《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 23. Thập Nhị
Advertisement
Thập Nhất đi rồi, Vệ Kiều đứng dậy đổi áo ngủ, khi nàng đẩy lụa mỏng ra cúi đầu liền nhìn thấy vết sẹo trước ngực, vết sẹo xấu xí vốn còn có vật che chắn nay xuất hiện dưới ánh đèn không chỗ che thân, bị nhìn thấy rõ rõ ràng ràng, một đạo, hai đạo, trong phút chốc bên tai Vệ Kiều vang lên câu hỏi của đứa nhỏ kia: Rất đau đi?
Đau không?
Vệ Kiều cài áo ngủ xong, làm phẫu thuật rất nhiều lần, phát bệnh rất nhiều lần, sự sợ hãi và đau đớn khi mới phát bệnh dần dần trở nên chết lặng, nàng bây giờ, không đau chút nào.
Tay nàng sờ lên ngực, nhìn gấu bông để trên đầu giường, còn dùng túi gói quà bọc lấy, nàng đi qua, đem gấu bông để sang một bên trên mặt đất, nhắm mắt lại chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng trước mắt vẫn hiển hiện ánh mắt chân thành của đứa nhỏ kia, Vệ Kiều lại ngồi dậy, cầm lấy gấu bông từ dưới đất lên, mở túi gói quà ra.
Gấu bông không lớn, ôm vào trong lòng rất vừa vặn, màu xám nhạt, mở túi gói quà ra bên trong còn có một mảnh giấy, Vệ Kiều cúi đầu nhặt mảnh giấy lên, bên trên có mấy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo: Chúc Tam tiểu thư, sinh nhật vui vẻ.
Chữ viết không tính là thanh tú đẹp mắt, vẫn còn nguệch ngoạc, tựa như học sinh tiểu học viết ra, chữ viết nằm trên tấm thiệp đẹp đẽ, rất không hợp, Vệ Kiều cầm lấy mảnh giấy khóe môi thoáng cong lên, nàng mở tủ đầu giường ra, đem mảnh giấy bỏ vào, quay đầu nhìn gấu bông, đôi mắt đen bóng, giống như khi đứa nhỏ kia nhìn chằm chằm vào mình, Vệ Kiều rốt cuộc cũng không thể dứt khoát như vậy, nàng vẫn là đem gấu bông đặt ở góc trong cũng trên giường, trở mình nghỉ ngơi.
Ban đêm nàng là bị gió lạnh làm thức giấc, ngoài cửa sổ mưa rơi gió thổi, cửa sổ bị đập vang lên ầm ầm, không biết có phải là do buổi tối không uống sữa hay không, nàng ngủ không an giấc, sau khi bị thức giấc hai lần nàng đứng dậy mặc y phục, đứng trước cửa sổ, dưới lầu đèn đường phát ra ánh sáng mờ nhạt, chiếu lên những hạt mưa hết sức rõ ràng, những hạt mưa thẳng tắp rơi xuống mặt đất, tại thành một vòng lại một vòng rung động, nàng nhìn thêm vài phút đồng hồ sau đó nhìn thấy dưới lầu xuất hiện một thân ảnh quen thuộc.
Người đó mặc đồ thể thao rộng thùng thình, màu xanh nhạt, thân thể gầy yếu, người đó đang cầm mộ cái dù đứng ở trong mưa bước nhanh tới trước, thân thể bị gió lớn thổi đến lảo đảo, rất nhanh lại tiếp tục đi về phía trước, đôi mi thanh tú của Vệ Kiều có chút cau lại, đây không phải là Thập Nhất sao?
Đứa nhỏ này ban đêm đi ra ngoài làm gì? Lại còn là vào một ngày mưa như vậy?
Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhỏ nhắn kia vài giây sau đó xoay người xuống lầu, cầm lấy một cái dù màu đen ở bên cạnh, khi đi đến cửa lớn đã nhìn không thấy thân ảnh kia nữa rồi.
"Người đâu?" Tiếng nói thanh lãnh của nàng phá vỡ bóng tối, bảo an chỉ chỉ con đường nhỏ cách đó không xa ở trước mặt: "Thập Nhất tiểu thư qua bên kia rồi. Ta cùng ngài..."
Advertisement
Vệ Kiều lạnh lùng cắt ngang: "Không cần."
Nàng nói xong liền đi ra khỏi cửa lớn, theo phương hướng bảo an đã chỉ mà bước đi, đường nhỏ này hiếm khi có người, lúc này là đêm khuya, lại gió táp mưa sa, càng trơ nên trống vắng, nàng đi đến phía trước vài bước, bốn phía tối đen, vốn ngày mưa liền sẽ hấp thu ánh sáng, đường nhỏ này lại không có đèn đường, đèn trên điện thoại di động của nàng chiếu sáng không xa.
Đi được ước chừng vài phút, cũng không có nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn kia đâu, Vệ Kiều không khỏi liền kêu lên: "Thập Nhất?"
Không có người đáp lại, chỉ có thanh âm ào ào của những hạt mưa rơi trên chiếc dù đen, thanh thanh thúy thúy, Vệ Kiều nâng cái dù lên lại đi về phía trước vài bước, khi đang chuẩn bị quay người trở về thì nhìn thấy một vòng ánh sáng, từ dưới gốc cây cách đó không xa truyền đến, nàng tập trung nhìn vào, người kia không phải là Thập Nhất thì là ai.
Nàng cầm dù ngồi chồm hổm trên mặt đất, đưa lưng về phía Vệ Kiều, lông mày Vệ Kiều cau lại càng chặt, Vệ Kiều đi qua vài bước, đứng ở sau lưng nàng, gọi: "Thập Nhất."
Người bị nàng gọi tên thét lên một tiếng kinh hãi, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên!
Vệ Kiều lại không có kiên nhẫn, vẫn hỏi: "Ngươi ở đây làm cái gì?"
Giọng nói của Vệ Kiều quá đặc biệt, thanh âm quá lạnh lẽo, Thập Nhất khựng lại vài giây liền hiểu được, nàng không dám tin mà quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Vệ Kiều đang che dù đứng ở sau lưng, mưa là ướt nhẹp áo ngủ của người kia, vạt áo ẩm ướt, cả khuôn mặt ẩn dưới cây dù màu đen, nhìn không ra hỉ nộ, nhưng mà nghe thanh âm, chính là không quá cao hứng.
Thập Nhất không biết làm sao Vệ Kiều lại đến đây, chỉ là nàng vẫn thành thật đáp lại: "Ta đi ra, có việc."
Vệ Kiều bình tĩnh nhìn nàng: "Việc gì?"
Thập Nhất thoáng dịch chuyển một chút, Vệ Kiều đã nhìn thấy trong lòng nàng đang ôm lấy một chú chó, không coi là nhỏ, nhưng mà vừa rồi có cây dù và thân thể của nàng làm vật che chắn, nên không có nhìn thấy, hiện tại một người một chó hai đôi mắt đang nhìn chăm chú vào mình, hơi thở của Vệ Kiều khựng lại một chút: "Ở đâu ra?"
Thập Nhất lắc đầu: "Ta không biết, trên đường nhặt được."
Nàng nói xong liền cắn môi, hai tay vẫn ôm lấy chú chó, một bộ dạng không chịu buông tay: "Đêm nay ta vốn muốn hỏi ngài, ta có thể đem nó về..."
Lời nói của Thập Nhất còn chưa dứt, Vệ Kiều bỗng nhiên nghĩ đến lễ vật nàng đưa cho mình, cũng là một con gấu bông hình chú chó, nguyên lai là bởi vì chuyện này, gương mặt Vệ Kiều lạnh lùng, hỏi lại: "Ngươi cảm thấy thế nào."
Không cần suy nghĩ, nghe như vậy Thập Nhất liền biết rõ Vệ Kiều nhất định là không thích, nàng cúi đầu, bờ vai lắc lắc, vốn bởi vì ôm lấy chú chó trước ngực đã bị cọ qua vô cùng dơ bẩn, mưa rơi xuống, quần áo dinh dính trên thân thể, Thập Nhất biết hiện tại bản thân có bao nhiêu chật vật, chật vật giống như Thập Nhị.
Advertisement
Vệ Kiều không kiên nhẫn mà xoay người: "Về nhà."
Một đôi bàn tay nhút nhát nhẹ nhàng bắt lấy vạt áo ngủ của nàng, Vệ Kiều cúi đầu, nhìn thấy Thập Nhất hai mắt sáng lóng lánh, người kia đem dù che cho chú chó, trên người mình bị mưa thấm ướt đẫm, hiện tại mưa tùy ý trượt xuống từ những sợi tóc của nàng, men theo đường hàm tinh xảo, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Giống như lần gặp đầu tiên ở Vương gia, nàng cũng chính là nắm lấy mình như vậy, cũng là dùng cái tư thế này, mi nhãn lạnh lùng của Vệ Kiều chống lại đôi mắt Thập Nhất, cả hai nhìn nhau, Vệ Kiều không tự chủ được mà nghiêng chiếc dù về phía nàng, thỏa hiệp: "Liền một đêm nay, ngày mai sẽ đưa đi."
Thập Nhất vẫn như cũ mà nắm lấy, giọng nói thanh thúy vang lên đặc biệt rõ ràng giữa đêm tối: "Ta muốn nuôi nó, có được không? Ta liền nuôi ở hậu viện, ta cam đoan sẽ không để cho nó làm hỏng bất kỳ đồ vật gì của ngài, ta liền muốn cho nó có một chỗ để ngủ, không cần bị mưa như vậy." Thập Nhất nói xong Vệ Kiều nâng mắt nhìn mắt chú chó, được cơn mưa cọ rửa, màu lông trên thân chú chó dần dần hiện rõ, màu hơi vàng, lông dài, chú chó đang hé miệng thè lưỡi ra, cặp mắt kia nhìn nhìn Vệ Kiều, lại nhìn nhìn Thập Nhất, nghiêng đầu.
Vệ Kiều không biết tại sao lại nghĩ tới bộ dáng nghiêng đầu của Thập Nhất ngày đó, ký ức mơ hồ lại rõ ràng hiện lên trong trí nhớ, lúc này nàng không phản bác, chỉ nói: "Trở về rồi nói sau."
Thập Nhất biết không thể lại được một tấc lại muốn tiến một thước, nàng nhu thuận buông vạt áo Vệ Kiều ra, xoay người gỡ sợi dây buộc chú chó ra, nâng dù nắm lấy sợi dây, trên mặt có chút ít cao hứng.
Tuy rằng Vệ Kiều không có trực tiếp đồng ý cho nàng nuôi chó, nhưng mà vừa rồi người kia cũng không có kiên định cự tuyệt, vẫn còn có cơ hội, vẫn còn có cơ hội.
Thập Nhất dắt Thập Nhị đi theo sau lưng Vệ Kiều, hai người một chó bước nhanh đi đến Vệ gia.
Khi đến cửa lớn, bảo an sợ hết hồn, lập tức mở cửa, Thập Nhất không dám đưa chú chó tiến vào phòng tiếp khách, chỉ đứng ở cửa ra vào nói: "Ta dắt đến hậu viện đi."
Vệ Kiều yên lặng vài giây: "Vào đi."
Thập Nhất lớn mật nhìn vào mắt Vệ Kiều, giờ phút này đã có ánh đèn, nàng nhìn thấy thần sắc của Vệ Kiều không có mất kiên nhẫn, không có lạnh lùng, không có nghiêm khắc, mà là rất bình tĩnh nhìn mình, thần sắc như thường.
Nàng lúc này mới yên tâm dắt Thập Nhị tiến vào phòng tiếp khách, Thập Nhị rất có quy tắc, không giống như những chú chó bình thường khác khi đến nơi lạ lẫm sẽ dùng sức chạy lung tung, nó lanh lợi thông minh ngồi xuống bên cạnh Thập Nhất, Thập Nhất đi một bước, nó liền đi theo, Vệ Kiều nhìn thấy một người một chó trước mặt tựa như liên thể liền không có cách nào: "Trước đi tắm nước nóng đi."
Nàng nói xong lại hất càm: "Cũng tắm sạch cho nó."
Tuy rằng nàng không nói rõ, chỉ là Thập Nhất vẫn có thể nhìn ra sự ghét bỏ từ đáy mắt của Vệ Kiều, nàng cúi đầu nhìn mình, đầy người lấm lem bùn đất, trên giầy là rõ ràng nhất, mới đứng một lúc, trên sàn nhà liền có một vũng nước đọng, mình như vậy, Vệ Kiều có thể cho nàng vào cửa cũng đã là ban ân rồi, hiện tại còn cho phép nàng mang chú chó đi tắm rửa, trong lòng trong ánh mắt Thập Nhất đều là tràn đầy sự biết ơn, nàng cúi đầu trịnh trọng nói: "Tam tiểu thư, cám ơn ngài."
Vệ Kiều mở miệng: "Đi đi."
Lúc này Thập Nhất mới mang theo Thập Nhị lên lầu, nàng lấy thêm nước cho Thập Nhị tắm rửa, màu lông lộn xộn bẩn thỉu được nước và sữa tắm tẩy qua dần dần hiển lộ màu sắc nguyên bản, màu xám nhạt, màu sắc nhìn rất đẹp, lông lại dầy, sau khi Thập Nhất tắm cho nó xong liền dùng máy sấy thổi qua chừng mười phút mới khô được một nửa, tiếp theo nàng buộc Thập Nhị ở trước đầu giường, mới cầm lấy đồ ngủ đi tắm gội.
Nửa tiếng sau khi nàng ra khỏi phòng vệ sinh, Thập Nhị đang dựa vào bên giường, nhìn thấy nàng đi ra lập tức đứng người lên, thân thể cao lớn, màu lông xinh đẹp, nhất là đôi mắt to tròn, Thập Nhất nhịn không được mà xoa nó đầu, nhẹ giọng gọi: "Thập nhị."
Chú chó kêu lên một tiếng, Thập Nhất nhanh chóng bụm lấy miệng của nó, dựng một ngón trỏ ở trên môi, tỏ ý muốn nó nhỏ giọng.
Giờ này, không biết Tam tiểu thư đã ngủ chưa?
Thập Nhất nghĩ đến vừa rồi nàng nắm lấy vạt áo của Tam tiểu thư, người kia nhìn mình, ánh mắt không có lạnh nhạt, còn có tình cảnh khi người kia cùng nàng đứng trong mưa, nàng cắn cắn môi, đứng dậy đi xuống lầu, rót một ly sữa mang đến trước cửa phòng Vệ Kiều, khe khẽ gõ cửa: "Tam tiểu thư?"
Vệ Kiều tối nay là đã được định trước sẽ khó có thể an giấc, trở về vừa tắm rửa chuẩn bị nằm ngủ liền nghe thấy tiếng gõ cửa, còn có thanh âm Thập Nhất nhẹ giọng gọi, lông mày nàng cau chặt, có phải là đã cho đứa nhỏ này quá nhiều ưu tiên đặc biệt hay không, làm cho nó hiện tại lớn mật như vậy?
Nàng lạnh lùng mở cửa ra, liền thấy Thập Nhất mỉm cười ngại ngùng, trên tay còn cầm một ly sữa nóng, từng làn khói lượn lờ bay lên, đôi mắt cất giấu ánh sao của Thập Nhất chăm chú nhìn nàng, nói: "Tam tiểu thư, vừa rồi cám ơn ngài, ngài uống chút sữa ấm rồi lại ngủ a."
Tiếng quát lớn Vệ Kiều chuẩn bị thốt ra lại nuốt xuống, Thập Nhất đứng trước mắt trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng, cẩn thận từng li từng tí, dường như là sợ bị nàng cự tuyệt, Vệ Kiều khựng lại vài giấy mới cầm lấy ly sữa từ trên tay Thập Nhất, ngửa đầu uống hết.
Hương vị vừa ấm lại vừa ngọt thấm vào cổ họng, làm cho khi nàng mở miệng lần nữa, thanh âm không còn lạnh lẽo như trước: "Sắp xếp cho chú chó xong chưa?"
Thập Nhất liên tục gật đầu, vọng tưởng từ trong miệng nàng nghe được rằng có thể lưu Thập Nhị lại, chỉ là Vệ Kiều nhìn nàng vài lần nói: "Ta trước kia cũng từng nuôi một chú chó. Sau đó ta đưa cho người khác."
Thập Nhất nắm chặt cái ly, nghe nàng nói: "Cho nên, ta sẽ không đồng ý, ngày mai ta sẽ để Liễu thẩm đưa đi."
Giống như là bị phán án tử hình, gương mặt Thập Nhất liền mất đi màu sắc vốn có, nàng cúi đầu, trước mắt mơ hồ, giọng mũi rất nặng mà nói: "Ta biết rồi Tam tiểu thư."
Vệ Kiều nhìn bờ vai gầy yếu nhỏ bé kia hơi căng cặt, nàng rủ mắt xuống, lui về sau một bước, khép cửa lại.
Advertisement
- In Serial43 Chapters
The Epoch of Magic
Daron, since childhood has been engrossed in his fantasies of magic coming to the earth, or some way in which he gets to learn magic.As his life progresses, he cannot part with these imaginations, and instead decided to go down the path of a novelist, and spread his fantasies with the world.Over time, his fame grows as his novels become increasingly popular among people of most ages.At the age of 59, the world seems to have literally done against him as countless lightening bolts strike his house.Thankfully, the lightening rod protected him, which angers the world. After countless fruitless efforts, just as the world is about take take more drastic measures to kill Daron, he suddenly chokes himself in a wicked twist of fate, with his own tongue and dies a hilariously horrible death.When he regains consciousness, he finds himself an unborn child still in the womb of his mother, with his AI assistant from his laptop in his head.Follow Daron as he progresses through this new and mysterious world he had been reincarnated into. Please note: This story will be really slow in the beginning, and I appologize in advance.
8 65 - In Serial91 Chapters
A Tale of the Ages: Gods, Monster, and Heros
The past get's forgotten. Or so they say. Maybe they're right. Even the gods forgot the beginning, the reason it all started. But I refuse to forget, even if I'm driven mad by the memory. Salvation? It's pointless. No one is worth saving, but that doesn't mean they aren't worth helping. No one is a plaything, but everyone's a pawn in this game. I hate it. Who's playing? I don't know. I don't even know what the game really is. I gave up on figuring that out after a time. What I do know is that I want to tell you all a story. It has a beginning, a middle, and an end, as any good story should. But, I really don't think you'd keep listening if I told it in order. So, we will start at three points; you'll have to figure out where they are in the overall story. The story of Hal and instinct, a pair so close that they might as well have been one. The story of The Husk, a creature on a hunt that would span generations. The story of Mask and a hero. How one will come to learn of the other's past and the many faces they had. Do you know where you stand? Do you side with the gods, the hero, the demon king, the experiment, the cursed, the blessed, the monsters, the forgotten? Well? I know. You don't know anything yet, so you can't say. So, enter our world, and find out what side is what.
8 102 - In Serial11 Chapters
The Smol Detective
This is a fanfic set in the universe of They Are Smol, an awesome series of stories which you should totally go read right now if you haven’t. The Smol Detective features one Oscar Williams, your standard Manly Badass DudeTM who gets thrown into a larger world where his physical skills are about as useful as a bucket of donkey spit. Therefore, he’ll have to adapt and do so quickly. It turns out that humans are really good at that sort of thing. But still, he’d better adapt fast. Because Oscar’s about to get sucked into a web of alien intrigue, drugs, and murder which will tax his other abilities to the limit… Formal Disclaimer Type Thing: I do not take credit for the original setting, this story is set in an alternate version of the 'They are Smol' universe, written by the one, the only u/tinyprancinghorse.TPH takes many forms and is known by many names. He is like Nyarlathotep, only smaller and cuter and more prancey. TPH also has a Website should you require more Smol Shenanigans in your life. And of course you do, so go ye forth and read. The cover art for this story comes courtesy of the mighty Akella, and you should totally go and throw money at them for commissions because they are awesome.
8 186 - In Serial16 Chapters
You Only Smol Twice: A Smol Detective Story
This is a fanfic set in the universe of They Are Smol, a delightful series of stories by TinyPrancingHorse which you should totally go and read. It’s the third in my own series about a human investigator in a galaxy full of aliens who are much bigger and stronger than any human. Obviously, there are plenty of spoilers for the previous two stories in here so consider yourself warned. After many successful investigations, Oscar Williams has his loyalty to his adopted alien family sorely tested. What appears to be a simple theft turns out to be anything but, and to capture the perpetrators Oscar might just have to betray his own species… Formal Disclaimer: I do not take credit for the original setting, this story is set in an alternate version of the 'They are Smol' universe, written by the one, the only TinyPrancingHorse TPH takes many forms and is known by many names. He is like Nyarlathotep, only smaller and cuter and more prancey. TPH also has a website should you require more Smol Shenanigans in your life. Which you do, so get over there and read it. The cover art for this is courtesy of Firebane.
8 191 - In Serial39 Chapters
Medieval Centuries Online
Sora Tatsuya. To himself, a misunderstood loner whose wisdom is unmatched. To the world, an introverted, snarky little shit who's hard to get along with. One day, the long-awaited sequel to the Medieval saga was released, a VRMMORPG that garnered a cult following due to its innovative strives in the genre. Wanting to see it with his own eyes, Sora jumps onto the bandwagon only to realize that once you're on, you're not getting off that easily.
8 120 - In Serial28 Chapters
MLB Medieval Diaries
Medieval times mlb Marinette is the future queen of the Dupain-Cheng Kingdom. Her parents, Tom and Sabine, feel more assured with a king by her side; so there Marinette is, in search of a husband. Her crush, Adrien, is also in search of a wife. One question rises: can they find love together?•The characters are NOT mine! They belong to their creator, Thomas Astruc!•Credit to Ceejls on tumblr for the cover background pic•
8 185

