《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 25
Advertisement
Kỳ thật, chuyện ma mà Khâu Diệc Bạch đang kể kia, Thẩm Ninh Hinh đã nghe qua từ lâu rồi.
Kịch bản cũ rích, nghe phần mở đầu trên cơ bản liên có thể đoán được kế tiếp cốt truyện sẽ phát triển như thế nào, bất quá Thẩm Ninh Hinh vì phối hợp với nàng nên không nói thẳng, vẫn như cũ hết sức chăm chú lắng nghe.
Thẳng đến kia Khâu Diệc Bạch nói xong một câu cuối cùng, nàng vội vàng gật đầu tỏ vẻ: "Thật là khủng khiếp nga."
Nàng đoán ý đồ của Khâu Diệc Bạch hẳn là ở chỗ này.
Khẳng định chính là muốn dọa nàng, nếu không cũng sẽ không vào tối khuya kể chuyện quỷ quái cho nàng nghe.
Quả nhiên, nàng vừa nói xong câu nói kia, thanh âm của Khâu Diệc Bạch tức khắc liền từ thành lũy bên kia truyền tới.
Ngữ khí cũng không buồn thảm giống như lúc kể chuyện vừa rồi, lúc này có chút mang theo tự hào cùng trêu chọc.
"Thật khủng bố như vậy sao?" Nàng nói, "Thẩm Ninh Hinh ngươi đều lớn như vậy rồi còn sợ quỷ a."
Quả thực là cho một cây côn liền bắt đầu bò lên.
Thẩm Ninh Hinh không muốn cùng nàng so đo, vì thế liền theo nàng lời nói gật gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, làm ta sợ muốn chết."
Chỉ đơn giản một câu như vậy, phỏng chừng có thể làm nàng thực thỏa mãn đi.
Dưới đáy lòng yên lặng thở dài, cảm thán chính mình thật giống như đang hống hài tử, Thẩm Ninh Hinh ngáp một cái, sau đó lại càng thêm dùng sức ôm lấy thú bông trong lòng ngực: "Khâu tổng, nếu chuyện xưa kể xong rồi ta đây liền ngủ nga."
"Ngươi không phải sợ hãi sao?" Khâu Diệc Bạch nghe vậy sửng sốt, "Còn có thể ngủ được sao?"
"Còn được đi." Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu, "Khâu tổng ngài nếu có việc gì liền kêu ta......"
Nói dứt lời, thực mau liền không còn thanh âm gì nữa.
Qua một lúc lâu sau, Khâu Diệc Bạch hơi chút nghiêng thân thể tiến tới phương hướng bên nàng nhìn thoáng qua, nhìn thấy người nọ thật sự ngủ rất ngon tức khắc có chút khó chịu thu hồi ánh mắt.
Hừ lạnh một tiếng, kéo chăn đặt ở dưới chân lên, xoay thân mình cũng chuẩn bị ngủ.
-----------------------------------------------------------------
Lúc rạng sáng, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên tỉnh dậy.
Đồ ăn buổi tối có chút mặn, trước lúc chuẩn bị ngủ nàng thật sự khát không chịu được nên uống hơn nhiều nước, hiện tại đột nhiên muốn đi WC.
Lúc này người nọ ở bên cạnh đã không còn động tĩnh gì, có lẽ đã ngủ say rồi.
Thẩm Ninh Hinh sợ đánh thức nàng, nên không có bật đèn, trực tiếp chậm rãi đứng dậy cầm lấy di động mò mẫm đi về phía trước.
Đi được một nửa, đột nhiên bị vướng thứ gì đó thiếu chút nữa thì ngã.
Lúc này nàng mới nhớ tới, rương hành lý của hai người hình như đang đặt ở gần đó.
Bất đắc dĩ thở dài, Thẩm Ninh Hinh không còn biện pháp, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ bật sáng màn hình di động lên, cung cấp chút ánh sáng cho chính mình.
Nàng đi một đường dài, lúc này đã vòng tới bên kia của Khâu Diệc Bạch, cách WC rất gần.
Advertisement
Thắng lợi ngay trước mắt!
Nàng thở phào một hơi, vừa muốn nhấc chân tiếp tục đi về phía trước, dư quang nhìn thoáng qua Khâu Diệc Bạch ở trên giường đột nhiên run một chút.
Hình như là bị nàng dọa sợ, sau đó mau chóng ngồi thẳng thân mình mở đèn, trên mặt rõ ràng mang theo hoảng sợ.
Thẩm Ninh Hinh cũng bị nàng dọa sợ, hoãn hoãn vội vàng mở miệng cùng nàng giải thích: "Khâu tổng, là ta!"
"Nga......" Sau một lúc lâu, Khâu Diệc Bạch mới chịu mở miệng, thanh âm ép tới rất thấp hỏi nàng, "Thẩm Ninh Hinh đêm khuya ngươi không ngủ, muốn làm gì cái gì vậy?!"
Mang theo oán niệm.
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười: "Ta chính là muốn đi toilet."
"Khâu tổng còn ngài, còn chưa ngủ sao?"
Tiếng nói vừa dứt, Khâu Diệc Bạch trầm mặc vài giây, một lát sau từ trong miệng không tình nguyện đẩy ra một câu nói dối: "Ta đã sớm ngủ, chẳng qua vừa rồi có gió lạnh thổi đến trên người ta, ta liền tỉnh lại."
Ngụ ý, ta mới không phải bị ngươi dọa sợ đâu.
Cũng không phải sau khi kể xong chuyện xưa vẫn luôn bị dọa sợ đến không ngủ được.
Quả thực.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, vẫn không chọc thủng nàng, liền gật gật đầu bước nhanh đi toilet.
Sau đó lại chạy nhanh trở về, một lần nữa nằm trở lại trên giường nhẹ nhàng tạo một cái lỗ nhỏ trên thành lũy kia.
Dựa sát vào một chút, cúi người nhìn qua Khâu Diệc Bạch ở bên kia, nhẹ giọng dặn dò nàng: "Khâu tổng ngài nếu có chuyện gì liền nói cho ta."
"Ta vẫn luôn đều ở chỗ này."
Cho nên...... Ngươi đừng sợ.
Lời nói này của nàng thật sự ái muội.
Nửa đêm, xung quanh an tĩnh cực kỳ, ngay cả tiếng hít thở cũng rõ ràng giống như vang vọng ở bên tai, chứ đừng nói đến Thẩm Ninh Hinh ôn nhu nghiêm túc thả ra một câu như vậy.
Giống như một đóa pháo hoa, đột nhiên liền nổ tung dưới đáy lòng, dẫn tới không khí xung quanh cũng bắt đầu dần dần nóng lên.
Khâu Diệc Bạch nghe được, thậm chí còn không tự giác mà đỏ cả tai.
Cũng may có màn đêm che chắn, lúc này mới không ở trước măt người ta ném mất mặt.
"Được rồi được rồi ta đã biết." Một lát sau nàng đỏ mặt gật gật đầu, vì che dấu xấu hổ của chính mình, ngữ khí khó tránh khỏi lại theo bản năng nghiêm túc lên, "Ngươi mau đi ngủ đi.
"Được rồi." Thẩm Ninh Hinh đã nhận ra nàng đang thẹn thùng, đáy mắt liền mang theo ý cười.
"Ta đây đi ngủ ha." Lúc sau nàng còn nói, "Khâu tổng ngủ ngon."
"Ân, ngủ ngon." Khâu Diệc Bạch gật gật đầu, theo bản năng giơ tay đem lỗ hổng kia phục hồi lại như cũ.
Mân mê đến một nửa, rồi lại đột nhiên nhớ tới cái gì, cho nên động tác cũng không tiến hành tiếp nữa.
Thôi, cứ để như vậy đi.
Cũng khá tốt.
Màn đêm còn rất dài.
Chuyện vừa rồi chỉ là cái nhạc đệm, Thẩm Ninh Hinh không quá để ý, thực mau lại lần nữa ngủ mất.
Lúc sau cũng không biết như thế nào...... Nàng lại một lần nữa mơ thấy giấc mộng kia.
Advertisement
Trong mộng, là một dòng sông.
Nước sông thực lạnh, hương vị cũng khó nghe, giống như rắn quấn quanh ở trên người chậm rãi phun ra chất độc, từng chút buộc chặt, lan tràn, lấp kín hô hấp của nàng, che đi tầm nhìn của nàng.
Thứ duy nhất sót lại, chỉ có thính giác.
Thứ duy nhất nghe được, chỉ có thanh âm của nước sông mãnh liệt cùng tiếng cười của một đám người.
Tiếng cười rất khó nghe, truyền vào lỗ tai giống như muốn đâm thủng màng tai của nàng, cũng giống như một tay to vô hình nào đó, ở trong mộng dùng sức đẩy nàng, không ngừng trầm xuống, rơi xuống.
Nàng không có biện pháp kêu cứu, liền sắp chết.
Thẩm Ninh Hinh ở trong mộng run rẩy không ngừng, suy nghĩ cũng cực kỳ hỗn loạn.
Muốn nắm bắt lấy cái gì đó, nhưng cái gì cũng bắt không được.
Thật vất vả bắt được cái gì đó, nhưng đồ vật kia thật sự quá mức nhỏ bé.
Thẩm Ninh Hinh từ bỏ giãy giụa, tùy ý chính mình rơi xuống dòng nước vô hạn, xúc xảm lạnh lẽo dần dần nuốt chửng chính mình.
Nàng tự giễu nghĩ, hôm nay chính mình có lẽ sẽ chết ở trong mơ.
Đang lúc nghĩ ngợi.
Ngón tay vừa động, đột nhiên chạm vào thứ gì đó.
Nàng sửng sốt, bản năng cầu sinh lại một lần nữa mãnh liệt lên, vì thế liền theo bản năng nắm chặt.
Mà lần này, nàng rốt cuộc có được sự đáp lại.
Là một bàn tay, không biết tay của ai, nhưng lại đủ ấm áp cũng đủ hữu lực, đang dùng sức gắt gao đem nàng kéo lên trên, mang nàng thoát giấc mộng bị bóng đèn không thể trốn thoát kia.
Khi lên bờ, trời cũng đã sáng.
Có ánh mặt trời từ chân trời dần dần tưới xuống, mang theo hơi thở ấm áp, hương vị thật dễ chịu.
Thẩm Ninh Hinh chậm rãi mở bừng mắt.
Thú bông trong lòng ngực đã bị nàng vò đến thay đổi hình dạng, lúc này đang lặng lẽ nằm ở một bên, giống như đang nhắc nhở nàng giấc mộng kia đến tột cùng có bao nhiêu khủng bố.
Vừa chuyển đầu, vẫn như cũ là thành lũy cao cao do Khâu Diệc Bạch xây nên.
Hết thảy đều không có gì khác biết so với lúc trước khi ngủ.
Duy nhất có một điều không giống, đó là Khâu Diệc Bạch đang duỗi tay thông qua lỗ hổng nắm chặt tay nàng.
---------------------------------------------------------------
Đại khái ăn qua cơm sáng, mọi người dựa theo trình tự theo thứ tự lên xe buýt, chuẩn bị đi đến địa điểm tiếp theo.
Tối hôm qua Thẩm Ninh Hinh ngủ không ngon, vừa mới ngồi xuống liền theo bản năng ngáp một cái.
Lại chuyển đầu, Khâu Diệc Bạch ở một bên cũng đồng bộ giống nàng đang ngáp một cái.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế sửng sốt, đáy lòng tức khắc áy náy không thôi.
Là nàng hại Khâu Diệc Bạch tối hôm qua ngủ không ngon.
Lần này đi ra ngoài nàng còn mang theo thú bông mà ngày thường thường xuyên ôm, vốn tưởng rằng sẽ không gặp ác mộng, lại không nghĩ rằng người tính không bằng trời tính, ác mộng vẫn như cũ đúng hạn lại tới.
Có lẽ là nàng quá mức ầm ĩ quấy nhiễu đến Khâu Diệc Bạch, đến khi trời sáng vừa mở mắt ra mới phát hiện, người này không biết từ lúc nào đã nắm tay nàng.
Nhìn biểu tình hẳn là đã tỉnh từ sớm, vừa nhìn thấy nàng đứng dậy, liền theo bản năng thở phì phì cùng nàng cáo trạng, nói Thẩm Ninh Hinh buổi tối ngươi ngủ như thế nào lại không thành thật như vậy.
Trước mắt đều là xanh đen, vừa nhìn chính là ngủ không ngon.
Thẩm Ninh Hinh đều sắp áy náy đến chết.
Cũng không biết tối hôm qua Khâu Diệc Bạch nghe được cái gì, nàng vội vàng thừa dịp thời điểm đi rửa mặt tìm người này dò hỏi.
Bất quá không thành công, người này phỏng chừng là bị nàng chọc tức không nhẹ, một câu cũng không chịu lộ ra.
Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể từ bỏ, sau đó lại liên tiếp xin lỗi rất nhiều lần, lúc này cuối cùng mới đem người hống đến không sai biệt lắm.
Hôm nay địa điểm muốn đi cũng không nhiều lắm, trên cơ bản chỉ đơn giản xem mấy cảnh quang đẹp đẽ, lúc sau lại đến cửa hàng bán đồ lưu niệm mua chút đồ linh tinh, hành trình trên cơ bản liền có thể kết thúc.
Bởi vì tối hôm qua ngủ không ngon, cả ngày hôm nay Thẩm Ninh Hinh chơi đều không quá hăng say, cả Khâu Diệc Bạch cũng như vậy.
Nàng thấy thế không khỏi thở dài, đáy lòng thật sự là áy náy không chịu được, vì thế liền nghĩ chờ đến lúc mua đồ lưu niệm, lặng lẽ mua vài thứ cho Khâu Diệc Bạch.
Cuối cùng cũng ngao tới lúc đó.
Bởi vì đang ở thảo nguyên, vật lưu niệm trong tiệm bán đều giống nhau đều là lá trà, trà sữa, khô bò, đồ vật linh tinh, Thẩm Ninh Hinh vừa đi vừa mua sắm, bất tri bất giác liền mua thật nhiều.
Lúc tính tiền còn đặc biệt nhờ chia thành hai túi riêng biệt, chuẩn bị lên xe sẽ đưa cho Khâu Diệc Bạch làm quà nhận lỗi.
Nghĩ như vậy, theo bản năng ngẩng đầu nhìn Khâu Diệc Bạch ở cách đó không xa.
Ngay sau đó liền phát hiện nàng cũng đã mua xong, đang chuẩn bị tính tiền.
Thẩm Ninh Hinh nhón chân, vốn định nhìn xem người này đến tột cùng là mua cái gì, có trùng lặp với mình hay không.
Kết quả vừa nhìn, lại phát hiện trước mặt nàng cái gì cũng không có.
Giống như nắm đồ chơi gì đó ở trong tay, còn nắm thật chặt, rốt cuộc Thẩm Ninh Hinh cũng không nhìn ra được đó là cái gì.
Bất quá chỉ cần không mua trùng lặp là được.
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu, sau đó thu hồi ánh mắt của mình.
Vài phút sau, toàn bộ mọi người đều tập hơn ở trước xe buýt , xe một lần nữa lên đường, bước lên con đường về nhà.
Tiểu khu của mỗi người ở nhiều nơi khác nhau, cho nên không thể đưa từng người trở về được, vì thế cuối cùng liền quyết định trước tiên trở về công ty, trên đường muốn xuống tự trở về liền có thể xuống.
Xe buýt cứ như vậy đi đi dừng dừng, cuối cùng cũng tới nơi.
Thẩm Ninh Hinh đeo bọc nhỏ vừa mới đi xuống được một chút, ngay sau đó liền thấy có rất nhiều đồng sự đều có người tới đón, không ai đón tự mình cũng có xe, mang theo hài tử lên xe, thực mau biến mất khỏi tầm nhìn.
Duy độc chỉ có nàng cái gì cũng không có.
Mắt thấy lúc này xe buýt sắp không còn, Thẩm Ninh Hinh cùng các đồng sự nói lời từ biệt, vừa muốn xoay người đuổi theo xe buýt.
Bất quá còn chưa làm ra động tác gì, liền thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên cũng đi theo.
Ngữ khí khó có được bình thản, hỏi nàng: "Thẩm Ninh Hinh ngươi tính toán trở về như thế nào?"
"Ngồi xe buýt đi." Thẩm Ninh Hinh nói như thế.
Tiếng nói vừa dứt, Khâu Diệc Bạch liền có điểm bất mãn kéo kéo khóe miệng: "Ngươi cũng không chê phiền toái."
"Ta lúc này cũng muốn về nhà." Lúc sau nàng nói, "Dù sao ngươi cũng ở gần chỗ ta, cùng nhau đi."
Nguyên lai là lại đây mời nàng.
Người này không còn tức giận với nàng nữa nha.
Cũng không biết như thế nào, Thẩm Ninh Hinh tức khắc liền nhẹ nhàng thở ra.
Nghĩ vừa lúc có thể thừa dịp lúc này đem vật lưu niệm đưa cho Khâu Diệc Bạch, Thẩm Ninh Hinh rốt cuộc vẫn là gật gật đầu, thành thành thật thật ngồi trên xe nàng.
Thực mau tới nơi.
Thẩm Ninh Hinh thu thập xong đồ vật của mình, cân nhắc thời cơ lúc này hẳn là thích hợp, liền tiện tay đem túi đồ lưu niệm đưa ra phía trước.
Môi cũng tự đáy lòng dương lên, ngữ khí thực nhẹ nói : "Cảm ơn Khâu tổng đưa ta trở về, cũng cảm ơn ngài mấy ngày nay đối ta chiếu cố, không có gì liền tiện tay mua chút đồ vật cho ngài."
"Ngài nếu không chê...... Liền nhận lấy đi."
Nói thực thành khẩn.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy dừng một chút, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, rốt cuộc vẫn không cự tuyệt, giơ tay nhận lấy.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế thực mau vui vẻ lên, ngay sau đó liền cảm tạ nàng lần nữa, xoay người sang chỗ khác đã muốn đi.
Còn không chưa đi được vài bước, Khâu Diệc Bạch ở phía sau đột nhiên lại mở miệng kêu tên nàng một tiếng.
Ngữ khí còn rất đứng đắn nghiêm túc, giống như muốn dặn dò đại sự vậy.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy tức khắc dừng bước chân lại, vội vàng quay đầu lại ứng câu: "Khâu tổng, sao......"
Lời còn chưa nói hết, đột nhiên thấy trong tay Khâu Diệc Bạch cầm một mặt gỗ hình tròn.
Lúc này thái dương cơ bản đều sắp xuống núi, chỉ dư lại vài sợi dư quang theo chân trời tưới xuống, kết hợp với đám mây đạm kim sắc nhìn lại thấy rất là đẹp.
Mà lúc này Khâu Diệc Bạch lại đứng ở nơi dư quang kia, eo ra eo chân ra chân, đang dựa thân mình lên xe, đẹp đến khó có thể nói nên lời.
Thẩm Ninh Hinh nhìn đến sửng sốt, một hồi lâu mới hoàn hồn lại.
Đang muốn mở miệng nói chuyện, rồi lại bị trước mắt Khâu Diệc Bạch giành trước một bước.
Nàng nói: "Cái này cho ngươi."
Nói cho hết lời, ngay sau đó liền giơ tay đem mặt gỗ nhẹ nhàng đặt ở vào trong lòng bàn tay của nàng.
Thẩm Ninh Hinh cúi đầu nhìn, tức khắc nhớ tới, đây là bùa hộ mệnh lúc ấy tiểu tỷ tỷ hướng dẫn du lịch đã giới thiệu với bọn họ, mặt trên có khắc một vị anh hùng được vạn người kính ngưỡng.
Nghe nói, có thể bảo vệ thân thể khỏe mạnh, bình an vui vẻ.
Thời điểm ý thức được điểm này, trong lòng Thẩm Ninh Hinh tức khắc cảm thấy ấm áp.
"Lúc ấy không muốn mua gì, thấy cái này liền tiện tay mua một cái, nghĩ có lẽ thích hợp với ngươi." Lúc giương mắt lên, Khâu Diệc Bạch cũng đang nhìn nàng.
Gương mặt bị ánh mặt trời chiếu hơi hơi phiếm hồng, bên tai cũng dính ánh sáng nhàn nhạt nơi chân trời: "Hy vọng có thể phù hộ ngươi."
"Đừng lại gặp ác mộng."
Advertisement
- End764 Chapters
My Senior Brother Is Too Steady
After being reborn in the ancient times before the Great God-Conferment War, Li Changshou becomes a minor cultivator. He is neither destined for great things nor great woe. His only dream is to live a long life as a cultivator. In order to survive in the cruel Primordial Times, Li Changshou tries hard not to accumulate any karma—killing inevitably leads to feuds.
8 750 - In Serial9 Chapters
Colossus of Catastrophe
A world where he's stuck in a game like setting. Sign him up! Except that Lazarus found himself stuck in a cave with nothing but glowing crystals and the skittering of rats. And according to the glowing blue box he'd been affected by unforeseen circumstances and transported to the world of Zara. What the hell was that?! He didn't like caves at all! He didn't get any powers! Only this blue box fixed in front of him... Hello this book will be a lit-rpg in a fantasy world. It will be primarily action and adventure. I dislike characters who get tied down and suckered, so if your looking for kingdom building or large interpersonal relations this isn't it. There will be some but it won't be the focus. He will be somewhat of an antihero but more in the sense that Lazarus will be free. I'm not the most experienced writer, but I would love feedback to improve. Thank you for reading!
8 199 - In Serial30 Chapters
Again
Most villains, no matter how terrifying, are defeated by a hero on the first try. The hero may be forced to flee or otherwise delay the real confrontation, but it’s still certain that he will win when it occurs. But some villains simply defeat all comers. Against an opponent like that, the only options are to give up or to try again. --- This story is a participant of the WriTEr's pledge. In short, I promise to finish it, and may I be Hall of Shamed if I don't.
8 115 - In Serial96 Chapters
The Fairest (Book #1)
COMPLETED - A prophecy was given to the Realm of Valeera, but only one kingdom took heed to it and set forth a law that would divide the people into two groups. The fair and the strange. One group possessed a promise from the gods while the other is doomed for eternity. Well, that's what the people believed...17-year-old Mageia Unknown is an orphan and the leader of a group of defected youths living on the outskirts of the Kingdom of Ardania. Growing up into a skilled thief and sword fighter, she makes it her duty to take care of her family, no matter the cost. But when an act of heroism goes wrong, she is next for the executioner's sword. 17-year-old Grisonce Arlon is not the most respected prince in the kingdom. But when his obsession with the Fairest Prophecy intervenes with the case of the one called the Purple Thief, he turns into the royal joke. The odds are against him and Mageia with no joy in sight. Their world may be divided by the fairest and the strangest in the realm, but all would soon discover, that Mageia is neither one. She is both. Under New Edits since - 9.1.2020#8 Fantasy - 10.1.2020#1 General Fantasy - 7.26.2020#10 Adventure - 10.7.2020#1 Fairest - 5.27.2020#1 Gemstone - 10.26.2018Book Cover Designed by Me
8 145 - In Serial23 Chapters
19-00252 Don't let your guard down
My name is Rex, I have spent the last 12 years working as a security guard at a major hub. These are my stories.
8 161 - In Serial38 Chapters
On Tilt [in progress]
Going on tilt is like falling in love: both make you foolish and should be avoided at all costs. *BROOKEI hate Dean Hollis.I tell myself that every day. And some days, I almost believe it. Some days, I sell myself on at least a solid dislike of who he is and what he stands for.Like his stupid charming smile. His stupid sculpted forearms. And his stupid addictive cologne that leaves me light in the head and weak in the knees. He's a vintage blend of infuriating and intoxicating, all in one deceptively handsome bottle.Let's not forget his notoriety for emotional hit-and-runs. Dean is a bad decision just waiting to happen. I would know.Been there, done that... Literally.*DEANI remember the first time I saw Brooke Maccabe. My first thought was, holy shit. That's the hottest girl I've ever seen. I was trying to think of a good pickup line when she walked up to our door and gave Brendan a hug.My next thought was, fuck my life. Because that dime? She was my best friend's baby sister. And she was sixteen.Verboten. Off-limits. The Demilitarized Zone. She may as well have had a blinking red neon sign over her head that read, 'Look but don't touch: Violation punishable by death'.Problem is, I really wanted to touch.And the even bigger problem is, nine years later, I did.*18+ for explicit adult content
8 195

