《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 24
Advertisement
Hai người một đường đi thẳng về phía trước, thời điểm sắp đi đến quảng trường, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh có bán bóng bay hình nhân vật hoạt hình cùng kẹp tóc các loại.
Đều là kiểu dáng sáng sủa đẹp đẽ, còn có vài món đồ chơi, ấn cái nút một chút ánh sáng phát ra sẽ thay đổi.
Sáng long lanh, ở trong màn đêm đen nhánh hiện lên phá lệ đẹp.
Dẫn tới ánh mắt của người sẽ theo bản năng hướng về bên kia nhìn nhiều một chút.
Thẩm Ninh Hinh giương mắt nhìn, đột nhiên thấy được từ trong đội ngũ còn có đồng sự Tiểu Dương của mình.
Ngày thường như một tiểu tử nghiêm túc, lúc này trên đầu lại mang một cái băng đồ tai gấu, trên lưng còn có một đôi cánh nhỏ phát sáng, đứng tại chỗ chụp hết tấm này đến tấm khác.
Còn vui vẻ hơn cả bạn gái của hắn.
Chơi vui như vậy a.
Thẩm Ninh Hinh trong lòng khẽ nhúc nhích, theo bản năng quay đầu nhìn Khâu Diệc Bạch đang ở bên cạnh mình.
Người này còn đang cúi đầu mân mê di động, hẳn là lại tức cảnh sinh tình, giống như lúc trước đang lén lút viết cảm thụ lên trên Weibo đây.
"......"
Đều đã viết viết cả một ngày.
Khâu tổng của chúng ta ngay cả thấy một đóa hoa xinh đẹp cũng phải cảm khái một cái trên Weibo.
Có đôi khi tâm tình hảo sẽ chụp một ít ảnh, nhưng góc độ tự chụp vẫn luôn mờ ảo, vạn năm không lên trình nổi.
Thẩm Ninh Hinh mỗi lần nhìn thấy đều vui vẻ trong chốc lát.
Đang lúc nghĩ ngợi, Khâu Diệc Bạch ở một bên đã phát xong Weibo rồi.
Lui ra ngoài nhìn khoảng không trước mắt, phát hiện cách giờ biểu diễn bắt đầu còn hơn hai mươi phút, không khỏi nhẹ giọng cảm thán, thời gian qua thật là chậm a......
Nàng thở dài, sau đó nâng mắt lên, còn đang suy nghĩ có nên cùng Thẩm Ninh Hinh lại vây quanh quảng trường thêm một vòng nữa hay không.
Kết quả vừa quay đầu, đột nhiên phát hiện Thẩm Ninh Hinh đang nhìn chằm chằm chính mình, bên môi còn mang theo một nụ cười không rõ ý nghĩa.
Khâu Diệc Bạch thấy thế sửng sốt, vội hỏi nàng: "Ngươi làm gì?"
"Khâu tổng chúng ta cũng đi mua một cái chơi nha." Thẩm Ninh Hinh nói như vậy, duỗi tay hướng cách đó không xa chỉ chỉ ý bảo nàng nhìn xem, "Ngài xem những cái kẹp tóc đó thật đẹp a."
Nàng biết Khâu Diệc Bạch khẳng định sẽ thích.
Dù sao người này cũng là người sẽ chọn ngựa sáng nhất để cưỡi, tìm chén trà đáng yêu nhất để ngồi, còn thích tiểu cẩu A Cát quỷ ấu trĩ a.
Quả nhiên, nàng vừa dứt lời, đáy mắt của Khâu Diệc Bạch tức khắc liền sáng lên.
Môi cũng khẽ nhúc nhích, giống như muốn nói gì đó.
Thẩm Ninh Hinh biết nàng khẳng định lại muốn ngạo kiều một chút, nói chút lời không thật lòng, liền dứt khoát không cho nàng cơ hội, trực tiếp giữ chặt ống tay áo của nàng bước nhanh đi qua.
Xúc cảm hiện tại không giống với lần hai người nắm tay ở công viên trò chơi, đầu ngón tay của Thẩm Ninh Hinh lúc này thực lạnh.
Cho dù Khâu Diệc Bạch đã mặc áo khoác, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn có thể xuyên thấu qua vải dệt truyền tới rõ ràng, làm người khó có thể bỏ qua.
Advertisement
Nàng lạnh a.
Khâu Diệc Bạch ngẩn người, trầm mặc một lúc lâu cuối cùng đem ly nước ấm mà mình đặt ở trong bao lấy ra, trở tay đưa cho Thẩm Ninh Hinh.
Sau đó nhướng mày, ngữ khí cường ngạnh lại ngượng ngùng nói với nàng: "Vậy ngươi giúp ta cầm bớt đồ ta mới đi, nếu không quá nặng ta không muốn đi."
"Được được được." Thẩm Ninh Hinh đáp lời nàng, duỗi tay tiếp nhận ly nước, theo bản năng dùng tay trái ôm vào trong ngực.
Nóng hầm hập, giống như một túi chườm ấm vậy.
Ấm đến đáy lòng của nàng cũng nóng lên theo.
Cuối cùng vẫn mua hai cái băng đô cài tóc mang về.
Sợ Khâu Diệc Bạch cự tuyệt, Thẩm Ninh Hinh dứt khoát lấy danh nghĩa của mình để mua, rồi nhân lúc Khâu Diệc Bạch không chú ý trực tiếp giơ tay mang ở trên đầu cho nàng.
Trên băng đô là lỗ tai tiểu cẩu.
Tròn tròn, khả khả ái ái, sau khi mang lên có điểm giống một đứa nhỏ ngây ngốc.
Rõ ràng cùng diện mạo của Khâu Diệc Bạch hoàn toàn không thích hợp, nhưng Thẩm Ninh Hinh lại cảm thấy rất thích hợp nha.
Nàng thấy thế không khỏi cười rộ lên, cũng vội vàng đem lỗ tai hồ ly nhòn nhọn của mình mang lên, sau đó lại lấy di động ra, tính toán cùng Khâu Diệc Bạch cùng nhau tự sướng.
"Khâu tổng." Nàng cười dựa sát vào Khâu Diệc Bạch, đầu cũng hơi nghiêng, "Ngài lại đây một chút."
Lời này lại rất đúng ý của Khâu Diệc Bạch.
Lúc này nàng đang lo tìm không thấy gương để soi đây, vì thế liền nhẹ giọng ứng câu, giống mô giống dạng dạo bước đi qua, thoáng nghiêng đầu cũng chui vào khung hình.
Sau đó không kịp cảm thán lỗ tai đẹp, đột nhiên phát hiện thân ảnh của mình nhìn qua giống như có chút lùn.
Bởi vì du lịch phải đi bộ rất nhiều, cho nên hôm nay nàng chỉ mang giày đế bằng, lót tăng chiều cao một cái cũng không có, thân cao tức khắc liền lùn đi vài phần.
Nhìn thấy Thẩm Ninh Hinh ở bên kia đã muốn chụp, không khỏi có chút sốt ruột, cuối cùng dứt khoát lựa chọn nhón chân.
Răng rắc một tiếng, vẫn như cũ so với nàng cao hơn một cái đầu.
Không khỏi cười cười mỹ tư tư, quay đầu nhìn Thẩm Ninh Hinh, nghiêm trang nói với nàng: "Lát nữa đem ảnh chụp chia cho ta một phần."
Thẩm Ninh Hinh cười không nói gì, chỉ gật đầu.
Thời điểm Khâu Diệc Bạch đã thả lỏng liền nảy ý xấu giơ tay trộm chụp một cái.
Ai nha, Khâu tổng của chúng ta lộ nguyên hình rồi.
Cuối cùng cũng ngao tới giờ bắt đầu biểu diễn.
Khu vực biểu diễn rất to lớn, đầu tiên là rất nhiều diễn viên ăn mặc hoa lệ vây quanh đi lên, khiêu vũ dưới ánh đèn cùng âm nhạc.
Nhảy một hồi lâu sau ánh đèn lại biến đổi, sau đó lại có mấy người ăn mặc kiểu binh lính cũng đi lên.
Màn hình lớn được trang bị ở hai bên cũng bắt đầu xuất hiện chữ viết chạy qua, giương mắt lên nhìn, nguyên lai là đang giới thiệu lịch sử lúc trước của thảo nguyên.
Bị lôi cuốn vào một tiết mục ngoạn mục, thực dễ dàng khiến người ta quên mất thời gian.
Advertisement
Một lúc sau là màn biểu diễn xuất sắc tuyệt luân của những người làm pháo hoa, lễ bắn pháo hoa......
Thẩm Ninh Hinh ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào không trung, không biết như thế nào đột nhiên nhớ tới lúc trước ở trên Weibo thấy một câu.
Cái gì chuyện lãng mạn nhất, không có gì hơn là cùng người mình thích cùng ngắm pháo hoa.
Cơ hồ là theo bản năng xoay đầu, sau đó liền thấy Khâu Diệc Bạch đang đứng ở bên cạnh mình duỗi tay sờ sờ lỗ tai tiểu cẩu ở trên đầu, đáy mắt còn mang theo ý cười mỹ tư tư.
Thích sao, hẳn là thích đi, một cấp trên vừa đẹp vừa có năng lực, ai lại không thích.
Còn chuyện lãng mạn liền......
Thôi bỏ đi.
Nàng thở dài, sau đó hướng lại gần bên cạnh Khâu Diệc Bạch, từ trong túi lấy ra một viên kẹo sữa đưa cho nàng.
Bên môi theo bản năng gợi lên một mạt cười.
Bất quá, cùng tiểu khóc bao cùng nhau chơi vẫn rất vui vẻ.
Sau khi biểu diễn kết thúc đã gần 10 giờ.
Hành trình của ngày mai vẫn như cũ đầy ắp các hoạt động, bọn nhỏ cũng đều chơi đến mệt mỏi, vì thế mọi người liền gọi điện thoại dự định cùng nhau quay về khách sạn nghỉ ngơi.
Hiện tại đang là mùa du lịch cao điểm, phần lớn khách sạn ở phụ cận toàn bộ đều đã được đặt hết, trợ lý Hàn chỉ có thể đặt ở một nơi xa hơn một chút, lái xe qua cũng mất hơn nửa giờ.
Thời gian không dài lắm cũng không tính là ngắn, nhưng để nghỉ ngơi trong chốt lát thì lại vừa vặn thích hợp.
Cho nên lúc này trong xe thực an tĩnh, mọi người cơ hồ đều đang nhắm mắt dưỡng thần.
Duy độc chỉ có Khâu Diệc Bạch ở bên cạnh......
Thẩm Ninh Hinh nhìn sườn mặt của nàng, phát hiện người này còn rất vui vẻ lật xem ảnh chụp trong di động, trên mặt một chút buồn ngủ cũng không có.
Có thể là bởi vì thường xuyên làm việc cả ngày, buổi tối còn tăng ca nên mới tạo thành như vậy.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, không quản nàng, chính mình thì tựa lưng vào ghế ngồi nghỉ ngơi một lát.
Mở mắt ra lần nữa, đã tới khách sạn rồi.
Bên ngoài có chút tối, trừ bỏ trợ lý Hàn đã trước một bước đi xuống lấy thẻ phòng, còn lại mọi người đều đang ấn theo thứ tự lần lượt xuống xe.
Thẩm Ninh Hinh các nàng ngồi ở ghế gần cuối, thời điểm đi xuống đã rất muộn, kết quả đi vào lại phát hiện trợ lý Hàn còn đang nói chuyện cùng tiếp tân.
Đại khái nghe một chút, Thẩm Ninh Hinh liền hiểu được, hình như là bởi vì tiếp tân bên kia đặt sai số lượng phòng, đã quên để lại hai cái phòng đơn cho các nàng, hiện tại một cái cũng không còn.
Lúc này trời đã trễ như, phòng có thể ở đã sớm bị các lữ khách khác ở đầy rồi, hỏi thêm một chút, chỉ còn dư lại một phòng giường đôi.
Thẩm Ninh Hinh theo bản năng nhìn Khâu Diệc Bạch đang đứng ở một bên.
Trong đội ngũ đơn độc chỉ có hai người các nàng, nguyên bản mỗi người một cái phòng đơn liền vừa vặn.
Hiện tại phòng đơn không còn, ngụ ý còn không phải là...... Muốn hai người ở chung một phòng sao.
Trong đầu đột nhiên hiện ra khuôn mặt khóc chít chít của Khâu Diệc Bạch đêm đó, Thẩm Ninh Hinh tức khắc có điểm sững sờ, phản ứng cũng bị chậm nửa nhịp.
Chưa kịp nói gì, lại thấy Khâu Diệc Bạch đã đi trước một bước gật gật đầu.
"Ta không vấn đề gì." Nàng nói, "Đã trễ thế này, đừng lăn lộn, liền ở như vậy đi."
"Vậy cũng được." Trợ lý Hàn ứng thanh, cũng không vội cùng tiếp tân đồng ý, ngược lại giương mắt nhìn về phía Thẩm Ninh Hinh, "Vậy tiểu Thẩm ngươi thì sao?"
Cấp trên đều đã đồng ý rồi, tiểu Thẩm cũng chỉ có thể đồng ý thôi.
Vì thế Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tỏ vẻ chính mình cũng có thể.
Nói cho hết lời, sự tình cứ như vậy giải quyết xong.
Thẻ phòng rất nhanh được chia ra, mọi người vui sướng lôi kéo rương hành lý trở về phòng, tắm rửa tắm rửa, nghỉ ngơi nghỉ ngơi.
Chỉ còn lại Thẩm Ninh Hinh đang đứng tại chỗ, biểu tình có điểm dại ra.
Nàng nào không biết xấu hổ a!
Lần đó Khâu Diệc Bạch đều say thành như vậy, có thể khóc sướt mướt cùng ấu trĩ, nàng chỉ xem người này giống như tiểu hài tử mới chịu lưu lại.
Nhưng mà hôm nay......
Thẩm Ninh Hinh lặng lẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Khâu Diệc Bạch đang cùng trợ lý Hàn công đạo sự tình, ánh mắt thực thanh minh, đừng nói say, ngay cả buồn ngủ cũng không có.
Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể thở dài.
Tạo nghiệt a.
Thật sự là ngượng ngùng lôi kéo rương hành lý vào phòng, vừa mới đem hành lý dàn xếp hảo, chỉ vừa chớp mắt lại phát hiện Khâu Diệc Bạch đang nghiêm túc đoan trang ngồi trên giường.
Cũng không biết muốn làm cái gì.
Thẩm Ninh Hinh có điểm tò mò, vừa muốn mở miệng hỏi, liền thấy người này đột nhiên động đậy.
Đầu tiên là mở rương hành lý ra, ở bên trong quay cuồng một hồi lâu, sau đó lấy ra vài bộ quần áo cùng khăn lau dường như tất cả đều ném lên trên giường.
Sau đó cả người lại ngồi ở trên giường, bắt đầu xếp chồng chất những bộ quần áo đó lên nhau, cuối cùng cường ngạnh đẩy ra một đường ngăn cách.
Vĩ tuyến 38 a!
Lúc này Thẩm Ninh Hinh mới minh bạch.
Hóa ra vừa rồi nàng đang phân chia địa bàn.
Nàng thở dài, không nghĩ tới người này còn khoa trương như vậy, đang chuẩn bị nói chút gì đó, ánh mắt nhìn thoáng qua, đột nhiên thấy được đôi tay phiếm hồng của nàng.
Nguyên lai cũng không phải không biết thẹn thùng.
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười, cảm xúc khẩn trương bị nàng đá bay đi mất một nửa.
Một bên thôi miên chính mình người này chính là tiểu hài tử tâm trí mới ba tuổi, cùng nàng cùng nhau ngủ một giấc cũng không có gì, một bên cũng mở rương hành lý ra, từ bên trong lấy ra áo ngủ của mình.
Sau đó mở miệng, dò hỏi Khâu Diệc Bạch chúng ta ai đi tắm rửa trước.
"Ngươi trước đi." Khâu Diệc Bạch nói, vẫy vẫy tay bày ra phong độ của chính mình.
"Được rồi." Thẩm Ninh Hinh cũng lười cùng nàng tranh giành, gật gật đầu xách theo áo ngủ cùng dụng cụ rửa mặt vào toilet.
Chờ đến khi nàng bước ra lần nữa, đột nhiên phát hiện cái vĩ tuyến 38 kia lại cao thêm một tầng, mặt trên cũng không biết từ khi nào lại có nhiều thêm hai cái gối đầu.
Nàng phục thật sự.
Làm cho cảm xúc khẩn trương của nàng hoàn chỉnh bay mất.
"......"
Nửa giờ sau, hai người cuối cùng cũng lăn lộn xong, tắt đèn nằm trên giường.
Ngươi đừng nói, Khâu Diệc Bạch thật là có thiên phú xây lũy thành, quần áo gối đầu ở chỗ đó một đống, thật đúng là một chút gì ở bên kia cũng không nhìn thấy được, trừ bỏ có thể cảm ứng được động tác xoay người ra, còn lại cái gì cũng không cảm giác được.
Thật giống như đang ở phòng một người vậy.
Thẩm Ninh Hinh không khỏi cười rộ lên, dưới đáy lòng cảm thán Khâu Diệc Bạch thật lợi hại, sau đó liền ôm lấy tiểu thú bông mà mình mang theo, chuẩn bị nhắm mắt lại hảo hảo ngủ một giấc.
Chẳng qua vừa mới nhắm mắt, Khâu Diệc Bạch ở đầu bên kia đột nhiên mở miệng kêu nàng một tiếng.
Thanh âm phóng rất nhỏ, nghe ngữ khí còn thần thần bí bí, không biết muốn làm cái gì.
"Làm sao vậy Khâu tổng?" Thẩm Ninh Hinh còn tưởng rằng nàng không thoải mái, vội vàng mở miệng ứng nàng.
Giọng nói vừa mới phát ra, liền nghe thấy người nọ đột nhiên tung ra một vấn đề: "Ngươi ngủ được không?"
Đây là lại muốn làm chuyện xấu gì đây.
Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, chỉ có thể theo nàng hỏi lại: "Còn có thể, làm sao vậy?"
"Không có chuyện gì." Khâu Diệc Bạch nói, "Chính là muốn nói với ngươi nhớ đặt báo thức, ngày mai đỡ phải khởi hành chậm."
"Ta đã biết." Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu ứng nàng, ngay sau đó lại hỏi, "Ngài còn có việc gì không?"
Khâu Diệc Bạch: "Nước của ta ở trên bàn bên kia của ngươi sao? Buổi tối nói không chừng ta muốn dậy uống nước, ta sợ tìm không thấy."
Thẩm Ninh Hinh chống thân thể bật sáng màn hình di động chiếu liếc mắt một cái, một lát sau gật gật đầu: "Ngài yên tâm, có ở đó."
Cảm giác ý đồ của nàng tuyệt đối không phải ở nơi này, vì thế lại hỏi một câu: "Còn có việc gì không? Không có việc gì ta ngủ."
Lần này Khâu Diệc Bạch ở bên kia đột nhiên trầm mặc, thời gian một giây trôi qua, một hồi lâu mới đáp lại nàng: "Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là trợ lý Hàn vừa mới phát cho ta một cái chuyện xưa, hình như nội dung rất hay."
Nàng hỏi: "Ngươi muốn nghe không?"
A ha, nguyên lai ý đồ là ở chỗ này.
Xem ra tính tình tiểu hài tử lại tái phát, kích động ngủ không được muốn tìm người bồi chơi đây.
"Cũng được." Sau khi ý thức được điểm này Thẩm Ninh Hinh nhẹ nhàng gật gật đầu.
Dù sao ngày thường nàng đi vào giấc ngủ cũng chậm, trong chốc lát căn bản ngủ không được, có người có thể bồi tâm sự cũng tốt, vì thế liền đáp ứng đề nghị của Khâu Diệc Bạch.
Tiện tay chỉnh sửa lại gối đầu bày ra một tư thế nằm thoải mái, Thẩm Ninh Hinh lại hướng lại gần thành lũy bên cạnh, nhẹ giọng nói: "Ngài nói đi."
Tiếng nói vừa dứt, Khâu Diệc Bạch mở di động ra bắt đầu niệm: "Lại một đêm không trăng không sao, WC nữ sinh cuối cùng ở lầu ba lại truyền ra thanh âm kỳ quái......"
Thẩm Ninh Hinh: "???"
---------------------------------------------------------
Băng đô tai thú giống vậy nè
Mấy cái băng đô này làm mị nhớ đến Cô Long đùi gà :)))))
Advertisement
- In Serial16 Chapters
The Edge of Endless
Due to some unforseen and significant life events, this story will be on hiatus for a time. Reborn into a strange but familiar world, Alex makes it his mission to uncover the mysteries of governments, gods, and the arcane realm known only (and inaccurately) as the Unending Depths. Slowly but surely, he grows in ability and meets new and interesting people. tEoE is an epic fantasy LitRPG with a focus on plot, writing, and hopefully original twists on the standard formula of 'MC picks cool class, levels up'. Give it a read if any of the following appeals to you: > 3000-5000 words per chapter, chapters released at least once per week, usually several times. Expect good grammar. > Story focus on illusions, secrets, and traps (along with the usual combat and character stuff). > Progression fantasy, but one where progress is meant to feel earned, moderately paced, and reasonable. Some advantages, but not big, unfair ones. > If a random reader can work out that putting a big rock in a bag of holding, lifting it, and then dropping the rock is free energy, then so could an adventurer who's owned a bag of holding for twenty years. Side characters have brains too. > Blue boxes! Levels! [Classes]! [Skills]! Loot! > No uncomfortable sexist undertones. Ambivalent about including relationships. Definitely no harems. There are a number of arcs planned and this will be ongoing for some time. I am very appreciative of the kind reviews and comments left so far.
8 188 - In Serial27 Chapters
Overpowered
Darion wakes up one day to become a superhero. He did not seek, nor asked for the privilege. He'd rather be a normal person living his ordinary life. Yet the true measure of a hero is to master his strength when people asked for someone's help. And Darion might just find out that his capacity to measure his heroism may be limitless. {Participant in the Royal Road Writathon challenge}
8 112 - In Serial147 Chapters
The Nine Stars
In a world where gods laugh at mortals, slayers will arise. -------------------------------------------------------------------------------- If you are a kind soul give me a vote on top web fiction! Link: http://topwebfiction.com/vote.php?for=the-nine-stars Sidenote: Also I'm in need of an editor Pm me, Comment here, or on my fiction page I'll read them all. Link to my forum post if you have questions or like to ask me something. http://forum.royalroadl.com/showthread.php?tid=97104 [ Link to cover page: http://i.imgur.com/B4k86iY.jpg ] [ Artist Link who did the cover: drezoregalia.com ] [ Oracle125's thread who did Nena and Concepts of Vince and Rune: http://forum.royalroadl.com/showthread.php?tid=96758 ] [ Nena: http://i.imgur.com/7bmadGP.png ] [ Concept Art of Vince and Rune: http://imgur.com/Loy8fCo ] [ Concept Art of Vince, Rune, and Len: Link ]
8 253 - In Serial8 Chapters
UNBEATABLE! INVINCIBLE! UNPARALLELED! [REMASTERED!]
At the corner of village 69, there was once a humble abode housed by a family of two; Duan Li, our main protagonist, and his mother, Meng Yue. Duan Li was just your ordinary fool doing the mundane routine of everyday life. Yet, by a sudden twist of fate, our main protagonist had found himself in an accidental encounter with a mysterious pearl of supreme and heaven-shattering origin, one that will permanently bring about some great changes to his life (and the world)! Was this preordained? Or a total coincidence? Slowly, Duan Li began to discover that he would gain numerous bizarre abilities over time, which will eventually turn him into the most overpowered character in the whole world! Join Duan Li in his adventure as he slowly rose to become the most powerful being, and be reminded that, you should not drink while reading this, as you might spurt! Tags: OP MC, Comedy, Xuan Huan, Face Slapping. -------------------------------------------------------------------NOTE: This is a remastered version of my original novel UIU that can be found in both Webnovel for free and Patreon for supporters. Discord Channel:https://discord.gg/gS2UhrB My Patreon:https://www.patreon.com/ramzeyramzo-------------------------------------------------------------------- "All rights reserved (c) 2021 Ramzey" Under this copyright, I as the rightful author of the novel [UIU] and [UIU RM] hereby forbids anyone to redistribute, republish and modify my work anywhere else in any form without my express permission and knowledge. Any unlawful act that goes against this copyright, shall entitle themselves to be sued and dealt with by the law accordingly.
8 66 - In Serial46 Chapters
Earth: The Gods' Playground
"Earth: The Gods' Playground" A game happening once every hundred thousand years, established by Greatest God Asroth and other gods. It's reason to exist? To allievate boredom of gods. It's prize? Chance of becoming God. High stakes in dangerous reality, Join Thomas in challenging those chances and fellow humans as the Earth was chosen as the playground! Not only humans covet the Godhood, and not only monsters are evil in this Playground of Gods! I do not own cover image.
8 154 - In Serial7 Chapters
Trùng Sinh Báo Thù Lục - Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Thể loại : ngôn tình, trọng sinh, hiện đại, báo thù, hoàn.Sơ lược :Đời trước Lý Tưởng bị đưa vào bệnh viện tâm thần, cuối cùng đã xong chính mình sinh mệnh.Trùng sinh trở về, nàng quyết định báo thù.Nữ chủ không yếu đuối, tam xem bất chính, ngộ phật sát phật, gặp thần sát thần!
8 142

