《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 6
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh sau khi về nhà liền đem vỏ ốc biển đặt trên tủ TV nơi dễ thấy nhất.
Tuy nói thật sự rất là xấu, nhưng dù sao cũng là cấp trên cấp cho mình, hẳn là nên hảo hảo giữ lại.
Tưởng tượng đến ngữ khí biệt nữu của Khâu Diệc Bạch ở trên WeChat cùng nàng nói chuyện, Thẩm Ninh Hinh liền không tự chủ được mà cười thành tiếng.
Bất quá có một điều đến bây giờ nàng vẫn có chút nghi hoặc, vì cái gì Khâu Diệc Bạch sẽ vô duyên vô cớ đưa quà cho nàng.
Chẳng lẽ vì cảm tạ chính mình ở lại hơn mười phút giúp nàng sửa sang lại văn kiện?
Không thể nào?
Thẩm Ninh Hinh đứng ở trước lò vi ba một bên hâm cơm một bên suy nghĩ, rốt cuộc vẫn không nghĩ ra được cái gì.
Bất quá không nghĩ ra liền không nghĩ, dù sao sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ biết thôi.
Nghĩ như vậy, Thẩm Ninh Hinh đơn giản ăn qua cơm, lại đi phòng tắm ca hát tắm rửa, cuối cùng thoải mái dễ chịu trở lại trên giường nằm xuống.
Dùng chăn mềm mại thơm ngát bao bọc lấy thân thể, cả một ngày mỏi mệt tức khắc tan thành mây khói.
Thẩm Ninh Hinh duỗi cái eo lười một cách thoải mái, đem gấu bông ở mép giường kéo đến bên cạnh mình ôm ôm, ngay sau đó mở di động lên một lần nữa điểm tiến vào trong nhóm tán gẫu, nghiên cứu phương pháp bỏ phiếu.
Ngày thường nàng không có chơi Weibo, lần này là vì chuyện bỏ phiếu mới download phần mềm về máy, thậm chí ngay cả tài khoản cũng phải đăng ký một cái mới.
Theo đường dẫn Khương Duyệt phát tới ấn tiến vào, Thẩm Ninh Hinh đem toàn bộ phiếu trong tay mình bỏ phiếu xong, liền rời khỏi tùy ý lướt qua hai ba cái, sau đó điểm tiến vào trang chủ của mình.
Weibo chủ trương cưỡng chế nàng chú ý tới không ít người, một đám người trong danh sách gợi ý an an tĩnh tĩnh nằm ở đó, toàn là những người nàng chưa bao giờ gặp mặt qua.
Thẩm Ninh Hinh có chút chứng cưỡng bách, thực mau liền động động ngón tay đem tất cả người trong danh sách cắt bỏ hết, lúc rời khỏi Weibo lại gợi ý cho nàng nhìn xem trong danh bạ có những ai cũng dùng Weibo.
"Có nhiều như vậy, đa dạng nha." Thẩm Ninh Hinh nhẹ giọng phun tào một câu, nhưng vẫn theo bản năng điểm đi vào.
(Phun tào : chê bai, nói móc)
Ngay sau đó liền phát hiện thật là có không ít.
Đại bộ phận đều là bạn tốt của nàng thời đi học, mở Weibo chủ yếu là vì theo dõi thần tượng cùng ký lục sinh hoạt, dư lại một bộ phận nhỏ là những đồng sự mà nàng mới thêm gần đây.
Thẩm Ninh Hinh một bên xem một bên đi xuống, trong lúc nhất thời cảm thấy có chút mới lạ.
Sau đó...... Hoa hoa, liền thấy một cái tên quen thuộc ——
Khâu Diệc Bạch.
Khâu tổng của các nàng thế mà cũng dùng Weibo sao?!
Thẩm Ninh Hinh kinh ngạc cực kỳ, vội vàng điểm đi vào, muốn nhìn một chút Khâu Diệc Bạch ngày thường rốt cuộc sẽ dùng Weibo để làm cái gì.
Click mở vào trang cá nhân, nhãn hiệu Khoa Thụy quen thuộc cùng có quan hệ quảng cáo cùng nhau xuất hiện ở tầm nhìn, danh sách bằng hữu của Khâu Diệc Bạch cùng Thẩm Ninh Hinh nhìn giống nhau như đúc.
Advertisement
"......"
Thẩm Ninh Hinh trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cười đến thân thể đều run lên.
Khâu Diệc Bạch trên Weibo thực quạnh quẽ, ngay cả fans cũng không có mấy cái, trang cá nhân cũng chỉ phát quảng cáo, căn bản không có một người nào like cho nàng.
Cũng không biết nàng bám riết phát quảng cáo không tha như vậy là vì cái gì.
Lúc đang nghĩ ngợi, đột nhiên có một Weibo nhỏ xuất hiện ở tầm nhìn, bên dưới góc phải thật sự có một like.
Thẩm Ninh Hinh trong lúc hứng thú nhất thời, theo thông báo like đó đi vào trang chủ của người nọ.
Chân dung là một tiểu cẩu, lỗ tai thật dài đôi mắt màu lam cùng cái miệng nhỏ cười rộ lên, là một hình tượng anime với manga gần đây tương đối thịnh hành, cùng với tiểu cẩu mà Thẩm Ninh Hinh treo ở trên ba lô giống nhau như đúc.
Tiểu cẩu kia là lúc trước nàng gắp được ở máy gắp thú, cảm thấy đẹp liền tiện tay treo ở trên ba lô, không nghĩ tới hôm nay còn có thể thấy ở nơi này.
Còn rất có duyên.
Nàng gật gật đầu, tiếp tục đi xuống, ngay sau đó liền phát hiện chủ nhân của cái Weibo này hình như là một tiểu khóc bao 100%, toàn bộ giao diện từ trên xuống dưới, dùng nhiều nhất chính là khóc cùng ký hiệu "QAQ" này.
Lái xe hơn hai mươi km đi ăn võng hồng đồ ngọt, người quá nhiều không chiếm được chỗ, khóc QAQ.
(Võng hồng chỉ những người nổi tiếng ở trên mạng, võng hồng đồ ngọt có thể hiểu là đồ ngọt nổi tiếng ở trên mạng)
Khi uống cà phê hắt xì một cái, đổ một thân cà phê, khó chịu, khóc.
Đi công tác thuận tiện đi leo núi, không cẩn thận ngã trẹo chân, đau vài ngày, khóc QAQ.
Ngẫu nhiên nghe thấy đồng sự nói nói bậy về mình, khó chịu, toại khóc.
Còn "Toại khóc". (Có lẽ là khóc lớn đi)
Thẩm Ninh Hinh một đường xem xuống dưới, đều mau quen thuộc với cái từ khóc cái.
Khâu tổng còn có một vị bằng hữu tiểu khóc bao như vậy sao?
Nàng nghiêng đầu nỗ lực tưởng tượng một chút, không thể nào tưởng tượng ra được bộ dạng của người này.
Lại có một ít hoạt động, vừa lúc có một đống ảnh chụp góc độ phi thường không đẹp nhảy ra, vừa thấy liền biết người chụp kỹ thuật tự chụp không được thành thạo.
Bối cảnh trên ảnh chụp là một ngọn núi, chung quanh một đống cây cối hình thù kỳ quái.
Người nọ liền đứng ở phía trước một thân cây thô nhất, tay trái giơ lên giữ máy ảnh, trên mặt hiện lên vui vẻ như có như không.
Thẩm Ninh Hinh nhìn một chút liền từ trên giường ngồi dậy.
Lúc này thời gian đã gần 10 giờ, theo như ngày thường đây hẳn là thời điểm Thẩm Ninh Hinh nên ngủ rồi.
Ngay cả các bác gái nhảy ở quảng trường lớn cũng đã thu hồi thiết bị chuẩn bị về nhà, bên ngoài cực kỳ an tĩnh.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh chính là không ngủ được.
Nàng có chút không thể tin được sự thật này.
Người tự chụp trên ảnh kia rõ ràng chính là Khâu Diệc Bạch.
Trên Weibo thường thường nhắc tới những Tiểu Vương Tiểu Dương Tiểu Hàn đó, cẩn thận ngẫm lại là có thể minh bạch, là Vương Hi cùng trợ lý Hàn các nàng.
Advertisement
Địa điểm được đánh dấu trên trang cá nhân của Weibo kia, quả thật là nơi gần đây Khâu Diệc Bạch có đi công tác qua một lần.
Trùng hợp nhiều như vậy, làm nàng cơ bản có thể phán định chủ nhân của Weibo này chính là Khâu Diệc Bạch.
Cho nên, Khâu Diệc Bạch ngày thường hung như vậy, trên thực tế là một cái tiểu khóc bao.
"......."
Khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin được.
Thẩm Ninh Hinh bỗng nhiên có chút ngốc, suy nghĩ nhảy xoay trong chốc lát, cuối cùng lại hiện ra bộ dạng ngày thường hung ba ba của Khâu Diệc Bạch.
Bộ dạng kia...... Quả thực giống như đại lão hổ giương nanh múa vuốt.
Cùng tiểu khóc bao một chút cũng không liên quan a.
Thẩm Ninh Hinh choáng váng, ngón tay run lên không cẩn thận quay trở về giao diện chính.
Thời điểm một lần nữa đi vào, nàng đột nhiên phát hiện tiểu khóc bao đã phát hoạt động mới Weibo ——
"Hôm nay được đồng sự quan tâm có hảo hảo ăn cơm hay không."
"Cảm thấy nàng ngày thường biểu hiện không tồi, cho nên cho nàng một món quà."
"Có như vậy một tí xíu vui vẻ."
"......"
Thời điểm buổi sáng, quầng thâm nơi đáy mắt của Thẩm Ninh Hinh phi thường rõ ràng.
Cũng khó trách, tối hôm qua kỳ thật nàng căn bản không thể nào ngủ được, một khi nhắm mắt lại trong đầu sẽ chạy qua, tất cả đều là hình ảnh Khâu Diệc Bạch hung nhân cùng những văn tự phát trên Weibo đó.
Thật vất vả giãy giụa mới ngủ được, chuông báo lại thực mau vang lên.
Nàng thở dài, cầm lấy đồ trang điểm trên bàn che lấp đi quầng thâm mắt của chính mình, lại tùy tay trang điểm nhẹ một cái muốn làm cho sắc mặt của mình nhìn qua hảo một chút.
Lại nhìn thời gian, sắp trễ giờ làm.
Không kịp nấu cơm, Thẩm Ninh Hinh trên lưng đeo bọc nhỏ mặc tốt áo khoác, bước nhanh như bay chạy xuống dưới lầu mua cơm sáng, thấy tiệm bánh ngọt ở một bên đã mở bán, lại tùy tay mua một ít bánh su kem.
Làm xong hết tất cả, xe buýt vừa lúc chậm rì rì chạy lại đây.
Một đường đi có chút khẩn trương, nhưng cũng may trên đường xe và người đi đường không có nhiều như ngày thường, xe buýt lung lay một trận, cuối cùng vẫn là hữu kinh vô hiểm đưa nàng đến công ty.
(Hữu kinh vô hiểm : gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm)
Cách thời gian quẹt thẻ chỉ còn một phút.
Thẩm Ninh Hinh vội không ngừng quẹt xong thẻ, trở lại trên chỗ ngồi ngồi xong, hô hấp hoảng loạn lúc này mới bình phục lại.
"Gấp như vậy làm gì?" Bùi Thanh ở phía sau nhắc mãi một câu, giống như đang cùng nàng nói giỡn, nhưng lời nói lại mang theo ý trào phúng, "Hoảng loạn không nhìn đường, còn tưởng rằng mặt sau có quỷ đuổi theo ngươi."
Vừa dứt lời, liền thấy Khâu Diệc Bạch lập tức đi vào văn phòng, sóng mắt khẽ nhúc nhích, một mạt ánh mắt lạnh nhạt quét qua.
"......"
Bùi Thanh phỏng chừng cũng không nghĩ tới chính mình thuận miệng nói một câu vậy mà có thể đụng vào họng súng, ngẩn người, vội vàng cúi đầu cầm lấy máy bàn ở một bên bắt đầu giống mô giống dạng gọi điện thoại cho nhà xưởng bên kia giám sát tiến trình, giả bộ một bộ dạng chính mình rất bận rộn.
Thực xấu hổ a.
Thẩm Ninh Hinh ho khan một tiếng, sau đó cũng mở máy tính ra chuẩn bị làm việc, ngón tay vừa mới sờ đến con chuột, đột nhiên nghe được nghiêng nghiêng ở phía trên truyền đến một thanh hừ lạnh.
Vừa nhấc mắt lên, Khâu Diệc Bạch banh mặt quay về văn phòng của mình, túi xách ném lên trên bàn, ghế dựa kéo một cái thật vang.
Vừa thấy chính là bộ dạng rất không vui.
Giống như...... Có mùi vị của tiểu khóc bao ngạo kiều mà mình thấy ở trên Weibo ngày hôm qua.
Công tác buổi sáng cũng không có gì vội.
Triệu tỷ đã trở lại, tinh thần chiến đầu tràn đầy, hơn nữa ngày hôm qua nàng xác thật giao cho Thẩm Ninh Hinh nhiều việc, hôm nay thật sự là ngượng ngùng lại đi phiền toái người ta.
Cho nên nàng chỉ để Thẩm Ninh Hinh sửa sang lại bảng biểu báo cáo tháng này cho bộ tài vụ bên kia thôi, toàn bộ sự tình còn lại chính mình tự hoàn thành.
Thấy công tác thật sự không có gì vội, Thẩm Ninh Hinh liền móc bữa sáng ra thừa dịp thời gian này mà ăn.
Khâu tổng của các nàng tuy rằng ngày thường ở trên phương diện công tác đối với bọn họ quản rất nghiêm, nhưng trước nay lại mặc kệ chuyện nhân viên ăn đồ ăn vặt này nọ, bởi vì làm việc xác thật hao phí tế bào não, bổ sung dinh dưỡng nghỉ ngơi một chút cũng là lẽ thường tình đi.
Thẩm Ninh Hinh ăn xong bữa sáng, tiện tay đem su kem mới mua hồi sáng ra, chia sẻ với các đồng sự.
Tuy nàng vừa tới không lâu, nhưng bởi vì người lớn lên đẹp, làm việc lưu loát còn hiểu lễ phép, cho nên rất được người hoan nghênh.
Đặc biệt là những vị nam đồng sự đó, vừa thấy nàng lại đây tức khắc liền cười thành đóa hoa.
Nàng phát hết một vòng bên trái xong, thời điểm vừa mới xoay người chuẩn bị phát tiếp vòng bên phải, đột nhiên nhìn thấy có một tầm mắt từ nơi xa xôi phía sau cửa kính bắn lại đây.
Khâu Diệc Bạch đang nhìn nàng, ánh mắt như hung thần ác sát.
Thẩm Ninh Hinh sửng sốt, hộp bánh su kem trong tay thiếu chút nữa rớt mất.
Nếu dựa theo trước đây, nàng tuyệt đối sẽ cho rằng Khâu Diệc Bạch đang sinh khí, khẳng định sẽ chạy thật nhanh trốn về chỗ ngồi, tìm công việc gì đó bắt đầu làm.
Nhưng lúc này không biết như thế nào, nàng cảm thấy chính mình giống như đột nhiên từ trong ánh mắt của Khâu Diệc Bạch đọc được một tầng ý khác.
Nàng giống như...... Đang rất chờ mong ta cũng chia cho nàng một cái?
Thẩm Ninh Hinh bị ý nghĩ của mình làm hoảng sợ, bước chân tạm dừng lại một lúc lâu, cuối cùng vẫn là đi về phía nàng ở bên kia.
Đẩy ra cửa kính tinh xảo, Thẩm Ninh Hinh đi vào, đứng yên trước mặt Khâu Diệc Bạch, có chút khẩn trương hướng trước mặt nàng đẩy đẩy hộp su kem của mình.
Môi cũng nỗ lực dương lên, mang theo một câu không xác định cùng chờ mong hỏi nàng : "Khâu tổng, ngươi muốn nếm thử một cái hay không? Này, ăn ngon......"
Không khí có chút trầm mặc, sau một lúc lâu, Khâu Diệc Bạch đột nhiên nghiêng về bên này vươn tay ra.
"Ít ăn thực phẩm rác rưởi một chút."
Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn cầm lấy một cái bỏ vào trong miệng ăn.
Cho nên, nàng đoán đúng rồi.
Bộ dạng vừa rồi của Khâu tổng kỳ thật là thật sự muốn ăn a.
-----------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Khâu tổng: Hôm nay cùng cấp dưới hỗ động, có như vậy một tí xíu vui vẻ.
Lộ ra một chút, Khâu tổng cùng Hinh Hinh đều là người có chuyện xưa ~
Advertisement
- In Serial16 Chapters
The Adventures of Alan
What happens when a university professor somehow ends up in another world, where magic bends the laws of nature? Alan is, albeit unwillingly, about to find out. As a professor of physics, he has a decent understanding of how the world works, or so he likes to think. Armed only with his knowledge, Alan is thrown into a world very different from his own. In his new reality, he will meet both friends and foe, he will seek knowledge, he will build power, and perhaps he will even find love again? Follow Alan through his adventures, and find out for yourselves how he deals with the challenges thrown at him by a new world, while struggling with the issues brought with him from his old one. * Author’s note: A fair warning. This is the first time I’ve published anything, and basically the first time I’ve written anything more than mandatory school-stuff. The story will probably have inconsistencies, grammatical errors (not my native tongue, though that excuse is getting old), and potentially confusing (missing?) plot. I will naturally do my best to write something worth reading, but my main goal in writing this story is to have fun and explore the limits of my own creativity. My hope in publishing it here, is that I’ll reach someone who enjoy the story, and can push me forward towards writing more, as it is difficult at times to find the motivation to write just for myself. Additionally, I can’t really promise to have regular updates, as I have a full-time job that often likes to take the ‘full-time’ part literally, and a sporadic social life that occasionally surprises me (happy surprises mostly, so I shouldn’t complain). I’ll aim for once a week to start with, and take it from there. Happy reading! Cover photo by Jeff Hire (/photographer/gun4hire-58415), from https://freeimages.com/.
8 186 - In Serial15 Chapters
Cold Space, a LITRPG space story.
A Litrpg story that takes place in the future. Mankind has conquered the solar system at least digitally, and with 2 billion players in the game there are a lot of options for players. The only thing the Mc wants is to deal with the person who was instrumental in getting him banned from the game a year ago. He might have a chance if he can survive a out of control spaceship about to crash on an asteroid, a crazy pirate that wants him dead and a abandoned Russian secret base. Pretty rough for your first log in to the game.
8 163 - In Serial6 Chapters
Denouncer of Fantasy
This isn't earth... Here the forests meet the heavens, the mountains touch the clouds and the sun shines bright above. The air is clean, the water sparkles, the people smile; as time grinds its' wheels. Here knights march in step, and dragons wheel in the skies carried the softest breezes towards far different lands. Ships lie in harbor, as humans and elves and dwarves and many races beside scramble, rush about their daily lives; frenzied and frantic. Here mages wait in towers, and king sit upon their thrones planning for war in coming time, here adventure and adventurers roam the world alike unchecked. It's not somethig you could belive unless you saw it with your' own two eyes. It's almost like a dream- But it is not a fantasy.
8 72 - In Serial11 Chapters
NanoTec: Flight to a Distant Star
In another universe, very similar to ours, Earth is no longer as we know it today. World War 3 in 2020, lethal bio-wars fought across the globe in 2055. Now, the year is 2079. Countries burnt, landmasses cracked. Humanity was entering a dark future. Then came EarthGov. The self proclaimed World Government to bring everyone together under a red flag. From the ashes they recovered a handful of bright and ingenious minds. With them, they began their quest to pull humanity to its feet. Among them was NanoTec. An especially innovative and determined group of young men and women. After setting their minds and souls on that single goal all of them share, they were determined to fulfill it. One way, or another. There is always a root to every galactic power in the galaxy. NanoTec is no exception. Following NanoTec's perspective, visit all the events from their plight at Earth to the Greatest Battle in the Omniverse. Join NanoTec in an amazing voyage through the stars and the GKE Universe. Note: NanoTec is an unfinished story as of 22 September 2016. As the prologue is to introduce the main and side cast of the story, reports show that it have been negatively received. Please bear with us. It will get more exciting. I promise. Copyright: If by any chance any individual would like to use my content for any purpose, it is acceptable, assuming the usage is following my guidelines. Please do not use my content for financial gain. Please link your adapted material back to me. If there are any questions involving this, I will be obliged to assist. Disclaimer: There is no intention of infringing copyright of any developer if at all. Any relation to individual, alive or dead is purely coincidence. Story is completely fictional.Special thanks to 'IceOriental123'
8 159 - In Serial44 Chapters
Mundus Subcavus - or: "Caves are a geomancer's dream, but how do we get back out?"
Havellan is an aspiring mage and architect. On the recommendation of his old commander, he joins the Geomancer Professor Ottegar Scutolith on a journey to a volcanic island to investigate its sudden inaction. Together with the Alchemist Anne-Liese, the wilderness guide Beredalion and the Golem Chrysita, they venture deep underground into the completely drained system of magma tubes and chambers. They soon come across a weird phenomenon and in a desperate situation, decide to take a leap of faith further down than they could have ever imagined. DISCLAIMER: This work is published on RoyalRoad and Inkitt as well as Audiobook on Youtube.
8 245 - In Serial25 Chapters
The Only One
Ryan Follese had been miserable until that one day- the day he met HER. Hanna had always dreamed of meeting HIM, never believing the day would come. When these two cross paths, they feel different, different than they ever had before. Could that be the feelings toward each other changing? Changing from love to hate or hate to love?
8 69

