《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Phiên ngoại 5. Chuyện cũ ngọt ngào (Canh cá x Nấu canh)
Advertisement
Lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường gặp mặt là đầu mùa xuân, xác định quan hệ là vào giữa hè. Từ quen biết, hiểu nhau đến mến nhau, chưa tới nửa năm.
Khi hồi tưởng lại quãng thời gian các nàng đã trải qua cùng nhau, Triệu Mộ Tịch cảm thấy có chút không chân thực, chưa tới nửa năm, nàng cự nhiên yêu một nữ nhân. Chờ đợi hai mươi lăm năm không có kết quả, ở một cái tháng ngày nhìn như tầm thường nào đó, lại lặng yên nở hoa.
Triệu Mộ Tịch chắc chắc mình là một người chậm nhiệt, vì lẽ đó lúc các nàng vừa mới xác định quan hệ chưa tới một tuần, Kỷ Dữ Đường đưa ra ý định ở chung thì, phản ứng đầu tiên của Triệu Mộ Tịch là từ chối.
"Ai nói nói chuyện yêu đương liền muốn ở cùng nhau?" Triệu Mộ Tịch cảm thấy tiến độ như vậy quá nhanh.
Kỷ Dữ Đường rất không nói lý trả về cho nàng ba chữ: Ta nói.
Cuối cùng, Triệu tiểu thư ở trong "Cưỡng hôn" đầy ôn nhu của Kỷ tổng đã thỏa hiệp, chính là không có tiền đồ như thế.
Chuyện Triệu Mộ Tịch bị lưu manh của sòng bạc bắt đi, trong lòng Kỷ Dữ Đường vẫn luôn sợ hãi, tự nhiên không yên lòng để nàng sống một mình ở khu vực hẻo lánh. Lúc đó Kỷ Dữ Đường liền nghĩ, cho dù phải dùng dây thừng trói lại, cũng phải đem Triệu Mộ Tịch quấn vào bên người nàng, nếu như Triệu Mộ Tịch không am hiểu bảo vệ bản thân, vậy sau này liền để nàng tới làm.
"Đêm nay liền chuyển tới." Kỷ Dữ Đường dùng ngữ khí ở thể mệnh lệnh nói nhỏ.
"Ngày mai chuyển không được sao?" Triệu Mộ Tịch ôm nàng không buông tay, "Ta nghĩ. . . Qua bên kia lại ở lại một đêm."
"Ừm..." Kỷ Dữ Đường hôn trán của nàng, "Ta cùng ngươi."
Trước khi gặp được Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch ở căn phòng nhỏ kia gần ba năm, nàng nghĩ chính mình sẽ vẫn luôn ở đó, mỗi ngày đều đi ngang qua chợ đêm, bà bán bánh rán trái cây, còn có phong cảnh cũ nát ở trên tầng thượng, đều có cảm tình.
Tám giờ tối, Triệu Mộ Tịch lại đi trên con đường cũ kỹ kia, bất quá lần này không còn là một người nữa, Triệu Mộ Tịch nắm tay Kỷ Dữ Đường, mặc kệ đi tới chỗ nào cũng cảm thấy hạnh phúc.
Advertisement
"Tiểu Triệu, đã lâu không có thấy ngươi, bận rộn công việc sao?"
Thủ pháp rán bánh của bà vẫn thành thạo như thế.
"Bà, ta đổi việc." Triệu Mộ Tịch nghiêng đầu nhìn Kỷ Dữ Đường một chút, lại tiếp tục nói, "Ngày mai dọn nhà."
Bà nghe nàng muốn dọn đi, rất là không muốn, nhất định phải mời nàng ăn bánh rán.
Triệu Mộ Tịch cười nói hảo, nhưng vẫn lén lút bỏ tiền vào trong hộp cho bà, thả một trăm tệ.
Triệu Mộ Tịch vẫn cảm thấy chính mình không đủ may mắn, nhưng cẩn thận ngẫm lại, ở trong cuộc đời bất hạnh của nàng, cũng gặp được rất nhiều người và chuyện ấm áp, đó không phải là một loại may mắn sao.
Ông trời rất công bằng, sẽ không cho ngươi trăm phần trăm hi vọng, cũng sẽ không làm cho ngươi trăm phần trăm tuyệt vọng.
Hai người đứng ở một góc hơi hơi yên tĩnh, Kỷ Dữ Đường cắn một cái ở trên bánh rán trái cây, phần còn lại sẽ đút cho Triệu Mộ Tịch ăn, mãi cho đến khi ăn xong mới thôi.
Kỷ Dữ Đường thích uy Triệu Mộ Tịch ăn đồ ăn, là bởi vì thích cảm giác được chăm sóc Triệu Mộ Tịch. Kỷ Dữ Đường biết trong lòng nàng có thương tích, cũng ăn qua rất nhiều khổ, chỉ mong sau này khi nàng đi cùng với mình, trong lòng đều là ngọt.
Lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch mời Kỷ tổng ăn bánh rán trái cây, cũng đứng ở chỗ này, hai bên đường phố đủ các loại cây nhãn lồng. Triệu Mộ Tịch vĩnh viễn nhớ tới Kỷ Dữ Đường lúc đó hỏi nàng câu nói kia, một giờ đồng hồ thu phí bao nhiêu? Nàng bị Kỷ Dữ Đường chọc tức đến không chịu được, sau đó Kỷ Dữ Đường làm cho nàng đi nấu cháo, vẫn đàm luận về tiền.
Triệu Mộ Tịch dùng mũi giày đá hòn đá nhỏ ở trên đất, nói rằng, "Khi đó ta thật sự rất chán ghét ngươi, có tiền ghê gớm lắm sao."
Kỷ Dữ Đường cười kéo Triệu Mộ Tịch đến bên cạnh mình, ôm, sau đó mới vuốt mặt nàng chậm rãi nói, "Ngươi cho rằng lấy được tiền của ta dễ như vậy sao? Ngươi cho rằng. . . Ai cũng có thể giống như ngươi lấy được tiền của ta?"
"Ngươi..." Triệu Mộ Tịch nhất thời nghẹn lời, giống như nghe ra ý tại ngôn ngoại trong lời nói của nàng, "Có ý gì?"
Advertisement
"Ngươi nói là có ý gì?"
Hiện tại Triệu Mộ Tịch cảm thấy Lâm Vi quả thực là nhà tiên tri, Triệu Mộ Tịch mượn lời giải thích của Lâm Vi để dùng, "Ngươi. . . Thực sự là muốn tán tỉnh ta?"
"..." Kỷ Dữ Đường đâm đâm cái trán của Triệu Mộ Tịch, vuốt đầu nàng, ôm chặt lấy nàng, cảm tình vừa mới bắt đầu nào có trong sáng như vậy, Kỷ Dữ Đường cũng là chậm rãi mới xác định, sự quan tâm của nàng đối với Triệu Mộ Tịch từ lâu đã vượt qua bằng hữu bình thường. Hồi đó, hầu như mỗi ngày nàng đều kiếm cớ tới gần Triệu Mộ Tịch, ngay cả chính mình cũng không ý thức được.
Triệu Mộ Tịch đem cằm đặt ở trên vai Kỷ Dữ Đường, đồng thời ôm chặt nàng, mặc kệ lúc trước như thế nào, hiện tại các nàng rốt cục đã được toại nguyện ở cùng một chỗ, đây mới là quan trọng nhất.
Kỷ Dữ Đường như cũ đem xe dừng ở giao lộ quen thuộc, cái giao lộ kia, Triệu Mộ Tịch đã từng đứng nhìn cả một buổi tối.
Đi qua cầu thang ximăng cũ nát, mỗi lần Kỷ Dữ Đường tới nơi này đều khắc sâu ấn tượng, nàng chân chính nhận thức Mộ Tịch, hẳn là từ nơi này bắt đầu.
Đẩy cửa ra, trong nhà vẫn ngay ngắn gọn gàng.
"Ngươi ngồi đi, ta thu thập căn phòng một chút." Mấy ngày không trở về, Triệu Mộ Tịch không thu thập một trận trong lòng liền không thoải mái, nàng đẩy Kỷ Dữ Đường đến ngồi xuống ghế sô pha, lúc đang chuẩn bị rời đi, lại bị Kỷ Dữ Đường kéo tay.
"Sao vậy?"
Kỷ Dữ Đường không lên tiếng, chỉ kéo Triệu Mộ Tịch ngồi xuống bên cạnh mình, nâng cằm của nàng, bắt đầu hôn nàng, hôn môi nàng, chậm rãi biến sâu.
"Ân..." Liền như vậy bị Kỷ Dữ Đường một bên hôn, một bên đẩy ngã ở trên ghế sô pha, Triệu Mộ Tịch đều muốn quên mất chính mình đang định làm gì. Kỷ Dữ Đường nâng mặt nàng, kề sát môi nàng hôn sâu, chuyện lần trước các nàng làm chưa xong ở đây, dường như muốn bù lại gấp bội.
(Cho những ai không nhớ, chuyện lần trước là lúc hai bạn trẻ đang ỡm ờ trên sô pha thì mẹ của bạn Tịch đến đánh gãy.)
Một khi Kỷ Dữ Đường chủ động, Triệu Mộ Tịch liền không có cách nào chống cự được, có thể tưởng tượng một người bề ngoài cao lãnh như vậy, kỳ thực bên trong là cái cuồng ma hôn môi sao? Trước khi bị Kỷ tổng hôn nhiều lần, Triệu Mộ Tịch quả thực là không nghĩ tới.
Triệu Mộ Tịch không phải là người rụt rè, chậm rãi đưa tay cuốn lấy eo nàng, đổi bị động thành chủ động. Một phút sau, nhiệt tình không giảm, nhân lúc tách ra để thở, Triệu Mộ Tịch chống đỡ cái trán của nàng, đẩy nàng một cái, thấp giọng nói, "Ta còn muốn thu dọn đồ đạc..."
Kỷ Dữ Đường gom tóc của nàng, lại dùng đầu ngón tay xoa nhẹ bờ môi hồng hào của nàng, dùng thanh âm tràn ngập mê hoặc nói, "Không thích sao?"
Kỷ Dữ Đường, ta thực sự là bị ngươi liêu chết rồi... Triệu Mộ Tịch híp mắt lại, ngón tay thon dài nâng mặt nàng, ngẩng đầu lại hôn nàng, ở trên môi nàng cắn nhẹ một cái, lại khẽ liếm, quấn cùng một chỗ chán ngán không thôi.
"Bồi ta đi tầng thượng đi."
"Ừm."
Bầu trời đêm quang đãng, dày đặc sao trời.
Trên tầng thượng, Triệu Mộ Tịch ngẩng đầu nhìn trời, lúc này có một đôi cánh tay từ phía sau ôm lấy nàng, một cái ôm, khiến cho người ta vừa chân thật lại vừa ấm lòng.
Triệu Mộ Tịch quay đầu lại nhìn Kỷ Dữ Đường, nhớ tới mưa sao băng đêm đó, nhếch miệng cười khúc khích.
Kỷ Dữ Đường nhìn bộ dạng kia của nàng, cũng cười nàng, "Đứa ngốc..."
"Hướng về sao băng ước nguyện, thật sự có thể thực hiện a."
"Một đêm phất nhanh sao?" Kỷ Dữ Đường nhớ tới tình cảnh đêm đó.
Triệu Mộ Tịch xoay người, từ chính diện ôm lấy nàng, nhìn vào mắt nàng lắc đầu một cái, "Ta không có ước nguyện vọng này."
"Vậy ước cái gì?"
Triệu Mộ Tịch nghiêng đầu mổ nhẹ vào môi Kỷ Dữ Đường, trong mắt lại có chút rưng rưng, "Người ta yêu, cũng yêu thích ta."
Advertisement
- In Serial61 Chapters
The Chains That Join Us
Flip Finnigan, a dysfunctional hedge-wizard with poor social skills, haunted by demons and debt, is drawn into an adventure that could save the world or lead to a disease and demon riddled destruction. Expect: -Character driven storytelling -A magic system built on poetry and occult tradition -Poetry -Adventure; including travel, combat, and riddles -Dungeons and Dragons style storytelling -The power of friendship (kind of?) -Spite. -Mild gore, some violence, and occult content Reviews and critique are highly encouraged. I am a civil and fair responder, don't be afraid to initiate a conversation. This project is complete. Edits may be performed occasionally and suggestion helper is now enabled if you feel like contributing. If you see this story posted anywhere outside of RoyalRoad, AO3, or Inkitt, please let me know as those are the only sites I currently host this story on.
8 171 - In Serial64 Chapters
Yin-Yang
Mages in North America seem to have it all – typically from well-off families, and able to manipulate their environment in ways most of the world would never believe. They don’t even have to bother with the mundane details of life like housework, thanks to their sensitives, who also make a useful source for extra magical energy. After all, sensitives have no use for it themselves, and if mages weren’t meant to make use of it, then the sensitives would obviously have some way to prevent that. That a mage can transform a sensitive physically, with no restrictions beyond overall mass and basic biological viability, whereas magic tends not to work directly on any other living thing, is only further proof. And look at the way they live on their own, barely a step above animals. It’s better for them to belong to a mage. Sensitives in North America live on the edge of society and survival – typically so paranoid they avoid hospitals and anything else that could lead to being tracked, many of them with little or no education and no legal identity or existence. Mages exist, and mages want sensitives for some reason, but no one ever comes back to explain what that reason is. Waiting every day for the hunters to notice them doesn’t lead to much motivation or hope for the future. And once they’re captured, they’re the property of someone with a terrifying amount of power over them. Anything is better than capture. Mages are born to be the masters, and sensitives are born victims. Or are they? Jax’s life is turned upside-down when he’s caught by the hunters and sold to a mage. Andreas is still mourning for his previous sensitive, though, unconsciously creating a difficult standard for Jax to live up to, all the more so while still struggling to come to terms with this new reality as Andreas’ sensitive. A runaway sensitive isn’t what Van expects at the mental health centre. Is this a hunter trap, set for him and the rest of the Donovan family by the hunters? The hunters would, after all, love to see them cross the line openly and finally do something they can be charged with. Either way, Miranda’s genuinely in trouble, and he can’t just abandon her to it. Snatching a sensitive out from under the hunters and hiding her is odd behaviour for a mage – but then, Catherine is an odd mage, living in disgrace in the old servants’ quarters of her grandmother’s house, responsible for cooking and housework. Lila owes Catherine her freedom; is there a way to help Catherine achieve her own, and at what price? Tension is building between traditionally-minded mages and those advocating change, and something has to break. *** Yin-Yang includes a small amount of profanity and no graphic sex or on-screen physical violence. However, sex and gender roles and relationships within the mage/sensitive subculture are non-traditional in mainstream North American terms. The key criterion in a primary relationship is not relative sex or gender, but the pairing of mage and sensitive; given the transformation of sensitives by their mages, physical sex is non-absolute for a sensitive, and gender identity can vary as in anyone else. *** *** The way mages treat sensitives is extremely varied and, in some cases is outright abusive. The struggle against that is pretty much the point of the book. It is NOT grimdark or misery-porn! However, if you will be triggered by this, please, don't read Yin-Yang! *** Complete stand-alone novel, 153K words! Also available on Scribble Hub and as a free ebook.
8 168 - In Serial12 Chapters
Star Wars: Pyro Rising
*story arc not on canon timeline* Set in the first years after the fall of the empire, where species admitted into pilot training academy have to meet diversity requirements for the school to receive government funding; Ketch Vantil is nobody's idea of a perfect candidate for officer training. Stealing the Dean's spaceship and his daughter's heart are the least of Ketch's troubles, bounty hunters abound as he flees his only home to escape his past misdeeds. *very rough draft*
8 157 - In Serial7 Chapters
Minor Mage
A simple cobbler thought it was best to seek some outside help when his five year old son accidentally murdered their dog. The boy was taken in for testing and found to have won the magical lottery. The boy was going to be a mage, one of the most powerful existences in the realm. Once they finished their apprenticeship, competent mages always ended up fantastically wealthy. The man thought he was set. Even at five he could tell that his son was talented, hardworking and incredibly smart. The child was something special, and there was nothing that was going to stop the cobbler from riding his son’s coattails to a better life. There is a saying in the land, “If you want to make the gods laugh, tell them your plans.”
8 139 - In Serial37 Chapters
Affair with a married man
Being with someone who is 10 years older than you can be messyHaving an affair with a married man can be really messy. Having an affair with your friend's husband can be extremely messy.Can you risk everything and still end up with it all?
8 318 - In Serial10 Chapters
MsButterfly's Poems: The Attys 2012 Poetry Contest Entry
An entry for Attys 2012 (Competitor) poetry contest consisting of 10 poems written in 10 different poetic form.Contents:1.Kyrielle: "Death"2.Shakespearean Sonnet: "Glacial"3.Limerick: "Maze"4.Villanelle: "Fire Sprite"5.Haiku: "Welcome, Spring"6.Triolet: "What Love Can Do"7.Diamante: "Child and Adullt"8.Couplet: "What Writing Means"9.Free-Verse: "Dear, Death of God"10.Nonet: "Save Me"
8 207

