranh cũng không thể quên ăn cơm, hiển nhiên đối với chuyện hôm trước còn canh cánh trong lòng.
"Nhưng mà Giang bá, đó là sáng tác, sáng tác nghệ thuật nha, vạn nhất thời điểm con ăn cơm đem linh cảm cũng nuốt luôn thì sao? Nhất là món ăn bá làm ngon như vậy, thực dễ dàng mài mòn ý chí chiến đấu nha!"
"Lại ba hoa."
Vừa tiến vào đại sảnh, Thủy Nhạc liền thấy Y Ân và lão gia đã đối mặt ngồi trên sô pha, nhìn nhau không nói gì. Lão gia đưa lưng về phía Thủy Nhạc, lật xem một tờ báo, còn Y Ân ở một bên chán đến chết, vừa thấy Thủy Nhạc vào, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Y lão gia là người nghiêm túc đến gần như sắc bén, người bất cẩn ngôn tiếu như Giang bá đặt bên người ông cơ bản có thể xem như giản dị dễ gần, còn lại những thiếu gia tiểu thư của Y gia, không có một ai dám ở trước mặt ông làm nũng càng đừng nói khóc lóc om sòm. Y Ân làm đại thiếu gia mồ côi của Y gia, lại lớn lên bên cạnh lão gia, trên lý thuyết hẳn là phải có khác biệt.
Trên thực tế quả thật cũng có chút khác biệt, chính là trước khi chí hướng sự nghiệp và tính hướng của anh được xác định. Nhưng đối Y Ân mà nói, tình trạng hiện giờ đã muốn vượt xa những gì anh kỳ vọng, ngay cả tình huống "gia pháp hầu hạ sau đó kéo một chân què bị đuổi ra khỏi nhà" chuyện bi thảm như vậy anh đều đã chuẩn bị tốt tâm lý đón nhận, nhưng kết quả chỉ là quỳ ngoài cửa thư phòng mấy giờ.
Đến giờ Y Ân vẫn không biết hôm đó lúc anh quỳ gối ngoài thư phòng Thủy Nhạc đã ở bên trong nói gì với lão gia, mỗi lần hỏi lại cô, cô đều làm bộ cho qua: "Loại chuyện này, đương nhiên là trước nói lấy lí, sau động lấy tình a!" Những lúc như vậy, hỏi cái gì cũng không còn quan trọng nữa, anh chỉ có xúc động muốn đánh cô một trận.
Giang bá vừa vào nhà liền tiến vào phòng bếp, Thủy Nhạc đi đến trước mặt lão gia, cung kính gọi một tiếng: "Ông nội."
Lão gia ngẩng đầu nhìn cô một cái, buông tờ báo trong tay, ý bảo cô ngồi xuống. Thủy Nhạc đi đến cạnh Y Ân ngồi xuống, liền bị câu nói của lão gia làm sợ đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Con như thế nào lại đóng phim?"
"Ông... xem?!" Thủy Nhạc cơ hồ không thể khống chế được giọng của mình, thử tưởng tượng một ông lão bước vào rạp xem phim điện ảnh do mình đóng... không dám tưởng tượng nữa... Cho nên đương nhiên là do cô suy nghĩ nhiều.
Y Ân nhịn không được cười nhạo: "Em thấy sao?" Mà lão gia, đã lười phản ứng. Thủy Nhạc cũng nhận ra suy nghĩ của mình rất ngu ngốc, ngại ngùng nói: "Không cho em đùa một chút sao..." Sau đó ý thức được lão gia còn đang chờ mình trả lời, đứng đắn nói: "Gặp được kịch bản và đạo diễn hay, còn có nhân vật thích hợp, nên đi diễn. Hiện tại đang chuẩn bị quay một bộ khác."
Advertisement
"Được rồi, không nên đóng những thứ loạn thất bát tao gì đó."
Thủy Nhạc vừa định nói vâng, đột nhiên nhớ đến nhân vật trong "Họa sĩ", chột dạ một cái, không biết cái này có thuộc về phạm trù "loạn thất bát tao" không, thế nên thốt ra: "Ông nội, loạn thất bát tao là gì?"
Y Ân sắp bị đầu óc ngu ngốc của Thủy Nhạc chọc khóc, vội vàng cứu bổ nói: "Ông nội, ông không tin vào ánh mắt Nhạc Nhạc sao? Loạn thất bát tao gì đó, em ấy chướng mắt." Thủy Nhạc tự biết mình nói lỡ, ngồi một bên tán thành gật đầu liên tục.
Rốt cục, có lẽ là xuất phát từ sự tín nhiệm với Thủy Nhạc, lão gia không lại tiếp tục đề tài này. Trong lúc Thủy Nhạc đang cùng lão gia thảo luận thư pháp và tranh quốc họa phong thủy, Y Ân ý đồ trà trộn vào phòng bếp mượn cớ giúp đỡ giết thời gian, bị Giang bá chê vướng chân vướng tay đuổi ra ngoài, mãi cho đến giờ cơm mới rốt cuộc được thoả mãn mong muốn hỗ trợ Giang bá dọn vài cái đĩa, bưng đồ ăn.
Tuy chỉ mới mười một tháng giêng, nhưng bữa ăn này của Giang bá lại làm theo tiêu chuẩn ngày rằm, phong phú, đoàn viên, những gì nên có đều có. Bởi vì Thủy Nhạc nên phúc lợi ngày mồng một cũng được bù đắp trong hôm nay. Trong năm cũng chỉ có ngày này Giang bá mới bằng lòng vứt bỏ thân phận ngồi cùng bàn ăn với lão gia. Sau đó hai ông lão cùng hai đứa trẻ, đầm ấm vây quanh chiếc bàn nhỏ, giống như tất cả những gia đình bình thường mà hạnh phúc khác, vui vui vẻ vẻ ăn một bữa cơm đoàn viên, như mỗi ngày rằm tháng giêng hàng năm.
Sáng sớm hôm sau, Thủy Nhạc mơ mơ màng màng mở mắt, không rõ là do bị tiếng chim ríu rít bên ngoài hay là vì một tia nắng vụn trộm chuồng vào từ cửa sổ đánh thức, chỉ cảm thấy giờ khắc này, thời gian quá đỗi dịu dàng tựa như nó vẫn luôn như thế. Thủy Nhạc nhịn không được trở mình ôm lấy gối đầu cọ cọ, cuối cùng đem mặt chôn vào trong gối lại ngủ...
Lúc này Y Ân đã cùng lão gia tập thể dục trở về, vừa mở di động liền thấy mười mấy cuộc điện thoại gọi đến, gọi trở về, bình tĩnh nghe xong, sau đó dường như không có việc gì dạo quanh các trang mạng một lần, tiếp tục cùng lão gia ăn bữa sáng.
Sau khi ăn sáng lão gia liền rời nhà, Y Ân ngồi trên sô pha mở một cái weibo thật dài đang đứng đầu bảng xếp hạng weibo hiện nay, thành thành thực thực từng câu từng chữ đọc một lần. Sắp xếp xong mọi chuyện, Y Ân nhìn chằm chằm bóng lưng đi tới đi lui bận rộn của Giang bá, rốt cuộc nhịn không được oán giận nói: "Đã lúc nào rồi mà Nhạc Nhạc còn chưa rời giường? Giang bá nếu cứ dung túng em ấy như vậy ngày nó đó nó sẽ tạo phản!"
Giang bá ngừng tay, quay lại thân thiết nói: "Còn sớm mà, Y Ân thiếu gia cũng nghĩ ngơi thêm chút nữa đi."
Y Ân rên lên một tiếng, dưới nụ cười từ ái của Giang bá chạy lên phòng tìm Thủy Nhạc. Lúc gần đến cửa Y Ân thả nhẹ bước chân, gõ gõ cửa, nghe được tiếng Thủy Nhạc bên trong, mới xoay nắm cửa, cũng không đi vào, chỉ bày ra một tư thế thoải mái tựa lưng vào tường.
Thủy Nhạc đã dậy được một lúc, đang ngồi xếp bằng trên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm một chỗ nào đó trong phòng, lúc này mới quay đầu khó có thể tin nhìn Y Ân: "Em lúc ấy thế nhưng bị anh thuyết phục?!"
Y Ân theo ánh mắt cô nhìn qua, nhịn không được bật cười ha ha. Đó là một bức tranh ghép cực lớn, mặt biển màu xanh đậm dưới ánh trăng bàng bạc phiếm ra ánh sáng huyền bí, xa xa nhìn qua, hình ảnh ảo diệu mê người, phảng phất muốn đem mắt người xem vây chặt vào đáy biển sâu thẳm kia. Nhưng mà cảm giác thần bí này lại duy trì không được nửa giây, bởi vì bên dưới biển sâu... thiếu một mảnh.
Một chỗ thiếu hụt rõ ràng lại đột ngột như vậy, Thủy Nhạc vốn là không có cách nào cảm thụ, nhưng lúc ấy Y Ân là đầu sỏ gây chuyên, vì trốn tránh trách nhiệm mà hoa ngôn xảo ngữ dùng hết bảy tấc lưỡi, nói cái gì mà chỗ khiếm khuyết này chính là một loại mỹ cảm, thủ pháp nghệ thuật đường nét độc đáo, đằng sau ẩn chứa ý nghĩa triết học sâu xa.
"Em hồi đó quả là non a, còn trẻ không rành thế sự, vậy mà lại để anh lừa."
Y Ân nhìn cô ôm gối đầu, tóc dài hơi hỗn loạn rủ xuống thắt lưng, nghĩ đến chuyện vừa rồi, không khỏi thu liễm tâm trạng vui đùa: "Chẳng lẽ anh nói không đúng sao?"
"Đúng. Như thế nào?"
Y Ân mở weibo vừa rồi ra, đưa điện thoại cho Thủy Nhạc, nhìn chăm chú biểu hiện trên mặt cô.
Thủy Nhạc nhận lấy chăm chú đọc, ban đầu còn hơi nhíu mày, sau đó lại bị chọc cười vài lần, cuối cùng thản nhiên hỏi Y Ân: "Chỉ vì cái này?"
Y Ân nhìn bộ dạng không thèm để ý của cô, đột nhiên có chút nóng giận, không khỏi cứng giọng chất vấn: "Em còn muốn thế nào nữa?"
Trong lúc nhất thời Thủy Nhạc không biết nên hồi đáp ra sao, âm thầm thở dài một hơi, trầm mặc vài giây, mới dịu dàng nói" "Y Ân, anh quên rồi sao, so với đa số người trên thế giới này em đều kiên cường hơn."
Advertisement
- In Serial110 Chapters
Polyrhythm Time -- A Bard's Tail
Have you ever met someone who loves what they do so much that they'll skip sleep, food, love and safety to pursue it? What happens if that kind of person encounters a different dimension, yet holds on to their love of music, and specifically of rock drumming.When the world ended at the end of 2057, Kevin Snackenbridge slept through it. He'd been drumming all night. tl;dr-- System eats world -- Monsters and magic ---- LitRpg -- Practice, not levels and stats ---- MC Bard -- support class -- low power ---- MC chooses music over survival skills --tl;dr Kevin trips into the Internal Strength Dimension where Thaumaturgy is king. With the help of a talking plant and several vicious monkeys he learns that the rule is "Change or die." Kevin changes, but remains firmly a drummer/Bard in this high fantasy setting. This is Kevin's adventure, and that of the friends he meets. Kevin has the soul of a real musician. He loves music, specifically rhythm and drumming, and would give his left nut if it would help him drum better. He's a rock drummer, and his language is that of a rock drummer: slanged, duded, and frequently laced with profanity. He focuses on music, and makes decisions that even the author doesn't approve of. However, that means all his decisions are Kevin's decisions, not those of a system-optimizing power-gamer. There's points (All of Arc 2) where he wanders aimlessly. Goals seem foreign to him at points. What would you do if you were a musician, and the world fell apart and you no longer had an audience or band-mates. You'd be kinda lost. Kevin is. Arc 2 is a lot of Kevin not knowing what to do, going with the flow, and not being articulate enough to know that he doesn't know what to do. 1. Chapters start short near 500 words, and grow to 12-1500 by ch.100 2. Chapters daily
8 897 - In Serial11 Chapters
Pangeku: A place to relive
Have you ever wonder what is like to live in a different world? to start over? Death is inevitable and most of the time it is unfair. But what if there's a world where they are given a second chance? A story unfolds as the main characters live in the world name Pangeku. link where the story is also publishedhttps://www.wattpad.com/story/260235153-pangeku-a-place-to-relive
8 215 - In Serial41 Chapters
(Old) The Time of Night is Midnight
All she has known for all her life was to run, run from her problems. Until she ran into something that would be considered a wish granted. Midnight might have found someone who could love her for being the monster she is, a monster who was forced to kill. Sideswipe was one of the first to show her kindness and love her. Hopefully, his twin follows to or she'll be left heartbroken.
8 405 - In Serial17 Chapters
I shall seek revenge
I was summoned, then I was betrayed and I died...or at least I think I did. Wait, what? You're telling me that there was a mistake with the original summoning?!! So you're going to reincarnate me and I get a second chance with bonus perks?? Well hurry up I haven't got all day!!! Revenge is a dish best served cold!! BWHAHAHA!!!
8 91 - In Serial21 Chapters
My Deadliest Secret {COMPLETED}
Violet Pettison gets made fun of for being fat. She then develops anorexia. Her friend Jayy gets suspicious because Violet is not eating as much as she use to. In the end will she survive?
8 160 - In Serial17 Chapters
Bliss
Warning Rated R+, otherwise anyone can read the book.✨PSA👀 : THIS BOOK IS FICTIONAL, NOTHING IS THIS BOOK APPLIES TO ANY OF THE CHARACTERS USED IN REAL LIFE. THIS BOOK ISN'T TO PUT ANYONE IN A NEGATIVE SPOTLIGHT EITHER.A lot of things mentioned is made up while some are real places, streets, or restaurants in real life.✨No this book clearly isn't just about Nena & Maria. Although it STARTS OFF with them as the main characters, as the plot thickens more people like Isabella, Lina & Valentina, and lastly Caramela comes into the picture. Nena is looking for a roommate because she feels alone, she has been feeling alone ever since she has moved out her parents house at age 18. Her life begins to feel even more complete once Maria enters her life.Will Maria be able to handle nena? Is Isabella gonna be able to save her relationship with the twins Lina & Valentina?Published around February 2019.Book Named Changed from, "My Roomate" to "Bliss🥰", June 21st, 2020.Find out once you read more!.#70-Lesbian Fiction, May 28th, 2019💜.#21-femalexfemale, June 5th, 2019💛.#9-gxg , August 13th 2019💞.200k reads as of May 9th,2020🥳.310k reads of August 29th,2020🧡.330k reads of September 17th, 2020🥺💖.350k reads of October 5th, 2020🕸.
8 213

