《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 60
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh ngồi ở trước quầy hàng nghe Khâu Diệc Bạch giảng giải mười mấy phút, lúc này mới miễn cưỡng nhìn ra cái tượng đất kia chính là mình.
Quả thực trên người nàng có gì thì trên người tượng đất cũng có cái đó, tiểu vòng cổ, vòng tay nhỏ, bọc nhỏ đeo ở trên người.
Cẩn thận nhìn một chút, miễn cưỡng còn có thể nhìn ra mặt trên đeo cái mặt trang sức.
Chẳng qua là độ khó khăn quá cao, cho nên được Khâu Diệc Bạch xử lý đơn giản hóa, chỉ giữ lại một cái đầu tròn vo cùng hai đại lỗ tai.
Không giống A Cát, nhưng thật ra có điểm giống tiểu hài tử cột hai cái đuôi ngựa.
Làm Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười, còn cố ý dò hỏi Khâu Diệc Bạch một câu, muốn biết vì cái gì A Cát đều có mà nàng lại không có tóc.
"Có nha." Khâu Diệc Bạch theo tiếng lắc đầu, đem tượng đất lật lại ý bảo cho nàng xem, "Hinh Hinh ngươi xem."
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy vội vàng giương mắt nhìn, đối với cái ót của tượng đất quan sát một hồi lâu.
Cuối cùng mới phát hiện gần ở trên vai có vài sợi dựng dựng, vừa hỏi, nguyên lai đó chính là tóc.
Này cũng quá mịt mờ đi!
Thẩm Ninh Hinh im lặng, đang chuẩn bị nói chút gì đó, vừa nhấc đầu lên đột nhiên đối diện với đôi mắt tràn đầy chờ mong của Khâu Diệc Bạch.
Thậm chí còn nghe được nàng hỏi mình: "Lần này ta đã giải thích rõ ràng rồi, Hinh Hinh ngươi hảo hảo nhìn lại một cái xem, có phải có điểm giống hay không?"
Được đi, giống giống giống.
Vì lưu lại mặt mũi cho người này, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu.
Duỗi tay vỗ vỗ lên lưng của nàng, sủng nịch nói một câu: "Bạn gái của ta thật sự quá tuyệt vời."
"Chính ta cũng không nhất định có thể nặn ra giống được như vậy." Nàng nói.
Quả thực giống như bơm thêm sung khí, nháy mắt lại đem tự tin của Khâu Diệc Bạch bơm đến tràn đầy.
Sau đó liền gật gật đầu quan sát trái phải một trận, lại bắt đầu cầm lấy thuốc màu tô tô vẽ vẽ.
Lăn lộn một hồi lâu cuối cùng cũng làm xong, sau đó lại đặc biệt kiêu ngạo phát lên Weibo : Ta nặn Hinh Hinh! Đẹp đi, Hinh Hinh đều nói giống!【 A Cát tán thưởng.jpg】
Vui vẻ giống như tiểu hài tử, đáy mắt đều sáng lấp lánh.
Thực đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế theo bản năng gợi lên khóe miệng, nhìn Khâu Diệc Bạch hứng thú bừng bừng đùa nghịch tượng đất, sau một lúc lâu đột nhiên đứng lên.
Cả người ghé vào phía sau nàng, đầu để trên vài người nọ.
Nhìn giống như đang lặng lẽ nói lời thân mật, kỳ thật là nhẹ nhàng quay đầu hôn một cái ngọt ngào lên trên má nàng.
Hôn đến hai tai của Khâu Diệc Bạch đều đỏ.
Tượng đất cũng tạm thời thất sủng, đợi Thẩm Ninh Hinh vừa rời đi liền vội vàng đào di động ra.
Một lần nữa tìm được cái trạng thái kia, ở phía sau lại bổ sung thêm mấy chữ mới ——
Còn được một cái hôn hôn ngọt ngào.
Thật tốt, ta yêu Hinh Hinh QAQ.
Advertisement
Cuối cùng Thẩm Ninh Hinh vẫn đem cái tượng đất mất mũi kia về nhà, vẫn như cũ đặt ở trên tủ TV, chung với mấy thứ mà Khâu Diệc Bạch đã đưa cho mình.
Phóng tầm mắt nhìn cái gì cũng có, mỗi thứ mỗi vẻ hình thù kỳ quái.
Nhưng lại thực ấm áp, mỗi một thứ đều đại biểu cho một đoạn hồi ức giữa nàng và Khâu Diệc Bạch.
Từ nhận thức cho đến khi ở bên nhau, bất tri bất giác đã lâu như vậy nha.
Thẩm Ninh Hinh cười rộ lên, ngồi ở trên sô pha nhìn chằm chằm tủ TV một hồi lâu, sau đó dứt khoát nằm xuống, mở Weibo ra.
Ngày mai Khâu Diệc Bạch phải dậy sớm đi nhà xưởng, cho nên hôm nay không theo nàng trở về ngủ lại, Thẩm Ninh Hinh liền có đủ thời gian cùng tinh lực xem lại từng chuyện đã qua.
Dứt khoát liền bắt đầu xem từ điều thứ nhất trên Weibo.
Ban đầu Khâu Diệc Bạch không có vui vẻ như bây giờ, Weibo trên cơ bản chỉ dùng để khóc, liếc mắt nhìn một cái toàn bộ đều là biểu tình khóc chít chít.
Vì cái gì lại trở thành như vậy thương tâm cũng không dám nói.
Sau đó lại xem tiếp, theo thời gian trôi đi, người này cũng dần dần lớn mật một chút, dám ở trên Weibo chia sẻ sinh hoạt của chính mình.
Nhưng cơ bản đều là những chuyện không vui vẻ gì, bị người xa lánh, ra cửa té ngã, đồ vật yêu thích bị mất.
Thẩm Ninh Hinh đọc đọc, đều có thể tưởng tượng được biểu tình của Khâu Diệc Bạch lúc phát Weibo.
Hốc mắt khẳng định là đỏ rực, nước mắt đảo quanh khóe mắt, miệng dẩu mày nhăn, thật sự là quá đáng thương.
Nếu lúc ấy Thẩm Ninh Hinh đã nhận thức nàng, khẳng định sẽ lập tức đi về phía trước ôm nàng một cái.
Bất quá cũng may hiện tại cũng không tính là trễ.
Càng xem về sau, cuối cùng trên Weibo cũng không đề cập đến riêng bản thân người nọ nữa.
Mà nhiều thêm một người gọi là Thẩm Ninh Hinh nha.
Nội dung cũng không riêng gì khóc chít chít, mà có khi là mang thù, có khi là mắng nàng, có khi là lén lút khen ngợi.
Sau đó, ngay cả xưng hô cũng thay đổi.
Bạn gái ta, người ta thích, Hinh Hinh.
Thẩm Ninh Hinh nhìn thấy, đáy lòng liền nổi lên một trận ngọt ý.
Cuối cùng cũng thấy được cái trạng thái cuối cùng, ngón tay theo bản năng kéo xuống làm mới, sau đó liền phát hiện lại có thêm một trạng thái mới ——
Ngày đầu tiên.
Thẩm Ninh Hinh tức khắc cảm thấy có điểm mờ mịt.
Cái gì ngày đầu tiên nha?
Nàng dừng một chút, nhìn xuống phía dưới Weibo, cuối cùng tìm không thấy nguyên do, đành từ bỏ.
Cũng không cần đi sâu nghiên cứu.
Dù sao sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ biết.
Nghĩ như vậy, Thẩm Ninh Hinh thực mau thoát khỏi Weibo, tiến vào WeChat gửi câu ngủ ngon cho Khâu Diệc Bạch.
Lại suy nghĩ, không biết nhìn thấy từ chỗ nào nói là "Ngủ ngon là thích, ngủ ngon an là thích gấp đôi" sau đó vội vàng gỡ bỏ câu nói ngủ ngon vừa rồi, trịnh trọng đổi thành ngủ ngon an an an an......
Không đếm được, dù sao cũng là thật nhiều thật nhiều lần thích
Advertisement
Từ lần đó về sau, Khâu Diệc Bạch đột nhiên biến thành máy đếm, mỗi một ngày đều sẽ phát một cái "Ngày thứ xx".
Làm Thẩm Ninh Hinh thật sự tò mò, nhưng lại ngượng ngùng đi hỏi, mỗi ngày chỉ có thể lén lút để ý.
Thời gian cũng chậm rãi trôi về phía trước, dần dần tiến vào cuối tháng.
Gần đây mọi người đều rất bận.
Hộ khách trong tay Thẩm Ninh Hinh cũng càng ngày càng nhiều, đơn hàng so với người khác cũng không ít hơn bao nhiêu, thường thường phải lưu lại tăng ca.
Bất quá cũng không cảm thấy buồn khổ, như vậy còn có thể bồi bạn gái.
Dù sao Khâu Diệc Bạch so vời nàng vất vả hơn nhiều.
Cơ hồ mỗi ngày đều tăng ca, mỗi lần đều phải tới khuya mới có thể về nhà, Thẩm Ninh Hinh vốn dĩ muốn kiên trì lưu lại bồi nàng, lại bị người này lấy các loại lý do đuổi trở về.
Rơi vào đường cùng chỉ có thể từ bỏ.
Bất quá vì suy xét thân thể của nàng, Thẩm Ninh Hinh sẽ luôn chuẩn bị chút đồ ăn tiện lợi cho nàng, để khi nào nàng tăng ca chỉ cần dùng lò vi ba hâm lại một chút là ăn được.
Tháng ngày cứ như vậy chậm rãi đi qua.
Mắt thấy người này ở trên Weibo đếm số ngày cũng càng ngày càng nhiều, đều đã đếm tới hai mươi mấy ngày rồi.
Thẳng đến ngày tháng nào đó, cuối cùng cũng không đếm nữa.
Thường ngày tám giờ sẽ phát Weibo.
Chẳng qua lần này lại không có, Thẩm Ninh Hinh chờ đến khi Khâu Diệc Bạch trở về cũng không thấy có trạng thái mới.
Làm cho nàng trong lúc nhất thời còn có chút khẩn trương, không biết có phải hôm nay đã phát sinh chuyện gì hay không.
Cứ như vậy khẩn trương hề hề cùng Khâu Diệc Bạch ngồi ở trên sô pha nhìn TV một lát, lại cùng nhau đi phòng tắm tắm rửa.
Thẳng đến thời điểm chuẩn bị ngủ, lúc này mới thấy Khâu Diệc Bạch thần bí hề hề vẫy vẫy tay gọi nàng.
Thẩm Ninh Hinh phóng mắt nhìn lại, thấy trong tay nàng còn xách theo một cái túi phình phình.
Trực giác biết bên trong hẳn là có gì đó.
Vì thế liền gật gật đầu, cùng nàng chân trước chân sau đi vào phòng ngủ.
Vừa ngồi xuống, liền thấy Khâu Diệc Bạch chậm rãi đưa tay vào trong túi, tựa như ảo thuật ở bên trong biến ra cái gì đó.
Một bên sờ một bên hứng thú bừng bừng kêu Thẩm Ninh Hinh đoán, nói Hinh Hinh ngươi đoán xem ta muốn đưa cho ngươi thứ gì nha?
"Cái gì nha?" Thẩm Ninh Hinh theo tiếng nghiêng đầu tò mò nghĩ nghĩ, nửa ngày cũng không có manh mối.
Vì thế liền mở miệng đoán thử, nhẹ giọng nói mộy câu: "A Cát?"
Vừa dứt lời Khâu Diệc Bạch liền gật gật đầu.
Cái tay giấu ở trong túi cũng không tiếp tục úp úp mở mở nữa, từ bên trong kéo ra một A Cát mặc tiểu váy đặt vào trong lòng bàn tay của nàng.
Khuynh hướng cảm xúc đặc biệt quen thuộc.
Thẩm Ninh Hinh trên dưới trái phải sờ sờ, cuối cùng đột nhiên cảm thấy xúc cảm giống y như cái tượng đất không mũi kia.
Không khỏi giật mình, vội vàng mở miệng dò hỏi Khâu Diệc Bạch: "A Cát cũng ra sản phẩm tượng đất?"
Vừa nói xong, Khâu Diệc Bạch tức khắc liền gợi lên khóe miệng.
Đáy mắt cũng dần dần nhiễm một mạt sắc thái tự hào, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật sự xinh đẹp như vậy sao, đều có thể so với sản phẩm của công ty?"
Thẩm Ninh Hinh nghe thấy liền sửng sốt, trong đầu thực mau nảy ra một cái phỏng đoán.
Này sẽ không phải là tiểu khóc bao nặn đi!
Từ khi nào mà kỹ thuật của nàng lại tốt như vậy!
Thẩm Ninh Hinh khiếp sợ đến hỏng rồi, vội vàng ôm lấy A Cát tiếp tục nhìn ngắm, chẳng qua lúc này mới nhìn được hai mắt, liền thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên lại biến ra một cái khác.
Lần này...... Là một tượng đất sinh động giống hệt như nàng.
Nặn hình tượng rất bài bản, mắt to tóc dài tiểu má lúm đồng tiền, trên người mặc một bộ tiểu váy đặc biệt xinh đẹp, trước ngực còn treo bảng tên.
"Đẹp không?" Khâu Diệc Bạch đắc ý ôm tay giương mắt nhìn nàng, đáy mắt lộ ra một mảnh tự hào, "Đây cũng là lễ vật mà ta đưa cho Hinh Hinh."
Còn đang hướng nàng tranh công đây.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy tức khắc gật gật đầu, chân thành tỏ vẻ cái này cũng quá đẹp rồi.
Bất quá cùng lúc đó, cũng đột nhiên hiểu được những cái "Ngày thứ xx" có hàm nghĩa gì.
Hẳn là số ngày mà Khâu Diệc Bạch trộm luyện tập đi.
Chỉ sợ là đã nhìn ra Thẩm Ninh Hinh không thể nào thích nổi cái tượng đất trước kia, cho nên liền lén lút dùng sức nỗ lực học tập nặn lại từ đầu.
Quá có tâm rồi.
Thời điểm ý thức được điểm này, nàng đột nhiên có điểm cảm động.
Cũng cảm thấy có điểm muốn cười, không nghĩ tới tiểu khóc bao có thể kiên trì làm một việc lâu đến như vậy.
Vì thế liền theo bản năng nâng tay lên nhéo nhéo mặt nàng.
Trong giọng nói cũng tràn đầy ý cười đối với nàng nói : "Vất vả rồi."
"Bạn gái của ta như thế nào giỏi như vậy nha." Nàng nói, "Tặng ta nhiều lễ vật như vậy, ta thật......"
Còn chưa nói xong, liền thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên lắc lắc đầu.
Sau đó lại nhắc cái túi ở trong tay lên, lộ ra một mạt sung sướng mỉm cười: "Không chỉ có như vậy, vẫn còn nha."
"Vẫn còn?" Thẩm Ninh Hinh theo tiếng vội vàng cúi đầu nhìn, sau đó liền thấy người này đột nhiên lôi ra tới một cái tiểu áo cộc tay màu hồng nhạt.
Còn rất sáng, phỏng chừng bên trong có chỉ bạc, lúc này ở dưới ánh đèn liền lóe quang.
Có chút giống pháp bảo của một vị đại tiên nào đó.
Thẩm Ninh Hinh: "...... Đây cũng là lễ vật đưa cho ta sao?"
Khâu Diệc Bạch: "Đúng rồi, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, mặc cái này ấm áp."
Thẩm Ninh Hinh: "Cũng là ngươi tự mình dệt?"
Khâu Diệc Bạch: "Đúng rồi đúng rồi."
Lúc này Thẩm Ninh Hinh mới hiểu được vì cái gì mà người này mỗi ngày đều trở về trễ như vậy.
Nào là nặn tượng đất nào là dệt áo cộc tay, có thể không muộn sao.
"Có mệt hay không nha?" Có một dòng nước ấm cùng cảm giác bất đắc dĩ nảy lên ở trong lòng, Thẩm Ninh Hinh thở dài, sau đó liền nâng tay của Khâu Diệc Bạch lên nhẹ nhàng xoa xoa, "Kỳ thật không cần phiền toái như vậy, bạn gái của ta thật là vất vả."
Liền biết Khâu Diệc Bạch lúc này nhất định vừa chờ mong lại vừa khẩn trương, vì thế không chờ nàng hỏi, thực mau liền nói một câu: "Ta đặc biệt thích."
Vừa dứt lời Khâu Diệc Bạch liền cười.
Nguyên bản thân thể đang căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng, dứt khoát mềm oặt dựa vào trên người Thẩm Ninh Hinh, lật ngược tiểu áo cộc tay để cho nàng xem.
Bên trong còn có hình trái tim, mặt trên có hai cái tên chữ cái tiếng anh : SNX, QYB.
"Độc đáo đi." Khâu Diệc Bạch một bên cho nàng xem một bên mỹ tư tư cười, "Có cái nhãn hiệu này, cái áo cộc tay này chính là độc nhất vô nhị, về sau rớt cũng không sợ, tổng có thể tìm được......"
Blah blah nói một đống lớn với nàng.
Qua một lát thấy Thẩm Ninh Hinh giống như rất có hứng thú, lại vội không ngừng ngồi ngay ngắn lại, từ trong túi móc ra châm cùng sợi len cho nàng xem, nói ngươi xem ta liền dệt như vậy.
"Ta còn học thật nhiều các dạng móc khác nhau." Nàng nói, "Về sau mỗi năm dệt một loại cho ngươi."
Thời điểm nói trong tay còn đang vội không ngừng, cũng không biết lại muốn dệt cái gì.
Còn rất lợi hại, ngay cả nhìn cũng không cần nhìn lấy một cái.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế không khỏi muốn cười, sau đó liền mở miệng trêu chọc hỏi một câu: "Dệt như vậy sẽ càng xinh đẹp sao?"
"Cũng không phải." Khâu Diệc Bạch lắc đầu, "Ta cố tình luyện như vậy, phòng ngừa về sau luống cuống."
"Vạn nhất ngày nào đó ta già đi rồi, đến lúc đó già cả mắt mờ nhìn không thấy nên vô pháp dệt cho bạn gái của ta."
Phỏng chừng chính mình cũng cảm thấy thẹn thùng, cho nên lời này nói rất nhỏ.
Bất quá vẫn bị Thẩm Ninh Hinh nghe thấy, đáy lòng tức khắc ngọt giống như đổ bình mật.
Trên mặt ý cười cũng sâu thêm vài phần, nhìn Khâu Diệc Bạch, sau một lúc lâu tiến đến gần nhẹ nhàng hôn hôn lên khóe môi nàng.
"Vậy đến lúc đó để ta tới." Nàng nói, "Ta so với ngươi nhỏ hơn ba tuổi nha."
"Lão thái thái trẻ tuổi ánh mắt thực hảo."
--------------------------------------------
Tiểu khóc bao làm tui cảm động đến hỏng rồi ~
Advertisement
- In Serial36 Chapters
Ars Magica
Our vision comes back into focus. Our eyes, while being able to perceive the immediate surroundings, still leave us with our minds uncomprehending towards what is actually occurring. Sure, there are definitive things that we can focus on, like the fact that we're either out upon the open sea or the open ocean, there not being much of a difference with no land in sight, as well as the fact that we appear to be upon a haphazardly constructed metal boat, whose seams are barely able to keep a hold of themselves in the crashing waves. However, that does not let us understand what exactly is causing the waves in the first place. If we were to rewind time, we'd find ourselves upon a calm sea under a peaceful sky with the only difference, being a small whirlpool that would be the precursor towards this uproar around the boat. Lightning flashes in the sky, with no clouds being near, and anyone actually manning the boat has either died towards the cause of the smashing tides in the first place, or are fighting amongst the flashes of lightning, all while trying not to become devoured, demolished, and utterly decimated by the beast roiling in the whirling waves. To better understand exactly what is happening here, there is one singular event that needs to be understood, that needs to be explained, and that is the arrival of a creature named Dave. Stepping back from current events and going towards this creature's first appearance in the world, we begin to hear the sound of water slowly dripping across rocky ground. The cavern is utterly silent except for this one constant, its cause feeding channels downwards, sloping towards cracks in the rubble along the floor from broken stalagmites and stalactites. And there, lying on top of something which had fallen over recently, judging from its cracks, is a person, the creature named Dave. His form is fast asleep, either from the impact or from an intoxication, judging from the smell upon its breath. A bright light suffuses into it for a second, giving life towards the pale skin, before it slowly dies down back to the comfortable black of the cave that it's within. Before this moment in time, Dave did not exist in the physical world. At least, not in the reality that he finds himself born into. We do not know whether or not his existence is simply a cosmic joke, or something that is being played out on purpose. All that we do know, is that one moment, the body was not in the cave, and simply formed in the next. The actual earliest time that we know Dave exists, is the interpolation of the memories of J-209, which we'll begin looking into shortly to gain context towards the coming narrative that is being written and hastily trying to keep itself written. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Warning: This story has several things which might turn its readers away. The first is that this story has shifting points of perspective. Don't worry about that previous sentence too much though, as the main character will always have a first person perspective associated with them. However, any other character from which we're viewing the story from will either be in third-person, as we are not necessarily in their shoes at the moment, or in first person, given that the narrator is an actual physical presence within the story. For the most part, chapters will be self-contained with their perspectives, so there will not be an abundance of switching perspectives within the same chapter. The most that an average reader would have to worry about is the fact that perspectives can switch between chapters. The second thing is that the main character is a bit on the 'special' side of things. He's not exactly mentally there most of the time, so there will be some times that his personality or his thoughts do not actively align with his actions. The third, and final thing of importance, is the fact that past the first couple of chapters, nothing has been planned in advance. There are arcs and plots that I want to do, want to implement, or have already been set into motion from our main character's introduction to the world, but the method that I use for my story writing and generating leads towards a bit more random chance being enabled. Basically...there's a lot of dice rolling behind the scenes. To not complicate the story further than its regular LitRPG elements, the rolls will not be publicly available. However, there will be knowledge within the author's notes on whether or not there were positive or negative critical rolls that had occurred within the chapter. You have been warned. Updates: Mondays & Fridays (Schedule permitting) Typical Chapter Length: (2,000-3,000)
8 107 - In Serial89 Chapters
The Beta's Unwanted Mate | ✔️ Complete
#1 werewolf#1 teenfiction"That night meant nothing to me Olivia.""You were just like another girl to me." He smirked, "and you KNOW how I do girls. I lure them," he took a crumpled paper in his hands and softly straightened it, "I fuck them. HARD." He tore the paper off in pieces, "and then, I throw them out of my life," he concluded, crushing the paper into a ball and throwing it with a perfect shot in the bin.I looked up at him in shock, anger and heartbreak."You actually thought I got jealous!" He scoffed.Out of nowhere he threw me against the wall and I gasped as his arm pressed by my sides and he trapped me."ALSO, DON'T YOU DARE CALL ME YOUR MATE AGAIN!" he growled, I breathed heavily as fear started crawling in. Tears flowed down my face. I struggled to breathe. "I NEVER wanted a mate. Especially not like you." He gave me a glare as if the mere sight of me disgusted him. "Who would want a mate like you anyways, huh? You're ugly, nerdy, clingy, way-too-innocent and being with you will DESTROY my social reputation."Listening to those words shattered my Wolf and she howled in pain.I gasped, trying to get some air but he pressed me against the wall harder. "Look at you," he chuckled, "So pathetic. You're not even able to defend yourself. Moon goddess made a mistake mating you with me. I will correct it .""I won't reject you," he said, "oh no no. Rejection is easy. I will TORTURE you. I will sleep with other girls, I will flirt with them in front of your eyes and I will watch you and your wolf die everyday. I will break you to the limit where you won't ever be able to come back. And then, I will leave you to rot.""One last thing. Don't you DARE tell anyone that we are mates. Are we clear?"I nodded frantically, my heart clenching till where it was unbearable.He let out a dark chuckle and released me,"Good girl."I collapsed on the floor and almost passed out from the lack of air in my lungs.He just walked away & left me there to rot.
8 573 - In Serial6 Chapters
Shriek of the Harpy
The tale of Johnny, a precocious seven year old boy, his stepmother, Steffi and their first adventure. What is the mysterious flying creature that stalks the streets at night and what does Steffi know? Johnny must find an answer to this question and save his stepmother from its clutches before it is too late. Johnny must also come to terms with the fact that his stepmother is not all she seems... A story of supernatural intrigue seen through the eyes of a child.
8 202 - In Serial34 Chapters
Interstellar Warlock
Glyphnax had finally reached his ultimate goal, they had emancipated themselves from their infernal patron after centuries of servitude. The world was theirs for the taking and power akin to a god was within their grasp. And then a bunch of uppity adventurers ruined everything. One botched teleport spell later and suddenly Glyphnax, High Warlock of the 7th circle and master diabolist was floating in an endless cold void. It took them all their might to ensure that they did not die in that cold and airless space before they were knocked unconscious from the strain. Waking up from that was no blessing either as They suddenly where in a world of science and space travel. Magic has long since been disproven as a force in that universe and Glyphnax near god-level powers have been reduced to a mere shade of what they were before. Strange blue boxes with arbitrary numbers and statistics fill up his vision and his stranded on a strange ship manned by Humans and other weirder creatures. They now have to deal with the dangers of space, megalomaniacal courier corporations, ancient cyborg hordes and an overly concerned AI with abandonment issues. Content Warning: Swearing, Gory Violence Edit here is the Patreon for those of you who are willing to support my work. Hopefully, in time I can pay for a professional editor to fix what I write: https://www.patreon.com/user?u=4699370
8 226 - In Serial29 Chapters
Alistair’s Great and Powerful Startup Dungeon
The Great Golden Hero Thorian the Fair is dead! Ok, Great might have been a little much… and the only thing Golden about him was his armor. Fine! Thorian was an ego driven maniac that killed thousands of Adventurers in the pursuit of glory. Now that he has died the God of Rebirth is judging his soul and determined that the only creature Thorian can inhabit is a Dungeon Demon. Devoid of his divine luck and stripped of his power, the newly made Dungeon Demon Alistair must struggle Fang and Claw to build his new home. Sometimes cosmic justice exists and it’s a kick in the head.Author’s Note: Hey, if you like Town/Dungeon building please come in and read my story. My main focus will be writing a fun story about a struggling demon trying to gain power and a little bit of safety in his new life. Occasionally, a chapter will deal with the outside world and how Alistair’s home changes some people’s lives. Sadly, there will be errors in spelling and grammar, but I am being up front about it, please leave specific feedback and I will gladly correct it.
8 110 - In Serial19 Chapters
The Summoner
Hi, my name is Lee Hyun. Currently, I'm in a ridiculous situation where my best friend Hyun Jin and I have been teleported to some strange world and asked to save the world from a evil demon lord. Seriously?!
8 234

