《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 5. Trang điểm
Advertisement
Thập Nhất bởi vì lời nói của Vệ Kiều mà bất động nửa ngày, nàng đoán được đi tới nơi này, tình cảnh của bản thân khẳng định không giống với những chủ nhà trước đây, chỉ cần được làm người giúp việc mà thôi, thế nhưng nàng không nghĩ tới, sự tình so với trong suy nghĩ của nàng càng thêm nghiêm trọng.
Vệ Kiều ngồi trên sofa, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ của Thập Nhất đang xoắn xuýt, đôi mắt trong trẻo kia tràn đầy kinh ngạc, gương mặt tái nhợt, môi nhẹ run, là dáng vẻ chấn kinh quá độ.
Rốt cuộc chỉ là một đứa nhỏ, khi vô cùng sợ hãi cũng không hiểu làm sao để che giấu tâm tình, hoàn toàn không có linh cơ như khi gặp tại Vương gia, nàng bây giờ, có chút quá thành thực. Hoảng loạn, lo âu và căng thẳng toàn bộ đề biểu hiện ở trên mặt, mặc quần áo thể thao rộng rãi, thân thể vốn là gầy yếu, dưới sự phụ trợ của vẻ mặt xám trắng, càng hiện ra đơn bạc, người vô lương tâm như bản thân nhìn qua đều có hai phần không đành lòng, cũng khó trách Tô Tử Ngạn sẽ vì nàng mà gọi điện chất vấn mình.
Bên ngoài ánh mặt trời tùy ý chiếu rọi, chiếu vào trong phòng khách rộng lớn, Vệ Kiều ngồi trên sofa, một thân tiểu tây trang màu lam nhạt, thân hình thẳng tắp, tóc dài màu nâu hơi cuộn sóng xõa tung ở phía sau cùng trước ngực, ngũ quan thâm thúy, tinh xảo rõ ràng, đầu mày lạnh lẽo, lộ ra không có tình người, nàng nhàn nhạt liếc mắt nhìn Thập Nhất, ánh mặt trời chiếu trên gương mặt nàng, da trắng môi đỏ, trên vành tai mang theo hoa tai dài, hoa tai bởi vì động tác nghiêng đầu của nàng mà nhẹ nhàng lay động, va vào xương quai xanh xinh đẹp, phản xạ ra hàn quang lạnh lẽo.
Thập Nhất đứng bên bàn trà, lơ đãng chống lại đôi mắt lãnh lệ kia, vạn phần căng thẳng, nàng chỉ cảm thấy không khí bốn phía đều đọng lại, khi hô hấp trái tim liền phát đau, nàng cắn góc môi, vết thương hôm qua vừa mới se mặt nay lại bị cắn vỡ, mùi máu tanh xông vào trong cổ họng, nàng ho nhẹ hai tiếng, trên gương mặt tái nhợt không có thêm chút huyết sắc nào, một đôi mắt kinh hoảng lại mang theo khẩn cầu.
"Tam tiểu thư." Phòng khách trống vắng, âm thanh nhược nhược của nàng bay tới trong tai Vệ Kiều "Có thể không cần lấy đi đôi mắt của ta hay không?"
Vệ Kiều nghe vậy khẽ cười một tiếng, khóe môi vung lên một độ cong vừa vặn, đuôi lông mày tản ra sự hờ hững, ý cười càng tăng, ngũ quan lạnh lùng thoáng chốc liền trở nên minh diễm, nàng nhàn nhạt mở miệng: "Ta lúc nào nói sẽ lấy đi đôi mắt của ngươi?"
Vẻ mặt Thập Nhất kinh ngạc, ngây ngốc mà nhìn Vệ Kiều, bốn mắt nhìn nhau, Thập Nhất nuốt nước miếng, nuốt xuống mùi máu tanh tràn đầy trong miệng: "Vậy ngài..."
"Ta muốn thứ khác." Vệ Kiều đứng lên, trên mặt thu lại ý cười, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo: "Biết uống rượu không?"
Thập Nhất không biết đề tài tại sao liền chuyển hướng, nàng đáp: "Biết một chút."
Vệ Kiều đi lướt qua người nàng: "Buổi chiều nghỉ ngơi thật tốt, buổi tối theo ta đi ra ngoài một chuyến."
Advertisement
Hương vị mát lạnh lướt qua chóp mũi Thập Nhất, nàng mờ mịt mà gật đầu: "Hảo."
Vệ Kiều dùng bữa trưa xong liền được Bùi Thiên đưa đi công ty, trước khi đi Thập Nhất còn nghe được cái gì mà Vương gia cùng Thẩm gia, nàng chỉ yên lặng cúi đầu, ngồi trong phòng khách một lúc, bên cạnh người giúp việc lui lui tới tới, đều dùng ánh mắt hiếu kỳ mà đánh giá nàng, Trương mụ vừa đi vào nhà bếp liền nghe được tiếng tán gẫu.
"Ngươi nói nàng có thể trộm đồ vật của Tam tiểu thư hay không?"
"Làm sao có thể? Cho nàng mười lá gan, nàng cũng không dám!"
"Thế nhưng khó nói a, bên cạnh có kẻ trộm, ta liền cảm thấy không an tâm a."
"Ta cũng vậy."
"Đợi lát nữa liền cẩn thân trông chừng cửa phòng của Tam tiểu thư a."
Trương mụ đi vào bếp, thả đồ vật trên tay xuống, hỏi: "Các ngươi nói vị tiểu thư kia trộm đồ vật, thật không?"
Nữ hài nhặt rau thấy Trương mụ không tin liền lôi kéo cánh tay của người đứng bên cạnh: "Trương mụ ngươi còn không tin a, Ngô tỷ cũng nói, thân thích của Ngô tỷ chính là người trông cửa ở Vương gia, ngày hôm qua chính tai nghe được Vương phu nhân nói chuyện bị trộm đồ, còn đánh người, ngày hôm qua nàng như vậy, ngươi cũng không phải là không nhìn thấy."
Trương mụ nghe vậy lại từ một khe hở nơi phòng bếp nhìn ra phía ngoài, nhìn thấy Thập Nhất đang ngồi trên sofa, sống lưng ưỡn đến mức thẳng tắp, dáng vẻ quy củ.
Bà trầm mặc đi ra khỏi nhà bếp, nói với Thập Nhất: "Tiểu thư, ngài có muốn lên lầu nghỉ ngơi hay không?"
Thập Nhất vừa định nói không cần, lại nghĩ đến Vệ Kiều nói buổi chiều muốn dẫn nàng ra ngoài, nói nàng nghỉ ngơi thật tốt, nàng liền gật đầu: "Hảo."
Âm thanh nhược khí, vẻ mặt ngại ngùng, Trương mụ đi ở phía trước dẫn đường, khi hai người lên lầu Trương mụ hỏi: "Tiểu thư, trước kia ngài làm gì?"
Thập Nhất đi theo sau lưng bà, trả lời: "Người giúp việc."
Kỳ thực Trương mụ cũng nhìn ra vài phần manh mối, quần áo mà Thập Nhất mặc khi vừa đến, dáng vẻ bẩn thỉu, vỡ đầu chảy máu, còn muốn vào nhà bếp hỗ trợ, hoàn toàn không giống như các loại đại tiểu thư, nhưng Trương mụ cũng thật sự không nghĩ tới, Tam tiểu thư lại mang một người giúp việc về nhà, hơn nữa, còn có thể là một tên trộm.
Nghĩ đến trong phòng Tam tiểu thư có thể bày ra nhiều tài liệu cơ mật của công ty, ánh mắt Trương mụ thâm trầm, bà dẫn Thập Nhất đi tới cửa phòng cho khách, mỉm cười nói: "Tiểu thư, ngài vào nghỉ ngơi đi. Có gì cần dặn dò, ngài trực tiếp gọi ta."
Thập Nhất cúi đầu: "Cảm ơn Trương mụ."
Trương mụ nhìn Thập Nhất ngoài mặt ngoan ngoãn lại hiểu chuyện liền cau mày, khóe môi động nhiều lần, tựa hồ muốn hỏi, cuối cùng chỉ nói: "Có muốn ta đi vào giúp ngươi thu dọn hay không?"
Thập Nhất đã mở cửa, từ cạnh cửa nhìn qua, tất cả bày trí cùng hôm qua cũng không có khác biệt, ngay cả chăn cũng đều được xếp ngay ngắn chỉnh tề, vật trên bàn cũng là chỉnh tề, cũng không có ngổn ngang, Thập Nhất lắc đầu: "Không cần."
Advertisement
Trương mụ thấy thế cũng không thể làm gì khác hơn liền nói: "Vậy ngài vào nghỉ ngơi đi."
Thập Nhất cụp mắt đi vào trong phòng, cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, nàng ngồi bên giường, trên tay mang theo túi thuốc cầm về từ bệnh viện, bên trong là các loại thuốc uống cùng thuốc mỡ, còn có băng gạc sạch sẽ, sau khi nàng xem qua vài lần liền mang theo túi thuốc ngồi ở trước bàn trang điểm, người trong gương mặc quần áo thể thao không vừa vặn, sắc mặt tái nhợt, con ngươi đen như mực, có lẽ là bờ môi bị cắn lâu, khóe môi có dấu răng nhè nhẹ, nàng đưa tay ấn lên mí mắt lại nghĩ đến câu nói kia của Vệ Kiều.
Lúc đó, nàng thật sự cho rằng Vệ Kiều là muốn đôi mắt của nàng.
Thập Nhất cúi đầu đem thuốc mỡ trong túi lấy ra, nàng đọc sách không nhiều, thế nhưng những chữ thông thường vẫn là nhận thức, Tô Tử Ngạn tựa hồ sợ nàng đọc không hiểu, mỗi chữ đều viết rất cẩn thận, rất rõ ràng, trong lòng nàng ấm áp, mở thuốc mỡ ra bôi lên mặt.
Sau khi tất cả thu thập thỏa đáng nàng mới nằm xuống giường, trên giường mềm mại, drap trải giường mang theo mùi thơm ngát, gối mềm mại, quanh thân hết thảy đều là cảnh tượng nàng nằm mơ cũng đều không dám nghĩ tới, cảm giác không thật nồng đậm kéo tới, Thập Nhất thử nhắm mắt lại.
Rốt cuộc là do thể chất kém, hơn nữa tối hôm qua một đêm không có ngủ ngon giấc, Thập Nhất vốn chỉ là muốn chợp mắt một lát, nhưng không ngờ vừa ngủ liền thẳng tới trời tối, bên ngoài Trương mụ gõ cửa gọi: "Tiểu thư."
Bên trong phòng không có động tĩnh, âm thanh của Trương mụ hơi lớn hơn: "Tiểu thư."
Trong phút chốc Thập Nhất mở mắt ra, trong không gian ám sắc đôi mắt của nàng trong trẻo như sao sáng.
"Đến đây." Nàng đứng dậy xuống giường, mở cửa, Trương mụ vừa vặn mang theo một cái túi đứng ở trước cửa, Thập Nhất kinh ngạc: "Trương mụ?"
Trương mụ đem cái túi đưa cho nàng: "Tam tiểu thư nói ngươi thay, nàng ở dưới lầu chờ ngươi."
Thập Nhất theo bản năng mà nhìn xuống dưới, chỉ thấy có người ngồi trên sofa, phần lưng tinh tế hơn một nửa đã tựa vào sofa, Trương mụ thấy nàng không nhúc nhích liền lại thúc giục: "Mau vào đi thay đi." Nói xong bà lại bổ sung: "Những thứ này là mỹ phẩm."
Thập Nhất bị nhét vào trong tay những hộp mỹ phẩm, ánh mắt của nàng có chút mờ mịt, Trương mụ cũng không nói gì liền xoay người đi xuống lầu, Thập Nhất ở phía sau muốn gọi người nhưng lại xấu hổ, cuối cùng lại cúi đầu xuống ôm lấy y phục cùng mỹ phẩm đi vào phòng.
Dưới lầu, Bùi Thiên đứng bên cạnh sofa: "Tam tiểu thư, thật sự không cần ta đi cùng ngài sao?"
Vệ Kiều nhấp một ngụm trà, nhấc mắt, nàng đã thay đổi y phục dài càng hiện ra khí chất tao nhã, cử chỉ tự nhiên, nàng nói: "Không cần, ngươi hẹn Triệu bộ trưởng gặp mặt một lần đi."
Bùi Thiên mày kiếm cau lại: "Triệu bộ trưởng?"
Vệ Kiều gật đầu: "Thẩm gia đây là muốn chia sẻ một chén canh, ngươi trước tiên đi thăm dò phong thanh."
Bùi Thiên cân nhắc hai giây liền hiểu ý: "Hảo."
"Vậy ngài một mình..."
"Thập Nhất sẽ đi cùng ta." Vệ Kiều lạnh lùng cắt ngang hắn, lông mày Bùi Thiên không thể giãn ra trái lại càng thêm cau chặt: "Nhưng đứa nhỏ kia cái gì cũng không hiểu."
Vệ Kiều cười nhạt: "Biết uống rượu là được."
Bùi Thiên còn muốn khuyên can, nhưng nghĩ đến Vệ Kiều, có lẽ những người khác chỉ dám ba lạng chén chúc rượu, cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì, hắn gật đầu: "Ta dã hiểu."
Hai người vừa mới nói xong, nghe được trên lầu có động tĩnh, Bùi Thiên cùng Vệ Kiều ngẩng đầu nhìn qua, Thập Nhất mặc một thân váy màu vàng, tóc dài xõa tung, đầu cúi xuống rất thấp, thấy không rõ vẻ mặt, nàng hơi gầy, trên người không có bao nhiêu lạng thịt, Vệ Kiều đã chọn váy số nhỏ nhất nhưng vẫn là có chút lớn, cũng may có đai lưng thắt lại, xem ra vẫn xem như là vừa vặn.
Chính là tư thế bước đi này——
Thập Nhất lớn như vậy, chưa bao giờ mang giày cao gót, lại còn là gót nhọn, nàng đi bình đường cũng đã bất ổn, đừng nói là đi xuống lầu, đi một nấc thang, nàng liền muốn ôm lấy lan can bên cạnh ngừng lại vài giây, tư thái buồn cười lại chật vật.
Bùi Thiên đang mang vẻ mặt nghiêm túc thấy vậy cũng bật cười ra tiếng, Vệ Kiều lãnh đạm nhìn hắn, Bùi Thiên cúi đầu: "Cái kia Tam tiểu thư, ta đi trước."
Vệ Kiều trầm thấp ân một tiếng.
Thập Nhất còn đang nằm nhoài trên tay vịn vừa nghe hai người nói chuyện vừa nhìn Vệ Kiều, đối diện với ánh mắt của nàng, vẻ mặt dường như là không vui, Thập Nhất bị nàng nhẹ nhàng nhìn, thần kinh lại căng thẳng, theo bản năng mà đứng thẳng người, mới vừa đi xuống một bước, gót chân không có đứng vững, lần thứ hai nằm nhoài trên tay vịn.
Bốn phía có tiếng cười trộm, Thập Nhất xấu hổ, thật vất vả chật vật đi xuống cầu thang, một đôi giày cao gót màu đỏ liền đập vào mi mắt.
Da thịt trắng nõn, mắt cá chân khéo léo, chân nhỏ thon dài thẳng tắp, căng thẳng bóng loáng, không có một chút mỡ thừa, Thập Nhất cảm giác được, đây là đôi chân đẹp nhất mà nàng từng nhìn thất, ánh mắt của nàng không dám nhìn lên trên nữa, liền dừng lại trên hai đầu gối của Vệ Kiều, hai tay Vệ Kiều khoanh trước ngực đứng trước mặt nàng, môi đỏ hé mở: "Ngẩng đầu."
Âm thanh cùng ngày hôm qua là lạnh lùng như thế.
Hai tay Thập Nhất căng thẳng mà nắm lấy làn váy, chậm rãi ngẩng đầu, dung nhan tinh thuần, băng gạc trên đầu đã được thay đi, có thêm một băng cá nhân màu trắng, ẩn dưới mái tóc, nhìn không rõ ràng, tiếu nhan vẫn là có chút trắng, trên môi không có huyết sắc gì, vẻ mặt hoảng sợ, giống như kẻ trộm mặc y phục bị chủ nhân phát hiện, Vệ Kiều nhìn chằm chằm nàng vài giây sau đó lông mày liền cau lại: "Không biết trang điểm?"
Người đứng trước mặt nàng lắc đầu, Vệ Kiều gọi: "Trương mụ."
Trương mụ ân một tiếng liền đứng ra, nghe Vệ Kiều nói: "Đi đến phòng nàng đem mỹ phẩm lại đây."
"Hảo, Tam tiểu thư."
Trương mụ nhanh chân bước lên lầu, đi vào trong phòng cho khách, nhìn thấy trên bàn trang điểm có một hộp mỹ phẩm đã mở ra, thế nhưng vẫn đặt trong hộp, không có lấy ra, bà đem cái hộp đậy lại, cầm lấy liền chuẩn bị xoay người, đi tới cửa liền nghĩ đến cuộc nói chuyện lúc buổi trưa, mọi người nói Thập Nhất là kẻ trộm, bà cân nhắc hai giây liền lại quay lại bàn trang điểm, nhìn trên mặt bàn không có bất kỳ vật gì, mở ngăn kéo ra, cũng không có, vừa mới thở ra một hơi, ánh mắt liếc nhìn y phục được xếp gọn gàng ngay ngắn đặt ở trên giường.
Vài phút sau, Trương mụ cầm hộp mỹ phẩm đi xuống lầu, vẻ mặt ảm đạm.
Advertisement
- In Serial14 Chapters
Return Of The Martial God
An unrelenting flame burned across the lands eradicating life as it pleased. When the flame burned its brightest the embers that gave it life conspired to extinguish it. Wu Jilong, The Martial God, was betrayed by his own parents. At the age of 15 Wu Jilong was sealed in a formation designed to cripple his cultivation, pollute his meridians, and dilute his Qi. After 5,000 years Wu Jilong has returned to make the world beautiful once again. Through sheer martial power Wu Jilong shall destroy the heavens which make the world so ugly.
8 150 - In Serial32 Chapters
Genesis
This is a world where our greatest minds decided to fix the energy problem. It was called Project Zenith: a machine designed to draw energy from the stars and bring immeasurable power. However, on its opening day on new years, it was called by a very different name. Genesis as the machine malfunctioned and the energies were released across the planet. 1.5 billion people died that day but the remaining 45% of the population became...different. Some could shoot energy from their hands, lift buildings and others could turn water into wine. The creator of this cataclysmic event survived and decided that she would turn her greatest tragedy into triumph. She recruited 7 extraordinary individuals to become champions of the planet and bring humanity back from the brink. The world we know is over. All there's left is a world gone mad.
8 253 - In Serial20 Chapters
The Half Interesting Life of A Blood Angel.
Brought to you by 2 lazy idiots comes a story so whimsical that it literally took the authors a minute and a half to decide if they were gonna write it or not. Discover the wonders of sarcastic comments and run on sentence as a German and an American struggle to write a story with a bit of depth. Watch as the MC says retarded things because we couldn't think of anything for him to say. Actual description: A story about a guy who dies in a way so cliche its almost not cliche at all. Meets an arrogant god and is reincarnated as his angel. This story is somewhat of a comedy however it has a serious vibe to it. This story will have some blood and gore in it however Ima give it a 15+ because we don't know actually if we use u know what scenes.But hey anythings possible :)Arc 1:Minimal Effort Required- OngoingArc 2:Dammit Who Noscoped Grandma- What do you think
8 70 - In Serial12 Chapters
Multiversal Abrupt Explorer
In this story the true MC, Jed, works as a test dummy in his universe. In one of his experimentation and testing of the new gadgets, one of them being the portal prototype device being able to make a portal to any place, he decided that it would be a good idea to make a portal to space causing him and the prototypes to get sucked into outer space of no way getting pulled out. Suddenly a being that goes by of StoryMaker saves Jed since he wasn't suppose to die just yet, in doing so she breaks one of the rules she made. To compensate this, she made Jed able to adapt and travel to any universe he goes to and getting a companions as well. But as a result, before he visits one last time, the universe he once lived on will get everyone's memory and data erased related to him existing. Where will he go now, and what will he mess up in his travels?
8 208 - In Serial17 Chapters
True Love Kiss
What would happen if Ladybug didn't leave Cat Noir after the fight with Dark Cupid? What would happen if Cat Noir confessed his feelings anyway on the Valentine's Day? What would happen if he convinced Ladybug that the kiss was indeed the kiss of true love?
8 120 - In Serial21 Chapters
7 Mafia Fall For For A Innocent One
park yn an amzing girl who can do everything brillant brain with attractive beauty and charming personality lets see what kind of twists come in these innocent angels life and if u want to know more then start reading it
8 211

