《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 22
Advertisement
Bữa cơm này ăn hơn một giờ đồng hồ .
Nói thật, từ sau lần cùng Bùi Thanh sinh ra mâu thuẫn, tâm tình của Thẩm Ninh Hinh vẫn luôn không thế nào tốt được.
Về lâu dài ngay cả ăn cơm cùng giấc ngủ cũng chịu ảnh hưởng nặng nề.
Thí dụ như tối hôm qua nàng không có hảo hảo ăn cơm, chỉ tắm rửa một cái liền đần độn lên giường.
Sáng nay cũng vậy, chỉ lo phát ngốc nghĩ linh tinh, thiếu chút nữa bỏ lỡ thời gian đi làm, chỉ miễn cưỡng ăn một cái bánh mì nhỏ lót bụng.
Cho nên bữa cơm đêm nay, là bữa ăn thư thái nhất của nàng trong khoảng thời gian này.
Mùi thịt nướng rất thơm, bỏ vào trong miệng tinh tế nhấm nuốt, cảm giác hạnh phúc thực mau dào dạt lên, làm tâm tình người cũng tốt lên không ít.
Trong phòng nho nhỏ mở điều hòa, gió lạnh cùng nhiệt khí từ giá nướng quấn quít ở bên nhau, nhào vào trên mặt độ ấm vừa vặn thích hợp.
An tĩnh lại thoải mái.
Thẩm Ninh Hinh cúi đầu nhìn thịt nướng, nghĩ nghĩ, không biết như thế nào đột nhiên liền cười khẽ ra tiếng.
"Cười ngây ngô cái gì vậy?" Khâu Diệc Bạch vừa nhấc mắt, liền phát hiện nàng khác thường.
Hôm nay tâm tình của nàng không tồi, vì thế liền tìm tiểu tỷ tỷ phục vụ muốn gọi một ít rượu.
Là rượu trái cây, độ cồn không cao, uống vài ly xuống bụng cũng chỉ đạt tới trạng thái hơi say mà thôi.
Nhìn qua không khác gì lúc bình thường.
Nhưng trên thực tế gương mặt cũng đã hơi hơi phiến hồng, lời nói so với trước cũng nhiều hơn, lúc trước vẫn luôn cật lực áp chế thiên tính, lúc này lại phóng thích ra không ít.
Nhìn thấy Thẩm Ninh Hinh không không tự nhiên tủm tỉm cười, còn tưởng rằng có cái gì chơi vui, Khâu Diệc Bạch liền đem đầu thò lại gần nhìn nhìn.
Vì thế liền xuất hiện trường hợp như thế này ——
Một người đối với thịt nướng cười không ngừng, một cái khác cau mày thò lại gần nỗ lực tìm kiếm điểm cười.
Một lát sau thật sự không phát hiện được gì, chỉ có thể xấu hổ đem đầu thu hồi lại, hơi há mồm không vui nhưng vẫn theo nàng cùng nhau ha ha vài cái.
Quá đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, tươi cười trên mặt càng thêm sâu vài phần.
Đáy lòng cũng dần dần đưa ra một cái kết luận.
Kỳ thật...... Mỗi lần ở cùng Khâu Diệc Bạch, đều rất vui vẻ.
Ăn không sai biệt lắm, Thẩm Ninh Hinh đứng dậy chuẩn bị đi toilet một chuyến.
Trước khi đi còn có chút lo lắng, sợ tiểu khóc bao uống quá nhiều sẽ trộm khóc chít chít.
Bất quá cũng may, lúc này Khâu Diệc Bạch nhìn qua cũng không có gì quá khác thường.
Thoáng yên tâm xuống, bước nhanh đi toilet, sau đó lại đi xuống lầu, đến trước quầy tính tiền.
Kết quả vừa hỏi mới biết được, không biết từ lúc nào Khâu Diệc Bạch đã tính tiền rồi.
Chuyện khi nào?!
Nàng có chút giật mình, vội vàng mở miệng tìm tiểu tỷ tỷ dò hỏi.
"Các ngươi vừa gọi xong đồ ăn không bao lâu, bằng hữu của ngươi liền ra tính tiền." Tiểu tỷ tỷ hồi ức một chút nói, thậm chí còn đem biên lai lưu trữ lấy ra cho nàng xem.
Advertisement
Mặt trên có ghi thời gian, nửa tiếng trước.
Đúng là vừa gọi xong đồ ăn không bao lâu.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế sửng sốt, suy nghĩ một lát, trong đầu thực mau đưa ra kết luận.
Chả trách lúc ấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên nói với nàng xe đậu ở chỗ không tốt muốn đi ra ngoài dịch một chút, nguyên lai là dấu nàng ra tính tiền.
Lại nghĩ một chút về phía trước, nàng nói chọn thứ ngươi thích ăn nguyên lai cũng là có thâm ý.
Xem ra là nàng ấy đã sớm có dự mưu.
Thời điểm ý thức được điều này, đáy lòng Thẩm Ninh Hinh đột nhiên liền ấm một chút.
Cùng tiểu tỷ tỷ nói cảm tạ, Thẩm Ninh Hinh xoay người sang hướng khác bước nhanh trở về phòng, vừa đẩy cửa vào liền thấy Khâu Diệc Bạch còn đang uống rượu.
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, vội vàng nâng mắt lên, sau đó ngó thấy một chai rượu lớn như vậy cơ hồ đều bị nàng uống hết rồi.
Tuy nói là rượu trái cây, nhưng cũng không thể xem như nước lọc mà uống a!
Nàng thở dài, vội vàng đi qua cản, thậm chí còn nhẹ giọng hỏi nàng: "Không phải đã nói là ta mời khách sao, Khâu tổng ngươi như thế nào lại đi tính tiền rồi?"
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch ngẩng đầu nhìn nàng một cái.
Sau một lúc lâu làm như mang theo trêu chọc lẩm bẩm nói: "Một cái thực tập sinh như ngươi, một tháng có thể có bao nhiêu tiền lương."
"Về sau có cơ hội rồi lại nói, bữa này để ta tính trước đi."
Vừa nói hết lời, phỏng chừng là thấy bộ dạng của Thẩm Ninh Hinh giống như muốn mở miệng phản bác, nàng liền có chút khó chịu phất phất tay.
"Ta rất có tiền." Nàng nói, ngữ khí phóng thấp, giống như đang nói bí mật với nàng vậy, "Nhiều đến mức ngươi không thể tưởng tượng được đâu."
Vẫn là say.
Thẩm Ninh Hinh có chút cạn lời, chỉ có thể tươi cười gật gật đầu phối hợp.
Ngữ khí cũng theo bản năng phóng nhẹ, rất có kiên nhẫn đáp lời nàng: "Đúng đúng đúng, Khâu tổng của chúng ta là có tiền nhất."
"......."
Người này uống rượu nên vô pháp lái xe, Thẩm Ninh Hinh căn bản cũng sẽ không, cho nên đến cuối cùng vẫn là gọi xe thuê.
Nhìn chằm chằm Khâu Diệc Bạch bò lên trên xe, Thẩm Ninh Hinh cũng theo sau ngồi xuống.
Xe thực mau lái đi, không bao lâu, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên nhìn thấy Khâu Diệc Bạch đang sờ soạng gì đó trong túi, sau đó lấy điện thoại ra.
Lung lay, phi thường có mục đích điểm vào giao diện của Weibo.
Lại tới nữa!
Nàng lại muốn phát Weibo!
Thẩm Ninh Hinh thấy thế còn rất khẩn trương, sợ người này lại muốn phát Weibo mắng nàng, vội vàng cũng lặng lẽ lấy di động ra click mở Weibo.
Đợi nàng phát xong, liền vội vàng điểm vào nhìn.
Lúc này cuối cùng đầu đề không còn là túi chườm nóng tiểu trư nữa, đã đổi thành cái mới, chính là cái Khâu Diệc Bạch vừa mới phát ra ——
Ta có tiền thỉnh Thẩm Ninh Hinh không có tiền ăn một bữa thịt nướng thật ngon.
Nàng lại thiếu ta một cái nhân tình.
Phía sau còn có một A Cát đang chống nạnh biểu tình khái trá.
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười.
Người này mỗi một việc đều nhớ kỹ nàng đây.
Thấy hai chữ thật ngon kia, Thẩm Ninh Hinh không khỏi động động tâm niệm, sau đó dựa sát vào một chút, nhìn sườn mặt của Khâu Diệc Bạch.
Một lát sau mở miệng, nhẹ giọng phun ra một vấn đề: "Khâu tổng, ngài cảm thấy thịt nướng ăn ngon không?"
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch liền lắc lắc đầu, nghiêm trang bình luận: "Không thể ăn."
"Quá dầu mỡ."
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Ở trên Weibo ngươi không có nói như vậy a.
Đúng là bó tay với tiểu khóc bao khẩu thị tâm phi này, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể cười cười một lần nữa lui trở về.
Một lát sau đột nhiên lại nhớ tới gì đó, cầm lấy bọc nhỏ ở bên trong tìm kiếm một hồi, cuối cùng tìm ra một viên kẹo sữa.
"Vậy hiện tại ta thỉnh ngài ăn một cái ăn ngon." Dứt lời, tiện tay đem viên kẹo kia bỏ vào trong lòng bàn tay của Khâu Diệc Bạch.
Giống như hống hài tử.
Tối hôm qua tiểu khóc bao tiến bộ không ít, không có khóc đòi nàng lưu lại.
Thẩm Ninh Hinh vui mừng cực kỳ, sau khi đưa nàng trở về, chính mình cũng thực mau trở về nhà.
Tắm nước ấm thoải mái dễ chịu, sau đó bay nhanh chui vào trong ổ chăn, nghiêng thân mình, ôm lấy thú bông thỏ con ở một bên.
Phá lệ ngủ một giấc ngon lành.
Sáng sớm ngày hôm sau dậy soi gương, ngay cả quầng thâm mắt cũng phai nhạt đi rất nhiều.
Tâm tình khó có được tốt đẹp, nàng rời giường nhanh chóng đi vào toilet rửa mặt đánh răng, hảo hảo ăn cơm sáng, nhìn thời gian vẫn còn rất sớm.
Cho nên lại chậm rì rì ngồi xe buýt tới công ty.
Vừa đến công ty thì gặp phải trợ lý Hàn ở cửa thang máy.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng cùng nàng chào hỏi: "Trợ lý Hàn sớm."
"Sớm." Trợ lý Hàn cong lên khóe môi cười cười cùng nàng, tựa hồ là có chút lo lắng nàng, vì thế theo bản năng mở miệng hỏi, "Trạng thái không tồi?"
"Đúng vậy đúng vậy." Thẩm Ninh Hinh nhận ra thiện ý của nàng, vội vàng mỉm cười trả lời nàng.
Trong lúc hai người nói chuyện, thang máy đã tới rồi.
Thẩm Ninh Hinh nhấc chân cùng trợ lý Hàn một trước một sau vào thang máy, vừa mới đi vào, đột nhiên lại nghe nàng mở miệng nói.
"Đúng rồi, tiểu Thẩm lát nữa ngươi đem thông tin cá nhân, chứng minh nhân dân cùng số điện thoại linh tinh gửi qua cho ta đi." Nàng nói, "Gần đây thời tiết tốt như vậy, độ ấm cũng thích hợp, công ty quyết định cuối tuần này tổ chức đi du lịch."
Công ty chuẩn bị dẫn các nàng đi du lịch.
Quả nhiên công ty lớn phúc lợi đãi ngộ rất tốt a.
Thẩm Ninh Hinh thực nhanh gật đầu đáp ứng, mở WeChat đang chuẩn bị đem thông tin cá nhân gửi qua cho trợ lý Hàn.
Ai ngờ vừa mới ấn được mấy chữ, lại nghe trợ lý Hàn nói thêm một câu: "Lần này đi ra ngoài có thể mang theo người nhà nha."
"Nhi tử nữ nhi, đệ đệ muội muội, hoặc là nam nữ bằng hữu đều được, nghĩ kỹ rồi gửi luôn thông tin cá nhân của người đi cùng cho ta."
Vừa nói hết lời, thang máy cũng vừa lúc dừng lại.
Trợ lý Hàn có việc phải vội, cùng Thẩm Ninh Hinh vừa ra khỏi thang máy liền chuyển cái thân đi rồi, chỉ chừa lại một mình nàng đứng tại chỗ.
Thẩm Ninh Hinh trầm mặc một lúc lâu, biểu tình đột nhiên có chút dại ra.
Mang theo người nhà, thật đúng là một chuyện tốt a.
Chính là, tuy rằng là chuyện tốt, nhưng nàng giống như...... Không có người nhà để mang theo.
Thời gian thực mau tới cuối tuần.
Sáng sớm Thẩm Ninh Hinh liền nói bóng nói gió hỏi qua đồng sự, phát hiện mọi người mang theo cơ bản đều là thân nhân có quan hệ huyết thống với mình, mang theo nam nữ bằng hữu cũng rất ít.
Ngay cả trợ lý Hàn đã sớm bại lộ tính hướng với nàng cũng chỉ mang theo muội muội.
Căn bản không có ai sẽ mang theo bằng hữu......
Thẩm Ninh Hinh thở dài, bởi vì không mặt mũi cùng trợ lý Hàn xin, nên chỉ báo lại chính mình một mình đi.
Buổi sáng 5 giờ, toàn bộ nhân viên của bộ phận tiêu thụ đã tập hợp ở dưới lầu công ty.
Bởi vì người của bộ phận tiêu thụ là nhiều nhất, cho nên Khâu Diệc Bạch dứt khoát cũng gia nhập hàng ngũ của bọn họ.
Hôm nay nàng phá lệ không mặc tây trang đứng đắn.
Phía trên là áo sơmi màu xanh nhạt, không gài lại cổ tay áo, mà nhẹ nhàng cuốn cuốn lên trên, lộ ra một đoạn cánh tay mảnh khảnh xinh đẹp.
Phía dưới là quần dài màu đen, không có thiết kế gì đặc biệt, nhưng vẫn như cũ ôm lấy hai cái đùi vừa thẳng vừa dài của nàng.
Cho dù là rạng sáng 5 giờ, sắc trời còn chưa hoàn toàn sáng hẳn, nhưng Thẩm Ninh Hinh vẫn có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấy nàng ở trong đám người kia.
Ngay sau đó lại khó tránh khỏi cảm thán một câu, thật là đẹp mắt a.
-----------------------------------------------------------------------------
Xe buýt đã liên hệ trước đó thực mau lái qua đây.
Bởi vì có hài tử đi cùng, lên xe đồ phi thường hỗn loạn, Thẩm Ninh Hinh sợ đụng phải bọn họ nên chờ một hồi lâu mới lên xe, lúc đi lên mới phát hiện vị trí cơ hồ đều đã ngồi đầy.
Cho dù có vị trí trống, cũng đã bị người dùng ba lô chiếm rồi.
Cũng đúng, dù sao trên cơ bản mọi người đều mang theo người nhà đi cùng, không giống như nàng cô đơn chiếc bóng.
Sau đó có chút bất đắc dĩ thở dài, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể tiếp tục đi về phía sau.
Đi tới đi tới, đột nhiên nhìn thấy một vị trí trống, đáy lòng tức khắc dâng lên một mạt vui sướng.
Vừa nhấc mắt lên, nguyên lai ngồi ở bên cạnh chính là Khâu Diệc Bạch.
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Nàng nghĩ, người này giống như cũng là lẻ loi một mình tới đây.
Đang lúc do dự có nên ở trước mắt bao người ngồi ở chỗ này hay không, thì tài xế ở phía trước đột nhiên bắt đầu thúc giục, gọi mọi người nhanh chóng nắm chặt thời gian, đỡ phải trên đường kẹt xe.
Tài xế vừa nói xong, trên xe buýt liền hỗn loạn lên, người chưa ngồi xuống vội vàng tìm được vị trí của mình sau đó ngồi xuống.
"Tiểu Thẩm ngươi cứ ngồi ở nơi này đi." Cách lối đi nhỏ Triệu tỷ nghiêng người nhìn nàng ở bên này, "Hẳn là xe sắp phải chạy rồi, ngươi lại đi về phía sau cũng không tiện đi."
Nàng nói, sau đó lại nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay của Thẩm Ninh Hinh, nhỏ giọng nói : "Lại nói, đây là ra ngoài chơi, vui vẻ là được, không cần nhiều băn khoăn như vậy."
Nhìn dáng vẻ là đã nhận ra nàng có chuyện lo lắng.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế thực mau gợi lên một mạt cười, đang muốn mở miệng ứng nàng, đột nhiên ở bên cạnh có một cánh tay vươn ra.
Còn dùng sức lực rất lớn, cả người Thẩm Ninh Hinh lảo đảo một cái, trực tiếp đặt mông ngồi lên chỗ ngồi.
"Có ngốc hay không." Cũng thực mau nghe được người bên cạnh mở miệng, ngữ khí nghe giống như không mấy vui vẻ, "Có vị trí ngươi cũng không ngồi, còn muốn đi nơi nào a?"
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy tức khắc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của Khâu Diệc Bạch.
Sau đó, cũng từ ánh mắt của nàng đọc ra một tầng thâm ý ——
Nàng như vậy nửa ngày cũng không ngồi xuống, có phải là đang ghét bỏ ta hay không?
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười, vội vàng gật gật đầu ứng nàng: "Ngồi ngồi ngồi."
Nói xong, lúc sau lại quay đầu cùng Triệu tỷ hàn huyên thêm vài câu.
Xe thực mau khởi hành.
Lần này đích đến của mấy người bọn họ là thảo nguyên, cách công ty không tính là gần, cho dù đi cao tốc cũng phải tốn hết mấy tiếng đồng hồ.
Khâu Diệc Bạch người này phỏng chừng là đi công tác quen rồi, xe vừa chạy thực mau liền bắt đầu dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Thẩm Ninh Hinh không có kỹ thuật ngủ nhanh được như nàng, liền dứt khoát ngẩng đầu quan sát khắp nơi một chút.
Sau đó đột nhiên phát hiện ra, trên xe của nàng trên cơ bản đều là người lớn cùng tiểu hài tử ngồi kết hợp, giương mắt nhìn mấy cái đầu lớn cùng như ẩn như hiện mấy cái đầu nhỏ.
Chỉ duy độc có nàng ở nơi này là bất đồng.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Khâu Diệc Bạch.
Người này ngủ cũng thật ngon a, tư thế cũng khá tốt, thoải mái dễ chịu hướng chỗ đó dựa dựa, hô hấp thực trầm.
Đến gần, còn có thể chú ý tới lông mi của nàng sẽ theo hô hấp thường thường run lên, trong lúc đó môi cũng lơ đãng nhẹ nhàng động động.
Không giống với ngày thường, nhìn qua đặc biệt ngoan đặc biệt đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, cũng không biết như thế nào trong đầu đột nhiên nảy ra một ý niệm.
Kỳ thật nàng ở nơi này, không phải cũng có thể tính là tổ hợp người lớn cùng tiểu hài tử sao?
Người lớn, Thẩm Ninh Hinh.
Tiểu hài tử, ách...... Liền thí dụ như vị đang ngồi ở bên cạnh nàng đây, Khâu hai tuổi rưỡi đang ngủ say.
------------------------------------------------------------------
Chia sẻ một chút, dạo này cứ thấy hình chó là mị lại nghĩ đến A Cát :))))
Này là lượm được trên FB thấy cưng nên chia cho mọi người cùng coi.
Còn đây là lúc đi siêu thị thấy giống A Cát nên chụp lại, có cả thú bông nữa nhưng mà nhân viên đứng gần đó hok dám móc điện thoại ra chụp :)))
Advertisement
- In Serial7 Chapters
Berk Van Polan And The Creatures Of Darkness
[participant in the Royal Road Writathon challenge] Discord Community: Discord When the call comes down the line to search for a missing princess, a investigator bound by a blood contract to serve her follow the trail to the world of Valiant. Upon arriving there he stumbles on monsters, magic, creatures, spirits, and many more strange things. Not only is there light and darkness in this world, but there is also a dark power building an army in this world to make a return back to earth and cause havoc, now it's up to him and his friends to stop the invasion to earth.
8 187 - In Serial11 Chapters
Ignore this
Just ignore it
8 192 - In Serial21 Chapters
The Four...
Four beings gathered, they would- ah, whatever, when you are powerful why should you care?
8 220 - In Serial45 Chapters
Klaroline: Capable of Love
When Caroline goes to New Orleans to get Klaus to turn his humanity on, she ends up staying longer than she expected~Just as Klaus thinks he has lost everything, his favorite baby vampire turns up at his door~I do not own The Vampire Diaries, The Originals, or any of the characters!~I didn't really do a specific time period, but these are some things you should know about my story: 1. Caroline's mom died of cancer2. Bonnie died saving Jeremy3. Kol is alive4. Silas is still around5. Katherine never got the cure shoved down her throat6. Elena isn't in a coffinI just took parts that I think would work the best for this story so please enjoy!~I typically update every few days unless something comes up.
8 120 - In Serial74 Chapters
unconditional love ✓
" Loving you is a losing game " " Sumedh....." She yelled and wakeup in jerk and started cryingShe just got up from her worst nightmare........." Where is my sumedh " she said " We got know that he is no more.." a boy said with teary eyes" No...he is alive..I can feel his presences of his unconditional love..I can feel him in pain" she said and sobbed " I will get him back .." she said and ran towards a dark room ..Darkness engulfed her and she cried heart out .. remembering her love..Sumedh mudhelkar an caring nature boy who fall in love with his co star. Confessied but...Malika singh she is in love with his co star sumedh but not excepting beacuse of some reasons some fear... She have a terrible past" Then two best friends become a best lovers " But Strom of their life waiting for them" " They saprated ..but love never dies.." For her loving him is a losing game ..Where is sumedh ? Is he alive ? To get know where is sumedh read Second season of this book is " Unconditional love _finding your love "
8 189 - In Serial17 Chapters
Falling for you (Sonadow)
Sonic the Hedgehog is moving to a new highSchool. And a new neighborhood where he meets a black and red Hedgehog he soon has a crush on. He also meets a couple new friends on the way and enemies.Warning: this contains some scourgexsonic ,Mephilver and obviously Sonadowcharacter list ↓Sally acornBunny rabotJet the hawkWave the swallowStorm(Sonic Riders zero gravity)Alenna (sonic's mom)Black Doom( hedgehog in this story)KnucklesSliverShadowSonicScourge ( Archies comicsTailsMephiles (sonic 06")BlazeAmyRougeCreamFiona the fox ( Archies comics)characters belong to Segadon't read if u don't like it No hurtful comments plz!![PG -13] Contains some Sexual scenes (later on) Sonadowness ^-^ EnjoyP.S None of the pictures are mine
8 114

