《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 30. Hương vị
Advertisement
Khác với dự liệu của Vệ Kiều, buổi chiều nàng không có phát sốt, tinh thần cũng không tệ, Thập Nhất lo lắng nàng đói liền hỏi nàng có muốn ăn cơm hay không, Vệ Kiều phất tay, để Thập Nhất xuống lầu lấy cho mình một ly nước nóng lên, sau một hồi bận rộn, thân ảnh gầy gò ra ra vào vào ở trong phòng, Vệ Kiều bỗng nhiên phát hiện ra, trong phòng có thêm người, cũng không phải là chán ghét như vậy.
Nàng kỳ thật không có tính khiết phích, chỉ là xưa nay thích yên tĩnh, cũng có thể bởi vì thân thể có vấn đề, không muốn để cho người khác cận thân, liền dứt khoát nói là có tính khiết phích, để cho người khác đối với bản thân nhượng bộ lui binh, dần dần, đến cả người giúp việc đều biết nàng có tính khiết phích, người giúp việc lúc trước, ngoại trừ Trương mụ, những người khác ngay cả phòng của nàng cũng chưa từng bước vào.
Vệ Kiều nhìn ra được, Thập Nhất đã biết mình không có tính khiết phích, nhưng mà nàng nhẫn nhịn không nói, cũng đúng, nếu quả thật là người có tính khiết phích, làm sao có thể đem thảm của bản thân đắp cho nàng khi nàng ngủ quên, làm sao có thể nhiều lần tiếp nhận sự tiếp xúc của nàng, cho dù là sinh bệnh, người có tính khiết phích cũng sẽ chịu không được.
Cho nên nếu Thập Nhất đã biết, nàng cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ là đứa nhỏ này chưa từng hỏi qua, Thập Nhất vốn là như vậy, trừ khi cần thiết, nàng sẽ không vượt quá giới hạn
Vệ Kiều suy nghĩ lung tung một lát liền nhận ra Thập Nhất đã đem nước nóng lên đến, nàng đặt trên tủ đầu giường, nói: "Còn nóng, ngài chờ một chút lại uống."
"Ân." Một lời đáp lại không nhẹ không nặng, Vệ Kiều bắt đầu xem tư liệu đặt trên giường, tuy rằng Thập Nhất chưa từng chạm qua những thứ này, nhưng mà dựa theo trình tự nàng nói lúc trước, tài liệu đã được sắp xếp thật tốt đặt ở cùng một chỗ, Vệ Kiều liếc nhìn Thập Nhất, khóe môi nhếch nhẹ, cuối cùng cái gì cũng không nói, cúi đầu.
Thập Nhất không biết hiện tại sức khỏe của nàng thế nào, Vệ Kiều không có yêu cầu nàng rời khỏi, nàng liền ngồi xuống cái ghế bên giường, không có chuyện gì làm, nàng liền chăm chú mà nhìn Vệ Kiều.
Làn da trắng đến gần như trong suốt, vừa mới ngủ dậy, mái tóc dài cũng không có trật tự, mà là nhu thuận xõa tung ở sau lưng, có vài lọn tóc rủ xuống ở trước ngực, đáp lên trên văn kiện, thỉnh thoảng nàng lại vén ra sau tai, thần sắc đạm đạm.
"Sau này có tính toán gì không?" Ngay khi Thập Nhất đang chăm chú nhìn Vệ Kiều, trong phòng đột ngột vang lên thanh âm, Thập Nhất hoàn hồn, nghe đến câu hỏi của Vệ Kiều.
Sau này có tính toán gì không?
Thập Nhất liền bối rối, ban đầu khi rời khỏi Vương gia, nàng đã nghĩ mong có thể có một nơi để an thân, không cần lang bạc kỳ hồ liền tốt, nhưng mà sau khi đến Vệ gia, nàng đi ngoài một vài lần, liền phát hiện mình đối thế giới này thật quá xa lạ, lạ lẫm đến mức có chút sợ hãi, cho nên nàng thành thật lắc đầu: "Không có tính toán gì."
Advertisement
Vệ Kiều nghiêng đầu nhìn nàng, ngũ quan dưới ánh dương quang mờ ảo liền trở nên thâm sâu, ánh mắt tĩnh mịch, không có tính toán gì, đối với nàng mà nói, là một chuyện tốt, như vậy nàng có thể tiếp nhận đề nghị của mình, sinh một đứa nhỏ, nửa đời sau hưởng thụ phú quý.
Nhưng mà cố tình, trong lòng nàng bắt đầu có những mâu thuẫn với ý nghĩ này.
Nghĩ đến thời gian đứa nhỏ ở cùng Thập Nhị, bất quá là vài ngày ngắn ngủn, nàng liền đã đặt ở trong lòng, huống chi là hài tử hoài thai mười tháng, nàng làm sao có thể không nhớ thương?
Lúc trước nàng nói có tình cảm với Thập Nhất chính là nhẫn tâm đối với người kia, nhưng bây giờ lại cảm thấy, để cho Thập Nhất mang thai sinh con, cũng là chuyện nhẫn tâm.
Suy nghĩ lo lắng quá nhiều thật sự là không được, Vệ Kiều lại bắt đầu đau đầu rồi, nàng mở miệng nới: "Không có việc gì ngươi liền đi ra ngoài trước đi."
Thập Nhất nhu thuận đứng lên, suy nghĩ lại nói: "Ngày mai ngài có hội nghị rất quan trọng sao?"
Vệ Kiều cười: "Ân?"
Thập Nhất cúi đầu nhìn vào đôi mắt Vệ Kiều nói: "Ta nghĩ, ta nghĩ, ta trong nhà cũng không có chuyện gì làm, thân thể ngài không quá tốt, ta muốn cùng ngài đi công ty, ngài cảm thấy có thể không?"
Nàng là lo lắng Vệ Kiều sẽ đột ngột phát sinh chuyện gì, tựa như tại chỗ thú y hôm nay, tốt xấu gì nàng cũng có thể giúp được chút việc, dù sao hiện tại người biết rõ v sinh bệnh, cũng không có bao nhiêu người.
Vệ Kiều liếc nhìn nàng một cái thật sâu, không đáp ứng cũng không phản đối, chỉ nói: "Đi ra ngoài trước đi."
Thập Nhất không dám làm trái ý nàng, cúi đầu đi ra ngoài.
Cánh cửa khép lại, Vệ Kiều tựa vào đầu giường, đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương, trong đầu vẫn là chưa thể xóa nhòa hình ảnh Thập Nhất tựa trên kính xe nói lời tạm biệt với Thập Nhị, có lẽ sau này khi đưa người kia rời khỏi Vệ gia, người kia cũng là tư thái như thế, có lẽ, sẽ khóc càng thêm lợi hại, nghĩ đến đây Vệ Kiều liền đột nhiên cảm thấy phiền lòng, nàng cúi đầu tiếp tục xem tài liệu, nhưng một chữ cũng không xem vào.
Thập Nhất vừa ra khỏi cửa trở lại phòng của mình, trái lo phải nghĩ vẫn là tìm bằng hữu duy nhất để nói chuyện
Thập Nhất: 【 Đỗ tiểu thư, ngươi có ở đây không? 】
Đỗ Nguyệt Minh rất nhanh mà trả lời nàng: 【 cái gì Đỗ tiểu thư, gọi ta Nguyệt Minh là được rồi. 】
Thập Nhất cắn môi: 【 Nguyệt Minh tiểu thư. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【 lại gọi tiểu thư ta liền tức giận a! 】
Thập Nhất đành phải đánh chữ: 【 Nguyệt Minh. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【 ngoan, có chuyện gì? Muốn gặp Ti Ti? Ta bây giờ không có ở nhà. 】
Thập Nhất mím môi, nhanh chóng trả lời: 【 không phải, ta chính là muốn hỏi một chút, ngươi có biện pháp gì để người ta trở nên thông minh hay không. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【... 】
Thập Nhất nhìn thấy đáp lại tin nhắn của nàng là một hồi im lặng tuyệt đối liền có chút lúng túng, sau đó Đỗ Nguyệt Minh gọi điện thoại đến: "Thập Nhất, ngươi là đang trêu đùa ta sao?"
Advertisement
"Làm, làm sao vậy?" Thập Nhất đột nhiên bị chất vấn liền có chút ngỡ ngàng, khi mở miệng giọng nói không khỏi càng thêm cẩn thận, Đỗ Nguyệt Minh nghe ra sự sợ hãi trong thanh âm của nàng liền cười nói: "Không có, ta nghĩ ngươi đang trêu đùa ta a, tại sao bỗng nhiên ngươi lại hỏi vấn đề này?"
Thập Nhất không biết giải thích chuyện này thế nào, đành phải nói: "Không có gì, ta liền cảm thấy mình rất ngốc, cái gì cũng không biết."
Đỗ Nguyệt Minh vốn là muốn an ủi đôi câu nhưng khi nghĩ đến ngay cả cách dùng điện thoại cơ bản nhất nàng cũng không biết, liền không khỏi dâng lên lòng hiếu kỳ, hỏi: "Thập Nhất, ngươi có người nhà sao?"
Thập Nhất trả lời dứt khoát lại lưu loát: "Không có a."
Tuy rằng Đỗ Nguyệt Minh đa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng hô hấp vẫn là nghẽn lại: "Ngươi là, cô nhi sao?"
Thập Nhất nghe được hai chữ này cũng không có bất kỳ cảm giác gì không ổn, thanh âm lanh lảnh: "Ân."
Ngược lại Đỗ Nguyệt Minh liền khó chịu, nàng lại hỏi Thập Nhất vài câu về những chuyện trước kia, lần đầu tiên Thập Nhất có bằng hữu, liền tri vô bất ngôn*, ngoại trừ chuyện trước kia bị đổ oan là kẻ trộm, những chuyện khác đều nói ra bảy tám phần cho Đỗ Nguyệt Minh, phía bên kia hít mũi một cái: "Thập Nhất, ngươi quá thảm rồi."
(*Biết cái gì nói cái đó)
Thập Nhất chưa bao giờ nghĩ như vậy, nàng có thể gặp được bà bà, có thể sống sót, bây giờ lại có thể gặp được Vệ Kiều, còn có người bằng hữu như Đỗ Nguyệt Minh, nàng cảm thấy mình rất may mắn, Đỗ Nguyệt Minh lại thô thanh âm mà nói: "May mắn cái rắm, ngươi hẳn là nên gặp ta sớm hơn một chút."
Sau đó nàng nghĩ đến tính cách vô lại của mình, nếu như sớm gặp Thập Nhất, có thể chính là đem người ta kéo lên giường, hai tháng sau liền kết thúc a, khi đó Thập Nhất lại càng là đáng thương. Nàng lắc đầu: "Được rồi, ngươi vẫn là nên gặp Phật gia kia trước liền tốt hơn."
Thập Nhất nghe thấy cách xưng hô của nàng đối với Vệ Kiều liền nở nụ cười: "Tại sao lại là Phật gia?"
"Ha, đó là tên hiệu của nàng thời còn đi học." Đỗ Nguyệt Minh nói xong liền nhắc đến những chuyện của Vệ Kiều khi còn đi học, Thập Nhất nghe rất nghiêm túc, còn tưởng tượng ra những tình cảnh cụ thể, giờ khắc này Vệ Kiều đối với nàng mới có loại cảm giác chân thật, không có cao cao tại thượng như vậy, không có khoảng cách xa như vậy, dường như ở ngay bên cạnh nàng, có thể chạm tay đến.
Nàng, rất thích cảm giác như vậy.
Hai người cũng không nhiều lời, đầu dây phía bên Đỗ Nguyệt Minh có chút nhao nhao, có thể nghe được có người đang gọi nàng, Thập Nhất không muốn để lỡ thời gian của nàng liền thoái thác có việc mà tắt điện thoại, hai người hẹn lần sau sẽ gặp mặt, Thập Nhất không có từ chối, hiện tại nàng đã xem Đỗ Nguyệt Minh là bằng hữu, cho nên liền đáp ứng: "Hảo."
Đỗ Nguyệt Minh cúp điện thoại mặt mày liền vẫn là hớn hở.
"Nguyệt Minh, có chuyện gì lại cao hứng như vậy a?"
"Có phải đã hẹn được tiểu cô nương nhà ai rồi hay không?"
"Ta thấy là có mục tiêu mới rồi a?"
Đỗ Nguyệt Minh nhìn đám tỷ muội của mình mà phất tay: "Nói bừa cái gì, kết giao một bằng hữu mới thôi."
Mọi người nhìn nàng bằng ánh mắt 'không cần nói cũng biết', Đỗ Nguyệt Minh liếc nhìn, rời khỏi buổi tụ hội.
Buổi tối Thập Nhất thấy Vệ Kiều xuống lầu ăn cơm, mặc một bộ quần áo rộng rãi thoải mái, thuần mặt mộc, sắc mặt so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều, hầu như nhìn không ra có gì khác thường, nàng thoáng yên tâm, ngồi ở bên cạnh Vệ Kiều ăn cơm.
Cơm chiều còn chưa ăn xong Vệ Kiều liền nhận được điện thoại, sắc mặt nàng nghiêm túc mà nói: "Thẩm tổng nói thế nào?"
"Không sao."
"Ân, chờ lát nữa ta sẽ gởi cho ngươi."
Nàng nói xong liền đứng lên, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của Thập Nhất, đôi tròng mắt đen như mực của nàng dần dần trở nên thâm sâu, xoay người nói: "Không cần, chờ ta hai phút, Đỗ tổng bên kia đều đã nói tốt rồi sao?"
"Được rồi, giúp ta mua bộ quần áo..."
Thanh âm càng lúc càng xa, Thập Nhất nhìn thấy Vệ Kiều lên lầu hai, tiến vào gian phòng, khép cửa lại, nàng lại rủ mắt xuống tiếp tục ăn cơm.
Buổi tối khi Liễu thẩm đưa sữa lên trên tay còn cầm theo một cái túi to, nói với Thập Nhất: "Tam tiểu thư nói ta đưa cho ngài a."
Thập Nhất chớp mắt: "Là cái gì?"
Liễu thẩm cười: "Có thể là quần áo a, ngài xem thử xem."
Thập Nhất để ly sữa xuống, mở túi ra, bên trong hoàn toàn chính xác chính là quần áo, còn là một bộ trang phục công sở, màu hồng nhạt, nàng có chút khó hiểu mà cầm lấy quần áo: "Tam tiểu thư còn nói gì nữa không?"
Liễu thẩm lắc đầu: "Không có."
Thập Nhất đặt quần áo lên giường, vò đầu, đang lúc không thể hiểu thấu màn hình điện thoại liền sáng lên, hai chữ Vệ Kiều lập tức xuất hiện: Ngày mai theo ta đi công ty.
Thì ra nàng đã nghe thấy lời nói của mình, còn đồng ý, Thập Nhất liếc mắt nhìn quần áo đánh chữ đáp lại: Hảo, Tam tiểu thư.
Vệ Kiều đứng ở bên cửa sổ nhận được tin nhắn trả lời, để điện thoại xuống, ánh mắt trầm lắng.
Ngày hôm sau khí trời rất tốt, Thập Nhất mặc bộtrang phục công sở mới tinh đứng trước gương, nàng trang điểm, tóc dài cột đuôi ngựa, một thân gọn gàng chỉnh tề, Thập Nhất chưa từng nhìn thấy bản thân như vậy, có vài phần lạ lẫm, cảm giác không thật liền ập tới, bàn tay nàng không tự chủ được mà sờ lên má.
Ở trong phòng sửa soạn một hồi lâu Thập Nhất nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng mở cửa, Liễu thẩm liền nói: "Tiểu tiểu thư, Tam tiểu thư đang chờ ngài ăn điểm tâm."
Bà nói xong dò xét mà nhìn Thập Nhất, cười nói: "Ngài mặc như vậy, nhìn rất đẹp."
Thập Nhất mất tự nhiên cúi đầu cười cười, đi theo sau Liễu thẩm đếnphòng ăn, Vệ Kiều liếc mắt nhìn, chỉ cảm thấy đôi mắt tỏa sáng, làn da Thập Nhất vốn đã rất trắng, tiểu tây trang màu hồng nhạt bên trong là áo sơ mi trắng, càng làm nổi bật lên làn da trắng mịn như ngọc của nàng, kiểu dáng tiểu tây trang rất tốt, vai hẹp eo nhỏ, chọnsố nhỏ nhất, Thập Nhất mặc vào rất vừa vặn, tuy rằng không có đường cong lồi lõm, nhưng lại rất tinh tế thanh lịch, Thập Nhất bị nhìn chăm chú có chút không được tự nhiên, liền mỉm cười với Vệ Kiều.
Vệ Kiều rủ mắtxuống: "Tới đây ngồi, ăn sáng đi."
Thập Nhất nhu thuận ngồi xuống bên cạnh nàng, sau khi ăn xong bữa sáng Bùi Thiên cũng vừa đến, hắn nhìn thấytrang phục của Thập Nhất cũng là giật mình, nhưng cũng không có hỏi nhiều, nói với Vệ Kiều: "Tam tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong."
Vệ Kiều mở miệng: "Thập Nhất, đi thôi."
Thập Nhất đi theo sau lưng Vệ Kiều, khi sắp lên xe Vệ Kiều nói: "Đợi một chút."
Nàng mở túi xách lấy ra một cái bình nhỏ, phun hai cái lên người Thập Nhất, tiến sát đến một chút ngửi ngửi, gật đầu: "Lên xe a."
Khi nàng đến gần Thập Nhất gần như là ngừng hô hấp, lúc nghe được câu lên xe mới vội vàng hít vào một hơi, tràn đầy mùi thơm, cùng mùi hương trên ngườiVệ Kiều, là giống nhau như đúc.
Trên người nàng bây giờ, có hương thơm của Tam tiểu thư.
Trong đầu Thập Nhất lóe lên những ý nghĩ này, nàng nhắc nhở bản thân không nên suy nghĩ miên man, chỉ là nhịp tim lại khống chế không được mà tăng nhanh thêm vài nhịp, ngay cả vành tai, cũng nhiễm lên nóng ý, giống như ánh nắng chiều, ửng đỏ.
Advertisement
- In Serial87 Chapters
The Black God
An old archmage sees all his lifework destroyed in the flames of zealotry. His friends and fellows are killed, his home destroyed and he is consigned to eternal imprisonment. But its not the end for Gorren An-Tudok. The old mage has a last trick in his sleeve, one that will see him start a journey into a new world of power and possibilities. The research for revenge and survival will see him ascend to heights unheard of and to reach for divinity itself. From humble beginnings, through obstacles, victory and loss, friends and enemies and family. Facing himself, destiny and the world, moving through the mysteries of magic, will he manage to reach what he wish for? The odyssey of the Black God begins.
8 139 - In Serial9 Chapters
Grey Worlds
A mysterious incident occurred on a otherwise normal science centered world where all of the children from the age range of eight to sixteen suddenly vanished. “Where have their kids gone and will they ever return?” The now childless parents never got to really ask that question, because a strange new element replaced their lost children. This element slowly mutated the various animals that they once ruled over with their technology to the point that they were immune to their modern weaponry. The barren land of savages on a continent far away from theirs also had their children taken, but they easily mutated just like the beasts and only grew stronger thanks to the incident. A revolution of animals eventually took place after the mutations started to cause the animals to understand just how badly the humans ruined their lives and planet. Humans were the slowest to figure out how to use this strange new element to evolve, while their opponents were evolving and growing stronger by the day they couldn’t even surpass their modern technology. When humanity was on the brink of extinction a long forgotten event finally ended and their children finally started to return from the various worlds they were summoned to! It turns out that the mysterious new element that they didn’t know what to call was mana and that it’s everywhere in some fantasy planets. The children brought back a increase in technology and techniques to grow stronger with, which caused the humans to finally be able to build safe havens for their race. They grew stronger and started to finally adapt to their brand new environment. This is the story of a orphan who was taken away from his world, before he could gain a sense of attachment to the world. Who only has his older sister to care about and how he ends up adapting to the new world in front of him.------------------Dog notes by doggo First 'five' chapters aren't what the story is really about and is more of a prologue. The reason why some are separated into parts is because Doggo originally posted them as a entire chapter. The main setting is Ghost's actual world and not any foreign world. So this story was already posted once to another site or this site three years ago… and Dog is finally ending that three year hiatus! The explanation on why Dog was on a three year hiatus would of been written in the review section, but rrl doesn't allow self reviews. I'd have to create a alt just to self review which they obviously don't want even tho I'd not give myself any stars so its going to be here instead. The update schedule is a chapter a week till Dog get a editor and then two chapters a week till Dog gets enough money to pay for Dog’s bills. The final goal is to release a chapter every other day. Dog writes 4k word chapters so they are about twice as long as some of the other authors so every other day is actually more like once a day. ------------------- The part that was supposed to be the 'review' which Dog wont bother editing out repeat infomation since it wasn't supposed to go here in the first place. The first thing Dog will go over is what changed for the first 5 chapters, so that anyone who still remembers Dog's little novel and wants to continue from where Dog originally left off can decide whether or not to reread it. Also Dog is moving over to qidan simply because dog like the app they have. Dog won't go premium even if Qidan tells dog to and will simply move back to royalroad or create a blog.The things that changed over the years are mainly two important things. The first is that Dog changed the first person point of view to a third person, because Dog read a really bad first person novel and it reminded dog of dogs own novel. Dog also changed the thoughts of the character to be - - instead of italics. Finally dog changed chapter 3 completely to make the mc not seem like a homicidal maniac and introduced a important character in chapter 3.What happened to do in the three years that dog was away? Was dog at college and now needs money to eat? Was dog off in space after successfully becoming a astronaut and has now returned home with a completed novel or two? The answer is actually quite plain dog graduated from highschool and was supposed to only spend a year at dogs owners house to choose what major dog wanted to go to college for.Dog didn't do that and is still stuck with dogs owners and is sick of being a neet. Dog wants to move and buy doggy food, but dog is antisocial and doesn't want to work a simple 9 to 5 job for the rest of dogs life. Dog is a reader before dog is a author and the reason why dog got into writing was because dog wanted to write a novel without all the things dog finds annoying. Dog spent the first year reading various novels and dropping various novels. Dog is all caught up and has to much free time on dogs paws. The first year that Dog took off was the very same year that qidan came out so dog was naturally overloaded with free chapters. But now that pemium exists dog naturally has to limit the amount dog can read. Dog is addicted to reading like my very own readers and can understand your frustrations for dog disappearing for 3 years.Dog decided that dog will go back to writing 2 years ago. Dog wanted a decent stockpile incase dog has any other emergency so dog didn't post for a year but then dog decided to change the point of view which took another year.Dog has a patreon page https://www.patreon.com/mclaindog but there isn't any tiers there or goals till dog gets a editor. My final goal is to release a chapter every other day, but as long as Dog gets a editor Dog will do two free chapters a week.Dog will probably also make a kofi for anyone who just wants to send dog a tip and can't afford to donate money monthly while maybe having bonus chapters if the tip jar gets filled.
8 141 - In Serial9 Chapters
Tales of The Boundless
This is a growing collection of slice-of-life short stories from the world of The Boundless, born from my Blood of The Boundless novel series. Updates are planned weekly but the exigencies of raising kids will sometimes prevent that.
8 136 - In Serial12 Chapters
Sol-int
Logical consciousness before birth ,however impossible with the udder lack of brain cells was quite the gift. One could see it as a curse, stuck alone in a dark and near silent womb for months with little need for rest. Phycological torture for those who couldn't grapple with the thought of such a miraculous time. After all if such awareness was available before the proper Brain matter was grown them how would one gain consciousness? Well there is only one simple and miraculous word to describe it. Magic. Whether it was a highly organized magic system, a chaotic mash of dark arts, or some divine intervention it could be considered to be magic non the less. And magic? Well one had plenty of time in the womb to discover and train it. And that was exactly what one would do if they found themselves in such a situation! Thanks to WifuLabs for the cover.
8 119 - In Serial16 Chapters
Dark Mage: The Offer
Over a millennia ago a dark mage sealed the first contract with the Demon Emperor. He opened a rift and Demons spilled into the world before collapsing. The demon race has tirelessly warred with the human race since that time and slowly expanded its territory into the human lands it has conquered.A youth lives quietly in an unassuming village. Having lost his mother, he has lived under the kindness of those that used to be strangers. He has learned diligently, trying to repay their love and care. However, a darkness approaches and our 'shy hero' will have to learn to confront it while walking in its shadows. He is a dark mage and he will have to learn of the responsibilities that status entails as well as its struggling reputations amongst the human populace.
8 169 - In Serial22 Chapters
Need you | Miles Fairchild x reader
SMUT WARNING!!Your sister Kate decides she wants a break from teaching in a classroom so she takes you with her to the Fairchild house and you meet the one and only Miles Fairchild. Kate needs your help to tutor a little girl called Flora but when Miles gets expelled from boarding school and comes home, Kate wants you to teach him.
8 97

