《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 14
Advertisement
Đi thẳng một đường một hồi lâu, sau đó lại liên tiếp quẹo vài vòng xe, cuối cùng cũng tới nơi.
Hôm nay rơi vào ngày trong tuần, người không nhiều như cuối tuần, hai người xếp hàng mua vé, thực mau vào cổng.
Cầm bản đồ từ tiểu tỷ tỷ bên kia, Thẩm Ninh Hinh một bên vừa đi, một bên vừa xem.
Nàng thật lâu trước kia cùng biểu tỷ đã tới một lần, bất quá lúc ấy công viên giải trí vừa mới được xây dựng không lâu, chỉnh thể còn chưa tính là hoàn thiện, chỉ có máy gắp thú cùng vòng xoay ngựa gỗ, mấy thứ linh tinh mà thôi.
Không giống như bây giờ, nhiều trò chơi đến mức làm nàng hoa cả mắt.
Dù sao cũng là bồi Khâu Diệc Bạch tới thả lỏng, vì thế liền cầm lấy bản đồ dò hỏi ý kiến của nàng: "Khâu tổng ngài xem xem có cái gì muốn chơi không?"
"Chơi cái gì cũng được." Khâu Diệc Bạch không nhìn nàng, thân thể như cũ đứng thẳng thắn, cằm dương lên, giống như đối với toàn bộ nơi này đều không có hứng thú, "Ngươi xem chọn đi."
"Dù sao cũng là ngươi muốn đến."
"......."
Hỏi cũng như không hỏi a.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, biết người này vì mặt mũi nên ngượng ngùng mở miệng, dứt khoát không hỏi lại nữa.
Mà trực tiếp nâng ánh mắt lên quan sát biểu tình của nàng.
Nàng nghĩ ít nhất cũng có thể nhìn ra điểm gì đó.
Thí dụ như vừa rồi, nàng thấy Khâu Diệc Bạch hướng vòng xoay chén trà ở phụ cận liếc mắt một cái, sau đó lại vội vàng thu hồi ánh mắt.
Thẩm Ninh Hinh đọc hiểu được, đây là không muốn chơi.
Lại đi về phía trước, đến gần vòng xoay ngựa gỗ sáng lấp lánh còn phát ra nhạc.
Khâu Diệc Bạch chỉ nhìn nhìn, sau đó khóe miệng theo bản năng bĩu môi.
Hẳn là cũng không có hứng thú.
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu tiếp tục đi về phía trước, vừa đi lên được vài bước, đột nhiên nghe thấy vài tiếng kêu thảm thiết từ nơi gần đó truyền đến, giương mắt lên nhìn, phát hiện là trò chơi mới gần đây được đẩy mạnh —— xe bay lam nguyệt.
Cách thức hoạt động tương đồng với tàu lượn siêu tốc, nhưng có mạo hiểm hơn chút, xoay vòng tròn cơ hồ không ngừng lấy một lần, lặp đi lặp lại, tốc độ cũng rất nhanh, giống một con chuột lớn màu lam chạy vèo vèo không ngừng.
Vừa ngừng lại trên mặt đất, sắc mặt của người chơi so với khóc còn khó coi hơn.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến cho người ta run lên.
Trò chơi khủng bố như vậy, Khâu Diệc Bạch khẳng định là không có hứng thú.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, vừa muốn xoay người rời đi, đột nhiên phát hiện Khâu Diệc Bạch đang nhìn chằm chằm chiếc "Chuột lam" kia mà xuất thần.
Cũng không biết là nghĩ tới cái gì, sau một lúc lâu thậm chí còn cười khẽ một tiếng.
Làm Thẩm Ninh Hinh nhìn đến sửng sốt.
Cho nên là...... Cảm thấy hứng thú?
Nguyên lai tiểu khóc bao có sở thích đặc biệt như vậy sao?!
Nàng dừng một chút, thử mở miệng nhẹ giọng hỏi: "Khâu tổng ngài cảm thấy cái này chơi vui sao?"
"Chơi vui a." Khâu Diệc Bạch theo bản năng gật gật đầu, đáy mắt như cũ mang theo ý cười, "Ngươi xem kìa......" Lời nói chỉ nói một nửa.
Advertisement
Phỏng chừng là ý thức được chính mình lại thất thố, thực mau ngậm miệng lại.
Bất quá ý tứ cũng đã rất rõ ràng.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, cuối cùng duỗi tay lôi kéo ống tay áo của nàng: "Nếu không chúng ta đi chơi một lần thử xem?"
Tiếng nói vừa dứt Khâu Diệc Bạch liền mở to hai mắt: "Ta không đi!"
Ở trong từ điển của Khâu Diệc Bạch, "Không" chẳng khác nào "Có".
Cho nên...... Không đi hẳn là muốn đi đi.
"Chúng ta đi thôi." Thẩm Ninh Hinh cười rộ lên không tiếp tục do dự nữa, giữ chặt góc áo của nàng nhanh chóng đi qua xếp hàng.
Trong ấn tượng thì đây vẫn là lần đầu tiên hai người có tiếp xúc gần gũi như vậy.
Độ ấm từ ngón tay theo quần áo truyền vào, có chút lành lạnh, nhưng lại không biết vì sao lại nóng lên.
Thẩm Ninh Hinh tập trung xuyên qua đám người, tự nhiên cũng không chú ý tới cái gì khác thường, nhưng lúc này hai bên tai của Khâu Diệc Bạch đã hồng đỏ hết toàn bộ, suy nghĩ cũng đột nhiên bắt đầu lơ mơ.
Lơ đãng chưa kịp cự tuyệt, thẳng đến khi chân chân chính chính ngồi trên chiếc xe kia, lúc này mới nhớ tới hối hận.
Bất quá đã không kịp nữa rồi, xe bay vòng quanh quỹ đạo gào thét qua hai vòng, đến khi xuống lại mặt đất, chân đều mềm nhũn ra.
Thẩm Ninh Hinh cong eo thở hổn hển nửa ngày mới hoàn hồn lại, sau đó vội hỏi thăm trạng thái của Khâu Diệc Bạch : "Khâu tổng ngài có ổn không?"
Vừa nói hết lời, chờ kịp nhận được đáp lời.
Nàng đã ngẩn người, vội vàng đứng thẳng thân mình quay đầu lại hỏi một lần nữa: "Khâu tổng ngài......"
Lần này, lời nói còn chưa nói xong.
Khâu Diệc Bạch đã lùi xa khỏi nàng một chút, Thẩm Ninh Hinh không nghe được nàng nói gì, nhưng lại có thể nhìn thấy nàng giống như đang nhỏ giọng lẩm bẩm cái gì đó.
Biểu tình cũng có chút dại ra, cười cũng không phải mà khóc cũng không xong, do dự một lúc lâu vẫn muốn giả vờ lạnh lùng, cho nên cuối cùng lại biến thành như vậy: ⊙v⊙
(Trời ơi Khấu tổng cưng xỉu ( ˘ ³˘)♥ )
Thẩm Ninh Hinh: "......" Nàng sẽ không ngu đi!
Sợ tiểu khóc bao thật sự xảy ra chuyện gì, Thẩm Ninh Hinh vội vàng bước nhanh chạy đến trước mặt nàng, tiếp tục dò hỏi trạng thái của nàng: "Khâu tổng ngài có ổn không?"
"Ta không có việc gì." Khâu Diệc Bạch nói, cố tình tránh đi tầm mắt của nàng, thẳng đến khi điều chỉnh tốt biểu tình rồi mới quay đầu lại.
Nhưng mà thanh âm vẫn như cũ có chút run run, lơ mơ hỏi nàng: "Tiếp theo đi đâu?"
Tổng cảm giác như là muốn khóc.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế trầm mặc một lúc lâu, dưới đáy lòng suy xét một hồi lâu, mới nói: "Nếu không...... Chúng ta đi ngồi vòng xoay ngựa gỗ đi."
Ngựa sẽ sáng lấp lánh lên nha.
Khâu Diệc Bạch quét mắt một vòng, cuối cùng chọn con ngựa trắng nhất sáng nhất lại còn có sừng để ngồi lên.
Thẩm Ninh Hinh không có yêu cầu gì, trực tiếp thuận thế ngồi ở đối diện nàng.
Advertisement
Trò chơi thực mau liền khởi động, chở mọi người vòng quanh trung tâm thong thả xoay vòng vòng.
Thẩm Ninh Hinh móc di động ra giả vờ chụp ảnh, đem hình ảnh phóng đại, thực tế là đang quan sát biểu tình của Khâu Diệc Bạch.
Nàng phát hiện giờ này khắc này, Khâu Diệc Bạch ngồi ở trên lưng ngựa cuối cùng cũng thả lỏng lại, trạng thái tràn đầy khẩn trương của vừa rồi cũng không thấy nữa.
Thậm chí giống như có điểm thích ý, đáy mắt cũng là một mảnh mỹ tư tư.
Bộ dạng như là...... Thật sự rất thích.
Cho nên kỳ thật nàng ấy là muốn ngồi cái này, chẳng qua vừa rồi là đang lừa gạt chính mình, cho nên mới lộ ra thần sắc chán ghét.
Lại nghĩ lại một lần nữa, vừa rồi nàng nói không đi cái kia thật sự là không muốn đi, nàng cười là bởi vì bộ dạng mếu máo của mấy người kia chọc cười.
"......"
Muốn hoàn toàn lý giải tiểu khóc bao này thật sự khó quá a!
Thẩm Ninh Hinh cảm thấy thất bại, không hề tức giận cũng không nói gì nữa.
"Ngươi làm sao vậy?" Sau khi kết thúc Khâu Diệc Bạch đi tới bên cạnh nàng, "Cũng chỉ là một cái xe bay mà thôi, cho tới bây giờ vẫn còn sợ hãi a?"
"Không phải." Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, thời điểm đang chuẩn bị nói gì đó, Khâu Diệc Bạch ở một bên lại tiếp tục mở miệng.
"Nếu ngươi còn chưa hoà hoãn lại được, vậy kế tiếp chúng ta đi ngồi chén trà đi." Nàng lại nói, "Ta đây là đang chiếu cố ngươi nga."
Rõ ràng chính ngươi muốn đi, còn cho rằng đang cho ta một bậc thang để xuống.
Thẩm Ninh Hinh im lặng.
Bất quá nàng vui vẻ là được, Thẩm Ninh Hinh không có dị nghị gì, cuối cùng chỉ gật gật đầu, đi theo nàng ngồi vòng xoay chén trà.
Sau đó lại chơi ném phi tiêu cùng gắp thú bông.
Không nghĩ tới vận may tốt đến bất ngờ, Khâu Diệc Bạch liên tiếp gắp được hai con thú bông.
Thẩm Ninh Hinh nhanh chân khen nàng: "Khâu tổng giỏi quá!"
"Chút lòng thành mà thôi." Khâu Diệc Bạch chẳng hề để ý ứng một câu, lại theo bản năng đem thú bông ở trong tay ôm thật chặt.
Thời điểm hai người tới đã có chút trễ, hơn nữa lại chơi ở đó thật lâu, sau khi chơi xong trời đã muốn tối đen.
Khâu Diệc Bạch chơi đến thống khoái, nhưng lại nghĩ tới sự tình còn chưa xử lý xong, vì thế liền khăng khăng phải đi về.
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu ứng, cùng nàng sóng vai trở về.
Thời điểm sắp đi ra tới cổng, có một đứa nhỏ ở đối diện chạy tới, tốc độ quá nhanh cộng thêm mặt đất gập ghềnh, cũng không biết như thế nào liền té ngã một cái, trực tiếp chổng vó tới trước mặt hai người.
Ngay cả trán cũng bị đập đỏ, hít hít mũi liền khóc thành tiếng.
Thẩm Ninh Hinh không thể nhìn tiểu hài tử khóc, vội vàng tiến lên một bước đem hắn nâng dậy, ôn nhu vỗ phía sau lưng hống một hồi lâu.
Nhưng vẫn không có tác dụng, đứa nhỏ này vẫn khóc không ngừng, giống như cái vòi nước nhỏ, nước mắt chảy xuống không ngừng.
Cuối cùng Thẩm Ninh Hinh nhìn đến sốt ruột, thời điểm còn đang do dự nên làm cái gì bây giờ, đột nhiên trong tầm mắt xuất hiện một con thú bông.
Vừa nhấc mắt, liền thấy Khâu Diệc Bạch đang đứng ở sau lưng mình.
Lúc này khắp nơi đều sáng đèn, nàng vừa lúc đưa lưng về phía ánh đèn, cả người bao phủ trong một tầng bóng tối, làm Thẩm Ninh Hinh không thể nào nhìn rõ mặt nàng.
Cũng không biết như thế nào, lại mạc danh đọc được một tia ôn nhu.
Nàng chớp chớp mắt, nhìn Khâu Diệc Bạch ở phía sau cũng nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, đem thú bông trong tay phóng tới trước mắt đứa nhỏ, thanh âm thực nhẹ hỏi hắn: "Ngươi cảm thấy thú bông này đẹp không?"
Tiểu hài tử lặng lẽ nâng đôi mắt lên xem, lúc sau khóc lóc nhỏ giọng nói : "Đẹp."
"Vậy ngươi muốn không?" Nàng lại hỏi.
Tiểu hài tử tiếp tục gật đầu: "Muốn."
"Muốn vậy đừng khóc." Khâu Diệc Bạch thở dài, giơ tay lên vỗ vỗ trên đầu hắn, thú bông cũng nhẹ nhàng nhét vào trong lòng ngực hắn, "Tiểu hài tử mới luôn khóc nhè, ngươi chính là nam tử hán."
"Nam tử hán mới sẽ không khóc chít chít."
Lời nói còn mang theo ý vị trêu chọc.
Nhưng lại hữu dụng a, đứa nhỏ này do dự một lát, quả nhiên không khóc nữa.
"Đi tìm mẹ đi!" Khâu Diệc Bạch duỗi tay vỗ vỗ đầu hắn, nhìn theo đứa nhỏ bước nhanh rời đi, "Mau đi mau đi."
Vừa nói hết lời, đứa nhỏ kia cũng dần dần chạy xa.
Nàng lại một lần nữa đứng thẳng thân mình, quay đầu lại nhìn Thẩm Ninh Hinh liếc mắt một cái.
Trong tầm mắt Thẩm Ninh Hinh chính là đang đứng ngốc sững sờ tại chỗ, biểu tình giống hệt như A Cát.
Khâu Diệc Bạch vui vẻ, vội vàng hỏi nàng: "Ngươi nhìn cái gì mà nhập thần như vậy."
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy khựng lại: "Ta chỉ là......"
Lời nói không thể nói ra miệng.
Lần đầu tiên nàng nhìn thấy một mặt như vậy của Khâu Diệc Bạch.
Người này thường thường khi nói chuyện luôn thực hung, mặt cũng căng vô cùng, vừa nhìn đã làm người sợ hãi, nhưng tính cách phía sau cố tình lại là tiểu khóc bao ngạo kiều, khẩu thị tâm phi.
Thẩm Ninh Hinh vốn tưởng rằng đó là toàn bộ tính cách của nàng, cho đến lúc này mới phát hiện ra, nguyên lai người này có lúc sẽ trở nên thực ôn nhu.
Rốt cuộc còn có bao nhiêu mặt mà nàng chưa nhìn thấu.
Thẩm Ninh Hinh đang xuất thần, trong lúc nhất thời chưa kịp trả lời.
Nhưng Khâu Diệc Bạch ở bên kia đã làm ra động tác, đầu tiên là trầm mặc hơi hơi giương mắt nhìn biểu tình của nàng, sau đó bước nhanh lên phía trước, đem con thú bông còn lại ở trong tay đẩy tới.
"Ngươi là đang nhìn nó đi?" Nàng hỏi, "Bộ dạng nhìn đến xuất thần như vậy, liền thích như vậy sao?"
"Vậy tặng cho ngươi."
---------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hinh Hinh: "Lúc ngươi hống tiểu hài tử, một bộ dùng đạo lý, như thế nào chính ngươi mỗi ngày còn có thể khóc lợi hại như vậy."
Khâu tổng: "Ta lại không phải tiểu hài tử cùng nam tử hán, liền khóc liền khóc QAQ QAQ"
Advertisement
- In Serial125 Chapters
NINA
As a person who had always been fixated on her weekly routine, Nina felt stranded when she was dropped to the unfamiliar world below. With no other choice but to accept the help offered by a local courier business, she soon finds that the group of women she works with have a lot more to them than what meets the eye. Promised that she can return home after her contract is finished, Nina’s chaotic time at The Cloud Orchestra begins. But will she really want to leave when the time comes?
8 153 - In Serial7 Chapters
Shaman Medic: Project Jotnar, a Military LitRPG Saga
Assigned to Project Jotnar, a team of six elite combat troops are placed in an experimental enhanced VR environment in order to challenge their combat, survival and strategic capabilities. Their new battleground - the land of Nine Mountains, a high fantasy realm inspired by Norse mythology. In order to survive, Squad Durnir must progress through martial, spiritual and arcane challenges in a role-playing environment alien to their military experiences.
8 94 - In Serial34 Chapters
Volturi kings mate
Maya has been hiding nearly her whole existence. She is an angel, and no I don't mean she acts like one, no she actually IS an angel! The angel of death to be exact. She makes sure that vampires that have abused their powers were punished. It's funny how they always seem to beg her to please stop and instead hand them over towards the volturi instead. It might be because she is ruthless when she is handing out her punishments. Not only were they tortured for long period of times but in the end she killed them as well. Since she is extremely powerful she has gained a lot of enemies, but to her luck no one knows her secret to whom she really is.When however one of her oldest friends asked her to help him fight against the volturi, she agreed! Not because they where after her ever since they heard of her, but because Carlisle is her only true friend! What will happen when right on the field all three of the volturi kings find their mate in her? Will she ran away? Or is she going to stay?
8 113 - In Serial21 Chapters
System gone rogue
On planet Gaia, every country is assigned a system. When a new country is born, so is a new system. The system receives a mentor to teach it how to do it's job properly.Hey! Listen to me!The system ensures that everything is functioning properly.Sire! We have an emergency!Inhabitants get assigned the right classes.Not that class!Dungeons are of the appropriate level.I said to start with a low level one!And everyone is happy.Why!?! God! Why did you give me this class?Except maybe in one country, where the system just does whatever it wants. The country is thrown into chaos and inhabitants have to figure out how to get things to work, when the system is doing everything wrong.
8 513 - In Serial66 Chapters
the twins and there human mate
the twins are the sons off alpha kane and luna cassie. they are the next alphas in line to the bloodlust pack. they are intimidating and cold to those they don't like or those who disrespect them and there family. they are fiercely protective of there little sister skylar and even there brother keaton. however keaton moved to another pack with his mate so it's just the twins and skylar left. there best friend is jacob who is next in line for the beta position when they take over as alphas. the twins come across as cold and intimidating however they are soft when it comes to those they love. Xavier is the "nicer" twin. while he is cold and intimidating people would prefer him to have to talk to instead of his twin xander who is much more colder towards people. Xavier will have a laugh with you and will talk to you unless off course you upset him or his family. xander on the other hand barely talks and is a lot more intimidating. he is cold and what intimidates people more is he barely talks but can read people like a book. he is very straight forward and gets to the point. the only people he softened for is his family and maybe just maybe his mate. precious is a human. she is so kind hearted and very innocent. she is a shy girl and a lot of people love her. if only her parents would show that love. her parents don't abuse her but they barely even acknowledge her. she works in a cafe to be able to feed herself as her parents are barely home and never leave her any money to survive. she goes to xander and Xavier's school but she be the new girl. the new shy girl. what happens when the twins find out there mate is human? what happened when precious finds out they are werewolves? will she run and reject them? or will she stay and accept them?
8 338 - In Serial39 Chapters
solangelo smut
as title says. smut. its gay. its solangelo. sometimes valdangelo. most of it will be omegaverse type with a demigod hole. some will have knotting in it. and some might just be short storys with no smut. i take requests if yall want and will happily do an oc for you.
8 198

