《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 4
Advertisement
Khâu Diệc Bạch là một cái mặt manh.
Thẩm Ninh Hinh dám thề, đây là chuyện khó có thể tưởng tượng nhất trong năm nay mà nàng nghe được.
Phỏng chừng là nhìn ra sự kinh ngạc của nàng, trợ lý Hàn liền vẫy vẫy tay: "Bất quá cũng không có gì đặc biệt nghiêm trọng, chỉ là so với người bình thường kém một chút mà thôi, huống hồ bản thân nàng còn có một phương pháp chuyên môn dùng để nhớ người."
"Hơn nữa ở trong ấn tượng của ta, trên cơ bản là nàng chưa từng xuất hiện loại sai lầm này."
Cho nên, Khâu Tổng chưa bao giờ phạm lỗi, lại ngoài ý muốn ở nàng nơi này lật xe?
Thẩm Ninh Hinh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể dùng tươi cười để giảm bớt xấu hổ.
"Dựa theo cách nói vừa rồi của ngươi, khả năng là nàng còn chưa có đem ngươi ở trên xe bus cùng ngươi ở trong công ty liên hệ đến cùng một chỗ đi." Trợ lý Hàn trầm mặc một lát, sau đó lại mở miệng nói : "Ngươi hảo hảo hồi tưởng một chút, vài lần đó ngươi có cái gì bất đồng không?"
"Thả tóc cùng cột tóc khác nhau." Thẩm Ninh Hinh nghĩ nghĩ, liền nói như thế.
"Vậy không đúng." Trợ lý Hàn lắc đầu, "Khâu tổng nàng sẽ không bởi vì điểm khác nhau này mà nhận sai."
"Trừ phi ban đầu nàng căn bản là cố tình không muốn nhớ mặt ngươi, chỉ nhớ kỹ vật gì đó trên người của ngươi mà thôi."
Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh tức khắc trầm mặc.
Qua một lúc lâu, cũng không biết trải qua bao lâu, nàng chậm rãi kéo tiểu cẩu đang treo ở trên túi xách qua.
Gương mặt xấu hổ đỏ bừng, trong giọng nói mang theo xấu hổ: "Ta cảm thấy, có khả năng là Khâu tổng nàng chỉ nhớ kỹ ta đeo bảng tên lệch cùng tiểu cẩu của ta."
Được...... Đi.
Không khí dần dần có chút hòa hoãn.
Trợ lý Hàn ngồi cùng một chỗ với Thẩm Ninh Hinh hàn huyên thêm một lát, cuối cùng cũng đứng lên chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn lặp lại dặn dò nàng, ngàn vạn lần không cần đem chuyện đêm nay nói cho người khác.
"Đã biết." Thẩm Ninh Hinh nhất nhất ứng hòa, thái độ chân thành vô cùng, "Ngài yên tâm, cái gì ta cũng sẽ không nói."
Trợ lý Hàn rốt cuộc yên tâm, cùng Thẩm Ninh Hinh xua xua tay, xách lên túi nhỏ thực mau rời đi.
Vòng eo vặn khởi một độ cong đẹp, hương khí mê người trên người nàng dần dần bay xa.
Cùng ban ngày một bộ dạng nghiêm túc hoàn toàn không giống nhau a.
Thẩm Ninh Hinh nhìn bóng lưng nàng rời đi, sau một lúc lâu mới quay người lại.
Advertisement
Mỗi người đều có bí mật không muốn người khác biết, giống như trợ lý Hàn, cũng giống như Khâu Diệc Bạch.
Chuyện này vốn là không có gì đáng trách, không có gì kỳ quái, nàng hẳn là nên vì người khác giữ bí mật.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, bưng chén rượu lên một hơi cạn sạch rượu ở bên trong, sau đó lại lấy cái gương nhỏ từ trong túi ra soi soi gương mặt của mình.
Mắt hạnh tròn xoe, mũi cao thẳng cùng đôi môi hồng nhuận, làn da trắng sáng, trên má còn điểm thêm hai viên má lúm đồng tiền đáng yêu.
Cũng không phải là bộ dạng hoàn toàn không có đặc điểm gì nha.
Nhưng vị Khâu Diệc Bạch Khâu tổng kia, lại cố tình chỉ nhớ rõ tiểu cẩu cùng bảng tên của nàng.
Nàng thở dài, duỗi tay lấy tiểu cẩu qua sờ sờ, giống như đang cùng nó nói chuyện, nhưng trong đầu lại hiện ra khuôn mặt của Khâu Diệc Bạch.
"Ngươi cũng quá đáng ghét." Nàng lẩm bẩm, trầm mặc một lúc lâu, khóe miệng lại theo bản năng hơi hơi giơ lên, "Bất quá không có việc gì liền hảo."
"Còn tưởng rằng ngươi nhắm vào ta, làm ta sợ nhảy dựng......"
---------------------------------------------------------------------
Lại một buổi sáng bận rộn.
Thẩm Ninh Hinh thu thập xong tất cả, một lần nữa ngồi trên giao thông công cộng chuẩn bị đến công ty.
Trước khi lên xe nàng còn có chút khẩn trương, sợ mình sẽ lại một lần nữa gặp phải Khâu Diệc Bạch, do dự lần này nên dùng cái dạng tư thái gì đi đối mặt với nàng.
Cũng may chỉ là nàng lo lắng nhiều, trên xe không có người nào quen thuộc cả.
Nàng thở dài, đi đến vị trí xếp sau cùng ngồi xuống, một bên nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, một bên hồi tưởng lại chuyện tối hôm qua.
Lúc ấy sau khi vừa biết Khâu Diệc Bạch là mặt manh, phản ứng đầu tiên của nàng là cả kinh, sau đó lại chuyển sang vui vẻ, nghĩ nếu như vậy có phải những chuyện xấu hổ nàng mà làm trước đó Khâu Diệc Bạch cũng sẽ không nhớ rõ hay không.
"Nghĩ cái gì vậy?" Trợ lý Hàn vừa nghe liền cười, "Nàng là mặt manh, cũng không phải mất trí nhớ."
"Lại nói nàng đều thấy nhiều thứ của ngươi như vậy, lúc này khẳng định là nhớ kỹ, lần đó gặp mặt ở cửa thang máy không phải nàng còn gọi tên của ngươi sao?"
Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ gật đầu: "Xác thật phải."
"Vậy không được a." Trợ lý Hàn vỗ vỗ Thẩm Ninh Hinh, sau đó lại uống lên một ngụm rượu, "Ngươi làm việc phải cẩn thận."
"Khâu tổng của chúng ta thực hung."
---------------------------------------------------------------------
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, tựa lưng vào ghế ngồi nho nhỏ ai oán một tiếng.
Advertisement
Tháng ngày về sau chỉ sợ trải qua không tốt lắm a.
Hôm nay nàng đi sớm, trên đường xe cùng người đi đường không nhiều như ngày thường, xe buýt lung lay khởi hành, thực mau đến trạm.
Thẩm Ninh Hinh lên lầu, quẹt thẻ sau đó đi vào trong văn phòng, vẫn như cũ không có người.
Nàng bưng ly sứ đi gian nước trà lấy cà phê, thời điểm trở lại chỗ ngồi, một cuộc điện thoại gọi lại đây.
Là dãy số của Triệu tỷ người hướng dẫn nàng, thông tin liên lạc mấy ngày hôm trước nàng vừa mới lưu lại.
Thẩm Ninh Hinh vội vàng tiếp.
"Ngươi đến công ty chưa?" Thanh âm của Triệu tỷ từ đầu bên kia truyền tới, cùng với tiếng gầm rú của tàu siêu tốc cùng tiếng thét chói tai của tiểu hài tử, "Hôm nay họ hàng kết hôn, ta không tới được, có ít việc phiền toái ngươi giúp ta làm một chút."
"......"
Đi chơi thì nói đi chơi, ngài tìm lý do có thể chuyên nghiệp một chút hay không!
Thẩm Ninh Hinh ở trong lòng thở dài, ngoài miệng lại cười đáp ứng xuống dưới: "Ngài nói đi."
"Có mấy đơn sản xuất ở trong máy tính của ta, ngươi thẩm tra đối chiếu xong chia cho nhà xưởng đi, ngày đổi thành sáng ngày 7 tháng 5." Triệu tỷ theo tiếng gật đầu, bắt đầu ở trong điện thoại cùng nàng công đạo, "Còn có chứng từ phát sinh của khách hàng Hàn Quốc, lát nữa ngươi nói cho bộ phận đơn chứng một tiếng, nói bọn hắn hỗ trợ một cái."
"Được." Thẩm Ninh Hinh đáp lời, kéo một tờ giấy tới viết lung tung một trận ở trên mặt, đem toàn bộ công việc Triệu tỷ công đạo nhớ kỹ.
Lúc sau lại hỏi: "Còn có an bài gì nữa không?"
"Còn có cái bảng biểu, ở ngay trên mặt bàn máy tính của ta." Triệu tỷ nói, "Lát nữa, ngươi hỗ trợ truyền cho Khâu tổng đi, ta gửi WeChat của nàng qua cho ngươi."
Khâu tổng.
Vừa nghe đến tên của Khâu Diệc Bạch, Thẩm Ninh Hinh theo bản năng gan run lên.
Nhưng dù sao cũng là trên phương diện công tác, nàng vô pháp cự tuyệt, chỉ có thể đáp ứng mà thôi, vừa mới cắt đứt điện thoại liền đi trông mong thêm cái WeChat.
Chân dung của Khâu Diệc Bạch chính là nhãn hiệu của Khoa Thụy, ID là danh tự tiếng Anh, theo sau ghép vần cùng tên Khoa Thụy, nhìn qua trung quy trung củ giản dị tự nhiên.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh lại mạc danh cảm thấy rất dọa người.
"Catherine sao?" Nàng dưới đáy lòng đọc tên Khâu Diệc Bạch, click mở xin yêu cầu kết bạn, ở trên ghi chú khách khách khí khí viết xuống: Khâu tổng hảo, ta là Thẩm Ninh Hinh của bộ phận buôn bán ngoại mậu, có văn kiện muốn truyền cho ngài xem xem, chúng ta có thể thêm bạn tốt hay không?
Ngắn ngủn mấy chữ, hợp lại lại như qua một thế kỷ.
Thẩm Ninh Hinh thở sâu, ấn xuống gửi đi yêu cầu sau đó vội vàng đem điện thoại phóng qua một bên, vùi đầu xử lý công việc khác.
Nhấc mắt lên lần nữa, Khâu Diệc Bạch ở bên kia đã đồng ý.
Thẩm Ninh Hinh click mở, thấy nàng nói chính là: 【 Phát tới cho ta xem đi. 】
Ngữ khí còn rất bình thường, bộ dạng giống như không phải là làm khó nàng.
Thẩm Ninh Hinh thở phào một hơi, nhanh chân lẹ tay đem bảng biểu phát qua, sau đó lại ý thức được lúc này đã gần giữa trưa, vì thế liền theo bản năng quan tâm nàng một câu: 【 Khâu tổng nhớ rõ ăn cơm đúng giờ. 】
Hơn nửa ngày cũng không thấy trả lời lại.
Thẩm Ninh Hinh cũng không để ý lắm, tiếp tục xử lý công việc trên đầu, cứ như vậy vội vội vàng vàng tới giữa trưa.
12 giờ, chuông tan tầm vang lên, Thẩm Ninh Hinh đứng lên đi nhà ăn.
Hôm nay nhà ăn giống như nghiên cứu phát minh ra món ăn mới, Thẩm Ninh Hinh nghe được mùi thơm liền đi lấy, lúc sau lại vội vàng tìm một vị trí trống ngồi xuống, lòng tràn đầy vui mừng vừa chuẩn bị nếm thử, di động liền vang lên.
Khâu Diệc Bạch: 【 hình ảnh 】【 hình ảnh 】【 hình ảnh 】
Phỏng chừng là kết quả xét duyệt bảng biểu đi.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, tạm thời buông chiếc đũa trong tay xuống, tùy tay điểm vào giao diện WeChat.
Ngay sau đó liền mở to hai mắt mà nhìn, một hơi thiếu chút nữa nghẹn khí không thông.
Nơi nào là kết quả xét duyệt a, Khâu Diệc Bạch gửi cho nàng vài tấm ảnh chụp mỹ thực.
Trên bàn ăn tinh xảo, thịt nướng mỹ tư tư, tiểu điểm tâm bay tiên khí, rượu vang đỏ hương thuần cao cấp.
Triệt triệt để để thuyết minh cái gì gọi là hưởng lạc.
【 Đang ăn. 】
Khâu Diệc Bạch bên kia thực mau phát qua một câu nói.
【 Tùy tiện ăn một chút. 】
Hảo một cái tùy tiện.
Thẩm Ninh Hinh vô ngữ cứng họng, một bên thống hận chính mình vì cái gì cái miệng lại quan tâm nàng rốt cuộc ăn hay không ăn cơm, một bên trả về một câu
【 Ngài từ từ ăn đi. 】
Sau đó đem điện thoại ném qua một cái bàn khác, không bao giờ muốn nhìn tin tức của Khâu Diệc Bạch nữa.
Cùng lúc đó, cơm trước mặt đột nhiên liền không thấy ngon nữa.
--------------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Khâu Diệc Bạch: Bá tổng sinh hoạt chính là giản dị tự nhiên như vậy.
Advertisement
- In Serial20 Chapters
Shade: A Story of the Legacy
Save those you can. Avenge those you can't. In a world where friends are a liability, Night Riders like Shade have none. Riding alone keeps him alive and lets him help those who have no one else. But when a man who was once his friend—and knows the identity he cannot share with the world—chances upon him, Shade makes the mistake of making the smallest personal connection. But friendship can be a double-edged sword, and darkness haunts Shade's steps. Both are outlaws, hunted by those who conquered their nation. Capture means a slow and painful death; living means fighting a guerilla war against overwhelming odds. Shade has never believed in no-win situations, but even the most dangerous man in Evendar can only fight so many battles. Will this be his last? Set in the world of the Legacy, SHADE is a prequel to NIGHT RIDER, available on Kindle Vella.
8 298 - In Serial62 Chapters
BODY&SHADOW
AN ILLUSTRATED NOVEL • UPDATES TUESDAY AND FRIDAY In a time before living memory, the King Dragon of the Void watched the world and realized there was a crack. He realized that humanity was destroying the rock upon which they lived; they leaked life’s code into the churning chaos. At first the change was imperceptible: nanites overtook microorganisms, bacteria, viruses, amoebas. Insects became increasingly inorganic; birds and lizards followed soon after. Even humans were infected by their own advances, cell by cell, till there was not a person left on earth who wasn’t at least part synthetic, the product of a prior generation’s carelessness. The world’s population was ravaged by mechanical viruses with no vaccines; they were mercilessly overtaken by bacteria that knew no death. Soon, most of the planet was empty and only a handful remained who remembered the hedonist realm they came from; only a few were left who remembered what the world looked like when their buildings touched the sky. The King Dragon of the Void watched the rock turn. He watched humans cower as the Old World fell down around them; watched their great monuments crumble into dusty ruins; watched their codes become precious, ancient gem memories forged under the crushing pressure of so many fallen stones. The world has spun many times around the sun since chaos swallowed man whole. It is a simpler time than the one that died out, but the people now are not immune to the folly of the people before. There is old code everywhere: in the water, in the air, in the trees. The heart of man has been replaced by power cores, many of which are hard-coded with preternatural abilities—when they die, an esoteric mountain sect collects their cores and stores them in their hollow mountain home to preserve the sanctity and dignity of human death. They’ve learned to harness artifacts of the old world, gemstones full of codes their nanite infused bodies can parse as spells imbuing their users with great power; they inlay them into their bodies, into their skins, connected to their cores by copper conduit and gold tracers; they dress themselves in tattoos to advertise their prowess; they battle for relics in arenas, fight for them in the open world wherever they are found. The King Dragon of the Void watches the rock turn and wonders: when will this hunger finally make the rock stop spinning? WELCOME TO FANXING CITY … Twenty-five years ago, Fanxing City and the surrounding lands were commanded by the mad King Zao Beiguan. For many years, the King hoarded wealth, artifacts, food; he demanded tribute from a people already taxed to the edges of their existence and expected they be happy with their circumstances. Noncompliance was often punished harshly, bodies displayed proudly on Fanxing’s streets as a warning, from the city gates to the Zao palace’s golden doors. The youths of several prominent clans came together to overthrow the tyrant and made names for themselves as legendary heroes across the land: Tian, Ren, Feng, Gui, Ma, and Zhenxi. Even wanderers from the Luanshi sect descended from Yunji mountain to aid the rebellion. When the dust settled after three years, Tian Yunyong ascended the throne of Fanxing and swore to honour his slain father’s memory, and has maintained Fanxing’s peace with generosity and mercy where fear and cruelty once reigned.
8 86 - In Serial19 Chapters
The Fat Prince: The Red Moon Sacrifice
At last, the dreaded night of the Red Moon is dawning for Prince Cyrus and his misfit band of adventurers. If they don’t reach the stronghold of the Everblood vampires by nightfall, the fiends will dine on Trinity Toccatta, the princess Cyrus swore to protect, and remain their youthful, demonic selves for another 666 years. What stands in the way for Cyrus is an icy tundra, a village of insane cultists and army of demons sent from the Dark Realm itself. Will he and his friends be able to brave these treacherous dangers and make it to the Forbidden Fortress in time? And even if they do, will they be able to defeat four of the most powerful Everbloods in all of the Dark Realm? Find out in this exciting last installment of The Fat Prince.
8 198 - In Serial22 Chapters
Contact Through Voided Lenses
[participant in the Royal Road Writathon challenge] Edit: Fixed some inaccuracies in the synopsis. The void is a vast unexplored ocean filled with various wonders and dangers all waiting to be explored by those brave enough to travel and record. Many souls do find themselves brave enough to face the vast distances, the various risks to personal safety and do the hundreds of task required on a craft. However, at times the void itself can be boring with absolutely nothing to do but as time pass and more and better technology is reached, things got better. The various trips got faster, communications became faster than light and you can be home to see your loved ones after only months now. Through the various planets whether rocky or gaseous, the various stars whether small or giant, the various systems both eerily similar or completely alien. As part of an expeditionary scientific exploratory survey craft, one could see that the void offers no reprieve from all the discoveries and wonders. At times, it can feel empty and silent where no soul can hear you scream and at others it can be overwhelming with sudden phenomenon that can overwhelm the brightest of minds. The void itself is a truly fascinating ocean where one must chart the various islands or drown in its deadly tidal waves. But the question still remained no matter how you try to hide it in of itself… is there truly other intelligent life out there? Are we alone in this ocean? Those very questions still haunt the minds of those on the crafts themselves as they brace for every jump ready for the unknown and the known. Many would try to explain that yes there is other intelligent life out there whilst other still say no after 2 centuries of continuous flight out of the home system. Still, those are questions that bury deep in the minds of the crew and those at home as the voidcraft jumps to a system with a single yellow star orbited by 8 other planets with one crowning blue jewel being the 3rd closest with its 5 oceans and 7 continents, a planet called Dirt which is inhabited by a primitive species called Humanity. Hello, author here and this is my newest dive into writing particularly for the Writathon currently in progress being my first one. I hope you give me story a try but in case you still want more information on what you’re getting into, below are some pointers about the story itself. First Contact: CTVL is a story about a first contact scenario between an advanced alien civilization and a slightly more advanced modern day humanity on their planet called Dirt. Characters: The story will take place mainly on the perspective of the alien visitors themselves though there will be human POV characters who will show how the rest of humanity react through media and forums. Action: It won’t be an actual alien invasion but you have to see for yourself how well first contact went. Sci-Fi: I will be very forward here, I WILL bend the rules of physics in order to add in parts of the plot and there WILL be parts that makes absolutely no sense whatsoever. Theme: It will be a brooding story talking about the futility of pe… Just kidding, it’s mostly wholesome stuff to be honest here. Alien: The aliens themselves will… actually why should I tell you, you have to go and read it to find out what the aliens are though I will draw a few things here and there to aid in the process. Extra tidbit: If you are a grammar nazi or someone who really wants a realistic scifi story... this story is probably not for you at all. Anyways, that’s pretty much all I can say before I spoil something major of the plot itself, the story is slice of life so make sure that type of story is what you like because I am terrible with anything else as I found out, anyways, have a good time everyone and good luck to the other Writathon participants.
8 158 - In Serial13 Chapters
Once in a Blue Sun
First, the Blue Screens came, Transforming their lives into a game, Kevin's got a bomb, what a shame, Life will never ever be the same.
8 354 - In Serial27 Chapters
Sins Of The Angels
THE WAR BETWEEN HEAVEN AND HELL STARTS HEREA hard-as-nails cop... Homicide detective Alexandra Jarvis is up against a serial killer unlike any she's ever encountered. She has neither time nor patience for the arrogant new partner assigned to her in the middle of the case, but he seems hellbent on getting in her way-and under her skin-at every turn.An undercover hunter... A millennium ago, Aramael sentenced his own brother to eternal exile. Now the fallen angel is back and wreaking murderous havoc in the mortal realm, and it's up to Aramael to stop him-and to keep the stubborn human police officer out of his path.A world made to pay for the sins of the angels... With tensions flaring between them and Alex's uncanny ability to see him for who he really is, Aramael's mission and his soul are both in serious danger. Can he and Alex work together to capture the fallen one? Or will Aramael end up committing a sin more unspeakable than that of his brother?
8 111

