《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 44. Lòng tham
Advertisement
Ngày ba mươi, Vệ Kiều hiếm khi lại đi ra ngoài, mang theo Thập Nhất đi dạo một vòngở phụ cận, trên đường người rất nhiều, hai người không có mục tiêu, đi một bước ngừng hai bước, cuối cùng Thập Nhất chủ động muốn đến Lạn Vỹ lâu xem qua một chút, nàng muốn biết khu vui chơi mà Vệ Kiều nói xây dựng, đã xây dựng thành cái dạng gì rồi, Vệ Kiều mỉm cười với nàng, để Bùi Thiên lái xe đưa hai người đến đó.
Cuối năm, toàn bộ công nhân đã nghỉ, chỉ có một người gác cửa trông coi, nhìn thấy Vệ Kiều lập tức cung kính gọi: "Vệ tổng."
Vệ Kiều nhẹ gật đầu, nắm tay Thập Nhất đi vào, người gác cửa đứng ở phía sau trên trán đã thấm mồ hôi lạnh, còn cho rằng đã xảy ra chuyện gì, nhân lúc Bùi Thiên còn chưa tiến vào, liền hỏi hắn: "Bùi trợ lý, đã xảy ra chuyện gì? Có cần ta gọi điện thoại để người phụ trách tới đây hay không?"
Bùi Thiên phất tay: "Không cần, Vệ tổng chỉ là sang đây nhìn một chút."
Người gác cửa thở phào, lại có chút xúc động: "Vệ tổng thật quá chuyên nghiệp."
Bùi Thiên bị gió thổi đến choáng, ho khan hai tiếng, trên gương mặt thanh tú của hắn hiếm khi lại xuất hiện thần sắc mất tự nhiên.
Chuyên nghiệp?
Người chuyên nghiệp sẽ mang theo người nhất khiếu bất thông* đến hiện trường thi công? Chỉ để xem qua?
(*Dốt đặc cán mai, cái gì cũng không biết)
Không, hắn phát hiện mỗi khi đụng đến Thập Nhất, Tam tiểu thư càng ngày càng không chuyên nghiệp a.
Cũng không biết quan hệ giữa hai người từ lúc nào đã phát triển tăng vọt, đợi đến khi hắn lấy lại tinh thần, hai người kia đã tay trong tay mà đi đến cửa, không chút cố kỵ, đây chính là triệt để rơi vào tay giặc rồi a.
Thật không nghĩ tới, Tam tiểu thư thế nhưng cũng sẽ nói chuyện yêu đương.
Quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Bùi Thiên lắc đầu đi vào, tận lực giữ một khoảng cách cùng hai vị ở phía trước, Vệ Kiều không nói nhiều lắm, nhưng thật ra Thập Nhất lại líu ríu giống như chim sẻ nhỏ, Bùi Thiên biết rõ Vệ Kiều sợ nhất là nhao nhao, nhưng mà đợi đến khi hắn ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn đến trên gương mặt Vệ Kiều mang theo nụ cười cưng chiều, thỉnh thoảng còn gật đầu, nhẹ nhẹ ứng một tiếng, không có bất kỳ sự mất kiên nhẫn nào, ngược lại còn mang theo dịu dàng chưa từng có.
Thì ra người đang nói chuyện yêu đương, đều là giống nhau.
Bùi Thiên nói người gác cửa đưa mình đi xem nơi khác, không quấy rầy thế giới hai người của Vệ Kiều và Thập Nhất.
Thập Nhất lần đầu đến hiện trường thi công, tuy rằng không nguy hiểm, chỉ là Vệ Kiều vẫn để nàng đội nón an toàn, cẩn thận cài chốt, thần sắc nghiêm túc, Thập Nhất nhìn chằm chằm vào ngũ quan nghiêm túc của người kia, khóe môi nhịn không được mà cong lên, vui vẻ rõ ràng.
Vệ Kiều nhíu mày: "Cười cái gì?"
Thập Nhất cũng giúp Vệ Kiều đội tốt nón bảo hộ, chính chính kinh kinh nói: "Không biết. Dù sao nhìn thấy ngươi liền muốn cười."
Thật sự là càng ngày càng không sợ mình nữa rồi.
Advertisement
Vệ Kiều tức giận trừng mắt nhìn nàng, dắt nàng đi vào, nói cho nàng rất nhiều vấn đề về phương diện bố cục, Thập Nhất vẫn là nghe như lọt vào trong sương mù, nhưng đó cũng không thể ngăn cản sự hiểu biết của nàng, chỉ là cần chút thời gian, mỗi khi nói xong một nơi Vệ Kiều liền sẽ cúi đầu hỏi nàng: "Nghe hiểu được sao?"
Thập Nhất suy nghĩ một lát mới đáp lại nàng: "Nghe hiểu được."
Nói xong nàng mím môi, rõ ràng đã nói sang đây xem qua một chút, sao nàng lại cảm thấy như là tới học tập a.
Vệ Kiều thấy bộ dạng buồn rầu của Thập Nhất liền lắc đầu mỉm cười, cũng biết mình không thể nóng vội, cơm trưa nàng đưa Thập Nhất đến một nhà hàng nàng đặc biệt yêu thích, quản lý từ đại sảnh đã tự thân tiếp đón, phục vụ chu đáo, Vệ Kiều lo lắng có người Thập Nhất sẽ cảm thấy không thoải mái, liền ra hiệu cho những người khác đi xuống trước.
Thập Nhất vừa ngồi xuống điện thoại đã vang lên, nàng nhìn qua, là Đỗ Nguyệt Minh nhắn tin cho nàng.
—— đang hẹn hò rồi?
Thập Nhất đỏmặt: 【 không có. 】
Đỗ Nguyệt Minh liền ăn nói thẳng thắn: 【 nói dối cái gì a, ảnh chụp ta đều thấy được rồi. 】
Lúc này Thập Nhất mới phát hiện trong nhóm nhỏ trên WeChat có ảnh chụp nàng cùng Vệ Kiều nắm tay tiến vào nhà hàng, tin nhắn đang nhảy liên tục.
—— nói xem ta vừa nhìn thấy ai a!
—— không phải là Kiều Kiều sao, nhìn ngươi kích động như vậy, người ta cũng đã có bạn gái, đừng mơ tưởng.
—— làm sao vậy, nghĩ một chút cũng không được a!
—— nghĩ cái rắm, cũng không phải là của ngươi.
—— vậy sẽ là của ngươi sao? Quản cũng thật là rộng a!
Thập Nhất nhìn trong nhóm chat chỉ bởi vì một tấm hình liền nhao nhao đến khiến cho người ta có chút đau đầu, nàng nhìn qua vài giây vẫn là tắt điện thoại, Vệ Kiều rót nước cho nàng: "Nhìn cái gì?"
Thập Nhất nâng điện thoại lên mỉm cười: "Nguyệt Minh nhắn tin."
Vệ Kiều nghe đến tên Đỗ Nguyệt Minh liền hơi biến sắc, gật đầu nói: "Ăn đi, đồ ăn lên một lượt rồi."
Thập Nhất gật đầu.
Sau khi ăn xong cơm trưa Thập Nhất lo lắng thân thể Vệ Kiều không chịu nổi liền muốn trở về, Vệ Kiều lại nói không cần gấp gáp, đưa nàng đến công ty dạo một vòng, giải thích cho nàng từng bộ phận trong công ty, hơn bốn giờ chiều, hai người mới trở về, bận rộn cả ngày, Thập Nhất chuẩn bị cơm chiều sớm một chút, cùng Vệ Kiều ăn xong liền cùng nhau nghỉ ngơi.
Vệ Kiều sợ lạnh, Thập Nhất biết rõ điểm ấy cho nên đến buổi tối liền cọ sát lại gần không chịu rời đi, chính là muốn làm ấm tay chân cho người kia, Vệ Kiều không lay chuyển được nàng, dứt khoát để cho nàng thoát giày lên giường, ban đêm Vệ Kiều đã chìm vào giấc ngủ, Thập Nhất còn lật qua lật lại rất nhiều lần, mỗi lần đều muốn chạm vào tay chân Vệ Kiều, sau khi cảm nhận được ấm áp mới lần nữa ôm lấy Vệ Kiều, ngủ thiếp đi.
Mùng một hai người cũng không có đi ra ngoài, ở trong phòng chiếu phim xem điện ảnh cả một ngày, cơm trưa cũng không có đi ra ngoài ăn, Vệ Kiều vừa di chuyển liền bị Thập Nhất dùng 'Lệnh cưỡng chế' bắt ngồi xuống, mọi thứ đều là Thập Nhất đến làm, bưng trà dâng nước, gọt trái cây, làm cơm trưa, Vệ Kiều được hầu hạ rất thoả đáng, nàng nhìn theo thân thể gầy gò của Thập Nhất đang bận rộn, trong lòng từ từ được cảm giác ấm áp bao trùm, xua tán đi khí lạnh mùa đông.
Advertisement
Vài ngày tiếp theo các nàng cũng không đi ra ngoài, bởi vì tuyết rơi, Giang thành hiếm khi có tuyết rơi nhiều, rơi từ sáng mùng hai cho đến tối mùng bốn, các nàng không ra khỏi cửa liền đều ở trong nhà, Vệ Kiều xem báo biểu công tác, Thập Nhất liền nỗ lực học tập, đem bài tập Nguyên Thụ giao phó làm qua hai lần, cuối cùng lại tìm được hai quyển sách, liền canh giữ ở trong thư phòng của Vệ Kiều, cùng nàng.
Vệ Kiều là lần đầu tiên nói chuyện yêu đương, rất nhiều chuyện cũng đều không hiểu, rất có ý tứ tùy ý Thập Nhất xử trí. Thập Nhất là tiểu thông minh, ỷ vào hai người đều là lần đầu tiên không có kinh nghiệm yêu đương gì, ngày ngày đều muốn quấn quít lấy Vệ Kiều, không hôn nàng chính là ôm nàng, lại còn mạnh miệng nói rất hợp tình hợp lý, nói rằng yêu đương đều là như vậy, nàng thấy trên tivi chính là diễn như vậy, Vệ Kiều nhìn đến tiểu quỷ kế của nàng, cũng không vạch trần, ngược lại liền rất phối hợp, thẳng đến khi Thập Nhất hôn quá nhập tâm, bàn tay không tự chủ được mà chui vào trong áo ngủ Vệ Kiều, khiến cho Vệ Kiều thiếu chút nữa đã phát bệnh Thập Nhất mới bối rối thu tay lại.
Vệ Kiều chỉ là uống thuốc, nhẹ nhàng mỉm cười nhìn bộ dáng áy náy của nàng, ôn hòa nói: "Không sao."
Không sao, nàng đã sớm quen với việc phát bệnh, cũng đã sớm quen với việc tim đập không có quy luật, chỉ là hiện tại trở nên nhiều thêm một chút mà thôi.
Thập Nhất vẫn là mang theo cảm giác áy náy, cũng không có ngẩng đầu lên, vành mắt ửng đỏ, nàng cắn môi nói: "Ta đi ra ngoài một chút."
Nàng nói xong liền nhanh chóng rời khỏi phòng, khép cửa lại, dựa trên cửa phòng, Vệ Kiều duỗi ra tay dừng giữa không trung, chậm rãi hạ xuống, những chuyện này nàng đã sớm nghĩ đến, cho là bản thân đã sớm có chuẩn bị, không ngờ vẫn là sẽ đau lòng.
Vệ Kiều ôm ngực nghẹn thắt ho khan hai tiếng, áo ngủ có chút loạn, nàng sửa sang lại quần áo, vén tóc ra sau tai, vừa đứng dậy liền nghe tiếng chuông vang lên, là Tô Tử Ngạn gọi tới.
Năm nay Tô Tử Ngạn không tới đây, liền nhắn hai tin nhắn, một cái là chúc nàng năm mới vui vẻ, một cái là chiếu cố đến thân thể nàng, Vệ Kiều vừa bắt máy đầu dây bên kia liền truyền đến tiếng gió rít gào, thanh âm Tô Tử Ngạn cũng nghe không chân thật, nàng nhíu mày: "Chuyện gì?"
Tô Tử Ngạn nhìn sang hai bên một chút, chọn một vị trí cản gió, tiếng gió trong điện thoại nhanh chóng giảm bớt rất nhiều.
"Bác sĩ Bạch hỏi ngươi đã cân nhắc tốt chưa."
Vệ Kiều nghe đến vấn đề này liền trầm mặc một hồi lâu: "Có thể chờ thêm một chút hay không?"
Tô Tử Ngạn thở dài: "Kiều Kiều, ta có thể chờ, nhưng mà bác sĩ Bạch không chờ được, nước ngoài còn có một hạng mục nghiên cứu khác, đang chờ hắn trở về, ngươi cũng biết lúc trước bác sĩ Bạch là không chịu tiếp nhận, ta đi theo hắn lải nhải ba năm, hắn mới đồng ý xem qua."
Những chuyện này, Vệ Kiều tất nhiên là biết rõ, ba năm trước Tô Tử Ngạn liên hệ với bác sĩ Bạch, cũng có nói với nàng, còn nói sẽ có cơ hội, những lời này nàng nghe qua vô số lần, đã sớm chết lặng, sau đó Tô Tử Ngạn lại bay ra ngoại quốc vài lần, chính là vì đi gặp bác sĩ Bạch, thẳng đến năm nay, bác sĩ Bạch mới tranh thủ thời gian để gặp hắn, hẹn ra thời gian làm kiểm tra cho nàng, lần trước gặp mặt bác sĩ Bạch còn nói, chưa từng gặp qua người cố chấp như vậy, có lẽ chính là bị sự cố chấp của hắn làm cảm động, bác sĩ Bạch mạo hiểm với khả năng có thể xảy ra thất bại trong sự nghiệp, tiếp nhận nàng.
Hiện tại, chính là chờ đợi nàng làm quyết định.
Vệ Kiều nắm điện thoại trong tay, đầu ngón tay phát đau, Tô Tử Ngạn nghe đầu bên kia im ắng liền thở dài mở miệng nói: "Như vậy đi, ta nhờ hắn cho ngươi thêm hai ngày để cân nhắc, ngươi —— hảo hảo suy nghĩ."
Tiếng gió gào thét lần nữa kéo tới, khóe môi Vệ Kiều khẽ động: "Được."
Cúp điện thoại, Vệ Kiều đứng dậy đi ra khỏi cửa phòng, dưới lầu đèn đã sáng rỡ, nàng xuống lầu nghe thấy trong phòng bếp truyền đến động tĩnh, thân thể gầy gầy của Thập Nhất đang bận rộn, Vệ Kiều đi đến, nhìn thấy người kia hâm nóng hai ly sữa, mùi sữa lan tràn khắp nhà ăn, khói trắng lượn lờ, Thập Nhất chăm chú, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Nàng đi qua, gọi: "Thập Nhất."
Thân thể Thập Nhất cứng đờ vài giây, lập tức lau đi bọt nước đọng nơi khóe mắt, quay đầu: "Sao ngươi lại xuống đây."
Vệ Kiều thấy vành mắt nàng ửng đỏ, nói khẽ: "Xuống xem xem ngươi đang làm cái gì."
Thập Nhất nhìn cái ly trước mặt: "Hâm sữa, ngươi đi lên trước a, ta lập tức liền đi lên."
Vệ Kiều bình tĩnh nhìn nàng, gật đầu: "Ân."
Vào phòng một lúc Thập Nhất liền đưa sữa lên, hai người xem như những chuyện vừa rồi đều không có phát sinh, rất bình thường mà nói chuyện phiếm, Thập Nhất đặt sữa xuống đầu giường bên cạnh Vệ Kiều, kéo màn cửa sổ ra, quay đầu nói: "Tuyết rơi thật lớn, hay là ngày mai chúng ta không nên đi?"
Vệ Kiều đứng ở sau lưng nàng, nhìn tuyết bay loạn ngoài cửa sổ suy nghĩ vài giây mới nói: "Không sao, ngày mai nói không chừng liền sẽ ngừng rơi."
Thập Nhất nghe nói chỉ im lặng gật đầu, ánh mắt vẫn là nhìn ra ngoài cửa sổ, thật lâu sau mới cắn môi nói: "Vừa rồi, thực, thực xin lỗi. Ta không biết."
"Không sao." Vệ Kiều nhẹ giọng ngắt lời nàng, xoay người nàng qua, thấy khóe mắt nàng còn treo lóng lánh nước mắt, Vệ Kiều dùng đầu ngón tay lau đi, chậm rãi nói ra: "Không trách ngươi." Vệ Kiều nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ mịt mờ của Thập Nhất: "Là vấn đề của ta."
"Không phải." Thập Nhất phản bác: "Không phải là vấn đề của ngươi, là lỗi của ta, là lỗi của ta."
Nhìn thấy bộ dạng gấp gáp của nàng, Vệ Kiều ngược lại là bị chọc cười, lắc đầu nói: "Ngươi sai ở đâu?"
Thập Nhất hít sâu vào một hơi, chớp mắt, hơi nước trong mắt tản đi, đôi mắt vô cùng trong trẻo, thanh âm nàng khàn khàn, rất thấp nói: "Ta sai, vì quá tham lam."
Muốn ôm lấy tất cả của người kia.
Vệ Kiều nghe xong lời nói của người kia ý cười liền thu lại, dừng thật lâu mới đem Thập Nhất ôm vào trong lòng, gương mặt nàng dán lên mái tóc Thập Nhất, nói khẽ bên tai người kia: "Thập Nhất, ngươi cũng có thể tham lam một chút."
Hai tay Thập Nhất ôm lấy nàng, từ trong lòng nàng ngẩng đầu lên: "Ta có thể sao?"
Vệ Kiều gật đầu ngầm đồng ý, thanh âm mềm mại nói: "Có thể."
Ngoài cửa sổ tuyết rơi chợt ngừng lại, dần dần chuyển thành nước mưa, tí tách rả rích, liên miên không ngừng.
Advertisement
- In Serial11 Chapters
Little You
When students start to disappear Charlie finds out what happens, but can she put an end to this once and for all?
8 174 - In Serial36 Chapters
My Girlfriend, the Necromancer
The power of the Orb cleaves the skies and shatters the earth. It heralds the advent of a new era, one where humanity is no longer at the top of the food chain and we must rise to the challenge when faced with our own extinction as a species. I could hardly care less. All I ever wanted was to love my Allie, to grow old and wrinkly by her side as I held her hand before taking my last breath on this green earth. To have our love echo through the ages, an ode to the last great love story on the planet, one that would endure the end of humanity, the breaking of the world, and even defy the dread summons of Death itself. It’s said that when the gods unleash their fury upon mortal kind, they grant their wishes. Well, crap. This is a gritty end of the world survival story with modern fantasy/romance/game-like elements in it. The main focus will be character development while stats and menus are there as a fun vehicle to empower the imagination. This is a work in progress and I deeply appreciate any helpful suggestions, so please don't be shy with input! Currently posting at least one chapter per week.
8 141 - In Serial40 Chapters
Cantrip - A Wizard's Tale
The Fae were a legend, a myth. Until five years ago, when they made contact with humans and then abducted 1% of the population, disappearing once again into the shadows. Kel is a boy fueled by an obsession to regain the family he lost even as he fights back at the debts they left behind. Seeking admission to the Academy and rushing to escape the threat of enslavement, Kel must use his wits and determination to master more than simple tricks. To regain what he has lost, he must become a true wizard. Updates every Monday, Wednesday, and Friday! (Cover photo by: DarkWorkX from Pixabay)
8 227 - In Serial24 Chapters
NPC MAKER
Jan 1, 2022 Edit: Happy near years! Sorry for the long delays once again, I hope to write more frequently. The NPC-MAKER only has one goal… and that is to rule the world with his NPCs! He has the power to create any NPC he desires as long as he has the resources for it. He was obviously going to create slave NPCs to gather resources so he can focus on making more NPCs. There are way too many enemies in the world trying to kill him so he must create many NPCs stronger than himself to defend him and his empire! Unfortunately, he finds himself stranded in the desert with nothing around. He must survive the harsh conditions and hopefully create NPCs to help him. ~ What to Expect ~ - Lots of NPC interactions. Arc 1 Desert Survival Chapter 1 to... ( work in progress)
8 197 - In Serial21 Chapters
Nano Mage
Like always a young man wakes up to the rhythmic ticking of his clock, but the clock stops ticking suddenly. He hears voices, and after a sudden pain in his gut, he falls unconscious.Upon waking up he has been blindfolded, and is currently being marched somewhere. Nearly a month later and he understands a few key points. 1 He is a test subject for a prototype of nanobots. 2 These bastards are cruel as fuck. 3 He his not the only subject. 4 It seems impossible for him to expect a rescue effort. And finally 5 He Likely does not have long to live. In another world a young mage is on the verge of mastering his spatial magic. “Just one more push and…” A thunderous noise causes the nearby village to vibrate. Where the mage once stood, a black mist is swirling about. That same black mist is now coated around the kidnappers. In a chair a young man sits. The mage can see the man’s clouded over expression, and assumes he is being mind controlled with magic. (Only one thing to due! Saved him!)
8 167 - In Serial48 Chapters
HAVEN ✓
Sophie's future is planned out for her. Having just outgrown her studies and Job Placement in a few months, her path is straight and clear. But when her best friend is captured and taken over the wall that protects them from a wild, primitive people, Sophie makes the most uncharacteristic and dangerous decision of her life: follow her into the Outlands and face every fear she's ever known.Once in the Outlands, she realizes that things are not what they seem. There is a force even more sinister lurking on the outside, bigger than anyone had ever imagined. Seeking the help of seemingly one of the most savage Outlanders, with his handsome, brooding demeanor-not to mention his scary-accurate talent with a bow-they go on a mission that will challenge not just their survival, but that of the entire human race. As the two grow closer, Sophie realizes that no one is safe, and the scariest monsters are the ones inside of us. 🏆 Highest rank : #6 in ROMANCE#72 in Adventure #1 in Dystopia #1 in Science#1 in Utopia• 1st place : Adventure in The Magical Awards• 3rd place : Action/Adventure in The Rebel Wars• People's Choice Award for Adventure in The Phoenix Awards
8 183

