《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 1
Advertisement
Lần đầu tiên Lam Băng nhìn thấy Thủy Nhạc, chính là trên màn hình lớn trước cửa rạp chiếu phim. Cô đang hát ca khúc chủ đề của bộ phim mà Lam Băng muốn xem. Sau đó suốt cả bộ phim, Lam Băng chỉ chờ xem những đoạn có bài hát vang lên.
Lần đầu tiên Thủy Nhạc nghe nhắc đến Lam Băng, là do người đại diện Y Ân của cô nói đến. Có vị đạo diễn Lam Băng trứ danh muốn mời cô đóng một vai trong bộ phim điện ảnh mới của cô ấy. Ngay lúc đó phản ứng của Thủy Nhạc là: Cái gì vậy?
Bài hát trong bộ phim mà Lam Băng xem, là được thu sau Album thứ hai của Thủy Nhạc. Mà chuyện mời đóng phim điện ảnh, lại là một năm sau khi Thủy Nhạc vừa phát hành Album thứ ba. Cho nên, đến thời điểm Thủy Nhạc và Lam Băng có cơ hội chính thức gặp nhau, đã là ba năm kể từ khi Thủy Nhạc chính thức trở thành ca sĩ. Vào lúc đó, Lam Băng đã là đạo diễn nổi danh quốc nội hơn nữa dự thưởng quốc tế, còn Thủy Nhạc bất quá chỉ là cô ca sĩ vừa có chút danh tiếng.
Giống Y Ân loại người đại diện "bàn tay vàng, kiến thức rộng rãi" này, khi nhắc đến Lam Băng cũng phải dùng "trứ danh" để hình dung, còn Thủy Nhạc lại là lần đầu tiên nghe thấy, ngoại trừ bởi vì bản thân cô vốn không có lòng hiếu kỳ với vòng luẩn quẩn này, mà còn là do trong mấy năm cô xuất đạo Lam Băng vừa hay đều ở nước ngoài quay phim, gần đây mới trở về.
Xuất phát từ sự khẳng định với chất lượng sản phẩm của Lam Băng cùng với sức ảnh hưởng của cô ấy trong giới, Y Ân cho rằng đây là cơ hội khó có được. Huống hồ người liên lạc của đối phương nói, sở dĩ chỉ đích danh Thủy Nhạc là vì hình tượng phù hợp, hơn nữa nhân vật yêu cầu. Nhưng mà Thủy Nhạc lại không cho là đúng, cô thích ca hát, thầm nghĩ chuyên tâm làm âm nhạc, đối với những hướng phát triển khác đều không có hứng thú, cũng không cảm thấy mình có thiên phú đóng phim, cần gì phải tham gia những chuyện vặt vãnh này, phiền toái.
Advertisement
"Tha cho em đi. Anh xem, em quay một MV bình thường cũng phải quay đến đau khổ như vậy, đóng phim? Anh không sợ em phá hủy danh tiếng người đại diện kim bài của anh sao?"
"Em đóng phim dở đâu liên quan gì tới anh?" Y Ân trợn trắng mắt tỏ vẻ khinh bỉ. "Lần này thì khác, Lam Băng là một đạo diễn vô cùng tài hoa, chất lượng tác phẩm cũng phi thường tốt, bản thân cô ấy trong giới cũng có sức ảnh hưởng. Hơn nữa cô ấy chọn diễn viên chỉ nhìn nhân vật không nhìn nhân khí. Có thể đóng một vai trong phim của Lam Băng, là một chuyện rất đáng để khoe ra."
"Khó có người được anh khen trắng trợn như vậy a." Thủy Nhạc tùy ý nói, giống như nghe đến đây có chút hứng thú, nhưng hiển nhiên, hứng thú không nhiều.
"Mặc kệ nói thế nào, nếu cô ấy đã mời em, em vẫn nên tự mình đáp lại. Dù sau này thật sự không diễn, hai bên gặp mặt một lần cũng tốt." Y Ân đương nhiên biết Thủy Nhạc có bao nhiêu không muốn đóng phim, cũng không bắt buộc, ngay từ đầu đã nói cô chỉ chuyên tâm làm âm nhạc.
"Em muốn gặp mặt từ chối cô ấy, không vấn đề gì chứ?"
"Sẽ không."
Địa điểm gặp mặt là một quán cafe yên tĩnh. Lúc Y Ân vừa đẩy cánh cửa gỗ ra bên trong kéo theo một tràng tiếng chuông gió trong veo. Thủy Nhạc thực thích. Khó tìm được một nơi mộc mạc mà lại phong tình thế này. Nhưng ngay sau đó, cô liền bị hoa lệ kinh diễm.
Đại khái là bởi vì trong giờ làm việc, cả quán cafe chỉ có một bàn khách, hoặc là nói chỉ có một vị khách duy nhất trong quán cafe, ngồi cạnh cửa sổ, nghe tiếng chuông gió, quay đầu sang. Y Ân nhanh chân bước tới: "Đạo diễn Lam Băng, thật ngại quá, để cô đợi lâu."
"Không đâu, tôi cũng vừa mới đến." Cô ấy nói, sau đó nhìn Thủy Nhạc, mỉm cười. Thủy Nhạc lại ngốc ngốc mở to mắt nhìn người ta. Y Ân chưa bao giờ nói với cô vị đạo diễn trứ danh, vừa có tiếng vừa có tài, lại có sức ảnh hưởng, vừa ôm thưởng từ nước ngoài về này, lại trẻ tuổi, hơn nữa còn xinh đẹp đến thế!
Advertisement
Thủy Nhạc cực ít dùng từ "đẹp" để hình dung một người. Cô cho rằng tuyệt đại đa số người có vẻ ngoài dễ nhìn chỉ có thể dùng "xinh" để hình dung, mà "đẹp" là áp đảo "xinh" chỉ một loại đẳng cấp càng cao hơn. "Xinh" chẳng qua là đánh giá khách quan với ngoại hình, mà "đẹp" lại là một loại khí chất toàn toát ra từ trong lẫn ngoài. Bạn rất khó miêu tả nhưng lại không thể dời mắt đi. Nó vừa có thể rung động thị giác lại vừa có thể an ủi tâm linh. Chỉ ngộ mà không thể cầu, nhìn thấy nhưng không với tới được. Tóm lại, lần đầu tiên Thủy Nhạc nhìn thấy Lam Băng, cô liền mất đi phòng bị, đồng thời, cũng sinh ra khoảng cách.
Lam Băng không nghĩ tới phản ứng của đối phương lại trắng trợn như vậy, so với lời đồn của người trong giới không quá giống nhau, không khỏi tăng thêm ý cười. "Thủy Nhạc? Xin chào!"
"Xin chào!"
Hiển nhiên ba người đều không phải loại khách sáo lãng phí thời gian, sau khi tự mình gọi món liền tiến vào chính đề.
Nhân vật Thủy Nhạc sẽ diễn, nói là khách mời, nhưng thật ra có đến mười phút diễn, hơn nữa là nhân vật mấu chốt tạo bước ngoặc cho cả bộ phim. Thân phận cũng giống như Thủy Nhạc, là một ca sĩ, nhưng là một ca sĩ phiêu bạt, lưu lạc lại có chút thê lương. Người này có chuyên xưa không muốn để ai biết, trong phim cũng không kể lại. Một nhân vật như vậy, đặt trong bất kỳ bộ phim nào cũng sẽ làm người xem yêu thích, nhưng có thể đắp nặn đi vào lòng người không, còn phải tùy thuộc vào diễn viên.
Thủy Nhạc buông ly cafe, nhìn vào mắt Lam Băng, nói: "Có thể chị không biết, em thật sự không biết đóng phim. Mỗi lần quay MV đều sẽ bức đạo diễn nổi điên. Nhân vật này em rất thích, nên không muốn phá hủy cô ấy."
Lam Băng nhịn không được cười ra tiếng: "Em có thể không cần thẳng thắn như vậy." Thủy Nhạc vốn cảm thấy không sao cả. Chỉ là trực giác mách bảo cô, hẳn là nên ăn ngay nói thật với người trước mặt này, lại còn tỏ ra hết sức chân thành nghiêm túc. Cô không hy vọng Lam Băng cảm thấy mình chỉ đang giả vờ khiêm tốn. Bị cô ấy cười như vậy, đột nhiên lại có chút ngượng ngùng.
"Chị đã xem MV của em, nghe nhạc em hát. Lúc vừa nhận được kịch bản, nhìn thấy nhân vật này, người đầu tiên xuất hiện trong đầu chị chính là em. Ngoại trừ em, trước mắt chị không tìm được người nào thích hợp hơn. Về phần có thể diễn hay không, nếu người đại diện của em đã tin vào ánh mắt chị, chị cảm thấy em không có vấn đề." Không chỉ là Thủy Nhạc, đến Y Ân cũng vô cùng ngạc nhiên. Những lời thốt ra từ miệng Lam Băng, là thật lớn khẳng định cùng ca ngợi. Hơn nữa cô ấy nói là nếu Y Ân tin tưởng ánh mắt của cô ấy chứ không phải là Thủy Nhạc tin tưởng ánh mắt của cô ấy, chứng tỏ đối với chứng "vô tri" của Thủy Nhạc trong giới giải trí cô ấy cũng đã nghe qua.
Chỉ là tạm dừng vài giây, Thủy Nhạc liền thỏa hiệp: "Được rồi, em thử xem. Em sẽ tận lực." Còn lại chi tiết và sắp xếp sau này, liền giao cho người đại diện vạn năng của cô.
Cuối cùng Lam Băng rời đi trước, Y Ân đưa cô tới tận cửa, mở cửa tiễn cô, lúc quay lại chỗ ngồi liền thấy cô ca sĩ của mình dùng vẻ mặt "Em vừa mới làm gì?!" nhìn anh.
"Tuy anh rất vui vì em nhận bộ phim này, nhưng vừa rồi em đồng ý sảng khoái như vậy thật sự làm anh khiếp sợ. Không biết trước đây là ai hỏi anh, nếu gặp mặt cự tuyệt người ta có vấn đề gì không?"
"Còn không phải tại anh. Anh cũng không nói với em là cô ấy... như vậy a! Em bất ngờ không kịp đề phòng làm sao mà từ chối được người ta?" Cô vậy mà muốn đi đóng phim?! Còn đóng phim điện ảnh của đạo diễn Lam Băng... Trời...
Advertisement
- In Serial30 Chapters
(Old) Legion, God of Monsters
A man dies and finds himself looking down on a world whilst surrounded by light. A robotic voice tells him he's an 'Overseer', whatever that's supposed to mean. A small girl becomes aware on a mountain surrounded by death. The completion of an unknown ritual grants her strange powers and only a little information. And what kind of world is it? A magical one full of history, strange magics, ancient relics, nice monsters and mean adventurers that are a little bit too happy to try and cut the girl's head off. (It hurts when they succeed, so she tries not to let them). The world takes notice when the girl and the new Overseer's destinies cross and powers both young and ancient will begin to stir. Her journey starts with a single question. "What the hell just happened?" Where will her journey take them?
8 96 - In Serial249 Chapters
Maker of Fire
On a world where magic kept civilization firmly in the bronze age, the Gods dropped an accountant and a mining engineer to start a political and industrial revolution. They wanted enlightened governance and a fast track to the iron age. They got indoor plumbing, paper airplanes, a cranky queen, and one very grumpy prophet. Dramatis Personae Aylem was a bookkeeping student when she died. The Gods reincarnated her as the greatest mage ever known, born into the ruling class of gigantic, magic-wielding humans. The Gods expect her to conquer the world and introduce double-entry accounting. Though Queen and numerical reformer, world conquest is stalled because everyone is scared of her and she doesn't like war. Emily was a retired engineer when she died. The Gods reincarnated her as one of the enslaved class of small, magicless humans. The Gods expect her to drag the world out of the bronze age. Though she's already recreated matches and wrought iron, introducing technology isn't going well because she was born a slave (oops) and having escaped, wants nothing to do with so-called "civilization." Asgotl was a whale when he died. The Gods reincarnated him as a griffin and expect him to have the same role he played in his previous life: to keep a reluctant prophet from walking off the job. If only they had remembered to tell him about it. Revised update schedule will be once a week on Saturdays, noonish Mountain Time (in North America)
8 196 - In Serial58 Chapters
To move Heaven and Earth
After being reincarnated into the world of Nerrus, a place where people can use cultivation techniques left over from an ancient race that lived there before them to absorb a form of energy known as Mana a young man discovers that he isn't the only thing that his previous world and Nerrus has in common. What mysteries will he uncover and how far will he go to move heaven and earth?
8 112 - In Serial25 Chapters
Creator of All-Realms
Release Schedule: 5 chapters/week, from Monday to Friday (01:15 PM, GMT-3) Throughout the years, countless powerful beings rose and fell. As powerful as they were, their lifespan had an end. The universe is fair. Beings whose power was enough to shatter planets in countless pieces wailed in the cosmos, feeling that while the universe being fair was a blessing, it was also a curse! They trained for thousands, even tens of thousands of years to reach their current strength, but just like mortals, their lifespan also had an end! Countless galaxies away, within Earth, a young man shook his head before looking at the moon worriedly, ''What's the use knowing this... I must deal with my problems, right? Sometimes, knowing everything isn't that useful...'' He, who can see everything, do everything and be everything, was troubled. The universe is fair. That's the only thing most living beings agreed, not expecting unfairness to appear. Diverting his gaze from the moon, the young man looked towards his farm with calm eyes, ''Well, well. I wonder what surprises you'll bring me, my creations...'' This is a story about a lazy creator trying to deal with his problems while getting to know himself better.
8 119 - In Serial28 Chapters
Temsivar Greengrass and the Mystery on the Hogwarts Express (Harry Potter Fan Fiction)
A boy wizard and his new friends are bound to work their first detective case on impossible thefts even before arriving at their first year at magical school. Temsivar Greengrass is on his way to his first year at Hogwarts, one year after Voldemorts defeat by Harry Potter. His dream is to become an Auror, and he therefore jumps on the opportunity of solving impossible-seeming thefts on the Hogwarts Express. Helped by fellow first-years he has to navigate through various obstacles, not solely external. This young adult story is fanfiction in the world of Harry Potter, but with mostly original characters in the vein of The Three Investigators. Updates twice a week on Sundays and Thursdays.
8 141 - In Serial7 Chapters
my Buisnessman (dreamnotfound/gream)
!*DISCONTINUED*!Dream and George are friends, however Dream never showed his face to George, George is in an interview, but he doesen't know that Dream was the boss.(Disclamers: you might not like this ship and the first few pages are writen before, because the phone was broken, and english isin't my first language)
8 96

