《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 48. Tâm bệnh
Advertisement
Mùng tám, Thập Nhất cùng Vệ Kiều đi làm kiểm tra, các nàng mặc trang phục tình nhân, Tô Tử Ngạn đứng ở cửa bệnh viện nhìn vài lần mới dám xác định: "Thập Nhất?"
Thập Nhất ngẩng đầu tươi cười, nắm tay Vệ Kiều: "Bác sĩ Tô."
Tô Tử Ngạn đem ánh mắt từ trên gương mặt nàng chuyển đến gương mặt Vệ Kiều, thần sắc thanh lãnh, nhạt nhẽo, đuôi lông mày hờ hững, vẫn là giống như lúc trước, nhưng bởi vì mặc trang phục tình nhân, nhìn thế nào cũng cảm thấy không tự nhiên, không ổn, quá không ổn a, đây là Vệ Kiều sao?
Bùi Thiên đứng ở phía sau hai người nhìn bộ dáng không thể tin được của Tô Tử Ngạn trong lòng liền đồng cảm, hai ngày qua, hắn luôn là mang vẻ mặt như vậy.
Cuối cùng cũng tìm được người đồng đạo rồi!
Thật không nghĩ tới Tam tiểu thư nói chuyện yêu đương, cùng người bình thường cũng không có khác biệt, Bùi Thiên nghĩ vậy liền cau mày, Tam tiểu thư không phải là người bình thường sao?
Hắn lắc đầu nói: "Tam tiểu thư, ta đi ra ngoài trước, ngài có việc liền gọi ta."
Vệ Kiều gật đầu, cùng Thập Nhất đi theo Tô Tử Ngạn tiến vào phòng kiểm tra.
Năm trước hai chân nàng thường xuyên vô lực, gần đây ngược lại là không xuất hiện loại bệnh trạng này, Thập Nhất chiếu cố chu đáo, năm nay ngay cả cảm mạo cũng không có, đừng nói là phát sốt, Tô Tử Ngạn làm xong kiểm tra cho nàng trong lòngthả lỏng một chút: "May là không chuyển biến xấu, bất quá vẫn không thể xem thường, những thứ cần chú ý ta đã dặn dò Thập Nhất rồi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được."
Phía bên kia Thập Nhất nhìn Vệ Kiều, mỉm cười gật đầu, Vệ Kiều không có cách nào: "Đã biết."
"Lạn Vỹ lâu bên kia ít bận tâm một chút, phương án đều đã được định rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy, chiếu cố thân thể của mình mới là quan trọng nhất, những hạng mục khác cũng vậy, có thể để người khác chia sẻ liền giao cho bọn họ, mệnh chỉ có một cái." Tô Tử Ngạn dài dòng lặp lại, Vệ Kiều có chút đau đầu: "Ta biết."
"Ngươi biết là tốt nhất."
Vệ Kiều bây giờ là ở nhà nghe Thập Nhất nói không ngừng, đi ra ngoài lại nghe Tô Tử Ngạn dài dòng, trước kia nàng ghét nhất là người khác lãi nhãi, cảm thấy thật ồn ào, nhưng bây giờ lại cảm thấy rất ấm áp, nàng từ trên giường bệnh đứng lên nói: "Ta đi vào phòng vệ sinh."
Thập Nhất đỡ nàng: "Ta đi cùng ngươi."
Vệ Kiều cười: "Ta cũng không phải là hài tử ba tuổi."
Tô Tử Ngạn gật đầu: "Đúng a, nàng đối với bệnh viện này, so với chúng ta còn biết rõ hơn."
Vệ Kiều tức giận trừng mắt nhìn hắn, na hồ bất khai đề na hồ*, biết rõ Thập Nhất lo lắng về thân thể nàng, còn cố ý nói loại lời này, thật sự là thấy gần đây nàng không nổi giận, nói chuyện liền không kiêng nể gì cả rồi.
(*Nghĩa là không mở bình ra thì không biết trong bình có cái gì, hàm ý nói những người chưa kịp xuy xét vấn đề đã vội nói ra, không biết cái gì nên nói cái gì không nên nói)
Advertisement
Tô Tử Ngạn nhận ra ánh mắt nàng nhìn tới, không giận tự uy, hắn đứng thẳng người: "Được rồi, ta nói sai rồi, mau đi đi."
Thập Nhất nhìn thân ảnh Vệ Kiều biến mất ở góc hành lang, nàng cúi đầu xuống, cắn cắn môi nói: "Bác sĩ Tô."
"Ta biết ngươi muốn hỏi chuyện gì." Tô Tử Ngạn sắp xếp xong bệnh án, đóng nắp bút lại: "Chuyện của nàng ta không tiện nói với ngươi quá nhiều, nếu muốn hỏi chuyện gì, tốt nhất liền đến hỏi nàng."
Tô Tử Ngạn không phải không muốn nói cho Thập Nhất chuyện phẫu thuật, chỉ là có một số việc, không nên do hắn nói, tính khí của Vệ Kiều hắn hiểu rõ hơn ai hết, nếu như nàng muốn nói, nhất định sẽ nói với Thập Nhất. Hiện tại nàng không nói, bản thân cũng không có quyền nói thay nàng.
Thập Nhất mím môi, cúi đầu chờ Vệ Kiều đi ra, có Tô Tử Ngạn căn dặn, Thập Nhất quản Vệ Kiều lại càng nghiêm khắc, đúng giờ lên giường nghỉ ngơi, làm vận động trong khoảng thời gian cố định, thời gian nào cần bổ sung dinh dưỡng liền bổ sung dinh dưỡng, ngay cả nước trong ly của nàng, luôn luôn là nước ấm, không quản việc lớn việc nhỏ, chỉ cần có liên quan tới nàng, Thập Nhất đều là tự thân động chân động tay, nếu như không phải bởi vì việc học tập của nàng cũng rất khẩn trương, e rằng nàng đã đi theo Vệ Kiều đến công ty.
Vệ Kiều cũng không ngại đưa Thập Nhất đi cùng, chỉ là thời cơ còn chưa tới, hiện tại đưa nàng đến công ty, có chút sớm.
Cuối tháng hai, Weiss bên kia có tin tức gởi đến, nguyện ý tiếp nhận Thập Nhất và Đỗ Nguyệt Minh, nghe nói Đỗ Nguyệt Minh ở nhà đại náo một lần, kiên quyết không chịu xuất ngoại đào tạo chuyên sâu, còn ồn ào bỏ nhà ra đi, bị Đỗ lão gia tử đích thân xách về nhà, đóng cửa quản giáo thật lâu.
Thập Nhất nhưng là không có gì khác thường, sau khi nàng nghe Vệ Kiều nói chỉ gật gật đầu: "Ta biết rồi."
Không có hỏi lúc nào đi, không có hỏi đi bao lâu, hai người cùng một chỗ, thời gian dường như là chủ đề cấm kỵ, không thể dễ dàng đề cập đến, buổi tối lúc nghỉ ngơi Vệ Kiều ôm lấy Thập Nhất nói: "Không muốn biết lúc nào rời đi sao?"
"Trong tháng bảy." Thập Nhất ở trong lòng nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt rất bình tĩnh, Vệ Kiều kinh ngạc: "Làm sao ngươi biết?"
Chương trình học Nguyên Thụ sắp xếp đến đầu tháng bảy liền kết thúc, nàng chỉ cần suy nghĩ một chút liền có thể đoán được, Vệ Kiều nhìn đôi mắt trong trẻo của Thập Nhất hơi mím môi, khi vừa đưa về mình nhìn một lần là có thể nhìn thấu Thập Nhất, từ từ đã có chuyển biến, nàng bây giờ, đã có chút làm cho mình nhìn không thấu.
Thập Nhất ôm lấy eo nàng, áp vào trong ngực nàng lắng nghe tim đập, nhỏ giọng nói: "Có thể chậm lại sao?"
Vệ Kiều vuốt vuốt tóc nàng, mái tóc mềm mại dán ở cằm, mềm mại, nhồn nhột, nàng hỏi: "Chậm tới khi nào?"
Thập Nhất ôm sát lấy eo nàng, thanh âm rầu rĩ : "Ta muốn cùng ngươi đón sinh nhật một lần."
Advertisement
Sinh nhật của nàng? Vậy liền đến cuối năm rồi, Vệ Kiều không lên tiếng, ánh mắt Thập Nhất vốn còn có hai phần hi vọng liền trở nên ảm đạm, nhỏ tiếng nói: "Ta biết rồi, ta sẽ đi."
Vệ Kiều đặt cằm trên đỉnh đầu của nàng, nói khẽ: "Không sao, sinh nhật ngươi vẫn có thể trở về."
Thập Nhất trầm thấp ân một tiếng, có chút nghẹn ngào.
Sinh nhật nàng liền có thể trở về, vạn nhất nhìn không thấy Vệ Kiều, làm sao bây giờ?
Hai tháng qua mỗi lần Vệ Kiều đến chỗ Tô Tử Ngạn làm kiểm tra nàng đều đi theo, nàng biết rõ Vệ Kiều kỳ thật cũng không muốn mình đi, nhưng mà nàng nhịn không được, nàng chính là muốn biết hết thảy mọi chuyện, tốt, không tốt, may mà trong khoảng thời gian này cũng không có bất kỳ điều gì dị thường, ngay cả Tô Tử Ngạn cũng đều cảm thán, con người một khi đã có điểm yếu, liền sẽ trở nên kiên cường, kết quả kiểm tra của Vệ Kiều rõ ràng là tốt hơn trước, mỗi lần hắn đều trêu chọc, nhất định là do Thập Nhất chiếu cố chu đáo.
Nếu như nàng đi rồi, ai sẽ chiếu cố Vệ Kiều?
Trong lòng Thập Nhất khó chịu nhưng thật sự cũng không còn cách nào khác, nửa đêm nhiều lần thức giấc, đến sau liền dứt khoát không ngủ chỉ ôm lấy Vệ Kiều lắng nghe nhịp tim của nàng, lỗ tai dán ở trên ngực nàng, nghe nhịp tim thình thịch thình thịch, tâm tình nôn nóng bất an của Thập Nhất mới giảm bớt đi, cả người bình tĩnh trở lại.
Vài tháng tiếp theo là thời gian Thập Nhất cảm thấy bận rộn nhất, tuy rằng lần này là cùng Đỗ Nguyệt Minh xuất ngoại, nhưng mà với tính cách không đáng tin cậy kia của Đỗ Nguyệt Minh, đừng nói là giúp nàng, không phải mỗi ngày lôi kéo nàng vui chơi không để cho nàng học tập cũng đã là thắp nhang thơm mà cảm tạ a, Thập Nhất tận khả năng học tốt toàn bộ giáo trình của Nguyên Thụ, nhưng rốt cuộc nàng cũng không phải là thiên tài, càng về sau càng sâu càng khó hiểu, Vệ Kiều lo lắng nàng xuất ngoại cái gì cũng không biết, liền tìm cho nàng một lão sư ngoại ngữ, tính cách Thập Nhất lại là cắn răng chống đỡ, cứ như vậy, nàng chống đỡ đến mức bị bệnh, mùa hạ lại phát sốt đến bốn mươi độ, Tô Tử Ngạn mặc áo sơmi vội vàng chạy đến, phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
"Xảy ra chuyện gì?" Hắn đo nhiệt độ cơ thể cho Thập Nhất xong liền hỏi: "Ngươi sao lại phát sốt?"
Gương mặt Thập Nhất bởi vì phát sốt mà hồng nhuận phơn phớt, trước mắt choáng choáng váng váng, Vệ Kiều phải tham gia hội nghị ở thành thị lân cận, hôm nay là không về kịp, sau khi nàng cảm thấy không thoải mái liền chuẩn bị đón xe đến bệnh viện của Tô Tử Ngạn, đáng tiếc thân thể không gượng được, vẫn là ngã bệnh, cho nên mới gọi Tô Tử Ngạn tới đây.
Tô Tử Ngạn đo nhiệt độ cơ thể kinh ngạc mà nói: "Ba mươi chín độ năm, sao lại sốt thành như vậy?"
Hắn dùng tay áp lên trán Thập Nhất: "Ta trước sẽ kê cho ngươi thuốc hạ sốt, lại truyền thuốc một chút..."
Thập Nhất nghe hắn nói khẽ đáp lời: "Ân."
Tô Tử Ngạn đem thuốc và nước đặt trên đầu giường, hỏi: "Nàng còn chưa về?"
Thập Nhất ngửa đầu nuốt thuốc xuống, ân một tiếng: "Tam tiểu thư nói buổi sáng ngày mai sẽ trở về."
Tô Tử Ngạn trầm mặc vài giây: "Uống xong ngủ một giấc, ta truyền thuốc cho ngươi, ngươi giảm sốt liền sẽ không có chuyện gì."
Thập Nhất nghe lời uống thuốc xong liền nhắm mắt nghỉ ngơi, trong thuốc có thành phần gây buồn ngủ, rất nhanh nàng liền ngủ thiếp đi, Tô Tử Ngạn ngồi ở bên giường, cúi đầu nhìn Thập Nhất, lại nửa năm, cao lớn hơn, cũng lại càng gầy đi, có lẽ là đi theo bên cạnh Vệ Kiều một thời gian dài, càng lúc lại càng giống Vệ Kiều, không thích nói chuyện, ánh mắt sâu u, cũng không giống như trước kia nhìn thấy hắn liền quấn quít mà hỏi về bệnh tình của Vệ Kiều, phần lớn nàng luôn là nhìn chằm chằm vào Vệ Kiều, tựa như cái gì đều đã biết.
Sau khi truyền dịch xong Tô Tử Ngạn rút kim cho nàng, thấy nàng còn đang ngủ liền nhẹ chân nhẹ tay mà rời khỏi phòng, đi ra ngoài liền đụng đến một người đang vội vàng bước đến, hắn sửng sốt một chút: "Sao ngươi đã trở về rồi?"
Vệ Kiều cau mày: "Xảy ra chuyện gì? Nàng làm sao vậy?"
"Phát sốt." Tô Tử Ngạn lắc đầu: "Ai thông báo cho ngươi?"
Vệ Kiều đi lên phía trước hai bước, mở cửa, nhìn thấy Thập Nhất ngủ ở trên giường, nàng thở phào, đáp lại: "Liễu thẩm nói."
Nàng gọi điện thoại cho Thập Nhất không có người nghe máy, liền gọi điện thoại về nhà, Liễu thẩm nói cho nàng biết Thập Nhất phát sốt, nàng lập tức trở về, Tô Tử Ngạn nâng hộp thuốc lên nói: "Đi thôi, xuống lầu nói, để cho nàng nghỉ ngơi."
Vệ Kiều đi theo phía sau hắn: "Nàng sao lại phát sốt?"
"Không có việc gì lớn." Tô Tử Ngạn sợ nàng tự trách, cảm tình của các nàng vốn đã không dễ dàng, bản thân vẫn là đừng nên làm loạn thêm, hắn thành thật nói: "Ta cho nàng uống thuốc hạ sốt, cũng đã truyền dịch rồi, tỉnh lại liền sẽ không sao."
Vệ Kiều gật đầu, vẫn là không nghĩ ra người đang khỏe mạnh tại sao lại đột nhiên phát sốt, Tô Tử Ngạn suy nghĩ một chút liền đáp lại nàng: "Tâm bệnh a. Có phải nàng đã biết chuyện làm phẫu thuật rồi hay không?"
Vệ Kiều ngơ ngẩn, chuyện làm phẫu thuật lúc trước nàng lo lắng Thập Nhất sẽ tự trách, cho nên không nói, nhưng mà ngẫm lại, dường như từ hai tháng trước, Thập Nhất vốn luôn hỏi đến chuyện làm phẫu thuật, bỗng nhiên liền không đề cập đến nữa, lúc đó nàng cho rằng Thập Nhất bận rộn việc học không để ý đến, cho nên người kia là đã biết rồi?
Người kia làm sao lại biết được?
Tất cả văn kiện cơ mật Vệ Kiều đều đặt trong tủ bảo hiểm trong phòng, bao gồm cả phong thư thông báo sẽ không làm phần phẫu thuật kia, trên gương mặt nàng có chút ảo não, hai tháng trước, Thập Nhất cái tủ kia ra để lấy tư liệu, chính nàng là người đưa chìa khóa.
Trong lúc nhất thời, Vệ Kiều vừa giận lại vừa thương, tức giận chính mình, lại đau lòng Thập Nhất, Tô Tử Ngạn nhìn nàng vài lần mới lên tiếng: "Không có việc gì nữa ta liền đi trước."
Vệ Kiều tiễn hắn ra đại môn, khi quay lại gian phòng Thập Nhất còn chưa tỉnh, vẫn là đang ngủ, Vệ Kiều nghĩ đến trong khoảng thời gian này mỗi lần người kia nhìn mình đều là một bộ dạng muốn nói lại thôi, nàng luôn cho rằng Thập Nhất là không muốn rời đi nhanh như vậy, cho nên mới nhẫn tâm không nhìn tới người kia, thì ra cũng không phải như vậy, người kia là muốn nói với mình về chuyện phẫu thuật a, cảm giác tự trách ập đến, Vệ Kiều đi đến bên giường, một tay nắm chặt lấy tay Thập Nhất, tay kia đặt lên trán Thập Nhất, còn chưa kịp rời đi đã bị nắm chặt lấy, Thập Nhất nhắm mắt mơ hồ nói: "Kiều Kiều, chờ ta."
Thanh âm rất thấp, dường như là tình nhân nỉ non, Vệ Kiều để nàng nắm chặt lấy, cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi má ửng đỏ nóng hổi của nàng, nhỏ giọng nói: "Hảo, ta chờ ngươi."
Chờ ngươi lớn lên, chờ ngươi về nhà.
Advertisement
- In Serial64 Chapters
Wildling
Blurb: Silas--a scavenger living off the ruins of humanity--has spent his entire life fighting tooth and nail to provide for himself and his crew. But when a scavenging run goes awry and he's snatched up by an android patrol, he finds himself thrown into a cage and priced to sell as a pet. And when a suitor comes calling, he fears the worst: that he'll be turned into a Domestic, a human lapdog brainwashed into total obedience. Instead, he discovers an equally disturbing truth: that the creatures who stole his world have created a videogame the likes of which Earth has never seen; a sprawling, game-like theme park where humans are the Avatars and androids are the players who control them. And to make matters worse, his android guide is as hopeless as they come, having gotten all of her previous Avatars killed in record time. So if Silas wants to regain his freedom, he'll not only have to fight his way through a world that was specifically designed to murder him in brutal fashion--he'll also have to convince his android guide that he should be the one calling the shots. FAQS: Q: Who are you, handsome stranger? A: I'm Kyle Kirrin, the author of Shadeslinger, book 1 of The Ripple System, published by Portal Books, and I write crunchy LitRPG. Q: What is Wildling? And is it complete? A: Wildling is a crunchy LitRPG mash up of Fantasy and Science Fiction. And yup, Wildling is already complete at 64 chapters, or about 120,000 thousand words. You're looking at something like a third draft here--it's fairly polished, but it hasn't been picked over by a copy editor yet nor has my developmental editor seen it. Q: Upload schedule? A: 5 initial chapters today (2/15/2021) and one chapter a day for the next month. After that I'll probably slow down to 2 or 3 chapters a week until the story is complete. Q: How crunchy is it? A: It's pretty crunchy. I'd put it on the same tier as Ascend/The Land/RSSG, but it might be a bit crunchier than those three? Q: Is this the first book in a series or a web novel or what? And what are your plans for it? A: It's currently a standalone with series potential. Full disclosure: this story may head the way of my publisher eventually, but will be available on RR for quite a while no matter what. Likely several months after it's complete with plenty of warning before/if it's taken down. Q: What kind of build does the MC create? A: Sword and board! Q: Crafting? A: Plenty! Crafting isn't as center stage as it is in The Way of the Shaman, but it's close. Q: Base building? A: Two fully separate, distinct bases, both of which play a major role in the story. Q: VRMMO? Portal? Reincarnation or what? A: This one's a bit tricky. Basically an advanced race has created a game-like world that closely resembles a theme park. Think Westworld but with copious amounts of loot. And the MC has to fight his way through that to earn his freedom. Q: Permadeath? A: Nope! The MC gets 3 lives to play through the entirety of the game world, and death is extremely punishing, but not fatal. Q: Harem? Or romance? A: No and no. Q: Cursing? Blood? A: Quite a bit of cursing, yeah. There's blood, too, but it's not a gory book by any means. Q: How can I support? A: Instead of a Patreon/donations etc, I'd ask that you consider giving my debut LitRPG Shadeslinger a chance. It's free on Kindle Unlimited and the audio is already out narrated by Travis Baldree. It's an epic fantasy VRMMO where the main character gets 3 days of exclusive access to a new game plus a snarky, talking axe to guide him through it in exchange for agreeing to become the target of a serverwide manhunt once the Head Start period ends. Q: How's it similar to Wildling? And how's it different? A. The crunch level is very similar, but Shadeslinger is a much lighter, epic fantasy take on the genre. It's also VRMMO, but without any real world components aside from the first chapter. The MC is very different--he comes off as a bit of a jerk early on and can take a bit to warm up to, especially before his backstory is revealed--but he's also got a talking axe that constantly puts him in his place. Shadeslinger's a much more humorous story in general, and it's a great deal more polished as well. Thanks for reading! I hope you enjoy Wildling!
8 319 - In Serial136 Chapters
Bloodshed
Every ship has its secrets. The Bloodshed was no different. As its name suggests, this ship had seen its fair share of bloodshed. Originally, the ship was christened The Star of Orion. Over time with all the battles it endured, it quickly became known as Blood of Orion. Eventually, that morphed into the name we know today. The Star of Orion was built as a trade ship but when she was captured by pirates, she was modified and outfitted with anywhere between 15 and 30 guns. She was captained by one of the most fearsome pirates to roam the northeastern coast of North America and the southern coast of Africa, Anwen Wolfe. Anwen was known as the Wolf of the Atlantic. She captured The Star of Orion on its way to London. Little is known about what happened in their final days on the high seas, until now.
8 1520 - In Serial7 Chapters
Devour
Life can be boing. We often daydream ,about living different life. Adventure, romance, and glory. If only we had knewn the truth of what those dreams would cost us. Pain, suffering, and death. Dragged into another world. A world that hates our existence. We must fight, survive , and devour.
8 80 - In Serial8 Chapters
Over Protective Much? (Michael Myers X Journalist Reader)
𝘐'𝘷𝘦 𝘩𝘢𝘥 𝘢 𝘷𝘦𝘳𝘺 𝘧𝘰𝘳𝘨𝘦𝘵𝘧𝘶𝘭 𝘭𝘪𝘧𝘦, 𝘸𝘦𝘯𝘵 𝘵𝘩𝘳𝘰𝘶𝘨𝘩 𝘴𝘤𝘩𝘰𝘰𝘭 𝘫𝘶𝘴𝘵 𝘣𝘢𝘳𝘦𝘭𝘺 𝘱𝘢𝘴𝘴𝘪𝘯𝘨, 𝘩𝘢𝘥 𝘷𝘦𝘳𝘺 𝘧𝘦𝘸 𝘧𝘳𝘪𝘦𝘯𝘥𝘴, 𝘭𝘰𝘴𝘵 𝘴𝘰𝘮𝘦 𝘰𝘷𝘦𝘳 𝘵𝘪𝘮𝘦, 𝘮𝘺 𝘱𝘢𝘳𝘦𝘯𝘵𝘴 𝘬𝘪𝘤𝘬𝘦𝘥 𝘮𝘦 𝘰𝘶𝘵𝘵𝘢 𝘵𝘩𝘦 𝘩𝘰𝘶𝘴𝘦 𝘢𝘴 𝘴𝘰𝘰𝘯 𝘢𝘴 𝘱𝘰𝘴𝘴𝘪𝘣𝘭𝘦, 𝘨𝘳𝘢𝘥𝘶𝘢𝘵𝘦𝘥 𝘤𝘰𝘭𝘭𝘢𝘨𝘦, 𝘨𝘰𝘵 𝘢 𝘮𝘦𝘥𝘪𝘰𝘤𝘰𝘳𝘦 𝘫𝘰𝘣, 𝘵𝘩𝘰𝘶𝘨𝘩 𝘢𝘧𝘵𝘦𝘳 𝘵𝘩𝘦 𝘭𝘰𝘯𝘨 𝘸𝘩𝘪𝘭𝘦 𝘐 𝘸𝘰𝘳𝘬𝘪𝘯𝘨 𝘵𝘩𝘦𝘳𝘦 𝘐 𝘧𝘪𝘯𝘢𝘭𝘭𝘺 𝘨𝘰𝘵 𝘮𝘺 𝘥𝘳𝘦𝘢𝘮 𝘫𝘰𝘣, 𝘢 𝘯𝘦𝘸𝘴 𝘳𝘦𝘱𝘰𝘳𝘵𝘦𝘳! 𝘉𝘶𝘵..... 𝘪𝘵 𝘴𝘵𝘪𝘭𝘭 𝘸𝘢𝘴𝘯'𝘵 𝘦𝘯𝘰𝘶𝘨𝘩.𝘐 𝘩𝘢𝘷𝘦 𝘣𝘦𝘦𝘯 𝘢𝘣𝘴𝘰𝘭𝘶𝘵𝘦𝘺 𝘴𝘪𝘤𝘬 𝘰𝘧 𝘵𝘩𝘪𝘴 𝘵𝘰𝘸𝘯, 𝘯𝘰𝘵𝘩𝘪𝘯𝘨 𝘦𝘷𝘦𝘳 𝘩𝘢𝘱𝘱𝘦𝘯𝘴 𝘩𝘦𝘳𝘦 𝘵𝘩𝘢𝘵 𝘐 𝘸𝘰𝘶𝘭𝘥 𝘭𝘰𝘷𝘦 𝘵𝘰 𝘸𝘳𝘪𝘵𝘦 𝘰𝘯. 𝘚𝘰 𝘮𝘢𝘺𝘣𝘦 𝘐 𝘴𝘩𝘰𝘶𝘭𝘥 𝘭𝘦𝘢𝘷𝘦 𝘵𝘩𝘪𝘴 𝘱𝘭𝘢𝘤𝘦 𝘢𝘯𝘥 𝘨𝘰 𝘭𝘪𝘷𝘦 𝘴𝘰𝘮𝘦𝘸𝘩𝘦𝘳𝘦 𝘦𝘭𝘴𝘦..𝘐 𝘸𝘰𝘯𝘥𝘦𝘳..𝘢𝘳𝘦 𝘵𝘩𝘰𝘴𝘦 𝘏𝘢𝘥𝘥𝘦𝘯𝘧𝘪𝘦𝘭𝘥 𝘤𝘢𝘴𝘦𝘴 𝘴𝘵𝘪𝘭𝘭 𝘩𝘢𝘱𝘱𝘦𝘯𝘪𝘯𝘨? (More info on Authors Note!)
8 114 - In Serial22 Chapters
Wandering Dungeon
Garrett finds himself reborn as a small crystal, a dungeon core. Why does he exist? How did he get here? His dungeon guide will have to work extra hard to make him a great dungeon, but how is Garrett suppose to become a great dungeon if he can't even create monsters? This story might sound like a standard dungeon core story and might be a little slow or awkwardly paced sometimes, (This is my first story that I'm seriously writing) but I promise it is a dungeon story unlike any others. Any and all comments and reviews are welcome. They will help me learn and become a better writer so I can provide a better and more well written story for you and others to enjoy.
8 150 - In Serial80 Chapters
Just a random FNF book
welcome mother truckers to FunkTown 🤠🤠cover: jamjambino (Pinterest)this book has art stuff, fnf ocs/sonas, other shizthis has a lot of dave and bambi, sometimes whitty and also some spongebob mods
8 281

