《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 49. Tuần trăng mật
Advertisement
Ban đêm Thập Nhất tỉnh lại phát hiện có người nằm bên cạnh, nàng cau mày, còn cho là mình chưa tỉnh ngủ, nhỏ giọng nói: "Kiều Kiều?"
Người bên cạnh ngủ say, gần nửa năm qua Vệ Kiều được Thập Nhất chiếu cố, chất lượng giấc ngủ đã tăng cao rõ ràng, Thập Nhất thấy nàng không tỉnh cũng không đành lòng lại gọi nàng, chỉ là đưa tay ôm lấy nàng, vùi đầu trong lòng nàng, thuần thục mà lắng nghe nhịp tim kia vài phút, thanh âm thình thịch kia rung động đến màng nhĩ của Thập Nhất, chấn động từng chút làm cho Thập Nhất cảm động đến muốn bật khóc.
Nàng không khóc, ở bên cạnh Vệ Kiều lâu rồi, nàng càng ngày càng sẽ biết cách khống chế tâm tình bản thân, Thập Nhất nghiêng người ngẩng đầu nhìn về phía Vệ Kiều, khí sắc rất tốt, trên gương mặt không còn tái nhợt như lúc trước, lông mi dài lại cong vút, in bóng mờ mảnh dưới đôi mắt, trong phòng không tắt đèn, màu sắc ấm áp, chiếu lên gương mặt Vệ Kiều, làm nổi bật khí chất ấm áp của người kia.
Nàng thích Vệ Kiều như vậy.
Vệ Kiều chỉ thuộc về một mình nàng.
Thập Nhất cúi đầu xuống hôn lên trán Vệ Kiều, vừa mới cong khóe miệng lên liền nghe có thanh âm truyền đến bên tai: "Tỉnh rồi?"
Vệ Kiều vừa tỉnh lại thanh âm có chút khàn khàn, hơi thấp, nàng chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng đèn chói mắt làm cho nàng cảm thấy có chút không thích hợp, Thập Nhất thấy vậy liền dùng nửa thân người ngăn trở ánh sáng đèn, chờ cho Vệ Kiều mở mắt ra mới hỏi: "Tại sao đã trở về rồi? Không phải nói ngày mới trở về sao?"
"Ngươi phát sốt, ta làm sao có thể không trở về." Sau khi Vệ Kiều mở mắt ra nơi đáy mắt có đạm đạm tơ máu, được Thập Nhất chiếu cố, thật lâu rồi nàng không có triệu chứng mất ngủ, đêm nay lại mất ngủ, lật qua lật lại cũng ngủ không được, thật vất vả mới vừa ngủ thiếp đi, Thập Nhất lại tỉnh lại.
Thập Nhất nhìn bộ dạng mệt mỏi của nàng áy náy nói: "Ta đánh thức ngươi sao?"
Vệ Kiều từ trên giường chống người lên, nửa ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường, lắc đầu: "Không có, đêm nay ta ngủ không ngon."
Thập Nhất lập tức hỏi: "Có phải chưa uống sữa hay không?"
Vệ Kiều nhìn dáng vẻ khẩn trương của nàng mỉm cười: "Không có."
Thập Nhất vừa mới chuẩn bị lãi nhãi liền bị Vệ Kiều ngăng lại: "Ngươi là bệnh nhân, hay ta là bệnh nhân?"
Trong phòng có một lát trầm mặc, Thập Nhất tựa vào người Vệ Kiều, nói khẽ: "Chúng ta đều là bệnh nhân."
Vệ Kiều là thân thể bệnh, nàng là tâm bệnh.
Các nàng đều là bệnh nhân.
Vệ Kiều yên lặng, nàng ôm lấy Thập Nhất, ôm nàng vào trong lòng, Thập Nhất đầu tựa trên vai nàng, tóc dài dán vào càm nàng, nhồn nhột, Vệ Kiều nói khẽ: "Chuyện làm phẫu thuật, ngươi đã biết rồi sao?"
Thân thể Thập Nhất rõ ràng cứng đờ, một lát sau mới lại thả lỏng, nàng thành thật nói: "Ân, lúc trước đã nhìn thấy được, vì sao lại không làm?"
Vệ Kiều mỉm cười: "Không đành lòng."
Advertisement
Sau khi các nàng cùng nhau, Vệ Kiều càng ngày càng hào phóng khoe sắc nụ cười của mình, nhất là mỗi khi nhìn đến Thập Nhất, nàng luôn nhịn không được mà cong mi nhãn lên, chỉ cần thấy được người kia, tâm tình của nàng liền không lý do mà tốt lên, muốn cười, loại tâm tình này là sinh ra từ dưới đáy lòng, là áp xuống không được.
Trong phòng rất an tĩnh, Vệ Kiều tiếp tục nói: "Không đành lòng bỏ ngươi, không đành lòng bỏ mất mười năm, Thập Nhất, tỷ lệ 4% có thể nói là kỳ tích, sau khi quen biết ngươi ta cảm thấy đã tiêu hết tất cả vận khí của mình rồi, ta không dám đánh cược, phẫu thuật không thể làm, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, ngươi không cần tự trách, cũng không cần để ở trong lòng."
Nàng hiếm khi giải thích với người khác, cũng rất ít khi nói nhiều lời như vậy, chỉ là đối mặt với Thập Nhất, tựa hồ nói càng nhiều thêm một chút, cũng là không đủ, Vệ Kiều không nghĩ tới có ngày bản thân sẽ trở thành loại người lải nhải nhiều lời như vậy.
Thật sự là phong thủy luân chuyển.
Thập Nhất nói ít đi, nàng ngược lại là nói rất nhiều a.
"Ngươi không hối hận sao?" Thập Nhất ngẩng đầu nhìn Vệ Kiều, nhìn chằm chằm vào chiếc cằm thon gầy của nàng: "4% cũng là cơ hội, có lẽ ngươi sẽ khỏi hẳn, nhưng mười năm, chỉ có mười năm."
"Vậy đã đủ rồi." Vệ Kiều rủ mắt xuống, chống lại đôi mắt trong trẻo của Thập Nhất: "Ta cảm thấy có thể cùng ngươi mười năm, đã là rất tốt."
Thập Nhất tựa trong lòng nàng mà lắc đầu, hai tay ôm chặt lấy eo nàng, vùi đầu trong ngực nàng, thanh âm nghẹn lại: "Không tốt, một chút cũng không tốt, ngươi nói ta có thể tham lam một chút, ngươi đã đáp ứng ta, ta có thể tham lam một chút."
"Chúng ta làm phẫu thuật, có được không?"
"Van xin ngươi."
"Ta muốn ngươi hảo hảo, ta muốn ngươi thật tốt, sau này chúng ta có thể đi rất nhiều nơi, chúng ta có thể trải qua rất nhiều thứ khác biệt, Kiều Kiều, ta không đành lòng, ta không đành lòng!"
Thập Nhất nói xong lời cuối cùng liền tan vỡ bật khóc thành tiếng!
Nửa năm qua nàng ở trước mặt Vệ Kiều cố hết sức kiềm nén, ngay cả lúc trước khi nhìn thấy giấy thông báo phẫu thuật cũng không có nửa phần thất lễ, nhưng mà đêm nay, có lẽ là đang sinh bệnh thân thể mềm yếu, tâm tình cũng mềm yếu, cũng có thể là vì Vệ Kiều nhắcc tới chuyện phẫu thuật khiến nàng nhịn không được, có lẽ là nội tâm đã sợ hãi đến cực hạn, nàng bắt đầu khóc thật lớn, bắt đầu cố tình gây sự, bắt đầu phát tiết.
Vệ Kiều nghe tiếng khóc của người kia trái tim liền đau thắt, nàng không lên tiếng, không an ủi, chỉ là ôm lấy người kia, đôi má cọ nhẹ lên đỉnh đầu người kia, hai tay đặt lên bả vai người kia, nhận ra thân thể đó khẽ run lên, nàng khó chịu mà dùng bàn tay vỗ về trên vai người kia.
Trong phòng tiếng khóc tiếp tục thật lâu, Thập Nhất dường như là muốn đem nước mắt của nửa năm qua đều khóc hết, nàng thút thít vừa khóc vừa nói: "Ta muốn ngươi làm phẫu thuật."
Advertisement
Nhưng mà nàng cũng là không đành lòng.
Vệ Kiều không phẫu thuật, chỉ có mười năm, nàng là không đành lòng, loại lựa chọn sống còn này, nàng thật sự là một cái cũng không muốn chọn, Thập Nhất khó chịu gắt gao cắn láy khóe môi, giữa hàm răng lan ra hương vị của máu tươi, mùi tanh gay mũi, nàng hung hăng nuốt xuống, cũng nuốt xuống xót xa cùng khổ sở!
"Thập Nhất." Khi nàng phát tiết đủ rồi Vệ Kiều mới nói khẽ: "Lúc trước khi chúng ta cùng nhau ngươi đã đáp ứng ta thế nào? Ngươi nói cùng ta, dù là ngày, cũng đã đủ rồi. Hiện tại chúng ta còn mười năm, không phải là càng tốt lắm sao?"
Tốt cái rắm.
Thập Nhất lần muốn nói lời thô tục, nàng yên lặng, nhỏ giọng nói: "Thật sự không làm phẫu thuật sao?"
Vệ Kiều kiên định lắc đầu, về chuyện này, không quản là Thập Nhất hay là Tô Tử Ngạn, nàng cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình, không chỉ là nàng muốn cùng Thập Nhất mười năm, quan trọng nhất là hiện tại Thập Nhất vẫn chưa đủ năng lực để gánh vát, nàng xưa nay không phải là người tin vào kỳ tích, cũng không tin rằng mình có thể tạo ra kỳ tích, cho nên phương pháp xử lý ổn thỏa nhất, chính là không phẫu thuật.
Nàng nhất định phải nhìn người kia trưởng thành mới có thể an tâm.
Thập Nhất không lay chuyển được nàng, tuy rằng rất nhiều chuyện Vệ Kiều đều sẽ nghe theo mình, nhưng mà có những chuyện, nàng là có nguyên tắc của bản thân, sẽ không dễ dàng thay đổi.
Hai người cứ như vậy mà ôm lấy nhau, một hồi lâu cũng không lên tiếng, Vệ Kiều biết rõ nàng khó chịu liền chủ động mở miệng nói: "Weiss bên kia, ngươi có thể chậm lại một tháng a."
Thập Nhất vùi vào trong lòng nàng, suy nghĩ một lát lại lắc đầu: "Không cần, tháng bảy ta liền đi."
Vệ Kiều kinh ngạc cúi đầu: "Không phải ngươi muốn chậm lại sao?"
Thập Nhất cũng rất tự giác mà chuyển đi chủ đề, mở miệng nói: "Đi sớm một chút, về sớm một chút."
Vệ Kiều chống lại cặp mắt phiếm hồng kia, nhịn không được tiến lên trước hôn xuống một chút, bên mí mắt còn đọng nước mắt, ấm áp, nàng nhỏ giọng nói: "Cũng tốt, về sớm một chút."
Hai người ở trên giường dây dưa cho đến bình minh mới nghỉ ngơi, Vệ Kiều xin nghỉ một tuần cùng Thập Nhất, mới vào hạ, trời nóng, các nàng cũng không có nơi nào để đi, cuối cùng là đi theo Đỗ Nguyệt Minh đến một sơn trang nghỉ mát vài ngày, Đỗ Nguyệt Minh cho rằng đây là tuần trăng mật nho nhỏ trước khi hai người ly biệt, chuẩn bị cho các nàng đầy đủ các dịch vụ không nói, gian phòng đều đổi thành phòng tình thú, nhìn thấy trong tủ đầu giường chất đầy các loại đồ chơi tình thú Thập Nhất liền cảm thấy đau đầu.
Đỗ Nguyệt Minh bị lão gia tử quản giáo vài ngày cũng liền trở nên quy củ, đáp ứng cũng Thập Nhất xuất ngoại, về phần kết quả thế nào, nàng không thể bảo đảm, Đỗ gia cũng không trông chờ nàng có thể bỗng nhiên thông suốt đổng sự, chỉ trông mong về sau không bị người ta lừa gạt khi dễ là được, trước khi đi Đỗ Nguyệt Minh liền được cho tự do thoải mái nghỉ ngơi, lúc này mới đưa Thập Nhất cùng Vệ Kiều đến sơn trang nghỉ mát.
Sơn trang lưng tựa vào núi, cách đó không xa còn có hồ nước, ban ngày Thập Nhất nhân lúc trời còn chưa nắng nóng liền kéo Vệ Kiều đi leo núi, buổi tối cùng nàng đi dạo hồ, hai người giống như là một đôi tiểu tình lữ bình thường, hưởng thụ vẻ đẹp mà tình yêu mang đến, bóng đèn công suất cao Đỗ Nguyệt Minh đến ngày hôm sau liền không đi theo các nàng nữa, nói là đã chán ăn cẩu lương rồi, nàng muốn tự mình đi tiêu sái, Thập Nhất và nàng, thỉnh thoảng mới có thể gặp mặt vào buổi tối.
Đêm cuối cùng trước khi rời khỏi sơn trang trời liền đổ mưa to, Thập Nhất không thể cùng Vệ Kiều đi ra ngoài du hồ, nàng ngồi trong phòng, lắng nghe tiếng mưa ở bên ngoài, ngày mai trở về, nàng liền phải xuất ngoại, cũng không biết lúc nào mới có thể trở về, Weiss là hình thức giáo dục hoàn toàn phong bế, rất nhiều người đi vào phải đến khi tốt nghiệp mới rời đi, nàng không sợ khổ, cũng không sợ mệt, nàng chỉ sợ Vệ Kiều phát bệnh trong lúc nàng không hay biết gì, sợ khi nàng nhìn không thấy Vệ Kiều sẽ đau lòng, chuyện này so với mệt khổ còn khó chịu hơn, vừa nghĩ đến, thật giống như là có mũi khoan đâm vào lồng ngực nàng, từng chút chui vào!
Thập Nhất hít vào thật sâu, nghe được phía sau có động tĩnh, nàng nghiêng đầu, Vệ Kiều mặc áo ngủ đơn bạc đi tới, dáng người Vệ Kiều thật đẹp, cao gầy, có lồi có lõm, bởi vì Vệ Kiều sinh bệnh, ở trong mắt nàng, luôn cảm thấy Vệ Kiều là mềm mại, Vệ Kiều mềm mại như vậy lại chỉ khoác lên một kiện áo ngủ đơn bạc màu cam, hương thơm kéo tới, Thập Nhất nắm chặt nắm tay nhỏ giọng nói: "Tắm xong rồi? Đến ta a."
Vệ Kiều gật đầu.
Nàng nhìn theo thân thể Thập Nhất đi vào trong phòng vệ sinh, nửa năm qua nàng là thập phần khắc chế bản thân, lễ mừng năm mới kia nàng còn luôn thích quấn quít lấy mình ôm một cái hôn một cái, còn có thể động thủ vuốt ve mình, nhưng mà sau lần phát bệnh kia, nàng liền quy tắc hơn rất nhiều, ôm hôn đều là lướt qua liền ngừng lại, nàng rất sợ mình phát bệnh, cho nên làm cái gì đều cẩn thận từng li từng tí, hôn cũng không dám dùng sức, cho dù Tô Tử Ngạn nói bây giờ thân thể mình có thể thử qua một chút kích thích của tình yêu, Thập Nhất vẫn là lo lắng, kiên quyết không vượt qua lôi trì nửa bước.
Vệ Kiều đi đến bên giường ngồi xuống, nàng cúi đầu nhìn vật phẩm trong ngăn kéo, đưa tay tuyển tuyển chọn chọn, cuối cùng nhìn về phía phòng vệ sinh, nghe tiếng nước chảy hòa cùng tiếng mưa to bên ngoài cửa sổ, nhịp tim của nàng vô duyên vô cớ lại tăng nhanh hai nhịp.
Thập Nhất đi chân trần ra khỏi phòng vệ sinh, đứng trên thảm mà kéo chăn lên, bên trong có một người đang nằm, Thập Nhất nghi ngờ nói: "Ngươi ngủ rồi sao?"
Tiếng nói trầm thấp của Vệ Kiều truyền đến: "Ân, ngươi không có việc gì cũng nghỉ sớm một chút."
Xác thực là không có việc gì, bên ngoài mưa lớn như vậy, nàng cái gì cũng không làm được, Thập Nhất cởi bỏ áo choàng tắm, thay đồ ngủ ngồi xuống bên giường: "Ta tắt đèn a?"
"Ân."
Sau khi Thập Nhất tắt đèn trong phòng chìm vào bóng tối, nàng theo thói quen mà vén chăn lên tiến vào, vừa chạm đến làn da mịn màng liền sửng sốt một chút, tiếp theo hai tay nàng bị nắm lấy, đặt trên ngực của người kia, cả người Thập Nhất cứng đờ, nàng cắn môi, thanh âm có chút run rẩy nói: "Kiều Kiều, ngươi, ngươi không mặc y phục?"
Thanh âm của Vệ Kiều bình tĩnh như trước, giống như vừa rồi, nàng nắm lấy bàn tay Thập Nhất áp lên người mình, đáp lại: "Ân, ta không có mặc y phục, bởi vì đêm nay ta muốn ngươi muốn ta."
Advertisement
- In Serial10 Chapters
The Crown's Right
Decades have passed after the Artheians dethrone the imperial family of the Kingdom of Artheiaya. Until the day that the Serpent God avenge its children, creating multiple plagues after plagues, killing thousands of people all over the Kingdom. Now, they are forced to search for the lost descendants of the imperial serpent family as to how the Serpent God has commanded them to do so, but multiple challenges faced them as they travel across Kingdoms. They saw how frightening it was outside the walls. REPUBLISHED: WATTPAD AND WEBNOVEL
8 155 - In Serial31 Chapters
Teleporter's Travels
Thinking about his life, a man laid on a couch at his workplace. As soon as he left, he saw something, he saw... a goblin? On Earth? After fighting it he quickly finds himself in a whole new world with no known way back. How will he live through this new experience? How will he ever come back? And how will the two worlds mix if he does?Updates M/W/SA 8 PM EST
8 216 - In Serial278 Chapters
System Only Gives Me Useless Gifts
Li Yun grew up with a system that gave him useless gifts. He wanted a reward that could prove the existence of the system, but ended up with abstract gifts like culture. Without physical proof, he was stuck wondering whether his mind was truly sane, all the while dealing with the reality of life. How will the "useless" system help Li Yun navigate medical school, hospital politics, criminal cases, treasure hunting, farming and cooking? Author's Note: This is a slice-of-life novel about a doctor with a mission-type system. It's written as a faux modern Chinese novel, so there are many 1-off characters and episodic mini arcs. Just a bit of warning, the tone of the story is very different after the childhood arc and jumpy as it chronicles Li Yun's life. I'm trying to make it less apparent in the rewrite, but there are still a lot of time skips. RR is the rewrite version, no set schedule. See webnovel for OG. scribblehub is a combo of both . I recommend scribblehub since it has pictures. Copyrights of the novel and cover are owned by Chocomug. Novel is free to read and download for personal use, such as offline reading, only.
8 824 - In Serial15 Chapters
Spike Hellsing Autobiography: The Chosen
The path to becoming a God is not a simple one, and if you're stranded in a universe with no connection to the Multi-Verse, your options are limited.Spike Hellsing, Half-Elf, Vampire, Samurai, Mercenary; Chosen by the Demi-God: Fate, to assist in her ascension and restore balance to the universe she created, known as "Infinity". Spike's first task is to join forces with the rest of The Chosen against the destructive entity: Chaos, but Spike and The Chosen are far from "ready to fight demi-god" status.The recollections of a pen and paper roleplaying game from the viewpoint of a single character within it's universe. Everything that takes place in the book was decided by dice and random numbers so that means all the epic shit that takes place had a realistic chance to blow up in my/our face(s), making this entire book that much more awesome. With that said Spike is known to indulge himself, and may have left out embarrassing moments or "bent the truth" to make himself seem more cool, but hey, that's role playing for you, deal with it and enjoy!
8 82 - In Serial39 Chapters
Necromancer
I'm writing day by day without plan nor any idea of where the story is going and I'll be making no effort of editing or proofreading until I'm done with the story if ever. Be warned. Blue sky, blue water, blue moon, green pasture, this is the world of Blue. Long ago, the known world was divided into six kingdoms each embodying its own element. War and violence were everywhere, and the people suffered until one day the death lord had enough. Breaking a long-standing alliance with the Life lord, they killed him and resurrected him as a pawn. Before long, all but the fire lord were puppets under their rule, but the people rejoiced as war was all but finished... … but it was not to be. The death lord grew old. By the time of their final victory, they were already at death door with the armies of the fallen lord still disputing their heritage. Desperate to take things under control before his final demise, a ritual was conceived, one to transform the dying lord into an undying lich. The ritual worked but not without an unforeseen consequence: only the living can control the dead. As one, his former minions rose to overthrow them and before long the powerful elemental lords ruled again as the wight kings. Now immortal, their rules and their war became more cruel than ever and the people despaired, all the blame falling on the one they had once claimed their savior. The wight king's war lasted for six hundred year, but eventually even them were consumed by its violence and peace came. Generations have passed, new kingdoms have raised out of the ashes of the old ones, however the fear of the dead and those who rules over them still haunt the heart of the people. In a world that fears and reject them, death mages must works behind the scene to appease the spirits and heal the scars of the world.
8 93 - In Serial6 Chapters
Secrets to Getting More Reads
The age-old question of how to get more reads has been around since any Wattpadder can remember. We searched far and wide for answers, and after much digging, we've finally uncovered the secrets to the art of writing on Wattpad. What occurred to us was that these 'secrets' aren't really secrets at all -they're simple must-do's that every storyteller should know about. Although we've learned a lot, our expedition doesn't end here. We'll be updating this story regularly to let you in on all the secrets we unearth. Stay tuned!
8 66

