《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 40. Chuyện cũ
Advertisement
Nửa cuộc đời Vệ Trường Viễn đều luôn tìm kiếm một trái tim thích hợp, lần lượt cho ông hy vọng, lại lần lượt khiến ông thất vọng, ngay khi ông sắp muốn từ bỏ, Trình gia truyền đến tin tức, nói là đã tìm được người, đã làm xét nghiệm, nhóm máu phù hợp, trái tim tương thích, tất cả số liệu đều là thích hợp, là người hiếm tim tốt nhất, cả Trình gia và Vệ Trường Viễn đều cao hứng đến phát điên, ngay cả Vệ Kiều ở nước ngoài xa xôi cũng nhận được điện thoại của Vệ Trường Viễn, ông nói muốn nàng nhanh chóng trở về, có một tin tức rất tốt muốn nói với nàng.
Tất cả mọi người đều đắm chìm trong trong bầu không khí cao hứng, lại quên mất một chuyện.
Đó là một sống người, lại còn là một người trẻ tuổi, trông mong sau khi hắn qua đời để hiến tạng, còn không biết là đến khi nào, có người đề nghị hoặc là không làm, đã làm thì làm cho đến cùng, nhưng cuối cùng, Vệ Trường Viễn lại không đồng ý, ông và người nam nhân kia vào phòng nói chuyện thật lâu, cuối cùng một trước một sau đi ra, không ai biết hai người bọn họ nói chuyện gì, cũng không ai biết nam nhân kia là cam tâm tình nguyện hay là bị uy bức lợi dụ, nói tóm lại, không quá hai ngày, nam nhân kia xảy ra tai nạn giao thông, trút hơi thở cuối cùng của sinh mệnh, sau đó liền tiến hành phẫu thuật ghép tim, chính vào ngày đó Vệ Kiều kịp trở về nước, nàng từ sân bay đến thẳng bệnh viện, chờ ở bên ngoài một ngày một đêm, kết quả chính là Vệ Trường Viễn không đã không thể bước xuống được giường phẫu thuật, trực tiếp tử vong.
Vệ Kiều mang theo tâm tình vui sướng mà trở về, lại bị hất vào một chậu nước lạnh, từ đầu đến chân, không có chỗ nào là không lạnh thấu, lạnh đếm mức nàng phát run lên!
Sau đó nàng tiếp nhận Vệ Thiên, nhìn thấy một cuộc băng ghi hình cùng một phần di chúc đơn độc, nàng mới biết được từ đầu đến cuối sự tình.
Nam nhân là một dân cờ bạc, lúc tuổi còn trẻ thiếu không ít khoản nợ, lão bà bị vay nặng lãi ép đến tự sát, hắn cũng không muốn sống tiếp nữa, liền ôm lấy hài tử vừa mới ra đời mà tự sát, sau đó được người ta cứu sống, hắn liền đưa đứa nhỏ vào viện phúc lợi, một mình phiêu đãng, Đông đóa Tây tàng đã nhiều năm, bị Trình gia tìm thấy, hắn đã sớm xem nhẹ sự sống chết của bản thân, hắn thế nào cũng không sao cả, nhưng mà đứa nhỏ là điều bận tâm duy nhất của hắn, cho nên hắn đáp ứng Vệ Trường Viễn tiếp nhận cuộc phẫu thuật, nhưng điều kiện duy nhất chính là, Vệ Trường Viễn nhất định phải thu dưỡng hài tử của hắn, cho dù Vệ Trường Viễn có bất hạnh không thể xuống khỏi bàn phẫu thuật, vậy hậu nhân của Vệ Trường Viễn cũng phải dẫn đứa nhỏ kia về nhà, xem như người nhà họ Vệ, hai người còn ký hợp đồng lăn dấu tay, Vệ Trường Viễn cả đời đôn hậu, duy chỉ có chuyện này là dùng sai phương pháp, ông quá mức muốn tiếp tục sống, cho nên đi đến bước cực đoan.
Advertisement
Tai nạn giao thông của người nam nhân kia, nhất định thoát không khỏi liên quan với ba ba của nàng, Vệ Kiều oán hận ông dùng loại thủ đoạn này, nhưng cũng không làm được gì khác. Nàng đành phải làm theo di chúc, nàng căn dặn Bùi Thiên cùng Trình gia đi tìm người, nhưng mà viện phúc lợi bên kia bao tin tức đứa nhỏ kia đã được người nhận nuôi rồi, tìm kiếm vài năm, đợi đến khi nàng tìm được gia đình đã nhận nuôi đứa nhỏ kia, mới biết được gia đình kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn khi đi du lịch, người một nhà toàn bộ đều gặp nạn, khi đó, nàng mới từ bỏ chuyện tìm kiếm, vạn vạn không nghĩ tới, đứa nhỏ kia lại là Thập Nhất.
"Ta cũng không nghĩ tới." Tô Tử Ngạn nói: "Ngày đó khi làm kiểm tra cho nàng xong, nhìn nhóm màu hiếm có của nàng ta liền có một loại dự cảm."
Nhưng mà lúc đó hắn cũng không có nói với Vệ Kiều, mà là tự mình đi chứng thực, sau khi có kết quả mới nói cho nàng, thấy Vệ Kiều im lặng, Tô Tử Ngạn tiếp tục nói: "Sau đó Thập Nhất quả thật là được người nhận nuôi, nhưng mà không đến nửa năm nàng liền bị bọn buôn người mang đi, cũng may nàng gặp được một người giúp việc, đối với nàng cũng không tệ."
Chính là bà bà mà Thập Nhất từng nhắc đến đi.
Trái tim Vệ Kiều co rút đau đớn, gương mặt trắng bệch, tách trà rơi trên mặt đất, nước lan tràn đến dưới chân nàng, uốn lượn vặn vẹo, nước đọng lóng lánh, nàng nhìn thấy cái bóng của mình, chật vật đến không chịu nổi.
"Sao lại là nàng." Vệ Kiều nhắm mắt lại: "Tại sao cố tình lại chính là nàng."
Tô Tử Ngạn rủ mắt xuống, biết rõ hiện tại Vệ Kiều nhất định là không dễ chịu, hắn đứng dậy đi đến bên cạnh Vệ Kiều, cầm cái ly lên, dò hỏi: "Ngươi định sắp xếp Thập Nhất thế nào?"
Gương mặt Vệ Kiều trắng bệch như tờ giấy, giờ phút này làm sao còn chút trấn định nào, nàng hít vào hai cái thật sâu, nếu như là dựa theo di chúc, nàng hiện tại liền phải đưa Thập Nhất vào Vệ gia, nhưng mà —— nàng, Vệ Kiều cắn răng: "Ta muốn suy nghĩ, ngươi đi về trước đi."
Tô Tử Ngạn vỗ nhẹ lên vai nàng: "Có chuyện gì thì trực tiếp liên hệ với ta, đừng cố gắng chịu đựng."
Vệ Kiều muốn nói không cần, nhưng mà việc này, có thể thật sự là cần đến sự hỗ trợ của Tô Tử Ngạn, nàng gật đầu: "Ta biết rồi."
Sau khi Tô Tử Ngạn rời khỏi Vệ Kiều dựa trên ghế sofa, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, trước mắt là một vùng tăm tối, dần dần có ánh sáng xuất hiện, đôi mắt trong trẻo của Thập Nhất từ từ sáng rõ, ngũ quan mang ý cười, tiếng nói thanh thúy: "Tam tiểu thư."
Trái tim nàng thắt lại, hai tay nắm chặt, đứa nhỏ này, nếu như nàng tìm được người kia sớm một chút, có phải hay không người kia liền sẽ không chịu khổ nhiều như vậy?
Nàng hẳn là nên được hưởng thụ cuộc sống giàu có, cho dù là dùng sinh mệnh của phụ thân nàng đổi lấy, nhưng đó là điều đáng ra nàng nên nhận được! Là Vệ gia nợ nàng! Nhưng mà mình lại không tìm được nàng, không có sớm một chút tìm được nàng, để cho nàng phải chịu hết khổ sở, Vệ Kiều buồn bực khụ lên vài tiếng, trên gương mặt tái nhợt hiển hiện ánh hồng nhuận phơn phớt bất thường, Vệ Kiều hít sâu vài cái, cửa phòng làm việc bị gõ vang, Bùi Thiên đứng ở ngoài cửa cung kính nói: "Vệ tổng, Lạc phó tổng tìm ngài."
Advertisement
Vệ Kiều che giấu tâm tư phức tạp, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, sau khi rửa mặt trang điểm mới lại đi ra, Lạc Châu Bình đã ngồi ở trên ghế trong văn phòng, Bùi Thiên nhìn nàng, nàng nói: "Lạc phó tổng có việc sao?"
Lạc Châu Bình cười: "Thật ra cũng không có, chính là vừa rồi gặp bác sĩ Tô, ta là lo sợ Vệ tổng có việc."
Vệ Kiều mỉm cười tự nhiên chống lạ iánh mắt lợi hại của hắn: "Ta rất tốt."
Lạc Châu Bình híp mắt lại, tựa như muốn nhìn thấu vẻ mặt thật của nàng sau lớp trang điểm ngụy trang kia, cặp mắt sắc bén, con ngươi, lời nói giống như lưỡi dao ác độc quấn lấy người Vệ Kiều, nàng ngẩng đầu nói với Bùi Thiên: "Lấy hai ly cafe đến đây."
Bùi Thiên đáp ứng: "Ân."
Khi cafe được bưng vào Lạc Châu Bình đang nói đến chuyện chia lợi nhuận cuối năm cho các cổ đông, lông mày Vệ Kiều nhíu chặt, sườn mặt đón ánh mặt trời, hiện ra tái nhợt mất tự nhiên, Bùi Thiên chú ý tới hai bàn tay nàng đang nắm chặt, kinh mạch nổi bật trên mu bàn tay, nàng đang cố gắng chống đỡ.
"Vệ tổng, còn năm phút nữa cuộc họp qua video liền bắt đầu, ngài có muốn xác minh tư liệu lại một lần hay không?" Bùi Thiên đứng ở sau lưng nàng, cúi đầu hỏi, Vệ Kiều theo lời hắn nói mà gật đầu: "Tốt lắm, ngươi trước đưa Lạc phó tổng đi ra ngoài đi."
Bùi Thiên dùng thái độ cung kính: "Lạc phó tổng, thỉnh."
Lạc Châu Bình nheo mắt, bình tĩnh, thong dong, một hồi lâu sau mới cười nói: "Nếu như Vệ tổng phải bận việc, vậy ngài bận việc đi, ta đi trước."
Bùi Thiên đưa Lạc Châu Bình đi ra ngoài, cửa vừa khép lại, Vệ Kiều liền không nhịn được mà ấn lên lồng ngực, cảm giác tế tế toái toái đau đớn từ trái tim xông lên thần kinh, loại cảm giác này không giống như phát bệnh bình thường, giống như là đau lòng.
Vừa nghĩ tới Thập Nhất, nàng liền không nhịn được mà đau lòng.
Vì cái gì, cố tình lại là người kia?
Nếu như lúc trước nàng cẩn thận một chút, nếu như nàng chịu chú ý đến chuyện này một chút, nếu như lúc đó nàng liền phát hiện ra điểm không đúng, nếu như ——
Thập Nhất có phải hay không cũng không cần chịu nhiều khổ sở như vậy?
Sai là do nàng.
Vệ Kiều dựa trên ghế sofa, nhắm mắt lại, bên tai nghe được giọng nói thanh thúy của Thập Nhất: "Ta không có tên, bà bà nói tháng mười một dẫn ta về nhà, ta liền gọi ta là Thập Nhất."
"Tam tiểu thư, nếu như ta rời khỏi, ngài sẽ bắt ta trở về đánh ta sao?"
"Tam tiểu thư, ngài để ta làm người giúp việc a, ta cái gì đều sẽ làm, ta cái gì cũng có thể học, ta sẽ làm rất tốt, ta không sợ khổ."
"Tam tiểu thư, ta không có thói quen ăn trộm."
Từng chữ từng chữ, từng câu từng câu, như khoan vào lồng ngực Vệ Kiều, làm cho nàng đau đến mặt trắng bệch, đôi mắt ửng đỏ, đứa nhỏ vốn nên được hưởng thụ hết tất cả mọi thứ, lại bởi vì nàng lơ là sơ suất, bởi vì nàng không hoàn thành trách nhiệm, liền phải lang thang ở bên ngoài nhiều năm như vậy, nàng thậm chí còn muốn lợi dụng người kia để sinh một đứa nhỏ.
Nàng rốt cuộc là đang làm chuyện hoang đường gì đây?
Hoang đường, hoang đường đến cực điểm!
Cả căn phòng thật yên tĩnh, Vệ Kiều dựa trên ghế sofa, thật lâu, nàng đứng lên, gọi điện thoại cho Bùi Thiên: "Chuẩn bị xe."
Thập Nhất đang ở trong phòng tiếp khách, một người một chó, Đỗ Nguyệt Minh cười tủm tỉm nói: "Vậy ngươi bình thường ở nhà chẳng phải là rất nhàm chán sao?"
Nàng ngại ngùng gật đầu: "Vẫn là tốt."
Đỗ Nguyệt Minh nhẹ lắc đầu thở dài: "Nếu ta là ngươi, nửa phút đều không tiếp tục được nữa."
Thập Nhất nghe xong liền cười khẽ, vừa trở về không bao lâu nàng nhận được điện thoại của Đỗ Nguyệt Minh, hỏi nàng ở đâu, sau khi nàng nói địa chỉ Đỗ Nguyệt Minh liền dẫn chó tìm tới, còn nói là bởi vì Ti Ti nhớ nàng, Thập Nhất hỏi Đỗ Nguyệt Minh tại sao không cùng nhóm bí thư đi vui chơi, Đỗ Nguyệt Minh phất tay, lại cũng không quen, vui chơi cái gì, giờ khắc này Thập Nhất có chút hâm mộ Đỗ Nguyệt Minh, Đỗ Nguyệt Minh đối với bất kỳ mối quan hệ nào đều xử lý rất thành thạo, không quen những người kia, nhưng khi tham gia team building Đỗ Nguyệt Minh vẫn có thể hòa hợp cùng các nàng.
Loại năng lực giao tiếp này, thật sự khiến Thập Nhất vô cùng hâm mộ.
Đỗ Nguyệt Minh nghe xong lời này của nàng liền cười nói: "Hâm mộ ta? Ngươi biết người bên ngoài nói ta thế nào không?"
Thập Nhất mở to đôi mắt: "Nói như thế nào?"
"Hoa Hồ Điệp." Đỗ Nguyệt Minh không chút để ý đến danh xưng này, ngược lại cười nói: "Biết là có ý gì sao?"
Thập Nhất lại mở lớn đôi mắt to tròn, trực giác đó là một từ không tốt, nàng lắc đầu: "Không biết, cũng không muốn biết."
Đỗ Nguyệt Minh nghe nói liền nhìn nàng, vươn tay hung hăng vặn lấy đôi má Thập Nhất, cười thoải mái: "Thập Nhất a, ngươi khéo hiểu lòng người như vậy, ta thật là muốn đem ngươi kéo về nhà a."
Nàng vốn là như vậy, không có chính khí, Thập Nhất cười cùng Ti Ti đùa giỡn, không để ý tới Đỗ Nguyệt Minh, khi Vệ Kiều về nhà liền nhìn thấy hai người một chó chơi đùa ở hậu viện, ánh mặt trời chiếu lên người Thập Nhất, khiến cho dáng tươi cười của nàng đều ấm áp hơn rất nhiều, Vệ Kiều cứ như vậy mà đứng ở nơi cách đó không xa, Liễu thẩm đến bên cạnh hỏi: "Tam tiểu thư, có cần gọi tiểu tiểu thư đến đây không?"
"Không cần." Vệ Kiều lắc đầu: "Ngươi đi làm việc đi."
Liễu thẩm nhìn nhìn nàng lại nhìn nhìn Thập Nhất, cúi đầu đáp ứng, xoay người rời khỏi.
Vệ Kiều đứng ở một chỗ không xa nhìn Thập Nhất trên tay cầm lấy thức ăn, giơ cao, chú chó có hình thể hơi lớn kia lập tức nhào về phía nàng, áp nàng ngã xuống mặt đất nhưng cũng không có cướp lấy đồ ăn trên tay nàng, ngược lại trước là liếm láp gương mặt nàng, tiếng cười của Thập Nhất thanh thúy thật dễ nghe, cách xa xa còn có thể truyền đến.
Đứa nhỏ này vốn liền có lẽ nên được phát triển trong hoàn cảnh như vậy, nàng có thể không cần lo lắng gì cả mà có một cuộc sống vui vẻ, hưởng thụ sinh hoạt, nàng có thể tiếp nhận sự giáo dục tốt nhất, tất cả những thứ đó, là phụ thân của nàng dùng sinh mạng để đổi lấy, là Vệ gia nợ nàng, nhưng mà mình lại làm không được.
Nàng không kịp thời tìm được người kia, để cho người kia nếm trải hết mọi khổ sở, là nàng sai rồi.
Bên tai Vệ Kiều truyền đến nhưng tiếng cười thanh thúy, trong lòng lại khó chịu đến tột đỉnh, đứng dưới ánh mặt trời, sống lưng nàng không thẳng tắp như trước giờ, mà có chút cong lại.
Thập Nhất cho Ti Ti ăn hết thức ăn liền quay đầu lơ đãng nhìn thoáng qua, lập tức từ trên bãi cỏ đứng lên, đi đến bên cạnh Vệ Kiều, cắn môi nói: "Tam tiểu thư, ngài sao lại trở về rồi?"
Đây là nhà của nàng, nàng tại sao không thể trở về a.
Thập Nhất hỏi xong mới nhận ra mình vừa hỏi một vấn đề ngu xuẩn, nàng xoa đầu, nghe Vệ Kiều đạm đạm giải thích: "Công ty không có việc gì, ta trước hết liền trở về, Đỗ tiểu thư đến đây lúc nào?"
Đỗ Nguyệt Minh cũng dắt chú chó đi tới: "Ta đến một lúc rồi, hiện tại phải về thôi, Thập Nhất, hẹn gặp lại."
Thập Nhất kinh ngạc: "Không phải ngươi nói ở đây ăn cơm sao?"
Đỗ Nguyệt Minh hướng nàng nháy mắt: "Thôi đi, ta sợ tiêu hóa không tốt."
Vệ Kiều im lặng nghe hai người nói chuyện, ánh mắt chăm chú rơi lên người Thập Nhất, ánh mắt không hề sắc bén, không hề sắc lạnh, mà là ấm áp chưa từng có, chờ sau khi Đỗ Nguyệt Minh dắt chú chó rời đi, Thập Nhất mới ngẩng đầu lớn mật nhìn Vệ Kiều, miễn cưỡng mỉm cười: "Tam tiểu thư, ngoài trời lạnh lắm, ta cùng ngài vào nhà đi."
"Thập Nhất." Hai tay Vệ Kiều chắp sau lưng, gió lạnh gào thét lướt sát qua người, nàng nói khẽ: "Thực xin lỗi."
Thập Nhất đối với lời nói của Vệ Kiều có chút không hiểu, có lẽ là gió quá lớn, thổi tan thanh âm, cũng có lẽ là thanh âm của Vệ Kiều ép tới quá thấp, nàng nghe không rõ, Thập Nhất lặp lại: "Ngài nói cái gì?"
Vệ Kiều chống lại cặp mắt trong trẻo kia, khóe môi khẽ động, cuối cùng cúi đầu: "Không có gì, vào nhà đi."
Thập Nhất nhanh chóng đi theo phía sau nàng, trước khi vào nhà Vệ Kiều nghiêng đầu nhìn lên cửa kính, bên trong phản chiếu hình ảnh Thập Nhất thấp hơn mình một chút, thân thể mong manh, gầy gò, mặc đồ thể thao có kiểu dáng đơn giản, mái tóc vừa rồi ở bên ngoài bị gió thổi loạn, xõa tung ở phía sau cùng vương lên gương mặt, làn da trắng nõn, đôi mắt người kia sáng chói có thần, trên gương mặt mang ý cười nhẹ nhàng.
"Kiều Kiều, ba ba đã làm ra chuyện hồ đồ nhất, nếu như ta có thể bước xuống khỏi bàn phẫu thuật, ta sẽ đích thân đi chuộc tội, nếu như không thể, con nhất định phải tìm được đứa nhỏ kia, sau đó đưa về Vệ gia. Về sau, nàng chính là muội muội của con."
Vệ Kiều bất động đứng ở trước cửa, vẫn còn nhìn vào cửa kính, Thập Nhất thấy nàng đứng lại cũng không thúc giục, liền ngây ngốc đứng ở sau lưng nàng, từ trong cửa kính Vệ Kiều nhìn hình ảnh hai người thật lâu mới nói: "Đói bụng không? Ta nói Liễu thẩm làm cơm chiều rồi."
Thanh âm ôn hòa, nhưng là cùng giữa trưa, cùng sáng sớm, đều khác biệt, Thập Nhất không biết Vệ Kiều rốt cuộc là làm sao vậy, một ngày thế nhưng lại dùng ba thái độ đối với nàng, nàng rất ngỡ ngàng, nói thẳng: "Tam tiểu thư, có phải ta đã làm sai chuyện gì hay không? Có phải có liên quan đến Đỗ tiểu thư hay không? Hay là ngài không thích ta cùng một chỗ với nàng."
Vệ Kiều cười khẽ: "Thập Nhất, ngươi có từng nghĩ qua, nếu như tìm được người nhà, sẽ có cuộc sống như thế nào hay không?"
Thập Nhất giật mình, sau tối hôm qua, đây là lần thứ hai Vệ Kiều nhắc tới người nhà, nàng sẽ không vô duyên vô cớ mà đề cập đến, vậy chỉ có thể nói rõ —— "Ngài là muốn đuổi ta đi sao?"
Là bởi vì thời gian nàng suy nghĩ quá dài, cho nên Vệ Kiều không kiên nhẫn được nữa, muốn đuổi nàng đi sao?
Hay là Vệ Kiều, đã tìm được nữ nhân khác thích họp sinh hài tử?
Thập Nhất nghĩ đến sau khi mình rời đi, Vệ Kiều có lẽ sẽ đón một cô gái khác về nhà, có lẽ sẽ dùng phương thức đối với mình mà đối với cô gái kia, có lẽ cũng sẽ làm yên lòng nàng, cùng nàng nói chuyện phiếm, có lẽ sẽ nắm tay nàng, dạy nàng làm sao là hôn môi, có lẽ, các nàng sẽ có một hài tử.
Không được ——
Thập Nhất dường như không tiếp nhận được suy nghĩ như vậy, nàng lắc đầu, trong lòng khó chịu giống như là bị người trùng trùng điệp điệp đánh cho thật mạnh, đáy mắt đã qua tràn ngập hơi nước.
Vệ Kiều đưa tay phải ra, muốt đặt lên đầu vai Thập Nhất, bàn tay vươn ra đến một nửa, nàng lại thu về, nói khẽ: "Không có, ta chính là hỏi một chút thôi, nếu như ngươi tìm được người nhà, ngươi sẽ làm gì?"
Thập Nhất như nghẹn ở cổ họng: "Ta không biết."
Ánh mắt Vệ Kiều biến đổi, thần sắc khó lường: "Vậy nếu như, ta là người nhà của ngươi?"
Thập Nhất kinh ngạc ngảnge đầu, một đôi mắt bồ câu còn tràn ngập hơi nước, khóe mắt đỏ ửng, dùng giọng mũi mà nói: "Ngài nói cái gì?"
Vệ Kiều mím môi: "Ta chỉ là giả thiết."
Thập Nhất suy nghĩ một chút liền đi đến bên cạnh Vệ Kiều, vươn tay ôm lấy người kia, dáng người nàng nhỏ nhắn, không cao bằng Vệ Kiều, tư thế này càng giống như là yêu thương nhung nhớ, mùi thơm ngát nhuyễn ngọc, trái tim Thập Nhất mềm mại đến không thể tưởng tượng nổi, nàng ôm lấy Vệ Kiều, vùi đầu vào trong lòng người kia nói: "Nếu như...Ta muốn ôm ngươi."
Nàng dùng giả thiết của Vệ Kiều, làm chuyện mà bản thân muốn làm, sợ bị Vệ Kiều nhìn ra manh mối, đầu luôn là cúi thấp, không dám nhìn vào mắt Vệ Kiều.
Vệ Kiều không có đẩy Thập Nhất ra, không quát lớn, cũng không có phản ứng nào khác, nàng chỉ là để mặc cho Thập Nhất cứ như vậy ôm lấy mình, một lúc lâu sau, nàng vươn tay vỗ vỗ đầu vai Thập Nhất: "Cơm chiều hằn là làm xong rồi, ăn cơm thôi."
Trong lòng Thập Nhất có hàng trăm vạn vấn đề, sau khi buông Vệ Kiều ra lại cái gì cũng không dám hỏi, nàng sợ nói nhiều thêm một câu, Vệ Kiều liên sẽ lập tức đưa nàng rời đi, nàng phải kiềm nén tình cảm yếu ớt của mình, phải khắc chế hành động của mình, không dám lớn mật, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí.
Vệ Kiều lại không giống như trước đây, nhạy cảm nhìn thấu Thập Nhất, hoặc là nói, nàng bây giờ, cũng không muốn nhìn thấu Thập Nhất, những hành động nho nhỏ không thể che giấu kia, lấy lòng nàng, ẩn giấu tình cảm, nàng làm sao có thể nhìn không ra, nàng nói Bùi Thiên tìm người nhà của Thập Nhất, không chỉ là bởi vì nàng động tâm, mà cũng là bởi vì Thập Nhất, đứa nhỏ này đối với nàng, có tình cảm.
Cho nên nàng mới muốn đưa Thập Nhất đi, nhưng mà thế sự khó liệu.
Hai người ngồi trên bàn cơm, Liễu thẩm làm thức ăn xong liền bắt chuyện với các nàng: "Nhìn một cái xem các ngươi đều thật gầy, ăn không ngon đi, tối nay hảo hảo ăn."
Thập Nhất hướng Liễu thẩm cười cười: "Cám ơn."
Vệ Kiều nâng mắt liền nhìn thấy sườn mặt Thập Nhất cười nhạt, nàng chớp mắt vài cái, cúi đầu ăn cơm.
Sau khi ăn xong Vệ Kiều không lên lầu cũng không đến thư phòng, mà là ngồi trên ghế sofa, Thập Nhất từ nhà ăn đi ra ngoài liền nghe nàng nói: "Đi dạo một chút?"
Trái tim Thập Nhất lập tức thắt lại, nàng yên lặng nói: "Ân."
Ban đêm trời lạnh, từng cơn gió lạnh thổi vào mặt, Thập Nhất không thể chịu được mà hắt xì hai cái, nàng có chút xấu hổ mà xoa cái mũi, giả vờ cúi đầu, nhìn ánh đèn đường đem cái bóng của hai người kéo ra thật dài.
"Cuối tuần ta sẽ bận rộn nhiều việc." Vệ Kiều mở lời nói: "Lạn Vỹ lâu sắp khởi công, ta phải tự mình nhìn qua, cuối năm công ty còn có rất nhiều chuyện cần ta xử lý."
Thập Nhất không rõ vì sao nàng bỗng nhiên lại nói như vậy, mở to đôi mắt: "Tam tiểu thư."
"Cho nên ta không có nhiều thời gian cùng ngươi." Thay vì nói là giải thích, càng giống như là trần thuật, Vệ Kiều chưa từng hướng người khác báo cáo qua hành tung của mình, có chút không quen, cũng may bóng đêm quá dày, sắc mặt của nàng ẩn giữa bóng đêm như mực, nhìn không thấy rõ ràng.
"Ta đã hẹn lão sư cho ngươi, bắt đầu từ ngày mai, ngươi liền có giờ lên lớp."
Thập Nhất triệt để bối rối: "Lên lớp?"
Vệ Kiều gật đầu: "Ba năm bảy học tri thức, hai tư sáu học lễ nghi, cuối tuần ngươi có thể nghỉ ngơi một ngày, bất quá ta hy vọng ngươi nhanh chóng tiến độ."
Thập Nhất vẫn chưa hiểu rõ sự tình: "Ta phải bắt đầu học tập sao?"
Advertisement
- In Serial27 Chapters
Battle is an Art (Old)
Herah was many things: a master artist, a zealot Cendruex, a brutal fighter, and now, an unwilling participant in a deadly game known as Recompense.As one of her Maker’s many gifted, Herah (alongside many others) has been summoned from her universes to complete a set of “acts”, with each act having its own task that must be completed.If won, Herah shall be granted a single wish with very little restrictions in what she can get, but if lost not only will she lose her home, her family, and her people but her entire universe.With this threat hanging over her head, her Maker playing her like a puppet, an antagonistic human leading her, and the demons of those around her popping up, Herah is in for the battle of her life.But Herah’s a master artist, and as far she’s concerned battle, no matter the type, is exactly that: an art.
8 190 - In Serial20 Chapters
Invictus: Memoirs of an otherworlder on a mission
Erik Hartmann, 18 years old, pissed off a petty god and now he is forced to conquer the world for the gods amusement. With his trusty rifle and summoned army he ventures into a new world.Watch the modern equivalent of a peasant transform into a invincible general.Yeah, basically, please comment and give me no face.
8 113 - In Serial113 Chapters
CHRONICLES of a PC Gamer Stuck Inside an RPG (Book Two: Successor)
[2/28/19 Update: The CHRONICLES series has been removed from Amazon Kindle Unlimited. This means the beta version of the entire series is available on RR. Enjoy!] Book Two: Successor of CHRONICLES of a PC Gamer Stuck Inside an RPG continues the (mis)adventures of Lawrence Eugene Mulligan, who was brought to a new world by a divine entity known as the Gamemaster. Our main character ("MC") has only one objective: to become the King of the Kingdom of Merlin in order to return home. Luckily for our MC, he has developed strong relationships with numerous Non-Player Characters ("NPCs"), organizations, and even Gods (!) to help Lawrence achieve his ultimate goal. CHRONICLES of a PC Gamer Stuck Inside an RPG is a hardcore slice-of-life genre story which focuses on our unlikely MC as he handles quests and events that the Gamemaster constantly throws at the MC. All in the name of entertainment for the Gamemaster. Book Two: Successor is a sequel which continues the events of the final chapter of the previous book. And thus, it is important for readers to finish the previous work before delving into this next book. The official Amazon release (which includes an exclusive 2k words side story) is available at: https://www.royalroad.com/amazon/B07KDJXF4K
8 215 - In Serial14 Chapters
Dream Dungeon
Welcome to the dream dungeon. Ely suddenly finds himself in a mysterious dungeon accessed only through sleeping. Many people are drawn into this dream world, confused and mystified. Those in this dungeon must kill monsters to survive; maybe even each other. Join Ely as he struggles to survive a ruthless environment. What replaces his rest is untold trauma. What seems like an innocent game trope turns into a nightmare. This is a story of tragedy and the path to ultimate power. All in the hopes of an uncertain survival. _________ This fiction has NOT been abandoned. I made a haughty promise earlier to not worry because I'll continue this series, and with things lately, I've only proved myself a liar. Further promises dwindled, and I've lost trust. So many things have been going on recently that I've been booked. I will refrain from making any future guarantees or promises as my busy schedule will stay with me for a long long while. Time for me to actually spend on writing and revising won't appear until at the least November 19. I won't say expect that's when I'll restart, but you can expect expecting it to maybe happen. That's really shallow. But with everything going on, I've let my small reading base down. I apologize. I still stick by my statement though that I won't abandon this project. I plan to stick it to the end, no matter the delay. Most importantly, thank you everyone; readers who both like and dislike my work. I appreciate your time spent on my dumb imagination. Stay toasty my readers in this winter season. Cheers. UPDATE: We're back on track. Thank you for your patience. Any future readers, heyo! Glad you're here. UPDATE 2: So far it's been 21 days since I last uploaded a chapter. The best thing done for any fiction, no matter how good it is, is that it continues, and I have a bad history with that. 1 fiction on hiatus and already more delays with less than 20 chapters in this fiction. I've been very preoccupied with adding more things to do in my life rather than actually committing to any particular thing. That applies primarily to this. I cannot abandon this, as busy as my future looks and will look as I get busier and busier. Someday, I hope, I will be able to sit down and just write. just. write. But for now, I ask for patience. I suppose I'm glad this fiction hasn't picked up so that I don't disappoint too many people if any really. But I need to commit and it's going to happen sometime and sometime soon. No more flowery words. I'll see you later. UPDATE 3: It's very evident I won't be able to pick up this story for a while. With AP Testing, competitions, and other things I am busier than ever. But I must complete this fiction. I have too. Until next time. UPDATE 4: It is now the summer. I owe everyone an apology. Chances are, nobody's around to see this, and that is okay. I only blame myself for this sort of brokenness of a fiction, not that it is actually that bad but I am just exaggerating it for dramatic effect.But what's not exaggerated is the severity of my broken promise. I apologize for my naive claims about finishing a novel that I couldn't finish and that I didn't have the discipline to finish. Nor the skills, really, I was and am still an immature writer.What is to place now? I want to make it clear I understand this is my fault. I will man up to this. And I will accept any criticism. I understand I messed up. Reading Stephen King's On Writing made it clear to me that I need to do two things:Read lots.And write lots.I have done neither. If I don't have the time to read often, how do I expect to write? I need to become more experienced. I need to become a serious writer.So if I want to dream of continuing, I need to at least fulfill both requirements. I enjoy writing. I haven't written seriously outside of school in a while. I planned to write this summer and finish this. I made a lot of promises that I didn't keep.So there's that. I won't enact any self-pity, or be foolishly obsessed. What I did was wrong, and I must deal with it. I let down readers. And I apologize.I hope I can find forgiveness. This is a writer's sin.I won't promise I'll finish this. I intend to finish this, at some point, because writing is fun and I want to write. But how things are don't reflect that. Maybe I'll finish this at some point. Maybe I won't. I won't be naive to make that promise.I thank everyone who has read this if this is the end. If not, and hopefully not, I thank everyone who is to read future chapters. I thank everyone who allowed me to live in the miniscule little dream of mine as I passed my days. I thank everyone who cares enough to read this. Until next time, peace everyone. Thank you. You are all great readers and great people. I wish everyone the best in whatever reading/writing endeavors follow you henceforth.
8 77 - In Serial13 Chapters
Seeds of Doubt #1: Born in a Golden Storm
In the eternal cosmic game between the agents of order and chaos, a new piece is forced onto the field. Will he be a mere pawn? Maybe he will be something grander, someone worthy of being a new player? Or maybe he will be someone with a fate beyond anything imaginable, perhaps even a god-in-waiting.... This book is how it all started, The science of magic and the seeds of doubt.
8 111 - In Serial189 Chapters
[1.1] Highly Antisocial ✓ | MARAUDERS INSTAGRAM AU
Let's face it, if the Marauders had Instagram Sirius would be the king, James and Lily would flirt in the comments and Peter would have no clue how to tag. Highly clichéd but clichés are there for a reason.1975 ↣ 1978[INSTAGRAM AU][HIGHEST RANK - #96 IN FANFICTION]
8 275

