《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Phiên ngoại 9. Hôn lễ
Advertisement
Tháng năm năm sau, Triệu Mộ Tịch cầu hôn. Mà hướng về Kỷ Dữ Đường cầu hôn, đại khái là chuyện mà đời này Triệu Mộ Tịch cần nhiều dũng khí nhất để thực hiện.
Vì áo cưới của các nàng, Triệu Mộ Tịch tốn gần một năm tâm huyết cùng tinh lực, nàng có bao nhiêu nghiêm túc, Hề Vân đều nhìn ở trong mắt.
Các nàng có thể một đường đi tới hiện tại, Triệu Mộ Tịch cảm thấy Kỷ Dữ Đường so với nàng phải trả giá nhiều hơn rất nhiều, Kỷ Dữ Đường dành cho nàng, không chỉ có ái tình mà nàng không dám đòi hỏi, mà còn đưa đến cho nàng một cuộc sống mới.
Kỷ Dữ Đường xuất hiện, giống như thái dương đẩy đi mây đen, làm cho thế giới của nàng nguyên bản chỉ có cỏ dại rậm rạp, mưa dầm liên miên, bắt đầu có ấm áp cùng hi vọng.
Triệu Mộ Tịch vẫn luôn nghĩ, nàng cũng có thể làm chút gì đó cho Kỷ Dữ Đường, nhưng khả năng làm được lại quá ít. Đem quãng đời còn lại đều giao cho nàng, dùng chính phương thức của mình, dùng hết khả năng để yêu nàng cả đời. Hứa hẹn có lúc không đáng một xu, nhưng cũng có lúc là điều quý giá nhất.
Bầu trời đêm đầu hạ, đầy trời sao lấp lánh.
Triệu Mộ Tịch cong chân dựa vào bệ cửa sổ, an tĩnh nhìn tinh không, từ nhỏ đã dưỡng thành thói quen, lớn rồi vẫn như vậy, chỉ có điều trước đây nằm nhoài bên bệ cửa sổ nhìn tinh không, là muốn trốn tránh hiện thực.
Kỷ Dữ Đường thay đổi áo ngủ từ phòng tắm đi ra, đi thẳng tới bên cạnh Triệu Mộ Tịch, ngồi xuống, sau đó cười kéo cánh tay của nàng qua quấn ở trên eo của mình, làm cho nàng ngoan ngoãn ôm chính mình.
Triệu Mộ Tịch chếch nghiêng người, chủ động ôm sát Kỷ Dữ Đường, ôm lúc nào cũng thoải mái, nàng ôn nhu hỏi, "Như thế nào không đi lên giường?"
"Bồi ngươi xem." Kỷ Dữ Đường sợ Triệu Mộ Tịch nghĩ đến chuyện của quá khứ, nàng khắp nơi sủng Triệu Mộ Tịch, muốn cho Triệu Mộ Tịch biết, sau này sẽ vẫn luôn hạnh phúc như vậy mãi.
Triệu Mộ Tịch mỉm cười, thưởng thức ngón tay trắng nõn tinh tế của Kỷ Dữ Đường, hai người mười ngón tương khấu, chỉ vẻn vẹn như vậy, cũng cảm nhận được hạnh phúc."Cuối tuần này bồi ta đi xem triển lãm, có được hay không?"
"Cuối tuần đương nhiên phải bồi lão bà."
"Nhất định phải tới." Tuy rằng Kỷ Dữ Đường một khi đã đáp ứng chuyện gì với nàng, thì sẽ bao giờ nuốt lời, nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn muốn cường điệu một lần, bởi vì lần này, Kỷ Dữ Đường là nhân vật chính.
Kỷ Dữ Đường nâng cằm của Triệu Mộ Tịch lên, "Ta có khi nào lừa gạt ngươi chưa?"
"Ngươi nói còn không thấy ngại. . ." Nói đến cái đề tài này, Triệu Mộ Tịch liền cảm thấy ủy khuất, "Kỷ tổng, khi đó ngươi còn thiếu gạt ta sao?"
Từ trước đến nay kỹ thuật nói dối của Triệu Mộ Tịch là số một, lúc trước đụng phải Kỷ Dữ Đường, xem như nàng nếm được tư vị lật xe.
Kỷ Dữ Đường nhìn chằm chằm Triệu Mộ Tịch, không nhanh không chậm nói, "Cũng không biết là cái hỗn đán nào, đến câu dẫn ta."
Advertisement
Lúc này Triệu Mộ Tịch liền đuối lý, nghẹn một đống lời, lầu bầu một câu, "Dù sao ngươi cũng không có mắc câu. . ."
Kỷ Dữ Đường ôm mặt Triệu Mộ Tịch, đêm đó lần đầu tiên các nàng gặp gỡ ở trong yến hội, liền sâu sắc nhớ kỹ, sau đó, khuôn mặt này liền bắt đầu nhiều lần xông vào cuộc sống của nàng, cho tới bây giờ, đã không thể rời bỏ.
"Ai nói ta không có mắc câu?" Kỷ Dữ Đường nhẹ nhàng đối với Triệu Mộ Tịch nói, "Không có mắc câu. . . Vậy hiện tại chúng ta đang làm gì. . ."
Sau đó, hôn lên.
Nghe âm thanh, khiến lòng người đều ngứa ngáy.
"Ân ~~~ "
Nhớ lúc đầu, biết rõ Triệu Mộ Tịch là "Mưu đồ đã lâu", nhưng Kỷ Dữ Đường vẫn cam tâm tình nguyện đi vào cái tròng của nàng.
Một lần đi vào, chính là cả đời.
Trên bệ cửa sổ, hai người nghiêng mặt, thâm tình hôn môi đối phương, chậm rãi ôm chặt lẫn nhau.
Kỷ Dữ Lộ không ít lần hâm mộ Kỷ Dữ Đường cùng Triệu Mộ Tịch, theo lý thuyết hai người này đã cùng một chỗ lâu đến như vậy rồi, cũng trở thành lão phu lão thê rồi đi, như thế nào vẫn luôn giống như đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, so với nàng cùng với Vi tỷ chung đụng còn muốn ngọt ngào thoải mái hơn.
Ở điểm này, Kỷ Dữ Lộ liền cảm thấy mất thăng bằng ở trong lòng, đáy mắt đều là hâm mộ.
Cuối tuần triển lãm được tổ chức, Kỷ Dữ Đường bồi Triệu Mộ Tịch cùng đi. Chỉ là Triệu Mộ Tịch không có nói với Kỷ Dữ Đường, chính mình cũng có tác phẩm được trưng bày, càng không có nói tác phẩm này, vừa vặn là áo cưới được thiết kế dành cho nàng.
Lúc vào triển thính thì, trong hành lang trống rỗng, Kỷ Dữ Đường nhìn áp phích tuyên truyền, bất đắc dĩ nhìn Triệu Mộ Tịch, "Tới chậm, đã kết thúc."
"Vừa mới bắt đầu." Triệu Mộ Tịch thần bí cười cười, nàng nắm tay Kỷ Dữ Đường, "Đi theo ta."
Trong phòng triển lãm đen thùi lùi, cách đó không xa lại mơ hồ lộ ra một đạo ánh sáng thăm thẳm. Kỷ Dữ Đường tiến đến gần liền nhận ra được dị dạng, trong lòng tức khắc liền đoán được là Triệu Mộ Tịch chuẩn bị cho nàng cái gì đó.
Chỉ là Kỷ Dữ Đường không có đoán được, kinh hỉ cự nhiên sẽ là. . .
Bên trong triển quán đen thui, chỉ có một chỗ sáng, áo cưới thánh khiết giống như một ngôi sao trong bầu trời đêm, lóng lánh loá mắt.
Triệu Mộ Tịch lôi kéo Kỷ Dữ Đường đi tới trước áo cưới được thiết kế cho nàng, rốt cuộc đã tới ngày đó. Tối ngày hôm qua, nàng còn căng thẳng đến ngủ không yên, nhưng ngày hôm nay khi đã dẫn theo Kỷ Dữ Đường tới nơi này, tựa hồ cầu hôn, cũng không cần nhiều dũng khí giống như mình tưởng tượng.
Trong phòng triển lãm to lớn, chỉ có hai người các nàng.
"Ngươi nói đúng, ta chính là một túng bao. Ta rất tự ti, ở trước mặt ngươi, ta càng tự ti." Lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch thẳng thắn thừa nhận chính mình tự ti, trước kia, nàng luôn dùng bề ngoài quật cường để che giấu. Từ nhỏ, nàng ở trong vô tận chửi rủa cùng các loại ô ngôn uế ngữ của người khác lớn lên, không phải nàng không để ý, mà là không thể không nguỵ trang đến mức kiên cường hào hiệp. Nàng thấp kém từ trong xương, chỉ có bản thân nàng rõ ràng nhất. Lúc Kỷ Dữ Đường thổ lộ với nàng, trong lòng nàng hoảng sợ lớn hơn vui thích, bởi vì từ tận đáy lòng nàng cảm giác chính mình không xứng với Kỷ Dữ Đường, nàng sợ hãi cảm giác bị vứt bỏ sau khi được yêu, cho nên nàng vạch trần vết sẹo xấu xí nhất của mình với Kỷ Dữ Đường.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường không có đánh gãy Triệu Mộ Tịch, chỉ tiếp tục lắng nghe nàng nói.
"Yêu thích ngươi cũng cố nén không dám nói, rõ ràng mỗi ngày đều nhớ ngươi nhưng vẫn trốn tránh không gặp ngươi, ngay cả khi ngươi nói để ta làm bạn gái của ngươi, ta cũng sợ hãi không dám nhận lấy, bởi vì có một điều ta vẫn luôn sợ hãi, nếu như ta đáp ứng rồi, lỡ có một ngày ta mất đi ngươi thì phải làm sao." Triệu Mộ Tịch cúi đầu mím môi cười cười, lại ngẩng đầu nhìn Kỷ Dữ Đường, "Nhưng ta vẫn là đáp ứng rồi, bởi vì trốn tránh ngươi không gặp ngươi, trong lòng ta càng khó chịu."
Lúc trước khi quyết định cùng Kỷ Dữ Đường cùng một chỗ, Triệu Mộ Tịch đã chuẩn bị tốt cho tương lai sẽ bị thương tích đầy mình, cho dù là như vậy, Triệu Mộ Tịch vẫn muốn toàn tâm toàn ý đi yêu nàng.
Cũng còn may, Kỷ Dữ Đường không có bỏ nàng mà đi.
Triệu Mộ Tịch cười nói ra những câu nói này, Kỷ Dữ Đường nghe xong, viền mắt có chút đỏ lên, nàng luôn gọi Triệu Mộ Tịch là túng bao, nhưng chưa từng đặt mình vào vị trí của Triệu Mộ Tịch để cảm thụ lo lắng của nàng.
"Kỳ thực thời điểm chúng ta vừa mới cùng một chỗ, ta là đang phác thảo cái áo cưới này, mỗi lần hơi động đầu bút, ta đầy đầu. . . Đầy đầu đều là bộ dạng của ngươi khi mặc vào cái áo cưới này." Triệu Mộ Tịch nhìn áo cưới trước mắt từ từ nói, sau đó xoay người cùng Kỷ Dữ Đường mặt đối mặt, "Ta không có đề cập với ngươi, bởi vì ta cảm thấy quá buồn cười. Ngoại trừ nằm mơ, xưa nay ta đều không dám hy vọng quá xa vời, tương lai sẽ có một ngày, ngươi sẽ chân chính vì ta mặc vào nó, chúng ta sẽ có hôn lễ, ngươi sẽ trở thành cô dâu của ta. . ."
Viền mắt của Kỷ Dữ Đường đã ướt át, "Đứa ngốc, ta nói rồi, có thể so với mộng càng hạnh phúc hơn."
"Ngươi có thể biến giấc mơ của ta trở thành sự thật không?" Triệu Mộ Tịch từ trong túi tiền lấy ra một cái nhẫn cầu hôn bằng kim cương, "Gả cho ta, ta muốn cả đời này, có thể quấn quít lấy ngươi."
Cho dù Kỷ Dữ Đường đã hướng về nàng cầu hôn qua một lần, nhưng Triệu Mộ Tịch đã hạ quyết tâm, chính mình nhất định cũng phải cầu hôn một lần, cho tới nay, là nàng đối với cảm tình giữa các nàng không có nhiều tự tin.
Triệu Mộ Tịch muốn dũng cảm một lần, muốn cho Kỷ Dữ Đường nhìn thấy kiên định của nàng.
Đã từng đụng phải vô số cảm động to to nhỏ nhỏ, lúc này được Triệu Mộ Tịch cầu hôn ngay trước áo cưới, Kỷ Dữ Đường hạ xuống nhiệt lệ, nàng đưa tay giao cho Triệu Mộ Tịch, "Ta nguyện ý, cả đời để ngươi quấn quít lấy."
Triệu Mộ Tịch tiến lên ôm chặt lấy Kỷ Dữ Đường, Kỷ Dữ Đường cũng đồng dạng dùng sức ôm chặt lấy nàng, hai người ôm cùng một chỗ, khóe môi tràn đầy ý cười.
"Chuyện hôn lễ đều giao cho ta. Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn chờ, làm một cô dâu xinh đẹp nhất là được rồi." Từ sau khi Triệu Mộ Tịch đáp ứng lời cầu hôn của nàng, Kỷ Dữ Đường đã liên hệ người để chuẩn bị hôn lễ, chỉ là không có nói cho Triệu Mộ Tịch biết mà thôi, không muốn cho nàng áp lực.
"Ngươi mới phải xinh đẹp nhất."
"Chờ ta già rồi, ngươi có chê ta xấu hay không?"
Triệu Mộ Tịch hôn Kỷ Dữ Đường một cái, "Ta bồi ngươi cùng nhau già đi."
-------------------------------------------------
Hôn lễ được định vào tháng tám, ngày càng ngày càng gần.
"Tháng sau ngươi thật sự không thể dành thời gian trở về sao?" Triệu Mộ Tịch liên hệ với Triệu Thải Nam ở nước ngoài, nói chuyện tham gia hôn lễ, nhưng Triệu Thải Nam vẫn luôn từ chối, nói là ở nước ngoài cảm tình có tiến triển mới, vội vàng đi lữ hành.
"Vẫn không thể đến?"
"Ừm." Triệu Mộ Tịch cúp điện thoại, nằm ở trên giường trầm giọng hờn dỗi nói một câu, "Khả năng là không coi ta là nữ nhi đi, có tới hay không tùy nàng."
Hiện tại Triệu Thải Nam không đi đánh bài nữa, Triệu Mộ Tịch liền cám ơn trời đất.
Kỷ Dữ Đường có thể thấy, trong lòng Triệu Mộ Tịch rất muốn Triệu Thải Nam tới tham gia, cho dù giữa mẹ con các nàng đã từng có nhiều khúc mắc, nhưng dù sao Triệu Thải Nam cũng là thân nhân duy nhất của Triệu Mộ Tịch.
Đảo mắt liền đến tháng tám, hôn lễ lãng mạn của hai người, long trọng đến mức mọi người ở A thị đều biết.
Bởi vì Triệu Mộ Tịch yêu thích tinh không, Kỷ Dữ Đường liền cho người đem hôn lễ thiết kế thành chủ đề tinh không, ảo mộng giống như trong truyện cổ tích. Kỷ Dữ Đường nói, một đời chỉ có một lần, nhất định phải nghiêm túc đi làm.
Mộng đẹp của Triệu Mộ Tịch đã trở thành sự thật, mà Kỷ Dữ Đường cho nàng hứa hẹn cũng đã làm được.
Hiện trường hôn lễ, so với mộng cảnh mà Triệu Mộ Tịch đã từng mơ ước còn tươi đẹp hơn, dưới ngôi sao óng ánh, Kỷ Dữ Đường vì nàng mặc vào cái áo cưới này, từ từ đi về phía nàng, trở thành cô dâu của nàng, cho nàng hứa hẹn của quãng đời còn lại.
Kỷ Dữ Đường vén lên mạng che đầu của Triệu Mộ Tịch, đây là thời khắc xinh đẹp nhất trong đời của một người phụ nữ, các nàng chứng kiến lẫn nhau.
Trên mặt Triệu Mộ Tịch mang theo tươi cươi ngọt ngào cùng hạnh phúc.
Dưới đài, Triệu Thải Nam mang theo khẩu trang đứng ở trong góc tối, lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, con mắt ướt át. Nàng không dám nói với Triệu Mộ Tịch nàng đến rồi, Triệu Mộ Tịch nói không sai, có một người mẹ như vậy chi bằng không có.
Triệu Thải Nam biết, từ khi nữ nhi lên sáu tuổi, nàng chính là ác mộng cũng là si nhục của nữ nhi. Nàng vẫn luôn liên lụy đến Triệu Mộ Tịch, suýt chút nữa phá huỷ đi nhân sinh của Triệu Mộ Tịch, bây giờ nàng cái gì cũng không cho Triệu Mộ Tịch được, đại khái không đi quấy rầy cuộc sống mới của đối phương, mới là lựa chọn chính xác nhất.
Không có một người mẹ nào không biết liêm sỉ đi làm quỷ hút máu, như vậy sinh hoạt sẽ dễ chịu hơn rất nhiều đi? Triệu Thải Nam che mặt khóc không thành tiếng, điều duy nhất khiến nàng được an ủi, chính là Triệu Mộ Tịch trước sau vẫn thật sạch sẽ, không có bẩn giống như nàng.
Hôn lễ vẫn còn tiếp tục.
Kỷ Dữ Lộ ở dưới đài nhìn lên, nghĩ thầm tỷ nàng vì Triệu Mộ Tịch, thật đúng là vô cùng bạo tay, làm nàng cũng có kích động muốn kết hôn. Kỷ Dữ Lộ kéo tay Lâm Vi ở một bên, dùng sức lắc lắc, "Ta cũng rất muốn kết hôn. . ."
Kết hôn. . . Lâm Vi trắng mắt liếc Kỷ Dữ Lộ một cái, hiện tại hai người bọn họ vẫn còn len lút giấu giếm, liền dám nhắc tới chuyện kết hôn.
"Có phải là so với nằm mơ còn muốn hạnh phúc hơn không?" Kỷ Dữ Đường ôm Triệu Mộ Tịch, trước khi hôn nàng, cười hỏi một câu.
"Ừm. . ." Nhìn mặt Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch đã không biết nên nói cái gì nữa rồi, hôn lễ như vậy, nàng nằm mộng cũng nghĩ không tới.
"Ta yêu ngươi." Kỷ Dữ Đường nói xong, nhẹ nhàng hôn lên môi Triệu Mộ Tịch.
Triệu Mộ Tịch nhắm mắt lại, cũng ôn nhu mút vào môi nàng.
Hôn môi qua đi, Triệu Mộ Tịch chống đỡ cái trán của Kỷ Dữ Đường, cũng nhẹ giọng nói với nàng, "Ta yêu ngươi."
Bầu trời đầy sao hóa thành một trận mưa sao băng, nguyện vọng xa vời của Triệu Mộ Tịch, đã trở thành sự thật rồi.
[Toàn văn hoàn]
--------------------------------
Mị cảm thấy bài Can't help falling in love (bản đã up ở trên) rất hợp với hai bạn trẻ.
Advertisement
- In Serial46 Chapters
Wizard Space Program
Vaughan is a middle-aged wizard who is about to have a wonderfully terrible idea to go as far up as he can. As he and his band of misfits will soon discover, having magic does not make the cold hard science of space travel any less dangerous. Major Editors: Shilic, Pink Mann, Guldringr, VoidTemplar2000, Sarge Updates monthly (currently). Published in several other locations, but the home area is my site. Which leads to everything else relevant. -GM, master of SPAAAACE
8 387 - In Serial76 Chapters
The Purple Jade Palace: The Hummingbird's Plan
When Teal helps an injured soldier by hand-delivering a scroll to the Emperor, he is offered a place in the Emperor's harem for his courage and efforts. Teal is of Lombock descent however, a cannibalistic race of beings who were believed to have died out. Having grown up on the outskirts of the Empire, Teal finds adjusting to life as the Emperor's concubine difficult and as he begins to learn about his origins, he also stumbles on old dark secrets lurking in the palace. Traitorous spies, unfinished disputes, and old enemies from neighboring kingdoms hide in plain sight within the palace walls, all threatening to ignite Teal's true identity and with it, cause the return of a race of beings who once controlled the world with horrific consequences. The only way out? A possible alliance with a defiant and strong-willed princess and a group of magical assassins who wish to control the world as they see fit. Please don't be shy. Feel free to comment if you enjoy the story. Feedback is always welcome! Artwork for cover purchased from Canstock: by 'AtelierSommerland' I'm currently working on Book Two. I won't post book two until I have a decent amount written. Current word count on book two is 43,000 so you know I am working on it (19/5/22)
8 218 - In Serial25 Chapters
The Chaos Within
"Get out of my head you crazy bastard!" The young man holds his head and groans. "You know what they used to call me too? That I'm merciless, tainted, and an evil crazy entity! I say I am crazy, you're crazy, we're all crazy in our own way! But, the difference is, your craziness can be cured but mine can't! My craziness will bring The whole 100 dimensions to their knees! Wanna know what time it is now? Hahahahaha! AHAHAHAHAHA!" The young man's eyes flicker in red, he was laughing hysterically. No, that is not him, that's the evil man talking, in control of his body now. The whole city of Utopia was on fire, battles everywhere with people running away in fear. Chaos is standing on a hill, watching the view with a grin. He spreads his arms and laughs, "Let the Chaos begin!" -Warning Mature Contents- The story includes a lot of bloodshed scenes and murders. Copyright © Adnan Essam (Zerohands) 2018 The moral right of the author has bee asserted. All rights reserved. This story is published subject to the condition that it shall not be reproduced or retransmitted in whole or in part, in any manner, without the written consent of the copyright holder and any infringement of this is a violation of copyright law. A single copy of the materials available in this story may be made, solely for personal, non-commercial use. Individuals must preserve any copyright or other notices contained in or associated with them. Users may not distribute said copies to others, whether or not in electronic form or in hard copy, without prior written consent o the copyright holder of the materials. Contact information for requests for permission to reproduce or distribute materials available through this book are listed below:
8 216 - In Serial90 Chapters
The White Horde
[participant in the Royal Road Writathon challenge] Game of Thrones meets Attila the Hun. Set in an alternate Earth where magic is slowly fading and decadent empires must stand or fall against the barbarian hordes pushing west, this epic tale is told from the view points of three different people: Amazonia, a female gladiator who gains her freedom at the cost of a cursed Rune sword, and a mission to save the Empire of the East from destruction at the hands of the Sasnayam empire. Blood-Wysper, a Celtic priestess stolen by the Shadow-walker Ghostdog for the High Priest of the Sasnayam god Yun-Kax. A young woman with a mana node inside her like a second heart that regrows each time she is 'sacrificed', driving her to the edge of madness. Greywolf, son of Ghostdog and Asena, known as the Wolf-mother and once considered a goddess of war. a young man Asena considers scarcely more than a boy, Greywolf's actions will cause Blood-Wysper to lose her life unless he can save her, risking his freedom or his death at the hands of the high priest, Muzen. Empires will shatter and new ones arise, and all because of the power of the White Horde.
8 254 - In Serial7 Chapters
Nocs: Nanotech Cultivation System
Did you know how long it took for the end of the world to happen? A split second according to Qodex. Even as an advanced civilization, their shield, barriers, and weapons couldn't keep out the hell's advance. His world was destroyed in a single instant when the hellions came pouring out of the gates. In one fell swoop, it brought forth the new era of the Darkness. However, reeled from the shock of the attack, the darkness was quickly quelled by the light of Humanity—the T.O.T.E.M.S. Now, Qodex fight desperately to hold the line between the two worlds, hoping to stave off complete destruction. However, his efforts may prove futile in the face of the growing threat of the demons. Will he be able to protect humanity? Will it all crumble beneath him? Only time will tell…
8 112 - In Serial14 Chapters
Accidentally ; Marcus Armstrong (vol I)
"And you," I said, "I don't think I've loved anyone this much"
8 282

