《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 13
Advertisement
Khâu Diệc Bạch đau răng mấy ngày sau mới hết.
Người biết chuyện này không nhiều lắm, chỉ có Thẩm Ninh Hinh cùng trợ lý Hàn, còn lại mọi người đều cho là nàng bị cảm mạo, về mặt tình cảm không thế nói chuyện cũng có thể tha thứ, tất cả đều nghĩ rằng giọng nói nàng bị ách.
Nhưng trợ lý Hàn lại rất khổ, sẽ phải thay nàng chủ trì hội nghị, thuyết trình PPT cũng là nàng nói, các loại yêu cầu của Khâu Diệc Bạch đều dựa vào nàng để truyền đi.
Không chỉ có thế, còn phải giám sát lão bản uống thuốc.
Lúc này hẳn là nên nhớ kỹ đi......
Thẩm Ninh Hinh liếc mắt nhìn túi chocolate bị nàng ném qua một bên kia, lại mở di động nhìn nàng phát biểu tình khóc chít chít ở trên Weibo, không khỏi nhẹ nhàng thở dài.
Cũng quái nàng, lúc ấy nếu như nàng nhận lấy hẳn sẽ không có những việc kế tiếp như vậy xảy ra.
Đối với hoạt động tâm lý của tiểu khóc bao này, xem ra về sau càng phải dụng tâm phỏng đoán một chút mới được.
-------------------------------------------------------------------------------------
Lại mấy ngày nữa trôi qua.
Răng của Khâu Diệc Bạch tốt rồi, tinh thần thực mau khôi phục, bắt đầu tự mình ra tay giải quyết một ít hạng mục tạm trì hoãn mấy ngày nay, cũng bắt đầu răn dạy những người không nghiêm túc công tác.
Toàn bộ buổi sáng, Thẩm Ninh Hinh đều có thể nghe được âm thanh từ trong văn phòng nàng truyền ra.
Rất hung còn rất lảnh lót.
Thế nhưng còn có điểm vui mừng là như thế nào!
Nàng lắc đầu cười khẽ, không suy nghĩ linh tinh nữa, ôm văn kiện vừa mới đóng dấu xong đi tìm trợ lý Hàn.
Nghe nói gần đây có một hộ khách muốn tới nhà xưởng bên này nhìn xem, chuyện như vậy rất nhiều, còn chưa tới cũng đã oanh tạc ở trên WeChat mấy ngày nay, kêu nàng hỗ trợ đặt khách sạn.
Đi ra ngoài phải thuận tiện, xung quanh có siêu thị lớn nhưng không được có trường học, lái xe đến nhà xưởng không được quá nửa giờ.
Ăn cơm cũng có yêu cầu, không ăn thịt heo, không ăn trứng gà, không ăn dưa chuột, không ăn rau hẹ...... Thực đơn thật dị thường.
"Ta nghĩ để cho nhà xưởng bên kia xào mấy mâm rau xanh cho bọn họ là được!" Trợ lý Hàn một bên sàng chọn khách sạn một bên thở phì phì nói.
Thật quá khó khăn.
Thẩm Ninh Hinh thật cẩn thận đặt văn kiện lên trên bàn, lại tiện tay giúp nàng tiếp ly cà phê trở về, ôn nhu an ủi vài câu, thời điểm đang chuẩn bị xoay người rời đi, đột nhiên bị trợ lý Hàn gọi lại.
"Đúng rồi tiểu Thẩm." Nàng đột nhiên mở miệng hỏi, "Ngày mai ngươi có bận gì không?"
"Ngày mai?" Thẩm Ninh Hinh nghĩ nghĩ, ngay sau đó lắc đầu, "Cũng không có việc gì."
"Không có việc gì liền hảo." Trợ lý Hàn nhẹ nhàng thở ra, sau đó lôi kéo ghế dựa hướng bên cạnh nàng đẩy qua, cười rộ lên nói, "Vậy ngươi có thể giúp ta một việc hay không?"
Thẩm Ninh Hinh: "Ân?"
Một thực tập sinh như nàng...... Có thể giúp được việc gì cho trợ lý Hàn sao?
Buổi sáng 8 giờ, Thẩm Ninh Hinh mặc tiểu váy đứng ở trước trạm xe công cộng chờ Khâu Diệc Bạch lái chiếc Maserati màu đen lại đây.
Advertisement
Đây là lần đầu tiên nàng chạy ngoài cần, khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Cũng cảm thấy có điểm ngốc, bởi vì điểm đến của lần này không phải nhà xưởng cũng không phải khách sạn gì gì đó.
Mà là trường học ——
Trường học cũ của Khâu Diệc Bạch.
Trước kia, nàng chỉ biết thành tích học tập của Khâu Diệc Bạch đặc biệt tốt, nhưng cụ thể tốt đến cái dạng gì lại không có khái niệm đi xác minh, thẳng đến tối hôm qua sau khi nghe trợ lý Hàn nói xong, mới biết được người này đến tột cùng là cái dạng thần tiên gì.
Thi đại học, tiếng Anh toán học toàn bộ trăm điểm, viết văn cũng viết thành bài văn mẫu......Đứng đầu toàn tỉnh.
Này cũng quá lợi hại đi.
Thẩm Ninh Hinh ngạc nhiên.
Cho nên, nhiệm vụ hôm nay của nàng chính là hộ tống vị học bá này trở lại trường học cũ làm diễn thuyết.
Thực ra, chủ yếu là phụ trách mua nước chạy người chạy việc.
Đang lúc nghĩ ngợi, Khâu Diệc Bạch đã lái chiếc Maserati phi thường phong cách lại đây rồi.
Hôm nay nàng mặc một bộ tiểu âu phục thuần trắng, mặt mày trang điểm cực kỳ tinh xảo, thân hình thon thả, vòng eo rất nhỏ, cả người cực kì có khí tràng.
Vừa mở miệng, thanh âm cũng rất dễ nghe, giống như một dòng suối chảy xuôi qua vậy.
Bất quá ngữ khí lại thực hung, có điểm giật mình hỏi nàng: "Thẩm Ninh Hinh như thế nào là ngươi?"
Ngươi cho rằng ta rất muốn tới sao......
Thẩm Ninh Hinh ở trong lòng thở dài, nhưng ngoài miệng chỉ có thể thành thật giải thích: "Trợ lý Hàn lâm thời có một số việc không đi được, liền ủy thác ta lại đây."
Biết nàng khẳng định muốn bắt bẻ, vì thế liền vội vàng bổ sung một câu lấp kín miệng nàng : "Ta bảo đảm sẽ làm tốt công việc được giao, sẽ không cho ngài thêm phiền toái."
Tiếng nói vừa dứt, không khí trầm mặc vài giây.
Khâu Diệc Bạch cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm nàng, một lúc lâu sau nhẹ nhàng mở miệng cười nhạo một chút.
Bất động thanh sắc, Thẩm Ninh Hinh thiếu chút nữa bị nàng làm tức chết.
Tiểu khóc bao này vừa rồi là đang châm chọc chính mình đi? Đúng không!
Biết mình so đo không lại, Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, chỉ có thể thở dài bay nhanh chui vào trong xe.
Vừa mới sửa sang lại làn váy, liền nhìn thoáng qua Khâu Diệc Bạch, thấy nàng ném áo khoác qua chỗ mình.
"Váy ngắn như vậy." Nàng nói, làm bộ tùy tiện lẩm bẩm một câu, giơ tay khởi động xe, "Mới sáng sớm, ta nhìn cũng thấy lạnh."
"Nhanh đắp lên đi."
Xe rất nhanh chạy tới mục đích.
Cùng nhóm lãnh đạo bắt tay hàn huyên vài câu, mấy người cùng tiến vào hội trường chuẩn bị.
Thẩm Ninh Hinh ở phía trước sân khấu tìm được một vị trí thích hợp ngồi xuống, mở ra camera hết sức chuyên chú chuẩn bị nghe Khâu Diệc Bạch diễn thuyết.
Hội trường có người chuyên môn ghi hình, nàng không cần vì thế nhọc lòng, mở camera ra bất quá chỉ là muốn chụp chút ảnh chụp chính mình lưu lại mà thôi.
Rõ ràng đi lên diễn thuyết là Khâu Diệc Bạch, không biết vì sao lúc này nàng lại càng thêm khẩn trương.
Advertisement
Ngay cả chính mình cũng không hiểu rõ nguyên do.
Đang lúc nghĩ ngợi, đèn chiếu mở ra, Khâu Diệc Bạch chậm rãi lên sân khấu, khom lưng, mỉm cười, diễn thuyết bắt đầu.
Hoàn hoàn toàn toàn là viết xong tiến hành, thuyết minh rõ ràng lại lưu loát, nhìn lại cùng nghĩ lại quá khứ đồng thời càng có nhiều triển vọng tương lại muốn nói cho mọi người nghe, làm đến nơi đến chốn.
Mỗi một cái mỉm cười đều quá mức mỹ lệ.
Toàn bộ hành trình chụp ảnh, động tác của Thẩm Ninh Hinh cơ hồ không ngừng nghỉ.
Sau đó, lãnh đạo vốn định mời các nàng cùng đi ăn cơm.
Khâu Diệc Bạch lấy cớ công ty còn có việc mà cự tuyệt, hàn huyên vài câu xong liền lên xe, vừa mới ngồi xuống liền nhắc mãi chính mình muốn uống nước.
"Vừa rồi ở trường học như thế nào ngươi không uống?" Thẩm Ninh Hinh không khỏi bất đắc dĩ.
"Uống nước xong son môi sẽ hư." Khâu Diệc Bạch nhìn nàng, từ trong túi móc ra một tờ một trăm đồng, lắc lắc, "Mau đi, ta muốn uống trăm tuổi sơn."
(Trăm tuổi sơn là tên loại nước uống, cũng không rõ nó là nước gì, có lẽ là trà hoa quả gì đó)
Ngay cả tên thức uống cũng chọn xong rồi.
Quả nhiên thoát ly khỏi tầm mắt đại chúng, người này vẫn như cũ là tên quỷ ấu trĩ.
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, tiếp nhận tiền đẩy cửa xe ra đi vào siêu thị.
Dạo qua một vòng mua trăm tuổi sơn mà Khâu Diệc Bạch muốn, trả xong tiền Thẩm Ninh Hinh liền trở lại xe, vừa mới mở cửa xe liền phát hiện Khâu Diệc Bạch đang tựa lưng vào ghế ngồi ngủ rồi.
Tây trang cởi ra hai nút áo, đầu gối lên trên lưng ghế nhẹ nhàng nghiêng về hướng bên nàng, sợi tóc mềm mại dán ở trên mặt.
Bởi vì hô hấp có điểm trầm, vài sợi tóc thậm chí còn phập phồng lên xuống vài lần, giống như đang nhẹ nhàng vẫy tay với nàng.
Thực ngoan cũng thực đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, sợ đánh thức nàng, liền không dám động đậy.
Bộ dạng của Khâu Diệc Bạch nhìn rất mệt mỏi.
Thẩm Ninh Hinh ngừng thở dần dần tới gần, quả nhiên thấy được hai khối màu xanh nhạt ở đáy mắt của nàng.
Rõ ràng lúc trước không có rõ ràng như vậy, hẳn là bởi vì làm việc vất vả hơn nữa hai ngày qua còn bị đau răng tra tấn nữa.
Cũng quá đáng thương......
Thẩm Ninh Hinh thở dài, một lần nữa ngồi thẳng thân thể, sau đó nghiên cứu trong chốc lát, giơ tay nhẹ nhàng tắt điều hòa, sợ nàng bị lạnh cảm mạo.
Lúc này mới kiên định ngủ.
Khâu Diệc Bạch rốt cuộc vẫn không ngủ được bao lâu.
Trong công ty còn có quá nhiều sự tình chưa xong xuôi, mấy ngày nay trạng thái của nàng cũng không tốt, sợ mình sẽ ngủ quên, cho nên vẫn luôn đặt chuông báo nhắc nhở.
Âm báo là dùng tiếng gâu gâu của A Cát, chuông báo vừa vang lên, cả người tức khắc bừng tỉnh.
Chính là còn có điểm ngốc.
Phỏng chừng quên mất bên cạnh còn có người, Khâu Diệc Bạch đầu tiên là ngẩn người, sau đó đem đầu dựa vào trên tay lái mang theo khóc nức nở nhẹ giọng rầm rì hai câu: "Hảo phiền, không muốn làm việc, không muốn trở về......"
Liên tiếp rầm rì ba bốn lần, lúc sau rốt cuộc một lần nữa ngẩng đầu, thời điểm nhìn đến Thẩm Ninh Hinh đang nhìn chằm chằm chính mình, tức khắc liền cứng đờ.
Hai chữ xấu hổ viết đầy mặt.
"......"
Sợ hãi chính mình lại bị ' thương nhớ ', Thẩm Ninh Hinh vội vàng duỗi tay đưa trăm tuổi sơn lên, mở miệng dời đi lực chú ý của nàng: "Nước mua cho ngài đây."
"Nga." Khâu Diệc Bạch giả vờ bình tĩnh duỗi tay tiếp nhận, vặn ra uống lên mấy ngụm, sau đó ho nhẹ một tiếng vội vàng chuẩn bị khởi động xe trốn trở về.
Còn chưa kịp làm gì, Thẩm Ninh Hinh ở một bên đã lên tiếng mở miệng nói: "Khâu tổng hôm nay sự tình phải xử lý rất nhiều sao?"
Nàng như thế nào đột nhiên hỏi như vậy, Khâu Diệc Bạch thuận miệng đáp câu: "Còn được đi."
"Đều cần phải làm xong trong khoảng thời gian ngắn sao?"
"Có cái ngày mai cần thiết phải xử lý xong." Nàng nói như vậy, ngay sau đó lại nói, "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Cũng không có gì." Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, do dự một lúc lâu vẫn là đáp, "Chỉ là cảm thấy bộ dạng của ngài giống như rất mệt."
"Nếu công tác không có gì cần phải vội, tốt nhất vẫn nên cho chính mình một ngày nghỉ đi."
Nàng cảm thấy tiểu khóc bao này thật sự sẽ không biết tự chiếu cố bản thân.
Rõ ràng có rất nhiều việc có thể giao cho cấp dưới làm, lại cố tình muốn tự tay làm lấy.
Mỗi ngày đi làm tăng ca không biết ngày đêm, ngay cả răng đau đến không chịu được cũng muốn kiên trì công tác, luôn luôn không biết nghỉ ngơi.
Như vậy không được......
Giống như không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy đối với mình.
Khâu Diệc Bạch có điểm sững sờ, ngay cả biểu tình cực kỳ tự tin ngay tại khắc này cũng có điểm mất khống chế, một hồi lâu mới khôi phục lại bộ dạng nguyên bản.
Mày cũng hướng lên trên chọn chọn, nhẹ giọng lẩm bẩm : "Nếu như ta nghỉ, ai thay ta hoàn thành công tác đây."
"Ta có thể hỗ trợ." Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh thực mau nói.
"Chỉ cần ta làm được, ngài đều có thể giao cho ta."
Không khí trầm mặc một lúc lâu, Khâu Diệc Bạch vẫn luôn không nói chuyện.
Ngay lúc Thẩm Ninh Hinh cảm thấy chính mình có lẽ sẽ bị nàng cự tuyệt, Khâu Diệc Bạch ở bên kia đột nhiên mở miệng.
Tầm mắt dời đi, bên tai có chút hồng hồng hỏi nàng : "Được đi, vậy ngươi nói phải làm cái gì đây."
Vừa mới dứt lời Thẩm Ninh Hinh liền cười.
Nàng nhìn qua Weibo của Khâu Diệc Bạch, hai ngày trước người này vừa mới phát tin tức về một công viên trò chơi, chắc là thật sự muốn đi, vì thế liền nói ra.
Khâu Diệc Bạch nghe xong thực mau lắc đầu: "Không được, đó là nơi chỉ có tiểu hài tử mới có thể đi, ta mới không đi đâu."
"Cũng có người lớn sẽ đi nha." Liền biết nàng sẽ nói như vậy, Thẩm Ninh Hinh tiếp tục vừa đe dọa vừa dụ dỗ, "Nơi đó gần đây mới thêm rất nhiều phương tiện giải trí mới đây, bánh kem ăn cũng rất ngon, ngẫu nhiên sẽ có người biểu diễn......"
Nàng nói rất nhiều, Khâu Diệc Bạch quả nhiên càng ngày càng tâm động, nhưng trên mặt vẫn đang làm giá, hỏi lại nàng: "Ngươi liền muốn đi như vậy sao?"
Đúng đúng đúng, là ta muốn đi.
Thẩm Ninh Hinh cười rộ lên, thực nhanh gật đầu, đôi mắt cong cong nói : "Cảm ơn Khâu tổng."
Lời này vừa nói ra, Khâu Diệc Bạch biết không còn biện pháp cự tuyệt.
Sau một lúc lâu, người này cuối cùng gật gật đầu: "Nhưng nói trước, ta đây là đang nhân nhượng ngươi."
"Loại địa phương ấu trĩ này ta mới không muốn đi."
Rõ ràng chờ mong cùng hưng phấn nơi đáy mắt đều không dấu được......
--------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hinh Hinh cùng Khâu tổng thật sự đều là người hảo ôn nhu a, khóc khóc QAQ
Advertisement
- In Serial215 Chapters
World Seed
The year is 2245, and the world has undergone explosive growth in multiple industries. The age of Virtual Reality came long ago, opening up new fields for people to enjoy and seek employment. There were even those that chose to sacrifice their physical bodies, becoming digital existences that lived within internet communities. But with the age of VR, everyone still dreamed of that next step, the next level of adventure. And after a hundred years, it has finally arrived. The first consoles, known as Seeds, mass distributed among the people, with such realism that they no longer qualified as a Virtual Reality, but as an Artificial Reality. But what happens when things become too real? Cover art by Madelyn Black, who is taking commissions both free and paid!
8 132 - In Serial45 Chapters
Kingdoms Online
[Kingdoms Online] the all new virtual reality game AI administered through the expansive world Gods, has just been released. Rick Stryker lifetime gamer and a current college student had been looking forward to this day. As a former USMC Combat Engineer and currently attending college for architectural engineering [Kingdoms Online] will allow him to merge his passion for gaming with his career skill set.[Kingdoms Online] is a [VR] MMOPRG allowing players to band together or work solo to build a kingdom from the ground up. Allowing one to be a good leader making alliances and trade deals or rule with an iron fist over your subjects and neighbors. Purchase land and gather the resources, start your own settlement defend and build try to catch the eye of one of the world's gods to help guide your own unique path as you rise to rule.How will you rule? Will your kingdom spread to the horizon and reach for the skies, or will it fall to be forgotten by history like the other scattered ancient ruins found across the lands?Journey along with Rick Stryker's adventure as he sets out to make his claim to rule in the vast wilderness of [Kingdoms Online].
8 160 - In Serial96 Chapters
Evolution (Rewrite)
In a single instant, we lost everything. All the technology and progress made by the humankind stopped working. However, that was just the beginning of a new age of evolution — an era marked by battles and fighting for survival to make humanity reach the next level. To me, the end of our civilization made me realize many things. It made me realize how I was short-sighted and weak. Many people died in just a few days. And that made me understand how humankind was soft. But in the end, all my struggles were for naught. In the end, everything made me understand what I truly was. I was just a... Warning: this image doesn't belong to me
8 700 - In Serial20 Chapters
I Became An Adventurer
Magic, Dimensions, Dragons. This world has all the fantasy it needs. This is the story of a man's road to becoming the strongest adventurer across several dimensions. A man who has lost and gained many things. Damion is his name and none shall forget his legacy
8 66 - In Serial38 Chapters
The Courts Divided
The old guard is now threatened by older evils. Without their legendary king to guide them, an ancient way of life and honor is put to the test. What starts with a string of unexplained murders in the fairy lands, steadily develops into the greatest crisis Western Civilization has ever encountered. Not the dragons and their ilk, not The Trenchlings that gnash in their holes, not even the great empire of Ulteria that holds the power of gunpowder and electricity. This is the oldest, most consolidated structure of evil the omniverse has ever known. Hiding between silent nightmares and the deepest crevices of the human psyche, necromancers, vampires, demons, and all manners of undead hold covenent with this one, ultimate predator upon humanity's hope: The Night God. The West is strong, held up by the remaining bastion of their immaculately-powerful witch knights, but when their sworn nemisis and a beloved traitor are the ones that uncover the great masquerade, will they trust them, or will they doom the planet by holding fast to what they know? Magical power beyond all comprehension is what they're up against, that is of no doubt. The question of the hour is this: can old knights of a dead kingdom stand up once more to put the dark back in its place? The Courts Divided is a massive fantasy project containing humor, horror, and some of the strangest forms of magic known to man or arcanite alike. Daily updates until June. Cover by Shiroasa.
8 163 - In Serial8 Chapters
*NSFW* OHSHC Imagines [DISCONTINUED]
DISCONTINUED Started: 03/09/2020Ended: 06/22/2022
8 201

