《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 33
Advertisement
Khâu Diệc Bạch hẳn chỉ là thuận miệng nói thôi, mục đích có lẽ đơn thuần chỉ là muốn giúp nàng tiết kiệm tiền.
Đại khái...... Lời nói cũng không có quá nhiều ý tứ đặc biệt.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh lại rất để ý, lập tức liền ghi tạc trong lòng.
Theo đó liền gật gật đầu, cười rộ lên nhẹ giọng đáp: "Hảo nha, ta sẽ mua nhiều xương sườn chờ Khâu tổng tới."
"Không cần quá nhiều!" Vừa nghe thấy từ 'nhiều', Khâu Diệc Bạch phản xạ có điều kiện mở miệng phủ định, "Ta ăn không hết!"
Thoạt nhìn thật sự là bị nàng dọa sợ.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế không khỏi cười rộ lên, gật gật đầu ôn nhu nói : "Ta đã biết."
"Ta đây sẽ nỗ lực làm xương sườn ăn thật ngon." Sau đó nàng lại nói, bộ dạng cười khanh khách vừa đẹp lại vừa ấm áp.
Làm tiếng gió gào thét ở bên ngoài nghe thấy cũng không còn lạnh nữa.
Khâu Diệc Bạch nhìn nàng, sau một lúc lâu hơi hơi đỏ ở bên tai, cúi đầu xuống sửa sang lại dù.
Môi cũng khẽ mở, thấp thấp giọng đáp: "Được đi, ta chờ."
Nhìn dáng vẻ giống như lại có điểm thẹn thùng, vì thế liền hạ giọng ý đồ giảm bớt xấu hổ.
Đây là chiêu thức quen dùng của Khâu tổng của chúng ta nha.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm sườn mặt của nàng một lúc lâu, cũng không biết như thế nào đột nhiên nhớ tới hình ảnh đêm đó nàng say rượu, tạm dừng một lát, đột nhiên đem ngón út duỗi ra phía trước.
Thậm chí còn nhướng mày ý bảo nàng một chút.
Khâu tổng chúng ta tới ngoắc tay nha?
"Làm gì?" Khâu Diệc Bạch thấy thế không rõ nguyên do hỏi, "Ngươi đây là muốn cùng ta ngoắc tay?"
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu: "Đúng vậy."
Vừa nói hết lời liền nghe thấy người này nhỏ giọng hừ lạnh một câu: "Người lớn như vậy rồi còn ngoắc tay, có ấu trĩ hay không?"
Biết ngay ngươi sẽ nói như vậy mà.
Thẩm Ninh Hinh dưới đáy lòng cười cười, lén lút trào phúng nàng, vẫn không ấu trĩ bằng Khâu tổng ngươi một bên khóc chít chít một bên tìm người ngoắc tay nha.
Bất quá lời này chỉ dám nghĩ ở trong lòng, vạn vạn không thể nói ra.
Cho nên nàng chỉ xem như không nghe thấy Khâu Diệc Bạch nói gì, tiếp tục đem ngón út duỗi về phía trước, đôi mắt cũng cong lên, trên mặt mang theo ý cười.
Khâu Diệc Bạch không có biện pháp với nàng, cuối cùng nhăn mi bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc vẫn duỗi tay qua.
Hai ngón tay câu chung một chỗ, độ ấm cùng xúc cảm không giống nhau làm người cảm thấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Khâu Diệc Bạch sửng sốt, trong đầu không biết như thế nào đột nhiên xẹt qua một hình ảnh mơ hồ.
Thật giống như...... Hai người ở một ngày nào đó cách đây không lâu trước kia đã làm qua động tác tương tự như vậy rồi vậy.
Khâu Diệc Bạch có điểm hoảng hốt, qua một hồi lâu mới hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng đem tay giấu vào trong túi quần.
Nhìn Thẩm Ninh Hinh, sau một lúc lâu mới duỗi tay đẩy cửa ra, lập tức đi phía trước.
Thời điểm sắp đi đến chỗ ngoặt thang máy, theo bản năng quay đầu lại cùng nàng nói một câu: "Ngày mai gặp."
Advertisement
Vừa nói ra khỏi miệng, tức khắc lại có một loại cảm giác quen thuộc đánh úp vào.
Ngay cả chính nàng cũng không biết rõ nguyên nhân.
--------------------------------------------------------------------
Tháng ngày trôi qua thật mau, thời gian trôi đi, mấy ngày sau là tới Tết Đoan Ngọ rồi.
Ngày nghỉ tổng cộng chỉ hơn có một ngày so với kỳ nghỉ bình thường, thứ năm nghỉ tới thứ bảy, chủ nhật còn phải trở lại tăng ca bổ sung.
Kỳ thật ngẫm lại cùng ngày thứ bảy bình thường cũng không có gì khác biệt.
Nhưng mọi người vẫn như cũ thực vui vẻ, vì thế liền thừa dịp thời gian nghỉ trưa ở trong nhóm tán gẫu của công ty thương lượng, chuẩn bị xem Tết Đoan Ngọ lần này có an bài gì không.
Nào là phải về quê ăn tết, nào là muốn mang hài tử đi công viên giải trí chơi, còn có mấy người trẻ tuổi không có an bài gì đặc biệt, dứt khoát lựa chọn cùng nhau đi chung ra ngoài du lịch.
Mấy người ríu rít một trận, xác định xong nơi muốn đi, sau đó lại tag vài người ở trong nhóm, dò hỏi bọn họ có muốn cùng đi hay không.
Từ trước đến nay, nhân duyên của Thẩm Ninh Hinh ở trong văn phòng vẫn thật không tồi, cho nên mấy người này tự nhiên sẽ rủ nàng.
【 Cảm ơn mọi người đã mời, bất quá kỳ nghỉ này ta có chút việc, không có biện pháp đi cùng, các ngươi chơi vui vẻ nha. 】
Thẩm Ninh Hinh thấy thế vội vàng trả lời.
Thật ra cũng không phải nói dối, xác thật là có việc.
Dù sao...... Nhân dịp kỳ nghỉ này nàng muốn mời Khâu Diệc Bạch đến nhà ăn cơm còn hầm xương sườn cho người này nữa.
Mấy ngày hôm trước nàng cùng Khâu Diệc Bạch đều vội vàng làm việc, không có thời gian cũng không có tinh lực, cuối cùng lần này mới có đầy đủ thời gian, tự nhiên nàng sẽ không bỏ qua.
【 Vậy được rồi, ngươi cũng chơi vui vẻ nga. 】
Thấy nàng cự tuyệt, mấy người bọn họ cũng không cưỡng cầu nữa, tiếp tục đi mời những người khác.
Có rất nhiều, Thẩm Ninh Hinh gặp được không ít tên người quen.
Trong nhóm lúc này cực kỳ náo nhiệt, vẫn luôn ồn ào nhốn nháo đến khi chuông reo mới dừng lại, trong văn phòng thực mau an tĩnh lại, mọi người bắt đầu tiếp tục xử lý công việc.
Việc trong tay Thẩm Ninh Hinh không nhiều lắm, rất nhanh liền hoàn thành, thông qua WeChat dò hỏi Triệu tỷ, thấy nàng không có an bài gì, liền trộm cầm lấy di động xoát xoát, ý đồ thả lỏng một chút.
Đầu tiên là cùng Mạnh Dao các nàng trò chuyện vài câu, sau đó phát bao lì xì chúc Tết Đoan Ngọ vui vẻ, lại xem vòng bằng hữu xem động thái gần đây của các đồng sự, cuối cùng lại điểm vào Weibo của Khâu Diệc Bạch.
Rất thuần thục, đã sớm dưỡng thành thói quen, hoàn toàn xuất phát từ bản năng.
Thẩm Ninh Hinh phát hiện Khâu Diệc Bạch có phát trạng thái mới, đi đầu là một tràng dài khóc chít chít, cùng với một câu vừa thấy liền biết nàng đang phi thường tức giận ——
Sinh khí! Không ai nhớ đến ta!
A?
Thẩm Ninh Hinh thấy thế sửng sốt, một lát sau giống như ý thức được cái gì, vội vàng click mở nhóm tán gẫu của đồng sự.
Advertisement
Bay nhanh kéo lên trên, cho đến khi phát hiện không có lấy một người nhắc tới tên Khâu Diệc Bạch.
Trách không được nàng sẽ nói như vậy, chuyện này đặt ở trên người nào cũng không dễ chịu, tiểu khóc bao khẳng định lại cảm thấy chính mình bị mọi người xem nhẹ.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, sau đó giương mắt lên nhìn về hướng văn phòng của Khâu Diệc Bạch, quả nhiên phát hiện sắc mặt của nàng lãnh đến khó coi.
Động tác cũng tăng thêm lực độ, cơ hồ là ném văn kiện lên trên bàn.
Thật đúng là...... Tức giận không nhẹ a.
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, khẽ cắn môi dứt khoát cầm lấy hợp đồng đi tìm Khâu Diệc Bạch ký tên, trong lòng có điểm bất đắc dĩ cũng có chút đau lòng.
Cũng không thể để nàng tức giận quá lâu, nổi tính trẻ con lên lại hỏng mất thì làm sao bây giờ.
Hống hống đi thôi.
Tết Đoan Ngọ muốn mời Khâu Diệc Bạch tới nhà ăn cơm cũng không phải bí mật gì, Thẩm Ninh Hinh cũng không muốn giấu, trực tiếp nhân lúc Khâu Diệc Bạch ký tên cùng nàng nói.
Vừa dứt lời, liền thấy Khâu Diệc Bạch dừng lại một chút, đáy mắt cũng sáng lên.
Bất quá vẫn thực mau khôi phục lại bộ dạng thường ngày, nhẹ nhàng mở miệng, giống như không thèm để ý nói : "Tết Đoan Ngọ không phải ngươi có việc sao, như thế nào lại nghĩ tới mời ta ăn cơm?"
Ngữ khí ngạnh sinh sinh, còn kèm theo chút ngạo kiều.
Nguyên lai trong lúc tức giận vẫn chú ý tới nàng trả lời ở trong nhóm a.
Thẩm Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, không biết như thế nào đột nhiên có điểm muốn cười, nỗ lực đè ép xuống một hồi lâu, lúc này mới lắc đầu.
"Xác thật là có việc." Nàng thẳng thắn, "Cũng chính mời ngài ăn cơm, đây nguyên bản chính là kế hoạch của ta."
"Thật sự?" Khâu Diệc Bạch không tin.
Thẩm Ninh Hinh gật đầu, ngữ khí khẳng định: "Thật sự, ta còn chuẩn bị xương sườn để lấy lòng, liền chờ ngài tới ăn đây."
Còn đem xương sườn ra lấy lòng, xem ra vẫn có người để ý đến nàng a.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy có điểm vui mừng cũng có chút vui vẻ, tức giận liền tiêu đi vài phần.
Mỹ tư tư ký tên xong, tiện tay đưa hợp đồng qua.
Trầm mặc một lúc lâu, phỏng chừng là có điểm băn khoăn nghĩ không thể để một mình Thẩm Ninh Hinh tiêu tiền, vì thế lại hung ba ba nói : "Vậy ngươi phải làm ăn ngon một chút, không thể ăn ta sẽ không mua đồ cho ngươi, một cái bánh chưng cũng không mang cho ngươi."
Suy nghĩ một chút, ý tứ đại khái chính là ngươi phụ trách mua nguyên liệu nấu ăn cùng nấu cơm, ta phụ trách mua bánh chưng.
Được đi được đi.
Thẩm Ninh Hinh đoán được ý tưởng trong lòng nàng, vội vàng theo lời nàng nói mà đồng, nói chính mình nhất định sẽ nỗ lực.
"Vậy ngươi trở về đi." Khâu Diệc Bạch vừa lòng, vẫy vẫy kêu Thẩm Ninh Hinh rời đi, chính mình lại giống mô giống dạng tiếp tục gõ gõ bàn phím.
Sau một lúc lâu lại thừa dịp thời gian uống cà phê, phát Weibo thêm một lần nữa.
Nàng nói ——
Lại có người nhớ tới ta, xem ra Thẩm Ninh Hinh còn rất có lương tâm.
Phía sau còn kèm theo một gương mặt tươi cười nho nhỏ, ngụ ý tâm tình từ nhiều mây chuyển sang trời quang.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế quả thực dở khóc dở cười.
Hai ngày sau, rốt cuộc cũng đến kỳ nghỉ.
Thẩm Ninh Hinh không ngủ nướng mà dậy thật sớm, rửa mặt xong lại thay một tiểu váy đáng yêu mặc ở nhà, sau đó liền bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Dù sao cũng là ăn tết, tuy nói chỉ có hai người, nhưng vô luận như thế nào vẫn luôn phải có chút nghi thức, đồ ăn làm phong phú một chút.
Nếu không...... Ăn tết đều không có không khí, cùng bình thường lại chả có gì khác nhau.
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, đột nhiên nhớ tới một chuyện thật lâu trước kia.
Nguyên bản một bàn ăn ngồi đầy năm người, phải cố hết sức mới ngồi vừa, cũng không biết từ khi nào đột nhiên bắt đầu trở nên trống trải.
Năm người biến thành bốn người, bốn người biến dần, theo thời gian trôi đi càng ngày càng ít, sau cùng nghiễm nhiên chỉ còn lại một mình nàng một người.
Mỗi lần ăn tết không khí cũng càng lúc càng mờ nhạt, đến cuối cùng so với bình thường cũng không có gì khác nhau.
Bởi vì không có gì trọng yếu, làm thêm thức ăn ngược lại một người lại ăn không hết.
Đột nhiên nhớ tới chuyện trước đây, làm Thẩm Ninh Hinh có điểm hoảng hốt, sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.
Nàng thở dài, không muốn suy nghĩ nữa, sau đó lại tiếp tục công việc trên tay.
Trong chốc lát, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa.
Khâu Diệc Bạch như thế nào đến sớm như vậy!
Thẩm Ninh Hinh có chút kinh ngạc, vội vàng rửa sạch tay, bước nhanh chạy tới mở cửa.
Cửa vừa mở ra, quả nhiên Khâu Diệc Bạch đang đứng ở bên ngoài.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy màu đen, kiểu dáng gợi cảm lại cấm dục, đặc biệt tôn lên màu da của nàng, so với ngày thường còn muốn đẹp hơn rất nhiều, là một đại mỹ nhân a.
Chẳng qua nhìn xuống một chút, mỹ nhân đang xách theo một đống lớn đồ vật.
"......."
Thẩm Ninh Hinh phóng mắt nhìn, phát hiện là các loại trái cây cùng rau dưa, thậm chí còn có mấy khối thịt cùng trứng gà, sau đó, như thế nào nàng còn thấy được một xấp dày lá gói bánh chưng.
"Bánh chưng ở siêu thị không tốt lắm, bán đều là đóng gói, không thể bảo đảm chất lượng bên trong." Có lẽ là nhìn ra sự kinh ngạc của Thẩm Ninh Hinh, Khâu Diệc Bạch một bên đi vào trong một bên nói, "Cho nên ta dứt khoát liền mua nguyên vật liệu, chính chúng ta tự gói đi."
"Cũng được." Thẩm Ninh Hinh theo tiếng gật gật đầu, một lát sau lại hỏi: "Bất quá Khâu tổng ngài như thế nào mua nhiều thứ như vậy?"
"Làm sao vậy?" Khâu Diệc Bạch nhìn nhìn nàng, "Tới cửa bái phỏng, đây không phải là đương nhiên sao."
Còn rất long trọng a.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy cười cười, đột nhiên nhớ tới chính mình cũng lén lút chuẩn bị một đống lớn đồ ăn, không lý do để chê cười nàng, sau đó liền nhẹ giọng ứng câu như vậy a.
Sau đó, vội vàng đi sắp xếp những thứ Khâu Diệc Bạch mang tới, lại lấy cái ly tiểu cẩu rót chút nước cho nàng, bảo nàng ngồi nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, hai người mới quay trở lại phòng bếp.
"Ngài mua những nguyên vật liệu gì, lấy ra cho ta xem đi." Thẩm Ninh Hinh nói.
"Ân." Khâu Diệc Bạch theo tiếng gật gật đầu, sau đó mở túi mua hàng ra bắt đầu lấy ra bên ngoài.
Ban đầu còn rất bình thường, táo đỏ, gạo nếp, bánh đậu, lá gói bánh chưng ...... Kết quả càng về sau càng có chút mê hoặc, Khâu Diệc Bạch còn móc ra một hộp chocolate lớn.
Vẫn là loại thương hiệu mắc tiền, cả một hộp lớn ít nhất cũng phải mấy trăm nhân dân tệ.
Thẩm Ninh Hinh ngốc, giương mắt nhìn nàng: "Khâu tổng làm gì vậy?"
Khâu Diệc Bạch lời lẽ chính đáng: "Gói bánh chưng a."
Thẩm Ninh Hinh: "Làm...... Bánh chưng sô cô la?"
"Đúng vậy." Khâu Diệc Bạch nói, "Có vấn đề gì sao, ngươi không phải thích ăn thứ này sao?"
Nàng vừa nói xong, Thẩm Ninh Hinh liền có điểm hoảng hốt, trầm mặc một lúc lâu đột nhiên nhớ tới lần đó Khâu Diệc Bạch đi công tác trở về mang về cho nàng cũng là chocolate.
Có lẽ là lần nàng ở trong văn phòng ngẫu nhiên ăn chocolate bị Khâu Diệc Bạch bắt gặp, cho nên người này mới có thể vẫn luôn cho rằng nàng thích.
Kỳ thật nói đến đúng là rất ấm.
Bánh chưng nhân sô cô la đúng là nàng chưa từng ăn qua......
Thẩm Ninh Hinh thấy thế thở dài, nhìn chằm chằm hộp chocolate kia do dự trong chốc lát, cuối cùng trực tiếp mở ra trang web tìm tòi nghiên cứu cách làm.
Tra rất nghiêm túc, cho nên trong lúc này không nói gì cũng không làm gì khác.
Khâu Diệc Bạch ở một bên thực mau động lên.
Nhìn biểu tình của nàng, có lẽ là hiểu lầm cho rằng nàng không thích, vì thế liền theo bản năng mở hộp ra trộm lấy một viên đặt ở trong miệng.
Nếm thử, phát hiện ăn khá ngon, vì thế lại lấy một viên đưa đến bên miệng Thẩm Ninh Hinh.
"Ngươi nếm thử xem." Nàng nói, mặt theo bản năng căng cứng, nhưng trong giọng nói lại mang theo điểm chờ mong cùng khẩn trương, "Kỳ thật ăn khá ngon."
"Nếu ngươi thật sự không thích...... Ta lại đi xuống dưới mua một hộp khác."
Advertisement
- In Serial712 Chapters
Master Of None
Everyone has a system they just need to meet hidden conditions to unlock it. A blacksmith system may unlock after a human walks by a forge. A master mage may unlock a system after attempting to control the mana in their body. Even something as simple as kicking a rock at a bucket can unlock the marksman system a unique system allowing for perfect accuracy. But what happens when someone reaches the age of fifteen and hasn’t unlocked their system? Walker is about to find out, time is ticking and he doesn’t want to live out his life as an ordinary human; he has dreams you know!
8 555 - In Serial37 Chapters
Tim the Engineer
Summoned against his will to a world of swords and magic, an engineering student struggles to find a way home under the shadow of a world devouring threat. ***************************** Updates: 5/13/19: Revisions to several chapters for clarity, grammar, and style. 4/29/19: A short side story and artwork has been added to the blog. 4/8/19: A Side Story has been updated on my new blog (every writer is required to have one). https://talesfromliahar.wordpress.com/ ***************************** “The summoning scenarios are broken down into groups of ten.” Emi Ito stated. “Don’t, don’t you dare say another word.” Muttered Genzo Uchida. His eyes had turned bloodshot and his hands shook with rage. “The first thirty…” “Shut up!” Genzo bellowed “How dare you help these disrespectful gaijin?” Flecks of spit and madness flew from his face, his fist raised ready to strike. But Emi did not flinch, instead she was about ready to continue when Yuma Takeuchi interrupted her. “Uchida, please,” her sweet sounding words could melt ice. “I think we will have a better chance of getting home if we all work together.” When she glanced up with her sleepy looking eyes at Genzo Uchida he deflated visibly. “Were not getting home.” Uchida said coolly. “Group summoning, large, that puts us in the 60 series. No one came to greet us after five minutes of arrival. That leaves scenarios 68 and 69. In scenario 68 there is something that binds the large group together; they are all classmates or a single family. But thanks to the gaijin” he spit out the word “I think we are scenario 69 with no way home.” Ikko Inoue’s eyes went wide, while Katsukno and Hayata started muttering to themselves. Tim took on a serious look and rubbed his scruffy chin. Emi maintained her stoic expression while trying to find something to refute. McKenzie glanced at Randall and giggled. Randall took the prompting of his teammate and followed up by approaching Genzo. “Uh, so we are in a sixty-nine?” “Yes.” Replied Genzo with the seriousness of someone who’s life was about to end. McKenzie covered her mouth and snickered. “You and me, were stuck in a sixty-nine situation?” Randall pushed with a grin. “Yes, we are all stuck in a sixty-nine scenario together!” Genzo retorted in anger. McKenzie fell on her butt laughing. “What the hell is so funny?” Demanded Genzo, whose face had turned red. “It’s a problem with the automatic translation.” Retorted Tim. Randall, who seemed unable to quit started in again “So, about this sixty-ni…” Genzo interrupted Randall with a swift punch to the face. But, because of their height difference it was a bit of an uppercut that left Randall rattled. Tim and Ikko moved to step in between the two, but Genzo showed no further hostility. Instead he just stared at his clenched fist with such intensity it grabbed the attention of the room. “I unlocked a skill.” He said bluntly. ***************************** This is not a light novel, but people who like light novels should enjoy the themes of this book. ***************************** A Map of the Region
8 164 - In Serial6 Chapters
The Life of an Undercover Conqueror at Specialized High School
2093 ADEarth's natural resources have been depleted. We Humans could survive only just for a few years. We became desperate, we search and search for new resources for us to exploit, but we never found them. Until someone thought of something. "The society of the past even though they had different problems, they must have an answer to their conundrum. Perhaps we can use them too." We continue our research, nights and days have passed, however all of our research only lead to one thing and one thing only the Philosopher's Stone. It could generate energy without having to take any energy. Basically, it broke The Laws of Thermodynamic and Einstein's Law Conservation of Mass Energy, no, all the rule and law that we know of, doesn't apply to the Philosopher's Stone. But how? Where can we found this crimson colored gem? 2094 ADWe the researchers at the Genesis Lab finally found our answer. The Philosopher's Stone is not a Gem or any other precious mineral. It is an Organism, that can replicate itself perpetually. Our greedy minds have already started thinking of various thing especially about 'how can we abuse this poor thing' kind of thought. We can feed them to livestock. Additionally the excrement of those livestock can be used as a fertilizer. Voila! Infinite food and oxygen. But still, we don't know where to find this crimson colored life-form. Spring 2095 ADWE FINALLY DID IT!When we are deciphering some sort of ancient text related to the Mayans, we found out about where it was and how can we obtained it. The method that ancient people used seems to utilize human sacrifice as an offering to Gods. But hey, now we know that Gods exist, and more importantly Their whereabouts. If the ancient people used human sacrifice as the toll to open the portal. Then, we the modern people could simply use some sort of mini-sized black hole with specific coordinate to force this hidden life-form come to this world. Fundamentally, we just needed to mimic the portal that Gods himself open to answer their offering. Allright, let's do this. Summer 2095 ADEverything is progressing as we wanted.Every trivial thing on our side seems to be working in order.We can commence the operation 'Child's Play' early next year.-LB-
8 132 - In Serial25 Chapters
Protector's of Worlds
Welcome, everyone. This story is about a group of friends as they embark on a journey throughout multiple worlds. On this journey, they will encounter many obstacles, new allies/enemies and things they believed only appeared in myths and stories.
8 148 - In Serial21 Chapters
The Ritual of the Summoned Ones
When humanity was on the brink and their Gods dying, a desperate attempt was made to save the survivors. A Ritual was created a Ritual so strong that it's survived the end of Humanity, that it survived the end of God's that created it.The Ritual of the Summoned Ones. This a story of one of them. Originally Posted on Webnovel.
8 170 - In Serial24 Chapters
3 Twin Demonic Brothers || MXTX Crossover AU
an crossover au of what if...Hua Cheng, also known as Crimson Rain Flower Sought, just happened to bump into someone in black and red, hair tied in ponytail as he took a walk at somewhere alone, waiting for his beloved highness, The Flower Crown Martial God, Xie Lian to finish his job at Heavenly Realm. He sensed the said latter's soul was not belong to that body, but somehow his mind, more like a memory, triggered him that it reminded him that the said latter 'was' one of his family... Brother?He tired to shake off his mind by helping the latter. As that latter looked up, that hit him. No wonder why he still want his highness call him 'San Lang', he actually has a brother! He knew his made-up story was something else as he just said it out of his mind without him realising. The soul's appearance was indeed look familiar to his. This is indeed his biogical family.Yes, an crossover au of Luo BingHe, being the oldest twin, Wei WuXian, the middle twin and Hua Cheng, the youngest twin!All the characters are not mine, all the characters belong Mo Xiang Tong Xiu! (making ocs in the future just incase) Art belongs to do6skun (i forgot which platfrom, pls forgive this lowly author) a/n:yes, this is my very first fanfic and hope you guys dont mind my grammar and the mistake :). this fanfic is inspired by Waffle_Lulu-chen :)and yes the very main ship here are bingqiu, wangxian and hualian as i barely ship the other (especially like fengqing and xicheng but i actually love beefleaf). will put tw on top of any chapter and may contain disturbing. and no smut bc, just bc.[ started : 31st Jan ] [ ended : 17th Feb ]
8 86

