《[BHTT - EDIT - HOÀN] Ảnh Hậu Là Chỉ Miêu》Chương 35
Advertisement
Nếu là ngày thường, Lâm Đoản Đoản đại khái đích xác sẽ kinh hỉ, nhưng như chúng ta đã nói, tiền đề phải là ngày thường, mà giờ phút này, toàn bộ sơn thôn chỉ có thể vào không thể ra, Quý Lan lại đây, không khác gì chui đầu vô lưới cả.
Trong khoảng thời gian ngắn Lâm Đoản Đoản không biết nên nói gì, nhưng lại không nỡ đi mắng nhân loại mình dưỡng, dù sao Quý Lan chỉ là một thú hai chân nhỏ yếu bất lực lại đáng thương, cái gì cũng không hiểu nha.
Hơn nữa có nàng ở đây, nhất định có thể bảo vệ tốt nhân loại nàng dưỡng.
Cho nên Lâm Đoản Đoản vỗ vỗ bả vai của Quý Lan: "Nếu đã tới liền ở bên cạnh ta không cần chạy loạn nga, ta nhất định sẽ hảo hảo bảo hộ ngươi!"
Quý Lan:??
Nàng phỏng chừng là chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, dù sao nàng cũng chỉ là một người thường, cho dù vào thôn, trong chốc lát cũng không thể nhận ra được vấn đề gì.
Chỉ cảm thấy cái tiểu sơn thôn này thật sự là quá hẻo lánh, quá quạnh quẽ.
Mấy ngày nay nữ số 2 đã quen với việc Lâm Đoản Đoản điềm tĩnh ít nói, đang chuẩn bị tiến lên giải thích lời nói của Lâm Đoản Đoản, chưa kịp làm gì đã nhìn thấy Lâm Đoản Đoản bổ nhào vào trên người Quý Lan, đôi tay ôm lấy cổ nàng, cả người cũng trở nên ngọt ngào hơn: "Dù sao ta sẽ bảo hộ ngươi nha, ngươi căn bản không cần lo lắng, tới đều đã tới rồi, ta mang ngươi lên trên núi chơi nha?"
Nữ số 2:??
Ngươi có phải có điểm OOC hay không?
( ∠( ᐛ 」∠)_ Nga~ Tiểu Miêu Miêu không cần hình tượng, thấy người nhà là muốn làm trang sức treo trên người A Lan :)). OOC là out of character – nhân vật cư xử không giống với tính cách vốn có của họ ở bên ngoài.)
Quý Lan thuần thục tiếp được Tiểu Miêu Miêu: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hai người ngươi một lời ta một ngữ nói một chút tình huống trước mắt, Quý Lan thực mau liền hiểu được tình huống hiện tại, cũng hiểu được vì sao khi Tiểu Miêu Miêu nhìn thấy nàng liền có biểu tình một lời khó nói hết.
Hoá ra nàng vừa vặn đến vào thời điểm không nên đến nhất, phỏng chừng là cho Tiểu Miêu Miêu thêm không ít gánh nặng.
Quý Lan nào có dự đoán được sự tình sẽ là cái dạng này, trầm mặc một lúc, Tiểu Miêu Miêu thì an ủi nàng: "Ngươi biết ta rất lợi hại đúng không, cho nên ta có thể bảo hộ ngươi!"
Lâm Đoản Đoản vỗ vỗ ngực của mình, mang theo một chút xíu kiêu ngạo: "Chỉ cần ta ở đây, thì sẽ không có người nào có thể tổn thương được ngươi! Ngươi chỉ cần suy xét hai ngày này đi nơi nào chơi là được, qua hai ngày ta liền đưa ngươi về nhà."
Tiểu Miêu Miêu thực khí phách, rõ ràng tự tin mười phần, trong lòng Quý Lan suy nghĩ như thế nào, cũng không có biểu hiện ra ngoài mặt, chỉ mỉm cười nói: "Hảo, ta biết ngươi sẽ bảo vệ tốt ta."
Tâm tình của Tiểu Miêu Miêu liền chuyển biến tốt đẹp nha, nhỏ giọng cùng nhân loại mình dưỡng nói hai ngày này đã phát sinh những chuyện thú vị gì, nữ số 2 tức khắc trở thành phông nền.
Advertisement
Thời điểm ba người các nàng đứng ở nơi đó nói chuyện phiếm, vài người lái xe rời đi trước đó đã trở lại, nữ số 2 vốn dĩ vẫn luôn an an tĩnh tĩnh đứng ở bên cạnh làm phông nền, nhìn thấy bọn họ trở lại, liền tò mò hỏi một câu: "Không phải các ngươi đã đi rồi sao? Như thế nào lại quay lại?"
Vài người sắc mặt đều khó coi muốn chết, hơn nữa một người so với một người khác còn khó coi hơn, thoạt nhìn bọn họ đều không muốn nói chuyện, cuối cùng vẫn là nam số 2 rời đi đầu tiên lên tiếng nói trước, kinh nghiệm của hắn so với nam chủ là tân nhân phong phú hơn rất nhiều, bởi vậy vài người mới đồng ý đi theo hắn rời đi.
Bọn họ xác thật đã lái xe rời đi, sau khi đi ra từ cửa thôn, dựa theo ký ức chạy ngược về con đường ban đầu, bọn họ chỉ cần rời khỏi cái thôn này, là có thể liên hệ được cảnh sát linh tinh, đến lúc đó lại trở về cứu đạo diễn bọn họ là được.
Kết quả sau khi rời khỏi thôn, xe của bọn họ liền tiến vào trong sương mù, sương mù kia cũng không phải đặc biệt nồng đậm, ít nhất không có làm cho bọn họ cái gì cũng không thấy rõ, nhưng cảnh sắc xung quanh đều mơ mơ hồ hồ, bọn họ chỉ cảm thấy chính mình đang hành tẩu trên một con đường nhỏ, đang chậm rãi đi ra ngoài.
Nhưng sương mù kia luôn cho người ta có cảm giác không tốt, vì thế tài xế phụ trách lái xe nhịn không được mà đẩy nhanh tốc độ, muốn lái nhanh hơn một chút, chạy nhanh rời khỏi nơi này.
Bọn họ một đường bình yên vô sự cái gì cũng không phát sinh, nhưng sau khi lao ra khỏi sương mù thì đám người bọn họ mới phát hiện, bọn họ đã quay về trong thôn.
Cảnh sắc quen thuộc ở trước mắt, thậm chí từ rất xa còn có thể nhìn thấy đám người Lâm Đoản Đoản đang đứng ở trên đường, ngay cả mái hiên rách nát cũng giống như một cái miệng đang mở rộng, không tiếng động cười nhạo bọn họ thật ngây thơ.
Mấy người còn lại cũng không có trả lời nữ số 2, đại để là vẫn còn đắm chìm trong khiếp sợ, bọn họ không dừng lại, lên xe lại chạy tiếp, phỏng chừng là không tin tà, còn muốn nếm thử một lần nữa.
Lâm Đoản Đoản không để ý nhiều tới bọn họ, chỉ nói với nữ số 2: "Không cần xen vào, bọn họ đi không được, trong chốc lát sẽ lại trở về."
"Phải không......" Nữ số 2 lặng lẽ nuốt một ngụm nước miếng, rất là sợ hãi.
Một bên cảm thấy Lâm Đoản Đoản nói không có sai, nàng nói vô pháp rời đi chính là vô pháp rời đi, một bên lại chờ đợi bọn họ có thể rời khỏi cái sơn thôn này, mang theo cứu binh trở về, tâm tình thập phần phức tạp.
Quả nhiên không bao lâu sau, chiếc xe kia lại từ cửa thôn chạy vào, bọn họ đều là loại người không tin tà, lại thử thêm 3, 4 lần, cuối cùng cũng không thể rời khỏi nơi này, liền có chút nản lòng.
Một đám sắc mặt tái nhợt, sau khi xuống xe liền không biết nên đi nơi nào, không thể rời khỏi nơi này liền đại biểu cho việc bọn họ không thể cầu cứu, trừ phi có người có thể phá giải cái cục diện này, bằng không bọn họ đều rất nguy hiểm.
Advertisement
Đám người cũng không biết nên nói cái gì cho phải, dù sao bọn họ cũng không am hiểu cái này, thẳng đến hiện tại, rốt cuộc có người nhớ ra, một ngày trước lúc ăn cơm Lâm Đoản Đoản đã từng dặn dò bọn họ buổi tối không cần đi ra ngoài, có phải là nàng có hiểu biết chút gì hoặc là biết được cái gì rồi hay không?
Đám người đem xe dừng ở bên cạnh. Sau đó theo bản năng mà nhìn Lâm Đoản Đoản, tuy rằng Lâm Đoản Đoản thoạt nhìn không giống loại người có thủ đoạn.
Trong đó có một người có lá gan nhỏ nhất còn nghẹn ngào nói: "Có phải chúng ta...... Chúng ta phải chết ở chỗ này hay không? Phim kinh dị đều diễn ra như vậy."
"Các ngươi đi tìm chút đồ để ăn trước đi, bằng không cho dù có thể rời khỏi nơi này, các ngươi cũng không có sức lực." Lâm Đoản Đoản nói xong liền mang theo Quý Lan cùng nữ số 2 rời đi, nàng muốn đi nhìn trong nhà trưởng thôn trước.
Vì thế ba người không để ý đến mấy nam nhân kia, một đường đi tới, toàn bộ trong thôn đều an tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng gà gáy chim kêu cũng không có, Lâm Đoản Đoản mơ hồ nhớ được vị trí của nhà trưởng thôn, thực mau các nàng liền tìm được.
Cửa nhà trưởng thôn khép hờ, không có khóa, đẩy cửa một cái liền đẩy ra, Lâm Đoản Đoản dẫn đầu đi vào, còn hô hai tiếng: "Trưởng thôn có ở đây không nha?"
Trong phòng một chút động tĩnh cũng không có, giống như không có ai ở nhà, ba người các nàng cùng nhau vào phòng, thực mau liền tìm thấy trưởng thôn ở trong phòng ngủ, cũng đang ngủ say giống như đạo diễn.
Ngay cả trưởng thôn cũng bị như thế, những người khác liền không cần phải nói, các nàng đi dạo khắp nơi, nhưng phàm là nơi có thể mở cửa đi vào nhìn thoáng qua, toàn bộ đều là cái dạng này, tất cả mọi người đều nằm ở phòng ngủ, tựa như lâm vào ngủ say, gọi cũng gọi không tỉnh, nhưng vẫn còn hô hấp.
Thậm chí các nàng còn thử giội nước lã lên những người đó, bọn họ cũng không có động tĩnh tỉnh lại.
Xem ra là hồn phách xảy ra vấn đề.
Trước khi Lâm Đoản Đoản cũng gặp qua tình huống như vậy, những người đó là bị câu đi hồn phách, cho nên mới hôn mê bất tỉnh, so sánh với những người trước mắt này, thoạt nhìn có một chút tương tự.
Lâm Đoản Đoản cũng không lo lắn quá mức, một bên ra khỏi nhà, một bên hỏi nhân loại mình dưỡng vì cái gì đột nhiên tới đây.
Vốn dĩ Quý Lan muốn cho nàng một cái kinh hỉ, cho nên mới lặng lẽ tới đây thăm ban, còn cố ý mang theo một ít đồ ăn ngon, không nghĩ tới sẽ vừa vặn gặp phải sự việc này, sau khi Lâm Đoản Đoản xuất phát đi đóng phim, nàng liền bắt đầu bận rộn công tác, bởi vì chỉ có nhanh nhanh đi xử lý công việc trong tay, mới có chút thời gian lại đây xem Lâm Đoản Đoản.
Nàng bận việc vài ngày, ngủ đều ngủ không ngon, nhưng coi như đem toàn bộ công tác đều giải quyết xong, cho nên liền trực tiếp lại đây.
Lâm Đoản Đoản nghe xong còn có chút đau lòng, vì thế càng thêm chán ghét nữ quỷ kia, nhân loại nàng dưỡng thật ngoan! Còn cố ý tới thăm nàng, kết quả đều bị nữ quỷ kia làm đảo loạn!
"Ta cũng sẽ nhanh chóng giải quyết xong việc này, đừng sợ."
Nếu có thể tìm được chỗ nữ quỷ kia đang trốn, Lâm Đoản Đoản có thể dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết, nhưng nữ quỷ kia thật sự là trốn quá tốt, trong khoảng thời gian ngắn nàng có chút tìm không ra.
Vốn dĩ trước đó là không việc gì phải sốt ruột, dù sao tìm không thấy cũng không sao, thời điểm Lâm Đoản Đoản tới mang theo không ít đồ ăn vặt, còn có thể kiên trì được một đoạn thời gian, nhưng Quý Lan tới, nàng liền muốn giải quyết bằng tốc độ nhanh nhất.
"Có khả năng ban ngày không dễ tìm...... Vẫn là chờ buổi tối." Lâm Đoản Đoản lẩm bẩm tự nói.
Toàn bộ trong thôn, trừ bỏ vài người của đoàn phim ra, mặt khác tất cả mọi người đều như nhau lâm vào ngủ say, xung quanh thôn dần dần nổi lên một đám sương, giống như đem toàn bộ thôn đều ngăn cách với người bên ngoài vậy.
Những người còn lại đều thực hoảng loạn, bọn họ thử gọi điện thoại, nhưng căn bản gọi không được, hoàn toàn không có tín hiệu, vốn dĩ ngày thường còn có một ít tín hiệu, hiện tại ngay cả một chút xíu cũng không có.
Nhưng bọn họ vẫn không từ bỏ. Một bên nghĩ cách liên hệ với bên ngoài, một bên nghĩ cách rời khỏi nơi này, nhưng thẳng đến trời sắp tối, bọn họ cũng không có được tiến triển gì.
Còn Lâm Đoản Đoản, được ăn cơm miêu tình yêu mà Quý Lan mang lại đây, hơn nữa còn có đồ ăn vặt mà chính nàng mang tới nữa, cuộc sống gia đình qua đến thật sự không tồi.
Màn đêm cuối cùng cũng buông xuống, tất cả mọi người đều có chút thấp thỏm lo âu, bởi vì ban đêm trong thôn thoạt nhìn so với ban ngày càng đáng sợ hơn, nhưng bọn hắn lại không có chỗ để đi, cuối cùng mấy người tụ tập lại ở cùng nhau, ở một phòng ngủ dưới đất, nếu như gặp phải chuyện gì, bọn họ còn có thể chiếu ứng lẫn nhau.
Bọn họ cũng tới dò hỏi qua Lâm Đoản Đoản, có muốn ở chung với nhau hay không, nhưng Lâm Đoản Đoản lại cự tuyệt, chờ sau khi ban đêm tiến đến, nàng ngồi ở bên cạnh giường đất ấm áp, cùng Quý Lan nói: "Chờ sự tình giải quyết xong, ngươi cũng có thể ở đây hai ngày, cái giường đất này rất lớn thực thoải mái."
Quý Lan:......
Hiển nhiên Tiểu Miêu Miêu không có cảm thấy lời nói của mình có vấn đề gì, nàng nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ chậm rãi buông xuống, vốn dĩ định tự mình đi ra ngoài dạo, nhưng Quý Lan cùng nữ số 2 hai người đều không có ý định ở lại trong phòng, liền đi theo nàng cùng nhau ra ngoài.
Ban đêm đường phố tựa hồ cũng lan tràn một tầng sương mù mỏng, kiến trúc hai bên đường phố, tại một khắc này cũng có vẻ có chút mơ hồ.
Trong thôn tĩnh mịch một chút ánh đèn cũng không có, khó tránh khỏi làm người liên tưởng đến mộ địa, một đống nhà ở cũ xưa, chính là một đám nấm mồ.
Advertisement
- In Serial40 Chapters
I Gained The Power To Shapeshift On Earth
Thomson did only one thing in his daily livestreams, and that was constantly punching sandbags. A week later, he made a giant 150 kg sandbag explode with one single punch! At that time, all the viewers thought that this was just a show, all until one day—an accident occurred on Thomson’s livestream. At a construction site, a stone weighing several tons went out of control and smashed towards the ground! In the moment of desperation, Thomson swung his fist at the stone. With a bang, the stone shattered into pieces!!! …In the next month, Thomson quickly became a rising star all over the Internet. Everyone thought he had reached his peak, until one day—Thomson suddenly transformed into a Pegasus and flew into the air…
8 1028 - In Serial90 Chapters
PROJECT CYPHER
PROJECT CYPHER: CLASSIFIED STATUS: NONEXISTANT OPERATION: 11-11-20XX, PROJECT DECLARED FAILURE. NOTICE: PROJECT TERMINATION NOTE: ALL ASSETS AND PERSONNEL REASSIGNED. A prison break of the mass murder known as #017. The pieces slowly begin to come togther in catyalst form. A mass world event and the emergence of the THEM. So what will happen now? (Art for novel not mine, belongs to original artist. )
8 144 - In Serial10 Chapters
Changement : Version Pile [French]
Notice: This story is in French, not in english, mainly because of my poor english. I may translate it later if I get better, and hopefully I will. _ Les cris de souffrance résonnent dans ses oreilles, dans sa tête et dans son coeur. Cette dernière image, ces derniers instants, ces morts incompréhensible, rien ne sera plus jamais pareil pour Nils Nocquat. Il sombre, et dans les ténèbres, découvre la fache cachée de son monde. Qui est coupable? Démon, Ange et autres Sonen, tous se renvoient la faute, et maintenant, Nils Change, il doit faire un choix. Indécis, il lance une pièce. Pile. Il a choisi son camp. Il deviendra un Démon, le meilleur ou le pire de tous, ce n'est qu'une question de point de vue. - Author's note: this story is a concept. During the first chapter, the main character is faced with a major decision, which will change his life forever, and, not knowing what to do, he decide to play heads or tails, and let fate choose for him. And so there will be two versions of this story, one for each of the result, and their consequences for the main character, as well as all those around him. Here, he got tails. Note de l'auteur: Comme dit plus haut, cette histoire sera en français, car je ne suis pas assez bon en anglais. De plus, cette histoire est un concept un peu particulier, le personnage principal va se retrouver face à un choix décisif qui va changer sa vie pour toujours, et, ne savant pas que faire, il va jouer à pile-ou-face, en laissant le destin décider pour lui. Il y a donc deux versions de cette histoire, une pour chacun des résultats de son lancer. Lien de l'autre version : https://www.royalroad.com/fiction/28318/changement-version-face-french Je vous encourage à ne pas lire les deux versions, ou en tout cas, à ne pas les lire en même temps. Elle sont assez peu similaires, mais des choses vont, logiquement, être répétées, et les confusions risquent d'être rapides, surtout au début des histoires. Dans tout les cas, ces deux histoires vont s'éloigner assez rapidement, tout en restant intrinsèquement liées par leurs personnage principal. Libre à vous de choisir la version qui vous plaît le plus, sachant que vous n'aurez pas besoin de lire les deux pour comprendre toutes les intrigues, elles sont absolument indépendantes l'une de l'autre. Le seul chapitre identique dans les deux versions est le prologue. C'est la deuxième fois maintenant que je publie quelque chose que j'ai écrit, mais ça ne me rends pas meilleur en terme d'orthographe et de grammaire, donc si vous relevez une erreur, où même si vous remarquez des incohérences, n'hésitez surtout pas à me le faire remarquer. Toute critique, qu'elle soit positive ou négative, est appréciée. En terme de rythme de publication, je pense sortir un chapitre par semaine dans chacune des deux histoires.
8 129 - In Serial6 Chapters
Space: Not the Rear!
A man raised out of time who for the most part is screwed. A place into the distant future where magic and science collide, for the ultimate science will always appear as magic to those who don't understand it. Comedy ensues with 4th wall breaks, a V.I. and a game sponsor and other entertaining events as I make my character suffer.. *cough* Anyways this is for the entertainment and enjoyment of you the readers and me the author. I would say that each chapter is roughly only 1k words long each or I could say that each is condenced comedy gold. You decide which. Schedule = none. Will write as I feel inspired and will peter out at some point. So lets enjoy it while it lasts.
8 131 - In Serial17 Chapters
Real Life RPG Doesn't Suck
[The rewritten version of Real Life RPG Sucks... by the same author, me, Kuromori.] One day the highschooler of the first year, Hiyuuki Iori, wakes up with a floating screen in front of him. This is the start of an long adventure of a young boy that will change the world!
8 117 - In Serial4 Chapters
Tablets and Confidentiality
i should really just change my bio because literally all i write are destiel drabbles.i suppose this one is sad, but meh. angst is what i live for. ehehehehe. fret not, however, there is happiness. :> **TRIGGER WARNING: DRUG USAGE**i also kind of wrote myself into this one because it's almost 2am and i hate my life and i wanted to. deal with it.inspired by this post: http://swxshbucklingcats.tumblr.com/post/120985182721/vyles-ray-inspired-au-where-human-cas-cant
8 127

