《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 23. Thập Nhị
Advertisement
Thập Nhất đi rồi, Vệ Kiều đứng dậy đổi áo ngủ, khi nàng đẩy lụa mỏng ra cúi đầu liền nhìn thấy vết sẹo trước ngực, vết sẹo xấu xí vốn còn có vật che chắn nay xuất hiện dưới ánh đèn không chỗ che thân, bị nhìn thấy rõ rõ ràng ràng, một đạo, hai đạo, trong phút chốc bên tai Vệ Kiều vang lên câu hỏi của đứa nhỏ kia: Rất đau đi?
Đau không?
Vệ Kiều cài áo ngủ xong, làm phẫu thuật rất nhiều lần, phát bệnh rất nhiều lần, sự sợ hãi và đau đớn khi mới phát bệnh dần dần trở nên chết lặng, nàng bây giờ, không đau chút nào.
Tay nàng sờ lên ngực, nhìn gấu bông để trên đầu giường, còn dùng túi gói quà bọc lấy, nàng đi qua, đem gấu bông để sang một bên trên mặt đất, nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng trước mắt vẫn hiển hiện ánh mắt chân thành của đứa nhỏ kia, Vệ Kiều lại ngồi dậy, cầm lấy gấu bông từ dưới đất lên, mở túi gói quà ra.
Gấu bông không lớn, ôm vào trong lòng rất vừa vặn, màu xám nhạt, mở túi gói quà ra bên trong còn có một mảnh giấy, Vệ Kiều cúi đầu nhặt mảnh giấy lên, bên trên có mấy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo: Chúc Tam tiểu thư, sinh nhật vui vẻ.
Chữ viết không tính là thanh tú đẹp mắt, vẫn còn nguệch ngoạc, tựa như học sinh tiểu học viết ra, chữ viết nằm trên tấm thiệp đẹp đẽ, rất không hợp, Vệ Kiều cầm lấy mảnh giấy khóe môi thoáng cong lên, nàng mở tủ đầu giường ra, đem mảnh giấy bỏ vào, quay đầu nhìn gấu bông, đôi mắt đen bóng, giống như khi đứa nhỏ kia nhìn chằm chằm vào mình, Vệ Kiều rốt cuộc cũng không thể dứt khoát như vậy, nàng vẫn là đem gấu bông đặt ở góc trong cũng trên giường, trở mình nghỉ ngơi.
Ban đêm nàng là bị gió lạnh làm thức giấc, ngoài cửa sổ mưa rơi gió thổi, cửa sổ bị đập vang lên ầm ầm, không biết có phải là do buổi tối không uống sữa hay không, nàng ngủ không an giấc, sau khi bị thức giấc hai lần nàng đứng dậy mặc y phục, đứng trước cửa sổ, dưới lầu đèn đường phát ra ánh sáng mờ nhạt, chiếu lên những hạt mưa hết sức rõ ràng, những hạt mưa thẳng tắp rơi xuống mặt đất, tại thành một vòng lại một vòng rung động, nàng nhìn thêm vài phút đồng hồ sau đó nhìn thấy dưới lầu xuất hiện một thân ảnh quen thuộc.
Người đó mặc đồ thể thao rộng thùng thình, màu xanh nhạt, thân thể gầy yếu, người đó đang cầm mộ cái dù đứng ở trong mưa bước nhanh tới trước, thân thể bị gió lớn thổi đến lảo đảo, rất nhanh lại tiếp tục đi về phía trước, đôi mi thanh tú của Vệ Kiều có chút cau lại, đây không phải là Thập Nhất sao?
Đứa nhỏ này ban đêm đi ra ngoài làm gì? Lại còn là vào một ngày mưa như vậy?
Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhỏ nhắn kia vài giây sau đó xoay người xuống lầu, cầm lấy một cái dù màu đen ở bên cạnh, khi đi đến cửa lớn đã nhìn không thấy thân ảnh kia nữa rồi.
"Người đâu?" Tiếng nói thanh lãnh của nàng phá vỡ bóng tối, bảo an chỉ chỉ con đường nhỏ cách đó không xa ở trước mặt: "Thập Nhất tiểu thư qua bên kia rồi. Ta cùng ngài..."
Advertisement
Vệ Kiều lạnh lùng cắt ngang: "Không cần."
Nàng nói xong liền đi ra khỏi cửa lớn, theo phương hướng bảo an đã chỉ mà bước đi, đường nhỏ này hiếm khi có người, lúc này là đêm khuya, lại gió táp mưa sa, càng trơ nên trống vắng, nàng đi đến phía trước vài bước, bốn phía tối đen, vốn ngày mưa liền sẽ hấp thu ánh sáng, đường nhỏ này lại không có đèn đường, đèn trên điện thoại di động của nàng chiếu sáng không xa.
Đi được ước chừng vài phút, cũng không có nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn kia đâu, Vệ Kiều không khỏi liền kêu lên: "Thập Nhất?"
Không có người đáp lại, chỉ có thanh âm ào ào của những hạt mưa rơi trên chiếc dù đen, thanh thanh thúy thúy, Vệ Kiều nâng cái dù lên lại đi về phía trước vài bước, khi đang chuẩn bị quay người trở về thì nhìn thấy một vòng ánh sáng, từ dưới gốc cây cách đó không xa truyền đến, nàng tập trung nhìn vào, người kia không phải là Thập Nhất thì là ai.
Nàng cầm dù ngồi chồm hổm trên mặt đất, đưa lưng về phía Vệ Kiều, lông mày Vệ Kiều cau lại càng chặt, Vệ Kiều đi qua vài bước, đứng ở sau lưng nàng, gọi: "Thập Nhất."
Người bị nàng gọi tên thét lên một tiếng kinh hãi, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên!
Vệ Kiều lại không có kiên nhẫn, vẫn hỏi: "Ngươi ở đây làm cái gì?"
Giọng nói của Vệ Kiều quá đặc biệt, thanh âm quá lạnh lẽo, Thập Nhất khựng lại vài giây liền hiểu được, nàng không dám tin mà quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Vệ Kiều đang che dù đứng ở sau lưng, mưa là ướt nhẹp áo ngủ của người kia, vạt áo ẩm ướt, cả khuôn mặt ẩn dưới cây dù màu đen, nhìn không ra hỉ nộ, nhưng mà nghe thanh âm, chính là không quá cao hứng.
Thập Nhất không biết làm sao Vệ Kiều lại đến đây, chỉ là nàng vẫn thành thật đáp lại: "Ta đi ra, có việc."
Vệ Kiều bình tĩnh nhìn nàng: "Việc gì?"
Thập Nhất thoáng dịch chuyển một chút, Vệ Kiều đã nhìn thấy trong lòng nàng đang ôm lấy một chú chó, không coi là nhỏ, nhưng mà vừa rồi có cây dù và thân thể của nàng làm vật che chắn, nên không có nhìn thấy, hiện tại một người một chó hai đôi mắt đang nhìn chăm chú vào mình, hơi thở của Vệ Kiều khựng lại một chút: "Ở đâu ra?"
Thập Nhất lắc đầu: "Ta không biết, trên đường nhặt được."
Nàng nói xong liền cắn môi, hai tay vẫn ôm lấy chú chó, một bộ dạng không chịu buông tay: "Đêm nay ta vốn muốn hỏi ngài, ta có thể đem nó về..."
Lời nói của Thập Nhất còn chưa dứt, Vệ Kiều bỗng nhiên nghĩ đến lễ vật nàng đưa cho mình, cũng là một con gấu bông hình chú chó, nguyên lai là bởi vì chuyện này, gương mặt Vệ Kiều lạnh lùng, hỏi lại: "Ngươi cảm thấy thế nào."
Không cần suy nghĩ, nghe như vậy Thập Nhất liền biết rõ Vệ Kiều nhất định là không thích, nàng cúi đầu, bờ vai lắc lắc, vốn bởi vì ôm lấy chú chó trước ngực đã bị cọ qua vô cùng dơ bẩn, mưa rơi xuống, quần áo dinh dính trên thân thể, Thập Nhất biết hiện tại bản thân có bao nhiêu chật vật, chật vật giống như Thập Nhị.
Advertisement
Vệ Kiều không kiên nhẫn mà xoay người: "Về nhà."
Một đôi bàn tay nhút nhát nhẹ nhàng bắt lấy vạt áo ngủ của nàng, Vệ Kiều cúi đầu, nhìn thấy Thập Nhất hai mắt sáng lóng lánh, người kia đem dù che cho chú chó, trên người mình bị mưa thấm ướt đẫm, hiện tại mưa tùy ý trượt xuống từ những sợi tóc của nàng, men theo đường hàm tinh xảo, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Giống như lần gặp đầu tiên ở Vương gia, nàng cũng chính là nắm lấy mình như vậy, cũng là dùng cái tư thế này, mi nhãn lạnh lùng của Vệ Kiều chống lại đôi mắt Thập Nhất, cả hai nhìn nhau, Vệ Kiều không tự chủ được mà nghiêng chiếc dù về phía nàng, thỏa hiệp: "Liền một đêm nay, ngày mai sẽ đưa đi."
Thập Nhất vẫn như cũ mà nắm lấy, giọng nói thanh thúy vang lên đặc biệt rõ ràng giữa đêm tối: "Ta muốn nuôi nó, có được không? Ta liền nuôi ở hậu viện, ta cam đoan sẽ không để cho nó làm hỏng bất kỳ đồ vật gì của ngài, ta liền muốn cho nó có một chỗ để ngủ, không cần bị mưa như vậy." Thập Nhất nói xong Vệ Kiều nâng mắt nhìn mắt chú chó, được cơn mưa cọ rửa, màu lông trên thân chú chó dần dần hiện rõ, màu hơi vàng, lông dài, chú chó đang hé miệng thè lưỡi ra, cặp mắt kia nhìn nhìn Vệ Kiều, lại nhìn nhìn Thập Nhất, nghiêng đầu.
Vệ Kiều không biết tại sao lại nghĩ tới bộ dáng nghiêng đầu của Thập Nhất ngày đó, ký ức mơ hồ lại rõ ràng hiện lên trong trí nhớ, lúc này nàng không phản bác, chỉ nói: "Trở về rồi nói sau."
Thập Nhất biết không thể lại được một tấc lại muốn tiến một thước, nàng nhu thuận buông vạt áo Vệ Kiều ra, xoay người gỡ sợi dây buộc chú chó ra, nâng dù nắm lấy sợi dây, trên mặt có chút ít cao hứng.
Tuy rằng Vệ Kiều không có trực tiếp đồng ý cho nàng nuôi chó, nhưng mà vừa rồi người kia cũng không có kiên định cự tuyệt, vẫn còn có cơ hội, vẫn còn có cơ hội.
Thập Nhất dắt Thập Nhị đi theo sau lưng Vệ Kiều, hai người một chó bước nhanh đi đến Vệ gia.
Khi đến cửa lớn, bảo an sợ hết hồn, lập tức mở cửa, Thập Nhất không dám đưa chú chó tiến vào phòng tiếp khách, chỉ đứng ở cửa ra vào nói: "Ta dắt đến hậu viện đi."
Vệ Kiều yên lặng vài giây: "Vào đi."
Thập Nhất lớn mật nhìn vào mắt Vệ Kiều, giờ phút này đã có ánh đèn, nàng nhìn thấy thần sắc của Vệ Kiều không có mất kiên nhẫn, không có lạnh lùng, không có nghiêm khắc, mà là rất bình tĩnh nhìn mình, thần sắc như thường.
Nàng lúc này mới yên tâm dắt Thập Nhị tiến vào phòng tiếp khách, Thập Nhị rất có quy tắc, không giống như những chú chó bình thường khác khi đến nơi lạ lẫm sẽ dùng sức chạy lung tung, nó lanh lợi thông minh ngồi xuống bên cạnh Thập Nhất, Thập Nhất đi một bước, nó liền đi theo, Vệ Kiều nhìn thấy một người một chó trước mặt tựa như liên thể liền không có cách nào: "Trước đi tắm nước nóng đi."
Nàng nói xong lại hất càm: "Cũng tắm sạch cho nó."
Tuy rằng nàng không nói rõ, chỉ là Thập Nhất vẫn có thể nhìn ra sự ghét bỏ từ đáy mắt của Vệ Kiều, nàng cúi đầu nhìn mình, đầy người lấm lem bùn đất, trên giầy là rõ ràng nhất, mới đứng một lúc, trên sàn nhà liền có một vũng nước đọng, mình như vậy, Vệ Kiều có thể cho nàng vào cửa cũng đã là ban ân rồi, hiện tại còn cho phép nàng mang chú chó đi tắm rửa, trong lòng trong ánh mắt Thập Nhất đều là tràn đầy sự biết ơn, nàng cúi đầu trịnh trọng nói: "Tam tiểu thư, cám ơn ngài."
Vệ Kiều mở miệng: "Đi đi."
Lúc này Thập Nhất mới mang theo Thập Nhị lên lầu, nàng lấy thêm nước cho Thập Nhị tắm rửa, màu lông lộn xộn bẩn thỉu được nước và sữa tắm tẩy qua dần dần hiển lộ màu sắc nguyên bản, màu xám nhạt, màu sắc nhìn rất đẹp, lông lại dầy, sau khi Thập Nhất tắm cho nó xong liền dùng máy sấy thổi qua chừng mười phút mới khô được một nửa, tiếp theo nàng buộc Thập Nhị ở trước đầu giường, mới cầm lấy đồ ngủ đi tắm gội.
Nửa tiếng sau khi nàng ra khỏi phòng vệ sinh, Thập Nhị đang dựa vào bên giường, nhìn thấy nàng đi ra lập tức đứng người lên, thân thể cao lớn, màu lông xinh đẹp, nhất là đôi mắt to tròn, Thập Nhất nhịn không được mà xoa nó đầu, nhẹ giọng gọi: "Thập nhị."
Chú chó kêu lên một tiếng, Thập Nhất nhanh chóng bụm lấy miệng của nó, dựng một ngón trỏ ở trên môi, tỏ ý muốn nó nhỏ giọng.
Giờ này, không biết Tam tiểu thư đã ngủ chưa?
Thập Nhất nghĩ đến vừa rồi nàng nắm lấy vạt áo của Tam tiểu thư, người kia nhìn mình, ánh mắt không có lạnh nhạt, còn có tình cảnh khi người kia cùng nàng đứng trong mưa, nàng cắn cắn môi, đứng dậy đi xuống lầu, rót một ly sữa mang đến trước cửa phòng Vệ Kiều, khe khẽ gõ cửa: "Tam tiểu thư?"
Vệ Kiều tối nay là đã được định trước sẽ khó có thể an giấc, trở về vừa tắm rửa chuẩn bị nằm ngủ liền nghe thấy tiếng gõ cửa, còn có thanh âm Thập Nhất nhẹ giọng gọi, lông mày nàng cau chặt, có phải là đã cho đứa nhỏ này quá nhiều ưu tiên đặc biệt hay không, làm cho nó hiện tại lớn mật như vậy?
Nàng lạnh lùng mở cửa ra, liền thấy Thập Nhất mỉm cười ngại ngùng, trên tay còn cầm một ly sữa nóng, từng làn khói lượn lờ bay lên, đôi mắt cất giấu ánh sao của Thập Nhất chăm chú nhìn nàng, nói: "Tam tiểu thư, vừa rồi cám ơn ngài, ngài uống chút sữa ấm rồi lại ngủ a."
Tiếng quát lớn Vệ Kiều chuẩn bị thốt ra lại nuốt xuống, Thập Nhất đứng trước mắt trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng, cẩn thận từng li từng tí, dường như là sợ bị nàng cự tuyệt, Vệ Kiều khựng lại vài giấy mới cầm lấy ly sữa từ trên tay Thập Nhất, ngửa đầu uống hết.
Hương vị vừa ấm lại vừa ngọt thấm vào cổ họng, làm cho khi nàng mở miệng lần nữa, thanh âm không còn lạnh lẽo như trước: "Sắp xếp cho chú chó xong chưa?"
Thập Nhất liên tục gật đầu, vọng tưởng từ trong miệng nàng nghe được rằng có thể lưu Thập Nhị lại, chỉ là Vệ Kiều nhìn nàng vài lần nói: "Ta trước kia cũng từng nuôi một chú chó. Sau đó ta đưa cho người khác."
Thập Nhất nắm chặt cái ly, nghe nàng nói: "Cho nên, ta sẽ không đồng ý, ngày mai ta sẽ để Liễu thẩm đưa đi."
Giống như là bị phán án tử hình, gương mặt Thập Nhất liền mất đi màu sắc vốn có, nàng cúi đầu, trước mắt mơ hồ, giọng mũi rất nặng mà nói: "Ta biết rồi Tam tiểu thư."
Vệ Kiều nhìn bờ vai gầy yếu nhỏ bé kia hơi căng cặt, nàng rủ mắt xuống, lui về sau một bước, khép cửa lại.
Advertisement
- In Serial16 Chapters
Clockwork Theocracy
May the self-centered belief lead you to peace.In a world that feeds on minorities, two friends, Forty-one and Forty-two are escaping fate.With an unwelcome or unexpected visitor Daughter at their tail.With many times, many tries, and many cries, down, down, and down they go.Chased by the many elements of the Tower they live in, will they be able to see the stars or touch the soil. Can their will and wits suffice to reach the freedom they want to grasp, learning the past on their way?If not, there is no need to worry as no end is the last in this Experiment. In the name of the Mother, Father, and the Family we lead you to peace if you ever give up your stubborn loyalty. I would like to thank everyone who spend time reading my first original story. I'm looking for improvement, as such all forms of criticism are welcome, if not asked for. I do plan to return to all as none would be of waste.Also, anyone who would like to help directly is welcome and can message me.Beta-reading, Proof-reading, and Editing are done by PoliticanSeal. Editing is done by The_Howitzer
8 90 - In Serial22 Chapters
Daeniya, My Child
With the birth of Emperor Daurellian, the most prominent empire on the continent of Daeniya, Il Allad, sees a prophecy of destruction in its near future. In seeking out the key to prevent such destruction, Daurellian rapidly advances its arrival. Only a small group of individuals who are members of the secret society known simply as the Ring understand the prophecy, and, as such, do what they must to stop Daurellian before he creates his own demise and ends the world itself. While tensions rise on the continent and people are forced to war, a singular force looms in the background, slowly growing and amassing potential.
8 136 - In Serial7 Chapters
Pinnacle of "Creation" [Original book]
If could go through a new life in a magical world indefinitely through the same timeline, in which your every action changes the future of your story. You are the writer of your story, your every decision would accelerate the future events and change all outcomes, you could chose to destroy the fate of your enemies or you could turn them to your side in a newly written story of yours. This story is about a reincarnated young man named Li Bai, who is trapped in a vicious cycle of reincarnation every time he dies. The reincarnation is more like an uncontrollable time travel back to the age of 4 of reincarnation 1 in a different dimension. In this world people uses martial arts, cultivation and magic to show dominance. Out of the mist a VR game called, "Creation", stunned the world with it's peculiar design and cultivation enhancing system. The game world be refer as "second earth" by future descendant of this dimension. This is a mix match story of cultivation, magic and VR gaming (Sci-fi). This is original story.
8 69 - In Serial124 Chapters
MAGE CHRONICLES: THE BEGINNING.
Mahina's life wasn't easy, but she loved it...sometimes, until deadly revelations lead her to another realm with her toddler in tow. Ancient vendettas, vindictive royals and hot supernatural mates and her life gets more interesting. Family, romance and action with a little drama for spice. Follow Mahina's story as she navigates the emotional rollercoaster life has shoved her into. I stand transfixed as the rest bow, some of the students even kneel, in my defence, I was still running my mind through everything that had happened. “Bow you, idiot,” comes from Nyx. I go to answer when the stupid voice from earlier, Garian I think comes from behind the guy once everyone is upright. “See your majesty, I told you she was insolent, a few days in purgatory and she’ll fall in line.” Purgatory? What the fuck! Suddenly Garian crumples to the ground clutching his neck veins bulging. “Now Garian, that is no way to speak to your future queen is it, apologize,” the immense man drawls studying me with a strange look in his eyes. A rush of joy fills me to see Chad like that, which is why I take an embarrassingly long minute to gather what he had said. “Queen? Who me?” I ask, turning around, everyone is watching me with a mixture of reverence and jealousy and a few pitiful looks here and there. “And you will be the king I suppose?” He nods his head slowly. “Fuck no, mister, no way, are you freaking serious?” I turn to look at my escorts who all avoid my eyes. Were they for real? Was this some prank? like, scare the newbie or some shit. That’s what I get for not trying to escape, let’s learn a little more about these guys she said, well see what you did now stupid inner voice.
8 210 - In Serial12 Chapters
The Mage Hero
An ancient prophecy has been foretold in the Kingdom of Silica. The prophecy states that in a time of great need, four heroes will arise. When Baingana-Kerejya begins ramping up hostility, the fate of village girl, Euthalia, and the demi-human knight, Elias, become intertwined in the fulfillment of this prophecy.Started as a Tate no Yuusha (Rising of the Shield Hero) derivative work but has morphed into an original work heavily inspired by TnY.
8 112 - In Serial36 Chapters
Yugioh GX
This is a story about season 3 of yugioh GXA girl named Luna that has amethyst eyes and purple hair, goes to duel academy she's alone at the academy her whole life.Until she meets a new face, the crystal beast holder Jesse Anderson comes to the school and makes friends with Luna. She only trusts him until he meets Jaden and the othersI do not own any characters from Yugioh Gx then my own character Luna I hope you enjoy(She's uses multiple decks)
8 215

