《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 34
Advertisement
Vốn dĩ Thẩm Ninh Hinh đang nghiêm túc nghiên cứu.
Nghe thấy Khâu Diệc Bạch nói muốn mua một hộp khác, nàng sửng sốt, theo bản năng quay đầu lại muốn ngăn cản.
Kết quả chưa kịp mở miệng nói chuyện, đột nhiên thấy người này đang giơ một viên chocolate hết sức chuyên chú nhìn nàng.
Thần sắc có chút khẩn trương, đáy mắt sang sáng, hàm chứa chờ mong cùng hưng phấn.
Giống như đứa nhỏ đang cùng hảo bằng hữu chia sẻ kẹo mà mình thích vậy.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, tim theo bản năng đập chậm nửa nhịp.
Ngươi chẳng lẽ không biếtgiữa người trưởng thành với nhau uy đồ ăn có bao nhiêu ái muội sao!
Ngươi người này là có bao nhiêu trì độn a!
Thẩm Ninh Hinh ho khan một tiếng đỏ bên tai, nghĩ thầm muốn giơ tay tiếp nhận viên chocolate kia, nhưng thân thể giống như không chịu sự khống chế của chính mình, ma xui quỷ khiến nghiêng nghiên người về phía trước.
Mắt nhìn mặt của Khâu Diệc Bạch, sau đó cúi đầu xuống thật cẩn thận ngậm lấy viên chocolate kia.
Là một viên chocolate có nhân dâu tây, ăn vào trong miệng mang theo mùi vị tinh khiết và mùi thơm của sữa, ngọt ngào một chút cũng không ngán.
Là chocolate ngon nhất mà nàng từng ăn qua.
"Có ngon không?" Khâu Diệc Bạch thấy nàng ăn, vội vàng mở miệng hỏi.
"Ăn ngon ăn ngon." Thẩm Ninh Hinh thấy thế vội vàng giơ ngón tay cái lên, "Đặc biệt ăn ngon."
Không có người không thích được khen ngợi.
Khâu Diệc Bạch nghe thấy nàng nói ăn ngon, môi tức khắc liền lặng lẽ giơ lên, thần sắc khẩn trương vừa rồi đã biến mất không thấy, đáy mắt mang theo một mảnh mỹ tư tư.
"Ta đã nói ăn ngon mà." Nàng hừ nhẹ một tiếng, giơ tay đem lá gói bánh chưng kéo qua đặt ở trong tay mân mê, "Gói thành bánh chưng khẳng định ăn càng ngon."
Kia cũng không nhất định......
Thẩm Ninh Hinh dưới đáy lòng phun tào một câu, cười rộ lên gật gật đầu tỏ vẻ khẳng định, sau đó lại tiếp tục nghiên cứu cách làm bánh chưng chocolate.
Không khí rất nhanh an tĩnh lại, hai người ai cũng không nói gì nữa.
Nhưng hoàn toàn không cảm thấy nhàm chán phiền muộn, cho dù chỉ như vậy đứng chung một chỗ tâm tình liền thực mau bình tĩnh trở lại, làm người cảm giác thực hảo.
Thẩm Ninh Hinh ở trong đầu suy tư một lát, cuối cùng cũng tìm được cái từ thích hợp.
Đại khái...... Đây là cảm giác an tâm đi.
Tổng cảm thấy cái phòng cho thuê nhỏ hẹp của nàng, bởi vì có Khâu Diệc Bạch đến, mà trở nên có chút giống bộ dạng của một gia đình.
Giống như đột nhiên có nhiều pháo hoa nhỏ nở rộ ở trong lòng vậy .
Khâu Diệc Bạch không vào nhà bếp, nhiều lắm chỉ biết nấu chút thức ăn nhanh thôi, lúc này ôm lá gói bánh chưng suy nghĩ nửa ngày, ngay cả hình dạng cũng không biết cuốn thế nào.
Thẩm Ninh Hinh dùng dư quang nhìn đến bộ dạng vụng về của nàng, trong lúc nhất thời có chút buồn cười.
Khóe miệng cong cong, rốt cuộc vẫn là sợ đả kích đến lòng tự tin của nàng, vì thế thực mau lại thu trở về.
Điều chỉnh xong suy nghĩ, lúc này mới tùy tay cầm lấy lá gói bánh chưng đặt ở trong tay, tay trái lại nắm chút gạo nếp.
Advertisement
Mắt nhìn Khâu Diệc Bạch, nhẹ giọng nói : "Khâu tổng trước tiên ta gói thử một cái xem."
"Đã thật nhiều năm ta không gói." Nàng nói, "Cũng không biết có bị ngượng tay hay không."
Lời này nghe giống như nàng cũng ở cái dạng trình độ gà mờ.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy tức khắc tự tin lên không ít, thực nhanh gật đầu ứng một câu: "Được, ngươi gói đi, ta nhìn xem."
Ngữ khí còn rất nghiêm túc, eo cũng thẳng thắn, đầu theo bản năng hướng về bên này, nhìn giống như đang giám sát nàng.
Thực tế là vì trộm học kỹ xảo.
Thẩm Ninh Hinh nhìn thấu không nói toạc, cố ý thả chậm tốc độ để nàng học trộm, gói xong một cái sợ nàng chưa rõ, ngay sau đó lại lấy cớ chính mình đột nhiên có xúc cảm, muốn gói một cái khác.
Phải nói là năng lực học tập của Khâu tổng của chúng ta thật sự rất mạnh.
Gói xong hai cái, người này thực mau liền nắm được kỹ xảo, gật gật đầu thuận miệng khen Thẩm Ninh Hinh một câu, sau đó tự mình cũng cầm lấy lá gói bánh chưng bắt đầu gói.
Thực tinh xảo, không riêng gì hình dạng đẹp, ngay cả dây cột cuối cùng ở mặt trên cũng cột thành hình dạng nơ con bướm xinh đẹp.
Vừa nhìn liền biết đặc biệt phù hợp với thẩm mỹ của người này.
Khâu Diệc Bạch gói xong bánh chưng cũng tự cảm thấy tự hào, đắc ý cong cong khóe miệng, sau đó cầm lấy cái bánh chưng ý muốn đưa cho Thẩm Ninh Hinh xem, giống như đang tranh công: "Ngươi nhìn xem ta gói này."
Thẩm Ninh Hinh đáy mắt mang ý cười: "Khá tốt."
"Chẳng qua chính là......" Nàng nói, lời nói chỉ nói một nửa.
"Chỉ là cái gì?" Khâu Diệc Bạch chọn hạ mi, khuôn mặt tức khắc lại trở nên nghiêm túc, giống như nói cho nàng biết ngươi suy nghĩ kỹ rồi nói.
Thẩm Ninh Hinh lần này dứt khoát không nói gì, chỉ là tiện tay nắm một cái, từ trong chén lấy ra một viên mứt táo ở trước mắt nàng lắc lắc.
Chỉ một động tác như vậy, Khâu Diệc Bạch tức khắc liền hiểu.
Có một loại cảm giác xấu hổ từ đáy lòng đánh úp đến, nàng nhìn Thẩm Ninh Hinh, lại cúi đầu nhìn cái bánh chưng kia, trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, một hồi lâu sau cũng chưa nói ra một lời nào.
Bất quá còn may có Thẩm Ninh Hinh tới giải vây cho nàng.
"Không có việc gì Khâu tổng." Nàng cười cười, tiếp nhận cái bánh chưng từ trong tay Khâu Diệc Bạch để qua một bên, ngữ khí phi thường chân thành tha thiết, "Vừa lúc ta không thích ăn táo, trước kia lúc ăn bánh chưng luôn luôn sẽ lấy táo ra."
"Lần này thật ra ngài giúp ta bớt việc." Nàng còn nói, "Cảm ơn Khâu tổng."
Dù sao người ta là lần đầu tiên gói, có thể chỉnh thành như vậy đã tốt lắm rồi, vẫn nên khen khen a.
Như vậy là được rồi.
Khâu Diệc Bạch tự nhiên là không biết suy nghĩ nơi đáy lòng của nàng, giương mắt nhìn biểu tình của Thẩm Ninh Hinh, thoạt nhìn giống như không có chuyện gì thật, lúc này tin tưởng mới khôi phục lại một chút.
Advertisement
Cuối cùng không có tự bế, tiếp tục cầm lấy lá gói bánh chưng bắt đầu gói.
Thẩm Ninh Hinh sợ ảnh hưởng đến nàng phát huy, dứt khoát đi qua bên cạnh bắt đầu rửa rau, hai người ai bận việc người nấy.
Hiệu suất ngoài ý muốn còn rất cao.
Gần 12 giờ, toàn bộ đồ ăn rốt cuộc cũng làm xong, từng món được Thẩm Ninh Hinh cùng Khâu Diệc Bạch bưng lên bàn.
Đã rất nhiều năm không có làm một bàn đồ ăn phong phú như vậy.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm bàn ăn có điểm cảm khái, trầm mặc vài giây, theo bản năng móc di động ra chụp mấy tấm hình.
Lưu lại làm kỷ niệm đi, vạn nhất về sau không có cơ hội nữa thì sao.
Dù sao từ lúc nhỏ nàng liền biết, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, một ngày nào đó những người ngươi để ý đó toàn bộ sẽ rời khỏi ngươi, cho nên lưu trữ lại vẫn rất cần thiết.
Nàng thở dài, nghĩ hôm nay chính mình thật đúng là đa sầu đa cảm, vội lắc đầu xua tan những ý nghĩ đó ở trong đầu.
Vừa quay đầu, đột nhiên phát hiện Khâu Diệc Bạch cũng đang giơ di động ở đàng kia hết sức chuyên chú chụp chụp.
Hẳn là lưu lại để phát Weibo, chụp cũng thật nghiêm túc, ngay cả mày cũng theo bản năng dùng sức nhăn lại.
Thẩm Ninh Hinh ngừng thở thò lại gần xem, cả người thiếu chút nữa té xỉu tại chỗ.
Trước kia nàng vẫn luôn cho rằng Khâu Diệc Bạch có thể chụp ảnh thành như vậy chỉ là do không nghiêm túc, đại khái chỉ là tùy tay chụp chụp một chút, thành phẩm tốt xấu hoàn toàn dựa vào vận khí.
Vạn không nghĩ tới kỳ thật nàng còn rất nỗ lực!
Chỉ là nhìn biểu tình chuyên nghiệp, rồi lại nhìn thành phẩm...... Quả thực xấu không thể tả.
Thẩm Ninh Hinh thực bất đắc dĩ, nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, vốn định sửa cho đúng, nhưng lại sợ đả kích lòng tự tin của người này, liền dứt khoát mặc kệ để nàng tùy tiện chụp chụp.
Bất quá vẫn hứa hẹn, chờ sau khi ăn xong chia sẻ một ít ảnh chụp hôm nay cho nàng.
Khâu Diệc Bạch gật đầu ứng, nghĩ đến Thẩm Ninh Hinh nói muốn chia sẻ, ngay sau đó liền càng nỗ lực chụp thêm vài cái, để lại một đống kỳ tác phẩm xấu vô cùng.
Đến cuối cùng vẫn là Thẩm Ninh Hinh chịu không nổi, nhẹ giọng gọi nàng lại đây ăn cơm mới có thể khiến cho người này dừng lại.
Hôm nay nàng làm không ít đồ ăn ngon.
Trừ bỏ xương sườn mà Khâu Diệc Bạch yêu cầu ra, còn có cá hấp, thịt kho tàu, thịt thăn chua ngọt.
Nghĩ Khâu Diệc Bạch ngày thường đi làm mệt mỏi như vậy cần bồi bổ, cho nên cố ý vì nàng mà hầm canh gà, ngoài ra còn có chút rau xanh đậu que xào.
Chính là cực kỳ phong phú, so với nhà hàng thoạt nhìn một chút cũng không kém.
Mấu chốt là còn có thể tiết kiệm được không ít tiền.
Khâu Diệc Bạch rất vừa lòng, sửa sang lại làn váy rồi ngồi xuống cái ghế nhỏ mà Thẩm Ninh Hinh đã chuẩn bị cho nàng.
Vừa mới cầm lấy chiếc đũa liền nghe thấy Thẩm Ninh Hinh hỏi: "Khâu tổng ngài mau nếm thử xem ăn ngon không?"
Khâu Diệc Bạch ứng thanh, kẹp lên một khối thịt bỏ vào trong miệng nhai nhai, cũng không biết đang nghĩ cái gì, còn nếm thật lâu rồi mới nuốt xuống.
Sau đó không chờ Thẩm Ninh Hinh mở miệng nói chuyện, lại gắp tiếp một ít rau xanh bỏ vào trong miệng tiếp tục nhai.
Làm Thẩm Ninh Hinh nhìn rất khẩn trương.
Cho nên rốt cuộc là ăn ngon hay không thể ăn a?
Nàng dừng một chút, một lát sau vẫn là căng da đầu ghé vào hỏi : "Khâu tổng, ngài cảm thấy thế nào a?"
"Khẩu vị gì đó, ăn có hợp không?"
"Khá tốt." Không nghĩ tới tiếng nói vừa dứt liền nghe được câu trả lời của Khâu Diệc Bạch, "Mặn nhạt vừa đúng, thịt cũng không dai, còn rất hợp khẩu vị."
"Bất quá tổng cảm giác hương vị rất quen thuộc."
"Quen thuộc?" Thẩm Ninh Hinh tức khắc có điểm ngốc, "Ngài ở nơi khác đã từng ăn qua cùng loại hương vị sao?"
"Ân." Khâu Diệc Bạch trầm mặc tự hỏi vài giây, cuối cùng đột nhiên nói, "Giống như có điểm giống hương vị khi còn nhỏ đến nhà nãi nãi ăn."
"Giống nãi nãi của ta làm."
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Nga.
Nàng có điểm mờ mịt lại mê hoặc gật gật đầu, trong lúc nhất thời không tìm được từ gì để trả lời, đầy đầu tất cả đều là câu nói nãi nãi kia của Khâu Diệc Bạch, một hồi lâu sau còn chưa hoàn hồn.
Cho nên, nàng lại từ A Cát biến thành nãi nãi sao?
Quá đột ngột a.
Bất quá ít nhất cũng có tiến bộ.
Thẩm Ninh Hinh thực bất đắc dĩ, có chút xấu hổ cười cười, cũng cầm lấy chiếc đũa kẹp lên mấy món ăn bắt đầu ăn.
Trong lòng đột nhiên lại có một loại ý tưởng đang lan tràn.
Nàng rõ ràng là muốn truy Khâu Diệc Bạch, như thế nào cuối cùng truy liền truy không , ngược lại càng chạy càng trật?
Rốt cuộc là làm sai ở nơi nào......
Sau khi ăn xong, hai người không vội vàng thu thập, mà tiện tay ăn luôn hai cái bánh chưng.
Thẩm Ninh Hinh vận khí rất tốt, bắt được bánh chưng bình thường, không có hương vị gì đặc biệt, chỉnh thể còn tính là ăn ngon.
Khâu Diệc Bạch lại bắt được nhân chocolate, bỏ vào trong miệng nếm thử, tuy nói hương vị có điểm kỳ quái, nhưng kỳ thật ăn còn rất ngon.
Thẩm Ninh Hinh sợ nàng ăn nhiều sẽ đau răng, vì thế liền theo bản năng mở miệng ngăn trở không cho nàng ăn quá nhiều, chính mình đại khái thu thập chén đũa ôm vào phòng bếp.
Sau đó lại cắm ấm nước điện cố ý chuẩn bị chút nước ấm, muốn làm chút trà cho Khâu Diệc Bạch uống.
Mới vừa chuẩn bị xong, liền thấy Khâu Diệc Bạch đang ngồi ở trên sô pha thưởng thức những tấm ảnh chụp của chính mình.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế lúc này mới nhớ tới chuyện phải chia ảnh chụp cho nàng, vội vàng cũng mở di động ra tìm được WeChat của nàng bắt đầu chia sẻ.
Chia sẻ đến một nửa, Khâu Diệc Bạch đột nhiên nói: "Ta cũng đem ảnh ta chụp chia cho ngươi đi, còn khá xinh đẹp."
Đẹp cái rắm.
Thẩm Ninh Hinh vô lực phun tào, lại sợ đả kích nàng, chỉ có thể theo nàng lời nói gật gật đầu đồng ý.
Bất quá Khâu Diệc Bạch còn chưa mở ra album, nước đã sôi rồi.
Thẩm Ninh Hinh nói với nàng chính mình một lát liền trở về, sau đó liền chui vào trong phòng bếp bắt đầu chuẩn bị pha trà.
Trong lúc nhất thời có điểm lơi lỏng, di động liền đặt lên bàn.
Khâu Diệc Bạch ứng thanh, gật gật đầu tiếp tục chia sẻ ảnh chụp của mình.
Tốc độ mạng còn rất nhanh, mới vừa nhấn gửi cho Thẩm Ninh Hinh một cái bên kia tức khắc liền vang lên đinh một tiếng, ngay sau đó lại là âm điệu đinh bất đồng, gom lại cùng một chỗ nghe giống như là đang ca hát.
Khâu Diệc Bạch nghe tiếng có điểm tò mò, trong lúc nhất thời hứng thú, theo bản năng đưa ánh mắt muốn nghiên cứu nghiên cứu.
Sau đó, đột nhiên ở trên màn hình của Thẩm Ninh Hinh thấy được mấy cái chữ to, thoạt nhìn hẳn là ghi chú của nàng cho chính mình.
Còn khá dài, Khâu Diệc Bạch một bên xem một bên dưới đáy lòng mặc niệm: Khâu khóc bao mới hai tuổi rưỡi.
"......"
Ân???!
(Hinh Hinh của chúng ta lật xe rồi :)))))) )
Advertisement
- In Serial10 Chapters
The Draw Of The Unknown
Mia Campbell is your average introverted loner. Not exactly satisfied with her life doing pretty much nothing of import, she's also not that willing to break out and make a change. Until, without any preamble or warning, she is bestowed with a cryptic system that both grants her magical powers, and also operates on the logic of a card game. Things begin to escalate from there. **This project is a bit of an experiment! For any given chapter, Mia's 'decklist' will be built by the community, over on our Discord server. If you find this amusing, and want to participate in the discussion, as well as find the complete list of cards, you will be able to find the link to the Discord server at the end of each chapter. Discussion in the comments is also encouraged and included as well. Each chapter and/or scenario will be intentional, but the cards used will be chosen by you guys. And the draws made will be done via actual drawing of cards during the writing process, for bonus author street cred.**
8 142 - In Serial72 Chapters
Conclave of Tyrants
[participant in the Royal Road Writathon challenge] The Gutu Empire, a behemoth that stretched across the majority of the Western Continent, dominated all in its path. The Gutu themselves were a race of mighty beings, capable to destroying mountains and splitting oceans with a wave of their hands. A billionaire prodigy from Earth dies in his sleep and wakes up in the body of a child in a Gutu village. He quickly adjusts and slowly begins to formulate a plan to do what he had once done before. Take over the world! This time, not with money, nor with intellect, but pure might! In a world where demons, strange creatures, mages, vampires and all sorts of insanities run amok, Takunda keeps a calm mind, as his vision sees nothing but the top he desires! Watch the legend that swept the Western Continent of its feet, the story of the ultimate cultivator: The Smoke That Thunders! ____________ Will have at least 2000 chapters! At least 5 chapters a week! Please support my patreon, i really could use your support. Please also visit my facebook page. Follows and pledges will lead to more chapters guys. Thank you for reading my story so farhttps://patreon.com/theonionjunktionhttps://facebook.com/TheonionjunktionxComments and criticism are always welcome!
8 199 - In Serial12 Chapters
Unknown Stars
It's 2424 A.D. and mankind is rapidly expanding throughout the stars, propelled by drives that bend the very fabric of spacetime and allow near instantaneous travel across tens of light years. It's a new golden age for humanity.But not all is right with the universe, and sometimes it's your turn to have a very, very bad day. A young boy is thrown through space to an unknown land, a land of savage warlords, tyrants, ‘gods', and marvels.Amid the chaos, blood, and filth of this new world ruled by inhuman, immortal, self-styled demigods who have long ago succumb to their own madness he'll always be close to the comfort of death.How will he come to live in this depraved land among unknown stars?Well you'll have to read it to find out. Blurbs always sound super lame anyway, don't they?
8 98 - In Serial6 Chapters
A Fate Shaped by Magick
This fiction was (and is) published on fanfiction dot net under the same title; though as I slowly transfer it to here, I am editing and smoothing it. This story takes place in the Elder Scrolls (TES) Universe mostly ending up in Morrowind. This is a slice of life meant to answer the questions of how (in the TES universe) do mages study and learn, and exploring some of the in-game differences between TES 2 and 3. This book has minimal spoilers for the Morrowind main quest and does not fully explore it. If you think that giant insects would make cool pets - if you like the idea of exploring magic NOT intended simply as killing something better, faster or more gore-ridden, then come on in and enjoy.
8 98 - In Serial17 Chapters
Dungeon World
So I’m a dungeon, I’m supposed to save the world somehow but first I need to be strong enough to protect myself. Time to level up!
8 128 - In Serial8 Chapters
His Filthy Consort
The Kinkier .... The Sexier 🔞🔞🔞🔞Keisha, a 19-year-old orphan grew up having thewildest kink ever. Humiliation kink. This strange and unaccepted sexual orientation of hers was hidden by her as she served several rich and influential people with her housemaid services, and frequent nights on their beds. Her life changed when she was brought by the Queen of Raevarno, with the hope of providing an heir to the throne. Attracted to her new master, she found herself indulging in her kink. To her luck, Prince Alaric was just as she had lusted after. A sexy sadist, who can have her gut rearranged and humiliated...© 2022 Unusualdee
8 59

