《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 14. Ra ngoài
Advertisement
Sinh con cho ta, câu nói này giống như một tiếng sấm rền nổ tung bên tai Thập Nhất, cả người nàng hoang mang, ngây ngốc nhìn Vệ Kiều, còn chưa kịp ngẫm nghĩ xem nàng làm sao có thể sinh con cho Vệ Kiều, liền theo bản năng mà từ chối: "Tam tiểu thư, ta..."
"Ngươi không cần phải gấp gáp trả lời ta." Vệ Kiều lạnh nhạt nói: "Ngươi có thời gian ba tháng để cân nhắc, không cần lãng phí. Nếu như ta là ngươi, ta sẽ hảo hảo suy nghĩ."
Lời nói Thập Nhất chưa nói xong liền lại nuốt trở về trong cổ họng.
Nói chuyện xong hai người lên xe, khi về đến Vệ gia Bùi Thiên từ ghế phụ cầm lấy một bộ di động đưa cho Vệ Kiều, giải thích: "Tam tiểu thư, bộ di động này là có công năng đơn giản nhất."
Vệ Kiều cầm lấy điện thoại, mở hộp ra, dưới ánh nhìn của Thập Nhất, nàng nhập một dãy số vào điện thoại, sau đó, lưu lại danh tính.
"Này là số của ta, có việc gì ngươi có thể trực tiếp gọi cho ta." Vệ Kiều nói xong đưa điện thoại cho Thập Nhất.
Thập Nhất nhìn di động, lại nhìn Vệ Kiều, cắn cắn môi rồi nhận lấy.
Khi kai người tiến vào Vệ gia Trương mụ liền tiến đến chào đón, Vệ Kiều rất hiếm khi trở về muộn như vậy, hôm nay lại là dẫn theo Thập Nhất đi ra ngoài, Trương mụ ngay lập tức cho rằng là 'Công lao' của Thập Nhất, khiến cho ánh mắt nhìn nàng càng thêm có vài phần không thích.
Thập Nhất nhưng còn đang suy nghĩ về giao dịch mà Vệ Kiều nói đến, không có nhận ra vẻ mặt của Trương mụ biến hóa.
Sau khi hai người tiến vào phòng khách Trương mụ hỏi: "Tam tiểu thư, ăm cơm tối chưa?"
Vệ Kiều mở miệng: "Ăn rồi, ta lên lầu nghỉ ngơi trước."
Nàng nói xong cũng không quay đầu lại mà đi lên lầu, Thập Nhất ở phía sau nắm điện thoại, nhìn sống lưng thẳng tắp của Vệ Kiều chìm vào trầm mặc, Trương mụ nghiêng đầu liền nhìn thấy trên tay nàng cầm điện thoại, còn bỏ điện thoại vào túi, nhìn qua chính là mới mua, bà trầm mặt, không cao hứng mà đi vào nhà bếp.
Mấy cái hạ nhân trong phòng bếp đang nhìn Thập Nhất đứng ngoài cửa, nói thầm: "Tam tiểu thư mua cho nàng di động sao?"
"Không phải là đi trộm chứ?"
"Đêm nay Tam tiểu thư về thật trễ, khẳng định là đi xử lý sự tình."
"Không chừng chính là trộm đấy."
Trong lòng Trương mụ vốn đã buồn bực, nghe các nàng nói linh tinh lại càng phát cáu, quát lớn: "Được rồi, không có chuyện gì liền đi về nghỉ, luôn lắm mồm như vậy cũng không sợ Tam tiểu thư nghe được."
Nghe bà nhắc tới Tam tiểu thư, những người này hai mặt nhìn nhau, lập tức giống như chim muông mà tản ra.
Nhà bếp lại khôi phục sự yên tĩnh, Trương mụ nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, Thập Nhất đã rời đi.
Thập Nhất trở về phòng, ngồi ở trước gương, vết thương cũ trên trán còn chưa khỏi hẳn, buổi tối lại thêm tổn thương mới, ngón tay của nàng đặt trên trán, nghĩ đến lời Vệ Kiều nói, nếu như không đồng ý, nàng hiện tại bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi Vệ gia, nếu như đồng ý, nàng liền phải sinh con cho Vệ Kiều.
Advertisement
Nàng từ chưa từng phải lựa chọn như vậy, trước đây đều là tâm tâm niệm niệm muốn tìm được một chủ nhà thật tốt, cuộc đời của nàng trước khi chưa gặp Vệ Kiều, chỉ có một mục tiêu, chính là an ổn sống sót, không có bất kỳ sự quấy rầy nào.
Vì vậy lời nói kia của Vệ Kiều, lại như một cây búa, nhẹ nhàng gõ phá thế giới đóng kín của nàng, làm cho nàng có những sự lựa chọn khác biệt, cũng như nhìn thấy một thế giới khác biệt.
Lúc trước trong mắt nàng chỉ có trắng đen, nhưng hiện tại lại đột nhiên có sắc thái, dù cho, này cũng không phải là nàng yêu thích màu sắc.
Thập Nhất nhìn người trong gương đang cắn cắn môi, xoay người đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, khi đi ra liền nhìn thấy trên bàn đặt một ly sữa, hẳn là Trương mụ chuẩn bị, nàng nhìn chằm chằm ly sữa sau đó ngửa đầu uống xuống, vẫn là mang theo hương sữa mùi vị ngọt ngào, là hương vị trước khi đến Vệ gia nàng chưa bao giờ hưởng qua, Thập Nhất đặt cái lt xuống nằm lên giường, trăn trở suy nghĩ.
Trong một không gian cách đó hai gian phòng, Vệ Kiều nhận được điện thoại của Tô Tử Ngạn: "Hiện tại thân thể thế nào?"
Vệ Kiều đứng trước cửa sổ, ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, đập lên tấm kính phát ra tiếng vang chói tai, vẻ mặt của nàng nhạt nhẽo đáp: "Vẫn ổn."
Tô Tử Ngạn nhịn không được vẫn là hỏi: "Ngươi định xử lý Thập Nhất như thế nào?"
Dựa theo sự hiểu biết của hắn đối với Vệ Kiều, sẽ không đến nỗi xuống tay ác độc, thế nhưng cũng chắc chắn sẽ không để Thập Nhất có thể mở miệng, nghĩ đến dáng dấp xinh xắn của đứa nhỏ kia, Tô Tử Ngạn đột nhiên liền sinh lòng thương cảm, lúc này mới gọi điện đến hỏi dò.
Âm thanh Vệ Kiều vẫn rất bình tĩnh: "Tử Ngạn, ngươi quan tâm quá nhiều rồi."
Đầu điện thoại bên kia im lặng ngột ngạt, truyền đến là thanh âm ủy khuất của Tô Tử Ngạn: "Ta này không phải là quan tâm ngươi sao?"
Vệ Kiều cười khẽ: "Ngươi là quan tâm đứa nhỏ kia đi. Yên tâm, ta sẽ không miễn cưỡng nàng."
Đầu điện thoại bên kia không lại lên tiếng nữa, Vệ Kiều cúp máy, đứng trước cửa sổ nàng nghĩ đến lời Tô Tử Ngạn nói về Thập Nhất, trước mắt nàng hiện lên dáng vẻ nàng nhìn thấy ở văn phòng, cả người co lại rúc vào một chỗ, gầy yếu đến khiến cho nàng có thể rõ ràng nhìn thấy gân cốt nhô ra trên mu bàn tay, vùi đầu giữa hai chân, nhẹ nhàng run rẩy.
Thâp Nhất nhìn qua là nhỏ yếu lại bất lực như vậy, giống như là động vật bị vứt bỏ, núp ở trong góc tường, một mình liếm láp thương tích, nhịn xuống không dám phát sinh một tia tiếng vang.
Liên tưởng đến những cảnh ngộ mà Thâp Nhất có thể gặp phải, Vệ Kiều mở mắt ra, nàng nghĩ nghĩ vẫn là đứng dậy, gởi một tin nhắn đến dãy số vừa mới lưu lại: Suy nghĩ thật kỹ, không cần phải gấp gáp trả lời.
Loại sự tình khác thường này là nàng lần đầu làm ra, sau khi nhắn tin xong Vệ Kiều liền cau mày, nàng lúc nào lại trở nên giống Tô Tử Ngạn như vậy, dong dài?
Advertisement
Tin nhắn đi một lúc lâu đều không có bất kỳ hồi âm nào, nàng nghĩ lúc này Thập Nhất đã ngủ, khi vừa nhắm mắt nghỉ ngơi thì di động vang lên, nàng lấy tới nhìn: Cảm ơn ngài, Tam tiểu thư, ta sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Thập Nhất nhắn tin xong liền ôm điện thoại, khi chuông điện thoại vang lên thì nàng còn hoảng thần vài giây, mãi đến khi di động trên tủ đầu giường phát ra tia sáng nàng mới phản ứng lại được.
Di động nàng cũng không tính là quen thuộc, thật sự mà nói, nàng chỉ thấy người khác sử dụng, bản thân chưa từng tiếp xúc qua, vì vậy sau khi nhìn đến tin nhắn Vệ Kiều nàng cân nhắc một hồi lâu mới tìm được cách để trả lời tin nhắn, lại từ từ đánh chữ, sai rất nhiều lần mới thành một câu hoàn chỉnh mà gửi đi, lần đầu tiên nhắn tin, tâm tình thấp thỏm lại mới mẻ, không nhịn được liền cầm di động lăn qua lộn lại nhìn qua vài lần, thế nhưng trống trơn, không có hồi âm.
Nàng nghe được lời Bùi Thiên nói, nói điện thoại này là có công năng đơn giản nhất, nhưng đối với nàng mà nói, vẫn là cảm thấy phức tạp, vì vậy sau khi Vệ Kiều không có trả lời tin nhắn, nàng một mình tìm hiểu tới hơn một canh giờ mới đi ngủ.
Ban đêm Thập Nhất làm mộng, trong mộng nàng sinh con cho Vệ Kiều, hình dạng rất giống Vệ Kiều, thế nhưng hài tử rất thích cười, sẽ quấn quít lấy nàng ôm nàng muốn hôn, Vệ Kiều an vị trên sofa nhìn các nàng nháo loạn, gương mặt sủng nịch mỉm cười.
Thập Nhất giật mình tỉnh lại!
Nàng lau mồ hôi mà ngồi dậy, ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã tùy ý chiếu vào phòng, tối hôm qua không biết có phải là ở công ty quá mệt mỏi hay không, nàng ngủ quên, Thập Nhất nhìn đồng hồ, đã sắp chín giờ.
Thời gian này, Vệ Kiều hẳn là đã đi làm.
Thập Nhất nghĩ tới danh tự này liền nghĩ đến giấc mộng vừa rồi, cắn cắn môi bước xuống giường, gấp chăn dọn giường chỉnh tề sau đó đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, khi xuống lầu Trương mụ đang phân phó người khác quét tước vệ sinh, nhìn thấy Thập Nhất đi xuống mà gọi: "Tiểu thư."
"Điểm tâm đã chuẩn bị xong."
Là Vệ Kiều tự mình phân phó, dù cho trong lòng Trương mụ không thoải mái cũng không thể không nghe theo, Thập Nhất ngồi trên bàn cơm, ăn một chén cháo ăn một cái trứng gà, bên cạnh còn đặt một ly sữa, Trương mụ nói: "Tam tiểu thư phân phó ngài nhất định phải uống sữa."
Thập Nhất không có từ chối, nàng uống xong sữa liềng ngẩng đầu nhìn Trương mụ: "Ta có thể đi ra ngoài một chút không?"
Trương mụ vốn là muốn lạnh mặt đáp lại nàng, nhưng chống lại đôi mắt trong trẻo của nàng, lại kiềm nén: "Tiểu thư muốn làm cái gì cũng có thể."
Được chấp thuận trên mặt Thập Nhất mang theo ý cười mơ hồ: "Cảm ơn."
Trương mụ bị nghẹn lại, không có đáp lại nàng.
Thập Nhất ra khỏi phòng khách, đứng trong vườn hoa, biệt thự của Vệ Kiều mang kiểu dáng cổ xưa, bốn phía biệt thự có vườn hoa rất lớn, đi qua hai vườn hoa là cửa chính, có vài bảo an mặc đồng phục đang đi lại trước cửa, Thập Nhất chậm rãi đi tới cửa, nhịp tim tăng nhanh rất nhiều, lòng bàn tay thấm ra mồ hôi mỏng manh, nàng nhắm mắt đi tới cửa, còn chưa nói, cửa lớn trước mặt đã chậm rãi mở ra, Thập Nhất nhìn chằm chằm cảnh sắc bên ngoài, Vệ Kiều không có lừa nàng, nàng thật sự là bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi Vệ gia.
Lần đầu tiên quang minh chính đại từ trong nhà đi ra, Thập Nhất lại rất mờ mịt, bởi vì nàng không có nơi để đi, từ khi nàng bắt đầu có ký ức, liền vẫn theo bà bà, một tấc cũng không rời, sau đó bà bà dùng tất cả tiền tích trữ cho nàng đi học, khi đó nàng đã qua tuổi đến trường, bị sắp xếp cùng những hài tử nhỏ hơn nàng hai ba tuổi, có chút lúng túng, này tạo nên tính cách nàng có chút tự bế, đặc biệt là dưới ánh mắt dị dạng của những đồng học kia, nàng càng cảm thấy lúng túng, nhưng này cũng không hề gây trở ngại chuyện nàng muốn học tập.
Bà bà nói, muốn có lối thoát, trước tiên phải học tập, cho nên nàng nắm chặt tất cả cơ hội, liều mạng học tập, nhưng tiệc vui chóng tàn, vừa tốt nghiệp tiểu học không bao lâu, bà bà liền mất, sau đó nàng lại trôi dạt qua đủ loại gia đình.
Thập Nhất có chút mờ mịt bước đi trên con đường phụ cận biệt thự, nhìn mọi người bốn phía hoặc là bận rộn vội vã đến vội vàng đi, hoặc là tình nhân ngọt ngào kéo lấy cánh tay cùng một chỗ cười đùa thoả thích, đáy mắt nàng mờ mịt lại càng sâu thêm vài phần, không biết đi bao lâu, nàng có chút uể oải mà ngồi xuống bậc thang bên lề đường, đầu gối xong lên, phía quanh nhìn bốn, từng tia nắng mặt trời xuyên qua khe hở của những tán lá ở phía sau chiếu lên người nàng, giống như sưởi ấm.
"Ô —— gâu!" Một tiếng chó sủa khiến cho Thập Nhất nhìn lại phía sau, nhìn thấy vài đứa trẻ cầm tảng đá trên tay, vừa vặn ném về phía chú chó có màu lông bẩn thỉu, một đứa trẻ trong đó lớn tiếng nói: "Nhanh! Ta đã xích nó lại rồi! Các ngươi cứ việc ném đi!"
Câu nói này khiến cho những đứa trẻ khác càng thêm hưng phấn, Thập Nhất đứng ở phía sau bọn chúng, nghe tiếng chó thấp giọng rít gào trong phút chốc liền nghĩ đến bản thân, bây giờ nàng cũng giống như chú chó lạc đường này, khác nhau ở chỗ nào?
Tựa hồ không có gì khác nhau cả.
Thập Nhất nghĩ đến đây liền gọi: "Các ngươi đang làm gì?"
Không ngờ sẽ có người đáp lại mình, đám trẻ con vừa rồi còn đang trong trạng thái hưng phấn, lập tức quay đầu nhìn Thập Nhất, mặc đồng phục cao cấp, khuôn mặt nhỏ kiều kiều tiếu tiếu, xem ra dường như là tiểu thư nhà có tiền, biệt thự xung quanh đây đều là người có danh vọng ở Giang thành, những đứa trẻ này nhìn nhau, cười hì hì hai tiếng đáp lại Thập Nhất sau đó liền tản ra, Thập Nhất vừa nói hết câu liền xiết chặt ống quần, trái tim nhảy loạn, nàng vẫn là lần đầu tiên 'Quản việc không đâu', cho rằng muốn cùng những đứa trẻ kia tranh chấp một phen, không nghĩ tới bọn chúng lại lập tức giải tán.
Không còn những đứa trẻ kia, Thập Nhất mới đi tới bên cạnh chú chó lạc đường, muốn thử mở dây thừng trên chổ ra giúp nó, nhưng chú chó vẫn là dùng ánh mắt cừu thị mà nhìn nàng, tựa hồ còn xem nàng như là cùng nhóm với đám trẻ con kia, Thập Nhất trấn an nói: "Ta không có ác ý, ngươi không cần lo lắng."
Nói xong bản thân nàng đều cảm thấy buồn cười, nàng là đang giải thích cùng một chú chó?
Thế nhưng nàng hiện tại, ngoại trừ nói chuyện cùng chú chó này, tựa hồ, cũng không ai có thể nghe nàng nói chuyện, Thập Nhất thấy chú chó vẫn là gầm gừ, nhe răng trợn mắt, nàng nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, nhìn thấy có một siêu thị nhỏ, nàng bước nhanh đi vào, dùng chút tiền mua hai miếng bánh mì sau đó liền quay lại, chú chó vốn là nằm trên mặt đất, nhìn thấy nàng trở về lập tức lại đứng lên, hướng nàng sủa hai tiếng, Thập Nhất không chút e ngại nào, trái lại đứng ở một vị trí thích hợp, đem bánh mì xé nhỏ từng chút từng chút ném cho nó, ban đầu chú chó không ăn, nhưng lại không chịu nổi ánh mắt ôn nhu cùng giọng điệu nhẹ nhàng của nàng, sau khi xé miếng bánh thứ hai, chú chó lạc đường rốt cục lè lưỡi liếm liếm bánh mì, trên mặt Thập Nhất lộ ra nụ cười ung dung.
Ăn xong hai miếng bánh mỳ, chú chó lạc đường không còn quá bài xích nàng, Thập Nhất đi tới bên cạnh nó, chú chó ngẩng đầu dùng đầu lưỡi liếm lấy mu bàn tay nàng, đầu lưỡi mang theo gai lưỡi không khách khí mà liếm qua mu bàn tay nàng, nhưng Thập Nhất là cảm thấy rất hài lòng, nàng nhìn chú chó, đáy mắt có chút ý cười.
Lúc gần đi Thập Nhất đem chú chó lạc đường đổi sang một nơi khác, chuyển đến phụ cận biệt thự của Vệ Kiều, con đường nhỏ này là nàng vừa phát hiện, không biết người đi qua lại có nhiều hay không, nàng đem chú chó chuyển đến dưới một gốc cây, độ dài dây thừng vừa vặn không tới đường nhỏ, nếu như có người đi qua, cũng sẽ không có nguy cơ bị cắn, sau khi Thập Nhất cột xong liền xoa xoa đầu chú chó, chú chó lạc đường một canh giờ trước còn đối với nàng giương nanh múa vuốt lúc này đã thuận theo không ít, để mặc nàng gãi đầu, còn thỉnh thoảng lè lưỡi liếm tay nàng.
Chú chó lạc đường thuộc loại chó cỡ lón, đứng lên có lẽ cũng cao gần bằng Thập Nhất, trên người bẩn thỉu, đã không thể thấy được là màu lông gì, Thập Nhất không có ghét bỏ chút nào, nàng dựa vào gốc cây, chú chó liền ngồi xổm ở bên cạnh nàng, Thập Nhất dùng miếng bánh mì thứ ba vừa mói mua đút cho nó, lại nói chuyện cùng nó, tựa hồ là hiếm khi tìm được một đối tượng có thể nói chuyện, Thập Nhất đem hết thảy buồn phiền của mình đều nói hết ra, cuối cùng hỏi: "Ngươi nói ta nên làm như thế nào? Ta nên đáp ứng Tam tiểu thư sao?"
Chú chó nghiêng đầu nhìn chăm chú nàng hồi lâu, đôi mắt ướt nhẹp, há miệng phát ra âm thanh: "Gâu!"
Lần thứ hai Thập Nhất bị nó chọc cười.
Advertisement
- In Serial23 Chapters
Accidental Merlin
Hello, my name is Emris smith. I was a not so normal medical tech working in a university hospital in england. I was sent on a 3 day conference course in Leicester and I got transported back in time to the 6th century England, except magic was real. This is story of how I became legend. How I became Merlin. Also the origins of the word queen in the cross-dressing sense. But ignore that bit, i never actually wore womens clothes P.S. First story, be kind. also this is not final edit, there will be some mistakes. i appologise in advance P.P.S If you want to volunteer to edit the chaps feel free to post me a message in the comments release schedule is looking like one or two chaps a week 3000wrds per.
8 197 - In Serial6 Chapters
The Gods' Game (An epic fantasy LitRPG)
The start of an epic LITRPG fantasy adventure...Of a game played between gods where the playing field is the world itself and the pieces, living beings. A young man is caught unwittingly between, in a strange world, without allies or help, and must battle for survival using his wits and magic alone.Pawn or Player...his fate is his to decide...which will he prove to be?Accidentally summoned from Earth to the world of Myelad, Kyran becomes embroiled in an eons-old war between the gods. Earning their ire, he is sentenced to die. To escape the gods’ trap, Kyran must become a player in their game that even the gods would learn to fear...For those who enjoy epic tales of fantasy, this is a coming-of-age story of Kyran Seversan, a young man from Earth, stranded in another world where magic not only exists, but is part of an elaborate game between immortals.Enter the world of Myelad and join Kyran on his epic journey! Book 1 - 5 of the Gods' Game have already been released on amazon. You can grab them here! Or you can wait to read the story on Royal Road as I release chapters of Crota, Book 1 of the Gods' Game over the next few weeks. Hi, I am Rohan Vider and the author of the Dragon Mage Saga and the Gods' Game, both of which have been previously published on Amazon. If you want to support my writing, you can find the Gods' Game here! or followe me on Patreon. I hope you enjoy the story. Happy reading! Release Schedule Book 1: Two per day going forward.
8 112 - In Serial14 Chapters
Superheroes in the Modern Age of Gods and Heroes
In a world born in the far future of our own world, heroes of ancient legend were more than just myth, with heroes, demigods and those mortals beloved by the gods, rising to fight evil and villainy in all its forms, throughout history and into the present. New heroes walk in a more technologically advanced world, the ancient blood of the gods still running in their veins, but a new age is about to dawn upon this world of gods and heroes. A new age of conflict and grand epic sagas, as hundreds of thousands, millions even, of new heroes and villains, the strange offspring of the gods and mortals of another world, arrive to fight for their own interests and goals. The gods, forewarned by prophecy and hinted at by the wisest and strangest of the gods, Nexus, Guardian of Space and Lord of Secrets, acted to put plans in place to ensure the continued stability of their world, even as they prepared themselves for the inevitable changes to come. However, our story starts with a young woman and how she will find her place in the coming new age of strange heroes from another world who call themselves - Superheroes. - Author's Note: The picture for the novel's cover isn't mine, I do not own it in anyway, if the artist wants me to take it down, please let me know.
8 173 - In Serial21 Chapters
200X300
Welcome to the world of Fantasiaia, a world full of magic, epic monsters, heroic battles and more! It's the new, cutting edge VRMMORPG world what everyone has dreamed about! And now welcome Markus Fickus, your average young man in our average and boring world! He was just an ordinary man, until one day, something changed his whole life. As he ate his breakfast on that fateful morning, little did he know that he would choke on his coffee and die—just to be reincarnated in the world of Fantasiaia! "Wait, what?" Mark said, looking up from his bowl of cereal. He didn't follow the script properly, and forgot to prepare his coffee. "I thought Fantasiaia was a VRMMO," Mark muttered as he made his way to his coffee machine. "How can someone reincarnate into a game?" Of course, what Mark didn't know was that logic and reason didn't matter. It was magic! Besides, everyone loves virtual reality stories and reincarnation novels. So why not have both? Mark shook his head sadly, but prepared his coffee in silence. When he finished, he looked up at the sky—and saw only the dull white ceiling of his apartment. He felt utterly cheated that the last thing he would see in this world was the peeling paint on the wall. "They are not paying me enough for this," Mark grumbled, then drank up his coffee. And then he died. PS: I found the cover picture on THE INTERNET. By no means will I tell you the artist's name or give any credit to them, but I let you know that the image is not mine. Naturally, if the original artist asks me personally, I will remove the picture. PS PS: New chapters come out every day! At least, until I run out of pre-written chapters. Each chapter will be between 500 and 200000 words long. (Probably closer to 500 than 200000, though.) PS PS PS: Some authors try to find an appropriate cover image for their novel's title. I found an appropriate title for the cover image! PS PS PS PS: Let the fun begin!
8 115 - In Serial35 Chapters
I Am The GUIDE
Reece is a young boy who has everything. He would be your typical spoiled brat, but with severe laziness and is very coward. However, on one unfortunate night, he was kidnapped that unfortunately leads to his death. Believing he was dead, he unexpectedly woke up in the abyss and met a long white-haired man watching him from afar. Reece confirmed he was dead at that moment and he was prepared to accept reality. However, an unexpected question was thrown to the young Reece. “Do you want to go on an adventure? You will become a guide and will travel to multiple dimensions and guide those who have potential to the right path.” The word 'travel' triggered Reece's anxiety. He does not even know how to clothe himself. Now he, as a spirit, will have to travel and become a tour guide? “I’d rather rest in peace!” For someone who idles his whole life, traveling is their greatest anxiety. Will Reece be able to perform his duty as THE GUIDE? *** PS: This was first uploaded in Webnovel.com under the same username. Credits to the owner of the photo used in the cover: "Pink flower" by @Doug88888 is licensed under CC BY-NC-SA 2.0
8 127 - In Serial15 Chapters
ARCANE
I was just a normal office worker but suddenly because of some 'ARCANE' my life changed. I worked in my office but now I am fighting monsters, supernatural beings. How did this happen? It's as if my life became ARCANE
8 205

