《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 18
Advertisement
Chuyện Khâu Diệc Bạch mang thù dán tờ giấy nhỏ lên trên túi chườm nóng, thực mau đã bị Thẩm Ninh Hinh ném ra sau đầu.
Gần đây có một khách hàng nước ngoài vừa mới hợp tác không lâu muốn tới tham quan nhà xưởng, Triệu tỷ vội vàng đi tiếp đãi bọn họ, trong lúc nhất thời công việc trên tay không kịp xử lý, đại đa số đều giao cho Thẩm Ninh Hinh.
Nào là liện hệ hóa đại, cùng hậu cần bên kia kiểm tra định kỳ, làm đủ loại bảng biểu, sửa sang lại rất nhiều biên lai phức tạp, nhìn chằm chằm tiến trình xuất hàng ở nhà xưởng bên kia......
Từng việc từng việc một nối đuôi nhau, vội đến đầu của Thẩm Ninh Hinh đều lớn thêm một vòng, ngay cả thời gian ngẫu nhiên thất thần cũng không có.
Cả ngày vội vội vàng vàng, cả người đều muốn choáng váng.
Đến thả lỏng đi vội vàng.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, móc di động ra click mở nhóm tán gẫu, động động ngón tay phát cái '?' vào trong nhóm.
Ý tứ chính là có ai ra ngoài chơi không?
Chẳng được bao lâu, Mạnh Dao Lý San các nàng toàn bộ đều nhú đầu lên, hướng về màn hình điên cuồng đánh mấy cái: '!!!!!!'
Xem ra mọi người đều sắp nghẹn điên rồi.
Nhìn thấy một chuỗi dài dấu chấm than, Thẩm Ninh Hinh không nhịn được cười lên tiếng.
Gần đây mọi người đều có điểm vội, đặc biệt là Khương Duyệt, vội vàng yêu đương còn chạy đi nơi khác, đến nơi thấy người mới phát hiện đối phương so với mình còn nhỏ hơn mười mấy tuổi, ngay cả tiểu học cũng chưa tốt nghiệp.
Không cần hỏi cũng biết, ảnh chụp là giả, thông tin cũng vậy, tất cả đều học trên mạng.
Nhưng tâm ái mộ ngươi là thật.
Làm Khương Duyệt tức giận mà cười, ào ào khuyên răn với tiểu hài tử một hồi kêu nàng hảo hảo học tập, sau đó vẫn là tức giận không nổi, dứt khoát quay đầu chạy đến bờ biển điên cuồng ăn mấy cân tôm hùm đất cho hả giận.
Kết quả vận khí không tốt, phỏng chừng là nhà hàng kia làm không sạch sẽ.
Thời điểm Khương Duyệt ăn vào cũng không cảm thấy gì, sau khi về nhà vừa bị cảm mạo vừa bị tiêu chảy lăn lộn qua vài ngày, mỗi ngày trừ bỏ nằm chính là nằm.
Lúc này vừa mới khỏi hẳn.
Cuối cùng không cần làm cá mặn.
Cho nên Thẩm Ninh Hinh vừa mới phát động, nàng lập tức liền nhú đầu ra.
Phát than thở nhiều nhất trong nhóm chính là nàng.
Nói đi là đi.
Nửa giờ sau, bốn người ở trung tâm phố buôn bán của thành phố gặp nhau.
Vừa lúc bằng hữu của Mạnh Dao mới mở một tiệm cơm, trước đó không lâu liền mời các nàng lại đây ủng hộ, lúc ấy mấy người bọn họ thường xuyên không có thời gian liền kéo dài, lần này cuối cùng cũng có cơ hội.
Thấy người quen đến, vị bằng hữu kia quả thực nhiệt tình cực kỳ, đưa chân dê đưa mâm đựng trái cây, cuối cùng còn tặng một thùng bia lớn.
Mạnh Dao thấy thế vội cùng hắn khách khí, nói mình cùng Lý San đều là lái xe tới, hai cái bằng hữu còn lại uống không được nhiều bia như vậy, nói hắn mau mau lấy về đi.
Advertisement
"Ta đều đã mang ra rồi, các ngươi cứ việc uống đi, cùng lắm thì ta tìm xe thuê cho các ngươi!" Bằng hữu cười ha hả vỗ vỗ Mạnh Dao, không đợi nàng tiếp lời, sau đó lại giương mắt hướng về Khương Duyệt bên kia nhìn nhìn, một lát sau cười nói, "Ngươi xem, nàng uống đến vui vẻ a."
"A?" Mạnh Dao nghe vậy sửng sốt, vội vàng quay đầu, sau đó liền thấy Khương Duyệt trong lúc hai người đang nói chuyện đã uống lên nửa chai bia.
"......."
Này chỉ có thể cố gắng chơi thôi.
Mạnh Dao cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cảm tạ bằng hữu một lần nữa sau đó giữ bia lại.
Lúc sau nàng đi về hướng của Khương Duyệt, dùng sức chụp trên đầu nàng ấy một cái: "Uống nhanh như vậy làm gì, điên rồi!"
Khương Duyệt bị nàng chụp hừ hừ một tiếng: "Ta khó chịu."
"Không phải ngươi hết bệnh rồi sao?" Mạnh Dao nghe vậy thở dài, "Còn chỗ nào không thoải mái a?"
Tiếng nói vừa dứt, Khương Duyệt giơ tay chỉ chỉ ngực: "Khó chịu chính là nơi này!"
"Lòng ta bị thương, đã vỡ thành nhiều mảnh nhỏ......" Nàng một bên hừ hừ một bên tiếp tục rót rượu cho chính mình, trong miệng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Tình yêu khiến cho người tan nát cõi lòng, tình yêu khiến cho người rơi lệ."
"Được rồi tình yêu, lại bàn luyến ái lão nương chính là cẩu!"
Mọi người nghe được quả thực dở khóc dở cười.
Mạnh Dao tâm mệt, nghĩ người này vừa mới sinh bệnh, không thể uống quá nhiều, liền theo bản năng muốn ngăn cản.
Bất quá chưa kịp duỗi tay, đã bị Lý San ở một bên chắn lại.
"Để nàng uống một chút đi." Lý San nói, đôi mắt cười cong cong, trong giọng nói mang theo trêu chọc, "Người ta đang thương tâm đó."
"Ăn cơm ăn cơm." Sợ bị Khương Duyệt nghe thấy, nàng dừng một chút, sau đó lại đến gần Mạnh Dao một chút, hạ giọng nói, "Qua một lát nữa chúng ta lại cản nàng."
Lúc nói mấy câu đó, trên mặt nàng vẫn luôn mang theo ý cười.
Trên tay đang dùng nước rửa tay, theo gió từ điều hòa thổi xuống dưới chậm rãi cuốn lên, cực kỳ dễ ngửi.
Thời gian vài giây trôi đi, Mạnh Dao đột nhiên không có thèm quản nữa.
"Vậy uống đi." Nàng thở dài, sau đó kéo ra ghế dựa ngồi xuống, tiện tay phát đũa cho Thẩm Ninh Hinh các nàng.
Sau đó lại đứng dậy, cầm lấy ấm nước đổ cho mỗi người một chén chỉ trừ Khương Duyệt ra.
Mắt nhìn Lý San, lúc sau giơ lên cái ly nói câu: "Lấy nước thay rượu."
"Kính...... Tình hữu nghị giữa chúng ta."
Bữa cơm này ăn gần hai giờ.
Thật ra Thẩm Ninh Hinh không có thích uống rượu, trừ bỏ một số trường hợp đặc thù thời gian còn lại cơ bản là không có chạm vào, tàn cuộc Lý San cùng Mạnh Dao các nàng giống nhau, một chút cũng không có say.
Trái lại là Khương Duyệt ở một bên, lúc này đã bắt đầu say mơ mơ màng màng cười ngây ngô.
Đến quầy tính tiền trước, mấy người đỡ Khương Duyệt cùng nhau ra cửa, bị nàng lung lay mang đi một đường.
Advertisement
Cũng nghe nàng nói mê sảng cả một đường.
Thẩm Ninh Hinh cách nàng gần nhất, trong đám tội nhất chính là nàng.
Lỗ tai đều muốn đóng thành kén.
Vất vả một đường, cuối cùng cũng về đến nhà.
Trên người mang theo hương vị đồ ăn, sau khi Thẩm Ninh Hinh về đến nhà vội vàng cởi quần áo ném vào máy giặt, lại bước nhanh đến phòng tắm thống thống khoái khoái tắm rửa một cái.
Thổi xong tóc, mở ra nhóm tán gẫu vốn định cùng bọn tỷ muội báo một tiếng bình an.
Vừa mới ấn xuống nút giọng nói chuẩn bị nói chuyện, không biết như thế nào đột nhiên không hề phòng bị hắt xì 'a pi' một cái.
Phỏng chừng có thể là khi tắm bị gió thổi vào, Thẩm Ninh Hinh cũng không quá để ý, điều chỉnh một chút, thời điểm chuẩn bị ngủ lại đến một lần nữa, một cái hắt xì nối gót nhau tới.
Lúc này biến thành một tràng hắt xì!!!
Tiếng cũng không nhỏ, trực tiếp đánh ngốc nàng.
Đứng tại chỗ hoà hoãn lại, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy đoán không tốt.
Bị Khương Duyệt lây bệnh sao?
Không thể nào......
Hôm sau, toàn bộ buổi sáng Thẩm Ninh Hinh đều không nhấc nổi tinh thần.
Thân thể nặng nề, cái mũi không thông khí, ngay cả mí mắt cũng mở không nổi.
Không thể nghi ngờ, chính là cảm mạo không sai.
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, thừa dịp đi ra ngoài lấy hàng mẫu than thở mấy hơi.
Buổi sáng thời điểm rời giường nàng cũng ý thức được chính mình xác thật sinh bệnh rồi, vốn định xin nghỉ bệnh để nghỉ ngơi, đột nhiên nhớ tới những công việc mà Triệu tỷ đã lưu lại.
Nhiều công việc như vậy, nàng không tới cũng không ai nguyện ý tiếp nhận.
Nếu làm không xong, hậu quả cũng thật sự rất nghiêm trọng.
Cho nên...... Không có biện pháp không tới.
Lúc ý thức được điều này Thẩm Ninh Hinh đột nhiên khóc không ra nước mắt, ở trên giường không tình nguyện lăn mấy vòng, cuối cùng vẫn là tới công ty.
Sau đó giống y như nàng đã tưởng tượng, bôn ba lao lực cả buổi sáng, thẳng đến gần giờ tan tầm buổi trưa mới rảnh rỗi được một chút.
Trước mắt còn hơn mười phút nữa sẽ tan tầm, nhưng hiện tại nàng vừa mệt lại vừa buồn ngủ, vốn định nỗ lực ngao đến giờ tan tầm sẽ hảo hảo ngủ một giấc.
Bất quá không thành công, thân thể thật sự quá mức khó chịu, giãy giụa vài phút, cuối cùng Thẩm Ninh Hinh vẫn ngủ mất.
Thật ra trong tình huống bình thường cũng sẽ không có chuyện gì.
Nhưng vừa lúc vận khí ngày hôm nay của nàng không tốt, Thẩm Ninh Hinh vừa mới ngủ, Khâu Diệc Bạch đi ra ngoài cả một buổi sáng liền trở về.
Vừa nhấc mắt, liền bắt được nàng đang lười biếng.
Khâu Diệc Bạch rảo bước tiến về phía trước sau đó dừng lại, biểu tình cũng thực mau lạnh xuống.
Nàng dừng một chút, ý vị thâm trường khụ một tiếng, giống như muốn đánh thức Thẩm Ninh Hinh.
Sau đó phát hiện phương pháp này không thành công liền trực tiếp vươn tay về phía trước, dùng ngón trỏ và ngón giữa gõ gõ lên bàn làm việc của nàng.
Nhẹ nhàng vài cái, lại giống như ma quỷ than nhẹ.
Thẩm Ninh Hinh bị thanh âm kia làm bừng tỉnh, theo bản năng ngẩng đầu, vừa lúc đối diện cùng tầm mắt của Khâu Diệc Bạch.
Buồn ngủ bị dọa chạy đi một nửa, trong đầu tức khắc hiện ra mấy chữ tới ——
Xong đời, lại bị phê bình.
Không ngoài dự liệu, vài phút sau nàng quả nhiên bị kêu vào văn phòng.
Lúc này đã tan tầm, các đồng sự đã cùng nhau tốp năm tốp ba đi đến nhà ăn ăn cơm, không khí một mảnh hài hòa.
Duy độc chỉ có nàng, ở chỗ này giống như tiểu bằng hữu đứng thẳng tắp, hứng lấy áp suất thấp đến từ Khâu Diệc Bạch.
Lúc này tiểu khóc bao thực là hung.
Từ lúc nàng tiến vào văn phòng một khắc kia, chân mày vẫn luôn nhăn lại, biểu tình cũng thực lạnh nhạt, từng câu từng chữ hỏi nàng: "Sao lại thế này, Thẩm Ninh Hinh ngày thường không phải ngươi rất tích cực sao, như thế nào đột nhiên liền bắt đầu lười biếng?"
"Rõ ràng cách tan tầm cũng chỉ còn hơn mười phút, liền buồn ngủ đến như vậy sao, một lát cũng không nhịn được?"
Ngữ khí thực lạnh nhạt.
Nhưng quá hung.
Thẩm Ninh Hinh biết chính mình đuối lý, cũng biết xác thật là mình làm không đúng, cho nên toàn bộ quá trình đều không nói chuyện, vẫn luôn yên lặng lắng nghe.
Trước nay cũng chưa từng thành thật đến như vậy.
Thành thật đến mức Khâu Diệc Bạch cũng có điểm khiếp sợ, lời muốn nói cũng không biết như thế nào đột nhiên nói không ra được.
Không khí trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Thẩm Ninh Hinh nghe được nàng giống như chậm rãi thở dài.
Một lúc sau, ngữ khí giống như so với trước đó ôn nhu hơn rất nhiều, nghiêm túc nói với nàng: "Ta chỉ là việc nào ra việc đó, không có ý tứ nhắm vào ngươi."
"Chỉ là thân là một nhân viên, cầm tiền lương của công ty, hưởng đãi ngộ phúc lợi do công ty cung cấp, một ít điều lệ chế độ cần thiết phải tuân thủ, mặc kệ là ở Khoa Thụy hay ở công ty khác đều giống nhau."
Nàng trầm mặc một lát, có lẽ ý thức được chính mình nói có chút nhiều, trên mặt ít nhiều gì cũng mang theo chút không thích ứng.
Do dự một chút, cuối cùng thanh âm phóng nhẹ, thực mau làm kết thúc: "Ta nói như vậy, có lẽ về sau ngươi cũng sẽ bị...... Những người khác nói."
Là đang giảng đạo lý với nàng sao.
Thẩm Ninh Hinh thực mau phản ứng lại đây, có điểm kinh ngạc nâng mắt lên nhìn mặt Khâu Diệc Bạch, một lát sau lại cúi đầu một lần nữa ứng câu: "Ta đã biết."
Giọng mũi thực rõ ràng.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy sửng sốt, còn tưởng là nàng khóc, đáy mắt tức khắc mang theo một tia hoảng loạn, duỗi tay lấy vài tờ khăn giấy ở bên cạnh bàn đưa cho nàng: "Mau mau cầm lau lau."
"Người đã bao lớn rồi, như thế nào động một chút liền khóc."
Ngươi là đang tự nói chính mình sao?
Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh không biết như thế nào tâm tình đột nhiên tốt lên.
Nàng tiếp nhận tờ khăn giấy kia, lắc đầu, nâng mặt lên cùng Khâu Diệc Bạch giải thích: "Ta không khóc, chỉ là có chút cảm mạo mà thôi."
"Cảm mạo?" Khâu Diệc Bạch suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng gật gật đầu, "Hình như là có chút."
"Vậy ngươi như thế nào không xin nghỉ?"
"Công việc trong tay quá nhiều." Thẩm Ninh Hinh nói như thế, "Ta sợ làm không xong, cho nên vẫn đi làm."
Vừa mới dứt lời, Khâu Diệc Bạch liền theo bản năng sách một tiếng, người này rõ ràng trước đó còn nói nàng phải chú ý nghỉ ngơi, hiện tại chính mình lại ở chỗ này ra vẻ anh hùng cái gì, có điểm quá mức a......
Bất quá càng quá mức chính là vừa rồi mình không phân xanh đỏ đen trắng đã mắng Thẩm Ninh Hinh một hồi.
Thời điểm ý thức được điểm này Khâu Diệc Bạch tức khắc có chút trầm mặc, đứng tại chỗ tạm dừng một lúc lâu, cuối cùng đột nhiên duỗi tay về phía trước.
Thẩm Ninh Hinh khó hiểu: "Làm sao vậy?"
"Đem công việc ngươi chưa làm xong cho ta xem." Khâu Diệc Bạch nói, "Ta vừa mới xong việc trở về, vừa lúc nhàn rỗi không có chuyện gì làm."
"Ngươi đi phòng nghỉ ngủ một giấc trước đi, về sau có việc liền cùng ta nói, ta lại không phải cấp trên bất cận nhân tình." Có chút bất mãn méo miệng, Khâu Diệc Bạch bước nhanh đi trở về bàn làm việc, kéo ngăn kéo ra từ bên trong lấy một hộp thuốc cảm mạo đặt ở trên bàn.
"Uống đi, uống xong đi ngủ một giấc."
Nghe vậy Thẩm Ninh Hinh còn có chút cảm động.
Nàng thở sâu, đang chuẩn bị cảm tạ, đột nhiên nghe người nọ tiếp tục mở miệng: "Phòng nghỉ có tính phí a, nghỉ ngơi một giờ một trăm khối."
Thẩm Ninh Hinh: "......" Lời muốn nói tức khắc nghẹn ở trong cổ họng.
Sao ngươi lại phúc hắc như vậy a?!
Advertisement
- In Serial38 Chapters
A marvel rise
Alexandre Grey was reborn in the marvel universe, only he didn't get any cheats. No almighty system, no super badass power, nor any transmigration into a powerfull marvel character. To add salt to injury he is far back in time to any good origine story line, and hes not friends or a close relative to any futur super power individual. He just a normal human, the only edge he has is a vast knowledge of the comic books world of marvel. So he come up with a plan, the setting is basically on nightmare mode to achieve. But if he succeed he has a chance, a small slime chance to reach the ranks of most powerful being in the marvel universe.
8 222 - In Serial49 Chapters
Catalyst: Avowed
The year is 605, and in your home— the country of Corcaea— the souls of mankind belong to demons. A phenomenon known as the "Catalyst" is what's to blame. This diabolical phenomenon lurks within every man, woman, and child. It can turn any human into a demon, if they fall prey to one, all-consuming element. It can be anything. Fear. Grief. Generosity. Even love. In a land where Gods are real and Corcaea's theocracy is the last hope for mankind, you follow in the footsteps of Father Richard Anscham: a deeply disturbed young priest, the leader of the Church of Mercy, and the foremost researcher of the Catalyst. Despite completing a holy mission from the Goddess of Mercy, obtaining a holy Relic, and escaping from demon-infested ruins, Father Anscham is in greater peril than ever before. Ravaged in mind, body, and soul, the solace he begs to receive from the Church of Flesh is impeded by a cruel lesson: the ramifications of a life spent sacrificing everything one has for others. See through the harrowing eyes of a man at his wit's end; through a dark fantasy tale of horror, hope, and desperation. Search for the cure. Conquer your personal demons. Welcome to Catalyst! As this is an archive of Catalyst Quest (an interactive, collaborative story), the prompts that were included with the original run of Avowed have been stripped, and the story is presented like a traditional novel for your reading convenience. If you would like to read Catalyst in its original format or participate in current events, you can find us here, on Sufficient Velocity. This book is complete! The story will continue with Catalyst: Calunoth, just as soon as I am done revising its content for here on Royal Road.
8 254 - In Serial11 Chapters
Arch Legends
The Ether Divide Disaster claimed Orion White's parents. A botched research experiment that shattered the Earth and scattered its pieces throughout unknown galaxies and time. Humanity's former home world had vanished. The land of Orion enters a cosmos rich in Ether, the true source of dark energy. To survive in the new hostile environment, humans began to harness superpowers from the exposure to Ether. The Shadows, a foreign species, are constantly threatening humanity's survival. Orion enrolls in the Arch Academy, a school dedicated to the development of Arch Warriors. His journey to become an Arch Legend to reunite with his family across the galaxy begins by travelling back in time to train with the greatest legends of all time.
8 170 - In Serial21 Chapters
Rise of the nefarious devil
What is good ? What is evil ? Is good only principles brought by other people whom think are good?Is evil good but with a worse emotion? Who gets to decide upon what is good and evil? What is karma ? Is it nefarious to grow powerful? Is it nefarious to kill children ? Is it nefarious to drink blood ? This is the story of Carl , who was abandoned by the heavens , but found his own way to cultivate against them..This is the story of Carl , who was abandoned by the heavens , but found an artifact that enabled him to go the same way as his race - against the heavens! == 2nd novel if mine is this one , the first one is ' the rise of the death seeking emperor'. Fyi I'm a novice in writing , so there might be some mistakes here and there , and I'm doing my best in the grammar part as English isn't my native language.. Chapter schedule : 5ch/week ( only weekdays , no weekend chapters ) At UTC+0 : 09:30 AM. Gruesome and dark scenes involved in the novel , you have been warned, if you don't like really dark scenes then you can go ahead and read.
8 133 - In Serial56 Chapters
The Void Spirit ( Date a Live ) [ ZETA ]
Yin is a spirit born into a place where no other living beings exist. A power too great which even the void would shake. What would happen if shido and the other spirits meet him. Will he act good, evil or neutral.° This is my first story and i'm not good in english and i'm not good at making stories but still hope you enjoy reading °°I just write whatever comes to mind please don't hate me°°Every picture/images that you see in the story is not mine°°I update randomly meaning i don't have a specific date when i update the story°[[[Discontinued]]]#Animeinspired [1] {9/18/22}#fanfictionanime [1] {9/18/22}(4/10/2022) - started
8 265 - In Serial4 Chapters
Wickers Little Sister - Mitchell
Kimberly Wickers attends abbey grove, her big brother teaches history to form k. A boy catches Kim's eye and Alfie will do anything to keep them apart.
8 160

