《[BHTT - EDIT - HOÀN] Ảnh Hậu Là Chỉ Miêu》Chương 9
Advertisement
Đường Lị Lị phát ngốc, tuy rằng nàng cùng Lâm Đoản Đoản có chút thù nhỏ, nhưng cũng không đến nổi trực tiếp muốn mạng của nàng đi! Sau khi nàng phát ngốc được một lát, liền điên cuồng giãy giụa, nước mắt thiếu chút nữa liền trào ra.
Nàng không muốn chết! Thật sự không muốn chết!
Triệu Ngọc Hợp theo bản năng muốn tiến lên, lại bị Bạch Lâm ngăn cản một phen: "Nếu Đoản Đoản tỷ thật sự muốn giết chết nàng, vậy căn bản không cần tự mình ra tay."
Lúc này Triệu Ngọc Hợp mới bình tĩnh lại, quay về vị trí ban đầu của mình.
Tuy nói là nói như vậy, nhưng không có người nào ở thời điểm chính mình bị hung hăng bóp chặt, còn có thể bình tĩnh tự nhiên, phảng phất cái gì cũng chưa phát sinh qua được.
Đường Lị Lị mau khóc ngất rồi, gắt gao bắt lấy tay của Lâm Đoản Đoản, vừa nắm lại vừa cào, kỳ quái chính là, tay của Lâm Đoản Đoản rõ ràng vừa trắng vừa mềm, nhưng móng tay nhòn nhọn của Đường Lị Lị lại không có biện pháp nào lưu lại bất cứ dấu vết gì ở trên tay nàng.
Nàng dần dần cảm giác được hít thở không thông, đại não trống rỗng, mùi vị tanh ngọt ở cổ họng càng ngày càng nặng, nàng chân thật cảm giác được tử vong là cái loại cảm giác như thế nào, sợ hãi, sợ hãi, còn có đối với sinh mệnh không tha, cùng với một ít hối hận.
Nàng còn có quá nhiều sự tình chưa đi làm, một chút cũng không muốn chết!
Ngay thời điểm Đường Lị Lị cảm thấy giây tiếp theo chính mình sẽ chết, Lâm Đoản Đoản đột nhiên buông lỏng tay ra, nàng suy sụp ngồi ở trên mặt đất, một chút hình tượng cũng từ bỏ, che lại cái cổ tê tâm liệt phế ho khan lên.
Động tác vừa rồi, làm vết sẹo trên mặt nàng lại muốn nứt ra một lần nữa, thậm chí còn có nhè nhẹ vết máu thẩm thấu ra tới, ở trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, có vẻ phá lệ kinh khủng.
Trừ bỏ Đường Lị Lị, toàn bộ những người khác đều cảm giác được, ngay trong nháy mắt vừa rồi, trong phòng đột nhiên lạnh xuống một chút, không phải nhiệt độ không khí giảm xuống đơn giản như vậy, là âm lãnh.
Cái loại lạnh lẽo này, mang theo một loại cảm giác mơ hồ ẩm ướt, làm người nhịn không được muốn dựng tóc gáy.
Triệu Ngọc Hợp theo bản năng sờ sờ cánh tay của mình, mặt trên đã nổi lên một mảnh da gà.
Hắn miễn cưỡng ý thức được cái gì đó, tỷ như bên trong căn phòng này giống như...... Nhiều thêm......Cái gì đó tồn tại ngoài bọn họ.
Ý thức được điều này làm hắn nhanh chóng trốn ra phía sau Bạch Lâm, thậm chí ngay cả một giây đồng hồ cũng không do dự, Bạch Lâm như thế nào cũng là yêu, năng lực tự bảo vệ mình vẫn phải có, chính là có chút ghét bỏ hắn.
Một đại nam nhân, như thế nào nhát gan như vậy?
Không khí trong phòng càng ngày càng âm lãnh ẩm ướt, tựa hồ có thứ gì đó đang chậm rãi tràn ngập, Lâm Đoản Đoản vẫy vẫy tay, xoay người lại, không có quản Đường Lị Lị đang ngồi trên mặt đất.
Advertisement
"Rốt cuộc tới."
Lâm Đoản Đoản hoạt động một chút cánh tay của mình, đồng tử của nàng trong nháy mắt, biến thành đồng tử ban đêm của mèo, tròn tròn, lớn lớn, thoạt nhìn cực kỳ giống hạt châu pha lê xinh đẹp.
Trong nháy mắt nàng xác định được mục tiêu của mình, liền ở cách cánh cửa không xa lắm.
Đại khái là phát hiện chính mình đã bị phát hiện, đồ vật kia chậm rãi hiển lộ ra hình dạng của mình, một đoàn sương đen, bao vây lấy một cái giống như hình người.
Ít nhất nhìn tứ chi, tương đối giống người.
Lần đầu tiên Đường Lị Lị nhìn thấy gương mặt thật của loại đồ vật này, cả người đều co rúm lại một chút, vốn dĩ đang khóc lóc còn ho khụ khụ ở trên mặt đất, lúc này té ngã lộn nhào dựa vào góc tường.
Bạch Lâm cũng đang nhìn, nhìn xong lại thở phào nhẹ nhõm: "Ta còn tưởng là đồ vật gì nan giải khó giải quyết a, còn may."
Chỉ có Triệu Ngọc Hợp nhất thời mặt mờ mịt: "Ở đâu...... Vì cái gì ta không nhìn thấy?"
"Thực bình thường, Đường Lị Lị có thể nhìn thấy là bởi vì quỷ khí trên người nàng quá nặng, trạng thái tinh thần cũng không tốt, ngươi muốn nhìn?" Bạch Lâm cười tủm tỉm nhìn về phía Triệu Ngọc Hợp, cặp con ngươi giống như hồng bảo thạch kia, tổng lộ ra chút tà tính.
Lòng hiếu kỳ của Triệu Ngọc Hợp rất nặng, do dự một chút sau đó gật gật đầu.
Bạch Lâm ghé sát vào hắn, phốc một cái phun ra một ngụm sương mù màu xám, sương mù nhào vào trên mặt Triệu Ngọc Hợp, hắn xoa xoa đôi mắt, chờ tầm nhìn khôi phục lại, rốt cuộc có thể nhìn thấy đồ vật kia.
Vốn dĩ Lâm Đoản Đoản đang chuẩn bị tát một cái tát đem đồ vật kia chụp lại, nàng không quá muốn ăn, dù sao hiện tại đã có tiền, vì cái gì phải ủy khuất chính mình ăn thứ quỷ không ngon này.
Hiện tại nàng đã không còn là Tiểu Miêu Miêu bần cùng cái gì cũng ăn rồi!
Nhưng cái hình người bị sương xám bao phủ kia căn bản không có quản nàng, trực tiếp nhằm về phía Đường Lị Lị, Đường Lị Lị thét chói tai sục vào góc tường, không ngừng kêu: "Cứu mạng! Lâm Đoản Đoản cứu ta! Tỷ! Đoản Đoản tỷ! Cứu ta!"
Trong nháy mắt sương đen cũng bao phủ lấy Đường Lị Lị, sau khi thân ảnh của Đường Lị Lị bị sương mù bao phủ, tức khắc có vẻ mơ hồ không rõ ràng, chỉ có tiếng thét chói tai của nàng là không ngừng truyền ra tới.
Lâm Đoản Đoản chậm rãi đi lại gần, ngừng ở bên ngoài sương đen: "Đừng hô, lỗ tai ta đau."
Đường Lị Lị:......
Nàng xác thực không có việc gì, nhưng ai gặp phải loại sự tình này mà không sợ hãi?
Lâm Đoản Đoản nâng tay lên, lòng bàn tay của nàng hiện lên từng gợn sóng kim sắc, kim sắc kia thật xinh đẹp, một chút cũng không làm người cảm thấy tục khí, thời điểm gọn sóng nhộn nhạo mở ra, sương mù màu đen trở thành hư không, người ở đây nháy mắt liền thấy rõ ràng gương mặt thật của đồ vật kia.
Đó là một người nam nhân trung niên, có chút khô gầy, biểu tình dại ra.
Advertisement
Quần áo trên người hắn rách tung toé, còn mơ hồ có thể nhìn thấy một chút vết máu, bộ dạng của tứ chi cũng thực quái đản, giống như là bị bẻ gãy qua vậy.
Hắn đứng ở trước mặt Đường Lị Lị, ánh mắt dại ra dừng ở trên người Đường Lị Lị, môi hơi hơi mấp máy, nhưng cái gì cũng không nói ra được.
Qua thật lâu, thanh âm mỏng manh mà khàn khàn, mới vang lên ở trong phòng.
Hắn nói: "Bé...... Đừng sợ......"
Đường Lị Lị vốn đang run bần bật, nghe vậy liền sửng sốt một chút, ngốc ngốc nhìn nam nhân trung niên trước mặt, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Bé...... Đừng sợ."
Hắn tựa hồ rất khó nói được nhiều chữ, liền vươn tay về phía Đường Lị Lị, Đường Lị Lị thực sợ hãi, theo bản năng sục trở về, nam nhân mở ra lòng bàn tay của mình, cái tay kia thoạt nhìn thực thô ráp, móng tay cũng mất đi mấy cái, máu tươi đầm đìa.
Nhưng trong lòng bàn tay của hắn lại có một cái kẹp tóc màu vàng nhạt, là một đóa hoa hướng dương nho nhỏ.
"Đừng sợ......"
"Đừng sợ......"
Bạch Lâm đỏ hốc mắt: "Ô ô ô hảo cảm động, là ba ba đã chết của ngươi sao?"
"Nhưng mà...... Nhưng mà ba ta còn sống a." Đường Lị Lị nước mắt lưng tròng: "Tuy rằng ba ta đã ly hôn lại cưới kẻ không tốt lành gì, nhưng hắn còn chưa có chết a......"
"Ta...... Ta căn bản không quen biết hắn......"
Nam nhân lại thập phần chấp nhất, tựa hồ căn bản nghe không hiểu Đường Lị Lị nói cái gì, đưa đồ vật trong lòng bàn tay hướng đến trước mặt nàng.
Đường Lị Lị vừa sợ hãi lại vừa khó chịu, nhìn về phía Lâm Đoản Đoản xin giúp đỡ.
Lúc này Lâm Đoản Đoản đã đi tới, liền đứng bên cạnh hai người bọn họ, duỗi tay cầm lấy cái kẹp tóc kia, nam nhân vốn dĩ đang thực bình tĩnh trong nháy mắt nổ tung.
Cái nổ tung này là động từ, không phải hình dung từ.
Trong nháy mắt trên người hắn phun trào ra rất nhiều sương mù màu đen, giương nanh múa vuốt lao về phía Lâm Đoản Đoản, Tiểu Miêu Miêu cười lạnh một cái, tát một cái liền đem những đám sương mù đó đánh tan: "Không muốn hồn phi phách tán liền dừng lại cho ta, ta một chút cũng không muốn ăn ngươi, ngươi thoạt nhìn rất không thể ăn!"
Vẻ mặt của nàng căm thù đến tận xương tuỷ: "Không cần nghĩ gạt ta ăn ngươi, ta sẽ không mắc mưu!"
Nàng đã từng ăn qua cái loại quỷ thoạt nhìn ăn rất ngon này, sự thật chứng minh, đại bộ phận quỷ cho dù thoạt nhìn ăn rất ngon, nhưng hương vị một chút cũng không thể ăn!
Nàng chỉ ăn qua một hai lần quỷ ăn rất ngon, một cái là ngọt, một cái là chua ngọt, nhưng nàng cũng đang ăn qua vô số quỷ không thể ăn.
Quỷ đều là kẻ lừa đảo! Có một ít đặc biệt khó ăn ăn vào sẽ hư bụng, nàng đã từng bị lừa gạt! Ký ức vẫn còn mới mẻ! Con quỷ kia còn nói chính mình ăn rất ngon!
Phi, kẻ lừa đảo!
Nam quỷ trung niên kia căn bản không quan tâm Lâm Đoản Đoản đang nói cái gì, thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm kẹp tóc trong tay Lâm Đoản Đoản, một bộ còn muốn lại nhào lên cướp đoạt.
Vì cái gì Lâm Đoản Đoản muốn giải quyết thô bạo? Chính là bởi vì có rất nhiều quỷ, bởi vì chấp niệm quá sâu, cho nên trạng thái tinh thần không quá bình thường, ngươi không có cách nào giảng đạo lý với bọn họ.
Lâm Đoản Đoản thật sự không thích cái loại này, không hề đáng yêu, còn không có não.
Mỗi lần nàng đều thực nỗ lực giao lưu với đối phương, mỗi lần đều giao lưu đến một nửa thì thật sự không nhịn được nữa, liền đem đối phương ăn.
Thôi thôi ăn đi, không cần thiết lại hàn huyên, không phải ăn là có thể giải quyết đơn giản sao? Chính là khó ăn một chút, nhưng nàng có thể chịu đựng được loại ủy khuất này!
Lâm Đoản Đoản híp mắt mèo xinh đẹp, cho đối phương cơ hội nghe ba câu, nếu ba câu nói kết thúc, hắn vẫn còn không hiểu chuyện muốn đánh tới, như vậy liền tính là khó ăn, bổn miêu miêu cũng cố nén một chút, giải quyết xong hắn!
Lâm Đoản Đoản đơn giản thô bạo tát một cái chụp ở trên sọ não của hắn, kim sắc quang trực tiếp rót đi vào, người vây xem thậm chí còn có thể nhìn thấy kim quang đang xuyên qua ở trong thân thể hắn.
Tựa như đang xem X quang của cơ thể.
Chờ đến khi kim quang một lần nữa từ trên đỉnh đầu của hắn chui ra, ở giữa kim sắc xinh đẹp liền lây dính một ít màu xám giống như đồ dơ bẩn.
Kim quang tựa như vật còn sống, run lên, những cái màu xám dơ bẩn đó liền nháy mắt tản mất, lúc này kim quang mới một lần nữa về lại trong tay Lâm Đoản Đoản.
Từ khi kim quang kia hiện ra, tròng mắt của Bạch Lâm liền chưa từng dịch qua chỗ khác, nước miếng thèm thuồng đều mau chảy ra, hút vào hút vào.
"Đây không phải con gái của ngươi, ngươi nghe hiểu không?"
"Không cần lại quấn lấy nàng, cho dù bổn ý của ngươi là muốn bảo hộ nàng, nhưng quỷ khí tàn lưu ở trên người nàng, sẽ trêu chọc càng nhiều quỷ khí, còn có đồ vật dơ, nàng sẽ chết."
"Nghe hiểu không?"
Nói xong ba câu, có thể ăn.
Lâm Đoản Đoản quyết định ủy khuất chính mình một chút, giải quyết hắn, cùng lắm thì buổi tối hôm nay về nhà, ăn nhiều đồ ăn ngon một chút.
Nàng đang chuẩn bị dùng miệng giải quyết, sau đó cầm thù lao, vui sướng về nhà ăn cơm, nam quỷ kia đột nhiên ngẩng đầu lên.
Hốc mắt của hắn chậm rãi chảy xuống nước mắt màu đỏ, bên trong còn trộn lẫn một ít tạp chất màu xám, ánh mắt dại ra của nam quỷ thoạt nhìn giống như thanh tỉnh một ít, hắn chậm rãi nói: "Ta đã biết......"
Lâm Đoản Đoản:......
Nam quỷ tiếp tục nói: "Có thể...... Đem nó trả lại cho ta không? Đó là...... Đó là ta đáp ứng mua cho nàng......"
Hắn ngơ ngác nhìn chằm chằm cái kẹp tóc kia, tựa hồ như xuyên thấu qua kẹp tóc, thấy được thân ảnh con gái của mình.
Hoặc là, thấy được hình ảnh rất ấm áp rất cảm động.
Advertisement
- In Serial35 Chapters
Marvel's Cloak: Shroud of Darkness
Tyrone Johnson had everything: a bright future, a wonderful girlfriend, supportive parents. At least, that was until the day his mutant brother, Billy, was unjustly murdered by the Police. Tyrone's life was sent into a spiral of running from the law, fighting for a new home, and forced experimentation. Until one day an experiment to awaken his latent mutant powers went extremely wrong causing an outburst that sends him across Universes into Earth 19999 aka Marvel Cinematic Universe. Upload Schedule: Chapters are long so one chapter per week. Depending on how well this novel does, I can make it my first priority fanfiction. Note: Tyrone's Background is based in an unfair justice system so there may be instances of racism apparent in chapters. Nothing major but you are warned.
8 120 - In Serial97 Chapters
Spell Analyst
Synopsys: Jude a Systems Analyst and Murl a Physicist find a new universe created through absorbing information from our own. This universe is quite different as it was overly influenced by computers. During one experiment to create avatars to explore said universe the two get sucked in themselves. Somehow Jude gets sent thousands of years later than Murl and he finds himself in a world of magic and swords. However, there is a game like system that seems to control everything. Jude decided to gain levels and power so that he can find out what happened to his friend Murl. Along the way, he stumbles across a quest that will lead him to the truth of the Universe. WARNING: MAY CONTAIN GOD AND SATAN Authors Goals: 3 Chapters a week M-W-F One chapter a week on Mondays 2k-3k words per chapter Over 3k per chapter A solid ending Improve writing This fiction is part of the Pledge. This story will be finished no matter what!
8 202 - In Serial18 Chapters
Polaris Dark
This is not the most expensive nor the first VRMMORPG of the third decade in the twenty-first century. [The Millennium Ascedency], otherwise known simply known as ""Ascendency"" to the public, became the number one game in the Japanese gaming community within three months. Soon after, the world joins in on the action, bringing it to the spotlight in the entertainment sector and is the reigning champion of popularity two years after the launch. Both men and women are into this game, both casual and professional players can be found... So what will happen when a curious young girl encounters this game without the intention to play? Will she become another gamer that is lost in the masses or will she prove to be someone that changes the VR world forever? [This is rated 18+ for blood, gore, suggestive content, sexual violence, coarse language and other mature content not intended for a younger audience. Please don't ignore this warning and then complain that you are offended by the content, it just doesn't work that way.] [All scenes that contains explicit sexual content will be placed into spoilers as a precautionary measure.] [Unfortunately, there have been too many Virtual Reality Stories as well as those that have elements of gaming. At this point, my wish for something more unique has pretty much gone down the drain. I will have to put this on story on an indefinite hiatus until the popularity of the Virtual Reality Stories has gone down or else this story may get fully dropped. I sincerely apologize for those who liked the story and wish for it to continue.] >>> I am currently working on a new story that is of another genre. It is at the planning stage right now so it is not an official announcment for a new story.
8 120 - In Serial113 Chapters
Zombie Magus
[Royal Road Writathon challenge completion] Update schedule: (8/19 update, the story is on a break as I prepared for a rewrite and plan for its future. If you want to help me in this process, please feel free to send me a message and tell me what you think of the story.) Rana was supposed to be dead and returned to nothingness. That didn't happen. She died, but what awaited her was not peace. After spending 100 years in the embrace of a violent torrent of pain, she awoke and found herself as a zombie without any memory. She must now traverse a land plagued by a war that should've ended in order to regain her memories and uncover the mystery of her death, and her only clue was the unknown reason for her intimate knowledge of the System that governed the world. Author Notes: constructive criticism is greatly appreciated and thank you for your readership.
8 228 - In Serial8 Chapters
Granger-Swan reunion
'Mione goes to a family reunion after not seeing her family for 19 years because they were excessively rude to her "buck tooth bushy haired" cousin. Watch as she surprises them with her achievements,including her mystery husband and kids.All rights go to J.K Rowling except the storyline.I'm changing ships so no #HINNY OR #RONMIONE. Weasley bashing involved.
8 198 - In Serial48 Chapters
Hybrids | BTS FF
"YOU BELONG TO US"BTS FF / HYBRID FFHUMAN READER / HYBRID BTSMATURE THEMES (SMUT AND FOWL LANGUAGE)BTS' PERSONALITIES WILL BE MADE UP, THIS STORY IS PURELY BASED OFF AN IMAGINATION AND INSPIRATION FROM OTHER WORKS. DO NOT RE-POST MY WORK ON ANY OTHER PLATFORM WITH OUT CONSENT. HATE TOWARDS MYSELF OR ANY OTHER READER WILL NOT BE TOLERATED. PLEASE RESPECT MY WISHES...-PEACHY
8 105

