《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 56
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh mơ mơ màng màng nghe thấy tiểu khóc bao đang thổ lộ với mình.
Còn rất thâm tình, thanh âm vừa nhỏ vừa nhẹ, xấu hổ không chịu được.
Thẩm Ninh Hinh đang nửa tỉnh nửa mê nghe được liền bất tri bất giác gợi lên khóe miệng, sau đó vươn tay, vòng đến phía sau lưng nàng vỗ nhè nhẹ hai cái.
Giống như đang hống hài tử.
Môi cũng khẽ mở, nhẹ giọng ứng nàng một câu: "Thích ngươi nhất."
Chỉ đơn giản sáu cái tự, lại ẩn chứa tràn đầy nhu tình mật ý, ở trong đêm đen chậm rãi lan tràn mở ra, làm người ngăn không được động tâm.
Hốc mắt của Khâu Diệc Bạch thực mau liền đỏ.
Cũng may có bóng đêm che đậy, mới miễn cưỡng không bị lộ tẩy ở trước mặt bạn gái.
Một hồi lâu mới thu hồi khóa lại nước mắt đang đảo quanh hốc mắt, nhìn Thẩm Ninh Hinh đang nằm bên cạnh một cái, lúc sau lại lặng lẽ nâng tay lên vỗ vỗ trên lưng nàng, nghiêm trang nói một câu: "Hảo hảo ngủ."
Nói xong lại vội vàng xoay thân, lấy di động ra lén lút phát biểu cảm khái ——
【 Bạn gái ta thật tốt. 】
Nàng nói.
【 Ta cũng thích nàng nhất, vũ trụ vô địch đệ nhất thích! 】
Vừa phát xong Khâu Diệc Bạch cũng tự cảm thấy có điểm ngượng ngùng, mỹ tư tư nhìn màn hình cười ngây ngô vài cái, làm xong lại xoay người lại.
Đầu tiên đắp chăn lại đàng hoàng cho Thẩm Ninh Hinh, tiếp theo từ dưới đáy lòng nỉ non vài câu, phù hộ nàng có thể làm mộng đẹp, tiếp đó dứt khoát hướng vào trong lòng ngực của nàng, ôm nàng tựa như đang ôm bảo bối.
Làm xong hết tất cả, cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ.
Một đêm mộng đẹp.
Ngày hôm sau, Khâu Diệc Bạch vẫn bận rộn như cũ.
Mở họp, đi nhà xưởng, cùng hộ khách gặp mặt, xã giao.
Trước lúc tan tầm, chuyện hợp tác với hộ khách cũ ở bên kia xảy ra vấn đề, cho nên phải đi công tác khẩn cấp mấy ngày.
Khâu Diệc Bạch vốn dĩ đã lên kế hoạch sau tan tầm muốn cùng bạn gái làm gì làm gì an bài xong hết rồi, đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, kế hoạch hoàn toàn bị quấy rầy, kỳ thật còn rất không cao hứng.
Nhưng chuyện lần này không phải là việc nhỏ có thể đẩy rớt, vẫn nên sớm một chút giải quyết cho thỏa đáng.
Bất đắc dĩ chỉ có thể bay nhanh về nhà thu thập đồ này nọ.
Trước khi đi còn lấy chút phúc lợi từ Thẩm Ninh Hinh bù cho mấy ngày sắp tới không được ôm ôm, hôn hôn, thậm chí còn ghé vào bên tai người ta nhắc mãi một hồi lâu.
Phải hảo hảo ăn cơm a, tự mình chiếu cố tốt chính mình a, gặp ác mộng phải gọi điện thoại liền cho nàng a......
Như thế như vậy, nghe giống như chuẩn bị đi công tác là Thẩm Ninh Hinh chứ không phải nàng vậy.
Một bộ dạng thật sự là không bỏ được.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy tức khắc nhẹ giọng thở dài, người này mỗi lần nói một câu chính mình liền gật đầu một chút tỏ vẻ đã biết, muốn làm nàng an tâm một ít.
Sau đó còn cố ý cởi xuống tiểu da gân mà mình đang cột ở trên đầu tròng lên cổ tay của Khâu Diệc Bạch, nói ngươi mang theo nó, coi như là ta cùng ngươi cùng nhau đi.
Advertisement
(Tiểu da gân hình như là một loại cột tóc)
"Ngươi đừng nhìn thứ này nhỏ, trên đó đã được ta làm ma pháp, cho nên tác dụng rất lớn." Thẩm Ninh Hinh cười cười, một bên cột một bên ôn nhu hống nàng, "Nó có thể phù hộ ngươi dọc theo đường đi đều bình bình an an nha!"
Tuy nói vừa nghe liền biết là giả, nhưng lại là cái ký thác tinh thần thực dùng được.
Khâu Diệc Bạch tức khắc vui vẻ hơn rất nhiều, duỗi tay sờ sờ tiểu da gân, lập tức gật gật đầu tỏ vẻ chính mình sẽ hảo hảo bảo quản.
Thẳng đến khi biến mất khỏi tầm nhìn của Thẩm Ninh Hinh, vẫn còn sờ tới sờ lui, thậm chí còn khẽ meo meo phát Weibo, cảm thán bạn gái thật tri kỷ, tiểu da gân thật là đẹp mắt.
Thực thích đây.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế liền yên tâm được một chút, về nhà trước khi ngủ còn không quên đặt chuông báo thức, tính toán thời gian Khâu Diệc Bạch hạ cánh, nghĩ phải hảo hảo cùng nàng nói một câu chào buổi sáng mới được.
Thời gian bất tri bất giác cứ như vậy qua đi.
Gần đây đơn hàng của Thẩm Ninh Hinh không tính là quá nhiều, cho nên cũng không quá bận rộn, từ công tác cùng học tập vẫn có thể rút ra đủ thời gian để quan tâm trạng thái của Khâu Diệc Bạch, biết được người này ở bên kia đến làm những gì.
Tâm sự đi nơi nào, làm chuyện gì, lại ăn cái gì ngon.
Trò chuyện trò chuyện lại nói tới ghế mát xa.
Khâu Diệc Bạch nói ngày mai có khả năng sẽ có người đưa cái ghế mát xa lại đây, là một người trước đây từng hợp tác qua một đơn hàng lớn, sau đó không đi ăn máng khác, mà chính mình đi ra ngoài tự thân gây dựng sự nghiệp.
Nhưng bởi vì giai đoạn trước tài chính quay vòng không kịp, bất đắc dĩ phải đi vay tiền khắp nơi, sau đó còn tìm tới Khâu Diệc Bạch để mượn.
Nguyên bản tưởng rằng Khâu Diệc Bạch sẽ không cho mượn, không ngờ nàng lại hào phóng như vậy, sau khi dò hỏi tiền căn hậu quả xong, liền đem tiền cho hắn mượn.
Còn nói ai cũng có lúc khó khăn, có thể giúp một tay tự nhiên sẽ giúp một phen.
Chính là làm người này cảm động hỏng mất, bắt đầu từ lúc đó vẫn luôn nhớ kỹ Khâu Diệc Bạch, hiện giờ gây dựng sự nghiệp thành công, liền muốn đưa chút thứ gì đó để báo đáp.
Vì thế liền có một cái ghế mát xa.
Vốn dĩ Khâu Diệc Bạch muốn gọi người đưa đến nhà của Thẩm Ninh Hinh, người này có thứ gì tốt liền nghĩ ngay đến bạn gái.
Hơn nữa mấy ngày nay nàng cũng không có ở nhà, ngày thường vẫn luôn qua nhà của Thẩm Ninh Hinh ngủ lại, còn không bằng trực tiếp đem ghế mát xa đưa đến chỗ của Thẩm Ninh Hinh.
Bất quá lại bị Thẩm Ninh Hinh cự tuyệt.
Cho dù người ta là người yêu của nàng, nhưng chính mình vô công bất thụ lộc, đương nhiên sẽ không nhận lấy.
Còn nói hai ngày này nàng không có ở nhà cũng không việc gì, dù sao ngày mai là cuối tuần, chính mình qua nhà nàng chờ là được.
Nói vài câu, lúc này mới thuyết phục được Khâu Diệc Bạch đáp ứng.
Advertisement
Vừa lúc ngày hôm qua Lý San đã trở về đón tiểu ngoan ngoãn đi rồi, nàng không cần lo lắng vấn đề không về nhà tiểu miêu sẽ bị đói bụng.
Vì thế đêm hôm đó, Thẩm Ninh Hinh liền trụ vào nhà của Khâu Diệc Bạch.
Số lần nàng đến nhà của Khâu Diệc Bạch kỳ thật không tính là nhiều, tính ra cũng không vượt quá năm lần, bình thường người nọ thường xuyên qua nhà nàng cọ ăn cọ uống, cũng rất ít khi mời nàng qua bên này.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh vẫn có chìa khía của nơi này, lúc hai người vừa mới xác định quan hệ, không bao lâu sau Khâu Diệc Bạch liền chủ động giao chìa khóa cho nàng, mặt trên còn buộc một A Cát mặc tiểu váy màu vàng nhạt, tiểu váy giống cái nàng đã mặc trước đây.
Thẩm Ninh Hinh vừa nhìn thấy liền muốn cười.
Sau đó liền lắc đầu móc chìa khóa ra mở cửa, nhấc chân đi vào.
Thẩm Ninh Hinh đem quần áo mà mình mang đến bỏ vào phòng ngủ, sau đó chuyển động khắp nơi để quen thuộc một chút.
Nhà của Khâu Diệc Bạch khá lớn.
Phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng cho khách, phòng chơi, nhà ăn, phòng chứa đồ......
Ngay cả phòng bếp cùng WC cũng phải nhìn một lần.
Cuối cùng dư lại một cái phòng nhỏ.
Trước đây Thẩm Ninh Hinh chưa từng vào phòng này, cũng không biết bên trong dùng để làm gì.
Sợ hãi bên trong cất giấu bí mật gì đó, còn cố ý đẩy ra một cái khe hướng vào bên trong nhìn thoáng qua, thẳng đến khi phát hiện là thư phòng mới dám tiến vào.
Ngay sau đó liền phát hiện...... Khâu Diệc Bạch cất chứa rất nhiều rất nhiều sách.
Thậm chí còn phân loại giống như hiệu sách, cái gì thiên học, địa lý học, quản lý học, cổ kim ngoại danh, loạn thất bát tao một đống lớn.
Thẩm Ninh Hinh một bên vừa đi một bên vừa xem, ở trong một góc tương đối bí ẩn nào đó nàng phát hiện một cái thẻ tên ——
Hinh Hinh đưa.
Lấy bút màu để viết chữ, liếc mắt nhìn một cái cảm thấy đặc biệt xinh đẹp, bên cạnh còn vẽ vài đóa tiểu hoa.
Nhìn xuống một chút, vốn dĩ là nơi để đặt sách lại thả một đống lớn đồ vật kỳ kỳ quái quái.
Túi chườm nóng nàng đưa, một đống lớn A Cát cũng là nàng đưa, vật kỷ niệm nàng mua cho Khâu Diệc Bạch lúc cả hai cùng ra ngoài chơi, đặc sản mua cho Khâu Diệc Bạch lúc nàng đi công tác trở về.
Đương nhiên đồ ở bên trong đã bị Khâu Diệc Bạch ăn, nhưng hộp vẫn được bảo tồn rất tốt.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế cái mũi tức khắc toan một chút, không nghĩ tới Khâu Diệc Bạch lại đem toàn bộ những thứ này xem như bảo bối để bảo tồn.
Coi trọng nàng như vậy nha.
Có một loại cảm động đang lan tràn ở trong lòng, Thẩm Ninh Hinh thở sâu, thật vất vả mới điều chỉnh lại được cảm xúc, sau đó lại tiếp tục xem tiếp.
Vừa nhìn đột nhiên lại phốc một tiếng bật cười.
Bởi vì nàng thấy được một đống bình đồ uống trăm tuổi sơn.
Hẳn là những cái mà từ thời gian trước tới nay nàng mua cho Khâu Diệc Bạch uống, đếm sơ sơ đại khái cũng hơn hai mươi cái, một đám toàn phiên cái bụng ghé vào trên kệ sách.
Lại xem tiếp còn có một đống lớn ly giấy thuần trắng còn vẽ icon lên đó, mặt trên có thuyết minh ——
Ban đầu không cẩn thận ném, cho nên liền lấy ly giấy thay thế.
Còn rất nghiêm túc nha.
Thẩm Ninh Hinh tức khắc liền cười cong đôi mắt.
---------------------------------------------
Sáng sớm hôm sau, người mang ghế mát xa đã tới.
Trước tiên Thẩm Ninh Hinh xuống lầu mua nước cho người ta, đợi lắp ráp xong đem nước chia bọn họ tỏ vẻ cảm tạ, sau đó mặt mang tươi cười đưa người ra cửa.
Xong xuôi liền chụp mấy tấm ảnh chia cho Khâu Diệc Bạch, kêu nàng nhìn xem hiệu quả.
Không bao lâu sau liền thu được hồi âm, người nọ ở đầu bên kia rất vui vẻ nói với nàng ngươi mau ngồi lên thử xem.
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu, cũng không khách khí, mỹ tư tư ngồi lên, một bên thể nghiệm một bên viết nhận xét gửi cho Khâu Diệc Bạch.
Kỳ thật mấy ngày không gặp, nàng cũng rất nhớ tiểu khóc bao.
Chẳng qua sợ nàng lo lắng cho nên không lộ ra quá nhiều, chỉ là sau khi nói xong thể nghiệm lại thật cẩn thận đánh thêm mấy chữ: "Ngươi chừng nào thì trở về nha?"
Không nói quá nhiều, nhưng cảm xúc tưởng niệm vẫn bị người nọ nhạy bén nhận ra.
Ngay sau đó liền nghe thấy người này cố ý phát giọng nói qua an ủi chính mình, nói không cần lo lắng, buổi tối là ta có thể về đến nhà.
Vì tỏ vẻ chính mình đáng tin cậy, cho nên cố ý đè thấp thanh âm.
Chẳng qua vẫn không che giấu được ủy khuất ở bên trong, giọng nói truyền đến nghe giống như một đứa nhỏ đang đứng ở cổng lớn nhà trẻ chờ đợi mẹ tới đón vậy.
Ngay cả chính mình nghe xong đều cảm giác được mùi vị không đúng, vội vàng rút trở về.
Lại không biết đã sớm bị bạn gái nghe xong hết rồi.
Đến cuối cùng không những không hống được người, mà còn bị người ta hống lại.
Biết nàng buổi tối sẽ về tới, cho nên sau khi kết thúc nói chuyện phiếm, Thẩm Ninh Hinh liền đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, muốn làm chút đồ ăn ngon cho Khâu Diệc Bạch đón gió tẩy trần.
Nhớ tới hai người giống như đã thật lâu không ở bên nhau uống rượu, vì thế lại cố ý mua chút rượu.
Bao lớn bao nhỏ xách về nhà, sau khi ngủ trưa xong liền bắt đầu thu thập, liền thu thập đến lúc Khâu Diệc Bạch trở về.
Quay đầu lại nhìn, quả nhiên cái bao người này cõng lại phình phình, khẳng định lại mang về cho nàng không ít thứ tốt đây, lúc này đang mỹ tư tư đứng ở cửa một bên đổi giày một bên nhìn nàng.
Thẩm Ninh Hinh chạy nhanh ra phía trước ôm lấy người này hôn hôn, lại nói một câu vất vả cùng với hoan nghênh trở về.
Chỉ hai câu ngắn ngủn cũng đủ để quét sạch mọi mỏi mệt.
Khâu Diệc Bạch cảm giác thật vui vẻ, vội vàng đem bao thả lại phòng ngủ, sau đó liền rảo bước tiến đến phòng bếp hỗ trợ Thẩm Ninh Hinh.
Vừa nhìn bộ dạng liền biết người này không nghỉ ngơi tốt, đáy mắt còn có nhàn nhạt quầng thâm.
Nhưng vì muốn cùng bạn gái ở chung một chỗ, lại cố tình giảo biện nói chính mình căn bản không mệt.
"Hơn nữa ngươi đối với phòng bếp ở nhà ta lại không quen thuộc." Nàng nói, "Ta phải nhìn một chút, vạn nhất ngươi bị đụng chỗ này chạm chỗ nọ thì sao."
Lời lẽ còn rất chính đáng.
Thẩm Ninh Hinh không có biện pháp nói nàng, có nói cũng không nghe, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ câm miệng.
Nhưng vẫn theo bản năng đẩy nhanh tốc độ, muốn làm xong cơm sớm một chút.
Hai người liền như vậy lại bận rộn gần nửa giờ, cuối cùng cũng làm xong cơm chiều, từng món từng món được đặt lên bàn, vừat thơm ngon lại vừa xinh đẹp.
An bài người nọ ngồi ở trên ghế xong, Thẩm Ninh Hinh liền xoay thân, mở chai rượu đã mua từ siêu thị trước đó.
Nào là rượu nào là đồ ăn, liếc mắt một cái phong phú cực kỳ.
Khâu Diệc Bạch thực vui vẻ, cảm xúc cùng thể xác và tinh thần đều được thả lỏng hết mức, cho nên không cẩn thận liền say.
Bất quá lần này cùng lúc trước không giống nhau, trong tiềm thức vẫn biết Thẩm Ninh Hinh là bạn gái của mình.
Không riêng gì không giống lúc trước nơi nơi chạy lung tung, mà ngược lại nhẹ nhàng thò qua dựa ở trên người nàng.
Tươi cười mỹ tư tư, đáy mắt sáng lấp lánh, thân thể ấm áp lại mềm mại.
Vuốt còn rất thoải mái.
Thẩm Ninh Hinh không khỏi cười rộ lên, một bên chọc nàng một bên sờ khuôn mặt nhỏ của nàng, "Cưỡng bách" người này nói ra mấy lời mà ngày thường rất ít khi nói ra khỏi miệng.
Hỏi nàng: "Trên thế giới ai đáng yêu nhất nha?"
Khâu Diệc Bạch: "Hinh Hinh đệ nhất, ngoan ngoãn đệ nhị!"
Thẩm Ninh Hinh: "Vậy ngươi thích ai nhất?"
Khâu Diệc Bạch: "Thích Hinh Hinh nhất, muốn đặt ở đầu quả tim để thích, gắt gao ôm vào trong ngực để thích......"
Một bên nói một bên còn cọ cọ nàng, giống như tiểu miêu dựa vào nàng làm nũng.
Nếu không phải sợ Khâu Diệc Bạch ngày mai nhìn thấy sẽ xấu hổ mà chết, Thẩm Ninh Hinh thật sự rất muốn quay lại cảnh này.
Hai người cứ như vậy ngọt ngấy một hồi lâu, ăn cũng ăn sung sướng, uống cũng uống tận hứng.
Người này vừa uống lên liền có điểm mệt rã rời.
Hơn nữa vừa đi công tác trở về quá mệt mỏi, lúc này mắt đã mở không nổi rồi.
Nhưng lại không có một chút ý tứ nào muốn đi tắm rửa ngủ nghỉ, ngược lại vẫn như cũ dính chặt lấy Thẩm Ninh Hinh.
Qua một lát còn mở miệng nhỏ giọng hỏi nàng: "Khi nào chúng ta về nhà nha?"
Lời này nói ra thật kỳ quái.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy sửng sốt, sau đó liền nâng tay sờ sờ đầu nàng: "Nơi này chính là nhà của ngươi nha, chúng ta đều đang ở nhà."
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch liền lắc lắc đầu.
Môi cũng khẽ mở, giống như đang chơi tính tình liền nói: "Nơi này không phải, chỗ kia có ngôi sao mới đúng."
Là đang nói nhà của Thẩm Ninh Hinh.
Có phải là do ở nhà nàng quá lâu cho nên trong lúc nhất thời không phân biệt được, đúng hay không nha?
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, sau đó lại nói: "Đúng vậy, nơi đó là nhà của ngươi, nhưng nơi này cũng......"
Lần này lời còn chưa nói xong liền thấy Khâu Diệc Bạch nhíu mày.
Thanh âm so với vừa rồi càng nhỏ hơn, càng ủy khuất nói với nàng: "Nơi này không phải, ta không thích nơi này."
"Nơi này quá lạnh." Nàng nói, "Không có ấm áp như nơi đó......"
Đang là mùa hè lại nói ấm áp với nàng.
Thẩm Ninh Hinh xoa bóp nàng, cân nhắc một lát đột nhiên hiểu được ý tứ của nàng.
Cái gọi là lạnh, có thể là bởi vì nơi này chỉ có một mình nàng đi, cho nên mới lạnh lẽo.
So sánh với bên kia, phòng ở của nàng tuy rằng vừa xấu lại vừa nhỏ, nhưng bởi vì hai người vẫn luôn rúc vào cùng nhau, cho nên ngược lại cảm thấy thực ấm áp.
Thời điểm ý thức được điểm này, trong lòng Thẩm Ninh Hinh đột nhiên nổi lên một trận đau lòng.
Nhìn Khâu Diệc Bạch còn đang dính ở trên người mình cau mày hốc mắt đỏ lên, không khỏi nhẹ nhàng cúi người ôm lấy nàng.
Vốn định nói với nàng không quan hệ, ta sẽ lưu lại bồi ngươi.
Còn chưa kịp nói gì, Khâu Diệc Bạch đột nhiên lại mở miệng.
Giống như so với vừa rồi thanh tỉnh hơn được một tí, khuôn mặt nhỏ nhăn ba ba, cuối cùng nhận rõ hiện thực: "Đúng vậy, ta nhớ ra rồi, nơi này xác thật là nhà ta."
"Nhưng ta không thích." Nàng nói, một bên lắc đầu một bên đến gần Thẩm Ninh Hinh, đôi mắt ướt dầm dề, biểu tình cũng đặc biệt nghiêm túc, "Ta càng thích nơi có Hinh Hinh."
"Hinh Hinh là bạn gái của ta." Nàng nói, bám vào bên tai Thẩm Ninh Hinh nhỏ giọng hừ hừ, "Nàng đặc biệt đặc biệt hảo."
Thanh âm vừa nhỏ vừa nhẹ, mang theo làm nũng cùng tình yêu.
Làm Thẩm Ninh Hinh đỏ cả mặt, hốc mắt cũng có chút lên men, một hồi lâu cũng không nói ra lời nào.
Chỉ nghe thấy người nọ ở bên tai mình tiếp tục nhắc mãi, nói với nàng ta phải hảo hảo công tác nỗ lực kiếm tiền, mua một căn nhà lớn hơn nữa, trang hoàng thành bộ dạng mà hai người các nàng đều thích.
"Trở thành hôn phòng!"
Lời này nói đến cực kỳ kiên định.
Bất quá trong chốc lát đột nhiên cảm thấy không đúng chỗ nào, vì thế thực mau lại ngẩng đầu lên một lần nữa dò hỏi ý kiến của Thẩm Ninh Hinh.
Bộ dạng so với vừa rồi thoạt nhìn càng thêm nghiêm túc, thanh âm cũng vậy.
Nắm lấy tay nàng, thân thể căng chặt biểu tình khẩn trương hỏi nàng: "Hinh Hinh, ta đem ăn ngon uống tốt hảo chơi đều cho ngươi."
"Ngươi nguyện ý...... Cùng ta kết hôn sao?"
Advertisement
- In Serial7 Chapters
Generic Zombie survival Wuxia Cliche story
Same old same old. Zombies attack. Zombies Evolve. Humans evolve. Humans gain superpowers. No deep plot, no plot planned out at all actually. Writing it as I go and because I'm a sad boi trying to use stories as a form of escapism. Not going to proofread, not going to check for grammar or anything. Will definitely read like a machine-translated Chinese amateur web novel. Have a nice day. (The cover is from one punch man, no this is not a fanfic) (I don't actually plan/think anything in this will be too gory or "traumatizing" but since its a zombie survival story I thought I might as well add it, plus the fact that the MC does some pretty messed up stuff. He's the stereotype Wuxia villain so to speak, expect competently and not dumbed down to make the hero look smart.) I will add warnings in author notes before chapter starts if anything particularly "gory" or trigger events happen.
8 207 - In Serial7 Chapters
What in the World?
A young man from the modern world that is desperate to escape the current society but, then was transported to another world suddenly and thus began his adventure on building his dreamed society.
8 68 - In Serial126 Chapters
My Last Reincarnation
Achieving the pinnacle of power, a mortal could, Andras stood against both Heaven and Hell to save humanity. Having died several times in futile resistance while the brutal war for the Chaos Seed continued, his sole wish was for his undeserved suffering to end. In the final battle atop the world tree, Andras sacrificed himself one last time. Having never reached old age nor found love, he swore that if reincarnated once more, he'd forsake the tragic hero's path in favor of a peaceful life.With his wish granted, Andras found himself within the Central Hospital in Seoul, the capital of South Korea. Instead of being reborn, his soul now occupied a body of a teenager who had forsaken his own life in what some assumed was just an accident. In a world without magic, Andras was left only with his knowledge of martial arts and the internal Qi that all humans possessed. The story follows his adaptation to a new life without prior knowledge he would have gained over the years. Thrown into the wilderness that is the modern-day high school, in search of love and well-deserved happiness. I hope you enjoy the long ride ahead of us, as we watch our MC struggle to grasp the concept of modern tech. Joined by a wide cast of characters, plots, and character development, the story of My Last Reincarnation is full of drama, romance, comic relief, and action! Schedule for 2022:Currently, there is a two-chapter weekly release every Monday and Thursday at 1 pm EST and 6 pm GMT. Content Warning Tags - They are included just in case because one in who knows how many chapters might have such content. Though it is not the main focus of the story. Enjoy! "My Last Reincarnation" is dedicated to Flafi (Fluffy 2009-2021). You shall be missed, my buddy.
8 199 - In Serial18 Chapters
The Gunslinger: Rising of the Shield Hero X Male Reader Erron Black
Y/N, a teenage boy visiting Japan in the summer, he comes across a book in a shop that will change his life forever. Something magical happened and it will change his and many other lives. Legend states that there are 4 cardinal heros that will protect the world and the people from the Waves of Catastrophe. These 4 heros have their differences and it is a headache to all of the people. However, what nobody knew was that there was a second book that never was released. This book states there is a fifth hero in this world. A hero that is ahead of its time and has weapons nobody has seen before. Join Y/N as he learns about this new world and the true meaning behind it all. He will come across new friends and enemies. First attempt to write a Male Reader story. All credits to Mortal Kombat and Creators to The Rise of the Shield Hero
8 161 - In Serial6 Chapters
My Sonic Academia
When Eggman creates a giant machine sending everyone in the Sonic world,to the My Hero Academia world,Sonic and Deku team up to find the rest of Sonic's friends.But Eggman is not done.He is now going to try and destroy the My Hero world.Can Sonic and Deku save the world? or will they fail?
8 152 - In Serial75 Chapters
There's Nothing Without You (Under editing)
Previous Title : Tum Jo Nahi Toh Kuch Bhi NahiHe was sitting emotionlessly. He looked toward her in anger. She also looked at him but she was confused and couldn't actually know what's going on in his mind.Mantras started and time was passing, He was doing whatever the priest was saying but his mind was roaming somewhere else.HE (monologue): You didn't do right. I thought you are a nice girl and you will understand me but I was wrong . I wanted to marry HER and live my life with HER but you ruined it. I can't believe you can do this. How could you stoop so low? She told me to marry you for my family and papa but I can't do this. I will never marry a girl like you.He stands up in between mantras and say what left her shocked. "I can't do this marriage."........She cried at her fate and helpless to do anything else rather than looking at him while he was accusing her for something she never did. What she did was to .... Love him ALWAYS...💞. That's the greatest mistake of her life but she could never hate him and only loved him immensely.Join the journey of The love hidden behind her SILENCE. How she finally got the love she deserved without even speaking a word. Yes, she was MUTE but her eyes expresses her heart._________________________________#1 Indianlovestory on 5.10.20WINNER:-* Ist position YOURS CHOICE AWARDS* 2nd position in INFINITY AWARDS (Reader's choice)* Best emotional story in SWASAN FAMILY AWARDS ( 2nd )* SWASAN NEWBIE AWARDS (consolation prize)._________________________________
8 235

