《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 56. Điểm mấu chốt
Advertisement
Buổi chiều Vệ Kiều rời đi, Thập Nhất nói sẽ không đưa nàng nhưng là không thể nhịn được, nàng nhất định là biết mình sẽ âm thầm đi theo, như vậy còn không bằng thoải mái đi theo sau lưng Vệ Kiều, một đường nhìn nàng qua của kiểm an, lên phi cơ, Vệ Kiều quay đầu lại, trên gương mặt thanh lãnh mang thêm vài phần vui vẻ, bờ môi mơ hồ có thể thấy được một đường cong nhẹ, Thập Nhất cũng phất tay, khe khẽ nói một câu: "Tái kiến"
"Tỷ lệ phẫu thuật của nàng thật sự chỉ có 4% xác xuất thành công sao?"
Quá nhỏ, nhỏ đến mức chính mình đều không thể thuyết phục bản thân tiếp nhận.
Bác sĩ Bạch gật đầu: "Thật sự, cho nên các ngươi phải suy nghĩ thật kỹ."
"Nếu như không phẫu thuật, còn có thể được bao nhiêu năm?"
Bác sĩ Bạch: "Tối đa là năm năm."
Năm năm.
Trái tim Thập Nhất rơi vào hố lạnh, lạnh đến mức cả người nàng đều trở nên run lên, âm thanh nàng run rẩy mà nói: "Kkhông có biện pháp khác sao? Nhất định là có đúng hay không?"
Ánh mắt hết sức chân thành của nàng khiến hô hấp của bác sĩ Bạch như muốc tắc nghẽn lại, mở miệng liền có chút tiếc nuối: "Ngoại trừ ghép tim là phương pháp xử lý ổn thỏa nhất, thứ hai chính là phẫu thuật, ngoài ra không còn cách nào khác."
Ghép tim.
Nhóm máu của Vệ Kiều phi thường đặc thù, ngàn dặm mới tìm được một người, nhiều năm như vậy, Tô Tử Ngạn gần như là tìm khắp thế giới để tìm ra trái tim thích hợp với nàng, không biết tại sao vẫn là không có, cho dù là không có, Thập Nhất không muốn tiếp nhận khả năng 4% kia, Thập Nhất cắn răng nói với bác sĩ Bạch: "Ta có thể cầu xin ngài một chuyện sao?"
Bác sĩ Bạch nghe được tiếng nói khàn khàn của nàng liền có chút xúc động, gật đầu: "Ngươi nói."
Thập Nhất rủ mắt xuống: "Ta muốn ngài làm xét nghiệm giúp ta."
Bác sĩ Bạch sững sờ nhìn nàng, thật lâu cũng không có lên tiếng.
Sau khi tiễn Vệ Kiều, Thập Nhất quay lại trường học, bên cạnh là tốp năm tốp ba người đi đường, có vài người gặp nàng còn vui vể chào hỏi, nàng cũng gật đầu mỉm cười đáp lại, khắp thế giới là tràn ngập ánh mặt trời, chỉ có đáy lòng nàng là hoang vu.
Nàng vốn là không nơi nương tựa, là Vệ Kiều đưa nàng về Vệ gia, là Vệ Kiều dạy nàng cách làm người, dạy nàng cái gì là tôn nghiêm, dạy nàng cái gì là tình yêu, trên đời này, Vệ Kiều là ấm áp cuối cùng mà nàng lưu luyến, Thập Nhất lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt say ngủ của Vệ Kiều trên màn hình, cảm giác hoang vu nơi đáy lòng bị sự ấm áp bao trùm, trong khoảnh khắc liền nở rộ những đóa hoa, trở nên sáng lạn
Nếu như quả tim này của nàng nhảy lên trong lồng ngực Vệ Kiều, vậy hẳn cũng là một loại hạnh phúc.
Thập Nhất thu hồi điện thoại, ánh mắt kiên định.
Sau khi Vệ Kiều rời đi, Thập Nhất học tập càng thêm chăm chỉ, nhưng mà nhắn tin, gọi điện cho Vệ Kiều lại chưa từng bỏ sót, có đôi khi thật sự bận rộn không có thời gian, cũng sẽ âm thầm tranh thủ lúc vào WC mà gọi điện cho nàng, nghe được thanh âm trầm ổn ở đầu bên kia, luôn có thể làm Thập Nhất yên lòng.
Advertisement
Sau khi Vệ Kiều trở về Giang thành bệnh tình luôn được khống chế tốt, không những không xuất hiện tình huống phải ngồi xe lăn mà Tô Tử Ngạn nói đến, ngược lại tinh thần còn tốt hơn không ít, Tô Tử Ngạn nhiều lần làm kiểm tra cho nàng đều âm thầm hỏi: "Có phải Bác sĩ Bạch đã làm cái gì hay không?"
Bác sĩ Bạch cái gì cũng không có làm.
Nhưng thật ra Thập Nhất chính là mối bận tâm của nàng, nàng cảm giác mình không nên ngã xuống như vậy, ít nhất, ít nhất nên chờ người kia trở về.
Có lẽ là niềm tin, có lẽ là bản chất quật cường, thân thể nàng ngược lại so với trước kia khỏe hơn rất nhiều, cuối năm khi Thập Nhất gọi điện thoại cho nàng, nói trường học muốn gởi học viên ưu tú vào công ty thực tập hai tháng, cho nên người kia không thể trở về, sau khi cúp điện thoại Vệ Kiều lắc đầu mỉm cười, Thập Nhất bây giờ là càng ngày càng trưởng thành, nhưng thật ra chính mình càng ngày là càng ấu trĩ, vừa đến kỳ nghỉ, nàng liền hận không thể bay qua tìm người kia.
Thập Nhất không trở về, Tô Tử Ngạn sợ nàng một mình lại cô đơn lạnh lẽo, đầu năm liền ôm lấy thức ăn tìm đến nhà Vệ Kiều, còn gọi video call kích thích Thập Nhất, trong video Vệ Kiều mặc áo len màu đỏ thẫm, môi hồng răng trắng, cười rộ lên mi nhãn cong cong, đáy mắt Thập Nhất tràn lên sự thỏa mãn, sau khi tắt video, Thập Nhất đem ảnh chụp màn hình cuộc gọi vừa rồi đặt làm màn hình chờ, Đỗ Nguyệt Minh bên cạnh ôm lấy hai tay run rẩy: "Ngươi cũng thật sự là, kỳ nghỉ lại không quay về, ở lại bên này, dễ chịu sao?"
Cảm giác không được dễ chịu cho lắm.
Nhưng mà để mọi chuyện tiến triển thật nhanh, Thập Nhất bức bách bản thân không thể không ở lại đây, kỳ thật năm nay cũng không phải là trường học đề cử học viên ưu tú vào công ty thực tập, mà là tự do đăng ký, Thập Nhất xem như là một học viên ưu tú, được giáo sư cất nhắc, giáo sư liền chiếu cố nàng, cho nàng vào danh ngạch, nàng không quay về, Đỗ Nguyệt Minh liền càng không thể về nhà, dù sao lễ mừng năm mới về nhà cũng là ăn uống vui chơi làm loạn ở bên ngoài, tới gần năm mới Đỗ Nguyệt Minh liền nhìn trúng một muội tử, cũng là thực tập sinh trong đợt lần này, cho nên mới tự tiến cử, cùng Thập Nhất ở lại thực tập.
Hai người này là lần đầu tiên vào công ty, ở nước ngoài không đón tết âm lịch, cần bận rộn vẫn là phải bận rộn, cần đi làm vẫn là phải đi làm, chỉ là hoặc nhiều hoặc ít vẫn có chút vui vẻ, trong mỗi phòng làm việc đều được trang trí một chậu hoa treo lên một hai ngọn đèn nhỏ lung, thoạt nhìn là đỏ tươi, Thập Nhất cùng Đỗ Nguyệt Minh được chia làm cùng một bộ phận, bộ phận nghiên cứu điều tra thị trường.
Đỗ Nguyệt Minh không giống như Thập Nhất, nàng không phải chủ yếu đến để thực tập, mà là đến để truy người, khi Thập Nhất còn đang đắm chìm học tập điều lệ chế độ của công ty, nàng đã rất vui vẻ mà chạy tới những bộ phận khác, đương nhiên nàng cũng không phải là làm cái gì cũng sai, vừa vào được một tuần, nàng liền đã tạo được mối quan hệ tốt với các bộ phận khác, Thập Nhất nhìn nàng vốn là một đại tiểu thư ở Giang thành, tới nơi này dường như là một tiểu nhà báo liền bất đắc dĩ mỉm cười: "Ngươi có thể nghiêm túc một chút hay không?"
Advertisement
"Nghiêm túc như vậy làm gì a, ta lại không kế thừa gia nghiệp." Nàng trả lời rất đương nhiên, Thập Nhất lắc đầu, hai ca ca của Đỗ Nguyệt Minh coi nàng như bảo bối trong lòng bàn tay mà sủng ái, vừa tới Weiss nửa năm, Nhị ca của nàng thường xuyên lấy danh nghĩa đi công tác mà đến tìm nàng, đưa này đưa kia, nếu không phải Đỗ Nguyệt Minh tỏ ý ghét bỏ, chỉ sợ Nhị ca của nàng còn có thể đem cả Đỗ gia chuyển tới.
Đưa nàng đến đây học tập chính là bọn họ, lo lắng cũng chính là bọn họ.
Đây chính là người nhà a.
Thập Nhất mỉm cười liền nghĩ đến Vệ Kiều, đưa nàng đến đây chính là Vệ Kiều, lo lắng cũng chính là Vệ Kiều a, loại tư niệm này một khi đã bộc phát liền có chút không thể vãn hồi, muốn nghe đến thanh âm của người kia một chút mới bằng lòng bỏ qua, buổi tối tám giờ, Thập Nhất gọi video call cho Vệ Kiều, màn hình phía bên kia tối đen, Thập Nhất nhỏ giọng hỏi: "Ngươi ở đâu?"
Vệ Kiều tựa vào đầu giường, mặc đồ ngủ đơn bạc, gương mặt rõ ràng đã gầy gò hơn rất nhiều, xương quai xanh hiện lên rõ ràng, nàng mỉm cười: "Trong phòng, ngươi tan việc rồi?"
Người bên cạnh không ngừng cùng Thập Nhất chào hỏi, nàng nhất nhất đáp lại, đối mặt với người trên màn hình video mà nói: "Vừa tan tầm."
Vệ Kiều gẩy gẩy mái tóc: "Có mệt hay không?"
Thập Nhất lắc đầu: "Không mệt." Nói xong nàng nhìn màn ảnh: "Chỉ là có chút nhớ ngươi."
Đột nhiên xuất hiện một câu tâm tình như vậy, Vệ Kiều không biết nên nói gì, vài giây sau mới cong môi nói: "Đã biết rồi."
Thập Nhất có chút đỏ mặt, nói xong câu đó nàng lại nhanh chóng nói: "Ta về đến phòng lại gọi cho ngươi."
Sau khi đầu bên kia đáp ứng Thập Nhất liền cúp máy.
Ký túc xá này là Vệ Kiều an bài, Đỗ Nguyệt Minh thỉnh thoảng sẽ đến ở nhờ, bất quá thời gian này nàng bận chạy theo sau mông cô nương kia rồi, không thường lui tới, trên đường về Thập Nhất mua một phần cơm chiều lại vội vàng trở lại phòng, khác biệt so với trước khi nàng rời đi, lúc này trong phòng đang sáng đèn, nàng kinh ngạc gọi: "Nguyệt Minh?"
Không có ai đáp lại nàng, Thập Nhất nhíu mày: "Đỗ Nguyệt Minh?"
Vẫn là không có người đáp lại, nhưng mà trong phòng bếp truyền đến tiếng vang, tựa hồ có ai đang nấu cơm, Thập Nhất mang tâm tình tò mò mà đi qua, Đỗ Nguyệt Minh này là mười ngón tay không dính nước, hôm nay nghĩ thế nào lại đến nấu cơm?
Đợi đến khi nàng nhìn thấy người đang đứng trong bếp liền kinh ngạc đến cứng đờ tại chỗ.
Người đang nấu cơm kia không phải là Vệ Kiều thì còn là ai?
Người vừa rồi ở trong video còn mặc đồ ngủ đơn bạc tựa trên đầu giường lúc này lại mang tạp dề, tay áo ngủ cuốn cao lên tới khuỷu tay, tóc dài tùy ý dùng kẹp cố định ở phía sau, sườn mặt nghiêm túc, người kia đang xào qua xào lại, cổ tay nhỏ nhắn dưới ánh lửa dường như trắng đến phát sáng, từ phòng bếp truyền đến từng làn hương thơm, đáy mắt Thập Nhất sương mù mông lung, nàng ngay cả túi xách cũng không kịp để xuống liền tiến lên hai bước, từ phía sau ôm lấy Vệ Kiều.
"Kiều Kiều." Thập Nhất nghẹn ngào: "Sao ngươi lại sang đây?"
Vệ Kiều bị người ôm lấy, trên tay còn đang cầm muỗng, nghe được phía sau truyền đến thanh âm quen thuộc nàng nghiêng đầu: "Không phải ngươi nói nhớ ta sao?"
Trong lòng Thập Nhất tràn đầy cảm động, nàng vừa khóc vừa cười: "Lại không nói cho ta, ngươi lại không nói cho ta, lần trước ngươi đã đáp ứng ta, đã nói sẽ quý trọng thân thể của mình..."
Vệ Kiều để muỗng xuống, quay qua ôm lấy Thập Nhất, hôn lên bờ môi đang liên miên của nàng, cười nói: "Ngươi thật dài dòng."
Tất cả oán trách trong lòng Thập Nhất lập tức đều tiêu tán, nàng áp lấy Vệ Kiều dựa vào bệ bếp hung hăng hôn người kia, bờ môi mềm mại của hai người dán chặt lấy nhau, đầu lưỡi trêu đùa, sức lực của Vệ Kiều không tốt như Thập Nhất, nửa dựa ở trên người nàng, nơi đầy đặn kề sát nơi mềm mại của nàng, trái tim Thập Nhất đều như muốn hòa tan, tràn đầy đều là tình cảm ấm áp
Hai người hôn môi thật lâu mới thở dốc rời đi, Thập Nhất nhìn bộ dạng nàng múc canh không khỏi hỏi: "Học nấu ăn khi nào?"
"Vừa cùng Liễu thẩm học được hai món, nếm thử đi?"
Thập Nhất dùng đũa gắp thức ăn, không nhiều mỡ, rất thanh đạm, cắn vào rất giòn, nàng gật đầu: "Ăn ngon."
Vệ Kiều nhìn nàng gật đầu khẳng định cũng liền nở nụ cười, sau bữa cơm tối Thập Nhất rửa bát đũa xong, Vệ Kiều ngồi trên ghế sofa xem tivi, Vệ Kiều mở chương trình giải trí, trên TV thường truyền đến tiếng cười lớn, Thập Nhất rửa sạch trái cây đặt trên bàn trà, đi đến bên cạnh Vệ Kiều ngồi xuống sofa, rất tự nhiên mà chui vào trong lòng nàng, ngẩng đầu hỏi: "Mấy giờ đến?"
Thanh âm trên TV rất ồn ào, chỉ là Thập Nhất vẫn rõ ràng nắm bắt được tiếng nói của Vệ Kiều, thật quá đặc biệt, đặc biệt đến mức xuyên qua màng nhĩ nàng, chạy thẳng vào đáy lòng nàng.
"Buổi chiều đến."
Thập gật gật đầu: "Đến mấy ngày?"
"Sáng mai đi." Vệ Kiều nói xong cầm lấy một miếng trái cây từ trên dĩa, cắn một miếng sau đó Thập Nhất liền tiến lên trước cắn đi phần còn lại, Vệ Kiều nhìn nàng giống như mèo con ngọ nguậy ở trong lòng, nhịn không được mà ôm chặt lấy nàng, tựa đầu trên vai nàng, nhỏ giọng nói: "Ta tới đây là có chuyện muốn nói với ngươi."
Thập Nhất ngước mắt nhìn: "Chuyện gì?"
Vệ Kiều nhìn chằm chằm vào TV, thần sắc trầm ổn, ánh mắt bình tĩnh, ngữ điệu không nhanh không chậm: "Kết quả xét nghiệm có rồi, trái tim của ngươi là vô cùng thích hợp."
Thập Nhất ngồi ở trong lòng nàng trong nháy mắt sắc mặt liền biến đổi, trắng bệch, thân thể Thập Nhất kéo căng, sau lưng rịn ra mồ hôi, nhỏ giọng nói: "Kiều Kiều, ta..."
"Thập Nhất." Thanh sắc Vệ Kiều vẫn là như thường: "Ngươi muốn làm gì ta đều biết, ta sẽ không cho ngươi cơ hội để làm chuyện sai lầm."
"Ta chỉ là..." Thập Nhất tâm loạn như ma, thiên vạn lý do ở trước mặt Vệ Kiều đều giống như lời nói dối, nàng muốn Vệ Kiều sống sót, Vệ Kiều làm sao lại đành lòng để nàng mạo hiểm, nhưng mà nếu như nhất định phải lựa chọ một trong hai người, nàng hy vọng Vệ Kiều có thể hảo hảo còn sống.
Cằm Vệ Kiều vẫn là đặt trên bả vai nàng, thổ khí như lan, thanh âm nhỏ nhẹ: "Nếu như lần sau còn có ý nghĩ này, chúng ta liền chia tay đi."
Thập Nhất kinh hãi, quay đầu nhìn Vệ Kiều, chống lại đôi mắt vốn luôn dịu dàng kia, giờ phút này lại mơ hồ có thể thấy được ác liệt cùng sắc bén, còn có không cho phép phản kháng.
Giống như Vệ Kiều chính là điểm mấu chốt của nàng.
Nàng cũng đã trở thành điểm mấu chốt của Vệ Kiều.
Advertisement
- In Serial121 Chapters
Children of the Plague
Aidren Alson has been stuck in The Walker Military Protection and Reintegration Facility for four years. Six months before his arrival, a deadly virus spread across the world killing most of the population. Aidren and others were told the virus caused the activation of specific abilities and were taken into protective custody by the government because they were dangerous to others. Told the activation of his powers caused his parents' death, Aidren was classified as a Carpenter, those who manipulate plant matter. The other classes are Welders and Sirens, who can manipulate metal and soundwaves. Plagued from recurring nightmares of his father’s voice and knowledge that his powers are different from others, he believes that he is being lied to and wants answers. New chapters with be posted on Saturdays. Check out my Patreon to read ahead 5 or more chapters!
8 197 - In Serial38 Chapters
It Seems Like I Got Transmigrated Into An Eroge
I have a brother who's a bonafide Otaku. One time, he introduced me to this game called 'Spirit Infinite'. An Eroge bishoujo game is particularly popular among young lads. Its popularity stems from 15 beautiful heroines. The game's story revolves around the protagonist named Shin Morino, an idealist of justice and peace. On top of that, a cheat protagonist whose main goal is to stop the world's destruction, but while at it, conquer girls along the way. Then I, Fukushima Aki, a young adult who died at the age of 19 from a terminal illness. Living in the hospital, nearly my entire teenage life, shackled unto my bed, but that all changed when I died. I was granted a second chance to live a new life. However, that second chance was to live in the world of Spirit Infinite, the same game that my brother introduced to me. What's more, I'm not even the protagonist but a nobody... With a handsome face? Who am I? Nonetheless, with this second chance, I will live my life to the fullest!
8 78 - In Serial7 Chapters
The Worlds We Leave Behind (GameLit Novellette)
Some days are better than others for Holly. Today is one of the good ones, one of the ones where the crushing grief of losing her son eases back a little, and she's able to face the memories of who her son was, maybe even the potential of who he could have been. She feels like she's made tangible progress over the past three weeks, having progressed from crying on the couch to crying on her son's bed, in the room that he spent so much of his time. When it all finally threatens to overwhelm her again, she stands to leave, bumping his chair and awakening his computer. The voices filtering through the illuminted virtual reality headset are from three of David's best friends. Seperated by thousands of miles in the real world, they had come together inside of the virtual world of Silenia to quest for fame and fortune. At first she is unable to face them, unsure how to tell them that their friend is gone. Once she enters Silenia herself, she discovers that the virtual friendships David forged are as strong as any in reality.
8 221 - In Serial16 Chapters
Rise of the demon god
«The trials ahead to prove my worth? I’ll crush them ! Enemies? I’ll slaughter them!» Waking up in a new body and a new world after dying on Earth, Long Chen embarks on a new journey in a world filled with gods and demons. A world where myriad of life forms exist and humans can cultivate and become immortals.Watch him rise to prominence with a supreme inheritance and his hard work as he slaughtered everyone who stood in his path. Watch His journey as he became known in the Universe as the Demon God, the ruler of death forcing the heavens to bow before him.Known as the second inheritor, what happened to the first one? Who does this legacy belongs to? What secrets is the universe hiding?
8 134 - In Serial6 Chapters
Anxiety and the Beginning
Poetry not intended for the masses.Coping with anxiety, living with depression, seeing the beauty of life anyway. Being a weird creative type in a world not built for them. An ode to the bizarre internal world of a human being.
8 164 - In Serial21 Chapters
The Rise of a Necromancer
Explore the world of Aeris through the eyes of mercenaries, smugglers, wizards and more. Two factions vie for power in the Aglarian Coast, the bloated and inefficient Northern Imperial Alliance and the remnants that the Imperials could not finish of the Elantran T'Shari Empire and their many holdings on the frontier. Can the Alliance's divided interests with the aid of a scrappy few able to hold off the Elantran Elves or will the continent once again fall into darkness?
8 205

