《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 16
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh cố ý cho Khâu Diệc Bạch ít thời gian để sửa sang lại cảm xúc.
Hôm nay thời tiết không tồi, nàng xách theo cơm đứng ở cửa sổ hóng gió một lát, tính toán không sai biệt lắm, lúc này mới một lần nữa trở về văn phòng.
Đi vào, Khâu Diệc Bạch đã khôi phục lại bộ dạng của ngày thường, đang ngồi ở chỗ làm việc giống mô giống dạng gõ bàn phím.
Chẳng qua khóe mắt vẫn còn chút hồng hồng, môi cũng theo bản năng đè ép xuống dưới một chút, trên bụng đắp lên túi chườm nóng vừa rồi rớt ở bãi đỗ xe.
Một bộ dạng tiểu đáng thương a.
Nếu không có cơm ăn, như vậy còn thảm hại hơn.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, một lát sau chân trái hướng qua bên cạnh duỗi ra, cẩn thận đá đá thùng rác chứa đầy khăn giấy hướng vào bên trong, sợ bị người khác nhìn thấy.
"Khâu tổng." Lúc này nàng cười rộ lên, tiện tay đem cơm đặt lên trên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh, "Nhanh lên tới ăn cơm đi."
"Ân." Khâu Diệc Bạch nhìn nàng một cái, gật gật đầu nhẹ giọng cùng nàng nói câu cảm ơn.
Ngay sau đó, đột nhiên không có động tĩnh gì nữa.
Thẩm Ninh Hinh đợi một hồi lâu cũng không thấy nàng chuẩn bị đến ăn cơm, ngược lại phát hiện người này đột nhiên bắt đầu sửa sang lại những văn kiện đang đặt ở trên bàn.
"......."
".......?"
Nàng có điểm ngốc, vừa mới không phải ở trong điện thoại đã nói tốt muốn cùng nhau ăn cơm sao, như thế nào lúc này lại không để ý tới nàng.
Là đang làm giá hay là lại không muốn cùng nàng cùng nhau ăn?
Trường hợp trước mắt thực sự có điểm xấu hổ.
Thẩm Ninh Hinh chớp chớp mắt, quan sát trong chốc lát đang do dự có nên mở miệng hỏi thử một chút hay không.
Còn chưa nghĩ xong nên nói cái gì, Khâu Diệc Bạch ở bên kia đã sửa sang lại văn kiện xong rồi.
Lúc này nàng ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ninh Hinh nơi đó, ho nhẹ một tiếng, đột nhiên mặt vô biểu tình hướng góc tường chỉ chỉ.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng quay đầu nhìn, phát hiện bên kia có một cái ghế gấp màu trắng.
"Nhanh đem ghế dựa dọn lại đây." Sau đó nghe được Khâu Diệc Bạch mở miệng nói, có lẽ là cảm thấy có chút ngượng ngùng, thanh âm ngoài ý muốn có chút nhỏ, lẩm bẩm lầm bầm hỏi nàng, "Ta đều đã thu thập xong cái bàn rồi, chẳng lẽ còn muốn ta thỉnh ngươi ngồi xuống sao?"
Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên nhớ tới chính mình ở trong điện thoại công đạo qua, nói nàng dọn dẹp một chút.
Kỳ thật nguyên bản là nói nàng điều chỉnh cảm xúc, không nghĩ rằng Khâu Diệc Bạch lý giải sai rồi, thuận tiện sửa sang lại bàn làm việc.
Hôm nay tiểu khóc bao thật ngoan nha.
Không biết như thế nào đáy lòng đột nhiên nổi lên một trận vui mừng, Thẩm Ninh Hinh không suy nghĩ nhiều, vội vàng bước nhanh qua xách ghế dựa tới ngồi xuống đối diện với nàng.
Advertisement
Đây là lần đầu tiên hai người lấy hình thức như vậy ngồi chung một chỗ ăn cơm.
Bàn làm việc của Khâu Diệc Bạch dựa gần cửa sổ, thời tiết vừa vặn, có ánh mặt trời xuyên qua pha lê chiếu vào, tưới xuống một mảnh quang mang.
Lan tràn ở trong không khí một mùi hương thoang thoảng dễ nghe, cũng không biết như thế nào đột nhiên làm người cảm thấy tâm có chút ngứa.
Động tác mở vỏ hộp cơm của Thẩm Ninh Hinh không khỏi chậm nửa nhịp, theo bản năng ngẩng đầu nhìn biểu tình của Khâu Diệc Bạch.
Thật đúng là rất ngoan, ngày thường giả vờ làm một người hung như vậy, lúc này lại ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ mình cho nàng đồ ăn, đôi mắt hết sức chăm chú nhìn chằm chằm hộp cơm trước mặt, môi thực nghiêm túc nhấp.
Giống như một tiểu bằng hữu ở nhà trẻ vậy.
Đối đãi với một tiểu bằng hữu như vậy, hẳn là phải ôn nhu một chút.
Huống chi người ta vừa rồi vừa mới khóc đỏ mũi đây.
Nghĩ như vậy, Thẩm Ninh Hinh đem hộp cơm mở ra, đặt chiếc đũa lên trên, chuẩn bị xong hết tất cả liền đẩy hộp cơm lên phía trước.
Sau đó còn tiện tay đặt thêm một quả táo.
Giống như dặn dò tiểu bằng hữu ở nhà trẻ, nói nàng không có việc gì liền ăn nhiều trái cây một chút, có thể bổ sung vitamin.
Trong lúc nhất thời nói rất nhiều.
Ngay cả chính mình cũng không ý thức được khoé môi đã gợi lên, mắt hạnh tròn tròn, cười thực ngọt.
Khâu Diệc Bạch nhìn nàng chằm chằm, một lát sau thu hồi ánh mắt cầm lấy chiếc đũa bắt đầu ăn cơm.
Đáy mắt cũng sáng lên, âm thanh rất nhỏ trả lời nàng : "Nga."
Sau khi ăn xong, Khâu Diệc Bạch lại bắt đầu tiếp tục xử lý văn kiện.
Hôm nay trợ lý Hàn có việc phải ra bên ngoài, Thẩm Ninh Hinh sợ tiểu khóc bao không có ai chiếu cố, liền chủ động giúp nàng đem một ít sự tình nằm trong khả năng cho phép của mình để làm.
Lấy ly nước đi gian nước trà lấy một ly cà phê nóng, sau đó lại lấy đi túi chườm nóng chuẩn bị đổi nước.
Có thể cảm giác được, ở trong sinh hoạt Khâu Diệc Bạch là một người không biết chiếu cố chính mình.
Lúc ấy ở gara quá tối, nàng chỉ thấy rõ hoa văn trên túi chườm nóng, nhìn hình dạng còn rất ổn.
Lúc này nhìn gần mới phát hiện thứ này có thể nói là loại túi chườm nóng đời đầu, hoa văn bị mài mòn không nói, ngay cả nơi đổi nước cũng là loại thiết kế lâu đời nhất.
Miệng quá nhỏ, rất khó rót nước vào, chỉ cần rót nhanh một chút nước ấm liền trực tiếp chảy ra ngoài, bỏng chết người không kịp đền mạng a.
Thẩm Ninh Hinh liên tục bị nước nóng rót vào tay, cuối cùng tức muốn hộc máu bắt đầu sinh ra ý định muốn đi đổi cái khác.
Nghĩ nghĩ, xác thật cũng muốn làm như vậy.
Nàng nhớ rõ lần trước nàng cùng Mạnh Dao cùng nhau đi ra ngoài dạo phố đã từng mua không ít đồ này nọ, trong đó có một cái túi chường nóng nạp điện, có thể trực tiếp cột vào trên eo cũng có thể cho tay vào bên trong để ủ ấm.
Advertisement
Nàng và Mạnh Dao mỗi người mua một cái, lúc ấy là ngày lễ, tiểu tỷ tỷ tính tiền còn rất tri kỷ, vì tri ân khách hàng còn đặc biệt gói lại cho các nàng, không chỉ bỏ vào hộp nhỏ, bên ngoài còn bọc một lớp vải lụa.
Chẳng qua là sau đó nàng lại không nhớ để dùng, vẫn luôn để không như vậy.
Sau khi về đến nhà Thẩm Ninh Hinh cố gắng nhớ lại một phen, quả nhiên từ trong ngăn tủ tìm được cái hộp nhỏ.
Nàng cất giữ đồ vật vẫn luôn thực chú ý, cho dù qua lâu như vậy nhưng hộp kia đảm bảo sẽ không có một chút tổn hại nào, vải lụa bên ngoài vẫn xinh xinh đẹp đẹp.
Đưa lễ vật vẫn nên đưa nguyên kiện đóng gói đàng hoàng.
Thẩm Ninh Hinh sợ mình làm người ta hiểu nhầm, nên không mở ra, tùy tay đặt qua một bên.
Dù sao nàng vẫn nhớ rõ kiểu dáng, cùng túi chườm nóng của Khâu Diệc Bạch không khác biệt lắm, phía trên còn có hình dâu tây.
Như thế nào cũng thấy rất thích hợp với tiểu khóc bao kia.
Một đêm thực mau qua đi.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ninh Hinh ôm hộp lễ vật đặt lên trên bàn của Khâu Diệc Bạch nói nàng xem qua.
Sợ nàng không nhận, liền thuận miệng nói thêm vài lời, "Khâu tổng, đây là ngày hôm qua sau khi tan tầm ta ngẫu nhiên nhìn thấy, cảm thấy ngài hẳn là dùng được, cho nên liền mua."
Tiếng nói vừa dứt, tiểu khóc bao quả nhiên cảm thấy thực hứng thú xoay đầu lại nhìn, lại còn cố làm ra vẻ nói một câu: "Như thế nào đột nhiên nhớ tới mua lễ vật cho ta, cái gì ta cũng không thiếu, ngươi đem đi đi."
"Cũng không hẳn là lễ vật." Tự động xem nhẹ mấy câu nói phía sau của nàng, Thẩm Ninh Hinh thực mau nói, "Chính là cái túi chườm nóng, so với cái hiện tại ngài đang dùng tiện dụng hơn một chút."
Có lẽ là không nghĩ đến Thẩm Ninh Hinh sẽ có tâm như vậy.
Động tác đang đánh chữ của Khâu Diệc Bạch dừng lại, biểu tình cũng ngẩn người, một hồi lâu sau mới mở miệng một lần nữa.
"Vậy được đi." Nàng lên tiếng, bên tai không khỏi có chút phiếm hồng.
Dẫm lên sàn nhà kéo nhích người dựa vào ghế phía sau dịch chuyển, theo bản năng đưa tay bày ra tư thế lão bản nhằm che dấu chính mình đang thẹn thùng, "Kiểu dáng gì? Mở ra ta nhìn xem."
Ngạo kiều quá mức a Khâu tổng.
Thời điểm ngày hôm qua ăn cơm còn có thể hỗ trợ vứt hộp cơm đi nha, hôm nay dứt khoát không muốn nhúc nhích.
Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, lại thật sự lười so đo với tiểu khóc bao này, dứt khoát sắm vai người tốt làm theo nàng tới cùng.
"Còn khá xinh đẹp nha, ta còn cảm thấy rất thích hợp với ngài." Đã nhận ra ánh mắt nóng cháy của Khâu Diệc Bạch, Thẩm Ninh Hinh một bên mở vỏ hộp một bên cùng nàng giải thích, "Cùng kiểu dáng với cái của ngài không sai biệt lắm, phía trên có cái......"
Còn chưa nói xong, một khắc mở cái hộp kia ra đột nhiên dừng lại.
Tươi cười trên mặt liền cứng lại.
Biểu tình đột nhiên thay đổi có chút kỳ quái.
Khâu Diệc Bạch không biết nàng bị làm sao, trầm mặc vài giây không đợi được nữa, dứt khoát đứng lên tự mình đi xem: "Có cái gì a, như thế nào ngươi không nói......"
Còn chưa đi đến trước mặt Thẩm Ninh Hinh.
Lại thấy Thẩm Ninh Hinh đột nhiên duỗi tay đem nắp hộp đậy lại.
Khâu Diệc Bạch: "?"
Thoáng nhìn thấy nghi vấn dưới đáy mắt của nàng, Thẩm Ninh Hinh tức khắc có điểm chột dạ: "Không có gì không có gì, ta mới phát hiện buổi sáng ta vội quá lấy sai rồi, cái này không phải túi chườm nóng."
"Đó là cái gì." Khâu Diệc Bạch không tin, sau đó lại đi về phía trước vài bước, "Ta còn thấy nhãn mác trên thân hộp của ngươi đây, rõ ràng là viết túi chườm nóng."
Cũng không biết có phải đã nhận ra nàng kháng cự hay không, sau đó lại khó chịu hỏi một câu: "Ngươi sẽ không đổi ý không muốn cho ta đi?"
Vừa nói dứt lời, tức khắc có điểm sinh khí.
Bụng nhỏ vẫn luôn ẩn ẩn đau phiền nhiễu làm đầu óc xoay chuyển chậm chạm, đột nhiên phát cáu duỗi tay xốc một cái: "Ngươi đều đã lấy ra rồi, như thế nào cũng nên cho ta xem một chút đi."
Thẩm Ninh Hinh không kịp ngăn cản.
Nắp hộp rất nhẹ, đột nhiên bị nắm lấy như vậy trực tiếp rớt lên trên bàn.
Khâu Diệc Bạch thấy thế vội vàng bước nhanh lên phía trước hướng vào trong nhìn xem, phát hiện bên trong rõ ràng là một cái túi chườm nóng.
Mặt trái của túi hướng về nàng, phía trên còn có lỗ cắm nạp điện.
Người này quả nhiên là lâm thời đổi ý không muốn cho nàng.
Khâu Diệc Bạch vừa sinh khí lại vừa khổ sở, ở trong lòng rầm rì hai tiếng, duỗi tay lấy cái túi chườm nóng kia ra.
Vốn định nhìn xem thứ này đến tột cùng là cái dạng gì mới có thể làm cho Thẩm Ninh Hinh trong thời gian ngắn thay đổi ý định, kết quả vừa mới lật mặt, chính mình cũng bị khiếp sợ ngay tại chỗ.
Mặt trên, là một cái mặt heo phấn nộn nộn đầy si ngốc.
Đôi mắt lại là cái loại 3D hoạt động, mặc kệ nhìn ở góc độ nào thì nó vẫn như cũ ngốc ngốc nhìn chằm chằm ngươi.
Ấu trĩ cực kỳ.
"......."
Không khí đột nhiên trầm mặc xuống.
Sau một lúc lâu Khâu Diệc Bạch mới ngẩng đầu lên, trong giọng nói mang theo không thể tin tưởng hỏi nàng: "Ngươi cảm thấy thứ này đẹp?"
"Còn cảm thấy nó thích, thích hợp với ta???
--------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Trên Weibo hôm nay của Khâu tổng: "Thẩm Ninh Hinh thật có bản lĩnh, nàng thế mà cầm đầu heo tới vũ nhục ta QAQ!!!"
Hai người so nhau lật xe ha ha ha ha ha
Advertisement
- In Serial242 Chapters
Fierce Ex-wife: President, Please Be Careful
Zhou Youlin, a famous ice queen of the special forces. During an accident in her mission, she was betrayed by her squad mates and was shot twice. She died on the spot. When she woke up again, she became the useless madam of a rice family and was a resentful wife who was neglected by her husband.
8 877 - In Serial125 Chapters
Magical Tournament: Rise Of The Black Swan
Once, the CEO of Schwan Enterprises, Alan Deere, said: "A world totally in peace... Isn't it boring?" ; thus 20 years ago he created the ultimate sport to bring fun to this peaceful world.Every year, people from all over the world between late 14 and late 16 are chosen to participate in the legendary tournament held by Schwan Enterprise; The Rise of the Black Swan. With the aid of the newborn "Magic & Skills", the challengers every year pursue their desires. With certain limitations and rules, the "Participants" are free to roam as they wish.The Siblings Engel and Brunnhildr Falsch, neglected by their newlywed father and living a life of trust in each other, decided to register in the Rise of the Black Swan Tournament to pursue their dream of an independent life. Both being sellected as participants, decide to aim for the top and win the Tournament... But they never expected their adventure to become an impressive race in other world.PS: The [Prologue] is a little bit strange, please bear it and read the next chapter. PS II: In certain parts, it may become cringeworthy so bear them too. 'tis my first fic after all.PS III: There's a little part about incest, be warned.
8 281 - In Serial8 Chapters
Infinite Empire
This is the end. It’s all I can think about. “Where the hell are we, John? Where? This isn’t right!” Jess is scared. She has every right to be scared. Not every day you visit an alien planet. In an alien galaxy. On the other side of the universe. We jumped. And in an instant, we were gone. In an instant, our ship was lost. And it’s my fault. It is all my fault.
8 203 - In Serial44 Chapters
Shaman
*** Let's get this clear now: the MC is a trans woman. This is not a gender-bender. It's set in a fantasy world but the exploration of identity and gender is reality-based. Not a joke, not a kinky turn-on. If this is a problem for you, please just act like an adult and look elsewhere for something to read. *** Rating breakdown, since that should be public info: 2 x 5*, 1 x 4.5*, 1 x 3*, no reasons offered. A human shaman and healer returns from several years with the mysterious shyani, accompanied by her shapeshifting puma best friend. A valued friend, from her previous identity as a male student physician, has acquired an old shyani book, and extremists will not tolerate its presence in human hands. But back in human lands, the question arises: which world does she belong in? Generations ago, human explorers found a continent inhabited by an utterly alien culture of shapeshifting weyres and the shyani, humanoids who prefer dusk and dawn. A truce of sorts was eventually reached: humans claimed the rich lowlands, and the shyani and weyres retain the highlands. Along the border, practicality often rules, but on either side, old grudges linger in some hearts. As a student physician, Corin tried to take his own life, unable to bear the countless tiny wounds inflicted over twenty-one years of lying to himself in order to be, or pretend to be, socially acceptable. At the last improbable instant, intervention came, in the form of a spirit fox, who led him away from the existence he’d known in the lowlands and into the highlands. There, a puma weyre rescued him, and a shyani shaman helped him find his true self and offered a rebirth, a life with no more lies, and an important role to fill. Now a shaman and healer in her own right, Vixen who was once Corin learns that the one human who mattered to her in her previous life, then a fellow University student, has come into possession of an old shyani book, and the more fanatical shyani and weyres will stop at nothing to reclaim it and punish Jared. Even though it means going back into the lowlands and facing Jared as a woman, she can’t bear to just look the other way. This should be a short visit, just long enough to see the book into the proper hands and make sure Jared will not be killed for having it, and then she can return to the shyani community that has accepted her as their shaman. And, of course, her feline best friend Dayr insists on coming with her. But Jared is now a Lord, with considerable wealth and power, and his response to her presence isn’t one she expected. After years living with the shyani, she sees everything around her from a new perspective, and that makes it difficult to keep to the plan of making as few waves as possible. As an honoured guest in a highborn house, with only Jared aware that she has ever been anyone else, Vixen finds herself questioning where she belongs: with Dayr and the shyani, who accept her gender without question but have to make allowances for her differences, or with humans, in the culture she grew up in even though her past would mean a major scandal? *** Trigger warning: there are scenes of Vixen's previous life, which include some difficult moments and culminate in an (obviously unsuccessful) attempt at suicide before she finds her true self and a better life. Please be careful! This is the ONLY reason for the "Traumatising Content" tag.*** Complete stand-alone novel, 96K words. Also available on Scribble Hub and as a free ebook.
8 128 - In Serial47 Chapters
Satan's Vessel
For thousands of years Lucifer has been waiting to rule humanity. When he finally discovers the sign that his time is nigh, he must claim his vessel before it's too late.Only, he has to find her first ...Kaitlyn is in a rut. She has no boyfriend, no money and a job she hates. To make things worse, she suffers with unexplained headaches, stomach pains, and sleepless nights which leave her exhausted and strangely aroused ...After finishing a particularly depressing shift, she is kidnapped. Not by a man, but by an angel. One of five angels sent down to Earth to protect her.Apparently, the man plaguing her dreams is not a figment of her imagination, but Satan invading her mind. He wants her. He's pursuing her. As his "vessel", she is the key to his dominion of mankind. It's only with the angels' help that Kaitlyn can escape him.But will they be enough?
8 138 - In Serial47 Chapters
Blind Hope
Hope is a blind wolf dependent on Vivian Brown, her personal bodyguard and best friend since birth. But things start getting hectic when Hope's parent's begin to turn on their own daughter. What will happened when mates are found and wars are fought? What becomes of the Blind Wolf and The Protector?
8 403

