《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 45. Đáng giá
Advertisement
Ngày hôm sau thật sự giống như lời Vệ Kiều nói, tuyết ngừng rơi, nhưng mà bởi vì nửa đêm qua có mưa, đường đi bị đóng băng, cho nên lái xe cũng không phải quá trôi chảy, cũng may tuyết đọng trên đường đã được xử lý toàn bộ, cho nên không quá ảnh hưởng khi các nàng đi ra ngoài.
Xe là Bùi Thiên lái, nhà hắn ở Giang thành, ăn tết xong còn đến Vệ gia hai lần, thấy Vệ Kiều không có việc gì mới yên tâm rời đi, trên đường xe cộ rất ít, bóng người vội vàng, Thập Nhất cùng Vệ Kiều nắm tay ngồi ở ghế sau xe, trên gương mặt nàng còn có chút hối hận, mở miệng nói: "Hay là chúng ta về nhà đi?"
Trời lạnh, Vệ Kiều vừa ra khỏi cửa tay liền rất lạnh, Thập Nhất nắm tay người kia, khe khẽ xoa xoa, Vệ Kiều nhận ra thái độ cẩn thận của nàng liền lắc đầu nói: "Không cần, ta đến Đỗ gia vừa vặn cũng có việc."
Thập Nhất ngẩng đầu: "Tìm Đỗ Nguyệt Minh sao?"
Vệ Kiều mỉm cười: "Tìm ca ca của nàng."
Lúc này Thập Nhất mới miễn cường gật đầu, nói: "Ân."
Nàng biết rõ trong khoảng thời gian này Vệ Kiều bận rộn nhiều việc, tuy rằng mỗi ngày ở nhà cùng nàng, nhưng mà công sự hầu như là chưa từng đứt đoạn, còn có những cuộc hợp từ xa, lúc trước nàng luôn biết Vệ Kiều bận rộn, nhưng mà không ngờ người kia lại bận rộn như vậy, khó trách thân thể người kia luôn là phát bệnh, Thập Nhất là lo lắng lại đau lòng, nhưng mà cũng không có cách nào, nàng chỉ có thể liều mạng học tập, liều mạng nỗ lực, liều mạng trở nên tốt hơn, như vậy mới có thể giúp Vệ Kiều chia sẻ một chút.
Vệ Kiều biết rõ tiểu tâm tư của nàng, mỗi đêm trước khi ngủ, nàng luôn thích áp vào lồng ngực mình lắng nghe nhịp đập yếu ớt kia một chút, nhiều lần thức giấc nửa đêm nàng vừa di chuyển liền có thể nhận ra Thập Nhất ôm lấy cánh tay của nàng thật chặt, Thập Nhất không phải là người thiển miên, chỉ là người kia quá quan tâm.
Nhưng mà nàng cũng không thể làm gì được, nàng muốn để Thập Nhất trưởng thành chậm một chút, nhưng mà thời gian không cho phép.
Trong xe nhất thời an tĩnh, Vệ Kiều nghiêng đầu nhìn Thập Nhất, nhìn thấy đôi mắt nàng có đạm đạm quầng thâm, tuy rằng đã dùng phấn lót che đi, nhưng tới gần vẫn là có thể nhìn thấy một chút.
Tối hôm qua nàng nhất định là ngủ không ngon.
Sau lời nói kia của nàng Thập Nhất ngược lại là lãnh tĩnh hơn rất nhiều, sau khi lên giường cũng không quấn quít lấy nàng ôm một cái hôn một cái giống như lúc trước, ngược lại là nằm lại gần nàng, nói muốn hát cho nàng nghe, Vệ Kiều không ngờ bản thân lớn như vậy, còn cần người dỗ đi ngủ, nhưng mà sự thật là, nàng được dỗ đến ngủ thiếp đi a, sáng nay nhìn Thập Nhất, lại là bộ dạng một đêm không ngủ.
Trước khi hai người lên xe đều rất ăn ý mà không nhắc đến chuyện tối hôm qua, sau khi lên xe Thập Nhất cũng giống như mọi khi mà giúp nàng làm ấm tay, còn thỉnh thoảng dùng bàn tay cọ lên đôi má Vệ Kiều, hỏi nàng: "Có lạnh hay không?"
Advertisement
Lòng bàn tay ấm áp đảo qua da thịt, Vệ Kiều nhẹ nhàng lắc đầu: "Không lạnh."
Bên cạnh chính là một lò sưởi ấm nhỏ, trong lòng ấm áp, làm sao lại lạnh được?
Thập Nhất nghe nàng đáp lời cũng giãn hàng lông mày ra, đáy mắt như có ánh sao lấp lánh.
Rất nhanh các nàng liền đến Đỗ gia, Đỗ Nguyệt Minh giỏi về giao tiếp, bằng hữu rất nhiều, xem như hắc bạch đều ăn thông, người ngoài đều nói nàng là Hoa Hồ Điệp, không chỉ là chỉ nàng chịu khó thay đổi bạn gái, cũng là để chỉ nàng giao tiếp rộng rãi, cho nên khi Vệ Kiều cùng Thập Nhất tiến đến, đã nhìn thấy ở cửa ra vào đậu rất nhiều xe, Thập Nhất vừa xuống xe liền nghe đến Đỗ Nguyệt Minh gọi: "Thập Nhất!"
Thanh sắc thanh thúy, nàng quay đầu nhìn, đã thấy Đỗ Nguyệt Minh mặc tiểu lễ phục đứng ở cửa ra vào, trên tay nàng cầm ly đế cao, tóc búi cao, cả người đều là thần thái sáng láng, bên cạnh còn có một người bạn gái đứng cùng, Thập Nhất và Vệ Kiều nhìn nhau một cái, cùng đi qua, Đỗ Nguyệt Minh nói: "Không ngờ Vệ tổng cũng cùng tới a."
Nàng nói xong hướng Thập Nhất nheo mắt cười.
Vệ Kiều tới tham gia yến hội của nàng, nếu là trước kia liền không cần nghĩ, khẳng định là chuyện không thể nào, nhưng bởi vì có Thập Nhất, Vệ Kiều thế nhưng liền đến, lúc trước Đỗ Nguyệt Minh còn có chút lo lắng cho rằng tin tức sai lầm, bây giờ nhìn đến thân ảnh của Vệ Kiều trong lòng liền thả lỏng, Vệ Kiều nhất định không biết, tiểu tỷ muội của nàng ở bên trong đều sắp tranh luận đến nổ tung rồi, đang chờ nhìn thấy Vệ Kiều.
Người bạn gái bên Đỗ Nguyệt Minh Thập Nhất không biết, chỉ cảm thấy có hai phần quen mắt, giống như đã từng nhìn thấy trên TV, nàng đứng ở bên cạnh nghe Đỗ Nguyệt Minh giới thiệu: "Vị này chính là Tiêu Trúc, bằng hữu của ta."
"Đây là Vệ tổng, bằng hữu của nàng, Thập Nhất."
Tiêu Trúc chớp mắt vài cái, trên gương mặt mang theo hai phần kinh ngạc, nàng đã sớm nghe Đỗ Nguyệt Minh và các tiểu tỷ muội của nàng nói hôm nay Vệ Kiều sẽ đến, lúc đó nàng còn chưa tin, dù sao Vệ Kiều và Đỗ Nguyệt Minh, căn bản cũng không phải là cùng một tầng lớp, lúc trước nàng tiếp nhận quảng cáo của Vệ Thiên, cũng muốn nhân cơ hội mà tiếp cận người được toàn Giang thành kính ngưỡng, nhưng chính là đáng tiếc, từ đầu đến cuối, nàng ngay cả mặt của Vệ Kiều cũng chưa từng nhìn thấy, mọi thứ đều là trợ lý của Vệ Kiều, Bùi Thiên chịu trách nhiệm, nghe nói Vệ Kiều không thích giao tiếp, càng không thích giao hữu ồn ào, hành tung rất thần bí, quỷ mới biết hôm nay thế nhưng lại xuất hiện ở đây!
Thật đáng ngạc nhiên!
Có lẽ thời gian nàng trầm mặc quá dài, Đỗ Nguyệt Minh ho nhẹ: "Tiêu Trúc?"
Tiêu Trúc hoàn hồn, có chút ngượng ngùng nói: "Thật có lỗi, nhìn thấy Vệ tổng nên quá kinh ngạc, mong ngài đừng trách."
Nàng nói xong hướng Vệ Kiều vươn tay, đôi mi thanh tú của Vệ Kiều cau lại, nâng mắt nhìn nàng, đuôi lông mày sắc bén, Đỗ Nguyệt Minh liền nói: "Đi đi đi, vào đi thôi."
Advertisement
Vệ Kiều có tính khiết phích chính là chuyện cả Giang thành đều biết, Tiêu Trúc này là đầu óc có vấn đề a? Còn muốn nắm tay? Lúc trước thấy nàng có chút cơ trí, hiện tại xem ra, bản thân thật đúng là nhìn lầm rồi.
Sắc mặt Đỗ Nguyệt Minh có chút trầm xuống, ẩn ẩn lộ ra mất hứng.
Vệ Kiều và Thập Nhất được nàng mời đến phòng tiếp khách, có vài người đang ngồi bên trong đều mở to mắt, có người có xoa xoa mắt, kinh ngạc nói: "Đây không phải là Vệ Kiều sao??"
"Nàng sao lại đến đây?"
"Ông trời ơi a, này là ai mời tới a?"
"Đỗ Nguyệt Minh thật quá kinh khủng rồi, vị Phật gia này đều có thể mời đến được!"
"A, bỗng nhiên muốn chụp một tấm ảnh lưu niệm a!"
Vệ Kiều không bận tâm mà cùng Thập Nhất đi vào, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người nàng nghiêng đầu nói: "Ta lên lầu tìm Đỗ tổng trước, ngươi cùng Đỗ tiểu thư vui chơi một hồi."
Thập Nhất thấy nàng muốn đi liền níu tay nàng lại, đôi mắt mọi người lại là muốn rơi ra, nữ nhân có tính khiết phích vô cùng nặng kia giờ phút này chỉ là dịu dàng nhìn người ở trước mặt, còn thuận tiện vỗ vỗ tay người kia: "Một chút sẽ trở lại."
Thập Nhất không để ý đến thần sắc kinh ngạc của mọi người, lại nói: "Ta đi lên với ngươi a?"
Vệ Kiều lắc đầu: "Không cần, ngươi hiếm khi đi ra ngoài, hảo hảo vui chơi."
Thập Nhất không có cách nào đành thở dài, Vệ Kiều rút tay lại, trước ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, vuốt vuốt đỉnh đầu Thập Nhất, thanh âm hơi thấp xuống, dịu dàng: "Đi đi."
Sau khi hít vào một hơi, Vệ Kiều giẫm giày cao gót đi lên lầu hai, thư phòng của Đỗ Nguyệt Hàn.
Sau khi nàng rời đi, dưới lầu chìm vào sự trầm mặc quỷ dị, cũng không ai lên tiếng, các nàng dùng một loại ánh mắt không thể lý giải nổi mà nhìn chằm chằm vào Thập Nhất, Đỗ Nguyệt Minh nhìn thấy ánh mắt sững sờ của các nàng liền cũng không nói nhiều, cảm giác nuốt không trôi từ chỗ Tiêu Trúc vừa rồi đã được hóa giải, ngày thường nàng cùng những tiểu tỷ muội này nói hai người ngọt ngào ân ái, các nàng còn nói mình mặt dầy, hiện tại tận mắt nhìn thấy, không cần nói cũng biết nàng có bao nhiêu hả dạ a!
Nếu không phải không đúng thời cơ, Đỗ Nguyệt Minh thật sự chính là muốn cười to ba tiếng!
"Đều thất thần làm gì, muốn ăn liền ăn, muốn uống liền uống, phải vui vẻ một chút, đứng lên di chuyển a!" Sau một chút mơ hồ ngắn ngủi, Đỗ Nguyệt Minh tiếp chuyện mọi người, Thập Nhất lập tức được xem như quốc bảo mà bị mọi người bắt chuyện: "Tỷ muội, ngồi ở đây!"
"Ngồi ở chỗ của ta a!"
"Đến đến đến!"
Thập Nhất có chút lúng túng mà nhìn các nàng, cũng may nàng nhìn thấy hai người có chút quen mặt trong nhóm chat ngày thường, nàng đi qua, ngồi xuống bên cạnh các nàng, tiếp nhận sự khoản đãi nhiệt tình còn không nói, vài phút sau trên tay nàng tất cả đều là đồ trang sức đồ trang điểm a.
"Đây là ta mới mang từ nước ngoài về, dùng siêu cấp tốt, Thập Nhất ngươi thử xem? Bất quá làn da của ngươi thật là tốt a."
Mặc dù cũng có phần khoa trương, chỉ là làn da của Thập Nhất, xác thực so với những người ở đây tương đối mềm mại, mịn màng, nước da sáng, chất da của nàng trước sau như một là rất tốt, hơn nữa không có nhiễm các loại hóa chất trang điểm độc hại, hiện tại còn dùng sản phẩm bảo dưỡng cao cấp giống Vệ Kiều, cho nên làn da càng tốt lên cũng không khó hiểu, người ngồi bên cạnh có chút hâm mộ mà nhìn nàng: "Trẻ tuổi thật tốt a."
Thập Nhất cầm đầy lễ vật, nàng cúi đầu cười cười: "Cám ơn."
Người bên cạnh lập tức kêu gọi tỷ tỷ muội muội, vài cô nương đứng cách đó không xa quay qua nhìn nhau, bật cười một tiếng, mở to đôi mắt, trong đó có một cô gái mặc lễ phục màu đỏ hỏi: "Thẩm tỷ sẽ đến chứ?"
"Nói là sắp đến rồi."
Vài người nhìn về phía ngoài cửa, trên gương mặt cô gái vừa mới hỏi chuyện bật lên ý cười: "Đến rồi đến rồi."
Thẩm Tố Thanh mặc một chiếc váy dài màu lam nhạt, tư thái uyển chuyển đi tới, phòng tiếp khách vừa rồi còn ầm ĩ liền có một lát trầm mặc, tiếp theo có người gọi: "Thẩm tỷ!"
Đỗ Nguyệt Minh nhìn thấy Thẩm Tố Thanh cũng tươi cười đi qua, theo quy tắc mà gọi: "Thẩm tỷ."
Thẩm Tố Thanh lớn hơn các nàng vài tuổi, lúc trước chính là người cầm đầu các nàng, đi đâu du lịch đều là nàng định đoạt, mang theo một đám tiểu tỷ muội, Đỗ Nguyệt Minh và nàng không tính là quá quen thuộc, nhưng cũng xem như trong cùng một hội, cho nên mỗi lần đều sẽ mời nàng, bất quá sau khi nàng kết hôn liền không lại xuất hiện ở tụ hội, hôm nay thật là trùng hợp, chân trước Vệ Kiều vừa đến, chân sau nàng cũng đã tới.
Cô gái bên cạnh Thập Nhất nói nhỏ: "Nàng sao lại tới đây?"
Một cô gái khác nhún vai: "Ai mà biết được."
Thập Nhất quay đầu, nhìn thấy Thẩm Tố Thanh gật đầu cười nhạt với mọi người, nàng buông bàn tay đang nắm chặc xuống bên người, theo bản năng mà nhìn về phía lầu hai, phương hướng thư phòng của Đỗ Nguyệt Hàn.
Trong thư phòng, Đỗ Nguyệt Hàn cùng Vệ Kiều ngồi trên ghế sofa, hắn ngâm một bình trà, rót một tách cho Vệ Kiều nói: "Hôm nay sao lại có thời gian tới cùng Nguyệt Minh làm càn a?"
Vệ Kiều ho khan hai tiếng, tiếp nhận tách trà trên tay hắn, khói trắng lượn lờ bay lên, nàng rủ mắt xuống nói: "Có chút việc, muốn tìm Đỗ tổng."
Đỗ Nguyệt Hàn mỉm cười: "Vừa đón tết xong, để cho ta nghỉ ngơi, đừng tính toán ta có được không?"
Vệ Kiều nghe lời nói ngay thẳng của hắn liền lắc đầu, nhấp một ngụm trà nói: "Ta nghe nói Đỗ tổng đang tìm trường học cho Đỗ tiểu thư."
Động tác uống nước của Đỗ Nguyệt Hàn hơi khựng lại, Đỗ Nguyệt Minh cũng đã trưởng thành, không thể cả ngày chỉ sống mơ mơ hồ hồ như vậy, tuy rằng được cả gia đình sủng ái, nhưng mà Nhị lão cũng không thể cứ nhắm nắm làm ngơ, lúc trước Đỗ Nguyệt Minh bởi vì vấn đề tính hướng mà làm ồn ào qua một lần, lần này bọn họ cũng bao che nàng không rồi, cho nên gần đây hắn đang tích cực tìm trường học, đưa nàng vào trường, chỉ là chuyện này, người biết đến cũng không nhiều.
"Vệ tổng làm sao biết được?" Đỗ Nguyệt Hàn thoáng dao động cái ly trong tay nhìn về phía Vệ Kiều, thấy đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ hé mở nói: "Ta gần đây cũng đang tìm trường học, tình cờ biết được." Nói xong nàng ngẩng đầu nhìn Đỗ Nguyệt Hàn: "Ta có thể giúp ngươi liên hệ với Weiss."
Hệ tài chính của Weiss, ở trong và ngoài nước đều được xếp hạng rất cao, lúc trước Đỗ Nguyệt Hàn từng cho người tìm cách liên hệ, rất nhiều lần đều vấp phải trắc trở, vừa mới từ bỏ hy vọng, Vệ Kiều lại nói có thể giúp hắn liên hệ, Đỗ Nguyệt Hàn mỉm cười: "Điều kiện là cái gì?"
"Điều kiện rất đơn giản, ta đem 5% cổ phần Vệ Thiên, đổi lấy 5% cổ phần Khải Mậu của ngươi."
Đỗ Nguyệt Hàn giật mình, vài năm qua Vệ Thiên phát triển giống như tên lửa, 5% cổ phần Vệ Thiên, đừng nói là đổi lấy 5% cổ phần Khải Mậu, cho dù là đổi lấy 10%, hắn cũng đều là có lợi lớn!
"Ngươi —— xác định, đây là điều kiện?"
Vệ Kiều gật đầu: "Ta xác định."
Đỗ Nguyệt Hàn hoàn toàn bối rối: "Vì cái gì?"
Vệ Kiều suy nghĩ rồi trả lời hắn: "Ta muốn ngươi trở thành cổ đông của Vệ Thiên, giúp ta bảo vệ một người."
Đỗ Nguyệt Hàn hồ nghi mà nói: "Thập Nhất?"
Vệ Kiều không cần nghĩ ngợi liền gật đầu.
Đỗ Nguyệt Hàn nhấc tay: "Chờ một chút, ngươi sẽ không phải là lấy cổ phần của công ty, đặt dưới danh nghĩa của đứa nhỏ này đi?"
Vệ Kiều lại lần nữa gật đầu, Đỗ Nguyệt Hàn bối rối nói: "Ngươi nghiêm túc? Không phải là đang đùa ta?"
Loại giao dịch lóc da khoét thịt này, thật không giống như chuyện mà Vệ Kiều sẽ làm, Đỗ Nguyệt Hàn cảm thấy hoài nghi có phải là lỗ tai của mình đã xảy ra vấn đề, nghe lầm rồi hay không, Vệ Kiều thấy thần sắc của hắn có chút không tin lại tiếp tục nói: "Đỗ tổng không cần hoài nghi, nếu như ngươi đồng ý, qua vài ngày nữa chúng ta có thể ký hợp đồng."
Lúc trước Đỗ Nguyệt Hàn từng hợp tác với Vệ Kiều một lần, tuy rằng không tính là hiểu rõ, nhưng chút ít hiểu biết về nàng là vẫn có được, đối với chuyện này hắn không có lập tức đáp ứng, ngược lại nói: "Ta muốn biết lý do thật sự?"
Vệ Kiều gật đầu: "Lý do rất đơn giản, tin đồn là sự thật."
Chiếc tách trên tau Đỗ Nguyệt Hàn từ từ trượt xuống, rơi trên sàn nhà, phát ra thanh âm thanh thúy!
Tin đồn là sự thật, tin đồn gì? Chính là tin đồn nàng giống ba ba của nàng, bị mắc bệnh tim, không còn sống được bao lâu nữa, bất quá lời đồn đãi này cho tới bây giờ đều là chưa được chứng thực, nhưng bây giờ... Biểu lộ của Đỗ Nguyệt Hàn ngưng trọng, thân thể cứng đờ, một hồi lâu sau mới tìm lại được thanh âm của mình: "Chuyện từ khi nào?"
Lúc trước Vệ Kiều cũng đã tới Đỗ gia nhiều lần, hắn lớn hơn nàng không bao nhiêu, còn nhớ mang máng tình cảnh nàng ôm lấy mình gọi ca ca, trong chớp mắt, nàng liền biến thành người như bây giờ, tâm tình Đỗ Nguyệt Hàn có chút phức tạp, thần sắc Vệ Kiều ngược lại là lạnh nhạt mà nói: "Đã lâu rồi, ta cũng không nhớ được là bao nhiêu năm rồi, hy vọng Đỗ tổng có thể giúp ta giữ bí mật, ta tạm thời còn chưa muốn công khai, mặt khác chuyện cổ phần công ty vừa rồi..."
"2% a." Đỗ Nguyệt Hàn hoàn hồn sau phút chốc sững sờ vừa rồi, nuốt nước miếng, trầm gịong mà nói: "Dùng 2%, cổ phần công ty của ngươi, đổi lấy 5% cổ phần công ty của ta."
Vệ Kiều lắc đầu: "Không cần, 2% quá thấp."
"Vậy thì 4%." Đỗ Nguyệt Hàn vốn không phải là người muốn lợi dụng tình huống khó khăn của người khác, huống chi, người trước mặt này đã triệt để lộ ra điểm yếu cho hắn biết, xem như đã có đủ thành ý, đừng nói là 2% cho dùng là 1%, hắn đều đã có lợi. "4%, đổi 7%."
"Đỗ tổng!"
Đỗ Nguyệt Hàn nhặt cái ly lên, sắc mặt khôi phục lại dáng vẽ bình tĩnh: "Đồng ý không?"
Vệ Kiều gật đầu: "Cám ơn."
Đỗ Nguyệt Hàn nhìn thật sâu vào đôi mắt Vệ Kiều, thở dài nói: "Chỉ vì một đứa nhỏ, ngươi tính toán như vậy, có đáng giá không?"
Vệ Kiều nghe nói liền cười khẽ một tiếng, Đỗ Nguyệt Hàn chịu đáp ứng, tảng đá lớn trong lòng nàng cuối cùng đã được để xuống, thần sắc thoải mái hơn rất nhiều: "Cho phép ta phản bác đôi câu, Đỗ tổng, nàng trưởng thành, năm nay mười chín tuổi, không phải là đứa nhỏ. Hơn nữa, nàng là bạn gái của ta. Nàng đáng giá."
Advertisement
- In Serial10 Chapters
Nigmus Online [2nd Draft Complete]
Virtual Dive technology is coming out of the workplace and into homes. Nigmus Online is the first MMO to use this new device. The only caveat to the game; there is no manual. The only instruction the player gets is how to interact with the user interface. That's it. Nobody is going to hold their hand or give out rare items. Players begin life as a level zero commoner. Its entirely up to them what class they become. Explore a world that spans five continents. ~Story Summary~ Liam is tricked into trying an expensive and innovative online MMO. On his first trip into the game he stumbles upon a hidden class. The Undead Necromancer. Intrigued by this turn in events he continues to explore this mysterious world. In another part of the country Kathrine(Kat) suffers from a debilitating and paralyzing disease. Taking part in an experimental research could offer her a new lease on life (of a sort). Even further afield Russia and China are undergoing a massive spike in suicide rate. What could be causing so many young adults to dire ends? Amazon Link, because ya know. https://royalroadl.com/amazon/B071H7CTY9
8 76 - In Serial64 Chapters
The Undecided Title of Sara Miller (A Hobbit Fanfiction) (Thorin/OC)
"You need to know something," said Fili, taking Sara's face in his large warm hands. "You will always have me. Even if the Valar take you away tomorrow, I will always be your brother. I want you here with me. I'm going to fight Thorin for the right to make you my Heart Sister. But even if I lose, you are always my sister. I would sooner stop being a dwarf than stop being your brother." Can exploring caves land you in a hobbit's pantry? It happened to Sara Miller. Taken from the 21st century, she must navigate through Middle-Earth to find a way back home. But to do so she will have to understand why the Valar have sent her in the first place, something even Gandalf does not know. All Sara wants to do is return home so she can resume the search for her family, but now she is stuck going on an insane quest. Of all the wizards in Middle-Earth, Thorin has to deal with a capricious one, namely Gandalf. Determined to reclaim his home in Erebor for his people, Thorin was prepared to accept a hobbit in his company at Gandalf's request. But now the wizard insists that if Thorin wants his help he must allow a woman from another world to join the quest as well. But just because the wizard brings her along doesn't mean Thorin has to welcome or trust her. Who is this woman, why is she here, and why is Mahal's mark on her hand?" I will release new chapters Tewsday and Friday until they run out. (I have 59+) If you don't want to wait check out this story under the same name on FFN, AO3, or Quotev. Just remember to leave a comment/review for me wherever you go. Thanks for checking out my story!
8 182 - In Serial16 Chapters
Moon: Lost Dreams
"There's a place you go when you close your eyes. A place only for those worthy to accept such imagination. Moon is an almost magically created place for children's dreams. Toys, games, festivals, desserts, are an eternal part of Moon. Take a gondola across the upside down space ocean or play dodgeball with apple pie in the Apple Pepper forest. Every child has the curiosity and imagination to explore and discover new places in Moon's vast system. Moon welcomes and thanks you for being a part of our fantastical world!" Or at least that was what Moon was supposed to be, before it shut down for six months. No one knows why but it's up again and it promises bigger and better adventures, and grander magic. However, after a haunting dream and a missing friend, Lily has a bad feeling she can't shake. Will Moon bring back the imaginable wonders it used to or is there something more sinister waiting for Lily and the dreamers who set foot in the vast dream?
8 159 - In Serial8 Chapters
Blood Prejudice
An amusing toy because of his race, Yang is desperate to be free of his English oppressors. A mixed blood English-Indian girl, Maya, takes pity on him - or so it seems - and Yang falls effortlessly in love with her, only to uncover that she harbours a dark secret that sends them both fleeing the Continent in search of a freedom they might never find.
8 185 - In Serial34 Chapters
Day After Day
Each day she wakes up in a different body, not knowing who she is, and each night that body dies. She is the Reaper Syndrome, and she's desperate to know why. *****She doesn't know what's happening. Each day she wakes up in a new body, not knowing who she is. She has to pretend to be the person, and at the end of the day her new body dies. The media have a name for these deaths: the Reaper Syndrome. No one believes it's a person jumping from body to body, until Joe. He's a conspiracy theorist, but she can make him listen. He trusts her, and he can also see the mysterious man, Samael, that's following her. Why is this happening to her? Who can she trust? Every day it takes her to end the Reaper Syndrome, another person dies. She doesn't want the last victim to be her.*2021 Wattys Shortlisted*
8 124 - In Serial19 Chapters
After All
This is not my story. My story was of a world I forged by my raw will, and of you, my children, forged of my dreams. That story has long since ended. Our world was not alone. Another deity came from beyond my sight, and despite our resistance rent our world asunder. In the end, all was lost and you were gone. That I survived your passing is a testament to the cruelty of existence; I cannot forgive existence for the monstrous crime of making me go on without you. This is the story of a new world, forged by the hands of fools. That it is made from the bones of that which I most hated will bring this place no absolution. In the fullness of time, I will seize the reins of this new narrative, and I shall end it. You are lost to me, my children. I will make a funeral pyre of all reality for you, and be with you in oblivion after all. --- DocSumac here. This is a story that has been rattling around in my head for years. It's not complete, but I'm not going to let it haunt me anymore. I'm uploading what is ready, and I'll add more as I can. --- Addendum May 20, 2020: I've added the Sex tag. Not because of actual smut, but becuase of what will probably devolve into an ongoing parade of dick jokes. No point denying my nature.
8 267

