《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 22
Advertisement
Bữa cơm này ăn hơn một giờ đồng hồ .
Nói thật, từ sau lần cùng Bùi Thanh sinh ra mâu thuẫn, tâm tình của Thẩm Ninh Hinh vẫn luôn không thế nào tốt được.
Về lâu dài ngay cả ăn cơm cùng giấc ngủ cũng chịu ảnh hưởng nặng nề.
Thí dụ như tối hôm qua nàng không có hảo hảo ăn cơm, chỉ tắm rửa một cái liền đần độn lên giường.
Sáng nay cũng vậy, chỉ lo phát ngốc nghĩ linh tinh, thiếu chút nữa bỏ lỡ thời gian đi làm, chỉ miễn cưỡng ăn một cái bánh mì nhỏ lót bụng.
Cho nên bữa cơm đêm nay, là bữa ăn thư thái nhất của nàng trong khoảng thời gian này.
Mùi thịt nướng rất thơm, bỏ vào trong miệng tinh tế nhấm nuốt, cảm giác hạnh phúc thực mau dào dạt lên, làm tâm tình người cũng tốt lên không ít.
Trong phòng nho nhỏ mở điều hòa, gió lạnh cùng nhiệt khí từ giá nướng quấn quít ở bên nhau, nhào vào trên mặt độ ấm vừa vặn thích hợp.
An tĩnh lại thoải mái.
Thẩm Ninh Hinh cúi đầu nhìn thịt nướng, nghĩ nghĩ, không biết như thế nào đột nhiên liền cười khẽ ra tiếng.
"Cười ngây ngô cái gì vậy?" Khâu Diệc Bạch vừa nhấc mắt, liền phát hiện nàng khác thường.
Hôm nay tâm tình của nàng không tồi, vì thế liền tìm tiểu tỷ tỷ phục vụ muốn gọi một ít rượu.
Là rượu trái cây, độ cồn không cao, uống vài ly xuống bụng cũng chỉ đạt tới trạng thái hơi say mà thôi.
Nhìn qua không khác gì lúc bình thường.
Nhưng trên thực tế gương mặt cũng đã hơi hơi phiến hồng, lời nói so với trước cũng nhiều hơn, lúc trước vẫn luôn cật lực áp chế thiên tính, lúc này lại phóng thích ra không ít.
Nhìn thấy Thẩm Ninh Hinh không không tự nhiên tủm tỉm cười, còn tưởng rằng có cái gì chơi vui, Khâu Diệc Bạch liền đem đầu thò lại gần nhìn nhìn.
Vì thế liền xuất hiện trường hợp như thế này ——
Một người đối với thịt nướng cười không ngừng, một cái khác cau mày thò lại gần nỗ lực tìm kiếm điểm cười.
Một lát sau thật sự không phát hiện được gì, chỉ có thể xấu hổ đem đầu thu hồi lại, hơi há mồm không vui nhưng vẫn theo nàng cùng nhau ha ha vài cái.
Quá đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, tươi cười trên mặt càng thêm sâu vài phần.
Đáy lòng cũng dần dần đưa ra một cái kết luận.
Kỳ thật...... Mỗi lần ở cùng Khâu Diệc Bạch, đều rất vui vẻ.
Ăn không sai biệt lắm, Thẩm Ninh Hinh đứng dậy chuẩn bị đi toilet một chuyến.
Trước khi đi còn có chút lo lắng, sợ tiểu khóc bao uống quá nhiều sẽ trộm khóc chít chít.
Bất quá cũng may, lúc này Khâu Diệc Bạch nhìn qua cũng không có gì quá khác thường.
Thoáng yên tâm xuống, bước nhanh đi toilet, sau đó lại đi xuống lầu, đến trước quầy tính tiền.
Kết quả vừa hỏi mới biết được, không biết từ lúc nào Khâu Diệc Bạch đã tính tiền rồi.
Chuyện khi nào?!
Nàng có chút giật mình, vội vàng mở miệng tìm tiểu tỷ tỷ dò hỏi.
"Các ngươi vừa gọi xong đồ ăn không bao lâu, bằng hữu của ngươi liền ra tính tiền." Tiểu tỷ tỷ hồi ức một chút nói, thậm chí còn đem biên lai lưu trữ lấy ra cho nàng xem.
Advertisement
Mặt trên có ghi thời gian, nửa tiếng trước.
Đúng là vừa gọi xong đồ ăn không bao lâu.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế sửng sốt, suy nghĩ một lát, trong đầu thực mau đưa ra kết luận.
Chả trách lúc ấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên nói với nàng xe đậu ở chỗ không tốt muốn đi ra ngoài dịch một chút, nguyên lai là dấu nàng ra tính tiền.
Lại nghĩ một chút về phía trước, nàng nói chọn thứ ngươi thích ăn nguyên lai cũng là có thâm ý.
Xem ra là nàng ấy đã sớm có dự mưu.
Thời điểm ý thức được điều này, đáy lòng Thẩm Ninh Hinh đột nhiên liền ấm một chút.
Cùng tiểu tỷ tỷ nói cảm tạ, Thẩm Ninh Hinh xoay người sang hướng khác bước nhanh trở về phòng, vừa đẩy cửa vào liền thấy Khâu Diệc Bạch còn đang uống rượu.
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, vội vàng nâng mắt lên, sau đó ngó thấy một chai rượu lớn như vậy cơ hồ đều bị nàng uống hết rồi.
Tuy nói là rượu trái cây, nhưng cũng không thể xem như nước lọc mà uống a!
Nàng thở dài, vội vàng đi qua cản, thậm chí còn nhẹ giọng hỏi nàng: "Không phải đã nói là ta mời khách sao, Khâu tổng ngươi như thế nào lại đi tính tiền rồi?"
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch ngẩng đầu nhìn nàng một cái.
Sau một lúc lâu làm như mang theo trêu chọc lẩm bẩm nói: "Một cái thực tập sinh như ngươi, một tháng có thể có bao nhiêu tiền lương."
"Về sau có cơ hội rồi lại nói, bữa này để ta tính trước đi."
Vừa nói hết lời, phỏng chừng là thấy bộ dạng của Thẩm Ninh Hinh giống như muốn mở miệng phản bác, nàng liền có chút khó chịu phất phất tay.
"Ta rất có tiền." Nàng nói, ngữ khí phóng thấp, giống như đang nói bí mật với nàng vậy, "Nhiều đến mức ngươi không thể tưởng tượng được đâu."
Vẫn là say.
Thẩm Ninh Hinh có chút cạn lời, chỉ có thể tươi cười gật gật đầu phối hợp.
Ngữ khí cũng theo bản năng phóng nhẹ, rất có kiên nhẫn đáp lời nàng: "Đúng đúng đúng, Khâu tổng của chúng ta là có tiền nhất."
"......."
Người này uống rượu nên vô pháp lái xe, Thẩm Ninh Hinh căn bản cũng sẽ không, cho nên đến cuối cùng vẫn là gọi xe thuê.
Nhìn chằm chằm Khâu Diệc Bạch bò lên trên xe, Thẩm Ninh Hinh cũng theo sau ngồi xuống.
Xe thực mau lái đi, không bao lâu, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên nhìn thấy Khâu Diệc Bạch đang sờ soạng gì đó trong túi, sau đó lấy điện thoại ra.
Lung lay, phi thường có mục đích điểm vào giao diện của Weibo.
Lại tới nữa!
Nàng lại muốn phát Weibo!
Thẩm Ninh Hinh thấy thế còn rất khẩn trương, sợ người này lại muốn phát Weibo mắng nàng, vội vàng cũng lặng lẽ lấy di động ra click mở Weibo.
Đợi nàng phát xong, liền vội vàng điểm vào nhìn.
Lúc này cuối cùng đầu đề không còn là túi chườm nóng tiểu trư nữa, đã đổi thành cái mới, chính là cái Khâu Diệc Bạch vừa mới phát ra ——
Ta có tiền thỉnh Thẩm Ninh Hinh không có tiền ăn một bữa thịt nướng thật ngon.
Nàng lại thiếu ta một cái nhân tình.
Phía sau còn có một A Cát đang chống nạnh biểu tình khái trá.
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười.
Người này mỗi một việc đều nhớ kỹ nàng đây.
Thấy hai chữ thật ngon kia, Thẩm Ninh Hinh không khỏi động động tâm niệm, sau đó dựa sát vào một chút, nhìn sườn mặt của Khâu Diệc Bạch.
Một lát sau mở miệng, nhẹ giọng phun ra một vấn đề: "Khâu tổng, ngài cảm thấy thịt nướng ăn ngon không?"
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch liền lắc lắc đầu, nghiêm trang bình luận: "Không thể ăn."
"Quá dầu mỡ."
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Ở trên Weibo ngươi không có nói như vậy a.
Đúng là bó tay với tiểu khóc bao khẩu thị tâm phi này, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể cười cười một lần nữa lui trở về.
Một lát sau đột nhiên lại nhớ tới gì đó, cầm lấy bọc nhỏ ở bên trong tìm kiếm một hồi, cuối cùng tìm ra một viên kẹo sữa.
"Vậy hiện tại ta thỉnh ngài ăn một cái ăn ngon." Dứt lời, tiện tay đem viên kẹo kia bỏ vào trong lòng bàn tay của Khâu Diệc Bạch.
Giống như hống hài tử.
Tối hôm qua tiểu khóc bao tiến bộ không ít, không có khóc đòi nàng lưu lại.
Thẩm Ninh Hinh vui mừng cực kỳ, sau khi đưa nàng trở về, chính mình cũng thực mau trở về nhà.
Tắm nước ấm thoải mái dễ chịu, sau đó bay nhanh chui vào trong ổ chăn, nghiêng thân mình, ôm lấy thú bông thỏ con ở một bên.
Phá lệ ngủ một giấc ngon lành.
Sáng sớm ngày hôm sau dậy soi gương, ngay cả quầng thâm mắt cũng phai nhạt đi rất nhiều.
Tâm tình khó có được tốt đẹp, nàng rời giường nhanh chóng đi vào toilet rửa mặt đánh răng, hảo hảo ăn cơm sáng, nhìn thời gian vẫn còn rất sớm.
Cho nên lại chậm rì rì ngồi xe buýt tới công ty.
Vừa đến công ty thì gặp phải trợ lý Hàn ở cửa thang máy.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng cùng nàng chào hỏi: "Trợ lý Hàn sớm."
"Sớm." Trợ lý Hàn cong lên khóe môi cười cười cùng nàng, tựa hồ là có chút lo lắng nàng, vì thế theo bản năng mở miệng hỏi, "Trạng thái không tồi?"
"Đúng vậy đúng vậy." Thẩm Ninh Hinh nhận ra thiện ý của nàng, vội vàng mỉm cười trả lời nàng.
Trong lúc hai người nói chuyện, thang máy đã tới rồi.
Thẩm Ninh Hinh nhấc chân cùng trợ lý Hàn một trước một sau vào thang máy, vừa mới đi vào, đột nhiên lại nghe nàng mở miệng nói.
"Đúng rồi, tiểu Thẩm lát nữa ngươi đem thông tin cá nhân, chứng minh nhân dân cùng số điện thoại linh tinh gửi qua cho ta đi." Nàng nói, "Gần đây thời tiết tốt như vậy, độ ấm cũng thích hợp, công ty quyết định cuối tuần này tổ chức đi du lịch."
Công ty chuẩn bị dẫn các nàng đi du lịch.
Quả nhiên công ty lớn phúc lợi đãi ngộ rất tốt a.
Thẩm Ninh Hinh thực nhanh gật đầu đáp ứng, mở WeChat đang chuẩn bị đem thông tin cá nhân gửi qua cho trợ lý Hàn.
Ai ngờ vừa mới ấn được mấy chữ, lại nghe trợ lý Hàn nói thêm một câu: "Lần này đi ra ngoài có thể mang theo người nhà nha."
"Nhi tử nữ nhi, đệ đệ muội muội, hoặc là nam nữ bằng hữu đều được, nghĩ kỹ rồi gửi luôn thông tin cá nhân của người đi cùng cho ta."
Vừa nói hết lời, thang máy cũng vừa lúc dừng lại.
Trợ lý Hàn có việc phải vội, cùng Thẩm Ninh Hinh vừa ra khỏi thang máy liền chuyển cái thân đi rồi, chỉ chừa lại một mình nàng đứng tại chỗ.
Thẩm Ninh Hinh trầm mặc một lúc lâu, biểu tình đột nhiên có chút dại ra.
Mang theo người nhà, thật đúng là một chuyện tốt a.
Chính là, tuy rằng là chuyện tốt, nhưng nàng giống như...... Không có người nhà để mang theo.
Thời gian thực mau tới cuối tuần.
Sáng sớm Thẩm Ninh Hinh liền nói bóng nói gió hỏi qua đồng sự, phát hiện mọi người mang theo cơ bản đều là thân nhân có quan hệ huyết thống với mình, mang theo nam nữ bằng hữu cũng rất ít.
Ngay cả trợ lý Hàn đã sớm bại lộ tính hướng với nàng cũng chỉ mang theo muội muội.
Căn bản không có ai sẽ mang theo bằng hữu......
Thẩm Ninh Hinh thở dài, bởi vì không mặt mũi cùng trợ lý Hàn xin, nên chỉ báo lại chính mình một mình đi.
Buổi sáng 5 giờ, toàn bộ nhân viên của bộ phận tiêu thụ đã tập hợp ở dưới lầu công ty.
Bởi vì người của bộ phận tiêu thụ là nhiều nhất, cho nên Khâu Diệc Bạch dứt khoát cũng gia nhập hàng ngũ của bọn họ.
Hôm nay nàng phá lệ không mặc tây trang đứng đắn.
Phía trên là áo sơmi màu xanh nhạt, không gài lại cổ tay áo, mà nhẹ nhàng cuốn cuốn lên trên, lộ ra một đoạn cánh tay mảnh khảnh xinh đẹp.
Phía dưới là quần dài màu đen, không có thiết kế gì đặc biệt, nhưng vẫn như cũ ôm lấy hai cái đùi vừa thẳng vừa dài của nàng.
Cho dù là rạng sáng 5 giờ, sắc trời còn chưa hoàn toàn sáng hẳn, nhưng Thẩm Ninh Hinh vẫn có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấy nàng ở trong đám người kia.
Ngay sau đó lại khó tránh khỏi cảm thán một câu, thật là đẹp mắt a.
-----------------------------------------------------------------------------
Xe buýt đã liên hệ trước đó thực mau lái qua đây.
Bởi vì có hài tử đi cùng, lên xe đồ phi thường hỗn loạn, Thẩm Ninh Hinh sợ đụng phải bọn họ nên chờ một hồi lâu mới lên xe, lúc đi lên mới phát hiện vị trí cơ hồ đều đã ngồi đầy.
Cho dù có vị trí trống, cũng đã bị người dùng ba lô chiếm rồi.
Cũng đúng, dù sao trên cơ bản mọi người đều mang theo người nhà đi cùng, không giống như nàng cô đơn chiếc bóng.
Sau đó có chút bất đắc dĩ thở dài, Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể tiếp tục đi về phía sau.
Đi tới đi tới, đột nhiên nhìn thấy một vị trí trống, đáy lòng tức khắc dâng lên một mạt vui sướng.
Vừa nhấc mắt lên, nguyên lai ngồi ở bên cạnh chính là Khâu Diệc Bạch.
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Nàng nghĩ, người này giống như cũng là lẻ loi một mình tới đây.
Đang lúc do dự có nên ở trước mắt bao người ngồi ở chỗ này hay không, thì tài xế ở phía trước đột nhiên bắt đầu thúc giục, gọi mọi người nhanh chóng nắm chặt thời gian, đỡ phải trên đường kẹt xe.
Tài xế vừa nói xong, trên xe buýt liền hỗn loạn lên, người chưa ngồi xuống vội vàng tìm được vị trí của mình sau đó ngồi xuống.
"Tiểu Thẩm ngươi cứ ngồi ở nơi này đi." Cách lối đi nhỏ Triệu tỷ nghiêng người nhìn nàng ở bên này, "Hẳn là xe sắp phải chạy rồi, ngươi lại đi về phía sau cũng không tiện đi."
Nàng nói, sau đó lại nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay của Thẩm Ninh Hinh, nhỏ giọng nói : "Lại nói, đây là ra ngoài chơi, vui vẻ là được, không cần nhiều băn khoăn như vậy."
Nhìn dáng vẻ là đã nhận ra nàng có chuyện lo lắng.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế thực mau gợi lên một mạt cười, đang muốn mở miệng ứng nàng, đột nhiên ở bên cạnh có một cánh tay vươn ra.
Còn dùng sức lực rất lớn, cả người Thẩm Ninh Hinh lảo đảo một cái, trực tiếp đặt mông ngồi lên chỗ ngồi.
"Có ngốc hay không." Cũng thực mau nghe được người bên cạnh mở miệng, ngữ khí nghe giống như không mấy vui vẻ, "Có vị trí ngươi cũng không ngồi, còn muốn đi nơi nào a?"
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy tức khắc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của Khâu Diệc Bạch.
Sau đó, cũng từ ánh mắt của nàng đọc ra một tầng thâm ý ——
Nàng như vậy nửa ngày cũng không ngồi xuống, có phải là đang ghét bỏ ta hay không?
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười, vội vàng gật gật đầu ứng nàng: "Ngồi ngồi ngồi."
Nói xong, lúc sau lại quay đầu cùng Triệu tỷ hàn huyên thêm vài câu.
Xe thực mau khởi hành.
Lần này đích đến của mấy người bọn họ là thảo nguyên, cách công ty không tính là gần, cho dù đi cao tốc cũng phải tốn hết mấy tiếng đồng hồ.
Khâu Diệc Bạch người này phỏng chừng là đi công tác quen rồi, xe vừa chạy thực mau liền bắt đầu dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Thẩm Ninh Hinh không có kỹ thuật ngủ nhanh được như nàng, liền dứt khoát ngẩng đầu quan sát khắp nơi một chút.
Sau đó đột nhiên phát hiện ra, trên xe của nàng trên cơ bản đều là người lớn cùng tiểu hài tử ngồi kết hợp, giương mắt nhìn mấy cái đầu lớn cùng như ẩn như hiện mấy cái đầu nhỏ.
Chỉ duy độc có nàng ở nơi này là bất đồng.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua Khâu Diệc Bạch.
Người này ngủ cũng thật ngon a, tư thế cũng khá tốt, thoải mái dễ chịu hướng chỗ đó dựa dựa, hô hấp thực trầm.
Đến gần, còn có thể chú ý tới lông mi của nàng sẽ theo hô hấp thường thường run lên, trong lúc đó môi cũng lơ đãng nhẹ nhàng động động.
Không giống với ngày thường, nhìn qua đặc biệt ngoan đặc biệt đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, cũng không biết như thế nào trong đầu đột nhiên nảy ra một ý niệm.
Kỳ thật nàng ở nơi này, không phải cũng có thể tính là tổ hợp người lớn cùng tiểu hài tử sao?
Người lớn, Thẩm Ninh Hinh.
Tiểu hài tử, ách...... Liền thí dụ như vị đang ngồi ở bên cạnh nàng đây, Khâu hai tuổi rưỡi đang ngủ say.
------------------------------------------------------------------
Chia sẻ một chút, dạo này cứ thấy hình chó là mị lại nghĩ đến A Cát :))))
Này là lượm được trên FB thấy cưng nên chia cho mọi người cùng coi.
Còn đây là lúc đi siêu thị thấy giống A Cát nên chụp lại, có cả thú bông nữa nhưng mà nhân viên đứng gần đó hok dám móc điện thoại ra chụp :)))
Advertisement
- In Serial8 Chapters
Life of a Core
After a disembodied voice had told him he was what amounted to an exceptionally talented rock, it had been hard to not let it go to his non-existent head. Until, random chance had decided to give him a square kick in the minerals. Which had in turn forced him to fend for himself in an unknown land, all while he attempted to make sense of his place in the world. Truthfully though, all he had really wanted to do from the start had been to bury himself a hundred feet below the ground and be left to his own devices. Yet, for one reason or another, nobody ever seemed willing to leave the dungeon-building core alone long enough to actually make one. Each chapter will average around two to three thousand words, the release schedule is still a WIP but you should expect the first six chapters to be released over the next six days. This is planned out as a dungeon building fiction, but don't expect it right off the bat! The story is a depiction of the everyday adventures (alongside an overarching plot) of what I imagine a dungeon core would experience when thrust into a random environment where everything and everyone tried to covet or eat him. I also really enjoy reading the comments and reviews people leave and would love to get some reader involvement with the story itself, likely through polls at the end of each chapter. I hope you enjoy my story! (If you feel like some of the characters seem familiar, you may have read some older work I wrote a while back under a different account. If you happen to be one of my old readers and recognize the similarities, I'm happy to have you back!)
8 112 - In Serial16 Chapters
Vienna's Game
Seriously I got reincarnated into another world?! In front of my class nonetheless! As a teacher this is ridiculous, but at the same time, I get to stretch my legs again and enjoy my youth again, since I have the body of my young teenage self again, and I'm not afraid to use it! Except now I am stuck as a princess of the country that is nearing political turmoil... Well, I guess it's time to use my knowledge as a World History teacher to save this kingdom from plunging into civil war! As someone who is not from this world and has never learned how to talk back to their superiors, what could possibly go wrong?
8 117 - In Serial19 Chapters
I Reincarnated as a Hero's Bad End
Princess Sakura of the powerful human kingdom of Quarnz has a secret. And it has nothing to do with her mother's premature death as young girl. After choking on a cherry seed and nearly dying she has awoken to find that not only does she remember her whole short life flawlessly, but also even more strangely her past life as well. Unfortunately along with some useful knowledge comes a painful truth, she has reincarnated as, what she knew to be from her old world: a Hero's bad end.
8 157 - In Serial152 Chapters
The Bellators
It is the year 2864, a time where a hundred parallel Earths orbit around a single Supersun, a place full of beauty and wonder. However, deep entrenched in that wonder is chaos, as after a golden age of heroes that had once inspired serenity shattered, wars broke out between people and a mutated population morphed with dangerous abilities, and greater threats loom both old and new, with the only resistance to it all is one frail man. But one spark lights a flame, for there are others out there willing to fight, a second chance at bringing the worlds a freedom to live again. But will a makeshift team who harbor their own curses truly be enough to save what could be tomorrow, or is today all that will ever be?
8 140 - In Serial27 Chapters
Naruto World Isekai: A new Flower Blooms in a Different World
Julia Amber Rose. Cheerleader, Vegetarian, Feminist advocate, Medical student, and not so secret anime nerd. Which is why when she woke up in a typical Isekai situation in one of the most popular anime of the generation, it should've been a dream come true! Sadly reality was often disappointing, even in a different world. Especially when she finds out that not only did she not come with any cheat powers, but her "setting" has been locked as a no-name orphan after the Kyuubi attack! What? You mean this isn't going to be a harem power fantasy?! I want a refund! Give me back my hopes and dreams damnit! Can a girl survive in the harsh world of ninjas, giant chakra beasts, and alien Gods without any help, only by relying on her vast knowledge of anime and foreknowledge the poorly planned plot of Naruto? She didn't know, but she sure as hell wasn't looking forward to dying and finding out if she'd get another chance!
8 226 - In Serial73 Chapters
Three Keys
The World Tree holds as many worlds as it has leaves. Three keys are all it takes to replace the stablilty of the nine regions with an apocalyptic war, and the possibility of total destruction. The Asgar and the Jotun hold one key apiece, and the third key changes hands from possessor to possessor. But when one of the soldiers of the Asgar deserts, that key is lost. With two keys on the loose, whomever can assemble all three can control existence.
8 130

